PDA

View Full Version : Dũng xe lâm



anmota
03/17/2008, 03:56 PM
Quê người- thơ Nguyên Nguyên (http://ngohuudoan.wordpress.com/2008/03/11/que-ng%c6%b0%e1%bb%9di-th%c6%a1-nguyen-nguyen/)

Posted by ngohuudoan on March 11, 2008
Tôi đã gặp nhà thơ Nguyên Nguyên (http://thinhanquangngai.wordpress.com/category/nguyen-nguyen/) năm- bảy lần. Tuổi đã ngoài 80 nhưng vẫn minh mẫn, vui vẻ và hồn thơ thì chưa bao giờ già. “Thi hữu” thì thi hữu nhưng tôi phải gọi bằng ông chứ không gọi cách nào giỡn chơi được. Tôi thích thơ của ông vì có nhiều câu thơ trong thơ để đọc. Tôi cũng thích ông vì cái tính tình “chân quê”, chân chất, dù nói với đứa trẻ con cũng không bao giờ có một câu tự phụ, không quảng cáo sản phẩm rùm beng, không tự tung tự hứng như thói thường tôi thấy. Câu thơ như tấm lòng, dở hay chưa cần nói, chỉ thấy thích, thấy quý ở cái tâm tình trong thơ là được! Chúc ông sống lâu, vui vẻ, an nhàn…! (NHĐ)
QUÊ NGƯỜI
http://farm3.static.flickr.com/2388/2066722783_8c467c0b2b_m.jpgQuê người lại nhắc chuyện xưa,
Ai đem tóc bạc, kế thừa tóc xanh
Lầu hoa, bỗng dựng trường đình
Tiễn đưa ngoài mặt, lặng thinh trong lòng
Đường làng cong, mấy dặm cong,
Và trăm cánh cửa khép trong chân trời.
Rồi đồn quân khắp nơi nơi,
Tôi đi tôi với nụ cười tinh khôi.
Chiến tranh nhen lửa pha dầu,
Nghìn cân sợi tóc, nông sâu ai ngờ.
Quân hành chẳng bói ra thơ,
Đêm đêm tôi vẫn nằm mơ sum vầy.
Sẽ về trả nước cho mây,
Trả chim cho núi, trả cây cho rừng.
Ân tình, dựng lại đêm xuân.
Ôm từng người lạ, hôn từng người quen.
Sáng trưng hoa pháo hoa đèn,
Trùng hoan lại hội chim bằng trùng hoan.
Cho trăng, nửa cái trăng vàng,
Hôm qua sườn núi, nay ngang sườn nhà.
Sum vầy gác chuyện phương xa,
Vui như súng nổ bay ra biển nguồn.
Kẻ về thúc ngựa qua truông,
Người đi trải áo căng buồm ra khơi.
Gươm treo, súng trả cho trời
Dành bao hơn thiệt mai đời phán quan.
Quê người gửi ngọn ”chi lan”.
Nguyên Nguyên

anmota
03/17/2008, 05:42 PM
Quê người gửi ngọn ”chi lan”.


Nối hai nhà thơ, một già một trẻ với nhau, thì phải là ...công của một người có đức lớn. Người đó là tui chớ ai.
Tôi biết ông này qua một câu thơ ...Nhớ lỏm bỏm:
"Con chim đậu bờ tre không dám hót ..."
...
"Xuyến vàng (của con?) là những chiếc dây thun"
Sau mùa loạn nào đó ông chạy vào Saigon...Tới hồi 1965 tôi gặp ông.
Tôi dùng mồm mép, rút cẳng ông (về Quảng ngãi) cho tôi được rổi cái vong hồn ...Ai bị ma da kéo xuống thủy quan phải kiếm người thế mạng...
Rồi ông chạy trước tôi mấy năm. Tôi chạy sau. Lại gặp nhau ở Saigon một lần, hai lần...Rồi thôi!

Năm ngoái tôi về. Kiếm ông để thăm. Ông ngầy tôi quá:
-- Sao ...già dữ vậy!
-- Hổng lẽ để một mình ông giành được già ...

Lại nhớ một câu chuyện mà ông kể về cái nỗi yêu thơ của mình:
"Mấy năm đó ...ở mình kiếm không ra một cuốn Thơ ...Kiếm không ra Thi nhân Việt nam (Hoài Thanh-Hoài chân)để coi. Bũa đó tới chơi nhà thằng - vai em- nó có cuốn đó nó đem ra khoe ...Tôi làm mặt bảnh:
" Ui! Cái đồ yêu đó...Vứt đi cho mau ...Qúy báu gì!"...
Thằng em tưởng thiệt. Nó vất đi. Tôi lén ...trở lại lượm. Đọc thiệt đã ..."

-- Điếm đàng gướm hể!
Anmota