PDA

View Full Version : răng thầy tội rứa...(Huế)



anmota
01/19/2008, 09:11 AM
<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=3 width="100%"><TBODY><TR bgColor=#dedfdf><TD vAlign=top align=left width="18%">lilac
Junior Member
Member # 60

Rate Member (http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/cgi-bin/ultimatebb.cgi?ubb=get_profile;u=00000060) </TD><TD align=left>http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/icons/icon1.gif posted June 04, 2004 12:32 PM http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/profile_ubb6.gif (http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/cgi-bin/ultimatebb.cgi?ubb=get_profile;u=00000060) http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/homepage.gif (http://www.hsp.com.vn/) http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/email_ubb6.gif (http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/cgi-bin/ultimatebb.cgi?ubb=email;ToWhom=00000060) http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/priv_message.gif (http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/cgi-bin/ultimatebb.cgi?ubb=private_message;u=00000060) http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/edit_ubb6.gif (http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/cgi-bin/ultimatebb.cgi?ubb=edit_post;f=8;t=000009;reply_nu m=000001;u=00000060) http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/ubb/quote_ubb6.gif (http://www.jaist.ac.jp/~dnthao/cgi-bin/Pforum/cgi-bin/ultimatebb.cgi?ubb=reply;f=8;t=000009;replyto=0000 01) <HR style="COLOR: #5d7790" SIZE=1>Về Huế

Mỗi lần nghĩ đến Huế, tôi không biết mình đang về với Huế hay Huế đang về trong tôi. Những con nhà Huế khác, thường nhớ Huế với nguồn tình cảm miên man, sụt sùi và sướt mướt, nhưng Huế riêng tôi vừa là quê mẹ để mà nhớ, vừa là đi luỵ trong suốt cả một đời. Khi tôi đi giữa Huế thì chơi vơi như đang lạc giữa quê người; khi tôi đi giữa xứ người lại ngỡ ngàng như đang xăm xăm bước vô Thành Nội. Khi tôi cố quên Huế thì Huế lại hiển hiện trong tôi, dịu dàng như một bà mẹ hiền và bâng khuâng như người tình cũ cười ngậm ngùi vì chợt nhớ về dĩ vãng. Khi tôi nhớ Huế thì Huế chỉ còn là một bóng dáng êm đềm mất hút rất xa xăm.

…Không có năm 1975, tôi sẽ không bao giờ Về Huế. Dù tôi có vào tận Sài Gòn thì cũng mới chỉ là Ra Huế. Có ra Hà Nội thì rồi cũng Vô Huế. Có về làng với mẹ thì cũng sẽ Qua Huế. Và, có xuống tận biển Thuận An thì cũng sẽ Lên Huế mà thôi. Còn với người khách lạ viễn phương thì cũng chỉ Tới Huế là cùng

… Làm sao quên được khi lần đầu tiên trong đời tôi lái chiếc xe lam chở khách Huế - Bao Vinh vào mùa Đông năm 1977. Xe vừa qua khỏi quẹo Sông Đào là xẹp bánh. Tôi ướt đẫm trong cơn mưa héo úa mùa Đông và cái lạnh tím môi của Huế để cố thay vỏ xe trong lúc hành khách sợ ướt rút mình co cụm nhau trong chiếc xe nhỏ bé. Bỗng một thanh niên với khuôn mặt có vẻ rám nắng phong trần nhảy xuống xe, cầm tay tôi lại, nói với giọng đầy xót xa:
-Thầy! Thầy ơi! Răng thầy tội rứa?
Vừa nói, người thanh niên vừa giành lấy cần bẩy trên tay tôi để thay giúp vỏ xe. Sau đó, tôi tìm hiểu thêm và biết đây là thắng, người học trò cũ trường Nguyễn Tri Phương đã nghỉ học đi thanh niên xung phong mới về thăm nhà. Tôi không dám nhìn thẳng vào mặt Thắng vì sợ bắt gặp ánh mắt thương hại, trong khi Huế đã dạy tôi rằng, hãy thương mến hay thương yêu, đừng thương hại. Khi tôi bị cho nghỉ dạy ra khỏi trường Đồng Khánh vào mùa tựu trường năm 1977, cầm quyết định thải hồi trên tay, đôi mắt thương hại nhìn tôi gần như khóc đầu tiên trên sân trường phượng đỏ là đôi mắt của anh Châu Trọng Ngô. Từ ấy, tôi không dám nhìn Huế, không dám nhìn bạn bè phường trên xóm dưới. Hai đứa cãi nhau là cãi lộn; hai đứa gây nhau là gây bậy, không có cãi đúng, không có gây phải. Cả hai đều đáng tội đánh đòn, quỳ xơ mít, không cần giải thích lôi thôi. Huế của tôi là thế đó. Huế kỳ cục. Huế dạy tôi dám nhìn thẳng nhưng đừng nhìn ai khi sa cơ thất thế cho đến khi vươn lên trong cô đơn và tự đứng trên đôi chân cứng cáp của chính mình. Huế đài các. Huế bắt tôi phải ray rức vì không được làm thầy với đồng lương giáo sư đệ nhị cấp 75 đồng mỗi tháng hơn là lái xe lam kiếm được cả mấy trăm bạc một ngày hay buôn bán ở chợ trời kiếm bạc ngàn mỗi lần “trúng mánh”. Sài Gòn, Hoa Thình Đốn, Nữu Ước, Ba Lê và có lẽ cả Hà Nội nữa, không hiểu nổi và sẽ chế nhạo cái lý tưởng lãng đãng khói sương và thiếu thực tế của Huế

