PDA

View Full Version : 8/2006 -- 3/3/2007



anmota
06/06/2007, 01:41 AM
<TABLE id=CContainer cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=Time><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=Time><TABLE border=0><TBODY><TR><TD class=Normal>Ý kiến của bạn? (http://vnexpress.net/ContactUs/?d=xahoi@vnexpress.net)</TD></TR></TBODY></TABLE>
sự giằng co lớn nhất chính là cuộc đấu tranh giữa cương vị chị đang gánh vác và cuộc sống riêng tư.
Cháu bé nằm trong bụng mẹ sáu tháng.
Cháu sẽ hỏi :
-- Ai là bố của con?.
..." vô tình để Gió hôn lên Má...Bẽn lẽn làm sao....Lúc nửa đêm"-- Bố con là Gió !
====================================
Thứ hai, 4/6/2007, 10:08 GMT+7

</TD><TD width=1>http://vnexpress.net/Images/ic-print.gif</TD><TD width=1>http://vnexpress.net/Images/ic-email.gif</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR><TR><TD>Nữ chủ tịch Hội phụ nữ huyện xin sinh con ngoài giá thú
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=3 width=1 align=left border=0><TBODY><TR><TD>http://vnexpress.net/Vietnam/Xa-hoi/2007/06/3B9F6BCF/4.jpg</TD></TR><TR><TD class=Image>Mẹ con chị Bình. Ảnh: Tiền Phong</TD></TR></TBODY></TABLE>Chị Nguyễn Thị Thanh Bình dân tộc Tày, Chủ tịch Hội liên hiệp phụ nữ huyện Bắc Mê (Hà Giang) đã viết đơn xin cấp ủy và cơ quan cho phép sinh con ngoài giá thú. Đây là trường hợp đầu tiên ở Hà Giang.
“Không biết phải mất bao nhiêu đêm trắng, tôi mới có thể quyết định việc trọng đại nhất trong đời. Mình đã cống hiến cả tuổi thanh xuân cho công tác Đoàn, Hội, tưởng cứ sống một mình với công việc cũng qua ngày đoạn tháng. Nhưng nào ngờ, càng có tuổi mình càng cảm thấy cô đơn”, chị bắt đầu cuộc trò chuyện.
Chị Bình cho biết, sự giằng co lớn nhất chính là cuộc đấu tranh giữa cương vị chị đang gánh vác và cuộc sống riêng tư.
Tháng 8/2006, chị được bầu giữ chức Chủ tịch Hội liên hiệp phụ nữ huyện Bắc Mê. Nhậm chức Chủ tịch Hội được ít ngày thì sự trống trải trong chị càng tăng, nhất là những khi kết thúc công việc, về nhà chỉ còn lại mình với chính mình. Dù đã ở 45 tuổi nhưng chị quyết định sinh một đứa con.
Chị nghĩ, là một đảng viên, Ủy viên BCH huyện ủy, lại đứng đầu của tổ chức Hội trong huyện, nếu không được sự đồng tình của cấp ủy và cơ sở thì việc sinh con sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tổ chức và ngay cả cuộc sống hàng ngày, rồi sự đàm tiếu có thể kéo dài.
Chị bắt đầu cầm bút khi đêm đã về khuya, với những dòng chữ nắn nót: "Tôi năm nay đã 45 tuổi, công tác được 25 năm. Trong quá trình công tác, tôi luôn phấn đấu, vừa công tác vừa học tập, luôn hoàn thành nhiệm vụ cấp trên giao phó. Đến nay, do điều kiện công tác và nhiều yếu tố khác nên tôi vẫn chưa xây dựng gia đình được.
Nguyện vọng của tôi trong lúc này là chỉ mong muốn được thực hiện quyền lợi của người phụ nữ, với thiên chức làm mẹ. Tôi muốn sinh một đứa con để động viên, an ủi tinh thần và để có nơi nương tựa sau này, nhất là lúc tuổi già sức yếu...". Trong đơn, chị còn rất cẩn trọng hứa rằng "Sẽ không làm ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình người khác…"
Đơn được gửi đến Huyện ủy Bắc Mê, Ban thường vụ Hội LHPN Hà Giang, Ban nữ công Liên đoàn lao động huyện Bắc Mê, Ban nữ công Liên đoàn lao động tỉnh Hà Giang…
Thế nhưng, lá đơn của chị vẫn tạo ra một cú sốc. Tiếng ì xèo râm ran khắp xóm trong ngõ ngoài. Thị trấn Bắc Mê nhỏ bé nhiều lúc như vỡ tung. Người đồng tình ủng hộ, kẻ gièm pha chế giễu. Có đêm chị nằm ôm gối khóc.
Ngày 3/3/2007, người ta đưa chị vượt quãng đường xa xôi xuống Bệnh viện Đa khoa tỉnh. Chẩn đoán, các bác sĩ xác định đây là ca đẻ khó nên phải mổ. Bé gái nặng ba cân rưỡi chào đời.
Chị kể: “Biết tin tôi sinh con, nhiều người đã đến tận bệnh viện thăm, động viên. Bác Châm (Hoàng Đình Châm, Phó chủ tịch thường trực UBND tỉnh Hà Giang), vợ bác Tô (Nguyễn Trường Tô, Chủ tịch UBND tỉnh) cũng đến và ủng hộ tôi. Trước đó, khi biết tin tôi mang thai, chị Hà Thị Khiết (Chủ tịch Hội LHPN Việt Nam) cũng đã gọi điện động viên…”.
Hiện cháu bé đã bước sang tháng tuổi thứ ba, kháu khỉnh, dễ thương. Ngoài công việc, chị lại một mình nuôi con với tất cả sự yêu thương. Chị đã chọn cho con gái bé nhỏ của mình cái tên Nguyễn Thị Thiên Hà.
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=3 width="100%" bgColor=#eafffe border=1><TBODY><TR><TD>Ông Vương Mí Vàng - Phó chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang: “Chúng tôi ủng hộ quyết định của chị Bình” Cách đây hơn 1 năm, tôi có nghe Thường vụ Huyện ủy báo cáo về việc chị Bình xin sinh con ngoài giá thú. Đây là trường hợp đầu tiên ở Hà Giang, một nữ cán bộ chưa có chồng, viết đơn xin cấp ủy và cơ quan cho phép sinh con.
Dù là với tư cách lãnh đạo hay cá nhân thì tôi cũng ủng hộ việc làm của chị Bình. Bởi, việc chị sinh con được pháp luật cho phép. Hơn nữa, chị đã rất can đảm và điều đó thể hiện bản tính muôn đời của người phụ nữ là mong muốn được làm mẹ, một thiên chức cao cả.
Việc làm của chị rất chính đáng. Đó cũng là quyền của chị, của một người phụ nữ. Sau khi biết sự việc, tôi cũng đã báo cáo với các đồng chí Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch UBND tỉnh; các đồng chí này cũng ủng hộ.


</TD></TR></TBODY></TABLE>(Theo Tiền Phong)
<SCRIPT language=JavaScript src="/Service/Comment.js"></SCRIPT><TABLE border=0><TBODY><TR><TD class=Normal></TD></TR></TBODY></TABLE>


</TD></TR></TBODY></TABLE>