PDA

View Full Version : Sài Gòn Bây Giờ ( Thiên Hương )



bilu
06/12/2007, 07:40 AM
còn mưa hay nắng...
Nhìn cái băng rôn YAMAHA... mòa nghĩ tới anh PDK và Boác "hào hoa" xứ anh đào !!!

:D :D :D

( chôm bài này từ phusa )


Sài Gòn bây giờ


Thiên Hương


http://phusaonline.free.fr/XaHoi/Saigon_baygio3.jpgTôi mới về thăm Sàigòn, mới trở về một khung trời thân thương nhưng sao nhiều lúc thấy mình lạc lõng trước những đổi thay và có những lúc thấy mình hoang mang. Dù không có dịp đi nhiều, gặp gỡ nhiều, chỉ nhìn những gì đang diễn ra trước mắt, tầm nhìn rất hạn hẹp nhưng cũng đủ để có những câu hỏi và những suy tư.

Tiền nhà đất ở Sài gòn mắc khủng khiếp, mới vài năm giá đã vọt lên gấp mấy lần. Thiên hạ đổ xô mua nhà ở những khu cao cấp, giá nhà cửa ở những khu này đụng tới là nói đến hàng tỷ, những căn ở Phú gia lên đến vài triệu đô là chuyện thường tình ở huyện. Mấy tháng gần đây, thiên hạ trúng cổ phần nên lại càng chen nhau mua nhà và đẩy giá nhà đất ở những khu cao cấp lên cao gấp năm bảy lần so với vài năm trước đây. Có gan làm giàu, nên một số người cầm cố nhà cửa mua chứng khoán, trúng đậm và đẩy giá nhà đất tăng vọt. Nhưng cũng có nhiều người tán gia bại sản vì giá chứng khoán đi xuống.
Có căn nhà đường Đồng Khởi rao bán với giá 1 tỉ đồng cho 1m2 (khoảng hơn 60 ngàn đô Mỹ một mét vuông). Nhìn vào giá nhà đất cao hơn New York và Tokyo ắt hẳn thấy dân Việt nam mình là dân giàu ... nhất thế giới.
Có vẻ như là ai dính vào nhà đất cũng giàu, vì thế quí vị quan viên chia nhau mua đất ở những vùng xa xôi rồi vẽ lên một bản đồ qui hoạch, đưa đất của mình vào những vùng trọng điểm, thế là thắng to, tiền lại đẻ ra tiền.
Nhưng cũng có những người mua nhà đất ở quận 2, khu sẽ xây dựng trung tâm mới cho thành phố hay mua đất ở quận 7, quận 9 ở SG hiện nay dở khóc dở cười vì không đuợc phép bán mà cũng không được phép xây dựng, cứ treo đó để chờ … qui hoạch.
Nhịp độ xây dựng trong thành phố nhanh đến chóng mặt, các khu cao ốc xây dựng khắp nơi giá vài trăm ngàn đô một căn khá phổ biến. Nhưng cũng có những cao ốc xây dựng đã lâu vẫn đìu hiu buồn tênh. Ba căn cao ốc Thuận Kiều ở Quận 5 cao ngất ngưởng nhưng đến đêm lại tối thui đèn đóm vì không có người ở. Người dân ở đây ví cao ốc này như ba cây nhang, vì bị một cái huông nào đó nên chẳng mấy người mua hay thuê. Có lẽ vì đời sống quá chộn rộn nên người dân bây giờ dựa vào bói toán và mê tín trong mọi việc.
Bởi vậy, với nhà đất, ai nổi thì cứ nổi, ai chìm cũng cứ chìm, bảy nổi ba chìm chín cái lênh đênh ....