Huế ơi! Huế khó khăn như một bà già trầu. Huế thích nghe chuyện Đi Chùa Hương của thiên hạ, nhưng lại không thích con gái của mình mới 15 tuổi đã " lưng đeo giải yếm đào, quần lĩnh áo the mới..." như cô bé đi chùa Hương trong Truyện Ngày Xưa của Nguyễn Nhược Pháp.

Huế cũng khó khăn như một ông già nệ cổ, thích con mình thà đậu tú tài mà về làm thuê còn hơn là lên hàng phú ông mà đánh vần xuôi chưa được, vần ngược chưa xong

Huế lãng mạn bão liệt như sóng ngầm, nước xoáy. Huế trân quí chị Hoàng Thị Kim Cúc, người yêu đầu đời của Hàn Mặc Tử, một nàng thơ, một giáo sư độc thân suốt đời của trường Đồng Khánh. Cứ yêu một người. Im lặng. Chịu đựng. Nhắm mắt xuôi tay, ra đi trong cô đơn như người yêu của mình. Huế cười nửa miệng kiêu bạc với Jacqueline Kennedy, một đệ nhất phu nhân tiếng tăm lừng lẫy, lại đi tái giá với vua tiền Onarsis.

Huế ơi! Huế không công bằng chút nào hết!
Tôi đang trở về với mảnh đất “không công bằng đó”

Huế đối với những người con của Huế cũng giống như người con của Huế cũng giống như Việt Nam đối với những người con Việt Nam. Đất nước, quê hương không phải chỉ là hoàng thành, là lăn tẩm, là thái miếu, là núi rằng hay danh lam thắng cảnh. Đất nước trước hết là mẹ già ngồi chờ con trên bộ phản kê bên khung cửa của căn nhà lá đơn sơ. Tổ quốc là người cha già lưng còng tóc bạc ngồi trông con mòn mỏi từng giờ. Tôi có niềm thâm tín rằng, những người nói yêu tổ quốc mà không yêu cha mẹ, chẳng lưu luyến với hàng tre, phố chợ, cổng làng thường là những người mắc bệnh nguỵ tín, nghĩa là tưởng lầm mình bỗng dưng do tự nhiên sinh ra, vươn vai Phù Đổng mà khôn lớn. Rồi từng bước, từng ngày biến ảo tưởng của mình thành sự thật. Họ không có được niềm hạnh phúc vô biên và trẻ thơ được ngủ say trong tiếng ru “à, ơi” của mẹ; hay đã quên đi lời ru êm một thuở như quên tiếng gió trên nguồn

Về Huế, được đi lại trên những con đường phố cũ, tôi nghe thân thương như bàn chân tôi và đất đá giữa đường cũng còn nhớ nhau mà trò chuyện. Trên khuôn mặt những người cũ thêm nét phong trần và có chút gì đi, nhưng với tình cảm thì sự đứt đoạn của thời gian chẳng làm phai đi cái giao tình của Huế.

