PDA

View Full Version : Ba chuyện...tình



anmota
07/21/2007, 09:34 AM
Chuyên một:
Có bà Sếp (Mỹ), vào đến bàn giấy của mình vào một sáng thứ Sáu, thây có mảnh giấy xin phép :
--...bà thứ lỗi...Tôi phải về nhà cho kịp phục khăn cho mẹ tôi...
Bà bèn xem lại hồ sơ cá nhân của anh người thuộc hạ để biết chắc là anh ấy có chi tiết gì về quán chỉ của mình lúc còn nấp dưới gối mẹ hiền...
Bà xếp đặt công việc...Và âm thầm ra lấy xe mà đi. Bà nhẫm một bài tính..."hai động tử đi cùng một lộ trình dài bằng ấy...Bà là cái động tử khởi hành sau bốn giờ...vị chi là 200 miles. Bà phải lái nhanh hơn bao nhiêu...Thời gian để bắt kịp là bao nhiêu..Bà đoán là lề phục khăn...giờ đưa ma hạ huyệt có thể phải là...trước hay sau giờ Ngọ Mùi...vào trưa thứ bảy...
Sau lễ hạ huyệt an táng, anh chàng có tang mẹ cẩn trọng chào hỏi, cảm tạ bà con quyến thuôc thân bằng hôm này đã đưa mẹ mình đi thêm một đoạn...
Bỗng thấy bà Sếp phờ phạt đứng ở cuối hàng...
--...Ụa, sao bà...Sao bà làm gì ở đây...?
-- Qua biết chú mày phải là buồn lắm vì cái tang...Tao nghĩ tao nên có mặt với chú mày, với gia đình vào những lúc như vầy...Qua không kịp hương hoa trà quả cúng cụ...đừng buồn nghen em !
( kể theo trí nhớ người già)
AMT

anmota
07/21/2007, 10:14 AM
Chuyện hai:
(nhớ như kể rội Nay cứ kể lại)
Có một bà ( sao không là ông) lái xe Mẹc đời mới nhất đi điếu tang bà bạn. Xong lễ bà lái xe tới tiệm bán phụ tùng...Kiếm mà mua sợi dây câu bình.
Xong hỏi lại cách câu bình, cách kiếm cho thấy cái cọc bình trong xe đời mới...của mình.
Người bán hàng hỏi:
-- Sao thấy bà mua được sơi dây câu thì coi mòi như bà vui mừng lộ ra măt. Bộ xe Mẹc mới toanh...bình hơi...có vấn đề...
-- Tôi mới đi đưa tang con nhỏ bạn già. Xe tôi chưa hề bị mất hơi. Con nhỏ bạn tôi nó mất hơi...Giá mà có sợi dây "câu hơi sống "của tôi cho nó...thì đâu đến nỗi...Tôi câu cho nó...
--...?
-- Tôi sẽ bỏ theo đuôi xe mình sợi dây này.Xe ai chết bình tôi câu. Xe tôi chêt bình...có sẵn dây, họ câu...cho.
-- ừ nhỉ...Sao không ai chế ra cho mình loại dây câu hơi...
-- Tới chừng nào đó...bạn nhớ sắm một cái và nhớ câu bình cho tui nghen bạn!
AMT

anmota
07/21/2007, 11:00 AM
Chuyện ba:
Có một bà ( Nữa, cũng bà...!) là Sếp lớn nhất - Sở xe Buýt Santa Clara (Mỹ - Ca)...chở một cái băng -ghế ngồi - bằng gỗ , mới toanh cùng mấy anh công nhân xây dựng đến một Trạm xe hẻo lánh.
Bà ra lệnh:
-- Các anh thay chiếc băng cũ này cho tôi! Xong thì cùng tôi chở nó đến nhà...một tư nhân trong xóm này.
-- Sao không chở về kho vât tư phế thải của hãng...
-- Bộ mấy hôm nay không biết chuyện gì sao...
-- Có biết chuyện đám tài xế góp tiền túi...để bồi hoàn cái băng trạm xe nào đó cho sở.
Bà sếp kể lại câu chuyện về một ông hành khách thường xuyên đón xe ngồi đợi ở cái băng này. Ông đợi quanh năm suốt tháng...bao năm ròng. Hau hết các Tài xế trong sở này đeu bưc mình về ông già kỳ cục. Ngồi đợi...mà xe đến tấp vô đón thì ông lại chỉ cám ơn rồi không lên xeeKhua tay đuổi xe đi chỗ khác chơi...Măc ông ngồi đó...
Chăc ông già buồn chuyên gia đình hay lú lẫn...đi mỏi chân thì kiếm chỗ ngồi...Ai cũng nghĩ vậy.
Bông không thấy ông già biến đâu mất hổm rày...
Có người Tài xế tương tư ông già , bèn xuống xe...mà xem cho kỹ cái chỗ ngội Phát hiện một chuỗi dài những ngay cùng tháng (và năm)...Ông dùng dao nhọn mà khắc lên đó...Lại nghe một hành khách cho biêt nhà ông ở gần, trong lối xóm này.Ông đã qua đời...
Xong ca , người tài xế tương tư, tìm đến nhà ông, mời họ ra xem chỗ ông hay ngồi.Xem dãy số vô hồn...
Thì hóa ra là ông khắc lại những DOB (ngày sinh nhật của cả và vợ con ông, cháu chắt ông...Cho nhớ , kẻo quên...
Bà Sếp nghĩ đến việc thay cái ghế băng đó và giữ lại cho gia đình ông già một kỷ niệm nhớ đời, nhớ ông...
Ghế này...thay hương đèn hoa quả phúng ông khách không đi xe...giao thông công cộng -thành phố- quân hạt...Santa Clara-Cali - nươc Mỹ này.
AMT