PDA

View Full Version : Em Tôi



xì trum
06/13/2008, 01:11 PM
Em Tôi
Phan Nhật Nam

Năm em lên ba, bố tôi bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con thơ lên đường tập kết.
Tôi hơn em sáu tuổi. Chín tuổi con nhà nghèo khôn lắm, tôi đủ khôn để thấy khuôn mặt mẹ buồn hiu hắt, những tiếng thở dài và những giọt nước mắt âm thầm của mẹ trong đêm. Chín tuổi, tôi đã biết mình là người nam độc nhất trong gia đình, đã biết ẩm bồng đút cơm cho em và vỗ về em mỗi khi em khóc. Chín tuổi, tôi đã biết tắm rửa, thay áo thay quần cho em, cõng em đi chơi và dỗ cho em ngủ. Mỗi ngày, trời sập tối mẹ mới gánh hàng về, ba mẹ con ngồi ăn cơm bên ngọn đèn dầu, tôi và em hỏi han, an ủi mẹ. Mẹ kể cho chúng tôi nghe chuyện chợ búa như đang nói chuyện với người lớn, tôi ngồi nghe, nhìn đôi vai gầy của mẹ, nhìn mái tóc và đôi bàn tay khô của mẹ, mà thấy thương mẹ vô cùng.
Tôi phải bỏ học ở nhà hai năm để trông chừng em. Mẹ có một sạp bán rau cải ở chợ Cồn. Gọi là sạp chứ thực ra chỉ là một ô đất nhỏ, sáng mẹ ra đi thật sớm, lúc trời còn mờ sương, buổi trưa mẹ về nhà lo cho chúng tôi ăn, nằm nghỉ ít phút rồi trở dậy sửa soạn cho chuyến chợ chiều. Một tuần bảy ngày, mẹ đi đi về về trong nỗi cô đơn.
Năm em vừa tròn năm tuổi thì mẹ cho em vào mẫu giáo, tôi cũng trở lại trường, đám bạn cũ của tôi nay đã hơn tôi hai lớp, ngồi xung quanh tôi bây giờ là những khuôn mặt lạ, kém tôi hai, ba tuổi. Tôi là học trò lớn nhất và học khá nên được làm trưởng lớp. Gần cuối năm học lớp nhì, tôi nói với mẹ lên xin thầy Hiệu trưởng cho tôi được thi nhảy tiểu học. Thầy bằng lòng. Tôi cắm cúi học luyện thi và kết quả là tôi đã đỗ được bằng tiểu học năm đó. Vào lớp đệ thất trường Trần quốc Tuấn, tôi tiếp tục học ngày, học đêm, năm đệ ngũ tôi thi nhảy một lần nữa lấy bằng Trung học. Đến niên học đệ tam thì tôi đã bắt kịp đám bạn cũ, tôi hân hoan nhập bầy chung với đám bạn ngày xưa. Đây là giai đoạn mà tôi cần tiền để mua sách học và may thêm quần áo, thời tiểu học và trung học đệ nhất cấp thì mặc sao cũng được, nhưng bây giờ đã lên đệ nhị cấp rồi, đã bắt đầu biết đỏ mặt khi nhìn những đứa con gái trường nữ, thỉnh thoảng đã biết theo bạn tập uống cafe, phì phà điếu thuốc. Tiền mẹ cho không đủ, tôi bắt đầu công việc kèm trẻ tư gia để kiếm thêm tiền. Học trò của tôi là mấy cô cậu đệ thất đệ lục, nghĩa là cũng chỉ bé thua tôi vài tuổi.
Ba mẹ con tôi vẫn ngày ngày đi về căn nhà nhỏ, căn nhà vẫn không thay đổi một chút nào từ ngày bố bỏ mấy mẹ con để ra đi. Hết năm đệ tam, tôi nộp đơn thi Tú Tài phần nhất. Tôi đậu bình thứ. Một lần nữa, mọi người ngạc nhiên, nhưng tôi biết sức học của mình, tôi biết mẹ buôn bán tảo tần, tôi thấy những năm tháng gần đây mẹ trở bệnh hoài, mỗi sáng mẹ lục đục dậy thật sớm nấu cơm để dành cho anh em tôi, rồi lặng lẽ mang đôi quang gánh lên vai, những tối ngồi trâm ngâm bên ánh đèn dầu nhìn anh em tôi học bài và những đêm khuya mẹ trở mình húng hắng ho. Tôi thương mẹ và em đến ứa nước mắt, và càng thương mẹ thương em, tôi càng học như điên, như cuồng. Tôi ước gì Bộ Giáo dục cho tôi thi hai bằng tú tài cùng một lúc. Nhìn mái tóc mẹ đã lớm chớm sợi bạc, nhìn lưng mẹ mỗi ngày mỗi như còng xuống, nhìn hai vai gầy của mẹ mà lòng quặn đau, và cứ thế, tôi vùi đầu vào sách vở...
Em đã bắt đầu tuổi lớn, đã bắt đầu tuổi mộng mơ con gái, đã bắt đầu bước vào "tuổi ngọc", nhưng tội nghiệp, biết nhà mình nghèo, biết mẹ mình buôn thúng bán bưng, biết anh mình vẫn chiều chiều đi kèm trẻ kiếm thêm tiền và cặm cụi học đốt giai đoạn cho chóng thành tài. Biết thế nên em ít khi nào xin mẹ, xin anh tiền may áo mới, hai chiếc áo dài trắng đủ cho em thay đổi. Em lớn lên thiếu tình của bố, nên tôi "quyền huynh thế phụ". Nhiều lúc nhìn mẹ, nhìn em, tôi vẫn không hiểu tại sao bố lại đành đoạn dứt áo ra đi.
