PDA

View Full Version : Có ai chỉ cho tôi?



Khách Viếng Thăm
12/16/2007, 09:08 PM
Em chấp nhận làm nô lệ!

Vương Văn Quang



Tôi không muốn kể, muốn mô tả bất cứ điều gì ở cái “thành phố mang tên người” trong buổi sáng ngày 16/12. Vì tôi không muốn tin đó là sự thật. Tôi không muốn bởi sự thật là những gì tôi thấy thì nó cay đắng quá, đau đớn quá!

Tôi có mặt trong vùng “đất chết” - tức là khu vực gần toà lãnh sự Trung Quốc, bao gồm một vùng rộng lớn: bùng binh Hồ Con Rùa, nhà thờ Đức Bà, vườn hoa trước cửa dinh Thống Nhất – lúc còn rất sớm, khoảng 8 giờ. Chạy một vòng “khảo sát”, tôi không còn tin vào mắt mình: những rào chắn, những tốp cảnh sát các loại mặt gằm gằm đảo qua đảo lại. Đường phố vắng tanh. Không khí khủng bố bao trùm. Tôi tự hỏi, họ đang làm gì đây? Họ đang chống ai đây?

Khoảng 9 giờ, tôi nhận tin nhắn của một người bạn, một số anh em văn nghệ, nhà báo, sinh viên, tổng số… chưa tới hai chục người đang tụ tập trước cổng… nhà văn hoá thanh niên. (Hãy chú ý tới hai lần tôi đánh dấu ba chấm. Hơn chục người, và địa điểm đứng là trước của nhà văn hoá thanh niên chứ không phải cửa lãnh sự quán Trung Quốc). Tôi gửi xe và đi bộ tới, nhưng không vào được với một lí do duy nhất “Không được vào là không được vào”. Tôi hỏi, vậy tôi muốn vào nhà văn hoá thanh niên? Câu trả lời là, nhà văn hoá thanh niên hôm nay không hoạt động. Trong đầu tôi lướt nhanh một ý nghĩ, phải, thanh niên, hay thiếu niên hay phụ lão, nếu mang mác mậu dịch trên người, họ chĩ cần ho một tiếng là coi như chết hết.


Những người mặc áo trắng trong "Câu Lạc Bộ Nhà Báo Tự do" - những người đã cố gắng tham gia cuộc biểu tình chống xâm lược TQ ngày 16.12.2007 tại Sài Gòn - Nguồn: CLBNBTD.
--------------------------------------------------------------------------------

Không đi được đường thẳng, tôi đi theo dường vòng (ngược đường Nguyễn Thị Minh Khai vòng Hai Bà Trưng và quay trở lại Phạm Ngọc Thạch), cuối cùng, tôi cũng tới với các bạn. Đúng là chỉ có hơn chục người. Vài anh em trong CLB Nhà báo Tự do, đại diện nhóm “Mở Miệng”, và vài bạn sinh viên mà tôi không biết tên…, những người bữa trước còn to mồm đầy hào khí thì tiếc là chẳng thấy đâu. Điều này khiến tôi hơi nản. Chỉ nản thôi, chứ tôi không trách họ. Sống dưới thể chế này, họ có thể biến thành bùn chứ đừng nói gì là những “người hèn hạ đáng yêu”.

Nhóm người này, trên thực tế chẳng đông hơn một nhóm chờ xe bus ngày thuờng (họ đứng ngay ở một điểm dừng xe bus), và con đường trước mặt họ – đường Phạm Ngọc Thạch – vắng tanh không một bóng người. Phía bên kia, cổng Nhà văn hoá Thanh niên, nơi hội tụ và thể hiện tinh thần tuổi trẻ Việt Nam im lìm như một nầm mồ (nếu không kể mấy tay camera của công an trên nóc). Tôi nhìn họ, và cảm thấy cô đơn khủng khiếp. Phải, cái tốt trên thế giới này, và nhất là trong những thể chế tương tự thế này, chẳng bao giờ được hoan nghênh.

