PDA

View Full Version : Nhờ Anh Lê Hồng Khánh



PDK
04/22/2008, 09:07 PM
Trong phần Tạp Chí Cẩm Thành có phần cho đọc miễn phí các TCCT. Tuy nhiên:

- Chỉ có đăng vài ấn bản (41, 42, 47, 48, 49, 50, 51, 52)
- Trong đó chỉ có các ấn bản 41, 42, 47 là trên cùng một trang PDF trong khi đó toàn bộ còn lại lại đặt ra nhiều trang khác nhau:

Nhờ anh LHK (nếu được):

- Có thể cho đăng hết toàn bộ TCCT từ số 1 cho đến số hiện nay.

- Xin làm theo kiểu 1 trang PDF cho mỗi số (như ấn bản số 41, 42, 43) để tiện bề lưu trữ lại.

Xin cảm ơn anh trước.



PDK

anmota
04/23/2008, 06:05 PM
http://www.quangngai.gov.vn/quangngai/tiengviet/bangtin/2008/28682/images/28682.gif

http://www.quangngai.gov.vn/quangngai/tiengviet/bangtin/2008/28682/#

hỏi lại xem Ông Nguyễn Bá Loan ...có bị hy sinh cùng ngày giờ tháng năm với Ông Lê Khiết chăng.

AMT

NHD
04/24/2008, 02:09 AM
Trong phần Tạp Chí Cẩm Thành có phần cho đọc miễn phí các TCCT. Tuy nhiên:

- Chỉ có đăng vài ấn bản (41, 42, 47, 48, 49, 50, 51, 52)
- Trong đó chỉ có các ấn bản 41, 42, 47 là trên cùng một trang PDF trong khi đó toàn bộ còn lại lại đặt ra nhiều trang khác nhau:

Nhờ anh LHK (nếu được):

- Có thể cho đăng hết toàn bộ TCCT từ số 1 cho đến số hiện nay.

- Xin làm theo kiểu 1 trang PDF cho mỗi số (như ấn bản số 41, 42, 43) để tiện bề lưu trữ lại.

Xin cảm ơn anh trước.



PDK

Đồng ý với anh PDK, nhờ anh LHK góp ý thử xem sao

NHD góp ý thêm cái này nữa: Tạp chí Cẩm Thành thì có được cái tháng phát hành( cũng đỡ) nhưng Không hiểu sao Tạp chí Sông Trà không chịu ghi cái ngày tháng phát hành. Có lần tui tìm muốn khùng mà cũng bó tay, chỉ biết số nào năm nào thôi, còn ngày tháng và bao lâu ra một số thì chịu thua.

DongSaBang
04/24/2008, 02:20 PM
Hình như anh PMT cũng biết tờ báo này đó. Tui cũng có lúc vào tìm mà không thấy đâu hết.

PDK
04/24/2008, 06:23 PM
Hình như anh PMT cũng biết tờ báo này đó. Tui cũng có lúc vào tìm mà không thấy đâu hết.

Chổ này nè chú:


http://www.quangngai.gov.vn/quangngai/tiengviet/Home/11661/



:D :D :D

anmota
04/24/2008, 06:28 PM
Chịu trách nhiệm X.B T.C Sông Trà:<O:p></O:p>

THANH THẢO<O:p></O:p>


<O:p></O:p>
Biên tập, thực hiện:<O:p></O:p>

THANH THẢO – ĐĂNG VŨ<O:p></O:p>


<O:p></O:p>

Trình bày:<O:p></O:p>

Tạp chí Cẩm Thành<O:p></O:p>

BÙI NAM<O:p></O:p>

====================================

Hổng như Xt, Dk...đâu.
Ha ha...
Anmota

lê hồng khánh
04/24/2008, 08:51 PM
Thưa quý tiên sinh, đúng là cái việc ghi ngày tháng của t.c. Cẩm Thành và t.c. Sông Trà có vậy, nhưng cái đó là việc của mấy ông ST. CT, LHK không trả lời được. Chỉ biết thế nầy: CT 1 quý /1số; ST 2 tháng/1 số Như thế nghĩa là việc ghi tháng của CT là chấp nhận được, còn ST thì...không dám! Hiện nay TBT là họa sỹ LNB chứ không phải là thi sĩ TT nữa đâu. Nhà em " mũ ni che tai". Còn cái việc đăng bài của TC Cẩm Thành thì, rất tiếc, chỉ có ĐV mới được quyền xử lý. Về những bài của mình, LHK sẽ dán lên hầu các bác. Kính!

PDK
04/25/2008, 12:21 AM
NHD góp ý thêm cái này nữa: Tạp chí Cẩm Thành thì có được cái tháng phát hành( cũng đỡ) nhưng Không hiểu sao Tạp chí Sông Trà không chịu ghi cái ngày tháng phát hành. Có lần tui tìm muốn khùng mà cũng bó tay, chỉ biết số nào năm nào thôi, còn ngày tháng và bao lâu ra một số thì chịu thua.


Có đề ngày tháng phát hành đầy đủ đó anh NHĐ (xem phần mục lục).

Tuy nhiên báo không có thời gian ấn hành nhứt định, chắc khi nào đủ bài thì ra báo !!! Chéc ngoài việc viết cho tạp chí CT mấy thầy mình còn làm nhiều việc khác nữa :D



:D :D :D

PDK
04/25/2008, 09:32 AM
Nhà em " mũ ni che tai". Còn cái việc đăng bài của TC Cẩm Thành thì, rất tiếc, chỉ có ĐV mới được quyền xử lý.





Google's digital Book Search


<!-- LANDSCAPE IMAGE FOR THE ARTICLE--> <script type="text/javascript"> var imageL= '/images/cd/60/6e4b66d3465eadda1c8678cf823d.jpeg' if(imageL) { document.write('http://multimedia.thestar.com/images/cd/60/6e4b66d3465eadda1c8678cf823d.jpeg'); } else{ document.write('http://multimedia.thestar.com/images/0f/17/6ccd6be34f298e5e72594cf04ed5.jpeg'); } </script>http://multimedia.thestar.com/images/cd/60/6e4b66d3465eadda1c8678cf823d.jpeg

CARLOS OSORIO/ASSOCIATED PRESS
In a room dimly lit for the sake of capturing the pages of fragile antique books, Courtney Mitchel helps a giant desktop machine digest a rare, centuries-old Bible in Ann Arbor, Mich., March 21, 2008.

Hundreds of librarians making copies of the most fragile books for online library :thumbsup::thumbsup:

<!-- PUBLISH DATE --> Apr 25, 2008 08:01 AM
<!-- AUTHOR 1 --> NATASHA ROBINSON
<!-- CREDIT 1--> The Associated Press

<!-- ARTICLE CONTENT--> ANN ARBOR, Mich.–In a dimly lit back room on the second level of the University of Michigan library's book-shelving department, Courtney Mitchel helped a giant desktop machine digest a rare, centuries-old Bible.

Mitchel is among hundreds of librarians from Minnesota to England making digital versions of the most fragile of the books to be included in Google Inc.'s Book Search, a portal that will eventually lead users to all the estimated 50 million to 100 million books in the world.

The manually scanning – at up to 600 pages a day – is much slower than Google's regular process.

"It's monotonous," the 24-year-old said.

Then she knit her career hopes into the work.

"But it's still something that I'm learning about – how to interact with really old materials and working with digital imaging, which is relevant to art history.''

The unusually tight binding on the early-16th-century polyglot Bible made it hard to expose the portions toward the book's middle as Mitchel spread each pair of pages for the scanner. Librarians believe it is the oldest Bible in the world with Arabic type.

Google, the Internet's leader in search and advertising, says the process it developed and is using for scanning the majority of the books in Book Search is proprietary. Employees will not discuss it except to say it is much faster than what Mitchel is doing and it's not destructive.

"It took us quite a while to develop it so we do keep that confidential," said a library manager for Book Search, Ben Bunnell, who declined even to say where Google does the scanning.

Many libraries began digitizing books a decade ago to preserve them. Funding from Google allows the 28 libraries it's working with to cut their digitizing costs because they don't have to pay for scanning the books Google wants to include in Book Search.

Through Book Search, users can track down a book on any topic they're interested in and read a small portion. If the book's not protected by copyright, users can download the whole thing. If it is, or if they just want to read an original, they can use Book Search to find copies to buy or borrow.

More than 1 million rare or fragile books have been digitized through the Google-Michigan partnership since it began in 2004, with an estimated 6 million to go.

Book Search has the support of many publishers, authors and librarians, including Cambridge University Press and Wisdom Publications. But some publishers and authors have sued, claiming the service violates their copyrights. Google says Book Search is aboveboard because Web surfers can retrieve only snippets of copyright material through the service.

Brewster Kahle, founder and digital librarian of the Internet Archive at the Open Content Alliance, said Google may be trying to ``lock up the public domain" by making proprietary copies of works whose copyrights have expired – which includes the vast majority of the world's books.

Kahle said there's a core value in the project, in preserving material indefinitely and enabling broad access to it. But he questioned whether Google will share the works it digitizes with other search engines.

"We believe there should be many libraries, many publishers, many search engines, many types of users from different points of view," Kahle said.

John Price Wilkin, Michigan's associate university librarian, called Kahle's stance "theoretical.''

"Our volumes are entirely open in the sense that people can find them, read them, use them, do all the things that they would do in scholarship or pleasure," Wilkin said.

In the room where Mitchel and colleague Chava Israel, an artist, work, the temperature is always in the 60s.

Each technician has a slightly angled table with a flexible middle that cradles books and holds them still while two overhead cameras photograph the pages. Sometimes the women play music or listen to news online, but they often work in silence, save the clicks of their computers and scanners.

Mitchel glides in a rolling chair forth and back between scanner and computer, computer and scanner, turning page upon page and clicking her mouse to shoot each pair. Once the images reach the computer, the women use the book scanning software Omniscan from Germany's Zeutschel GmbH to clean them up.

A final click of the mouse sends each digitized book to Google for optical character recognition processing, which makes the text searchable. Google then returns a copy of the images and data to the library and posts another to the Web.

Israel, 44, who has been scanning books for three years, takes a philosophical view of the project.

"My favorite part is working with older books and being able to preserve a lot of the knowledge and help bring more people access," Israel said. "I turn pages. It's kind of meditative.''

bilu
04/25/2008, 10:04 AM
Nghệ sĩ, tài tử mòa. Ngày nào rượu vô, hứng thì vài chục trang, đêm nào tét đèn thì khỏi có chữ nào... Có vậy thôi mòa mấy Boác đòi ngày tháng lồm chi hỉ. Cứ 1,2,3,4,5,6,... lòa đủ rùi. Tạp chí Văn chương, nghiên cứu...lưu hành "nội bộ" lòng dzòng trong giới dzăng nghệ không đủ tiền in ấn, chứ đâu phải tin tức tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, bắt cướp, diệt thổ,... gì đâu mòa phải định kì, định ngày định tháng như mấy tờ an ninh thế giới, công an thủ đô... mòa mấy Boác cứ "được dzoi đòi tiên" hỉ.

:D :D :D

PDK
04/25/2008, 10:42 AM
Hy vọng người quê ta học được ít nhiều từ công việc của những người vô danh sau nhưng việc làm của họ thực sự quá lớn trong việc bảo tồn những di sản cần được bảo tồn.


:thumbsup::thumbsup::thumbsup:
---


Trắp Tây ...



Trong một phòng tối đèn sử dụng cho mục đích sao chụp lại các trang sách cổ, Courtney Mitchel đang giúp một máy sao chép khổng lồ chụp lại các trang sách Thánh Kinh cổ quý tại Ann Arbor, Michigan.

Hàng trăm nhân viên thư viện đang sao chép lại các quyển sách bị hư hại nhứt để đem vào một thư viện trực tuyến.



Trong ánh sáng đèn mờ trên từng hai của thư viện đại học Michigan, kệ sách của các phân khoa, Courtney Mitchel đang đang giúp một máy sao chép khổng lồ chụp lại các trang sách Thánh Kinh cổ quý được in ra cách đây hàng thế kỷ.

Mitchel là một trong số hàng trăm nhân viên thư viện từ Minnesota cho đến England đang sao chép lại các quyển sách bị hư hao nhiều để được đem vào thư viện trực tuyến của công ty Google qua mạng lưới gọi là Book Search (Tìm Sách), một cổng vào thư viện trực tuyến sẽ đưa người đọc đến khoảng 50 cho đến 100 triệu đầu sách khác nhau trên thế giới.

Việc sao chép bằng tay - vào khoảng 600 trang mỗi ngày - thường chậm hơn việc xử lý thông thường của công ty Google.

Cô Mitchel nói rằng - Đây là một việc làm đơn độc.

Nhưng rồi cô ta hòa đồng những hy vọng nghề nghiệp của mình vào trong công việc. Cô nói tiếp - Nhưng đây là việc tôi đang học mỗi ngày - làm thế nào để tương tác với các dữ liệu cũ hàng thế kỷ và làm việc trực tiếp với kỹ thuật ảnh Digital, mà nó liên hệ đến lịch sử nghệ thuật.

Sự kết hợp bất thường của các Thánh Kinh in ra vào đầu thế kỷ thứ 16 bao gồm nhiều thứ tiếng đã làm cho công việc của cô Mitchel trở nên khó khăn hơn khi cô phải banh quyển sách ra để đặt vào máy quét sao lại cả hai trang sách. Các nhân viên thư viện tin rằng đây là quyển Thánh Kinh cổ nhứt trên thế giới viết bằng tiếng Ả Rập.

Google, công ty dẫn đầu trong các website tìm kiếm và quảng cáo trên mạng lưới điện toán toàn cầu Internet, nó rằng tiến trình mà họ tạo ra và đang được sử dụng để sao chép lại đa số sách vở trong mạng Book Search là có bản quyền của họ. Nhân viên không được tiết lộ ra điều gì ngoại trừ việc chỉ đơn thuần nói rằng tiến trình này nhanh hơn Mitchel đang làm và nó không hủy hoại sách vở nguyên bản.

Một nhân viên quản lý thư viện, Ben Bunnell, cho mạng Book Search nói rằng - Chúng tôi tốn nhiều thời gian để tạo ra tiến trình này và do đó chúng tôi muốn giữ bí mật về việc làm này. Và ông chối từ ngay cả việc cho biết công ty Google sao chép những quyển sách trực tuyến này tại nơi nào.

Nhiều nhân viên thư viện bắt đầu việc sao chép các quyển sách để giữ lại dưới dạng Digital cách đây một thập niên. Các quỹ giúp đỡ từ Google đã cho phép 28 thư viện làm việc và cắt giảm giá tiền ấn bản trực tuyến của họ vì họ không phải trả tiền cho việc sao chép lại các sách mà Google muốn bao gồm trong thư viện trực tuyến Book Search.

Qua trang Book Search, người sử dụng có thể tìm được sách trên bất kỳ chủ đề nào mà họ thích và đọc một phần nhỏ trong đó. Nếu quyển sách không có bản quyền, người sử dụng có thể tải xuống toàn bộ quyển sách. Nếu nó có bản quyền, hay người đọc muốn đọc bản gốc, họ có thể sử dụng Book Search để tìm sách mà mua hay mượn.

Hơn 1 triệu quyển sách hiếm hay sách bị hư hại đã được Digital hóa trong chương trình hợp tác giữa công ty Google và đại học Michigan khởi sự từ năm 2004, với dự định sẽ lên đến 6 triệu đầu sách.

Book Search có được sự ủng hộ của nhiều nhà ấn hành sách, nhiều người viết và nhiều nhân viên thư viện, bao gồm hai công ty in ấn lớn là Cambridge University Press và Wisdom Publications. Nhưng một số nhà phát hành sách và tác giả đã thưa kiện, nói rằng dịch vụ của Book Search đã vi phạm bản quyền của họ. Công ty Google nói rằng Book Search không nằm trong phạm vi bản quyền đó vì nó chỉ cho phép người tìm sách đọc 1 phần trong sách mà thôi.

Ông Brewster Kahle, sáng lập viên thư viện trực tuyến của Kho Giữ Sách Internet Archive tại Open Content Alliance, nói rằng Google có lẽ đang cố gắng "khóa lại phạm vi sách công cộng" bằng việc chỉ cho coi các sách với bản quyền đã hết hạn - bao gồm đại đa số các sách trên thế giới.

Nhưng ông Kahle cũng nói rằng - Chương trình này có một giá trị thực tiễn của nó: bảo tồn các dữ liệu sách vở vĩnh viễn và tạo ra việc dễ dàng phổ cập sách vỡ rộng rãi. Nhưng sau đó ông cũng tiếp lời - Ông không biết công ty Google sẽ chia sẻ công việc đem sách trực tuyến này với các trang web kiếm tìm (Search Engine) khác hay không. Ông nói - Chúng tôi tin rằng có nhiều thư viện, nhiều nhà phát hành sách, và nhiều trang web kiếm tìm, nhiều loại người sử dụng từ nhiều quan điểm khác nhau muốn có được việc này.

Ông John Price Wilkin - Một nhân viên thư viện của đại học Michigan nói rằng - những gì ông Kahle nghĩ chỉ là vấn đề lý thuyết. Ông nói - Sách vở của chúng tôi hoàn toàn rộng mở cho mọi người sử dụng, họ có thể làm mọi việc mà họ thích trong nghiên cứu cũng như trong giải trí đối với các quyển sách này.

Trong căn phòng mà Mitchel và đồng nghiệp của cô là Chava Israel, một họa sĩ, làm việc, nhiệt độ bao giờ cũng được giữ ở tầm 60's độ F. Mỗi kỹ thuật viên có một bàn dốc nghiêng với phần giữa để giữ sách trong khi hai máy chụp hình phía trên đầu học chụp các trang sách. Thỉnh thoảng những người phụ nữ này mở nhạc lên hay nghe tin tức qua làn sáng điện radio, nhưng thường họ làm việc trong im lặng.

Cô Mitchel lượng trong một chiếc ghế tựa vào phía trước hoặc duỗi ra sau giữa máy sao chụp và máy điện toán, giữa máy điện toán mà máy sao chụp, lật sang trang mới và bấm con chuộ để chụp từng hai trang một. Khi ảnh chụp trang sách được đưa vào trong máy điện toán, những người phụ nữ này sử dụng một nhu liệu gọi lạ Omniscan của công ty từ Đức có tên là Zeutschel GmbH để làm sạch gọn các trang sách mới sao chụp này.

Và một cú bấm chuột sau cùng sẽ gởi mỗi trang sách chụp này tới Google để bắt đầu tiến trình ghi nhận chữ, giúp việc tìm sách trực tuyến có thể hoạt động được nhằm mục đích tìm kiếm trang sách trực tuyến. Google sau đó sẽ trả lại trang sách chụp cho thư viện và đem trang sách đã ghi nhận vào mạng lưới điện toán toàn cầu.

Cô Israel, người đã làm công việc sao chép sách này từ ba năm qua, đã xem việc làm này theo quan điểm triết lý sau - Phần việc thích nhứt của tôi là làm việc với các sách cổ và có thể bảo tồn lại kiến thức cũng như giúp nhiều người biết đến và sử dụng chúng hơn. Khi tôi lật qua một trang sách, dường như đó là cả một khoảng trầm tư cho chính mình.

anmota
04/25/2008, 03:36 PM
Nhà thơ ý Nhi
Sau một vài lần thử sức, ý Nhi thờ ơ với thơ cho đến tận năm 1978, khi chị lao động thật sự nghiêm túc để cho ra đời tập thơ Ðến với dòng sông. Thơ của ý Nhi đầy nữ tính lại có chất trí tuệ, mang nỗi khắc khoải khôn nguôi của chị trước những gì trông thấy và cảm nhận.
Tiểu sử
Tên khai sinh: Hoàng Thị ý Nhi, sinh ngày 18-9-1944. Quê quán: Quảng Nam. Nơi ở hiện nay: TP Hồ Chí Minh. Tốt nghiệp Ðại học Tổng hợp Hà Nội, ngành Ngữ văn. Hội viên Hội Nhà văn Việt Nam,
Năm 1968, tốt nghiệp Ðại học Tổng hợp Hà Nội, về công tác tại Viện Văn học (thuộc ủy ban Khoa học Xã hội Việt Nam). Sau đó chuyển sang làm cán bộ biên tập Nhà xuất bản Văn nghệ giải phóng, rồi Nhà xuất bản Hội Nhà văn, thường trú tại TP Hồ Chí Minh.
Tác phẩm chính
Trái tim - nỗi nhớ (thơ, in chung, 1974); Ðến với dòng sông (thơ, 1978); Người đàn bà ngồi đan (thơ, 1985); Ngày thường (thơ, 1987); Mưa tuyết (thơ, 1991); Gương mặt (thơ, 1991); Vườn (thơ, 1998).
Bà đã được Giải khuyến khích cuộc thi thơ của tuần báo Văn nghệ 1969, Giải thưởng loại A của Hội Nhà văn Việt Nam năm 1985 với tập thơ Người đàn bà ngồi đan.