Tôi thi đỗ Tú Tài toàn phần năm 18 tuổi, và ra Huế học Đại học Văn khoa. Mẹ ở một mình với em ở Đà Nẳng. Mỗi cuối tuần, tôi theo xe đò về thăm mẹ và em, đến sáng thứ hai trở lại trường. Ở Huế, tôi tiếp tục công việc kèm trẻ tư gia. Với số tiền nhỏ nhoi kiếm đuợc, tôi phụ mẹ một ít nuôi em. Qua sinh nhật thứ 13 của em mấy tháng, một chiều mẹ bỏ buổi chợ, về nhà than nhức đầu, tưởng là cảm nhẹ, mẹ sai em cạo gió và nấu cho mẹ bát cháo hành. Khuya đó mẹ lên cơn sốt, lảm nhảm nói mê, sáng hôm sau em nghỉ học chở mẹ vào nhà thương và nhờ người nhắn tin ra cho tôi ở Huế. Lật đật trở vào Đà nẳng bằng chuyến xe đò chót. Trời tối đã lâu, không kịp ăn uống, từ bến xe tôi đi thẳng đến bệnh viện. Trong căn phòng nhỏ, dưới ánh đèn vàng mờ đục, mẹ nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, còn em đang ngồi ngủ gà ngủ gật cạnh giường. Đứng yên lặng nhìn mẹ xanh xao bất động, và khuôn mặt thơ dại của em, trong giấc ngủ hai khoé mắt vẫn còn long lanh giọt lệ, tôi nghe lòng mình quặn thắt. Đánh thức em dậy, em ngơ ngác dụi mắt vài giây. Nhận ra tôi, em nhào tới ôm chầm và òa lên khóc, em cho hay là từ lúc đưa mẹ vào đây, mẹ chỉ tỉnh lại một vài phút vào khoảng giữa trưa, sau đó mẹ hôn mê trở lại. Tôi an ủi em, rồi cùng em ra văn phòng bệnh viện. Cô y tá trực cho hay mẹ bị đứt một tỉnh mach ở đầu. Tôi bàng hoàng như bị ai nện một nhát búa vào ngực. Cô y tá bùi ngùi nhìn em, đôi mắt xót xa...
Tối đó, anh em tôi cùng ở lại với mẹ, em mệt mỏi, nên chỉ một thoáng là đã ngủ say. Trong giấc ngủ mệt nhọc, thỉnh thoảng em ú ớ mẹ ơi, mẹ ơi rồi nức lên mấy tiếng. Tôi nghe như dao cắt trong lòng. Suốt đêm không ngủ, tôi cứ ngồi nhìn mẹ nằm im lìm và bên chân mẹ em ngủ chập chờn. Tôi tự nhủ thầm với mình đừng khóc, đừng khóc ... nhưng sao nước mắt vẫn cứ trào ra, một tay ve vuốt bàn tay xanh xao của mẹ, một tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của em, tôi để mặc cho hai giòng nước mắt chảy nhạt nhoà trên má.
Mẹ thở hơi cuối cùng lúc năm giờ sáng, mẹ không tỉnh lại để trăn trối với hai con một lời gì. Mẹ đi trong yên lặng. Tôi nắm bàn tay mẹ và thấy tay mẹ lạnh dần. Tôi đánh thức em dậy. Hai anh em hôn lên trán mẹ giã từ. Em vuốt mắt mẹ. Mắt mẹ nhắm hờ. Em ôm chặt hai tay mẹ, ủ vào lòng mình miệng kêu lên nho nhỏ: mẹ ơi, mẹ ơi... Em khóc lặng lẽ, áp mình vào ngực mẹ nước mắt em tuôn ràn rụa làm ướt đẩm cả vạt áo mẹ bạc màu. Những tiếng kêu nghẹn ngào của em như những viên đạn bắn thẳng vào tim, tôi ngồi bất động nhìn mẹ, nhìn em, lòng đau như muối xát. Tội nghiệp mẹ tôi, tội nghiệp em tôi. Em mới mười ba tuổi...
Chôn mẹ xong, tôi bỏ học. Còn lòng dạ nào mà học nữa. Nhưng em thì phải trở lại trường. Bán đi căn nhà nhỏ xiêu vẹo và gom tóm tất cả vốn liếng của mẹ để lại, tôi đưa hết số tiền cho mẹ của Minh, một người bạn thân tôi. Minh có Hân, cô em gái cùng tuổi, cùng lớp với em. Tôi gửi em đến đó ở và đi học với Hân, cũng may, bố mẹ Minh coi anh em tôi như con. Tôi dặn dò em đủ điều. Số tiền tôi gởi cho mẹ Minh đủ để trả tiền ăn ở của em trong hai ba năm. Tôi còn đưa thêm cho em một ít để em mua sách vở, may áo quần, tiêu vặt. Tôi ôm em và hứa với lòng, hứa với vong hồn mẹ là sẽ lo lắng, sẽ bảo bọc em cho đến trọn đời. Tôi vào trường Võ bị Đà Lạt năm 20 tuổi, lương sinh viên sĩ quan ít ỏi, tôi tiết kiệm không dám xài nhiều, để dành gởi về cho em mỗi tháng. Tôi dặn em viết thư mỗi tuần kể cho tôi nghe chuyện học hành. Tôi bắt em hứa là không bao gi dấu tôi một điều gì dù nhỏ bé. Em ngoan ngoãn vâng lời. Mỗi năm tôi được về phép một lần, hai anh em quấn quýt không rời. Tôi đưa em đi thăm mẹ. Chúng tôi lặng yên cầm tay nhau quỳ bên mộ mẹ, nước mắt lưng tròng.
Em lớn lên và ngày càng giống mẹ. Cũng khuôn mặt và cái nhìn nhẫn nhục, cũng đôi mắt xa xăm buồn hiu hắt. Bình thường em rất ít nói, có lẽ không cha, mồ côi mẹ quá sớm và anh lại ở xa đã làm em rụt rè. Cũng may, bên cạnh em vẫn còn có Hân. Lễ mãn khoá của tôi, em và Hân cùng lên tham dự, lúc này, em đã thi đổ vào trường Sư phạm Qui Nhơn, hai năm nửa em sẽ trở thành cô giáo, tôi hãnh diện giới thiệu em và Hân với các bạn mình. Nhìn dáng em thẹn thùng e ấp, tôi thấy lòng mình rạt rào thương em. Tôi thầm gọi mẹ, mẹ ơi, hai con của mẹ đã trưởng thành và đã nên người.
