PDA

View Full Version : (ai bầu họ?)



Khách Viếng Thăm
05/20/2007, 04:19 PM
Cử tri Việt Nam đi bỏ phiếu


TBT Nông Đức Mạnh tại phòng phiếu
Cử tri ở Việt Nam hôm nay đi bỏ phiếu để bầu chọn 500 trong số 875 ứng viên cho Quốc hội Khóa XII.
Tổng bí thư Nông Đức Mạnh là một trong những người đầu tiên đến phòng phiếu trong quận Ba Đình.

Trong số các ứng viên kỳ này có 150 người không phải đảng viên Cộng sản và 30 người tự ra ứng cử.

Nhưng cuối cùng khi có kết quả trong vòng 10 ngày nữa, 90% đại biểu quốc hội trúng cử sẽ là người của đảng.

Từ sáng sớm các loa phóng thanh trên cả nước đã vang vang thúc dục dân chúng nhanh chóng đi bỏ phiếu.

Bầu cử ở Việt Nam là bắt buộc. Các quan sát viên ghi nhận số người đi bầu thường đạt tỉ lệ rất cao và tình trạng một thành viên đại diện đi bỏ phiếu cho cả nhà vẫn phổ biến.

Tiến bộ

Quốc hội Việt Nam đã có những thay đổi trong những năm qua, mà đáng kể nhất là việc chất vấn các bộ trưởng được trực tiếp truyền hình.

Các đại biểu Khóa XI đã than phiền nhiều và góp ý cho việc chống tham nhũng.

Quốc hội thời gian qua cũng thông qua các luật cho phù hợp sau khi Việt Nam gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới.

Trong những tháng qua đảng Cộng sản đã chứng tỏ sẽ không dung dưỡng mọi chống đối công khai đối với sự lãnh đạo của họ.


Một vài con số
290 ứng viên nữ (33,1%)
168 ứng viên người dân tộc (19,2%)
572 ứng viên tốt nghiệp đại học (65,3%)
232 ứng viên có bằng thạc sĩ hoặc tiến sĩ (26,5)
72 người chưa qua đại học (8,2%)

Nhà chức trách đã đưa ra tòa và bỏ tù nhiều nhân vật bất đồng chính kiến vốn kêu gọi tẩy chay bầu cử và đòi một hệ thống chính trị đa nguyên.

Việc này đã khiến Hoa Kỳ và Liên minh Âu châu lên tiến chỉ trích.

Ứng viên độc lập

Kỳ bầu cử quốc hội khóa XII này cũng chứng kiến số ứng viên độc lập lớn nhất từ trước tới nay còn trụ lại được cho tới vòng cuối cùng.

Nhưng con số người tự ra ứng cử ban đầu lên đến con số nhiều nhất từ trước đến nay là hơn 200.

Ông Lê Kiên Thành, Giám đốc công ty trách nhiệm hữu hạn Thiên Minh là một trong số ít các ứng viên độc lập còn lại.

Ông Thành nói một trong những điểm chính trong chương trình hành động mà ông trình bày trước cử tri là cải cách hệ thống lương của công nhân viên chức.

''Nếu chúng ta không giải thích được cho cán bộ, công chức rằng với đồng lương ấy họ có thể sống như thế nào, sau bao lâu có nhà, có phương tiện đi lại thì khó có thể có đội ngũ công chức tốt, không tham nhũng, không trì trệ được.''

-------------------------------------------------------------------------------

Không nêu tên, TPHCM
Hôm nay tôi chở vợ đi bầu, trong thời gian chờ vợ tôi bầu tôi đọc có qui định là không được bầu giúp mỗi người chỉ bầu một phiếu, nhưng thật sự bên trong vợ tôi đang bầu cho 5 người, mỗi lần chỉ bầu được 1 phiếu nên phải đi 5 vòng thì hoàn thành. Ra bên ngoài tôi nghe một anh CA Khu vực hỏi một em gái(chắc cũng khoảng 20 tuổi) sao chưa thấy ba mẹ đi bầu thì em gái trả lời tỉnh bơ dạ cháu đi bầu giúp cho ba mẹ cháu. Với tỷ lệ 100% được hiểu là 100% phiếu đã có người bỏ vào thùng phiếu còn nói tỷ lệ 100% là do có một 100% cử tri đi bầu đó là chúng ta đang lừa dối nhau thôi. Các tổ bầu cử nào cũng muốn thi đua cả nên cho bầu giúp bầu thay cho hoàn thành 100% để còn về nhà nghỉ sớm và hôm sau xếp loại thi đua của tổ xếp hạng cao n! ữa chứ. Người ta nói VN có bệnh thành tích rất cao trong đó phải kề đến là bầu cử nhưng báo chí không dám đề cập thôi vì ở VN cái gì mà có mùi chính trị thì người dân đều sợ cả.

locoroco, Hà Nội
Hôm nay bố tôi cũng thực hiện "nghĩa vụ" thay tôi vì tôi đã nói với bố mẹ là tôi sẽ không đi bầu. Còn bố mẹ tôi nếu muốn tránh rắc rối với tô dân phố, làm khô tổ dân phố mất thi đua thì bầu hộ tôi. Hôm nay xem truyền hình rồi báo đài rầm rộ loan tin tỷ lệ bầu cử ở các địa phuơng đều cao ngất ngưởng (hơn 90%). Nó không phản ánh người dân quan tâm đến bầu cử, mà phản ánh một điều ĐCS rất giỏi o bế và điều khiển dân chúng. Ngay đến quyền không bầu cũng không được. Nếu họ không bắt dân đi bầu bằng 2 chữ "nghĩa vụ" thì cuộc bầu cử mới thật sự phản ánh được sự quan tâm hay không quan tâm của người dân.