==============================
LHK: có phải Ý Nhi này không.
AMT

anmota
04/25/2008, 10:24 PM
Thử bàn về câu ca “CON MÈO, CON CHÓ CÓ LÔNG…”
TS. NGUYỄN ĐĂNG VŨ

Thuở còn thơ, bên cánh võng, bà tôi rồi má tôi đã hát ru tôi nhiều câu hát, mà đến giờ, có những câu tôi cũng chưa hiểu nổi. Bà tôi và cả má tôi cũng không giải thích được những thắc mắc của tôi về nội dung và ý nghĩa của những câu hát ấy. Sau này, tôi cũng thử hỏi một số người, nhưng không mấy ai giải thích cho cặn kẽ. Khi lớn lên, thi thoảng tôi cũng cố giải mã vài câu hát khó hiểu mà bà và má đã hát, nhưng chẳng dễ dàng tí nào. Nhân năm Tuất tôi thử viết ra đây mấy dòng giải mã của mình về một câu ca, trong số những câu chưa hiểu đó. Đó là câu ca:
“Con mèo, con chó có lông
Cây tre có mắt, nồi đồng có quai“
Quả là bạn sẽ ngạc nhiên khi tôi nói rằng câu ca này thuộc loại khó hiểu, bởi mới thoạt nghe, câu ca trên đâu có gì là lạ. Chỉ như cho trẻ con học nói. Chỉ như cho trẻ con phải biết rằng: Con mèo, con chó (thì) có lông (còn cái) cây tre (thì) có mắt (và cái) nồi đồng (thì) có quai! Nhưng như thế thì giản đơn quá. Có lần, tôi được nghe nhà thơ Nguyễn Thanh Mừng có kể lại rằng: Đương thời, lúc còn sống, nhà thơ Xuân Diệu đã hết lời “chê trách” nghệ nhân dân gian nào đó đã sáng tác ra câu ca, mà theo ông là quá vớ vẩn này, chả có giá trị gì về nội dung và nghệ thuật, tựa như chuyện các chàng học trò cùng sáng tác bài “Con cóc”! Trời sinh ra con cóc thì phải nhảy, phải ngồi, phải nhảy ra, phải ngồi đó, phải nhảy đi, hà cớ gì lại suy ngẫm thành thơ cho mất thời gian mà chẳng có vần vè : “Con cóc nhảy ra, con cóc ngồi đó, con cóc ngồi đó, con cóc nhảy đi” ?
Năm kia nhân lại đọc cuốn “Phủ tập Quảng Nam ký sự” của Mai Thị, tương truyền được viết cách đây hơn 400 năm (1), nói về công cuộc canh tân và vỗ yên vùng đất Quảng Nam xưa (tức tương đương phần đất: Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định và một phần đất Phú Yên hiện nay) của Trấn Quận Công Bùi Tá Hán, tôi lại thấy hình như có một mối liên hệ nào đó giữa câu ca này và những canh tân xã hội của Bùi Tá Hán.
Trong “Phủ tập Quảng Nam ký sự“, ngoài phần ghi chép về thân thế và sự nghiệp của Bùi Tá Hán, tác giả họ Mai đã dành phần lớn số trang nói về việc vỗ về vùng đất Quảng Nam, đặc biệt là chính sách của vị Trấn Quận công họ Bùi này trong công cuộc phát triển kinh tế, canh tân xã hội, khi ông được cử làm Đô tướng Quảng Nam dinh (sau lúc ông thực hiện xong chiếu chỉ cần vương “Phù Lê, diệt Mạc” vào năm Nguyên Hòa thứ 13 - Ất Tỵ, 1545).
Công cuộc phát triển kinh tế và canh tân xã hội của Bùi Tá Hán được ghi trong tài liệu này bao gồm nhiều khía cạnh, như tổ chức đời sống sản xuất và sinh hoạt; thực hành tiết kiệm để phòng lúc ngặt nghèo; tổ chức khai hoang, vỡ hóa, thủy lợi; chăm sóc sức khỏe và nâng cao dân trí; cải tổ sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng; cải tiến ăn, mặc và các sinh họat hoạt thường nhật, v.v…(2)
Ở đây chỉ xin nói riêng về cách cải tiến ăn, mặc và cả những dụng cụ sinh hoạt thường nhật cho nhân dân xứ Quảng Nam thời bấy giờ, mà tài liệu này còn ghi khá rõ. “Phủ tập Quảng Nam ký sự” cho biết, chính Bùi Tá Hán đã khuyên dân chúng là phải làm nhà theo kiểu ba gian, tám cột, lợp 4 tấm rui vuông 4 góc, các nhà nên liên kết nhau thành một xóm; mỗi xóm nên đào một cái giếng để lấy nước sạch; phụ nữ không nên dùng quần không đáy mà phải dùng quần có ống như nam giới và phải nhuộm chàm hoặc đà để phân biệt nam nữ; phải làm nồi đồng, nồi đất có quai ở cổ để khi nấu nướng tiện việc bưng lên bưng xuống…
Chính cái chỗ này đây - việc cải tiến cái nồi đồng nồi đất phải có quai - đã làm tôi nghĩ ngay đến câu ca mà bà tôi, má tôi đã ru tôi từ thuở nhỏ, như đã nói trên kia. Phải chăng câu ca ấy đã ra đời vào chính thời điểm này, tức vào gần 500 năm về trước ?
Ta hãy thử đọc lại câu ca này:
Con mèo, con chó có lông
Cây tre có mắt, nồi đồng có quai.
Quả là chuyện con mèo, con chó có lông là chuyện đương nhiên của tạo hóa, sinh ra là chúng phải có lông (nếu không lông thì chúng có giống con chó con mèo đâu!). Còn chuyện cây tre có mắt thì cũng vậy, cây tre nào mà chẳng có mắt? Và cả 3 thứ ấy: chó, mèo, cây tre là những thứ vốn dĩ của tạo hóa sinh ra. Chỉ riêng có cái nồi đồng thì không phải tạo hóa sinh ra. Nó được ra đời do chính bàn tay con người. Nếu đem câu ca này đưa vào trò chơi gì đó trên ti vi, mà tôi thi thoảng có thấy, để tìm ra một lời giải đáp cho sự so sánh hơi khập khiễng kia, hẳn người chơi sẽ dễ dàng loại suy ra có một thứ không thuộc phạm trù tạo hóa sáng tạo, và sẽ trả lời ngay, đó chính là cái nồi đồng. Để đồng đẳng, đáng lý ra, câu ca này có khi phải là: Con mèo, con chó có lông; Cây tre có mắt, cây hồng có gai chẳng hạn, thì bốn thứ: con mèo có lông, con chó có lông, cây tre có mắt, cây hồng có gai mới hợp lô gích. Vì thế, có thể nói, chuyện cái nồi đồng (phải) có quai không thuộc quy luật đương nhiên đó.
Tôi nghĩ, chắc hẳn người nghệ nhân dân gian sáng tác ra câu ca dân gian này đã cố ý sắp xếp theo một trật tự có vẻ có lý như vậy nhằm để tuyên truyền cho “cuộc vận động” làm cái nồi đồng, nồi đất có quai để tiện việc bưng, duống, như chủ trương của Bùi Tá Hán (hoặc cũng có thể của ai đó mà ta chưa có đủ điều kiện tư liệu để chứng minh khác đi). Người nghệ nhân đó, có lẽ muốn cố ý khuyên dân chúng thời ấy rằng, cái chưa phải là quy luật đương nhiên (như cái nồi đồng) thì phải làm cho nó trở thành cái có quy luật đương nhiên (tức phải làm cái quai, bởi cái nồi đồng, nồi đất trước đó không có cái quai). Mà muốn tuyên truyền cho chủ trương này, không có cách gì tốt hơn là phải làm thành văn vần để mọi người dễ thuộc dễ nhớ. Đơn giản vậy thôi. Tôi nghĩ, nếu cách đây gần 500 năm, người dân xứ Quảng khi nghe câu này sẽ hiểu ngay là tác giả câu ca muốn nói cái gì, nhưng giờ đây, cũng là câu ca ấy thôi nhưng ta không dễ gì hiểu nổi (Bởi một phần cũng do cái nồi đồng, nồi đất đã cải tiến, là thêm vào cái quai từ lâu rồi!).
Nhưng làm sao lại nghĩ ra là phải thêm vào cái quai ấy? Đây lại là một vấn đề khác. Phải chăng, trong buổi đầu vào phía Nam lập nghiệp, trong hành trang người Việt mang theo chỉ có cái nồi đồng, nhưng không quai, để khi thấy người Chăm (hoặc những tộc người bản địa khác) đã biết dùng nồi đồng, nồi đất có quai thì người Việt mới học tập cách làm của các tộc người bản địa này? Có thể câu nghi vấn này sẽ được khẳng định nếu chúng ta thử nhìn vào những hiện vật thuộc nền văn hóa Sa Huỳnh và văn hóa Chăm, mà ở đó có rất nhiều loại nồi mà quanh cổ có hai quai hoặc cả bốn quai.
Tôi không dám chắc cách kiến giải như trên của tôi là hoàn toàn đúng. Vào ngày 31 tháng 1 năm 2004, tại cuộc Hội thảo khoa học “Tìm hiểu đặc trưng di sản văn hóa - văn nghệ dân gian Nam Trung Bộ” do Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam và Liên hiệp các hội khoa học kỹ thuật tỉnh Phú Yên phối hợp tổ chức tại thành phố Tuy Hòa, tôi có trình bày tham luận tên là “Phủ tập Quảng Nam ký sự - giá trị tư liệu và một vài suy luận“, đề cập đến nhiều vấn đề, trong đó có nói về chuyện con chó, con mèo… và cái nồi đồng này. Khi trình bày đến đây, tôi có liếc nhìn GS Trần Quốc Vượng, GS.TSKH Tô Ngọc Thanh, GS.TS Nguyễn Xuân Kính, là những người thầy của tôi, và là những người chủ trì Hội thảo, tôi thấy các thầy tỏ vẻ rất thích thú và gật gật đầu khi nghe tôi kiến giải vấn đề này (trong đó còn nhiều người bạn của tôi nữa). Nhưng quả thật, chẳng biết những cái gật đầu ấy là để tán thưởng hay chỉ là để an ủi.
Nhân năm con chó, tôi xin mạo muội tự kiến giải đôi điều hầu chuyện cùng bạn đọc vì thấy chuyện có liên quan đến con chó, dầu hình ảnh con chó trong câu chuyện chỉ là phụ, mà cái nồi đồng (có khi là để nấu thịt chó) là chính.
———————————————— —————————————–
(1) Do gia tộc họ Lê ở làng Hoài An, xã Đức Chánh truyền đời gìn giữ. “Phủ tập Quảng Nam ký sự” đã được in trong cuốn “Tài liệu thư tịch và di tích về nhân vật lịch sử Bùi Tá Hán“, Sở Văn hóa Thông tin Quảng Ngãi xuất bản, 1996.
(2) Xin xem thêm bài “Phủ tập Quảng nam ký sự - giá trị tư liệu và một vài suy luận” của tác giả bài viết này trong sách “Tìm hiểu đặc trưng di sản văn hóa văn nghệ dân gian Nam Trung Bộ“, Nxb Khoa học xã hội, Hà Nội, 2005.

TS. NGUYỄN ĐĂNG VŨ

==============================================
Ông Bùi Tá Hán sinh năm 1496 mất năm 1568.
“Phủ tập Quảng Nam ký sự” soạn ra vào lúc nào.

Xà Hoa Bân- sau đổi thành Văn Bân- được thành lập từ thời nào, năm nào.
Làng Hoài an, xưa thuộc xã Đức Chánh.
Họ Mai, họ Lê (của ông Lê Hồng Phong), họ Nguyễn đăng( của Nguyễn Đăng Vũ) có lẽ cũng chỉ định cư tại An phong, Bàu Súng, Hoài an từ sau khi ông Trần Cẩm lãnh mệnh khai thác vùng đất này của phủ Tư Nghĩa, huyện Mộ Hoa cho nhà Chúa ( 1596 trở về sau). Mộ ông Trần Cẩm từng có ở Bàu Súng...

Làm sao để đánh giá một tài liệu sử học cổ sau khi nó được sao đi chép lại, bổ di bởi những người đời sau... Vấn đề này đòi hỏi những nhà nghiên cứu phải thận trọng.

Lê Quý Đôn, Nguyễn Tấn, Cao Xuân Dục, đã chép sử ký,Địa lý nhân văn thuộc về Quảng nam(có cả Quảng ngãi - Mộ đức).
Hy vọng nhưng tư liệu quý hiếm đó bổ túc cho nhau để các bậc hậu học có thể vin vào đó mà truyền biên.

Việc sử dụng 'nồi đồng có quay'...mà phổ cập trong dân chúng, có lẽ khó mà có trước nhưng ông tổ nghề đúc đồng. ở các làng nghề ( như Chú tượng).
Làng Chú tượng có lẽ cũng chỉ hình thành thời 1590 /1600.

Tôi có Gia phả của họ Hồ ở Xóm Bầu. Có các bản phân thơ chia của cho conn cháu.Trong đó có liệt kê "nồi đồng...mâm thau...'.Để coi lại xem nhà này họ có nồi đồng từ lúc nào.
Rảnh quá, viết tào lao cho đỡ nhớ nhà.
Anmota

lê hồng khánh
04/27/2008, 07:02 AM
Kính gởi bác amota. Thay cho việc phải bình luận về bài viết của TS NDV, và qua đó là cuốn sách về Bùi Tá Hán mà Ts Vũ dựa vào đó gẫm chuyện " con mèo... con chó... nồi đồng ", nhà em mạn phép gởi vào đây bài thứ 3 trong loạt bài có tên chung là " Cẩm Thành cố sự" ( nguyên văn đã in trên tạp chí Cẩm Thành số 49, tháng 12/2006) để các bác xem chơi. Bác thích để vào chổ nào, tuỳ bác vậy. LHK
------------------
Lê Hồng Khánh

CẨM THÀNH CỐ SỰ

KỲ III. TIN KHÁ TIN MÀ NGỜ KHÁ NGỜ

Kẻ hậu bối ở miền ao chằm, thảo dã xin mượn câu thơ tình tứ ỡm ờ của Ức Trai tiên sinh mà làm tựa cho bài viết kỳ này. Chữ tin, chữ ngờ ngỡ chẳng dung nhau, nhưng lắm khi lại giấu đằng sau ấy tấm chân tình nhất mực; vả chăng, trải hết mối ngờ cũng là trút bỏ những phân vân để tìm đến sự xác tín nghiêm trang trước hiện nguyên sự thật. “Thiên Ấn nhàn đàm” (đã in - 5 kỳ) và lần nầy là “Cẩm Thành cố sự” (chưa rõ mấy kỳ sẽ hụt hơi) cố công lủi thủi đi theo đường ấy...

* TIN KHÁ TIN...
Chẳng muốn vòng vo, bài viết muốn đề cập đến tập sách “Tư liệu, thư tịch và di tích về nhân vật lịch sử Bùi Tá Hán (1496 - 1568)” do cụ Lê Hồng Long và ông Vũ Sông Trà (đều đã thành người thiên cổ) biên soạn; giáo sư Trần Nghĩa (nguyên Viện trưởng viện Hán Nôm) hiệu đính; Sở VHTT Quảng Ngãi xuất bản năm 1996( 1).
Nói rằng tin và thật lòng tin vì cụ Lê Hồng Long (nhà cách mạng kỳ cựu - nguyên đại biểu Quốc hội khóa đầu tiên) là một bậc chân nho, sinh thời đã giành nhiều tâm huyết nghiên cứu lịch sử - văn hoá Quảng Ngãi, và hơn thế, cụ là một tiền bối đức độ, luôn chân tình dạy bảo, tin tưởng và chăm lo từng bước đi của lớp người sau, trong đó có kẻ viết bài nầy. Ông Vũ Sông Trà (tên thật Bùi Tá Thuần, một hậu duệ của Trấn quận công Bùi Tá Hán), mười mấy năm cuối đời đã cần mẫn, miệt mài đi tìm những tư liệu về Bùi Trấn công còn tản mát đó đây. Cũng một niềm tin như thế xin được giành nói về Giáo sư Trần Nghĩa. Ông thực sự là của hiếm của đất nước về nghiên cứu Hán Nôm. Con người bặc thiệp, mô phạm ấy đã truyền dạy cho chúng tôi nhiều kiến thức quý báu làm hành trang đi vào con đường đầy phiêu lưu, nghiệt ngã, nhưng cũng đầy ắp niềm hoan lạc của chữ, của câu, của “chi hồ giả dã”...
Là một người Quảng Ngãi, sống trên mảnh đất thấm đẫm mồ hôi, xương máu của cha ông, bì bõm đọc từng trang sử kể lại bao gian khó trên chặng đường hơn 6 thế kỷ khai phá và dựng xây miền quê Núi Ấn - Sông Trà, chúng tôi xin cúi đầu thành kính bày tỏ niềm tri ân đối với danh nhân Bùi Tá Hán, một bậc tiền nhân đã dày công vun đắp, sửa sang cơ nghiệp của tổ quốc ở nơi ngày trước là Đạo thừa tuyên Quảng Nam, tương ứng với địa bàn thành phố Đà Nẵng và các tỉnh Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định ngày nay.
Cuốn sách nói trên, dù chưa đầy 100 trang (khổ 13cm x 19cm), nhưng tập hợp nhiều tư liệu và giới thiệu nhiều di tích về Bùi Tá Hán, trong đó có những tư liệu quý “khá tin”, đặc biệt là phần sao chụp, phiên âm, dịch nghĩa 10 sắc phong của các triều đại phong kiến Việt Nam cho Trấn Quận công và phần giới thiệu thơ điếu, liễn đối của các bậc túc nho như Trương Quốc Dụng, Lưu Đình Luyện... còn lưu tại đền thờ.