Ra trường, tôi chọn binh chủng nhảy dù, có lẽ cũng chỉ vì tôi thích màu mũ đỏ. Em vào học và ở nội trú trong trường sư phạm. Tôi thấy mình yên tâm hơn. Mỗi tháng, tôi vẫn gửi về cho em một nửa tiền lương lính của mình để trả tiền phòng, tiền ăn. Tôi biết con gái cần nhiều thứ hơn con trai, như áo quần, son phấn... Em vẫn viết thư cho tôi mỗi tuần như em đã làm trong mấy năm qua. Em kể chuyện học hành, chuyện bạn bè, em lo sợ là tôi đi tác chiến nhở có ngày bố con gặp nhau ở chiến trường, làm sao nhận ra nhau, em không nói thêm, nhưng tôi cũng hiểu, tên đạn vô tình, nếu nhỡ...
Hai năm em học Sư Phạm trôi qua thật nhanh. Em bây giờ đã là một cô giáo trẻ. Em được đổi về dạy tại một trường tiểu học gần thị xã Phan Rang. Em thuê nhà chung với hai cô giáo khác. Mỗi ngày ba cô giáo ngồi xe lam đi đến lớp, chiều về cả ba cùng quây quần nấu nướng . Em viết thư cho tôi và khoe có quen với Tuấn, một Sĩ quan Hải quân đồn trú ở Phan rang. Em khen Tuấn hiền lành, ít nói. Em kể thêm là Tuấn chỉ còn có mỗi một mẹ già. Chiến tranh ngày thêm khốc liệt, đơn vị tôi hành quân liên miên, có khi cả năm chúng tôi mới được về hậu cứ một lần. Tôi bị thương hai lần trong cùng một năm. Tôi dấu em, không cho em biết sợ em lo lắng. Trong những tuần lể nằm bệnh viện và ở hậu cứ dưỡng thương, tôi bắt đầu viết bài đăng trên các báo và tạp chí. Tôi kể lại những trận đụng độ kinh hoàng giữa đơn vị tôi và giặc Cộng, tôi kể lại những "kỳ tích" của bạn tôi, của Mễ, của Lô ...
Sau một lần bị thương nhẹ ở tay, tôi lấy mấy ngày phép ra Phan Rang thăm em. Em mừng rỡ ôm lấy anh, nhưng khi thấy cánh tay băng bột em xót xa bật khóc. Tôi an ủi em là biết đâu sau chuyến bị thương này tôi sẽ được về làm việc hậu cứ. Ngày hôm sau, nghe tin, Tuấn đến thăm. Thoạt nhìn, tôi đã có cảm tình với Tuấn, đúng như em nói, Tuấn trông rất hiền lành. Trong suốt tuần lể ở Phan rang, em vẫn phải đi dạy, nhưng may là có Tuấn, mỗi ngày Tuấn tới chở tôi đi ăn sáng, trưa Tuấn và tôi lang thang ra chợ bạ gì ăn đó đợi giờ ba cô giáo đi dạy học về. Buổi tối, em đi ngủ sớm, Tuấn ngồi lại nói chuyện với tôi cho tới khuya. Bên ly cafe, tôi kể cho Tuấn nghe chuyện của mình. Những hình ảnh yêu dấu, xót xa như một cuộn phim cũ quay chầm chậm. Tôi rưng rưng kể lại ngày mẹ mất. Tuấn lấy tay chùi mắt, trong đêm tối, tôi thấy mắt Tuấn long lanh ...
Bảy ngày phép cũng trôi nhanh. Tôi trở về Saigòn, lòng cảm thấy vui và nhẹ nhàng vì đã có dịp gặp Tuấn. Tôi tin Tuấn sẽ không làm khổ em. Ba tuần sau, tôi nhận được thư Tuấn, trong thư Tuấn kể về gia đình (mặc dù tôi đã nghe em kể trong các lá thư). Tuấn muốn tiến tới với em. Tuấn xin phép được đưa mẹ Tuấn đến gặp tôi. Tuấn hứa là sẽ săn sóc và thương yêu em. Đọc thư Tuấn tôi ứa nước mắt vì mừng. Mừng cho em may mắn không gặp những trắc trở trên đường tình ái, mừng cho em gặp được một người chồng hiền hậu. Tôi viết thư cho em và Tuấn, bảo hai em lo thế nào cho tiện, chỉ cố làm sao cho giản đơn vì cả hai đứa cùng nghèo. Bốn tháng sau, Tuấn và em làm đám cưới, nhà gái ngoài tôi còn có thêm mấy thằng bạn trong đơn vị, ông hiệu trưởng, thầy cô giáo và rất đông học trò. Nhà trai ngoài mẹ Tuấn, mấy gia đình anh chị họ còn thêm một số bạn bè Hải quân cùng đơn vị. Nhìn em súng sính trong bộ đồ cưới , tươi cười đứng bên cạnh Tuấn, tôi gọi thầm mẹ ơi, mẹ ơi, về đây dự đám cưới của em.