Hà, Ba Đình, Hà Nội
Đại biểu Quốc Hội là đại biểu, là tiếng nói của cử tri. Đó là bổn phận, là trách nhiệm của người ĐBQH. Và việc đi bầu ĐBQH chính là quyền lợi và nghĩa vụ của người công dân. Hơn nữa, qua nhiều kỳ bầu cử, chúng tôi biết rằng việc tạo ấn tượng không tốt trong việc đi bầu tại chính quyền địa phương là điều không nên làm. Chính vì vậy, chúng tôi dù có bận rộn cách mấy cũng cố gắng thu xếp để hoàn tất việc đi bầu trước những việc khác của ngày hôm nay.

Tuy nhiên, tối nay ngồi đọc BBC, bên trang kia thấy ĐBQH Tôn Nữ Thị Ninh có nói, "Tôi không tán thành quan điểm cho rằng cử tri bao giờ cũng đúng". Tôi thấy rất bất bình về câu nói này. Tốn biết bao nhiêu tiền của, công sức của người dân, để rồi khi đã được phong là ĐBQH, họ lại nói những câu thể hiện sự vô trách nhiệm đối với cử tri đến như vậy. ĐBQH là đại biểu của dân hay của Đảng, nếu là của Đảng thì việc gì phải bắt người dân đi bầu? Cứ để Đảng bầu là được rồi!

Hà Tĩnh
Ý kiến của bạn Trần Quang, Bà Rịa Vũng Tàu là đúng đấy, nhưng nếu điều bạn Minh, Hà Nội là sự thật thì phải hiểu là tỷ lệ đi bầu 97% là ủy ban bầu cử đã phải bớt đi nhiều phần trăm rồi. Kỳ này mà mấy tay ngoài đảng, mấy tay tự nhẩy ra ứng cử mà bị sổ toẹt thì đó là bằng chứng rành rành là dân ta chỉ ủng hộ CS mà thôi. Xin mọi người đừng viện lý lẽ không có trưng cầu ý dân về CS để biết bao nhiêu người ủng hộ chế độ một đảng.

Minh, Hà Nội
Sáng nay mẹ tôi đi bầu cho cả nhà. Nhà tôi tuy đã chuyển đến nhà mới nhưng vẫn có hộ khẩu ở nơi ở cũ nên có thẻ cử tri ở cả 2 nơi, nghĩa là phải đi bầu 2 lần. Hài hước nhất là bà bác tôi sau khi bầu xong thấy trên bàn ở chỗ bầu cử còn nhiều phiếu chưa dùng đến, bả cho tất cả vào hòm. Tính ra, mình bả bầu tới vài chục phiếu.

Trần Quang, Bà Rịa Vũng Tàu
Tôi mới đọc tin trong nước cho hay, hơn 97% cử tri đi bỏ phiếu! Đọc trên BBC thấy có bạn nào đó không nêu tên cho rằng, điều này có nghĩa người dân hết lòng ủng hộ Đảng. Điều này không thực sự như vậy. Đúng là bầu cử nước nào thì tùy theo tình hình chính trị nước đó mà suy xét. Nhưng nước ta đã hội nhập, không thể không nhìn sang những nước văn minh khác mà suy ngẫm và học hỏi. Hơn nữa ta đang cố gắng xây dựng một nhà nước pháp quyền, có nghĩa là ta cần phải học hỏi rất nhiều ở họ. Các nước khác đã tiến bộ hơn ta biết bao nhiêu năm trên rất nhiều phương diện, hà cớ gì ta phải tự ái hay tránh né việc học hỏi. Nhất là những công việc liên quan đến quyền lợi chính đáng của người dân.

Bầu cử là hình thức thể hiện quyền làm chủ của người dân, điều đó phải được tự người dân ý thức và thực hiện. Tại sao lại tìm mọi cách để thúc giục người ta đi bầu, nếu không đi bầu thì sợ rằng sau này gặp chuyện không hay với chính quyền. Một khi người dân đi bầu cử giống như trả nợ chính quyền, thì con số ấy hoàn toàn không có một ý nghĩa to lớn gì cả. Con số ấy, chẳng qua đến kỳ tổng kết thì để các quan chức nhà ta đọc cho nhau nghe, "mẹ hát con vỗ tay" vậy thôi. Khi báo chí nước ngoài đăng lên, họ đều có hàm ý cả, vì thực sự điều đó với họ là không bình thường. Thử nghĩ xem, trên thế giới, có mấy nước có tỷ lệ bầu cử cao trên 90%, và những nước ấy có thực sự là tôn trọng người dân không?

Dang Dan, Hải Phòng
350 tỉ đồng là số tiền được trung ương quyết định cho chi phí hoạt động của bầu cử quốc hội lần này, các địa phương sẽ trích thêm ngân sách địa phương để kỳ bầu cử lần này đạt được hình thức tốt: cờ súy khắp nơi, ban tổ chức, loa phát thanh,... kèm theo kỳ này là các khẩu hiệu phát động phong trào học tập theo gương Hồ Chí Minh, khẩu hiệu đảng CSVN là đảng đưa đến mọi thắng lợi của đất nước, cờ phướn biểu tượng ĐCSVN.