Các nơi ăn uống mọc lên tứ tung ở Sàigòn. Nhiều khu ăn uống lớn như một khu công nghiệp. Vào các khu Bình Qưới, Thanh đa, các Làng Nướng, các khu ăn uống ở khắp nơi trong thành phố thấy người ta ăn nhậu mà phát sợ.
Các tiệm café quanh hồ con Rùa luôn đầy ứ người, các tiệm café sân vườn, các quán ca nhạc mở khắp nơi. Sàigòn càng ngày càng nhiều thêm các tiệm thẩm mỹ và massages để phục vụ khách nước ngoài và Việt kiều. v.v… Nhìn các cửa hiệu sầm uất quá sẽ thấy dân mình sao giờ giàu quá thể. Nhưng nếu nghĩ một cửa tiệm như vậy chỉ có một ông chủ là giàu còn bao nhiêu là nhân viên phục vụ mà các nhân viên phục vụ này đa số có mức sống dưới trung bình. Mà đó còn là những người may mắn vì có công việc thu nhập còn khá, còn biết bao nhiêu người bán rong ngoài chợ, những ngưòi lao động chân chính, họ nghèo, rất nghèo ...
http://phusaonline.free.fr/XaHoi/Saigon_baygio1.jpgMà còn rất nhiều người nghèo thật. Trên các con đường vẫn còn cảnh các người bán rong trên phố chạy tơi tả khi công an dẹp lòng lề đường. Những cô bé bưng những thau xôi nhỏ, những người bán bún, bán trái cây vội vã chạy khi thấy bóng công an từ xa. Nếu bị giam hàng, mất vài trăm ngàn tiền phạt, phải vay nóng, số nợ cứ tăng lên, lãi mẹ đẻ lãi con lại ra bày hàng bán với số thu nhập dưới trăm ngàn một ngày. Một bà bán trái cây than, bà muốn mua vé số may ra trúng mà đổi đời chứ khổ quá, mà vé số cũng mắc nên không dám mua.
Lúc mới 75, trong các lớp tập huấn chính trị, các giảng viên chỉ trích chế độ cũ cho tổ chức cờ bạc công khai trá hình dưới hình thức xổ số kiến thiết quốc gia vào thứ ba mỗi tuần. Bây giờ thì hình như không tỉnh thành nào không có xổ số. Một ngày xổ số không biết đến mấy lần nữa. Nhưng nhờ vậy mà cũng giúp được một lực lượng đông đảo những người bán vé số. Trong số những người bán vé số này có cả những cụ già lọm khọm, những người ngồi trên xe lăn, chống nạng và rất nhiều những đứa bé chỉ trên dưới mười tuổi…
Số lượng taxi ở Sàigòn cũng gia tăng rất nhanh. Cả chục hãng taxi cạnh tranh nhau cùng với các taxi ngoài luồng. Thường người ta vẫn thích đi taxi của các hãng vì đồng hồ chạy giờ được tin tưởng hơn. Rất nhiều người lái taxi từ các tỉnh thành, vùng quê khác đến. Trong các nhà hàng, các tiệm cũng vậy. Thanh niên và các lao động chính trong gia đình có khuynh hướng rời thôn quê đổ về các thành phố lớn nơi có nhiều cơ hội kiếm sống hơn. Như vậy lấy ai xây dựng nông thôn? Những người sống ở quê trông vào tiền gửi về của người thân làm ở thành phố. Những người này thường sống thành nhóm, chia phòng ở và dành dụm gửi tiền về nuôi gia đình ở quê, có người cả mấy năm không thể về thăm nhà. Như thế, cuộc sống kinh tế của gia đình họ khá hơn, nhưng về tinh thần sẽ ra sao khi gia đình chẳng được niềm vui sum họp.
Có những người ở quê giàu lên nhờ cứ cắt đất ra mà bán dần, tiêu xài thoải mái, xây nhà, mua xe, mua máy móc, chưng diện, v.v... Nhưng rồi họ sẽ tiến tới đâu khi không còn đất để bán và các món tiền này cũng hết đi.
http://phusaonline.free.fr/XaHoi/Saigon_baygio2.jpgTôi có dịp về thăm một lô đất của người bạn ở vùng ven Sàigòn, cũng mừng vì những ngôi nhà nhỏ trên những lô đất gần đấy đã có vẻ bớt rách nát. Những người sống ở đó giờ đây ăn mặc cũng khá tươm tất, đã có da có thịt không gầy gò như vài năm trước. Nhưng hỏi ra mới biết lao động chính trong gia đình là những đứa bé 5, 7 tuổi. Tối tối các cô cậu bé tí này đi trộm mủ cao su ở những rừng cao su gần đó đem về cho cha mẹ bán. Đời sống gia đình nhờ thế mà khá lên. Căn bản không có, cái gốc không có, cái ngọn sẽ tươi được bao lâu?
Rất nhiều cửa hàng ở Sàigòn thấy mở cả ngày mà số lượng bán buôn thật ít ỏi. Giá thuê mặt bằng lại quá mắc, rồi rất nhiều chi phí khác sẽ khiến cho các chủ cửa hàng này cầm cự được bao lâu. Hiện nay các siêu thị, các cửa hàng tổng hợp bắt đầu mọc lên như nấm. Vào các cửa hàng này không sợ mua hớ, chất lượng cũng đảm bảo hơn nên sẽ là một mối đe dọa lớn cho các tay buôn và cửa hiệu nhỏ. Có lẽ vì thế nên dạo này giá nhà mặt tiền đã hơi chựng xuống.
Vào các quán ca nhạc, một vài quán đông khách, nhưng cũng có những quán vào các tối trong tuần số khách loe hoe đếm trên đầu ngón tay, tiền sở hụi nặng quá các người chủ sẽ chống chỏi được bao lâu.