Tôi theo đơn vị lội thêm hai năm nửa ở vùng giới tuyến, thì "tai nạn" xảy ra. Trong một lúc nóng giận vì thấy ông xếp của mình sao ngu và bẩn quá, tôi không giữ được lời và đã xúc phạm đến ông, kết quả là tôi bị đưa ra hội đồng kỷ luật và tống ra khỏi binh chủng nhảy dù. Sau một thời gian ba chìm bảy nổi, tôi đổi về cục Tâm lý Chiến, thời gian này tôi đã khá nổi tiếng, những bút ký chiến trường về Tết Mậu Thân, Bình Long, An Lộc ... đã làm vinh danh binh chủng cũ của tôi. Tôi được giải thưởng văn học với bút ký "Mùa hè đỏ lửa". Tiền thưởng và tiền bán sách tôi gửi hết cho em. Tuấn và em dùng tiền này mua được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô Phan rang, gần trường em dạỵ Mới ngày nào đó còn thẹn thùng nấp bên vai Tuấn mà bây giờ em đã mấy con. Mỗi dịp rãnh rỗi tôi lại ra Phan Rang ở chơi với em, với cháu. Tôi ôm cháu, hôn vào hai má phúng phính, hít vào phổi mùi thơm của trẻ thơ mà thấy lòng mình dịu lại, những cay đắng, cực nhọc của đời theo tiếng cười lanh lãnh dòn tan của cháu mà bay xa, bay xa. Tôi nhìn hai vợ chồng em, nhìn bầy cháu nhỏ lẫm chẫm quây quần bên chân mẹ mà lòng vừa vui mừng vừa hãnh diện. Tôi ao uớc mẹ tôi nhìn thấy được cảnh nàỵ
Biến cố tháng 4/75 tới như một định mệnh oan nghiệt, cả Tuấn và tôi đều phải ra trình diện cải tạo. Em ở lại một mình với một bầy con nhỏ, đứa lớn nhất chưa đầy sáu tuổi và đứa nhỏ nhất còn nằm trong bụng mẹ. Trong trại, tôi cứ đứt ruột nghĩ về em và bầy cháu nhỏ. Mẹ của Tuấn đã quá già, làm sao lo phụ với em đây. Rồi em còn phải lo lắng về số phận chồng, số phận anh. Tôi quay quắt như như ngồi trên đống lửa, tôi nghĩ đến lời hứa với vong hồn mẹ hôm nào mà lòng đau như xé, con đã thất hứa với mẹ, mẹ ơi, con đang ở đây tù tội thì làm sao lo được cho em ... Năm 76 tôi bị đưa ra Bắc. Tôi mất liên lạc với em và Tuấn từ tháng 5/75. Làm sao em biết tôi ở đâu mà thư từ thăm gửi. Không biết em có biết Tuấn ở đâu không, trại tù mọc lên như nấm từ Nam ra Bắc. Hồi còn ở trong Nam, từ Trảng lớn, qua Suối máu, đâu đâu tôi cũng cố dò hỏi tin Tuấn nhưng vô hiệu. Tù nhân đông quá ...
Trại cải tạo Sơn La, sau đợt cho viết thư về gia đình đầu tiên, ba tháng sau tôi nhận được thư em. Thư em đến tay tôi vào giữa năm 77. Hơn 2 năm 1 tháng tôi mới nhìn lại nét chữ của em. Run run bóc thư, mắt tôi cay nồng, nhạt nhoà. Em cho hay là Tuấn đang cải tạo ở Long Thành, Tuấn có thư về và cho biết vẫn bình an, mẹ Tuấn dạo này yếu lắm vì cụ đã quá già, em vẫn đi dạy, hai cháu nhỏ ở nhà với bà nội, hai cháu lớn theo mẹ vào trường, em cho hay đứa con gái út em đặt tên Tâm, Trần thị Minh Tâm, cháu sinh ngày 12 tháng 9 năm 75, gần 4 tháng sau ngày bố cháu và bác cháu vào tù.
Gần cuối thư, em báo tin là bố còn sống và hồi đầu năm 76 có tìm đến gặp em, làm sao bố tìm ra địa chỉ thì em không biết, nhưng hôm ấy bố đến, bố tự giới thiệu tên mình. Em ngỡ ngàng, ngày bố ra đi em mới tròn ba tuổi, hơn hai mươi năm sau gặp lại làm sao em nhận được , bố xoa đầu đám cháu ngoại đang trố mắt nhìn nguời đàn ông lạ, bố hỏi về anh, về Tuấn, khi em hỏi lại bố là làm sao để biết anh và Tuấn đang bị giam giữ ở trại cải tạo nào, bố lắc đầu không nói gì. Bố cho hay là bố đang có gia đình ở Bắc, ngoài ấy bố có thêm hai trai và hai gái. Đứa trai lớn nhất thua em bốn tuổi. Bố mang vào cho em hai mươi ký gạo và một chục cam. Bố ở chơi một ngày rồi bố trở về Hà nội. Lúc bố về em có tặng bố cái radio-cassette của anh cho ngày nào. Bố thích lắm, bố hứa sẽ đến thăm anh trong trại tù. Từ hồi trở ra Bắc đến giờ bố chưa liên lạc lại với em, và em cũng không có địa chỉ của bố ở ngoài ấy. Tôi đọc thư lòng thấy phân vân, tôi cũng như em, không hình dung ra nổi bố tôi hình dáng mặt mủi ra sao, hai mươi mấy năm, tôi tưởng bố tôi đã chết.