Và đúng như một đoc giả phản ánh là có thêm cả bàn thờ, lư hương, ảnh của Hồ Chí Minh. Người dân biết, phản đối khi ngồi ở các quán nước nhưng vẫn đi bầu đầy đủ. Vẫn đảng cử, dân bầu. Rồi ai biết được ai là người kiểm phiếu đây? Trò chơi dân chủ ai đang chơi đây hả? Dân chủ sẽ đến dần có lẽ là 50 năm nữa.

Không nêu tên
Tôi là người dân VN năm nay 34 tuổi, tôi đã có duy nhất một lần đi bỏ phiếu bầu quốc hội. Tôi thấy bỏ phiếu ở VN là vô vị nhất bởi không biết mình bỏ cho ai? Còn những người đi bỏ chẳng qua là vì nghĩa vụ. Chính những người đi bỏ cũng chỉ muốn cho xong việc mà thôi. Bởi tất cả cử tri không ai có thể biết người cần bầu là ai, rất khó tiếp xúc với họ. Vậy đi bỏ phiếu có giá trị đích thực không?

Nguyên, Hà Nội
Tôi thấy không chỉ 84tr dân đi bầu cử vì mà còn vượt xa hơn con số này, vì ở quê nơi chúng tôi có hộ khẩu cũng phải đi bỏ phiếu và ở HN nơi những người như chúng tôi tạm trú cũng phải đi bỏ phiếu. Dĩ nhiên là một người đại diện cho cả nhà, còn ở quê nếu không bở được thì phải gọi về nhờ người bỏ phiếu hộ. không hiểu những thẻ cử tri thừa này bỏ đi đâu?

Việt Cường, SG
Bầu cử ở VN vui lắm!!! Sáng nay vì phải đưa đứa con đi cấp cứu nên cả 2 vợ chồng tui đều phải ở bệnh viện, đến 9h thì có điện thoại của bác tổ trưởng kêu đi bầu vi cả khu phố chỉ còn mỗi gia đình thui. Tui nói là lo cho con nên chưa thể về bầu được ngay hẹn chiều 2 vợ chồng sẽ thay nhau về bầu, ông tổ trưởng không chịu, nói phải về ngay không thi tổ sẽ mất thi đua. Chẳng biết làm thế nào, không đi cũng kẹt (tổ mà để ý cũng khó sống và làm ăn lắm), mà đi cũng kẹt vì phải lo cho con.

Cái khó ló cái khôn. Chạy ra cổng BV gọi một bác xe ôm già hỏi về nhà thì bao nhiêu tiền, ổng nói 20.000đ, tui nói: tui sẽ đưa ông 60.000đ nều bác đến bầu giùm tui (40.000đ tiền xe ôm: đi và về, 20.000đ bầu cử giùm) sau khi xong mang giấy cử tri có dấu đã bầu thì nhận tiền. Ổng nói bầu ai, tui nói bác muốn bầu ai thì bầu tùy bác (vì có biết ai đâu). OK bác xe ôm làm việc công dân giùm tui, sau khỏang 1 tiếng bác tài ôm đưa cho tui cái giấy cử tri đã đóng dấu "đã bầu" đỏ chót và nhận tiền. Tui hỏi bác bầu ai, bác nói: tui bầu mấy người không hoặc ít có chức có quyền như về hưu. Tui hỏi vì sao? Bác nói: mấy người như vậy sẽ bảo vệ người dân hơn chứ mấy ông lớn chỉ lo giữ ghế thui. Đấy là câu chuyện vì mấy ông nhỏ mà tui phải bầu ông lớn đó!

LaBuShi, Komtum
Tỷ lệ 90% hay 100% chẳng nói lên được điều gì cả. Ngay ở Mỹ được coi là dân chủ thì quyền lực cũng trong tay một số người. Chính phủ Mỹ đưa cho các ông mấy lá phiếu cho các ông được lựa chọn thoải mái, nhưng quyết định các chính sách vẫn nằm trong tay thiểu số. Các ông cứ ở nhà tưởng rằng mình có quyền, dân chủ, nhưng các ông đều bị bịt mắt hết. Thà rằng chẳng tham gia gì vào chính sách, chẳng được tham gia vào chính sách, còn có thời gian đi làm. Mấy anh bên đó cứ tham gia vào, được họ cho quyền này quyền kia, nhưng cuối cùng cũng chẳng thay đổi được chính sách của mấy ông diều hâu, cuối cùng thời gian các ông đi bỏ phiếu, lựa chọn, đinh ninh chờ đợi bị mất công toi. Suy ra, họ còn ngu dốt hơn người Việt Nam!!!

HN
Con đường để một người có "tài", có "đức" thực sự vào được quốc hội quả là gian nan. Thử thách 1: Phải vượt qua 3 vòng hiệp thương của Mặt Trận Tổ Quốc mà tổ chức này hầu hết do Đảng Kiểm soát. Thử thách thứ 2 là phải nhận được sự ủng hộ của cử tri nhưng những cử tri này hàng ngày hàng giờ vẫn được Đảng "phổ biến kiến thức" rất tốt. Đã thế theo lời ông Nguyễn Văn Yểu, phó chủ tịch quốc hội tuyên bố: "Ở các nước khác có chế độ tranh cử, ở Việt Nam không có tranh cử mà là vận động bầu cử và theo quy định". Vận động thôi mà cũng phải theo quy định.Quy định gì nhỉ? Hôm 19/5 tôi có đọc nghe tiêu đề 1 bài báo là "Cả nước quan tâm tới bầu cử". Không hiểu ai có thể nghe lọt tai cái câu này.