Có những người đang giàu và sẽ giàu mãi lên nhưng với đa số dân, đời sống kinh tế chật vật, bảo hiểm y tế không có, nếu gặp một biến cố nào, khi đau ốm cuộc sống gia đình sẽ ra sao. Đi vào một tiệm gội đầu, nhìn các cô gái gội đầu và massages cho khách mà thấy ngậm ngùi. Gương mặt các cô cúi xuống, những ngón tay nhỏ bé nắn bóp những cánh tay to lớn của những người khách ngoại quốc, cam chịu đến não lòng.
Thành phố càng ngày càng đông, sức sống ngần ngật nhưng có vẻ như quá tải. Nhịp độ tăng trưởng quá nhanh nhưng không cân xứng. Các cửa hàng dịch vụ, nhà hàng, các khu ăn chơi mọc lên như nấm nhưng con số các trường công lập, các nhà thương công hình như không nhiều thay đổi. Nhiều người giàu quá giàu nhưng vẫn rất nhiều người còn quá nghèo. Cái giàu lộ rõ, cái nghèo chìm hơn nhưng mênh mang như những tiếng thở dài.
Sài gòn bây giờ càng ngày càng muôn mặt, nhưng buổi sáng vẫn rộn rã với hình ảnh các học sinh, sinh viên mắt sáng trong tươi vui đến lớp, hàng đoàn người xe tấp nập, và … những chùm phượng đỏ đã bắt đầu nở trên cao, những cành hoa điệp vẫn còn vàng óng và một số đường phố vẫn rợp bóng lá me xanh. Cuộc sống vẫn còn đầy niềm tin và hi vọng, có đúng không…