*... MÀ NGỜ KHÁ NGỜ!
Như đã thưa trên, ngờ thì cũng bởi tin, là thêm vào lòng tin sự tỉnh táo của lý trí, để khi giải được mối ngờ thì niềm tin sẽ thêm bền vững. Kể cũng khó nói, nhưng đành thưa rằng: Tập sách (chữ Hán) có tựa là “Phủ tập Quảng Nam ký sự” (Kể về việc vỗ về quy tụ miền đất Quảng Nam) của tác giả Mai Thị (một người họ Mai) mà các vị biên soạn đã giới thiệu, phiên âm, dịch nghĩa trong tập sách “Tư liệu Thư tịch và di tích về nhân vật lịch sử Bùi Tá Hán (1496 - 1568)”, rất có thể không phải được viết ra lần “đầu tiên” vào khoảng năm Chính Trị (1558 - 1571) nhà Lê” như người “sao lại” lần thứ 2 (vào năm Duy Tân thứ 8 - 1914) là ông Lê Viết Hoà (cháu 4 đời ông Lê Đăng Hiển - người được cho là sao lại lần thứ 1 - năm Minh Mạng thứ 5 - 1824) đã tự bạch trong phần phụ chú về “xuất xứ của tập tài liệu”. Vâng, thử xem cái chỗ “ngờ” ấy như thế nào?
Cổ nhân thường nói; “Hòn ngọc Biện Hoà còn có vết!”, ngụ ý mọi thứ tạo hoá sinh ra khó lòng tìm thấy một ưu phẩm vẹn toàn. Cho dù Nguyễn Du tài hoa dùng đến mấy chữ “mười phân vẹn mười” để khen vẻ đẹp của 2 ả tố nga họ Vương thì cái kiểu mỹ nhân “khuôn trăng đầy đặn, nét ngài nở nang” của cô em Thuý Vân, ít ra cũng không hợp nhãn với những đấng tu mi vốn mê dung nhan “siêu mỏng”, hiện đang là “à la mode” của nhiều cô đào Hollywood.
Đọc “Phủ tập Quảng Nam ký sự”, thấy danh nhân Bùi Tá Hán quá đổi vẹn toàn. Chiến lược và sách lược của ông khi chiếm lại đất Quảng Nam cũng như việc ông “vỗ về quy tụ” binh chúng (Kinh - Thượng, Việt - Chăm, lính tráng- dân di cư...) theo miêu tả trong tập sách chỉ có thể nói là “trên cả tuyệt vời”, ngỡ như ông đang ở “tầm nhìn thế kỷ 21” mà định đoạt phương lược cho hơn 400 năm trước! Chính cái sự toàn bích ấy khiến chúng tôi ngờ ngợ. Ban đầu chỉ là “ngờ ngợ”, rồi dần dần đến “ngờ”, và rồi “khá ngờ” khi phát hiện những điều hoặc nghịch lý, hoặc không trùng khớp với các dữ kiện lịch sử.
Sau đây là những nghịch lý, không trùng khớp, như vừa nói:
1- Cuối “Phủ tập Quảng Nam ký sự” chép một bức thư nguyên văn bằng chữ Hán, dòng đầu (phiên âm): “Phụ quốc chính Nguyễn trí thư ư Bắc quân đô đốc Bùi công đài giám” (Quan đại thần phụ quốc họ Nguyễn gởi thư đến ngài Bắc quân đô đốc Bùi Tá Hán), và dòng cuối “Nguyên Hoà thập tứ niên, chánh ngoạt, trấp nhì nhật” (làm ngày 22 tháng giêng, niên hiệu Nguyên Hoà thứ 14). Quan phụ quốc đại thần ở đây chính là Nguyễn Kim, còn niên hiệu Nguyên Hoà thứ 14 đời Lê Trung Hưng, chính là năm Bính Ngọ - 1546.
Nhưng sự thực như thế nào, xin đọc những dòng nầy trong cổ sử: “Ất Tỵ Nguyên Hoà năm thứ 13 1545... Tháng 5, ngày 20, hàng tướng nhà Mạc là Trung Hậu hầu ngầm chứa 2 lòng, mời Thái tể Nguyễn Kim đến dinh của hắn, bỏ ngầm thuốc độc trong quả dưa dâng lên truớc mâm cổ, Kim tin thực, ăn dưa, bị trúng độc, đến khi về thấy trong người khó chịu rồi mất...”(2 ). Ô hay, đến lạ cái ông Nguyễn Kim, tháng 5 năm trước (1545) đã quy tiên, sao đến tháng giêng năm sau (1546) còn hạ cố về trần mà giáng bút đề thư! Nếu chuyện thần tiên ở chốn thần phù, là không có thực, thì làm sao lại có thực bức thư nầy?
2- Nội dung chính của “Phủ tập Quảng Nam ký sự” là thu phục đất Quảng Nam mà trọng tâm là cuộc tiến công đánh chiếm trấn thành tháng 8 năm Ất Tỵ (1545). Cứ theo cách mô tả về việc bố trí, điều động các đội quân cũng như diễn tiến các trận đánh “ngày 8 tháng 8” thì vị trí của trấn thành nằm ở chính Thành Quảng Ngãi xây dựng thời Gia Long, năm 1807! Hai đoạn văn sau cho thấy rõ điều đó:
- “Điều một đội quân từ hậu cứ hải đảo tiến thẳng vào cửa biển Cổ Luỹ, chia làm 2 chi: một chi dùng thuyền lớn ngược nước dòng Sông Vệ đi lên đến bến Hà Khê, chốt giữ khoảng 2 hải lý đường thuỷ, chi nầy được phép cho 100 quân lên bờ, dọc theo hữu ngạn sông Trà Khúc, từ Cổ Luỹ đến Ba La, rãi ra thành 10 nhóm, dùng đèn đuốc và đánh trống để thanh viện. Một chi nữa dùng thuyền nhẹ đi ngược dòng Trà Khúc lên đến phía Bắc Trấn Thành, mai phục ở lòng sông [LHK nhấn mạnh]. Chi này cũng được phép cho 100 quân đổ bộ chốt giữ bến đò Quán Cơm, dùng đèn đuốc và đánh trống để thanh viện và liên lạc với quân binh chốt giữ bến đò Châu Ổ(3 ).
- “Cuối giờ Hợi đầu giờ Tý, súng ở đại thuyền khai hỏa. Dọc theo sông Vệ, từ Cổ Lũy đến Hà Khê đèn đuốc và trống trận nhất tề nổi lên. Từ Cổ Lũy đến Ba La và Quán Cơm, nơi bộ binh chốt giữ, dùng đèn đuốc và trống trận đồng loạt tiếp ứng”(4 )
Người đọc dễ dàng nhận thấy: nhóm quân Cổ Lũy, “được phép cho 100 quân lên bờ, dọc theo hữu ngạn sông Trà Khúc, từ Cổ Lũy đến Ba La, rải ra thành 10 nhóm”, và rồi “một chi nữa dùng thuyền nhẹ đi ngược dòng Trà Khúc lên đến phía bắc Trấn Thành, mai phục ở lòng sông” thì rõ cái “Trấn Thành” ấy phải nằm ở phía hữu ngạn sông Trà Khúc rồi! Kết hợp với việc (theo mô tả) một nhóm quân ở phía Nam “lén qua sông Vệ” rồi “theo đường ruộng, ngậm tăm mà đi đến phía Đông Nam núi Bút thì dừng lại để tập kết” chờ hiệu lệnh tấn công và một vài đoạn khác, một người chẳng hiểu mấy về quân sự, đồ bản, cũng có thể hình dung được vị trí tương đối của “Trấn thành”. Vấn đề là: “Trấn Thành” Quảng Nam thời nhà Mạc, sự thật, ở vị trí nào? Chí ít là cho đến nay, không hề có một tài liệu nào cho phép trả lời câu hỏi này. Phải chăng, chính “Phủ tập Quảng Nam ký sự” đã giúp tìm lời đáp vị trí Trấn Thành Quảng Nam thời Mạc và sau đó là thời Bùi Tá Hán thu phục lại đất này từ tay họ Mạc. Nếu vậy thì tại sao khi ghi lại sự kiện “đắp thành đất ở xã Cù Mông” thời Gia Long, sử quán nhà Nguyễn không hề nhắc đến cái “Trấn thành” ấy một lời, trong khi đó các địa điểm xây thành hoặc dùng làm nơi trú đóng của bộ máy cai quản vùng đất Quảng Ngãi trước và sau đó, đều được ít nhiều nhắc đến như thành Châu Sa, thành Xuân Quang, vùng Phú Nhơn, Phú Đăng,... Cũng không hề có một câu chuyện dân gian, một cứ liệu khảo cổ học, sử học nào nhắc đến “Trấn thành” Quảng Nam cả. Hay là người “chép” bản “Phủ tập Quảng Nam ký sự” năm 1914 “mượn” tỉnh thành Quảng Ngãi xây đầu thời Nguyễn (nghĩa là mấy thế kỷ sau!), mà miêu tả?
3- Mối “ngờ” thứ 3: phải chăng người thu phục Quảng Nam từ tay nhà Mạc là Bùi Tá Hán?
Nội dung “Phủ tập Quảng Nam ký sự” và theo đó là những người biên soạn (cộng thêm những người đọc và tin theo sách này) đều cho rằng Trấn Quận công Bùi Tá Hán chính là người vâng mệnh vua Lê Trang Tông (thực chất là Nguyễn Kim) “Niên hiệu Nguyên Hòa thứ 13 năm Ất Tỵ (1545) đem quân đi vỗ yên biên trấn Quảng Nam”. Ông xuất quân từ cửa bể Hội Thống, theo đường biển đi vào Nam”(5), rồi tấn công chiếm lĩnh “Trấn thành” chỉ trong 2 ngày từ mồng 8 đến mồng 10 tháng ấy, năm 1545. Và cũng kể từ thời điểm đó, đất Quảng Nam sống trong yên bình và ngày càng thịnh vượng, ít nhất là khoảng 23 năm, đến khi Bùi Trấn công qua đời (1568).
Nhưng chúng ta thử đọc lại những ghi chép, khảo cứu của học giả, sử gia Lê Văn Hưu (1782-1840) trong “Lịch triều hiến chương loại chí” thì sẽ thấy xuất hiện vấn đề khác. Mục “Nhân vật chí” của bộ sách này, chép về danh tướng Phạm Đốc như sau:
“Ông người làng Thổ Sơn, huyện Vĩnh Phúc [Thanh Hóa], niên hiệu Nguyên Hòa [1533-1548] ông theo Lượng quốc công đi đánh dẹp, vượt bao nguy hiểm, trải bao gian lao; được phong tước Dương Nghĩa Hầu. Năm đầu Thuận Bình thời Trung Tông ông coi vệ Kim Ngô, được lên tước Quảng Quận công. Đến năm thứ 6, ông đem các tướng đi kinh lược châu Hóa. Tướng Mạc là bọn Phạm Đức Trung quy thuận. Còn bọn giữ chỗ hiểm yếu không chịu hàng đều bị đánh giết cả. Từ đó, các người Man Lão đều theo cả. Bình xong đất Thuận Quảng, ông dẫn quân về, có công ấy được lên Thái Bảo, gia phong Hiệp mưu công thần, coi vệ Cẩm y...”(6)
Đoạn văn trên cho thấy, ít nhất là đến trước năm Thuận Bình thứ 6 (đời Lê Trung Tông - Giáp Dần 1554) đất Thuận Hóa và xa hơn về phía Nam là Quảng Nam vẫn chưa thật sự về tay nhà Lê Trung Hưng. Người thu phục vùng đất này cho họ Lê, chính là Quảng quận công Phạm Đốc. Sẽ rõ hơn, khi đọc những lời phẩm bình của sử gia Lê Văn Hưu về bậc đại công thần này: “Ông có nhiều mưu trí, quen việc quân, tính trung hậu, cẩn thận [...].Ông đến các trấn Nghệ An, Thuận Hóa, Quảng Nam, đến đâu thì ban bố uy tín, không giết càn, người Kinh, người Man đều mến phục, ba nơi biên thùy ấy đều được yên. Người thời ấy khen ông là tướng giỏi”(7).
Phan Khoang, trong “Việt sử xứ Đàng Trong” từ các nguồn sử liệu đáng tin cậy giúp chúng ta rõ thêm điều này:
“Năm Nguyên Hòa thứ 16 (1548) vua Trang Tông sai Tây quận công Lê Phi Thừa đem quân đi kinh lược miền Thuận Hóa, Quảng Nam, thổ hào các huyện và quan lại nhà Mạc nhiều người qui thuận. Từ Thanh Hóa trở vào thuộc Nam triều của vua Lê. Tuy vậy, hai đất Thuận, Quảng vẫn chưa yên hẳn. Lê Trung Tông năm Thiệu Bình thứ tư (1552), vua phải sai quân đi đánh dẹp Thuận Hóa, thừa thắng Bình Định, Quảng Nam, đặt quan, chia quân trấn định, phủ an hai xứ ấy. Năm Thuận Bình thứ 6 (1554) nhà Mạc sai Kỳ Giang bá Phạm Khắc Khoan làm tham tướng dinh Thuận Hóa, từ kinh đô trở về tập hợp đồ đảng, con em, đánh nhau với nhà Lê, bị Liễu Lân hầu (?) giết chết. Tỉnh xuyên bá của Mạc là Hoàng Chất cũng bị Phi Thừa giết chết. Duy Hoàng Bôi giữ đầu nguồn Hải Lăng kháng cự 5 năm không hàng. Nhưng rồi tướng của Bôi là Phạm Đức Trung nội phản, đưa quân Lê đến bắt. Thế là hai xứ ấy dẹp yên”(8).
Khi đã trình bày 3 điều “ngờ” nêu trên, hậu bối xin đảnh lễ các vị tiền bối, các bậc thức giả mà thưa rằng: Tập sách chữ Hán có tựa “Phủ tập Quảng Nam ký sự” mà Sở VHTT Quảng Ngãi giới thiệu trong cuốn “Tư liệu thư tịch và di tích về nhân vật lịch sử Bùi Tá Hán (1496-1568)” không thể được viết ra “vào khoảng năm Chánh Trị (1558-1571) nhà Lê” bởi một người nào đó họ Mai như lời phụ chú của người được cho là “sao lại” lần thứ 2 (năm Duy Tân thứ 8 - 1914) mang tên Lê Viết Hòa.
Một cật vấn đi theo xác quyết trên là: Nếu không là khoảng năm 1558-1571, thì phải chăng “Phủ tập Quảng Nam ký sự” được viết vào năm Minh Mạng thứ 5 (1824), thời điểm mà lời phụ chú cho là “người thư lại ở phiên ty Quảng Ngãi là Lê Đăng Hiển đã sao lại” tập sách này? Cũng không chắc, vì bản sách đó chúng ta không còn thấy hoặc không có thực. Còn bản sách thực, hiện còn được lưu giữ (và chụp hình trong tập sách của Sở VHTT) chỉ được chép (hoặc viết) vào tháng 12 năm Duy Tân thứ 8 (1914).
Rốt ráo, nếu giả sử cho là “Phủ tập Quảng Nam ký sự” viết vào năm 1914 (rất gần với chúng ta, và rất xa thời Bùi Tá Hán) thì với 3 điểm ngờ như nêu trên, liệu thư tịch này có còn giá trị?
* NHỮNG HỆ LỤY
Vùng đất Thừa tuyên Quảng Nam (Đà Nẵng, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Bình Định ngày nay) trong các thế kỷ từ XV đến XVIII đóng vai trò rất quan trọng trong lịch sử tạo dựng quốc gia Việt Nam thống nhất từ thế kỷ XIX, với hình hài về đại thể như chúng ta đang thừa hưởng hôm nay. Thậm chí, người phương Tây, trong một thời gian dài còn gọi nơi đây là “nước Quảng Nam”. Song le, các tư liệu lịch sử còn lại về “nước Quảng Nam” thời kỳ tranh chấp Nam Bắc triều và đầu thời kỳ phân tranh Trịnh Nguyễn là rất hiếm. Sự quan chú của các sử gia chỉ bắt đầu tập trung từ khi Nguyễn Hoàng được vua Lê, Chúa Trịnh giao nhiệm vụ “kiêm trấn Quảng Nam” (1558). Chính vì vậy, những tư liệu mới về giai đoạn này ở Thừa tuyên Quảng Nam, khi được “phát hiện” sẽ nhanh chóng thu hút các nhà nghiên cứu. “Phủ tập Quảng Nam ký sự” được dịch và giới thiệu vào năm 1996 là một trường hợp như vậy. Bằng chứng là trong bài “Lỵ sở đạo Thừa tuyên Quảng Nam” nhà nghiên cứu Thạch Phương đã căn cứ vào “Phủ tập Quảng Nam ký sự” mà cho rằng lỵ sở đạo Thừa tuyên Quảng Nam đời nhà Mạc và sau đó dưới thời trấn nhận của Bùi Tá Hán nằm ở “xã Chánh Lộ nay thuộc thị xã Quảng Ngãi”(9). Sau đó, nhiều tác giả khác lại viện dẫn Thạch Phương làm căn cứ cho ý kiến của mình về lỵ sở đạo Thừa tuyên Quảng Nam và suy luận về nhiều vấn đề khác liên quan đến vùng đất này mà không hay rằng hướng suy luận đã chệch từ điểm xuất phát. Bài viết “Bùi Tá Hán với vùng đất Quảng Nam xưa” của Hồng Lâm in trên tạp chí Xưa Nay số 270 (tháng 10.2005) cho dù không nêu căn cứ, nhưng chúng tôi đồ rằng tác giả đã dựa vào “Phủ tập Quảng Nam ký sự” do Sở VHTT Quảng Ngãi công bố năm 1996, và dĩ nhiên mắc vào sự hẩng hụt như chính nhà nghiên cứu Thạch Phương.
Thực ra, những vấn đề về nhân vật Bùi Tá Hán và Thừa tuyên Quảng Nam đã được khơi dậy khá sôi nổi từ sau thời điểm tỉnh Quảng Ngãi được tái lập (1991), trong đó có đôi lần Sở VHTT tổ chức tọa đàm và tập hợp các bài nghiên cứu trong một tập sách (in ronéo) có tựa là “Tư liệu về Bùi Tá Hán”(10). Khi đọc bài viết của cụ Lê Hồng Long trong tập sách này, chúng tôi lấy làm lạ, không hiểu vì sao nội dung bài viết gần giống với những gì được chép trong tập “Phủ tập Quảng Nam ký sự” nhưng Lê tiền bối lại không trưng dẫn (hoặc công bố) tập tư liệu này, trong khi chính cụ là người quản giữ di cảo(?).
Quả thật, lúc bấy giờ (năm 1991) đã có một cuộc tranh luận về nhân vật Bùi Tá Hán mà những người tham gia là các ông Vũ Sông Trà, Chế Linh, Nguyễn Trí Sơn, Đoàn Ngọc Khôi... Một số ý kiến cho rằng cuộc tranh luận đó đến giờ vẫn chưa ngã ngũ; song chúng tôi lại nghĩ khác: làm sao có thể gọi là tranh luận khi mỗi người nói theo một phách, tài liệu trưng dẫn cắt xén, nhầm lẫn, suy luận theo kiểu thiên kiến, tiên nghiệm. Chẳng qua, đó chỉ là một kiểu “ông nói gà, bà nói vịt” mà thôi. Ví như, có tác giả viết: “Theo lịch triều hiến chương loại chí của Phan Huy Chú biên soạn thì giải phóng đất Thuận Quảng là Phạm Đốc: Năm thứ 6 đời Nguyên Hòa 1539, Phạm Đốc đem quân vào bình định Thanh Hoa, thắng lợi rút quân về được triều đình vinh thăng làm Thái bảo gia phong hiệp mưu công thần coi vệ cẩm y”(11). Than ôi! Lấy cái sai (chính xác là tra khảo sai) để chứng minh cho điều có thể đúng (“giải phóng đất Thuận Quảng là Phạm Đốc”) thì chẳng những không giúp gì cho cái đúng mà còn khiến người ta nghi ngờ. Vì rằng, “năm thứ 6 đời Nguyên Hòa” chính là năm 1539 (theo Công lịch), nhưng “Lịch triều hiến chương loại chí” không hề nói việc Phạm Đốc kinh lược Thuận Quảng diễn ra năm đó, mà nói “năm thứ 6 niên hiệu Thuận Bình”, tức là năm 1554 (cách nhau những 15 năm!). Chúng tôi ngờ rằng, người viết này chưa đọc Lịch triều hiến chương loại chí (dĩ nhiên chỉ có thể là bản dịch Việt ngữ) nên lúi húi dẫn theo người khác (cũng có bài tranh luận), mà khổ thay, người khác ấy lại đọc nhầm! Trao đổi, tranh luận mà như thế phỏng có còn ý nghĩa nữa không?