Thử thách 3: Việc kiểm phiếu thì không biết do ai quản lý khi mà Đảng đảm nhiệm mọi việc trong nước. Nếu ai có cơ may vượt qua 2 vòng trên thì tới vòng kiểm phiếu. Vòng này thì không biết kiểm soát và công bố kết quả như nào khi mà việc gì liên quan tới bầu cử cũng có Đảng "lo". Với 3 thử thách đó thì có bao nhiều phần trăm số đại biểu trong quốc hội đại diên cho dân chúng? Con số nhỏ nhoi này liệu có tiếng nói của người dân không?

Lezard, HCM
"Nhưng cuối cùng khi có kết quả trong vòng 10 ngày nữa, 90% đại biểu quốc hội trúng cử sẽ là người của đảng." Xin hỏi BBC làm sao mà khẳng định được điều này? Cơ cấu của quốc hội có ít nhất 10% người ngoài Đảng, ít nhất có nghĩa là có thể hơn.

Không nêu tên
Bầu cử ở Việt Nam phù hợp với chế độ chính trị của Việt Nam, đó là điều tất nhiên. Không thể đưa bầu cử Mỹ vào Việt Nam và ngược lại. Sinh viên chúng tôi rất hào hứng đi bầu cử, và con số 99% hay 100% không hề vô ý nghĩa mà nó chứng tỏ phần lớn Đảng, Nhà nước Việt Nam rất được lòng dân và đó còn có điều gì quan trọng hơn nữa? Hình như điều này làm nhiều người, nhiều nơi phải khó chịu.

Hà Nội
Dù có tiến bộ tới đâu những vẫn là sự kiểm soát của Đảng. Tiến bộ chủ yếu là hình thức còn bản chất thì không có gì thay đổi cả. Tôi có vào thăm địa điểm bầu cử tại Nhà Văn hóa TP Thái Bình thì thấy đặc điểm trong 5 ứng viên như sau: 3 ứng viên có trình độ đại học và trên đại học, đã vào Đảng, đã đứng tuổi, làm việc ở cơ quan công chức nhà nước; 2 ứng viên còn lại thì 1 người trình độ Trung cấp có chuyên ngành cơ sở trung cấp nấu ăn và 1 người trình độ trung học. 2 người này đều chưa vào đảng, đều trẻ tuổi, thậm chí sinh năm 83. Như vậy thì Mặt Trận Tổ Quốc đã "tạo điều kiện" rất tốt để cử tri lựa chọn rồi còn gì.

KTT, Hà Nội
8h30 sáng công an hộ khẩu đã gọi điện báo gia đình tôi đi bầu cử vì cả phường đã bầu hết. Và một thành viên trong gia đình tôi phải nhanh chóng đi bầu tránh gây rắc rối.

Nguyễn Phi Khanh, Sài Gòn
Chuyện bầu cử ở Việt nam là một trò hề và người dân chẳng qua như con rối. Thôi cũng đành mong cho vở kịch chóng mau qua - để những người dân chân chính có thời gian bươn chải mà kiếm sống.

Ngọc Trâm, Q. Hai Bà Trưng, Hà nội
Tôi thấy các bạn đừng nên thắc mắc hay quan tâm gì nhiều đến tỷ lệ bao nhiêu phần trăm cử tri đi bỏ phiếu. Con số này, cũng như rất nhiều con số thống kê trên nhiều lĩnh vực khác nhau, rất dễ "điều khiển" nhưng khó mà "kiểm chứng" ở các nước mà nền chính trị như Việt Nam. Ví dụ như tỷ lệ học sinh tốt nghiệp Tú tài ở VN thuộc loại rất cao, thường trên 90%, cao hơn nhiều so với các nước như Pháp chẳng hạn, nhưng có ai dám nói nền giáo dục VN là tiên tiến hơn Pháp đâu! Cho nên trong bầu cử VN, đừng nhìn số lượng để nói lên chất lượng. Bầu cử ở các nước như VN hay Bắc Hàn, Cu Ba, tỷ lệ cử tri bỏ phiếu thường rất cao, luôn trên 90%. Trong khi bầu cử ở các nước như Mỹ, Anh, Pháp có bao giờ đạt đến tỷ lệ đó. Có ai nhìn vô mấy số liệu đó rồi cho rằng ở VN, nền chính trị tốt hơn hay người dân VN văn minh hơn mấy quốc gia đó đâu.

Lê Hoàng Hoa, Dalat
Cuối cùng tôi cũng nhờ ba tôi đi bầu dùm vì hôm qua tôi nghĩ rằng không mợ thì chợ cũng đông, thế thôi. Nhưng số là mấy người trong cơ quan là đảng viên cộng sản nói rằng nếu không đi bầu thì sau này đi chứng giấy tờ kẹt lắm làm tôi phải suy nghĩ lại, mình đi bầu thì vẫn thế, không đi thì vẫn thế. Vả lại đi bầu thì mất thời giam lắm, đi uống cà phê với bạn bè thì vui hơn, mỗi tuần mới được nghỉ một ngày cơ mà. Thế là tôi trao quyền công dân cho ba tôi vậy.