Thiên Hương

anmota
06/12/2007, 08:58 AM
Phóng sự (http://www.sgtt.com.vn/web/tintuc/default.aspx?cat_id=528)http://www.sgtt.com.vn/web/tintuc/images/transparent.gifhttp://www.sgtt.com.vn/web/tintuc/images/transparent.gifhttp://www.sgtt.com.vn/web/tintuc/images/transparent.gifNgày giờ cập nhật: 11.06.2007 - 9:25http://www.sgtt.com.vn/web/tintuc/images/transparent.gifNông dân cày đường nhựa... xa
Một “đội quân” đông đảo đến hàng chục ngàn người ngày đêm rong ruổi bán rong trên các nẻo đường của thành phố. Thầm lặng như những người ở “bên lề xã hội”, những người nông dân miền Bắc tha hương cầu thực này là những người tạo nên những cái “chợ di động” khắp lòng TP.HCM…
Bỏ ruộng ra thành
http://www.sgtt.com.vn/web/data/news/2007/6/22583/01.jpg
Mỗi một người bán rong có thâm niên lâu năm như chị đều có một địa bàn riêng để “bày chợ”. Ảnh : PV
Chiếc xe ba gác của chị chở đầy những mận, chôm chôm, mãng cầu xiêm. Có vẻ đã quá rành các “kỹ năng” bán hàng, tranh thủ lúc khách hỏi chuyện, chị nhanh tay lựa hết mận rồi chôm chôm chất đầy đĩa cân, bất chấp việc khách chỉ hỏi mua mỗi thứ chỉ một ít. Lý mau mắn: “Quê em hả? Xã Ngũ Kiên, huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, xã anh hùng của Nguyễn Viết Xuân đấy!”.
Lý là một nông dân chính cống của Vĩnh Phúc. Nghe nói đến chuyện ở Thái Bình, mỗi nông dân được chia một sào ruộng, thu nhập tính ra chưa tới 1.000đ/ngày, chị bảo ở quê chị, mỗi người được hợp tác xã chia cho một mảnh ruộng chỉ 13 thước điền, chưa được một sào (một sào 15 thước điền). “Làm ruộng bốn tháng một vụ, lúc nào trúng mùa còn đỡ, chứ thất mùa thì đến một ngàn đồng ngày cũng chẳng có…”. Cả làng tha hương khắp nơi, người đi kiếm ăn khá hơn đã đành, người ở lại cũng được cái lợi là có nhiều ruộng hơn để cày.
Đồng nghiệp của chị Lý là chị Đức, dân quê vải thiều Lục Ngạn, Bắc Giang. Chị nông dân có cái tên con trai này không đi bán bằng xe ba gác như chị Lý, mà đi xe đạp, chở theo cả quang gánh để gánh lên bán các loại trái cây cho những mối quen ở các chung cư. Ở quê của chị, người ta làm ruộng không phải để bán lúa, mà chỉ đủ ăn và dư ra để nuôi heo. Chuyện thu nhập bấp bênh ở cả hai quy trình, nghe ra rất “oách”, đó là cả “trồng trọt” lẫn “chăn nuôi”.
Chợ di động
Chị Thuận đon đả: “Mua tôm đi anh, tôm bạc đất tươi, ngon lắm! Chăm gam chỉ có năm ngàn dưỡi”. À, chắc hẳn chị ta đã cố gắng rất nhiều để tập nói theo giọng Nam kỳ nhằm gây thiện cảm, chữ “dưỡi” bị kéo dài ra nghe khá buồn cười. Gánh hàng của chị, được bày ra từ chiếc xe đạp, choán cả một góc đường: nào là tôm, mực, thịt heo, thịt gà, cá đồng, cá biển, đủ các loại rau, củ… Thấy anh nhà báo móc máy chụp hình ra “tác nghiệp”, nhiều chị em khác, vốn là mối quen của chị Thuận, ló đầu khỏi nhà ra trêu chọc: “A, chị Thuận sắp được lên báo rồi nha!”.
Mỗi một người bán rong có thâm niên lâu năm như chị đều có một địa bàn riêng để “bày chợ”. Mỗi buổi sáng, chị chỉ dọn hàng bán lòng vòng ở những góc vỉa hè quanh nhà máy Quảng Đông, bến Nguyễn Duy, quận 8, là cũng đã hết hàng. Bà Tám, một cư dân ở khu vực, vừa đến mua hàng vừa “quảng cáo” giúp chị: “Nó bán cái gì cũng rẻ hơn ở chợ cả”.