Chú thích:
1- Lê Hồng Long - Vũ Sông Trà ( biên soạn) - Tư liệu thư tịch và di tích về nhân vật lịch sử Bùi Tá Hán - Sở VHTT Quảng Ngài xb- 1996
2- Nhiều tác giả- Đại Việt sử ký toàn thư ( nhiều người dịch)- nxb VHTT- HN- 2003- p194- 195.
3- Các thành trì, lỵ sở của vùng đất Quảng Ngãi được đề cập chủ yếu trong các bộ sách ĐNTL, ĐNNTC ( Quốc sử quán triều Nguyễn), QNTC ( Nguyễn Bá Trác và nhiều người khác), Quảng Ngãi nhất thống chí ( Lê Ngại),...
4-5 Lê Hồng Long- Vũ Sông Trà= Sđd p 20-21
6-7 Phan Huy Chú- Lịch Triều hiến chương loại chị Bản dịch Viện sử hoc. nxb KHXH- HN- 1992- p 338- 339
8- Phan Khoang- Việt sử xứ Đàng Trong 1558- 1577- Khai trí xb- SG- 1967 p 117-118
9- Thạch Phương- Lỵ sở đạo thừa tuyên Quảng Nạm In trong " Duyên hải miền Trung- đất và người" ( nhiều tác giả- nxb Tổng hợp tp HCM - Tạp chí xưa Nay - 2004= p 95- 102
10- Nhiều tác giả- Tư liệu về Bùi Tá Hán - Sở VHTT QNg 1991 ( bản ronéo)
11- như trên -p75

anmota
04/27/2008, 08:24 AM
Thú vị thay, Ông bạn.
Tui mà hay vầy thì hồi tháng chín năm ngoái- về thăm quê- tôi đã tìm đến thăm ông bạn (trẻ) để khen một cái.
"Tui người Quảng nghĩa ít...khen ai. Ít ưng..ai khen mình..." (Trích danh ngôn của một ông học trò cũ, người Cây sung -Sung tích)! Sung tích tì là Sơn tịnh cũng giống như... Sông giang, Hà Nhai...Diên phước xã phải hông hê !
...
Hồi tôi đi tìm tông tích nhà Họ Phạm..., có lần tôi đã gặp ông Phạm Đốc mà bạn nhắc đến. Gặp ở đâu?
Trong Đại Việt Sử ký Toàn Thư.
Nhà thờ 'họ Phạm ví tui xứa có thờ một bộ giáp trụ. Nhà thờ họ Lê Quảng Ý Châu sa...có thờ bộ Giáp trụ...Nghe nói chứ nào ai ngày nay còn thấy.
Lại nghe nói, ở Mỹ Huê...Bình sơn, nhà thờ họ Trần (của Tế Hanh Trần Phố, của Trần Hòang...)còn thờ bộ Giáp trụ như thế, hiện nay (?). Bộ Giáp trụ của Ngài Trần - một ông Trấn công...
Biết còn, biết có hay không.
Mong sao có anh Bảy Nhỏ..bỏ cuộc rượu đi tìm xem.Chụp cái hình cái Bộ Giáp trụ, của cái Bia mộ...Trần Trấn công xem có chút chi tiết nào gắn liền với Lịch sử...

Năm ngoái, khi đi tìm mộ ông Thượng Năng An tại núi An phong (Bầu súng), gặp mộ Liệt sĩ...họ Lê nọ. Thấy trên bia có nhắc đến ông Lê viết Hòa, thấy câu đối thờ của Lê Hồng Long...

Nhà thờ họ Trần, họ ngoại tôi có giữ ba cái thần chủ...vốn ở Chùa Già lam, (Bồ đề-Đức nhuận)...Một trong ba Thần vị đó mang tên một ông họ Nguyễn (Hiển Tạng)...Ông là ông Cửu phẩm, thời Quảng nghĩa còn gọi là Trấn...Gia long/Minh mạng...Thời có Sơn phòng. Sơn phòng của ông Bùi Tá Hớn?/ Lê văn Dọat?/...
...
Nguyên Đăng Vũ có cho tôi một bản sao tông đồ họ Mai...(Vinh phú -Đức thắng)...Đọc hoài chưa thấy có mối liên quan với họ Mai...An phong.

Rất có thể là Sơn phòng trong Phủ củ Mộ hoa, và Tấn Hoài dương Phụng chủ(Long phụng)...có mối liên hệ môi răng trong thời Lê trung hưng ở "Quảng nam Thừa tuyên,Quảng nam xứ...đó chăng..."

Ớ Sơn tịnh, có An bình trại có lẽ đã có từ thời Bùi trấn công
Có nhà thờ Đại từ... thờ ông Trùm Giai (Bờ xe nước Sông Trà) có lẽ đã có từ thời Tả quân Doạt...

Kho Phú đặng/hay kho Phú đăng thời Tây sơn giữ lúa nuôi quân..bị ông Tả quân đốt sạch thời Nguyên Ánh đánh ra Thị nại, đánh ra...Cửa Đại (Cổ lũy)....Phú đặng ở đâu ta?

Tổ phụ ông Phan Thanh Giản là người Tổng Nghĩa Hà, hay Nghĩa hạ chương nghĩa? Hỏi ông Phominhtu xem có cuốn dạy chép Phả...củ Nguyễn đức Dụ chăng? Coi lại dùm coi...

Người Quảng nghĩa bảo tồn tài liệu...kém xa người Bình định, Quảng tín, Quảng nam...
Tui người Quảng nghia..Úi chu choa!

Cho tui khen LHK...Ô Kê...?
AMT

lê hồng khánh
04/27/2008, 06:42 PM
Thấy cái nick, hậu bối nghi thúc phụ là người An Mô? Đọc mấy bài biết là hàng cha chú,...Úi chu choa, bao nhiêu là chuyện chú hỏi , cháu biết không thấu.Trả lời ngay mấy chuyện thế nầy. Quê Tế Hanh là Đông Yên chứ khg phải Mỹ Huệ ( Tiếng đồn ban nhạc Bầu Bèo/ Bạn gươm Mỹ Huệ, bạn chèo Tuyết Diêm). Cháu có mấy lần đến nhà thờ họ Trần Đông Yên, chẳng thấy sắc phong, mũ mão gì sất; Sung Tích là vùng Thâm Hội , trước 75 là xã Sơn Hội, nay là xã Tịnh Long, Sơn Tịnh, quê ông Cửu Dương giàu khụ. Ô Cửu Dương là nhạc phụ ô giáo Võ Thành Thống dạy Pháp văn trước 75, thầy của vãn bối.Sung Tích là đất học , hồi Duy Tân ông Cử Quảng ( Ô Cử Phong Niên) vào đó mở trường, mưu đại sự. Có câu " Trai Thanh Khiết chuyên nghề cải giá/ Gái Sung Tích một dạ kén dâu". Hà Nhai, Sông Giạng , Diên Phước là đất Sơn Tịnh. Vãn bối sinh ra ở bến Hà Nhai, bây giờ vẫn ở đó, không ra phố, vì nhiều lý do, nghèo là một, nhưng khog phải chỉ vì nghèo...Sơn phòng là một câu chuyện dài , thư bất tận ngôn... Cháu nhiều lần leo lên những đoạn còn sót lại của Sơn Phòng ở Nghĩa Sơn, Đồng Ké,...nghĩ nhiều chuyện bồi hồi. Sóng lớp phế hưng/ Hồi chuông kim cổ... Người lớp sau bây giờ , khg biết là mình thiểu học , lại vì danh, vì lợi, vì...mà đi phán chuyện cha ông. Đành thôi...Niệm thiên địa chi du dụ. Chú hỷ?...Cám ơn tiền bối đà có " nhời khen", nhưng vãn bối phải cố gắng nhiều nữa mới xứng. Cơm đè, áo kéo, không viết gì nhiều chú ơi. Bên nhà, viết như cháu không nuôi được thân mình. Có khi rước vạ vào thân...

anmota
04/28/2008, 08:25 AM
Cái chủ đề này, coi vậy mà vui.

Trước đây nhiều năm,...lâu lâu bà con ở xa đã phải nhờ một anh khác. Anh Phominhtu chẳng hạn...
Nhờ anh PhoMinhTu...thì ta có được những hương ước làng An chỉ, Long Phụng, Quýt lâm.
Nhờ anh ấy mà bên này bà con QNN gửi về cho nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng cái máy Vi tính ( để bỏ đó- không dùng được)

Và nhiều thứ khác... ta phải nhờ những anh như các anh Lê Hồng Khánh.
Anh NHĐ, là người mà bà con nhờ để biết vô số thinhanquangngai. biết ông nguyennguyen, biet 'Đơn phương tôi buốn của Nguyên văn Quảng Ngãi...

Biết còn có bao nhiêu người mà mình có thể nhờ nhau nữa hay chăng.

Nhờ anh lê hồng khánh..kiếm thêm người dẫn vô đây cho ví tui nhờ với.
AMT

phominhtu
04/28/2008, 07:20 PM
Cái chủ đề này, coi vậy mà vui.

Trước đây nhiều năm,...lâu lâu bà con ở xa đã phải nhờ một anh khác. Anh Phominhtu chẳng hạn...
Nhờ anh PhoMinhTu...thì ta có được những hương ước làng An chỉ, Long Phụng, Quýt lâm.
Nhờ anh ấy mà bên này bà con QNN gửi về cho nhà thơ Nguyễn Ngọc Hưng cái máy Vi tính ( để bỏ đó- không dùng được)

Và nhiều thứ khác... ta phải nhờ những anh như các anh Lê Hồng Khánh.
Anh NHĐ, là người mà bà con nhờ để biết vô số thinhanquangngai. biết ông nguyennguyen, biet 'Đơn phương tôi buốn của Nguyên văn Quảng Ngãi...

Biết còn có bao nhiêu người mà mình có thể nhờ nhau nữa hay chăng.

Nhờ anh lê hồng khánh..kiếm thêm người dẫn vô đây cho ví tui nhờ với.
AMT

Úi, ông thầy ơi, ông thầy đừng có nói em, họ cười cho chết. Cái vụ Hương ước Quảng ngãi em ngồi bỏ công ra để gõ vào máy tính là do... tức khí cái bà Giám đốc thư viện tỉnh Quảng Nghĩa "ta" đó chợ em vào thư viện hỏi bà Giám đốc xin photo một cuốn, bả bèn hất hàm hỏi em "Chớ anh "nhân bản" mấy cuốn này làm gì ? (trong đó có cuốn Quảng Ngãi tỉnh chí của Nguyễn Bá Trác").
Trả lời dạ dạ thưa thưa
Bởi vì ở trỏng nhìn mưa... nhớ nhà

- Vậy thì không được nhân bản anh ạ !

Tức khí chạy đôn chạy đáo, kiếm ra một cuộn Té ra trong kho sách của Sở Văn Hóa Thông tin còn quá chừng :-) :-)
Sau đó Anh Lê Hồng Khánh có chuyển cho PMT mấy copy bản viết tay Hương ước mà PMT đang giữ, xem như của "gia bảo" ậy
Mà hôm nọ em có điện hỏi ông thầy có rãnh không để em chỉ tới chỗ anh Lê Hồng Khánh "nói dóc" cho vui nhưng mà rồi chưa thấy ông thầy trả lời. Rồi ông thầy đi mất.
À, cái máy tính đưa cho Hưng em cũng nhờ bạn Anh Khánh mua cho đấy. Mà em xin nói lại giùm là tại HƯng không thể dùng máy nên máy bỏ đó chớ hổng phải mua máy hư. :-) :-) :-)
Anh Khánh ơi, PMT tui xin anh là anh có cái gì đó hay hay anh trút lên chỗ này nghen. Hẹn nhậu bờ kè với anh !
PMT

lê hồng khánh
04/29/2008, 09:11 AM
Ông anh PMT, tui nói thêm, hôm trước tết tui đến nhà Hưng, cái máy vẫn dùng ấy mà, có sao đâu? Ngẫu nhiên có chuyện vui thế nầy về hương ước Quảng Ngãi. Sáng nay có ông nhỏ viết trong một " Đề cương Công trình khoa học" rằng thì là cuốn Hương Ước Quảng Ngãi ấy là do ông HM biên sọan...Tui vô tình đọc thấy. Hỏi: sao thế mầy? Hắn nói:" ổng chủ biên". Ối trời, tui hết biết. Nhà em "độc quyền" Hương ước Quảng Ngãi" mà hắn liều ghê. Trưa nay, tui, hắn và Nguyễn Tiến Đông (TS khảo cổ học- HN) nhậu ở quán Ba Cà ( chả là hắn rủ rê tui làm phản biện cái đề tài khoa học cho hắn), tui nửa say, nửa tỉnh, nửa thật, nửa đùa, bảo: Mai mốt tui làm thịt cái " làng cổ Thiên Xuân" của ông nội. Chả là hắn bảo cái làng ấy có 5 thế kỷ rồi, nhiều người tin vì thiên hạ ăn theo đưa lên đài báo lung tung. Hình như bác A... cũng tin. Thằng tui thì dứt khoát nói rằng: chẳng 5 trăm, 6 trăm sất. Ấy nó là cái bảo thôi. Vài trăm năm là nhiều. Cũng chẳng phải Chăm chiếc bà nhằng. Quân ta thôi. Quân sơn phòng. Lân dân sơn phòng. Anh PMT ơi, hình như hôm trước tui đưa anh cuốn Hương ước rồi mà? Khi nầy vàng lên giá, dầu lên giá, lúa gạo lên giá , tùm lum lên giá, chỉ có vợ em là định giá em tụt dài như " chứng phán SG", nên chi em lo viết báo kiếm tiền, nịnh, may đâu hắn cho mình...lên! Vậy nên em chẳng viết cái gì...ngâm cứu cả. Mà tui viết làm mệt người ta lắm. Sinh thời ông giáo Thận, lúc tui viết "Thiên Ấn nhàn đàm", bảo " Trò nhàn đàm mà thiên hạ đọc méo miệng". Mô chi đà Phật! Hoang huất em lém coác boác hươy. Để moai mốt em doán cái boài kiểu như dậy coác boác coi chơi hê.

anmota
04/29/2008, 09:16 AM
<TABLE><TBODY><TR><TD class=tintop_title vAlign=top align=left>Chủ tịch HĐQT “ôm” 17tỷ chơi cổ phiếu, cổ đông náo loạn!</TD></TR><TR><TD class=news_date vAlign=top align=left height=20>22:51' 29/04/2008 (GMT+7) </TD></TR><TR><TD class=text vAlign=top align=left><?xml:namespace prefix = o ns = "urn:schemas-microsoft-com:office:office" /><o:p><o:p>http://www.vietnamnet.vn/common/v3/images/vietnamnet.gif - Hàng trăm cổ đông của Công ty Cổ phần mía đường La Ngà hiện đang “ngồi trên lửa” trước thông tin ông Phạm Như Hoá, Chủ tịch Hội đồng quản trị (HĐQT) “ôm” gần 17 tỷ đồng chơi cổ phiếu, dẫn đến thua lỗ tiền tỷ. <o:p></o:p></o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Ngày 09/04, các cổ đông của Công ty Cổ phần mía đường La Ngà (xã La Ngà, huyện Định Quán) nhận được thư mời dự đại hội cổ đông thường niên 2008, dự kiến diễn ra vào 8h ngày 22/04. Thế nhưng “đùng một cái” ít ngày sau, họ lại nhận được một thông báo khác do ông Phạm Như Hoá, Chủ tịch HĐQT thông báo tạm hoãn vì “việc tổ chức đại hội còn có một số vấn đề cần giải quyết trước khi tiến hành đại hội”, “đại hội sẽ tạm hoãn sau khi giải quyết xong các vấn đề trên…”<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Bức xúc vì không hiểu lý do và cũng không được giải thích cụ thể, nhiều cổ đông “tích cực” đã tiến hành tìm hiểu nguyên nhân. Cuối cùng họ mới té ngửa ra rằng: đại hội buộc phải tạm hoãn vì ông Chủ tịch HĐQT “dính” vào vụ ôm tiền chơi cổ phiếu trên sàn chứng khoán.<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
<TABLE class="image center" cellSpacing=0 cellPadding=3 width=400 align=center fck_template="imagecontener"><TBODY><TR><TD>http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200804/original/images1543798_miaduong.jpg</TD></TR><TR><TD class=image_desc align=middle>Bà Đào Thị Bằng đang ký kiến nghị đề nghị làm rõ trách nhiệm của Chủ tịch HĐQT Phạm Như Hoá.
</TD></TR></TBODY></TABLE>

Theo nhiều cổ đông, ngày 18/04 vừa qua, HĐQT Công ty Cổ phần mía đường La Ngà đã tổ chức cuộc họp bất thường để nghe Chủ tịch HĐQT Phạm Như Hoá giải thích về số tiền 16,840 tỷ đồng “đầu tư tài chính ngắn hạn” được nêu trong bản báo cáo tài chính do ông Hoá ký, dự kiến trình đại hội cổ đông thường niên. <o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Trong cuộc họp, ông Hoá đã thừa nhận dùng số tiền này để mua một số mã cổ phiếu chứng khoán trên sàn giao dịch TP.HCM dưới danh nghĩa cá nhân. Việc “ôm” tiền Nhà nước (chiếm 51%) và cổ đông để chơi chứng khoán không hề thông qua HĐQT và chưa xin phép cổ đông. <o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Theo các thành viên HĐQT đây là việc làm sai nguyên tắc, và do chứng khoán mất giá, nên việc mua cổ phiếu “tuỳ tiện” này làm thua lỗ nhiều tỷ đồng (tính đến thời điểm tháng 4/2008). HĐQT công ty đã đề nghị ông Hoá hoàn trả lại số tiền đã chiếm dụng trước 30/06, tuy nhiên chủ tịch HĐQT lại xin "khất nợ” đến cuối năm 2008.<o:p></o:p>
<o:p></o:p>
Hiện hàng chục cổ đông của công ty đang tập hợp chữ ký, làm đơn gửi lên Bộ Nông nghiệp & Phát triển nông thôn, Ban chỉ đạo chống tham nhũng; Bộ Tài chính… phản ánh dấu hiệu làm trái nguyên tắc tài chính, lừa dối cổ đông và HĐQT của ông Phạm Như Hóa. <o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
<TABLE class="image center" cellSpacing=0 cellPadding=3 width=400 align=center fck_template="imagecontener"><TBODY><TR><TD>http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200804/original/images1543800_duonglanga.jpg</TD></TR><TR><TD class=image_desc align=middle>Công ty Cổ phần mía đường La Ngà. </TD></TR></TBODY></TABLE>

Tiếp xúc với PV VietNamNet, bà Đào Thị Bằng, một cổ đông bức xúc nói: “Hơn một năm rồi chúng tôi chờ “đỏ mắt” mà không thấy công ty chia cổ tức (dù báo cáo sẽ chia cho cổ đông 8 tỷ đồng), làm ăn èo uột như vậy nhưng ông Chủ tịch HĐQT lại cầm tiền đi chơi chứng khoán. Cổ đông rất bức xúc, bởi nếu chứng khoán không tuột dốc, chắc gì ông Hoá đã “bị lộ”; còn trường hợp chứng khoán lên, ai biết được số tiền ông chủ tịch “tư túi” sẽ là bao nhiêu !?”
<o:p></o:p>
Một cổ đông khác đề nghị giấu tên cho biết: “Phải xử lý thật nghiêm, thậm chí đề nghị cơ quan điều tra vào làm rõ trách nhiệm của ông Hoá. Ngoài ra phải làm rõ, ai tiếp tay, làm ngơ cho ông Hoá "ôm" tiền "chùa" chơi chứng khoán...”<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Khi được hỏi về trách nhiệm trong vụ Chủ tịch HĐQT “ôm" gần 17 tỷ dùng vào việc riêng, ông Lê Tài Anh, kế toán trưởng Công ty Cổ phần mía đường La Ngà thừa nhận việc ông Hoá dùng tiền chơi chứng khoán, không báo cáo HĐQT và cổ đông là sai, nhưng theo ông Anh: “mục đích là trong sáng, không vụ lợi nên cần được xem xét”. Về trách nhiệm của mình, ông Anh không trả lời mà nói HĐQT và Ban kiểm soát đã nắm rõ vấn đề, nếu cần báo chí liên hệ để tìm hiểu.<o:p></o:p>
<o:p> </o:p>
Chưa hết, nhiều cổ đông còn phản ánh thông tin, hiện Công ty vẫn chưa giải thích được một số việc mà theo họ có dấu hiệu “mờ ám”. Điển hình là vụ cho Công ty Thực phẩm miền Bắc thuê dây chuyền sản xuất bánh kẹo từ năm 2003 đến nay (mỗi năm trả 230 triệu) nhưng không biết số tiền này được thu chi ra sao?