Quang Toàn, Q1, TPHCM
BBC và các bạn đọc giải thích hộ giùm tôi, tại sao tất cả các điểm bỏ phiếu đều có mâm ngũ quả(sự thực là rất nhiều loại quả), lư đồng, hai đèn cầy và bức tượng bán thân Hồ Chí Minh. Chúng tôi đi bầu, thực hiện quyền công dân, chứ đâu phài vô đền liệt sỹ hay đi viếng Hồ Chủ tịch đâu. Nhìn cách trang trí rất phản cảm!

Trương Đạt, Sài Gòn
Nếu con số thống kê trung thực thì tỉ lệ cử tri đi bầu sẽ hơn 100%. Đó là sự thật. Một người có 2 thẻ cử trì ở 2 nơi không phải là chuyện hiếm. Thậm chí ở 1 nơi! Có nơi nào trên thế giới như dậy không?

Tam Hoa, Tokyo
Tôi cảm thấy rất mắc cở và hổ thẹn khi đọc bài viết trên ASAHI của Nhật Bản nói về cuộc bầu cử ở VN, họ viết với tựa đề "Hơn 99% dân đi bầu". Làm sao tôi có thể trả lời được câu hỏi của người bạn Nhật là " làm thế nào để có số đó?" Vì ở Nhật này hầu như những cuộc bầu cử có cao lắm đi nữa cũng chỉ hơn 50% một chút thôi...

Quang Vinh, Đức
"Nhưng cuối cùng khi có kết quả trong vòng 10 ngày nữa, 90% đại biểu quốc hội trúng cử sẽ là người của đảng." BBC Việt Ngữ đưa câu dự đoán này làm gì nếu đây chỉ là bài BBC trình bày về bầu cử đang diễn ra (không có tên tác giả). Các bạn lên tiếng là dân chủ, bình đẳng, trung lập nhưng đây thì rõ ràng không công tâm, trung lập tí nào. Rõ ràng như tôi tự khẳng định "lên BBC Việt Ngữ để xem cho biết thì xem, chứ còn để tin rằng các bạn trung lập thì chắc còn xa".

MTP, HCM
Neo HCM có khùng không, BBC đưa tin như vậy mà nói là phiến diện, bạn dẫn chứng xem câu nào là phiến diện?

Neo, HCM
Tôi không hiểu ngay cả việc bầu cử trọng đại của nước CHXHCN Việt Nam diễn ra bình thường thì khi qua lời bình của BBC Việt Nam lại trở nên phiến diện và luôn có hàm ý. Rõ ràng chính những người biên tập BBC Việt Nam mới thiển cận, lúc nào cũng miệng dân chủ, bình đẳng, công tâm nhưng khi đặt bút xuống viết thì lúc nào cũng giở giọng chia rẽ, nói lệch, nói theo quan điểm cá nhân. Nên để BBC Việt Nam cho những người công tâm và bình luận một cách sáng suốt hơn vấn đề giữa 87 triệu người và rải rác hơn 1 triệu người còn lại.

Không nêu tên
Tôi là người đã từng sống qua nhiều kỳ bầu cử của chế độ ta cho nên theo tôi tiến trình bầu cử của ta củng có tiến bộ từng bước mà cụ thể tôi thấy tôi xin dẫn chứng như sau: 1) Kỳ bầu cử Quốc hội đầu tiên khi thống nhất Nam Bắc trong danh sách phiếu bầu đơn vị tôi có 5 người ứng cử, trong các buổi học tập bầu cử được dạy là 5 bầu 3 tức là người 4 và 5 phải gạch bỏ bà con không nên lẩn lộn. Ban tổ chúc bầu cử sợ bà con còn dốt nên xắp xếp cho nó có thứ tự, mà không theo mẫu tự hay tuổi tác gì cả. Kỳ đó tôi đi bỏ phiếu vào phòng kín mà chẳng thấy kín tí nào, trước mặt một lổ tròn với đôi mắt công khai soi mói ,sau lưng anh cán bộ của Ban tổ chức Tĩnh ủy dặc phái về địa phương theo dõi bầu cử (anh nầy cũng là người địa phương) gác cằm lên vai "thân mật". Bí quá tôi nói lớn ”cô này nhỏ xíu tuổi biết gì mà làm chính trị thôi gạch cô ta đi, anh này nông dân có công chiến đấu nhưng trình độ còn thấp chưa có tầm nhìn xa - gạch”. Mấy hôm sau gặp lại: Mầy không đi học tập bầu cử hả? Bữa đó em ”xĩn”..

2) Những kỳ bầu cử sau có tiến bộ rõ ràng vẫn danh sách ứng viên do đảng cử, trong học tập vẩn có gợi ý bầu cho ai, cho ai ,phòng kín tương đối kín hơn không ai dòm ngó, nhưng trước khi vào bầu phải qua thủ tục gọi là đối chiếu danh sách cử tri (giữa thẻ cử tri và danh sách có sẳn)và phát phiếu bầu, nhân viên bầu cử sẽ không ngần ngại ghi vào phía sau phiếu bầu cái số thứ tự trong danh sách cử tri của từng người (hoặc kín đáo tế nhị hoặc công khai để răng đe)- Đố nào dám ghi bậy vào phiếu bầu khi bầu cử.