Đào, một đồng hương của chị, dân xã Trung Kiên, huyện Lương Tài, tỉnh Bắc Ninh, dọn hàng ở khu vực gần cầu Nguyễn Tri Phương. Những khó khăn của việc băng qua ngã tư chân cầu để đi đến chợ Ba Đình của những người dân ở khu vực lại là một thuận tiện cho chị. Nhiều bà lẫn ông nội trợ, mua hàng của chị hàng ngày vì mua hàng giá cũng như ở chợ nhưng vừa tránh được chuyện đi lại phức tạp, nguy hiểm. Chỉ khi nào cần mua những món mà chị không có, họ mới đến chợ. Nhiều người mua hàng của chị còn vì cảm thương sự chịu khó, tần tảo của chị nông dân miền ngoài này. So với những bạn hàng bán rong khác, có lẽ chị Đào là người có thâm niên lâu năm trong nghề hơn cả. Chị vào Sài Gòn từ “thế kỷ trước”, năm 1999, buổi sáng bán hàng rong, buổi chiều làm thêm nghề giúp việc nhà cho những người thuộc khu vực mà chị hiện đang bán hàng…
Triệu phú gánh rong
http://www.sgtt.com.vn/web/data/news/2007/6/22583/02.jpg Thu nhập của những nông dân “1.000đ/ngày” đã tăng khoảng vài chục lần khi họ bỏ ruộng đồng để đi cày… đường nhựa. Chị Đức cho biết, mỗi ngày “đi chợ” của mình, chị lời được 30.000 – 70.000đ. Cuối năm, chị dư ra cũng được hơn chục triệu đồng đem về quê. Một đôi vợ chồng đồng hương với chị, đồng vợ đồng chồng tần tảo làm lụng, chỉ sau 5 – 6 năm đã gởi được tiền xây căn nhà trị giá trên hai trăm triệu đồng!
Mới ba giờ sáng, chị đã cùng hai chị bạn hàng khác thuê một chiếc xe ba gác lên chợ đầu mối Bình Điền mua trái cây. Đi bán, ngày đắt hàng, có khi chỉ 11 – 12g trưa là chị đã về nhà trọ, hôm nào mưa, ế thì mãi đến chiều. Một địa điểm tập trung khá nhiều những người bán rong như chị ở trọ, là khu vực phía sau công viên văn hoá Đầm Sen. Những căn phòng được xây nhỏ xíu, chỉ vừa chỗ cho hai người một đặt lưng, giá mỗi phòng 300.000 – 400.000đ/tháng.
Những người bán hàng rong như chị, có thể được gọi là một “đội quân” bán hàng gần đúng nghĩa. Cái hình ảnh thường gặp ở họ là quanh năm suốt tháng trong chiếc áo bộ đội màu rêu nhạt. Cái mặc được tối giản ở mức những tấm áo bộ đội, công nhân, mua ngoài quê với giá chỉ 15.000đ một cái. Cái ăn cũng chỉ ở mức ngày hai bữa với giá 5.000đ một bữa, bao gồm một bữa trưa “cơm bụi” và một bữa chiều “góp gạo” nấu cơm cùng những người “hàng xóm” ở trọ.
Mới 31 tuổi mà trông chị già dặn như đã qua cái tuổi 40. Cũng nuôi mộng xây nhà ở quê nên chị đã rủ chồng cùng vào Nam. Vợ “đi chợ”, chồng làm phu xây dựng, đúng “công thức” xây được nhà của đôi vợ chồng bạn đồng hương. Thế nhưng đùng một cái, anh chồng của chị lại rơi vào chuyện ăn nhậu, cờ bạc. Năm ngoái, chị té ngửa ra khi biết ông chồng của mình nhậu nhẹt, chơi đề đến nỗi số nợ nần lên đến năm triệu đồng. Và thế là anh chồng bị buộc phải quay về, thay vai trò làm ruộng, chăm con cho chị ở ngoài quê.
Không phải một mà đến hai năm chị mới về thăm quê một lần. Tết rồi, về quê, gặp lại đứa con trai mà khi chị đi nó còn lẫm chẫm mới tập đi, nó không nhận ra mặt mẹ. Thằng bé cứ nhất quyết chị không phải là mẹ, và mẹ nó thì còn đi làm trong miền Nam…

Đoàn Đạt