Cổ đông còn thắc mắc việc Công ty đầu tư 5 tỷ đồng mua một lò hơi đốt than, nhưng chỉ sử dụng chưa tới nửa tháng đã phải “trùm mền” hơn 1 năm nay do không đủ lượng hơi để luyện đường. Theo cổ đông, đây là sự lãng phí rất lớn?


Thái Thiện
</TD></TR></TBODY></TABLE>

PDK
08/23/2008, 06:17 AM
Lạc Lối ...


Tui biết về địa dư QN bác hơi yếu nên in sẵn một bản lớn để bác nhìn cho đã; vậy mà đọc cũng trật lất hahaha.



Chẳng những yếu mà nói ... dốt thì đúng hơn.

Có lần để sửa cái dốt của mình tui vô trang của tỉnh QN để tìm mấy cái bản đồ (anh có nhớ kỳ tui hỏi hay hông). Mà tìm hoài ... hổng ra !!!

...

Tiếp tục nhờ anh LHK:

Cái phần về bản đồ hành chánh trong cái website phải gọi là ... thiệt tệ. Muốn tìm hiểu địa dư tỉnh thì chỉ có ... nước ... chết sướng hơn.

Thay vì ... ngợi ca ...

Quê ta đẹp vạn nẽo đường,
Đẹp từ Bản Dốc tận cùng Cà Mau

Thì có lẽ nên bỏ chút thời giờ để làm mấy cái bản đồ ... cho ra hồn.

Tui ... chỉ nói khơi khơi thôi nghen anh LHK. Tui thấy đâu nói vậy. Nếu anh làm được thì làm, nếu không làm được thì cứ ... coi như chưa nghe, chưa thấy.

Muốn tìm hiểu 1 địa phương (văn hóa, phong tục, v.v...) cái tối quan trọng là phải biết cái địa dư của địa phương đó. Không hiểu cái địa dư, coi như ... mù trất. Hiệp sĩ mù ... múa kiếm lung tung ...

Cỏm ơn anh trước nghen.

PDK
08/23/2008, 06:56 AM
Bàn tiếp cái vụ ... bản đồ.

Lâu lâu ngồi ... lẩm rẩm cái vụ ... tại sao Tây ... giỏi sớm hơn ... Ta :innocent:

Tạm bỏ qua mấy cái vụ thông minh, sáng suốt. Thử nhìn ... khơi khơi xem tại sao Tây nó "giỏi sớm" hơn Ta, nó "đi" trước Ta một bước mà sau đó, đến giờ này ... ta còn mãi ... hì hục theo sau.

(Theo ý riêng của tui thui nghen :innocent: )

Nó "đi" trước ta một bước ! Nó "ĐI" nghen bòa con :D

Thèng Tây nó muốn làm cái gì cái nó đem cái ... Road Map ... ra nó noái chuyện. Road Map ... Lộ Trình ... Lộ Trình ...

Nó cập nhựt mọi thứ vào cái Lộ Trình, cái con Đường Hải Hành (Navigation Route). Nó đi xa thiệt xa, nó nhìn Đông, nhìn Tây, nó ngó lên Bắc, nó liếc xuống Nam, nó leo lên núi, nó xuống đồng bằng, nó bơi ra biển. Cái nó cần nhứt trong tay ? Cái bản đồ.

Dân ta, nội việc ... lội ra tới đường cái Quan ... lòa đã mù tịt, nói chi đi đâu ... cho mệt (Trừ dân ... đái đường cái Quan, đái cống xe Lửa ... Đức Phổ :innocent: Ha ha). Muốn đi ... biết đâu mà đi ? Ra tới đường, gặp ông ba bác tài (xế từ Sè Gòn chạy ngang qua, chị bảy lái xe hàng từ Bắc vào ... đưa đi đâu thì đi :innocent:. Tui muốn đi ... Châu Ổ thăm anh NM (từ ... Long Cốt Sơn, nghe soang chưa :D:sorcerer: :innocent: ). Xe muốn ... lái đâu thì lái. Vô cha nó tới Sè Gòn (may phước quá) mòa có noái ... Châu Ổ ... thì cũng đúng. Ổ đó nhiều ... Châu (Báo) quá :D (còn không có đưa lên gặp ... Mọi Đá Vách ... cũng chịu chết thui :D. Hổng chừng đã thấy ... Mọi Đá Vách ... NM ... đứng đó chờ. Ha ha. Ủa sô ... lạc đường ... cả bầy dzị :sorcerer: :innocent::D :D).

Tây hơn Ta ... chẻng qua ... nó biết đường ... để đi. Còn Ta thì sao ? Cứ "NGỒI" Đây Thôi :D:innocent:. Ha ha ha




:D :D :D

nước mặn
08/23/2008, 07:07 AM
Tui có cái bản đồ làng xã toàn Tỉnh do bác Trần Đức Lương chỉ đạo vẽ nhưng quá tệ. Tôi dùng để đối chiếu tên cũ, tên mới thôi. Đọc tiểu sử thấy bác ấy biết tiếng Nga, Pháp, Mỹ mà sao không chịu dùng bản đồ của thèng Mỹ vẽ sẳn mà chỉ sữa lại cái bản đồ đó cho nhỏ lại bằng con kiến (tỷ lệ 1:500 000) như kiểu Trạng Quỳnh vẽ rắn.

nước mặn
08/23/2008, 07:19 AM
Bàn tiếp cái vụ ... bản đồ.

Lâu lâu ngồi ... lẩm rẩm cái vụ ... tại sao Tây ... giỏi sớm hơn ... Ta :innocent:

Tạm bỏ qua mấy cái vụ thông minh, sáng suốt. Thử nhìn ... khơi khơi xem tại sao Tây nó "giỏi sớm" hơn Ta, nó "đi" trước Ta một bước mà sau đó, đến giờ này ... ta còn mãi ... hì hục theo sau.

(Theo ý riêng của tui thui nghen :innocent: )

Nó "đi" trước ta một bước ! Nó "ĐI" nghen bòa con :D

Thèng Tây nó muốn làm cái gì cái nó đem cái ... Road Map ... ra nó noái chuyện. Road Map ... Lộ Trình ... Lộ Trình ...

Nó cập nhựt mọi thứ vào cái Lộ Trình, cái con Đường Hải Hành (Navigation Route). Nó đi xa thiệt xa, nó nhìn Đông, nhìn Tây, nó ngó lên Bắc, nó liếc xuống Nam, nó leo lên núi, nó xuống đồng bằng, nó bơi ra biển. Cái nó cần nhứt trong tay ? Cái bản đồ.

Dân ta, nội việc ... lội ra tới đường cái Quan ... lòa đã mù tịt, nói chi đi đâu ... cho mệt (Trừ dân ... đái đường cái Quan, đái cống xe Lửa ... Đức Phổ :innocent: Ha ha). Muốn đi ... biết đâu mà đi ? Ra tới đường, gặp ông ba bác tài (xế từ Sè Gòn chạy ngang qua, chị bảy lái xe hàng từ Bắc vào ... đưa đi đâu thì đi :innocent:. Tui muốn đi ... Châu Ổ thăm anh NM (từ ... Long Cốt Sơn, nghe soang chưa :D:sorcerer: :innocent: ). Xe muốn ... lái đâu thì lái. Vô cha nó tới Sè Gòn (may phước quá) mòa có noái ... Châu Ổ ... thì cũng đúng. Ổ đó nhiều ... Châu (Báo) quá :D (còn không có đưa lên gặp ... Mọi Đá Vách ... cũng chịu chết thui :D. Hổng chừng đã thấy ... Mọi Đá Vách ... NM ... đứng đó chờ. Ha ha. Ủa sô ... lạc đường ... cả bầy dzị :sorcerer: :innocent::D :D).

Tây hơn Ta ... chẻng qua ... nó biết đường ... để đi. Còn Ta thì sao ? Cứ "NGỒI" Đây Thôi :D:innocent:. Ha ha ha

:D :D :D


Chà, hôm nay bác cho tôi lên chức cao (mọi Đá Vách, người Thượng) :D :D
Chỉ là mấy ông CS suy nghĩ còn quá nhỏ thôi bác PDK ơi. Bí mật Quốc Gia, sợ thằng Mỹ chấm tọa độ để bắn hỏa tiển lộ trình trong khi đó nó ở trên cao nhìn thấy cả đồng bạc cắc rớt bên đường. Với lại, dân càng biết ít càng dễ trị. Ra Châu Ổ, bác lớ ngớ lên tận xứ Play Cu, nỗi khùng như chơi :D :D.

Thôi thì cứ dùng phương châm "ra đường hỏi bà già, về nhà hỏi trẻ nít" cho chắc ăn.

PDK
08/23/2008, 07:46 AM
Bí mật Quốc Gia, sợ thằng Mỹ chấm tọa độ để bắn hỏa tiển lộ trình trong khi đó nó ở trên cao nhìn thấy cả đồng bạc cắc rớt bên đường.


Thời thập niên 80s, để chứng minh sự hùng mạnh của mình, người Nga đã từng tuyên bố họ có thể bắn trúng (bằng hỏa tiển đạn đạo có đầu đạn nguyên tử) bất cứ cái tòa cao ốc nào tại thành phố Nữu Ước (New York). Tại sao lại là Nữu Ước ? Tại sao lại là bất kỳ cái cao ốc nào ? Ý người Nga muốn noái là nếu cần thiết, nó sẽ phang rụm, sang bằng cái CNTB mà điển hình là cái World Trade Center. Không ngờ sau này tụi khủng bố cũng có cùng mục tiêu ... (dám do Nga ... chỉ đường ... Roadmap ... Lộ Trình ...)

Thời nay 2000s, ai có GPS cũng chấm cái bụp ... đến đúng chổ trong ... bản đồ :sweatingb

Bí mật gì ... thiệt khổ phải hông anh ? Làm mọi đá vách, đứng trên cao ... hổng chừng vui hơn ... ếch ngồi đáy giếng :D :D




:D :D :D

anmota
08/23/2008, 07:46 AM
hãy đến nhà ông Huyện Sĩ ...bằng xa lộ Đông Tây

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/VN-viceFM-critizices-Japanese-media-over-a-bribery-scandal-related-to-a-Viet-official-TGiao-08192008132522.html/DailoDongTay-305.jpg

lê hồng khánh
08/23/2008, 11:33 AM
Lạc Lối ...



...

Tiếp tục nhờ anh LHK:

Cái phần về bản đồ hành chánh trong cái website phải gọi là ... thiệt tệ. Muốn tìm hiểu địa dư tỉnh thì chỉ có ... nước ... chết sướng hơn.

Thay vì ... ngợi ca ...

Quê ta đẹp vạn nẽo đường,
Đẹp từ Bản Dốc tận cùng Cà Mau

Thì có lẽ nên bỏ chút thời giờ để làm mấy cái bản đồ ... cho ra hồn.

Tui ... chỉ nói khơi khơi thôi nghen anh LHK. Tui thấy đâu nói vậy. Nếu anh làm được thì làm, nếu không làm được thì cứ ... coi như chưa nghe, chưa thấy.

Muốn tìm hiểu 1 địa phương (văn hóa, phong tục, v.v...) cái tối quan trọng là phải biết cái địa dư của địa phương đó. Không hiểu cái địa dư, coi như ... mù trất. Hiệp sĩ mù ... múa kiếm lung tung ...

Cỏm ơn anh trước nghen.
PDK để cái cổm ơn đó đặng khi nào thích thì cởn ôm.:hug: Hổng nhớ cái dụ Thạch Bích- Đá vách hôm trước hay sao vậy trời...Ở đây mà có cái bản đồ cho ngon thì tui khỏi nhờ mấy cha...Ờ...ờ...để tui tìm cái bài tui viết về bản đồ của mấy cha du lịch Quảng Ngãi mấy chả làm cho bà con coi chơi...:wink:
Thiếu bản đồ, hoặc giả bản đồ tàm phào thì khổ cho bao nhiêu người. Những thằng hay chạy chổ lung tung như tui, thèm cái bản đồ đàng hoàng lắm. Rất nhiều khi tui phải căng đầu ra để đoán bản đồ bằng chút ít kiến thức (của một thời đi làm cái việc kiếm cơm nhờ vào bản đồ) cộng với phán đoán qua kinh nghiệm điền dã...Lại còn cái nỗi, khoảng nửa thế kỷ trở lại đây, địa danh làng, xã thay đổi lung tung, lắm lúc không biết đâu mà lần. Các xã ở Nghĩa Hành, trước 1975 bắt đầu bằng chữ Nghĩa ( Nghĩa Thuận, Nghĩa Phú...), sau 75, đổi lại, bắt đầu bằng Hành (Hành Thiện, Hành Thuận ,...); trong khi đó, ở Tư Nghĩa, trước 75, các xã bắt đầu bằng chữ Tư (Tư Thành, Tư Thuận, Tư Thịnh,..), sau 75 đỏi lại bắt đầu bằng Nghĩa ( Nghĩa Thuận, Nghĩa Thọ,...), thành ra có khi mình hỏi chỗ nầy, họ chỉ chỗ kia, khổ ơi là khổ...Nhiều lúc nghĩ có ai đó làm cho cái cuốn Từ điển địa danh, hay ít ra cũng là cuốn gì tàm tạm, trình bày sơ bộ những biến đổi địa danh tỉnh mình, thì đỡ biết mấy...
Cách đây mươi năm, tui với ông bạn Cao Chư định làm một cái như vậy, nhưng vấp phải cái chuyện đầu tiên là... tiền đâu, nên chịu...Đồng tiền nó có cái lỗ, có đồng tiền mới xâu được việc. Cái lỗ đồng tiền nó ở giữa tâm; thành thử có tâm mà hổng có đồng tiền cũng như không có gì luôn...:hug:

PDK
08/31/2008, 10:35 AM
Tự dưng cái đọc cái bài thấy họ gọi Venus là Kim Tinh (?) thì ... thấy lạ. Nhớ Venus được gọi là Vệ Tinh thì phải (Vệ Nữ - Venus).

Rồi dần theo cái chữ Vệ lại ... nhớ đến cái tên con sông Vệ.

Có cái này muốn hỏi anh LHK - Có bài viết nào nói về lịch sử mấy cái tên của mấy con sông (lớn) ở QN hay không ? Nếu có, nhờ anh dán lên cho bà con xem :thumbsup: [Nhờ nên dùng ... số nhiều ... cho nó mạnh miệng :D :D]



:D :D :D

lê hồng khánh
08/31/2008, 02:22 PM
Tự dưng cái đọc cái bài thấy họ gọi Venus là Kim Tinh (?) thì ... thấy lạ. Nhớ Venus được gọi là Vệ Tinh thì phải (Vệ Nữ - Venus).

Rồi dần theo cái chữ Vệ lại ... nhớ đến cái tên con sông Vệ.

Có cái này muốn hỏi anh LHK - Có bài viết nào nói về lịch sử mấy cái tên của mấy con sông (lớn) ở QN hay không ? Nếu có, nhờ anh dán lên cho bà con xem :thumbsup: [Nhờ nên dùng ... số nhiều ... cho nó mạnh miệng :D :D]



:D :D :D
Gõ một thôi một hồi cho PDK bỗng nhiên sẩy một cái đi đời. Bây giờ bận đi Mộ Đức sớm rồi. Đại khái: vénus là sao Kim, sao Hôm và sao Mai, sao Sâm và sao Thương. Vệ tinh là cái vật thiên nhiên quay quanh một hành tinh nào đó, ví như mặt trăng là vệ tinh của mặt trời...Hôm sau sẽ nói thêm...Báo với bác AMT, PDK và các vị một tin vui: tối nay Nguyễn Đăng Vũ thông báo với tui là đã xin được 100 triệu tiền VN từ Toyota foudations để trùng tu mộ Quan Chiếu vương...Thật mừng..
.Lịch sử tên sông, thật khó...cùng nhau tìm thôi. LHK đi tìm cả chục năm rồi mà không tới đâu. Không biết có dán mấy cái không tới đâu ấy lên được chưa, vì nói thật, trong máy của LHK có một bài dang dở, tựa (tạm thời) là " Sông Trà khúc và một lời thưa". Cứ mở ra bôi bôi xoá xoá thêm thêm mà chẳng tới đâu.

anmota
08/31/2008, 06:07 PM
Mộ ông Quang Chiếu


đã xin được 100 triệu tiền VN từ Toyota foudations để trùng tu mộ Quan Chiếu vương...Thật mừng..

Nếu giao cho bạn " Trùng tu ", ngôi mộ này, bạn sẽ phải - nên - làm - theo - những cách- gì?
1/
2/
3/
...
10/
...
n/....

để nó còn bảo tồn được những nét đẹp xưa? Nhưng giá trị lịch sử của một di tích lịch sử?

Không giỡn nghen các cha!
Anmota

DongSaBang
08/31/2008, 11:06 PM
Vệ tinh là cái vật thiên nhiên quay quanh một hành tinh nào đó, ví như mặt trăng là vệ tinh của mặt trời....

Người trái đất muốn học hỏi những biến chuyển trên mặt đất nên đã làm ra những vệ tinh nhân tạo bay chung quanh trái đất. Rồi Google Earth nó lấy hình nó gắn lên cho mình về sông Vệ mình xem :D Mặt trăng bay chung quanh trái đất, trước cái đả, rồi mới bay chung quanh mặt trời. Mà mặt trăng là vệ tinh của mặt trời thì sông Vệ làm gì còn đâu đây :D:D:D phải hông, ông thầy.

lê hồng khánh
09/01/2008, 12:53 AM
Người trái đất muốn học hỏi những biến chuyển trên mặt đất nên đã làm ra những vệ tinh nhân tạo bay chung quanh trái đất. Rồi Google Earth nó lấy hình nó gắn lên cho mình về sông Vệ mình xem :D Mặt trăng bay chung quanh trái đất, trước cái đả, rồi mới bay chung quanh mặt trời. Mà mặt trăng là vệ tinh của mặt trời thì sông Vệ làm gì còn đâu đây :D:D:D phải hông, ông thầy.
Trời hươi, hồi sáng vội mà gõ, nó sai, xin tha cho. Nhưng chổ đó, biết là nhầm thôi, vì hành tinh mới quay quanh mặt trời mà. Còn từ hồi lâu lắc đã nói đến vệ tinh nhân tạo. Mà đành vậy, gõ lộn thì chịu sai...Tha cho tui, bác DSB.

lê hồng khánh
09/01/2008, 01:03 AM
Mộ ông Quang Chiếu



Nếu giao cho bạn " Trùng tu ", ngôi mộ này, bạn sẽ phải - nên - làm - theo - những cách- gì?
1/
2/
3/
...
10/
...
n/....

để nó còn bảo tồn được những nét đẹp xưa? Nhưng giá trị lịch sử của một di tích lịch sử?

Không giỡn nghen các cha!
Anmota
Có những nguyên tắc của Bảo tàng học. 100 triệu đồng, hay nhiều hơn nữa vẫn làm được, nghiêm túc. Có những quan điểm khác nhau, dẫn đến những phương pháp khác nhau về trùng tu, phục dựng, phục chế các di tích. Sự chọn lựa các cách thức khác nhau, trong những điều kiện khác nhau là bản lĩnh và năng lực thực tiễn của người chọn lựa, người trùng tu. Lắm khi, tiền nhiều mà làm hỏng di tích. Nhưng không có tiền thì...không thể làm...Có tiền, có nhiệt huyết và có khôn, và...