Tháng 12 năm 77, tại trại cải tạo Sơn La, bố đến thăm tôi. Đứng trong văn phòng viên sĩ quan trưởng trại một người đàn ông trung niên, tóc muối tiêu và gương mặt xương. Bộ áo quần dân sự khá thẳng thớm, và sự lễ phép của tên đại úy truởng trại tiết lộ về địa vị không nhỏ của người này. Thấy tôi vào, viên trưởng trại quay qua nói nhỏ một câu gì đó rồi bước ra ngoài. Tôi im lặng đứng nhìn người đàn ông xa lạ. Bố đến bắt tay tôi, tự xưng tên mình, bố gọi tôi bằng anh, bố kể là đã gặp em ở Phan Rang, bố hỏi tôi học tập thế nào, bố không hề nhắc đến mẹ, có lẽ ông đã biết về cái chết của mẹ. Bố nói là có đọc văn tôi. Tôi ngồi yên nghe bố nói, sau cùng , bố đứng dậy, móc trong xách ra một gói nhỏ bảo đó là đường và thuốc lá, trao cho tôi, khuyên tôi cố gắng học tập tốt để sớm được khoan hồng. Tôi nhìn vào mắt bố, lòng thấy dững dưng. Tôi bắt tay bố rồi về lại lán mình. Đó, cuộc hội ngộ của bố con tôi sau hơn hai mươi năm là thế đấy. Chắc cuộc tái ngộ giữa bố với em cũng tẻ nhạt như thế. Có cái gì đó ngăn cách, có cái gì đó phân chia, có cái gì đó tôi không hiểu và không diễn tả được. Bây giờ tôi hiểu vì sao cái tin quan trọng đến thế mà em lại chỉ đề cập một cách ngắn ngủi ở cuối thư. Lần đó là lần đầu và cũng là lần duy nhất tôi gặp bố trong suốt 13 năm lang thang trong các trại tù biệt giam miền Bắc.
Tháng 12/78, chuyển trại lên Yên Bái, tôi nhận thêm được hai lá thư của em, trong bức thư gần nhất, em viết vào tháng 8/78. Em cho hay tình trạng rất khó khăn, phụ cấp đi dạy không đủ nuôi một mẹ già và bốn con thơ, em đã bán lần mòn hết những đồ trang sức và luôn cả những đồ vật trong nhà. Em vẫn chưa đi thăm nuôi Tuấn được một lần nào. Không thể để bốn cháu nhỏ ở nhà cho bà nội vì cụ bây giờ đã quá yếu, mỗi buổi ăn, Uyên, cháu lớn phải đút cho bà. Ngoài ra, mỗi tối, từ lúc chạng vạng em và Hoàng, hai mẹ con phải ra đầu ngõ, ngồi bán bắp nướng đến khuya để kiếm thêm tiền đong gạo. Em than là dạo này mất ngủ, sức khoẻ yếu lắm, em sợ nhở có mệnh hệ nào ... Tôi thẩn thờ cả buổi vì bức thư em, ngày xưa tôi chỉ lo cho có mỗi mình em, còn bây giờ em phải lo cho bốn đứa con thơ và một mẹ già, kể luôn người chồng và ông anh đang tù tội là bảy, bảy cây thập giá đời đang đè nặng lên đôi vai gầy guộc, nhỏ bé của em. Tôi viết thư về an ủi, khuyên em cố gắng, tôi vỗ về em là có thể Tuấn sẽ được tha về sớm với em, với cháu, vì Tuấn đi hải quân và lon còn thấp, không có tội với cách mạng nhiều. Rồi tôi viết thêm cho em hai ba lá thư nữa mà vẫn không thấy hồi âm. Lòng tôi cồn cào, nóng như lửa đốt, những ngày dài tù tội, tôi không nghĩ đến cái đói, cái khổ của mình mà chỉ nghĩ đến em và mấy cháu, không biết giờ này, em và bốn cháu thơ dại đang có gì ăn ?
Tháng 6/79, một sáng trên đường lên rừng đốn nứa, tôi nghe loáng thoáng câu chuyện giữa các bạn tù. Họ nghe từ các bà vợ đi thăm nuôi kể lại, rằng ở Phan Rang có một chị có chồng đang đi cải tạo, chị chết đi, để lại bốn con thơ, đứa bé nhất mới lên ba, còn đứa lớn nhất chưa đầy chín tuổi. Tội nghiệp, họ hàng nội ngoại không có một ai. Tôi bỗng dưng thấy lạnh toát cả sống lưng, lại gần hỏi thêm thì người bạn tù cho hay là nghe nói chị ấy làm nghề cô giáo, có chồng sĩ quan hải quân đang đi tù cải tạo ở đâu đó trong Nam. Nguời chồng, trung úy hải quân trước cũng đóng ở Phan Rang. Trần Nguyên Tuấn. Hải quân trung úy Trần Nguyên Tuấn . Tôi thấy đất trời đảo lộn, tôi thấy mặt trời nổ tung trong óc, tôi hụt hơi, miệng há hốc đứng như trời trồng giữa núi rừng Yên Bái, bên cạnh tôi tiếng nguời nói lao xao. Tôi không nghe gì hết, tai tôi lùng bùng, mắt tôi mờ đi, tôi đang nhìn thấy xác em nằm co quắp trên manh chiếu, bốn đứa cháu của tôi, cháu Minh Tâm chưa đầy ba tuổi đang lấy tay lay lay xác mẹ, cháu lớn Thu Uyên chưa đủ chín tuổi đang ôm chân mẹ khóc lóc ủ ê, hai đứa kia, Hoàng và Châu ngơ ngác đứng nhìn. Trời tháng 6 mùa hè Yên bái mà sao tôi thấy thân mình lạnh buốt. Tôi tê dại, tôi hóa đá, tôi không còn cảm xúc, tôi muốn hét lên cho tan vỡ cả vũ trụ này. Trong lung linh màu nắng vàng buổi trưa Yên Bái, tôi thấy bóng em nhập nhòa, chập chờn. Em của tôi, đứa em côi cút của tôi .... Mũi súng AK thúc vào cạnh sườn, người vệ binh chắc cũng ngạc nhiên không hiểu sao bỗng dưng tôi đứng như trời trồng giữa lộ. Anh quắc mắt nhìn tôi dò hỏi, tôi không nói gì, im lặng nhập vào dòng tù. Nước mắt chảy dài trên hai má hóp, tôi bước đi như kẻ mộng du