3) Bây giờ thì trên 30 mươi năm kinh nghiệm bầu cử chúng ta tiến bộ rất nhiều cư tri được toàn quyền lưạ chọn người tài đức dại diện cho mình trong danh sách đã chọn sẳn qua mấy vòng hôi nghị hiệp thương, hội họp dân phố của cái gọi ”đại diện cử tri” (ai bầu họ?). Bàn ăn đã dọn sẳn cứ xơi. Ai đậu cũng là người cuả đảng ta cả. Có người nghĩ sao vở hề diễn không hay mà tốn quá nhiều chi phí? Mười mấy năm nay tôi không đi bầu…nhưng cơ quan truyền thông nhà nước loan báo bầu cử thắng lợi vói tỷ lệ cử tri đi bầu 98-99% là đúng vì có tôi trong đó đấy các bạn ạ. Làm sao chiụ nổi tiếng loa rả rích gọi tên mình và bà trưởng khu phố đứng giụt ngoài hiên. Bà xã nói:Thôi để tôi đi bầu hắt !..

anmota
05/23/2007, 07:01 PM
Loạt bài: Bầu cử Quốc hội khoá XII
1 (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9330&rb=0401) 2 (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9448&rb=0401) 3 (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9611&rb=0401) 4 (http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=9711&rb=0401) 5
24.5.2007
Đinh Từ Thức
Cưỡng bách trình diễn


Phải nói là một màn trình diễn bầu cử, vì nó có đầy đủ các yếu tố của một màn kịch, hơn là một cuộc bầu cử thực sự. Có kịch bản do Ðảng Cộng sản viết, với đầy đủ các lớp lang, và diễn viên chính, diễn viên phụ. Tất cả đều được định trước, kể cả những người được chỉ định đóng vai trò Đại biểu đắc cử.

Ký giả BBC quan sát bầu cử tại chỗ ở Việt Nam, đã viết trong bài “Cử tri Việt Nam đi bỏ phiếu (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2007/05/070520_electionday.shtml)” vào ngày 20-5, rằng: “Trong số các ứng viên kỳ này có 150 người không phải đảng viên cộng sản và 30 người tự ra ứng cử. Nhưng cuối cùng khi có kết quả trong vòng 10 ngày nữa, 90% đại biểu quốc hội trúng cử sẽ là người của đảng”.

Có hai độc giả, một người ký tên Quang Vinh (Đức) và một người ký tên Lezard (Thành phố Hồ Chí Minh) trách BBC tại sao cuộc bầu cử còn đang diễn ra, mà đã nêu tỉ lệ 90% đắc cử sẽ là người của đảng. Đã gọi là một vở kịch, chỉ cần đọc kịch bản là biết rõ các vai, đâu cần đợi tới khi hạ màn. Nếu BBC có sai lầm, là ở chỗ viết rằng “90% đại biểu quốc hội trúng cử sẽ là người của đảng”. Nên viết “90% đại biểu quốc hội trúng cử sẽ là đảng viên” mới đúng. Vì Đảng đã định trước như vậy. Còn nếu nói là người “của đảng”, thì phải 100%, vì dù không phải đảng viên, không có nghĩa không phải người của đảng. Nếu không phải người “của đảng”, đâu có được đảng đề cử vào Quốc hội? Vậy, nếu Quốc hội khóa XII có tới 10% Đại biểu không phải người của đảng, mọi người nên ăn mừng. Chỉ cần 50 người không thuộc loại “của đảng”, cũng đã đủ để đánh thức 450 người còn lại. Cũng như, chỉ cần một ngọn đèn trong một căn phòng tối, cũng đã đủ để nhóm lên vài tia hy vọng. Nhưng tiếc thay, cứ theo cách đề cử quốc hội như hiện nay, dù tỷ lệ bao nhiêu phần trăm đại biểu đảng viên hay ngoài đảng, người của đảng vẫn là... trăm phần trăm! Em ơi! 100%!

Vì là một màn kịch khổng lồ, tốn 350 tỷ đồng của ngân sách trung ương, chưa kể sự đóng góp của ngân sách địa phương, diễn ra trên sân khấu cả nước, nên hàng chục triệu cử tri, thay vì sử dụng lá phiếu để thực thi quyền công dân một cách nghiêm chỉnh, chỉ đóng trò như những diễn viên phụ, miễn cho xong việc, để khỏi bị phiền hà.

Điều căn bản trong một cuộc bầu cử tự do dân chủ, là mỗi cử tri được hoàn toàn tự do sử dụng quyền bầu cử của mình. Nghĩa là được tự do đi bầu, hay không đi bầu. Và nếu đi bầu, mỗi cử tri tự mình sử dụng quyền lựa chọn của riêng mình, theo lương tâm của mình, không ai bầu theo lệnh của người khác, hay thay cho người khác, kể cả những người trong gia đình. Nhưng vì Ðảng Cộng sản đã biến bầu cử thành một màn trình diễn, lấy mất quyền tự do lựa chọn đại diện của cử tri, khiến quyền bầu cử, một quyền cao quý và quan trong nhất trong một thể chế dân chủ thực sự, biến thành một nhiệm vụ đóng vai trình diễn. Vì thế, mọi người đã chỉ cốt làm cho xong chuyện.