PDK
09/01/2008, 08:42 AM
Gõ một thôi một hồi cho PDK bỗng nhiên sẩy một cái đi đời. Bây giờ bận đi Mộ Đức sớm rồi. Đại khái: vénus là sao Kim, sao Hôm và sao Mai, sao Sâm và sao Thương. Vệ tinh là cái vật thiên nhiên quay quanh một hành tinh nào đó, ví như mặt trăng là vệ tinh của mặt trời...Hôm sau sẽ nói thêm...Báo với bác AMT, PDK và các vị một tin vui: tối nay Nguyễn Đăng Vũ thông báo với tui là đã xin được 100 triệu tiền VN từ Toyota foudations để trùng tu mộ Quan Chiếu vương...Thật mừng..
.Lịch sử tên sông, thật khó...cùng nhau tìm thôi. LHK đi tìm cả chục năm rồi mà không tới đâu. Không biết có dán mấy cái không tới đâu ấy lên được chưa, vì nói thật, trong máy của LHK có một bài dang dở, tựa (tạm thời) là " Sông Trà khúc và một lời thưa". Cứ mở ra bôi bôi xoá xoá thêm thêm mà chẳng tới đâu.


Ngũ Hành - Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Ông bà Ta (hay ... ông bà Tàu ?) ngày xưa đặt tên các hành tinh theo ... màu sắc của nó :innocent:. Còn mấy ông bà Tây đặt tên theo ... Thần Thánh của họ :innocent:. Tây Ta coi như ... đề huề :D :D :D


:D :D :D

anmota
09/04/2008, 10:41 PM
Nhờ anh Khánh : Thứ Sáu, 05/09/2008, 08:46Pháp xôn xao việc Bộ trưởng chưa chồng mang bầuTP - Bộ trưởng Tư pháp Cộng hoà Pháp Rachida Dati, 42 tuổi, đang sống độc thân, vừa chính thức xác nhận với báo chí nguồn tin cho rằng bà đang mang bầu. Bà Dati. Tuy nhiên, người phụ nữ xinh đẹp vẫn sống độc thân này từ chối tiết lộ tên của người cha. Bộ trưởng Tư pháp Dati, người gốc châu Phi, trở một trong những ngôi sao trong Nội các của Tổng thống Pháp Nicolas Sarkozy sau khi được bổ nhiệm làm Bộ trưởng vào năm 2007. Bà cũng là người gốc Bắc Phi đầu tiên nắm giữ ghế Bộ trưởng trong Chính phủ Pháp. Bộ trưởng Dati đang vấp phải làn sóng chỉ trích rằng bà muốn trở nên nổi tiếng khi xuất hiện trên báo chí hơn là tập trung vào trọng trách chính của mình. Tờ IHT cho biết một số cố vấn thân cận của Bộ trưởng Tư pháp Dati đã ra đi và than phiền về cách điều hành công việc độc đoán của bà.Tuần báo VSD (Pháp) cũng vừa đăng trên trang nhất rằng bà Dati mong có con trai. “Tôi 42 tuổi và tôi thường nói rằng việc có một đứa con trai là điều quan trọng đối với tôi”, Bộ trưởng Dati phát biểu trên tờ Le Monte. Khi được hỏi về người cha của đứa trẻ trong bụng, bà Dati nói: “Cuộc sống riêng tư của tôi phức tạp nên tôi giữ giới hạn với báo chí. Tôi chưa thể nói bất kỳ điều gì về việc này”. Nữ Bộ trưởng Tư pháp cũng khẳng định bà vẫn đi làm bình thường vì chưa bị ốm nghén như các bà bầu khác. Phát ngôn viên Chính phủ Pháp, ông Luc Chatel từ chối đề cập đến việc người nào sẽ gánh vác ghế Bộ trưởng Tư pháp trong thời gian bà Dati nghỉ sinh con và liệu việc bà mang bầu có ảnh hưởng tới sự nghiệp hay không. Trước bà Dati đã có 3 nữ quan chức khác trong Chính phủ Pháp mang bầu khi còn đương chức. Tuy nhiên, bà Dati là nữ Bộ trưởng đầu tiên của Chính phủ Pháp mang bầu khi chưa kết hôn. Ngày 4/9, báo chí Tây Ban Nha đưa tin cựu Thủ tướng nước này, ông Jose Aznar đã lên tiếng bác bỏ thông tin đăng trên một tờ báo Ma-rốc, quê hương của cha bà Dati, rằng ông là cha của đứa trẻ trong bụng Bộ trưởng Pháp Dati. Cựu Thủ tướng Tây Ban Nha Jose Aznar đã nhờ các luật sư tiến hành thủ tục pháp lý chống lại tờ báo đã đăng thông tin trên.T.Đ

lê hồng khánh
09/05/2008, 01:16 AM
Nhờ ông già có quen ai đó bên Toà thị chính Ba Lê thì nhén giùm : Thèng LHK nó nói để đó nó khai sinh cho, cứ vác, bà Dati cho đốn sau cũng được. Tên bả, họ tui nghe ông già, Rachida Le.

anmota
09/05/2008, 05:32 PM
http://www.youtube.com/user/vlogbrothers

PDK
09/26/2008, 09:52 AM
- Cám ơn cái anh về chi tiết cái tên Nguyễn Nghiêm. Hiển nhiên lòa tui biết sơ sơ ổng dân Long Cốt Sơn rùi nhưng chi tiết thì điếc rặt :D.

- Cái tên Cháo Nước Ngót là của bác Anmota dịch. Hổng phải của tui. Tui đưa ra cái chủ đề nhờ dịch (Chicken Soup For The Soul) và tui thấy bác dịch cái nên nghe hay quá nên tui chôm luôn :D. Tui đâu có tài dzử dzị :D. Dịch suông suông, phẳng phẳng thì tui OK. Còn dịch thiệt Việt tiếng Việt thì ... tui lồm cũng được :D (nghe ... chảnh hông :D) nhưng thực sự tốn nhiều thời gian lắm. Giờ tui chưa đến tuổi phải gẩm từng câu, uốn từng chữ ... nên cứ ... có nhiêu cho nó ... "ga" bấy nhiêu trước đã. Khi nào đủ giòa, en khoai, en bắp mà phải lồm cho thiệt mềm, bà tổ phó choán đi shopping [cái này coi bộ ... khó :D], thì tui sẽ rà lại, tui sẽ mài cho kỹ để ... thành version 2 :D. Bảo đổm lúc đó ... Việt thiệt Việt. Người Việt lúc đó đọc mà hổng thấy Việt lòa ... ăn tiền :D. Ha ha. Đừng giỡn nghen cha, tui noái thiệt đó. Đây lòa bèng chứng đây nề: Nhìn cái bông ... giả, thấy nó giống bông thiệt cái mình la lên - Wow, bông giả nhìn cứ ... y như bông thiệt. Và vế ngược lại cũng hổng kém phần ... sai :D. Nhìn cái bông thiệt đẹp quá thì mình lại cứ phán - Đẹp cứ như lòa bông giả !!! Lọa chưa !!! :D :D. Dzị cái nào đẹp hơn cái nào ?

Còn ... nhờ anh dài dài :thumbsup:


:D :D :D

anmota
09/26/2008, 10:20 AM
Dạo về Quảng, tôi định nhờ ông bạn già "Tinh hoa...Thị xã" đưa đi Đức phổ . Nhưng ông mệt, tui bận nên không đi được . Tôi có ý định thăm mộ ông Nguyễn Nghiêm, làng ông Nguyễn Nghiêm .
Ông ấy là 'bạn đồng chí ' , và hay 'tá túc qua nhiều đêm' tại nhà tôi thời 1927 -1929 . Báo hại ... mẹ tôi bị ông già tôi giễu mỗi khi ôm ông con sinh năm 1929 mà nựng:
-- Thằng (nầy là con ...của)Nguyễn Nghiêm!
Ông bị bắn năm 1931 . Năm này ông già tôi còn ở 'tạm lao', 'chính lao ' gì đó ... Bà già tôi đi lo cái án ' cải tội danh', chánh phạm thành tòng phạm, mất năm mẫu ruộng- bán đi ,nạp bạc ngàn cho quan Tuần, quan Án - và bỏ chết một ông con ( anh thứ chín của tôi, sinh năm 1931)...
Con gái ông Nguyễn Nghiêm, là 'lính' của ông anh tôi hồi còn 'tập kết' -1955-1975- ngoài Bắc ( vì ít tuổi đời, tuổi đảng hơn) . Sau nầy về Nghĩa bình, Quy nhơn làm lớn, sau ....đi Hà nội làm lớn ... Ông anh tôi cứ bị làm nhỏ hoài hoài .
Than :
-- Hồi đó cậu( cha) mình ráng ưởn ngược nhận sáu viên đạn, thì tụi mình bây giờ ...khá lên được ...mà cười vui , an ủy tụi em ( sót sỉnh trong miền Nam )...
Nhưng, nghĩ lại ...:
-- hồi đó (1931) mình đâu đã được sinh ra để ...bây giờ hưởng lộc (Cháo Nước Ngót)cha!
Anmota

PDK
10/01/2008, 07:04 AM
Lại nhờ tiếp anh LHK :thumbsup:


Anh có quen ai viết báo, hiện nay, ở QN (báo ngày ... nếu có) thì rủ một ông/bà vô đây noái chuyện cho vui. Một ông/bà lòa đủ rùi :D.

Cám ơn trước nghen anh LHK. :thumbsup:



PDK

lê hồng khánh
10/01/2008, 08:08 AM
Dạo về Quảng, tôi định nhờ ông bạn già "Tinh hoa...Thị xã" đưa đi Đức phổ . Nhưng ông mệt, tui bận nên không đi được . Tôi có ý định thăm mộ ông Nguyễn Nghiêm, làng ông Nguyễn Nghiêm .
-- Hồi đó cậu( cha) mình ráng ưởn ngược nhận sáu viên đạn, thì tụi mình bây giờ ...khá lên được ...mà cười vui , an ủy tụi em ( sót sỉnh trong miền Nam )...
Nhưng, nghĩ lại ...:
-- hồi đó (1931) mình đâu đã được sinh ra để ...bây giờ hưởng lộc (Cháo Nước Ngót)cha!
Anmota
:clover: Mộ ông Nguyễn Nghiêm trước ở một khu vườn phía hữu ngạn sông Trà Khúc, sau cải táng về nghĩa trang Núi Bút. Quê ông ở Tân Hội, Phổ Phong .
:clover: Trong "Tuấn, chàng trai nước Việt", Nguyễn Vỹ có viết mấy dòng về Nguyễn Nghiêm. Tuy không cùng chí hướng, nhưng Nguyễn Vỹ, qua cánh nói, vẫn giữ được sự trọng vọng đối với anh mình .
:clover: Bác AMT,
Ưởn ngực nhận 6 viên đạn không phải là việc ai cũng làm được, và cũng chẳng có ai làm vậy để mong con cháu mình "khá lên được"...Nếu để tìm sự vinh thân thì chắc ông Nguyễn Nghiêm, và cả ông Nguyễn Vỹ không cần phải dấn thân vào con đường có thể làm mình mất đầu. Nếu các ông ấy muốn yên thân, vinh thân, dòng họ Nguyễn Tuyên, Nguyễn Thống kể cũng là có hạng...
Lấy cái chết của một người mà "cười vui" có gì đó như là ẩn nhẫn ...
Hậu sinh nói có điều gì sai thì xin tiền bối cho một chữ đại xá !..:clover:

anmota
10/01/2008, 12:54 PM
http://www.google.com/search?sourceid=navclient&aq=t&ie=UTF-8&rlz=1T4DMUS_en___US202&q=history+is+but+a+fable+agreed+upon
AMT

anmota
10/01/2008, 02:13 PM
History is but a fable agreed upon: the problem of truth in history and fiction.
Richard Lee
This speech was given to the Romantic Novelists' Association at their annual conference in 2000.


<TABLE id=AutoNumber1 style="BORDER-COLLAPSE: collapse" borderColor=#111111 cellSpacing=0 cellPadding=0 width=683 border=0><TBODY><TR><TD width=683>People frequently ask me why I set up the HNS - and actually, it's a question I've found hard to answer. It's not that I don't know, it's just that there are so many different answers. But one answer - probably not THE answer, but a good one nevertheless - is the British press. I don't know whether any of you make a habit of reading book reviews - as I do. But there is one unerring rule: even the most intelligent people can say the most fatuous things about historical fiction.
Here’s something from the Telegraph last month. It’s the opening to a review of a novel, and the article is written by ANDREW GRAHAM-DIXON – the chap who did that television series about the Renaissance over Christmas last year.
Here’s what he says:

‘THE HISTORICAL NOVEL HAS ALWAYS BEEN A LITERARY FORM AT WAR WITH ITSELF. THE VERY TERM, IMPLYING A FICTION SOMEHOW GROUNDED IN FACT – A LIE WITH OBSCURE OBLIGATIONS TO THE TRUTH – IS SUGGESTIVE OF THE CONTRADICTIONS OF THE GENRE.’
A ‘fiction somehow grounded in fact’, ‘a lie with obscure obligations to the truth’. Well – yes – but ALL fiction is ‘a lie somehow grounded in fact’. Just think about it for a moment. What Graham-Dixon says of historical novels can just as easily be said of something contemporary. Think of Trainspotting or Bridget Jones’ Diary. No-one thinks that these two books are true. Yet no-one would bother to read them if they didn’t believe that they were in some way drawn from life. Call this a ‘contradiction’ if you like, but it’s an absolute fundamental – perhaps THE absolute fundamental quality of art. Not just fiction but sculpture, painting, poetry – all art. All art is, to use Graham-Dixon’s words ‘at war with itself’. It seeks, at the same time, both ACCURACY and ILLUSION. It is ludicrous to say that this is ONLY a defining characteristic of historical fiction – it’s a defining characteristic of ALL fiction.
So why do these intelligent people get it so wrong when they think about historical fiction?
The root of the problem, I think, is in the name of genre. This is certainly what trips Andrew Graham-Dixon up. He hears the word ‘historical’ first, and so he thinks of historical fiction as a sub-category of ‘history’. History is always searching for the truth. Fiction is not. Therefore historical fiction is bad history. QED. Whereas really, (as one would think is self-evident) historical fiction is a sub-category of fiction – and so the truth issue only arises in a fictional context. All fiction has to seem ‘true’ according to its own rules – this is even so with fantasy fiction, like Gulliver’s Travels or The Lord of the Rings. But fictional truth has more to do with the suspension of disbelief than with anything scientific or objective. Truth, in fiction, is no more and no less than what you can make your reader believe. And in fact, as far as historical fiction is concerned – as I’m sure many practitioners here today will confirm – it’s sometimes easier to make the reader believe in something entirely made up, than in something that you’ve discovered by painstaking research.
All of which brings me more or less to the centre of what I want to talk about today, which is the relationship of history and fiction within historical fiction. We all think we know what we mean by history – but what is history? And, having worked out what history is, what is historical fiction?
The first thing I would like to say about history is that – whatever else it may be – it is NOT truth. I don’t think I would go quite as far as Henry Ford in saying that ‘History is bunk’, but it’s a lot closer to bunk than some people would have us believe.
The first piece of evidence that history is not the objective truth it claims to be comes from historians themselves. After all, what is ‘revisionist’ history if not an accusation that some previous historian didn’t get it right? Each decade throws up new approaches to history, finds new or previously overlooked sources and gives entirely new weight to the facts they do agree on.
I can think of no better example of this than the Second Edition of the Oxford Dictionary of National Biography, now nearing completion. The first edition, as you’ll know was completed earlier this century and was intended to be definitive. It was always going to be updated, but only as new names became available (ie, people died). Now though, the whole thing is being revised. No-one who was originally featured is to be excised (as a matter of policy), but many entries will be cut, re-organised, ‘corrected’ and otherwise refashioned. And what are the main areas of change? Well, above all, they need more women. A friend of mine working on the Eighteenth Century part of the dictionary was actually given a (rough) quota of women that she had to find to even things up. Meanwhile, the main things that are being ‘corrected’ and cut are to do with military men and imperialists.
History, in other words, is tailored for its audience. The DNB was tailored when it first came out. It’s being revised now. No doubt it will be entirely refashioned in another generation or two.
I was thinking of making a short list of areas that have been fundamentally re-interpreted by historians in just the last few years – but the short list becomes long almost at once. Instead I’ve come up with headings.
(1) Anything to do with Colonial History and Imperialism (particularly its early stages)
(2) Anything to do with Women (particularly wives: behind every great man there is a much more titillating woman!)
(3) Anything to do with yesterday’s heroes (even Churchill is being criticised now for having beggared this country by forcing an extended Second World War on us).
It’s not ONLY this constant change in interpretations that should worry us, though. Historians are also forever giving too much credence to what I’ll call, for the sake of argument, FACTS.
Let me take an example from my own area of research. I’m working on a novel set at the time of the First Crusade, and one of the things that is most important to my book is why people would choose to embark on anything so mad as a crusade. What motivates a man to march to virtually the end of the known world, to fight for something he has never seen, in the face of all manner of hardships? Let me say, for those of you unfamiliar with this period of history, that the death toll amongst the knights who went on the crusade was about 40% - much worse than the Somme. And that’s just the people we know about – the knights and lords. We can guess that it was worse still for the peasants and pilgrims along the way. It was a truly horrendous thing.
So why did people go?
Well, if you are an historian, you must base your opinion on ‘fact’. The facts, in this case, come from a few eye-witness accounts, from a handful of letters, but most importantly from legal charters – the wills left by the crusaders, and land transfers made on their departure. The picture created by this evidence is of people who were abundantly pious but rather ropy financially. In other words, people who proclaimed great fear of hell-fire, but who were probably wanting to go abroad to escape debt. And even the piety sometimes seems a little impure to modern eyes. Penance, where it is mentioned, is for crimes like killing archbishops, burning churches, stealing land or over-taxing peasants. The penitents walk naked to shrines or wear hair shirts. They have themselves scourged with whips. One of them had himself put in a halter, tied the weapons with which he had committed his crimes to the halter, and crawled on hands and knees to the Holy Sepulchre!
It’s out of these sort of records that we get our modern picture of a crusader – in other words, an immoral thug, marching into other people’s lands with no thought in his mind but war and looting – and possibly imperialism - yet all the while professing great spiritual faith.
The records, though, are an incredible distortion, even if the events they describe are in themselves true (which is by no means certain).
Firstly, you only get mentioned in the records if, for some reason, your financial settlements fall through. In other words, all the crusaders who are financially solvent simply don’t exist in the records. So this is why we think of all crusaders as in it for the money: because the only ones we have records about were in debt up to their eyes.
Secondly, penance only gets mentioned if it is really bad (remember, confession is generally a private business, between the confessor and his priest) – and in fact there aren’t many examples at all. The ones I’ve just mentioned are actually the fruits of about 200 years of charters, and not one of them is immediately concerned with the First Crusade. They are the scandals, as it were. For each one of these there are a hundred (at least) mentions of simple, boring piety that no-one chooses to remember.
Thirdly – let’s think about these records again. They are only a tiny fraction of the records that must once have existed. In fact they all come from just a couple of regions in France. And they only refer to land-owning types – peasants are not mentioned at all.
So what kind of ‘truth’ is this?
The facts that survive are absurdly inadequate. The interpretation that is put on them is a huge distortion even of those few facts. And yet – if I had a pound for everyone who told me what terrible people crusaders were, I wouldn’t need to write my novel at all…
Set against all this, of course, you have Art. Fiction. The stuff that historians say can’t be true.
When you look at the art, though, you realise how much historians rely on it for their own views of history.
The most obvious example that springs to mind is our image of the trenches in World War One. Just think about the weight of documentation there is about the trenches. Letters. Newspaper articles. Photographs. The history is vast. But letters home from the front were almost universally couched in the same sort of language. They were brave and understated, they talked about everyday things like food and clothes. They rarely complained. They rarely gave any detail of battles. Even if they did, they generally talked about ‘doing our bit’. Often, in fact, all that was sent were postcards, with pre-printed messages, and the relevant boxes ticked.
Against this weight of evidence, ALL of which says that people were generally bearing up, coping, and accepting their situation – tons upon tons of evidence – are rested a few poems by an eighteen year old sensitive, whose reading was mostly Keats and Shakespeare, and who was just coming to terms with the discovery of his own homosexuality. Hardly the archetype of the First World War Tommy. I’m talking, of course, about Wilfred Owen. But it is this man that historians believe – who they set up against all the tons of other evidence.
Now I’m not saying that Owen misrepresented the War – rather the opposite. What I am saying is that the fact of his poetry, the truth of it, works like yeast in our minds, whereas the thousand truths of the great mountains of other ‘fact’ simply disappear in the face of it.
It is at this point that you must ask yourself which is truer, history or fiction?
I should perhaps say that there are lots of other examples of where historians actually take art as their chief resource – be it fiction, poetry, or painting – whatever. Again and again historians will cite passages from Chaucer, or from Piers Plowman, or Sir Gawain and the Green Knight to bolster their picture of fourteenth century England. In the same way people will quote attitudes in Jane Austen, or Dickens, to elucidate their ideas about the Nineteenth Century. To give a very extreme example, one of my contemporaries at Oxford was writing a doctoral thesis. Her subject was this: the novels and other books mentioned in Dickens and George Eliot. In other words, she would read all the books by these authors, noting down when a character was reading another book. Then she would find that book (often obscure to modern day readers) and explain what it was. By this means she could show what Dickens (say) was intending by having Nicholas Nickleby reading Peregrin Pickle. Her thesis, in other words, was a study of well-known Victorian fiction, to discover what other Victorian fiction was commonly read – all in the service of social history.
The normal historical sources, you see, are not very good on people’s MINDS. They may be able to pin-point where someone is on a given day. They could tell you what that person did – who they met, what they bought, what it cost. Sometimes they can even tell you what people said – although reported speech is always extremely dubious. But historical sources – and indeed, historians – are almost never able to say what people FEEL about what happens. Even though what we feel about what happens is often the most important thing about it.
So where have we got to?
I hope I’ve managed to show you that all art, and especially fiction, is about CONTRADICTION. We create illusions, but the illusions must be accurate and convincing, or they mean nothing. And – at its best – the seeming lie of ART can show more of the TRUTH than many a collection of more easily verifiable FACT.
I hope I’ve also managed to show that history is not quite the out and out truth that it seems. At its best it is only one historian’s selection of what he or she BELIEVES, at any particular time, is most relevant from the body of material that survives. At worst – well at worst, it is no more than the sort of bigoted opinion and blatant manipulation of sources that we’ve recently seen exposed in the work of holocaust denier, DAVID IRVING.
So where does this leave historical fiction?
Well, I said earlier that I think that historical fiction is a sub-category of fiction – but actually, I wasn’t being entirely honest. Really I think that what we now call historical fiction is the main stem, as it were, of the plant we call fiction; it is contemporary fiction - and science fiction, or detective fiction, or fantasy – that are the off-shoots, the sub-categories.
This is not just me banging a drum – think about it for a moment. Historical fiction is the most primal, the most NATURAL of literary forms. If you look at all early literature in all cultures – even oral cultures – you find that the first stories that they tell are hero stories about their own ancestors and forebears. A man who boasts about himself is simply that – a boaster. But a man who boasts about his pedigree: well, he’s giving you REASONS why he is superior! As I say, there is this tendency in all early cultures – Greek, Roman, Egyptian, Chinese, Norse, African. Whether the story is fantastical, for example, the sort that proves a king’s descent from a god, or more earthy, like the Odysseus style of story, which praises tribal or national cunning, the impulse is the same: to present an idealised, dramatised form of the past.
So in all cultures, historical fiction is the most natural form of story-telling.
Think one step further and you will realise that this isn’t just the preserve of ancient peoples – it’s the way we tell stories of our own families. If we sit down to tell our children or grand children about someone they have never met – someone, perhaps, who was dear to us – we don’t try to sum up that person’s life, or give any balanced picture of the facts. We tell anecdotes. We tell stories that make SHAPES and CHARACTERS out of the past – which either glorify or anaesthetise struggles. Most of all, we tell the things that we hope will catch the listener’s interest. And we are not always too worried about whether or not these stories are precisely true – and certainly not in an historian’s “verifiable” sense of truth. We want them to be amusing to tell, to make the past come BACK to us, and to bring it alive for our listeners. And we make heroes – often, actually, comic heroes – of those we have known. Anything, so long as what is dear to us is not forgotten. That’s historical fiction – and it is probably the most fundamental human literary need.
Historical fiction, then, is the artistic form that springs from this impulse to give a shape to the past. But it’s not JUST to give a shape to the past. It is to bring part of the past ALIVE into the present.
Stephen Crane, the author of the American Civil War classic The Red Badge of Courage, was once asked why he had chosen to write his book as fiction rather than history. You see he was a scholar. The reason, he said, was because he wanted to FEEL the situations of the War as a PROTAGONIST, not from the outside. And it was only by writing a novel that he could do this.
And this is what all historical fiction does. It makes us feel, as a protagonist, what otherwise would be dead and lost to us. It transports us into the past. And the very best historical fiction presents to us a TRUTH of the past that is NOT the truth of the history books, but a bigger truth, a more important truth – a truth of the HEART.
</TD></TR></TBODY></TABLE>

