PDA

View Full Version : Những Bức Tranh Đời (TQ)



PDK
06/11/2008, 07:25 AM
NHỮNG BỨC TRANH ÐỜI

Mộng Tuyền nữ sĩ

5



Ðã là đời thì chẳng ai giống ai. Vì vậy mà người xưa thường bảo đời là muôn mặt. Không mặt nào giống với mặt nào, Lòng người cũng vậy, Mỗi người có một nỗi lòng riêng, chẳng lòng nào giống với dạ nào. Có người thích khiêm nhường, không muốn xuất đầu lộ diện, nhưng cũng chẳng ít kẻ luôn luôn muốn thắp sáng lên, để cho thiên hạ nhìn thấy. Có thể vì vậy mà đời nẩy sinh ra lắm thần tượng…

Người xưa thường bảo:

Cẩu triều thí tẩu,
Nhân triều thế tẩu

(Chó rảo theo hơi rắm
Người đua theo thế quyền)

*

Xã hội nhiễu nhương cũng chỉ vì đam mê danh lợi. Chẳng ai muốn mình bất tài cả. Thế có nghĩa ai cũng nghĩ mình phải là bậc anh minh cao cả, một nhà tiên tri, một bình luận gia khét tiếng… dù họ tự hiểu rằng “những điều mình bình luận” đó chỉ vì cảm tính, vì quyền lợi nhất thời, vì một đại mộng nào đó, ví như “phải có danh gì” với núi sông… Theo người xưa bảo đó là cái bệnh không biết “đi hài” nhưng lại sính làm anh “thợ giày”. Tục ngữ có câu:

Bất hội niệm kinh hưu đương hòa thượng
Bất hội thượng hài hưu đương bì tượng.

(Không biết tụng kinh đừng làm hòa thượng
Không biết đi hài đừng làm thợ giày)

*

Ðời lắm lúc nghe ra nghịch lý, nhưng lắm khi cái nghịch lý lại chính là cái lý. Người xưa bảo:

Bất nguyện văn chương trúng thiên hạ
Chỉ nguyện văn chương trúng thí quan.

(Không cầu văn vẻ lừng thiên hạ
Chỉ nguyện văn bài trúng thí quan.)

Quan thanh liêm thời nào cũng hiếm còn các quan viên không cần đến văn chương thi phú thì nhiều…Vì vậy mà thiên hạ không ngại mình dốt nát văn chương mà chỉ ưu tư cho văn bài của mình liệu có trúng với ý quan không.

*

Thật đúng là đời: “Nhà giàu đứt tay, ăn mày đổ ruột”. Âu đó cũng chỉ là chuyện không phải mới xảy ra ở thời đại này. Vậy thì nó đã sản sinh ra ngay từ ngày ông Thạch Sùng bị rủi ro con bò cọp chích vào tay.Thạch Sùng không đau đớn là bao, nhưng được cái là đã khiến cho cả thiên hạ trong vùng kéo nhau chạy đến hỏi han bày vẽ chữa trị đủ điều. Nếu chỉ có vậy thì âu đó cũng là thói thường có thể lâu dần rồi thiên hạ cũng quên đi, nhưng đầu này, ngay giữa lúc đó con chó của ông đại phú cắn đứt cả mảng thịt nơi bắp chân của Phạm Ðan – một kẻ nghèo đến rớt mồng tơi cùng lúc nhưng chẳng ai đoái hoài han hỏi …

Vì vậy tục ngữ mới có câu:

“Cẩu giảo Phạm Ðan vô nhân vấn
Yết tích Thạch Sùng tể phá môn.”

Có nghĩa:

Chó cắn Phạm Ðan không kẻ đoái
Rết chích Thạch Sùng lắm kẻ lo…

Những kẻ lo đó kéo nhau thăm viếng đông đến nổi cơ hồ muốn sập cả ngôi nhà của ông đại phú. Vì vậy, người xưa cũng có câu nói lên cái thói thường này:

“Chỉ kiến hỏa thượng thiêm du
Bất kiến tuyết trung tống thán”

Có nghĩa:

Chỉ thấy đổ dầu thêm cho lửa
Nào đâu trời tuyết tặng nhau than

Câu này muốn chỉ tình đời :” Phò thịnh chẳng phò suy.

*

Người đời thường bảo người bình luận hồ đồ thì đôi môi bị mỏng. Có thể vì vậy mà tục ngữ mới có câu:

“Chủ thị lưỡng khối bì,
Bảo hoại đô do nễ”

Miệng là hai miếng da,
Hay, dở do ta cả.

Có thể các nhà anh bình luận hồ đồ thường gặp cảnh không may, nên thánh nhân ngày xưa khuyến cáo:

“Chủy bất nhượng nhân, bì ngật khổ”
Miệng chẳng nhịn người, da nếm khổ.

Chẳng biết người xưa nói có đúng không nói về loại người ăn nói hồ đồ thường thì môi mép trơn tru và mặt mày lúc nào cũng xanh mét, câu tục ngữ này nói theo tướng số:

“Chủy thượng vô mao,thuyết thoại bất lao”
Mép không râu, lời đâu chắc thực

Ta có câu: Mặt tái mét nói phét thành thần

Cái câu có thể đúng nhất về bức tranh đời này:

“Cửu lưu tam giáo,dạng dạng tri đạo”

có nghĩa:

Cửu lưu tam giáo, gì cũng biết ráo

Nói khoác một tấc đến trời.
Nói sao cũng được,miễn tiền vào túi.



Mộng Tuyền Nữ Sĩ