Phan Nhật Nam

PDK
06/13/2008, 09:23 PM
Một câu chuyện đời thực thiệt đau buồn, và ông đã viết lại câu chuyện đời ông với lời văn thật xúc động, tui gần như rơi lệ khi đoạn cuối ông viết về 4 đứa cháu ... không biết giờ này 4 đứa cháu của ông ra sao ... Đọc tới đoạn đó tui chợt nghĩ nếu con mình nằm trong hoàn cảnh đó ...

Đọc mới biết ông cũng là học trò TQT, xưa giờ tui cứ nghĩ ông là người Bắc di cư ở Sài Gòn, và tui cũng đã đọc một vài quyển sách mà ông đã viết (Dấu Binh Lửa, Những Cột Trụ Chống Giữ Miền Nam, v.v...), và gần như tuần nào cũng thấy mặt ông trên đài SBTN, nhưng thực sự tới giờ tui mới thấy cuộc đời của chính ông cũng quá đau buồn ...

Xin thắp một nén hương lòng cùng những người đã khuất trong câu chuyện kể trên.

anmota
06/13/2008, 09:58 PM
Tôi có dịp ngồi suốt buổi...vớp PNN để biết thêm nhưng chuyên gia tình. Thủa nhỏ PNN...tản cư theo ông Bác, ông Ngày Nam ( Đồng hồ) vào Quảng ngãi...Ở Phú Thọ, ở Sông vệ...Hình như PNN không hoc Trần Quốc Tuấn ( có lẽ là do lỗi...in ấn, hay tam sao thất bản) nên ta thấy như vậy... Chợ Cồn, ở Đà nẵng.
PNN đưa mấy tấm hình của mẹ, của em gái cho tôi xem. Tôi không thích thấy/coi hình PNN trên truyền hình.
Ngồi nói chuyện trực tiếp với PNN thì "phê" hơn nhiều.

AMT

nước mặn
06/13/2008, 10:30 PM
Bài nầy lâu rồi, có đăng trong diễn đàn nầy mấy năm trước. Khi bài nầy được đăng, nhiều người gởi email cho ông để hỏi (trong đó có tui), PNN có đính chính lại là ông học ở Trường Phan Chu Trinh, Đà Nẵng không phải TQT.
Tôi tìm lại post cũ không được. Cái search của diễn đàn yếu quá.

PDK
06/14/2008, 07:24 AM
Cám ơn Bác Anmota và anh NM. Nhiều lúc dốt địa lý quê mình nên không biết được hết mấy cái địa danh ...

Cũng "đồng ý" với bác Anmota về điểm trên. Lúc trước coi TV thấy ông PNN nói chuyện tui hoàn toàn có một ý nghĩ rất khác về ông, nhưng sau khi đọc bài tùy bút trên thì cái cảm nhận của tui đối với ông lại trở nên hoàn toàn khác ...