anmota
10/01/2008, 02:23 PM
History Quotations
Guest Author - Danielle Hollister


"No historian can take part with - or against - the forces he has to study. To him even the extinction of the human race should merely be a fact to be grouped with other vital statistics."
-- Henry Brooks Adams
"The past is a foreign country. They do things differently there."
-- Anonymous
"History belongs to the winner."
-- Anonymous
"History is something that never happened, written by a man who wasn't there."
-- Anonymous
"We learn nothing from history except that we learn nothing from history."
-- Anonymous
"Nostalgia is a seductive liar."
-- George W. Ball
"More history is made by secret handshakes than by battles, bills, and proclamations."
-- John Barth
"Do not seek to follow in the footsteps of the men of old; seek what they sought."
-- Matsuo Basho
"The lessons of history? There are four: The bee fertilizes the flower it robs; whom the gods would destroy they first make mad with power; the mills of God grind slowly, but they grind exceeding small; when it is dark enough, you can see the stars."
-- Charles A. Beard
"History moves in contradictory waves, not in straight lines."
-- Louis Beck and Nikki Keddie
"The past is a work of art, free of irrelevancies and loose ends."
-- Max Beerbohm
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Terrasse de Cafe</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"History: An account, mostly false, of events unimportant, which are brought about by rulers mostly knaves, and soldiers mostly fools."
-- Ambrose Bierce
"Mythology: the body of a primitive people's beliefs, concerning its origin, early history, heroes, deitits and so forth, as distinguished from the true accounts which it invents later."
-- Ambrose Bierce
"History is a simple piece of paper covered with print. The main thing is still to make history, not to write it."
-- Otto von Bismark
"What is history but a fable agreed upon?"
-- Napoleon Bonaparte
"History is the version of past events that people have decided to agree upon."
-- Napoleon Bonaparte
"It has been said that although God cannot alter the past, historians can - it is perhaps because they can be useful to Him in this respect that He tolerates their existence."
-- Samuel Butler
"History is the devil's scripture."
-- Lord Byron
"History is the essence of innumerable biographies."
-- Thomas Carlyle
"History is a confused heap of facts."
-- Lord Chesterfield
"History will be kind to me for I intend to write it."
-- Winston Churchill
"The causes of events are ever more interresting than the events themselves."
-- Cicero
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>History Through a Lens - Raising the ...</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"America is the only nation in history which miraculously has gone directly from barbarism to degeneration without the usual intervention of civilization."
-- George Clemenceau
"Qualities absolutely necessary for a historian: (1) Imagination. (2) Prejudice. (3) The power of writing your own biography at the same time."
-- Mary Coleridge
"History is a vast early warning system."
-- Norman Cousins
"History repeats itself, and that's one of the things that's wrong with history."
-- Clarence Darrow
"History's like a story in a way: it depends on who's telling it."
-- Dorothy Salisbury Davis
"When great changes occur in history, when great principles are involved, as a rule the majority are wrong."
-- Eugene V. Debs
"History is philosophy learned from examples."
-- Dionysius of Halicarnassus
"Most of us spend too much time on the last twenty-four hours and too little on the last six thousand years."
-- Will Durant
"One of the lessons of history is that 'nothing' is often a good thing to do and always a clever thing to say."
-- Will Durant
"History teaches us that men and nations behave wisely once they have exhausted all other alternatives."
-- Abba Eban
"Generations to come will find it difficult to believe that a man such as Gandhi ever walked the face of this earth."

<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Time Shall Teach Thee All...</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"History is the transformation of tumultuous conquerors into silent footnotes."
-- Paul Eldridge
"All history is but the lengthened shadow of a great man."
"History is an illogical record. It hinges on nothing. It is a story that changes, and has accidents, and recovers with scars."
-- Gretel Ehrlich
"Our ignorance of history makes us libel our own times. People have always been like this."
-- Gustav Flaubert
"History is more or less bunk."
-- Henry Ford
"History books that contain no lies are extremely dull."
-- Anatole France
"History never looks like history when you are living through it. It always looks confusing and messy, and it always feels uncomfortable."
-- John W. Gardner
"History is indeed little more than the register of the crimes, follies and misfortunes of mankind."
-- Edward Gibbon
"Just as philosophy is the study of other people's misconceptions, so history is the study of other people's mistakes."
-- Phillip Guedalla
"History repeats itself; historians repeat each other."
-- Phillip Guedala
"War makes rattling good history; but Peace is poor reading."
-- Thomas Hardy
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Seabiscuit and War Admira...</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"Very few things happen at the right time, and the rest do not happen at all. The conscientious historian will correct these defects."
-- Herodotus
"We will hereafter believe less history than ever, now that we have seen how it is made."
-- Don Herold
"The game of History is usually played by the best and the worst over the heads of thr majority in the middle."
-- Eric Hoffer
"Most history is a record of the triumphs, disasters, and follies of top people. The black hole in it is the way of life of mute, inglorious men and women who make no nuisance of themselves in the world."
-- Philip Howard
"That men do not learn very much from the lessons of history is the most important of all the lessons that History has to teach."
-- Aldous Huxley
"The charm of history and its enigmatic lesson consist in the fact that, from age to age, nothing changes and yet everything is completely different."
-- Aldous Huxley
"The people who live in a golden age usually go around complaining how yellow everything looks."
-- Randall Jarrell
"There is no wisdom equal to that which comes after the event."
-- Geraldine Jewsbury
"Say goodbye to the oldies, but goodies, because the good old days weren't always good and tomorrow aint as bad as it seems."
-- Billy Joel
"Women are the only exploited group in history to have been idealized into powerlessness."
-- Erica Jong
"We have the power to make this the best generation of mankind in the history of the world - or the last."

<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>The Star-Spangled Banner</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"History knows no resting place and no plateaus."
-- Henry Kissinger
"Perhaps in time the so-called dark ages will be thought of as including our own."
-- Georg Christoph Lichtenberg
"I claim not to have controlled events, but confess plainly that events have controlled me."
-- Abraham Lincoln
"Fellow citizens, we cannot escape history."
-- Abraham Lincoln
"All history, of course, is the history of wars."
-- Penelope Lively
"The history of the world is the record of a man in quest for his daily bread and butter."
-- Hendrick Willem van Loon
"Anyone who knows anything of history knows that great social changes are impossible without feminine upheaval. Social progress can be measured exactly by the social position of the fair sex, the ugly ones included."
-- Karl Marx
"Throughout history females have picked providers. males have picked anything."
-- Margaret Mead
"The men who make history have not time to write it."
-- Metternich
"Throughout history the world has been laid waste to ensure the triumph of conceptions that are now as dead as the men that died for them."
-- Henry de Montherlant
"The historian sees backward. In the end he also believes backward."
-- Frederich Wilhelm Nietzche
"Men after death are understood worse than men of the present, but heard better."
-- Frederich Wilhelm Nietzche
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Hindenburg Explodes in Lakehurst, NJ ...</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>

"History - its what those bitter old men write."
-- Jacqueline Kennedy Onassis
"Each generation imagines itself to be more intelligent than the one that went before it and wiser than the one that comes after it."
-- George Orwell
"Let others praise ancient times; I am glad I was born in these."
-- Ovid
"History is the study of lies, anyway, because no witness ever recalls events with total accuracy, not even eyewitnesses."
-- Nancy Pickard
"Give the historians something to write about."
-- Propertius
"The only thing that does not change is that at any and every time it appears that there have been "great changes.""
-- Marcel Proust
"Don't brood on what's past, but never forget it either."
-- Thomas H. Raddall
"Every major horror of history was committed in the name of an altruistic motive."
-- Ayn Rand
"You can't say civilization isn't advancing: in every war they kill you in a new way."
-- Will Rogers
"A land without ruins is a land without memories - a land without memories is a land without history."
-- Abram Joseph Ryan
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Venice Twilight</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"The people of Crete unfortunately make more history than they can consume locally."
-- Saki
"Every historian discloses a new horizon."
-- George Sand
"Those who cannot remember the past are condemned to repeat it."
-- George Santayana
"The world's history is constant, like the laws of nature, and simple, like the souls of men. The same conditions continually produce the same results."
-- Friedrich von Schiller
"The man who sees two or three generations is like someone who sits in a conjurer's booth at a fair and sees the tricks two or three times. They are meant to be seen only once."
-- Arnold Schopenhauer
"History is past politics; and politics present history."
-- John Seeley
"Hegel was right when he said that we learn from history that man can never learn anything from history."
-- George Bernard Shaw
"Any event, once it has occurred, can be made to appear inevitable by a competent historian."
-- Lee Simonson
"I have no history but the length of my bones."
-- Robin Skelton
"History is the ship carrying living memories to the future."
-- Stephen Spender
"The first qualification for a historian is to have no ability to invent."
-- Stendhal
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>History of The World</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"I once asked my history teacher how we were expected to learn anything useful from his subject, when it seemed to me to be nothing but a monotonous and sordid succession of robber baron scumbags devoid of any admirable human qualities. I failed history."
-- Sting
"History as a discipline can be characterized as having a collective forgetfulness about women."
-- Clarice Stasz Stoll
"The greatest inventions were produced in the times of ignorance, as the use of the compass, gunpowder, and printing."
-- Jonathan Swift
"How many pens are broken, how many ink bottles consumed, to write about things that have never happened."
-- The Talmud
"History is not another name for the past, as many people imply. It is the name for stories about the past."
-- A.J.P. Taylor
"The certainties of one age are the problems of the next."
-- Richard H. Tawney
"The wisdom of hindsight, so useful to historians and indeed to authors of memoirs, is sadly denied to practicing politicians."
-- Margaret Thatcher
"The function of posterity is to look after itself."
-- Dylan Thomas
"Historians are like deaf people who go on answering questions that no one has asked them."
-- Leo Tolstoy
"History teaches us that whenever a weak and ignorant people possess a thing which a strong and enlightened people want, it must be yielded up peaceably."

<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Treasures of History (wit...</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>
"History is nothing but a pack of tricks that we play upon the dead."
-- Voltaire
"History is just a portrayal of crimes and misfortunes."
-- Voltaire
"Human history becomes more and more a race between education and catastrophe."
-- H. G. Wells
"There is no life that does not contribute to history."
-- Dorothy West
"It is sometimes very hard to tell the difference between history and the smell of skunk."
-- Rebecca West
"To give an accurate description of what never happened is the proper occupation of the historian."
-- Oscar Wilde
"History started badly and has been getting steadily worse."
-- Geoffrey Willans / Ronald Searle
"For most of history, Anonymous was a woman."
-- Virginia Woolf
"What is amusing now had to be taken in desperate earnest once."
-- Virginia Woolf
"Nothing has really happened until it has been recorded."
-- Virginia Woolf
"Societies that do not eat people are fascinated by those that do."
-- Ronald Wright
<CENTER><TABLE><TBODY><TR><TD><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=0 width=120 border=0><TBODY><TR><TD vAlign=center align=middle></TD></TR><TR><TD vAlign=center align=middle>Traces of History</TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR></TBODY></TABLE></CENTER>

lê hồng khánh
10/01/2008, 09:13 PM
http://www.google.com/search?sourceid=navclient&aq=t&ie=UTF-8&rlz=1T4DMUS_en___US202&q=history+is+but+a+fable+agreed+upon
AMT
:clover: Chết! Chết! bác AMT ơi, tui đâu có đủ tiếng Ăng Lê và cũng khan thì giờ để đọc bấy nhiêu thứ đó .Tui hổng quen tiếng Tây khi nói với người Việt cho lắm . Bác đưa cho tui cái câu " Đờn gãy tai trâu" rồi bác bảo tui sắp, thì tui sắp lung tung, nào thì đờn gãy tai trâu, tai trâu đờn gãy, trâu gãy đờn tai, đờn trâu tai gãy ... Cái hệ luỵ khi loạn chữ nó là vậy, tui biết mần răng chừ?:sweatingb

PDK
10/01/2008, 09:27 PM
Cho tui ... nói đại nghen :D [tài khôn, tài dại gì cũng được :D]

Cái câu bác Anmota muốn nói đến (do hệ luận từ trên :D) lòa ...

[Lịch sử là gì ?]
Lịch sử chỉ đơn thuần là những câu chuyện hư cấu/thêu dệt/tán gẫu/hoang đường/truyền thuyết/v.v... mà người đời tán đồng với nhau.

[Trích lời của Napoleon]

Ai thấy sai cứ sửa nghen. :D



:D :D:D

lê hồng khánh
10/01/2008, 09:28 PM
- nào ?

Còn ... nhờ anh dài dài :thumbsup:


:D :D :D
:hug: CÒN ...NHỜ ANH TO TO:hug:
-------------------------


:clover: PDK,:clover:
Rất cám ơn bạn vì đã có thạnh tình muốn kết nối với những người làm báo ở quê nhà. Tôi hiểu đây là tấm lòng của một người Quảng Ngãi xa quê (là tôi nói quê cũ bên nầy, còn bạn thì vẫn còn một quê khác, nơi sẽ là quê hương duy nhất của cu Bi, cu Bo, cu cu gì nữa hổng biết!) và là ý muốn được quảng giao bằng hữu thông qua những chấm, gạch bay trên trời.
Cho dù chỉ chuyên chú vào lĩnh vực nghiên cứu và rất èo uột về thành tựu, nhưng ươm ướm vài mươi năm làm báo tôi cũng có điều kiện để quen biết gần hết những đồng nghiệp ở quê, kể các những nhà báo là phóng viên thường trú của các báo trung ương tại Quảng Ngãi, trừ một số rất ít các bạn trẻ mới vào nghề.
Tôi cũng biết, cộng đồng làm báo bên nhà, dù có chậm ít nhiều, nhưng việc tiếp xúc, trao đổi thông tin qua mạng đã trở nên phổ biến lắm rồi (tôi nghĩ vậy, hổng biết đúng không), trong số đó có khá nhiều người đã đọc QNN, NAST.com, TNQN,…Bạn biết đấy, các trang mạng của đồng hương Quảng Ngãi, cả ở quốc nội lẫn quốc ngoại, là không nhiều, nếu ta lấy tiêu chí về sự đàng hoàng trong nội dung (cái nầy hiểu tương đối thôi), về tính tiện ích và khả năng sống sót giữa loạn xạ thông tin! Nói vậy để bạn hiểu là với những người làm báo ở Quảng Ngãi, việc tôi giới thiệu họ vào chơi ở QNN là không cần nữa. Sự lựa chọn là của mỗi người, tôi có lần thưa với bác AMT như thế. Nhưng bạn có biết điều nầy không, có nhiều người QNg, trong đó có các nhà báo, nhà nghiên cứu (nếu như các bạn tin ở nhà cũng có người nghiên cứu) đang đọc QNN khá thường xuyên? Họ không trao đổi ở diễn đàn là có lý do riêng của họ, trong đó có lý do thích quan sát, tìm hiểu… cho vui. Nói, viết, gõ, nhiều khi đâm mệt… đủ thứ!
Quảng Ngãi không có nhật báo. Tờ báo viết có tầng số phát hành dày nhất là “Quảng Ngãi” (hình như 4 số/ tuần). Tôi cộng tác với tờ nầy, thường là số cuối tuần; còn wibe Quang Ngai.gov thì tôi không thường đọc.
Tôn trọng sự khác biệt và tìm kiếm sự tương đồng là điều kiện mà cũng là môi trường để mọi con người, mọi cộng đồng có thể hiểu nhau. Ở đời ai cũng thích sướng. Hiểu nhau, xích lại bên nhau sướng hơn hiềm khích, chia rẻ rất nhiều. Tôi tin QNN đang đi trên con đường sướng đó. Dĩ nhiên, lúc nào thấy hổng còn sướng nữa thì hổng chơi. Đâu có ai ép tui đâu. Nhưng bạn và tui, và mọi Quảng Ngãi, chúng ta có một dòng sông còn chảy mãi suốt đời mình, có một ngọn núi ngàn đời soi bóng xuống dòng sông đó… :clover: :clover:

bilu
10/02/2008, 07:13 AM
Tui nghe anh noái hoài ... mòa tui vẫn chưa thấy KNLBB lộ diện đó nghen???