Thêm vài ba cái khách sạn mới, thêm năm ba sàn nhảy về đêm, thêm những con đường thay tên đổi chủ cũng chẳng làm cho Huế trẻ hơn hay già đi như từng phiến gạch trên thành. Huế vẫn nghèo như cái nghèo thanh bạch của “ông già Bến Ngự” Phan Bội Châu ngày xưa. Âm thầm, đạm bạc, đơn sơ trong lòng thuyền nhỏ bé mà vẫn biết nghe hết cả tiếng đời xao động ngoài kia

Cảnh Huế, người Huế và tình cảm Huế thường bị phủ rong rêu và lắng xuống bề sâu nên trên bề mặt vẫn thấy trôi chảy trong dáng điệu trầm trầm, chầm chậm như nước sông Hương. Giòng sông đó vốn hiền nhưng vẫn có những năm mưa nguồn rung chuyển cả dãy Trường Sơn: nước lũ sông Hương cuốn phăng cả núi Bãng Lãng; cuồng lưu xoáy sạch cả cửa Thuận An, cửa Tư Hiền, đổ phăng ra biển Đông với cả sức mạnh đại dương vũ bão và tiếng Hải Triều trầm hùng vang xa hàng trăm dặm. Nước sông Hương suốt bốn mùa sâu thăm thẳm. Núi Kim Phụng vững chãi như bắp vai Từ Hải, núi Vạn Niên cây xanh nước biếc, núi Truồi “ai đắp mà cao”, núi Bạch Mã sừng sững quanh năm mây phủ… trấn thủ một cõi trên dãy Trường Sơn cao chất ngất, rộng ngút ngàn bao quanh phía Tây của Huế làm điểm khởi phát cho thượng nguồn sông Hương.

Bởi thế, trong cái yên nghỉ thâm cung của Huế, muôn đời vẫn có sự âm ỉ dâng trào. Chắc Huế sẽ không ngủ yên khi đất nước còn thao thức…
Huế ơi! Tôi không tin ra đi là hết, là xa mãi quê nghèo để xây dựng một cuộc đời mới nơi đất nầy mà quên đi tình cố xứ xa xăm bên kia. Tổ Quốc tôi đã bao năm như mẹ hiền quen chịu đựng, sá chi những cuộc can qua của Tàu, của Tây, của Nhật… trên chuyến tàu lịch sử về muộn, trễ tràng.

Những lớp sóng hưng phế cũng chỉ là những lớp bụi phù du. Tôi tin là những đứa con của Huế, những đàn con Việt Nam vẫn là những con ngoan, vẫn tha thiết một đời vươn lên thắp sáng tương lai Quê Cha và giữ thơm Quê Mẹ.

--------------------
Quand les lilas... quand les lilas refleuriront... refleuriront!
</TD></TR></TBODY></TABLE>

anmota
01/19/2008, 09:36 AM
Trong bài viết này, lilac có nhắc đến trò Thắng(?), chị Hoàng Kim Cúc và Ông Châu Trọng Ngô. Hai người có tên ở sau thì tôi đều có biết. Đồng nghiệp mà ! Họ thuộc về lớp 'cựu trào '. Tôi gọi bà Cúc là 'chị Cúc' vì chị là một huynh trưởng Hướng đạo Phật tử. Tôi gọi ông Ngô là 'Thầy..." vì ông thuộc lớp các Thầy dạy tôi. Ông không dạy...tại bất cứ trường nào mà tôi đã là học trò của trường ấy.
Hình như tôi có kể chuyện Ông Thanh Tra Châu Trọng Ngô về Trần Quốc Tuấn để thanh tra...tôi.
Nhà trường (thời Ông Phước...hay Ông Trai...?) báo cáo về Bộ sao đó không biết mà Bộ phái Ông Ngô ra...Thanh tra.
-- Suốt cả đời Thanh tra của tôi , tôi chưa gặp ai...như anh.
Ông chê tôi...thiệt thà, không khai gian khai dối, khai vu cho người khác...
-- Tại sao anh...khai thật, chỉ có hại...cho anh mà thôi?
-- Thưa thầy...Tôi đã chọn nghề giáo. Chả lẽ thấy giáo mà đi nói gian nói dối sao...

( Sở dĩ tôi dám cương đại ra như thế là vì thời bấy giờ " giáo dục văn hóa...không bằng nước đá , cà rem "... tôi có các 'sinh nhai '...ngoài luồng...Kiếm sống được.)

răng thầy tội rứa!
AMT