Có lẽ "gặp nhau" ngoài đời thường, trực diện với nhau thì mới cảm nhận hết về một con người, có "sống" với nhau trong một khoảng thời gian nào đó thì mới thấu hiểu được hết những cảm nghĩ, những suy tư của họ, biết được họ nghĩ gì, thấy được chiều sâu tâm hồn của họ ... nhưng rồi một ý nghĩ khác lại nhảy vô ... Phước cho ai không thấy mà tin ...

nước mặn
06/14/2008, 09:12 PM
À post cũ đây rồi !


Em tôi - baì viết đang làm xôn xao đọc giả net từ mấy hôm nay. Mờì bà con cùng đọc. (http://www.quangngai.net/forum/showthread.php?t=2283) - Cảm ơn chi Hai Ba Lê (4/8/2005)

PDK
06/15/2008, 01:05 PM
Confuse a little bit ... nhưng tui nghĩ Người Bạn Lặng Lẽ và ông PNN chỉ là một.

- Ai có thể đọc bài thơ đó và "chế ra" các chi tiết trên với những sự thực về cuộc đời 1 người, và đây là 1 người nổi danh ? Với những tình tiếc đúng phong phóc về các dữ kiện và kể cả các quyển sách viết ?

- Dù có "chế" ra đi chăng nữa thì cũng không ai dùng ngôi thứ nhứt số ít để viết về một người khác mà đặc biệt là các chi tiết thực ngoài đời. Và nhứt là viết về những nỗi đau "lặng lẽ" nhưng có thực của người trong truyện. Tui không tin rằng có ... Người Bạn Lặng Lẽ ... kiểu đó đâu.

- Cái quan trọng nhứt là trong cách viết của mỗi người thường có cái "signature" của người đó trong đó. Đọc một bài không biết, nhưng đọc nhiều bài thì sẽ thấy cái "mẫu số chung" trong đó. Dù có ký ngàn cái tên khác cũng vậy thôi.

...

Theo câu chuyện trên, cộng thêm lời của bác Anmota, thì ... dường như ông PNN vẫn ... sống độc thân ?

...

Một câu chuyện buồn, một khúc đời đau, một nỗi nhớ ... Lặng Lẽ ...


Người Đọc ... Lặng Lẽ

PDK
09/25/2010, 10:16 PM
Một câu chuyện đời thực thiệt đau buồn, và ông đã viết lại câu chuyện đời ông với lời văn thật xúc động, tui gần như rơi lệ khi đoạn cuối ông viết về 4 đứa cháu ... không biết giờ này 4 đứa cháu của ông ra sao ... Đọc tới đoạn đó tui chợt nghĩ nếu con mình nằm trong hoàn cảnh đó ...

Đọc mới biết ông cũng là học trò TQT, xưa giờ tui cứ nghĩ ông là người Bắc di cư ở Sài Gòn, và tui cũng đã đọc một vài quyển sách mà ông đã viết (Dấu Binh Lửa, Những Cột Trụ Chống Giữ Miền Nam, v.v...), và gần như tuần nào cũng thấy mặt ông trên đài SBTN, nhưng thực sự tới giờ tui mới thấy cuộc đời của chính ông cũng quá đau buồn ...

Xin thắp một nén hương lòng cùng những người đã khuất trong câu chuyện kể trên.




Cũng "đồng ý" với bác Anmota về điểm trên. Lúc trước coi TV thấy ông PNN nói chuyện tui hoàn toàn có một ý nghĩ rất khác về ông, nhưng sau khi đọc bài tùy bút trên thì cái cảm nhận của tui đối với ông lại trở nên hoàn toàn khác ...

Có lẽ "gặp nhau" ngoài đời thường, trực diện với nhau thì mới cảm nhận hết về một con người, có "sống" với nhau trong một khoảng thời gian nào đó thì mới thấu hiểu được hết những cảm nghĩ, những suy tư của họ, biết được họ nghĩ gì, thấy được chiều sâu tâm hồn của họ ... nhưng rồi một ý nghĩ khác lại nhảy vô ... Phước cho ai không thấy mà tin ...


Hôm nay trong một dịp tình cờ, rất tình cờ mà tui không bao giờ đoán trước được - Tôi ngồi tham dự một tiệc đám cưới chung với ông bác Phan Nhật Nam.

Đang ngồi ngột ngạt, tui bước ra khỏi nhà hàng, tìm chút hơi thoáng ngoài cửa, thì tình cờ tôi lại gặp ông bác Phan Nhật Nam bước từ ngoài vào.

Tui chào ông, tự giới thiệu mình và hỏi ông có một điều mà tôi muốn hỏi.

Ông đang bước vào, gặp tôi chào, lại quay ra ngoài và đứng chờ câu hỏi của tui.

Câu tui muốn hỏi ông là về câu chuyện này. Tui hỏi ông câu chuyện này có thực hay không, hay chỉ là một hư cấu ?

Ông trả lời đó là một câu chuyện thực, nhưng ông đã cắt bỏ một số chi tiết thực liên quan đến đời tư của một số người. Và ông nói câu chuyện thực ngoài đời còn đau khổ hơn nhiều so với trong câu chuyện ông đã viết ! [ông có nói rằng bài văn Em Tôi là do người bạn của ông viết lại từ 2 bài: Mẹ Tôi và bài thơ Em Tôi. Và ông có nói về những những điểm mà ông đã sửa đổi ra sao]

Tui cảm ơn ông về những lời mà ông đã nói ra. Tui chào ông và cả hai người bước trở lại vào bên trong.