Theo nhận xét tại chỗ của ký giả BBC: “Bầu cử ở Việt Nam là bắt buộc. Các quan sát viên ghi nhận số người đi bầu thường đạt tỉ lệ rất cao, và tình trạng một thành viên đại diện đi bỏ phiếu cho cả nhà vẫn phổ biến”.

Kèm theo bài báo của BBC, là phần góp ý của người đọc, với những ghi nhận đáng chú ý sau đây:

Một cử tri không nêu tên tại Sài Gòn, viết: “Hôm nay, tôi chở vợ đi bầu. Trong thời gian chờ vợ tôi bầu, tôi đọc có qui định là không được bầu giúp. Mỗi người chỉ bầu một phiếu. Nhưng thật sự bên trong vợ tôi đang bầu cho 5 người. Mỗi lần chỉ bầu được 1 phiếu nên phải đi 5 vòng thì hoàn thành. Ra bên ngoài, tôi nghe một anh công an khu vực hỏi một em gái (chắc cũng khoảng 20 tuổi) sao chưa thấy ba mẹ đi bầu, thì em gái trả lời tỉnh bơ: dạ cháu đi bầu giúp cho ba mẹ cháu. Với tỷ lệ 100% được hiểu là 100% phiếu đã có người bỏ vào thùng phiếu. Còn nói tỷ lệ 100% là do có một 100% cử tri đi bầu, đó là chúng ta đang lừa dối nhau thôi. Các tổ bầu cử nào cũng muốn thi đua cả, nên cho bầu giúp, bầu thay cho hoàn thành 100% để còn về nhà nghỉ sớm, và hôm sau xếp loại thi đua của tổ xếp hạng cao nữa chứ. Người ta nói VN có bệnh thành tích rất cao, trong đó phải kể đến là bầu cử, nhưng báo chí không dám đề cập thôi, vì ở VN cái gì mà có mùi chính trị, thì người dân đều sợ cả”.

Một người ký tên locoroco, có vẻ đây chỉ là biệt hiệu, ở Hà Nội, viết rằng: “Hôm nay bố tôi cũng thực hiện ‘nghĩa vụ’ thay tôi, vì tôi đã nói với bố mẹ là tôi sẽ không đi bầu. Còn bố mẹ tôi nếu muốn tránh rắc rối với tổ dân phố, làm khổ tổ dân phố mất thi đua, thì bầu hộ tôi. Hôm nay xem truyền hình rồi báo đài rầm rộ loan tin tỷ lệ bầu cử ở các địa phuơng đều cao ngất ngưởng (hơn 90%). Nó không phản ánh người dân quan tâm đến bầu cử, mà phản ánh một điều Đảng Cộng sản rất giỏi o bế, và điều khiển dân chúng. Ngay đến quyền không bầu cũng không được”.

Một người khác ký tên Minh, cũng ở Hà Nội, viết: “Sáng nay mẹ tôi đi bầu cho cả nhà. Nhà tôi tuy đã chuyển đến nhà mới, nhưng vẫn có hộ khẩu tại nơi ở cũ, nên có thẻ cử tri ở cả 2 nơi, nghĩa là phải đi bầu 2 lần. Hài hước nhất là bà bác tôi sau khi bầu xong, thấy trên bàn ở chỗ bầu cử còn nhiều phiếu chưa dùng đến, bả cho tất cả vào hòm. Tính ra, mình bả bầu tới vài chục phiếu”.

Thêm một người ở Hà Nội, ký tên là Nguyên, viết rằng: “Ở quê nơi chúng tôi có hộ khẩu phải đi bỏ phiếu, và ở Hà Nội nơi những người như chúng tôi tạm trú, cũng phải đi bỏ phiếu. Dĩ nhiên là một người đại diện cho cả nhà, còn ở quê nếu không bỏ được, thì phải gọi về nhờ người bỏ phiếu hộ”.

Một người ký tên tắt là KTT, cũng ở Hà Nội, viết: “8h30 sáng, công an hộ khẩu đã gọi điện, báo gia đình tôi đi bầu cử, vì cả phường đã bầu hết. Và một thành viên trong gia đình tôi phải nhanh chóng đi bầu, để tránh gây rắc rối”.

Một người ký tên là Việt Cường, ở Sài Gòn, viết: “Bầu cử ở VN vui lắm!!! Sáng nay vì phải đưa đứa con đi cấp cứu, nên cả 2 vợ chồng tui đều phải ở bệnh viện. Đến 9 giờ thì có điện thoại của bác tổ trưởng kêu đi bầu, vì cả khu phố chỉ còn mỗi gia đình tui. Tui nói là lo cho con, nên chưa thể về bầu được ngay, hẹn chiều 2 vợ chồng sẽ thay nhau về bầu. Ông tổ trưởng không chịu, nói phải về ngay, không thì tổ sẽ mất thi đua. Chẳng biết làm thế nào, không đi cũng kẹt (tổ mà để ý cũng khó sống và làm ăn lắm), mà đi cũng kẹt vì phải lo cho con.

