PDA

View Full Version : Xem người mà ngẫm đến ta



anmota
12/31/2007, 10:50 AM
Compared to the English-speaking world, the Japanese have gone blog wild. They write Web logs at per capita rates that are off the global charts. The Washington Post (http://www.washingtonpost.com/wp-dyn/content/article/2007/12/05/AR2007120502751.html?sub=AR) reports.

Although English speakers outnumber Japanese speakers by more than 5-1, slightly more blog postings are written in Japanese than in English, according to Technorati, the Internet search engine that monitors the blogosphere.
By some estimates, as much as 40 percent of Japanese blogging is done on mobile phones, often by commuters staring cross-eyed at tiny screens for hours as they ride the world’s most extensive network of subways and commuter trains.
Blogging in Japan, though, is a far tamer beast than in the United States and the rest of the English-speaking world.
Japan’s conformist culture has embraced a technology that Americans often use for abrasive self-promotion and refashioned it as a soothingly nonconfrontational medium for getting along.
loggers here shy away from politics and barbed language. They rarely trumpet their expertise. While Americans blog to stand out, the Japanese do it to fit in, blogging about small stuff: cats and flowers, bicycles and breakfast, gadgets and TV stars. Compared with Americans, they write at less length, they write anonymously, and they write a whole lot more often.


Compared to the English-speaking world, the Japanese have gone blog wild. They write Web logs at per capita rates that are off the global charts. The Washington Post reports.
Although English speakers outnumber Japanese speakers by more than 5-1, slightly more blog postings are written in Japanese than in English, according to Technorati, the Internet search […]

(Có bài dịch ở http://talawas.de)

anmota
12/31/2007, 11:19 AM
Không biết ổng đọc đâu trong 'báo giấy,biếu không...' thấy nói:
-- Dạo- chơi trên mạng...chỉ có hư người mà thôi.
Bà vợ già (gọi thế cho ông yên tâm) của ông ấy vốn là cô giáo cho nên bị méo mó nghề nghiệp: Pour enseigner un ...il faut savoir mille ( Muốn cho học trò thêm một, mình phải kiếm thêm cho ra ...cả ngàn )... Bà thí mạng, nối mạng, lên mạng mà ngồi...

Trong khi đó ông chồng cứ đi loanh quanh trong nhà, và đi sau lưng bà y như ông công an mạng bên mình,càu nhàu:
Dạo- chơi trên mạng bị tụi người xấu " nó sát...nó chát ...' có ngày... hư người mà thôi.

Nghe bà cô giáo cựu trào ấy nói, tôi giật mình, mà mừng thầm :
-- May quá, mình là người ít dạo chơi trên mạng nhứt thế gian...Mình "nên..." ( thành công, thành người tốt) là phải quá mất đi rồi.
Rồi tôi hỏi lại bà cô giáo:
-- Hồi trước kia, mà ngay cả bây giờ người trong quê tôi họ ít ưng nối mạng...lên mạng như tụi Nhựt, tụi Mỹ ...Cô nghĩ họ ra sao...

-- Người quê anh bao giờ mà chẳng là số một. Chồng tôi cũng là người ...Huế như anh, chớ không phải người Saigon, người Hà nội.

Tôi là người Huế.Nay mới biết...
AMT