Tôi bảo với mọi người, tại sao cứ đứng đó làm gì, chúng ta hãy đi như kiểu đi dã ngoại trong thành phố (bởi nhóm có lợi thế là đồng phục: áo thun trắng in khẩu hiệu: Hoàng Sa & Trường Sa là của Việt Nam), nhưng chẳng ai nghe.

Nằng lên cao và gay gắt. Mỏi, mệt và khát nước, tôi xăm xăm một mình (trên người vẫn là chiếc áo “phạm pháp”) đi sang phía café Diomond Plaza.

Cả một rừng người đứng khép nép bẽn lẽn trên vỉa hè. Họ nhìn tôi như nhìn quái vật.

Sang tới đây, tôi gặp nhà văn NV và nhà thơ TN, hai người đang… uống càfê. Bộ mặt họ thất thần. Cũng là điều hợp lý, tôi nghĩ thế. Và tôi đau!

Cỗ máy nghiền của con quái vật có tên độc tài lai phong kiến, lai nhược tiểu và lai nhiều thứ kinh tởm khác …, nó không từ bất cứ chất liệu nào. Vào mồm nó, thành bã hết.

Có một chi tiết khiến tinh thần tôi lên chút ít: Một cô bé nói, anh ơi, anh cho em nhìn đầy đủ chiếc áo của anh. Vâng, chỉ thế thôi, là quí lắm rồi. Nhưng sự hưng phấn đó chẳng tồn tại lâu.

Tôi chợt nghĩ, mình có mặt ở đây làm gì nhỉ? Suy cho cùng thì nô lệ, độc lập khác nhau ở điểm nào? Nghĩ thế và tôi chia tay với hai bạn nhà thơ nhà văn: “Thôi em về đây, em chấp nhận làm nô lệ. Hoàng–Trường không phải quê em”!


Tôi tin có cái điều đáng tin. Nhưng giờ đây... Nguồn: photos-images.com
--------------------------------------------------------------------------------

Tôi đã không định viết bất cứ chữ nào sau cái buổi sáng cay đắng này, nhưng điều buộc lòng tôi phải viết là, nhà thơ BC gọi điện thông báo: Anh Điếu Cầy nhà báo, anh Hà Vũ Trọng dịch giả, và một số em sinh viên đã bị bắt, vì lí do… nghi ngờ tàng trữ ma tuý.

Vâng, khi nghe điện thoại của bạn BC, tôi đã khóc nức lên như một đứa trẻ. Đứa trẻ bị đánh đòn oan.

Tôi không tin vào phép mầu. Càng không tin vào lương tâm của con quái vật. Nhưng phải tin vào điều gì đó chứ? Tôi tin có cái điều đáng tin. Nhưng giờ đây, tôi không biết nó là gì.

Có ai chỉ cho tôi?


Sài Gòn 16/12/2007

doankiem
12/16/2007, 09:11 PM

Tui chỉ...
Học tiếng Trung

bithu
12/16/2007, 09:41 PM
銅 đồng
柱 trụ
折 chiết
...

目 mục
南 nam
關 quan

Mục Nam...
mục (danh từ) là Con Mắt.
Mục (động từ) ...là Ngó. Dòm. Dòm Ngó...
=================================
Đ/c Mao Chủ tịch đổi tên cửa ải Nam quan thành:
Mục Nam.......quan.
may mà còn có đ/c Hồ biết bụng dạ của đồng chí Mao...
đ/c Hồ đề nghị sửa ra là Hữu Nghị ....quan

http://www.ddgd.org/forum/showthread.php?t=1022


Nam quốc sơn hà Nam đế cư


Tiệt nhiên định phận tại thiên thư


Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm


Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư


Lý Thường Kiệt

bithu
12/16/2007, 09:53 PM
Thời Sự Việt Nam (http://www.danchimviet.com/php/modules.php?name=News&file=categories&op=newindex&catid=17)
16-12-2007
Công an Tp HCM trấn áp sinh viên biểu tình
DCVOnline – Tường trình từ Sài Gòn

Sinh viên và thanh niên tuần hành ôn hòa ở Sài Gòn hôm nay nhưng bị công an bao vây trùng trùng điệp điệp không lối thoát