“Cái khó ló cái khôn. Chạy ra cổng bịnh viện, gọi một bác xe ôm già, hỏi về nhà thì bao nhiêu tiền, ổng nói 20.000đ. Tui nói: tui sẽ đưa ông 60.000đ nếu bác đến bầu giùm tui (40.000đ tiền xe ôm: đi và về, 20.000đ bầu cử giùm), sau khi xong, mang giấy cử tri có dấu đã bầu, thì nhận tiền. Ổng nói bầu ai, tui nói bác muốn bầu ai thì bầu, tuỳ bác (vì có biết ai đâu). OK, bác xe ôm làm việc công dân giùm tui; sau khoảng 1 tiếng, bác tài ôm đưa cho tui cái giấy cử tri đóng dấu "đã bầu" đỏ chót, và nhận tiền. Tui hỏi bác bầu ai, bác nói: tui bầu mấy người không, hoặc ít có chức có quyền như về hưu. Tui hỏi vì sao? Bác nói: mấy người như vậy sẽ bảo vệ người dân hơn, chứ mấy ông lớn, chỉ lo giữ ghế thui”.
Ông Nguyễn Phi Khanh, ở Sài Gòn, viết: “Chuyện bầu cử ở Việt nam là một trò hề và người dân chẳng qua như con rối. Thôi cũng đành, mong cho vở kịch chóng qua, để những người dân chân chính có thời gian bươn chải mà kiếm sống”.

Một người khác ở Sài Gòn, ký tên Trương Đạt, viết: “Nếu con số thống kê trung thực, thì tỉ lệ cử tri đi bầu sẽ hơn 100%. Đó là sự thật. Một người có 2 thẻ cử tri ở 2 nơi, không phải là chuyện hiếm… Có nơi nào trên thế giới như vậy không?”

Chuyện một người đi bầu cho cả nhà, không phải chỉ diễn ra tại Hà Nội, hay Sài Gòn, mà còn ở cả những nơi khác nữa. Một người là Lê Hoàng Hoa, ở Đà Lạt, viết: “Cuối cùng, tôi cũng nhờ ba tôi đi bầu giùm, vì hôm qua tôi nghĩ rằng, không mợ thì chợ cũng đông, thế thôi. Nhưng số là mấy người trong cơ quan là đảng viên cộng sản nói rằng, nếu không đi bầu thì sau này đi chứng giấy tờ, kẹt lắm, làm tôi phải suy nghĩ lại,.. Thế là tôi trao quyền công dân cho ba tôi vậy”.

Ở Việt Nam, có lẽ mọi người đã quá quen với màn bầu cử trình diễn, nhưng với những người Việt ở ngoại quốc, thật khó mà giải thích cho người sở tại. Bạn Tam Hoa ở Tokyo, viết: “Tôi cảm thấy rất mắc cỡ và hổ thẹn, khi đọc bài viết trên ASAHI của Nhật Bản, nói về cuộc bầu cử ở VN, họ viết với tựa đề ‘Hơn 99% dân đi bầu’. Làm sao tôi có thể trả lời được câu hỏi của người bạn Nhật, là ‘làm thế nào để có số đó?’ Vì ở Nhật này, hầu như những cuộc bầu cử, có cao lắm đi nữa, cũng chỉ hơn 50% một chút thôi...”

Nói tóm lại, ngay trong khi sử dụng cái gọi là quyền tự do bầu cử, người dân Việt Nam cũng không có tự do.

Sau hết, cũng có những người bênh vực cuộc bầu cử ngày 20 tháng Năm. Một người tự xưng là sinh viên, nhưng không nêu tên và nơi cư trú, viết rằng:

“Bầu cử ở Việt Nam phù hợp với chế độ chính trị của Việt Nam, đó là điều tất nhiên. Không thể đưa bầu cử Mỹ vào Việt Nam và ngược lại. Sinh viên chúng tôi rất hào hứng đi bầu cử, và con số 99% hay 100% không hề vô ý nghĩa, mà nó chứng tỏ phần lớn Đảng, Nhà nước Việt Nam rất được lòng dân, và còn có điều gì quan trọng hơn nữa? Hình như điều này làm nhiều người, nhiều nơi phải khó chịu”.

Lời bênh vực trên tuy ngắn, nhưng rất nhiều ý nghĩa. Người viết, trong khi khen Đảng và Nhà nước, thay vì tự tin, đã có cảm nhận bất ổn: “Hình như điều này làm nhiều người, nhiều nơi phải khó chịu”. Nếu những con số chứng tỏ Đảng được lòng dân, mà có thể làm nhiều người, nhiều nơi phải khó chịu, tức là Đảng không được lòng dân. Và, dưới một chế độ độc tài, chỉ trích nhà cầm quyền có thể đưa tới phiền phức, khiến đôi khi người ta phải giấu tên, là điều dễ hiểu. Nhưng, khi khen Đảng mà phải giấu tên, tức là biểu lộ một tình cảm xấu hổ. Một Đảng mà một sinh viên cảm thấy xấu hổ khi đề cao, có phải là một Đảng rất được lòng dân?

Ðiều 83 của hiến pháp Việt Nam hiện hành ghi: “Quốc hội là cơ quan đại biểu cao nhất của nhân dân, cơ quan quyền lực Nhà nước cao nhất của nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam”. Một cơ quan cao nhất của dân, của nước, đã được triệu tập theo kịch bản của một màn cưỡng bách trình diễn. Liệu những tỷ lệ phát triển ngoạn mục về kinh tế, có đủ để xóa hết những bước tiến giật lùi về chính trị?

© 2007 talawas