:D :D :D

anmota
10/02/2008, 07:31 AM
http://en.wikipedia.org/wiki/Fable
Không biết hai chữ " chuyện Ngụ Ngôn "...mà mình dịch chữ Fable là có từ bên Tàu hay bên Nhựt...?
http://www.google.com/search?sourceid=navclient&ie=UTF-8&rlz=1T4DMUS_en___US202&q=Fable++Thesaurus

Hai hôm nay, tôi tìm đọc lại 'Tuấn chàng trai nước Việt " ở đây:
http://www.google.com/search?sourceid=navclient&aq=t&ie=UTF-8&rlz=1T4DMUS_en___US202&q=Tu%e1%ba%a5n%2c+ch%c3%a0ng+trai+n%c6%b0%e1%bb%9b c+Vi%e1%bb%87t+%2c+Nguy%e1%bb%85n+V%e1%bb%b9
Mệt mà chưa nghỉ...

anmota
10/02/2008, 08:06 AM
<TABLE class=tborder id=post37220 cellSpacing=0 cellPadding=6 width="100%" align=center border=0><TBODY><TR vAlign=top><TD class=alt2 style="BORDER-RIGHT: #ececec 1px solid; BORDER-TOP: #ececec 0px solid; BORDER-LEFT: #ececec 1px solid; BORDER-BOTTOM: #ececec 0px solid" width=175>trantrakhuc (http://www.thuvien-ebook.com/forums/member.php?u=784)<SCRIPT type=text/javascript> vbmenu_register("postmenu_37220", true); </SCRIPT>
Học sinh

Tham gia ngày: Jul 2005
Bài gởi: 53
Xin cảm ơn: 283
Được cảm ơn 1,630 lần trong 49 bài


</TD><TD class=alt1 id=td_post_37220 style="BORDER-RIGHT: #ececec 1px solid"><!-- icon and title -->http://www.thuvien-ebook.com/forums/images/icons/icon1.gif
<HR style="COLOR: #ececec; BACKGROUND-COLOR: #ececec" SIZE=1><!-- / icon and title --><!-- message -->NGUYỄN VỸ
NHÂN TÍCH CỦA MỘT VÙNG ĐẤT
VÀ MỘT THỜI ĐẠI

Đỗ Lai Thúy


</TD></TR></TBODY></TABLE>
http://www.thuvien-ebook.com/forums/showthread.php?t=7822

bilu
10/02/2008, 08:35 AM
"...chính con người lại là thế mạnh của Quảng Ngãi. Một vùng đất trung chuyển, do tính mở của nó, lại dễ làm nảy sinh những tài năng phóng khoáng và độc lập" ( Đỗ Lai Thúy )

Cái này theo tui phải xét lại đó !!! "Mở" cho đi ra???
( Người QN chỉ phóng khoáng sau khi đã ra khỏi cái Ấn ( cái vòng Kim Cô ) QN. Ông Trương Đăng Quế, Ông Nguyễn Vỹ, Ông PVĐ,... bà Trà Giang, ông Thanh Thảo ... cũng phải vào Nam ra Bắc ???)

:D :D :D

anmota
10/02/2008, 08:56 AM
Tại sao ông Tam nguyên Yên Đổ bốn năm năm làm Bố chính tại Quảng nghiã...mà không làm được bài thơ Nôm, hay thơ chữ nói về Quảng nghĩa?
Chắc ông sợ " Nhạy cảm.."!

anmota
10/02/2008, 09:02 AM
Tại sao Ông Chủ nhiệm Việt Minh Tỉnh ( Bí thư?) có tên là Trần Cừ ...lại mang tội Gián Điệp Trần Cừ.. Bị xử bắn...

Hãy hỏi cụ Phạm văn Đồng.
Chắc cụ biết hơn ai.

anmota
10/02/2008, 09:12 AM
Tại sao ông Trương Đăng Quế, ông Phạm văn Đồng...rất ư thanh liêm hồi làm Tể tướng
-- Nhát gan! Quảng nghĩa ta mà...!
--?...
-- Tại vì giai cấp xuất thân của mấy ổng !
AMT

PDK
10/02/2008, 09:57 AM
:hug: CÒN ...NHỜ ANH TO TO:hug:
-------------------------


:clover: PDK,:clover:
Rất cám ơn bạn vì đã có thạnh tình muốn kết nối với những người làm báo ở quê nhà. Tôi hiểu đây là tấm lòng của một người Quảng Ngãi xa quê (là tôi nói quê cũ bên nầy, còn bạn thì vẫn còn một quê khác, nơi sẽ là quê hương duy nhất của cu Bi, cu Bo, cu cu gì nữa hổng biết!) và là ý muốn được quảng giao bằng hữu thông qua những chấm, gạch bay trên trời.
Cho dù chỉ chuyên chú vào lĩnh vực nghiên cứu và rất èo uột về thành tựu, nhưng ươm ướm vài mươi năm làm báo tôi cũng có điều kiện để quen biết gần hết những đồng nghiệp ở quê, kể các những nhà báo là phóng viên thường trú của các báo trung ương tại Quảng Ngãi, trừ một số rất ít các bạn trẻ mới vào nghề.
Tôi cũng biết, cộng đồng làm báo bên nhà, dù có chậm ít nhiều, nhưng việc tiếp xúc, trao đổi thông tin qua mạng đã trở nên phổ biến lắm rồi (tôi nghĩ vậy, hổng biết đúng không), trong số đó có khá nhiều người đã đọc QNN, NAST.com, TNQN,…Bạn biết đấy, các trang mạng của đồng hương Quảng Ngãi, cả ở quốc nội lẫn quốc ngoại, là không nhiều, nếu ta lấy tiêu chí về sự đàng hoàng trong nội dung (cái nầy hiểu tương đối thôi), về tính tiện ích và khả năng sống sót giữa loạn xạ thông tin! Nói vậy để bạn hiểu là với những người làm báo ở Quảng Ngãi, việc tôi giới thiệu họ vào chơi ở QNN là không cần nữa. Sự lựa chọn là của mỗi người, tôi có lần thưa với bác AMT như thế. Nhưng bạn có biết điều nầy không, có nhiều người QNg, trong đó có các nhà báo, nhà nghiên cứu (nếu như các bạn tin ở nhà cũng có người nghiên cứu) đang đọc QNN khá thường xuyên? Họ không trao đổi ở diễn đàn là có lý do riêng của họ, trong đó có lý do thích quan sát, tìm hiểu… cho vui. Nói, viết, gõ, nhiều khi đâm mệt… đủ thứ!
Quảng Ngãi không có nhật báo. Tờ báo viết có tầng số phát hành dày nhất là “Quảng Ngãi” (hình như 4 số/ tuần). Tôi cộng tác với tờ nầy, thường là số cuối tuần; còn wibe Quang Ngai.gov thì tôi không thường đọc.
Tôn trọng sự khác biệt và tìm kiếm sự tương đồng là điều kiện mà cũng là môi trường để mọi con người, mọi cộng đồng có thể hiểu nhau. Ở đời ai cũng thích sướng. Hiểu nhau, xích lại bên nhau sướng hơn hiềm khích, chia rẻ rất nhiều. Tôi tin QNN đang đi trên con đường sướng đó. Dĩ nhiên, lúc nào thấy hổng còn sướng nữa thì hổng chơi. Đâu có ai ép tui đâu. Nhưng bạn và tui, và mọi Quảng Ngãi, chúng ta có một dòng sông còn chảy mãi suốt đời mình, có một ngọn núi ngàn đời soi bóng xuống dòng sông đó… :clover: :clover:


Cám ơn anh LHK nhiều.

Tối qua có đọc nhưng mệt mỏi quá (trong công ty chổ tui làm có vấn đề) nên không trả lời được.

Những gì anh viết rất công bằng, chưn tình và có cái tình đồng hương trong đó. Có lẽ xưa giờ trong đây tui chỉ thấy có 3 người từ VN viết [tương đối nhiều và liên tục] trong tinh thần trung dung, không bị méo mó bởi những chuyện chính trị, không mặc cảm sông Kính, sông Vị, lời lẽ ôn hòa có trên có dưới [ rất nhiều người, nhứt là những người trẻ từ VN bước vô cứ gọi những người đáng bậc anh/chị/cha/chú/bác/cô/gì thậm chí có người đáng bậc ông như Bác Anmota trong đây là thằng này, thằng nọ, tụi, lũ, và ... xưng anh ngọt xớt !!! ] là anh, anh NHĐ, và chị AMA. Xin cảm ơn các anh chị. Mình hiểu nhau không phải bằng những lời hằn học, mà có lẽ bằng những nét đẹp khác ...

...

Hồi năm 95, tôi có về lại cái ngôi trường TH (bên ni) tui học và dự một buổi lễ ra trường của người anh họ. Lúc đó mạng Internet bắt đầu bùng nổ lên và một màn kịch múa (dancing) diễn tả cái vụ ... lướt Net ? (Web Surfing). Hồi đó tui cũng chỉ mới lò dò, coi cái chương trình đó thấy lạ lạ. Nó diễn tả cái cảnh lúc Á, lúc Âu, lúc Phi, lúc Mỹ ... lung tung lên. Nhưng khi hiểu ra thì thấy nó hay.

Cái mạng Internet như cái ... thư viện và cái ... thùng rác ... nằm sát nhà mình. Tùy cửa nào mình muốn mở ...

...

Nhưng ít nhứt cũng có nhà báo LHK ở đây rùi phải hông :D :thumbsup:




:D :D :D

lê hồng khánh
10/02/2008, 10:09 AM
Tại sao ông Tam nguyên Yên Đổ bốn năm năm làm Bố chính tại Quảng nghiã...mà không làm được bài thơ Nôm, hay thơ chữ nói về Quảng nghĩa?
Chắc ông sợ " Nhạy cảm.."!
:hug: Ổng mượn lời ông Tản Đà mà rằng: Làm thơ chớ có phải bổ củi đâu, hỷ?:sweatingb

PDK
10/03/2008, 11:02 AM
Anh Khánh ... có ngủ hông dzị ?

Nhớ ... qua kia chi đó, ông thầy làm liên tục từ 12 giờ đêm đến đâu 4, 5 giờ sáng, xong cái 8, 9 giờ sáng lại thấy ông thầy !!!


:D :D :D

bilu
10/03/2008, 11:44 AM
Chắc mấy ngày nay ảnh được chị nhà cho ăn mắm cái... nên khát nước... kiếm cái bồ đào ra lu làm vài bồ cho đã khát.:thumbsup::thumbsup::thumbsup: ( nước mắm ngon hơn bồ câu ra ràng hầm thuốc Bắc chứ giỡn nê???)

:D :D :D

lê hồng khánh
10/03/2008, 11:46 AM
Anh Khánh ... có ngủ hông dzị ?

Nhớ ... qua kia chi đó, ông thầy làm liên tục từ 12 giờ đêm đến đâu 4, 5 giờ sáng, xong cái 8, 9 giờ sáng lại thấy ông thầy !!!


:D :D :D
:thumbsup: Ha ...Ha ...Đừng có KGB, CIA tui nghen! Ha ...Ha ...:thumbsup:
Đùa chút chút .
:clover: Tui ngủ ít ít thôi, lại có thói quen khi thích đọc, thích viết cái gì thì không thấy buồn ngủ, còn khi rảnh một chút là chợp mắt liền . Hình như nhờ vậy nên tui thức khuya tỉnh bơ . Hôm qua kia gì đó là tui vừa ngồi trong QNN vừa thò thò ra ngoài đọc cuốn tiểu thuyết đang được nhiều người chú ý ở VN, vừa xem đá banh cúp C1. Tui đi Đà Nẵng, bợ được mấy cuốn sách ngoài vỉa hè, giá rẻ, về đến nhà lúc 10h đêm, tắm cái, làm tô cơm nguội, đọc luôn cho đã,...:hug:
:clover: Thường tui làm việc ban đêm, vì được yên lặng, hơn nữa nhà chỉ có 1 máy, ban ngày dành cho con .
:clover: Đọc và viết, với tui, là một sự sướng, chỉ thua một thứ sướng khác thôi ...ha...ha...:wub:

lê hồng khánh
10/03/2008, 12:04 PM
khát.:thumbsup::thumbsup::thumbsup: ( nước mắm ngon hơn bồ câu ra ràng hầm thuốc Bắc chứ giỡn nê???)

:D :D :D
:sorcerer: Hổng phải bắt chước mấy ông Tây, bà Tây, nhưng nhà tui hổng ăn thịt chim bồ câu nghe cha . Nhớ hồi năm 86, 87 gì đó, đời sống thiệt khó khăn, vợ tui mới sinh thằng nhóc, thiếu thốn mọi bề. Nhà có nuôi cặp chim bồ câu, lại mới nở cặp chim ra ràng . Sáng đó, tui nói bà vợ: mình làm thịt cặp chim ra ràng cho thằng nhóc ăn đi em! - Ừ, thì anh bắt xuống đi! Bắt cặp chim xuống rồi, vợ chồng tui nhìn nó chập chập cánh, chim chíp, chim chíp, vợ ngó chồng, chồng ngó vợ không nói lời nào. Được một hồi, tui lẳng lặng bắt cặp chim trả lại lên chuồng . Từ đó, vĩnh biệt thịt chim câu ...Bây giờ nhắc lại chuyện ấy, cứ như mới hôm qua,...

chonbinhyen
10/04/2008, 03:08 AM
:sorcerer: Hổng phải bắt chước mấy ông Tây, bà Tây, nhưng nhà tui hổng ăn thịt chim bồ câu nghe cha . Nhớ hồi năm 86, 87 gì đó, đời sống thiệt khó khăn, vợ tui mới sinh thằng nhóc, thiếu thốn mọi bề. Nhà có nuôi cặp chim bồ câu, lại mới nở cặp chim ra ràng . Sáng đó, tui nói bà vợ: mình làm thịt cặp chim ra ràng cho thằng nhóc ăn đi em! - Ừ, thì anh bắt xuống đi! Bắt cặp chim xuống rồi, vợ chồng tui nhìn nó chập chập cánh, chim chíp, chim chíp, vợ ngó chồng, chồng ngó vợ không nói lời nào. Được một hồi, tui lẳng lặng bắt cặp chim trả lại lên chuồng . Từ đó, vĩnh biệt thịt chim câu ...Bây giờ nhắc lại chuyện ấy, cứ như mới hôm qua,...

hổng biết có thiệt dậy hông , khó tin quá. trả lại lên chuồng mượn cặp chim của hàng xóm đi chú

PDK
10/04/2008, 07:34 PM
:sorcerer: Hổng phải bắt chước mấy ông Tây, bà Tây, nhưng nhà tui hổng ăn thịt chim bồ câu nghe cha . Nhớ hồi năm 86, 87 gì đó, đời sống thiệt khó khăn, vợ tui mới sinh thằng nhóc, thiếu thốn mọi bề. Nhà có nuôi cặp chim bồ câu, lại mới nở cặp chim ra ràng . Sáng đó, tui nói bà vợ: mình làm thịt cặp chim ra ràng cho thằng nhóc ăn đi em! - Ừ, thì anh bắt xuống đi! Bắt cặp chim xuống rồi, vợ chồng tui nhìn nó chập chập cánh, chim chíp, chim chíp, vợ ngó chồng, chồng ngó vợ không nói lời nào. Được một hồi, tui lẳng lặng bắt cặp chim trả lại lên chuồng . Từ đó, vĩnh biệt thịt chim câu ...Bây giờ nhắc lại chuyện ấy, cứ như mới hôm qua,...


Ông Tây bà Đầm nhiều lúc ăn nhiều món trời thần đất lở, trật bản họng lắm anh LHK ơi.

Nói chung thì thức ăn là địa phương tính. Mình ăn thịt chó (hổng có tui trong đó đá nghen. :D Chỉ thử ... 2 lần ... cho biết thui nghen :D) chúng Tây Đầm la làng, chúng Tây Đầm en ... thịt Ngựa ! noái ngon vô vàn !!! Bên ta sức cày, sức kéo quan trọng (sức làm) nên ... cai nghiện, còn sức sủa, sức hét ... en láng, làm sạch :D.

Thời năm 75 nhà tui có nuôi 1 con heo mọi, khi bán cho người ta, chừa lại bộ đồ lòng. Cả nhà nhìn xong không ai ăn nỗi, đem cho người khác (dù lúc đó miếng thịt thời khó khăn thì ai cũng biết rùi :D).


:D :D :D

lê hồng khánh
10/06/2008, 02:03 PM
Thời năm 75 nhà tui có nuôi 1 con heo mọi, khi bán cho người ta, chừa lại bộ đồ lòng. Cả nhà nhìn xong không ai ăn nỗi, đem cho người khác (dù lúc đó miếng thịt thời khó khăn thì ai cũng biết rùi :D).


:D :D :D
Vậy mới có chuyện, nhà nuôi được con heo, đến khi bán cho bảy đáp (bây giờ gọi là "xuất chuồng", hình như ngôn ngữ ngoài kia, mang không khí đại nông trường!), muốn để lại bộ lòng, cái đầu để ăn (vì quanh năm suốt tháng dễ gì có bữa thịt heo cho đã thèm con bé Chút, thằng cu Bi), nhưng lại khó nuốt, như PDK nói đó. Để ăn được thì phải có thêm miếng thịt thăn, thịt đùi gì đó mà sắm cái lễ, cúng bà Chuồng, tạ ơn bà Chuồng. Tạ ơn bà Chuồng rồi, cái miếng thịt, miếng lòng, cái đầu heo đó đêm chia ba, chia bảy. Mang một ít về cẩn ông nội, ông ngoại . Múc tô cháo với ít lòng, ít thịt cho con nhỏ nhà hàng xóm,...Còn lại cả nhà mình hưởng . Là hưởng ân huệ của Bà, là hầu tàn . Có lòng tin, có ý nghĩ đáp đền, có tình lân lý, có cái khó nghèo tội nghiệp . Chẳng ai muốn giữ lại cái lúi húi khó nghèo của những miền quê ăn tro mò trấu, nhưng đi qua, bỏ qua, vượt qua được rồi lại thấy cùng với nó, có điều gì đó mất đi,...

anmota
10/10/2008, 11:39 AM
http://nguyenhung.vnweblogs.com/post/2410/98104 (http://nguyenhung.vnweblogs.com/post/2410/98104)

http://www.swampfox.info/PerDocNVAMed/NVAMedDocs.html