Ông lại nói tiếp:

- Tôi tên thật là Khuê, Phan Ngọc Khuê.

[Sở dĩ ông nói đến tên thực của ông là Khuê vì ... tên ông trùng với tên tui :D]

Tui nói ... dạ cháu biết :D

Chợt tui nhớ ra một điều, trong lúc đang cất bước tụi lại hỏi ông:

- Hình như cháu nhớ có đọc đâu đó bác có ở QN ?

Ông quay lại nhìn vào tui, trong đôi mắt dường như sáng lên chút đỉnh, ông nói:

- Tui người Quảng Trị, lớn lên ở Quảng Nam, nhưng có sống ở Sông Vệ, Quảng Ngãi.

Tui nói:

- Nếu vậy thì cháu nghĩ bác có biết một số người mà cháu biết.

Tới đây, bác chợt kéo tui vào một cái bàn, kéo ghế, hai bác cháu ngồi xuống nói chuyện ...

Và khi tui nói về bác NL thì bác nói bác rất thân với bác NL, bác nói về QNNT.

Tui lại hỏi:

- Bác có biết bác PH [Anmota].

Bác nói:

- Biết ! Đang sống ở San Jose.

Tui nói:

- Dạ đúng rồi.

Chợt bác hỏi tui:

- Anh họ gì ?

- Dạ cháu họ Phạm.

- Anh có biết Phạm Cúc ?

Tui nghe lạ quá, tui nói không, nhưng sau đó tui lại chợt nhớ ra giọng bác Quảng Trị pha với Quảng Nam, rồi Quảng Ngãi, nên hỏi lại:

- Chắc là bác nói đến Phạm Cung ?

- Ờ đúng rồi, Phạm Cung [nhưng vẫn nghe giống như ... Phạm Cúc :D]

- Dạ cháu có nghe nói đến cái tên nhưng thực sự cháu không biết đến người.

Bác nói Phạm Cung là người trợ giúp tài chánh cho ngôi trường QNNT. Bác nói đến những người bạn QNNT, TQT, v.v...

Bác nhắc đến những cái tên Phan Nhự Thức, Tạ Ký ... chợ bác hỏi tui:

- Anh có biết Tạ Ký không ? Người bạn thân của tôi.

Tui nói, cháu có biết đến cái tên, bác có bài thơ uống rươu ở Chợ Đũi thì phải.

Bác gật đầu nói đúng rồi ... có đăng ở trang web QNNT.

Sau đó bác hỏi thăm gia cảnh của tui ...

Và sau đó bác cháu tui từ biệt nhau ...

Tác giả của Dấu Binh Lửa. Trong sách và ngoài đời ... có lẽ ở ngoài đời ... có cái thực, cái thân, cái dân dã, cái gần gủi của người dân miền Trung hơn. Tui quí những lời ông nói thực, nói thẳng ngoài đời với một người ông chưa từng gặp bao giờ. Có lẽ đó chính là cái quí, cái đẹp của tác giả Dấu Binh Lửa !



PDK

nad
09/26/2010, 08:35 PM
wow.....nhieu Khue quá...:innocent:

sao khue nào cũng lấp lánh

hahaha....:wub: :wub: :wub:

PDK
09/26/2010, 08:38 PM
wow.....nhieu Khue quá...:innocent:

sao khue nào cũng lấp lánh

hahaha....:wub: :wub: :wub:


Phát biểu linh tinh, mất quyền lợi nghen chị nad :D



:D :D :D

nad
09/26/2010, 08:49 PM
sao khó vay he..

khen mòa cũng ko chiu nũa.

:wub: :wub: :wub:

nước mặn
09/26/2010, 09:08 PM
wow.....nhieu Khue quá...:innocent:

sao khue nào cũng lấp lánh

hahaha....:wub: :wub: :wub:

"nhieu Khue" mà lúc đầu tui đọc lộn là "nhiêu khê".
mà "khuê" nghĩa là gì hê?

PDK
09/26/2010, 09:15 PM
mà "khuê" nghĩa là gì hê?


Tùy theo khi anh liệng cái mu rùa ra nó ... Sấp hay Ngữa :D ha ha.



:D :D :D

nước mặn
09/26/2010, 09:19 PM
Gieo quẻ mấy lần chỉ toàn nằm ngữa (khuê phòng hahaha) nên muốn hỏi thêm nghĩa sấp :D :D

PDK
09/26/2010, 09:22 PM
Gieo quẻ mấy lần chỉ toàn nằm ngữa (khuê phòng hahaha) nên muốn hỏi thêm nghĩa sấp :D :D


Để ... sáng mai trả lời :D Hê hê

Hổng biết ... Sấp ... hay ... Ngữa ... tối nay :wub:




:D :D :D

nước mặn
09/26/2010, 09:27 PM
Hổng biết ... Sấp ... hay ... Ngữa ... tối nay
:thumbsup: :thumbsup: :thumbsup:

1. khuê
1. cửa tò vò (cửa trên tròn dưới vuông)
2. khuê phòng (chỗ con gái ở)
-------------
2. khuê
cắt
-------------
3
1. ngọc khuê
2. nguyên tố silic, Si
-------------
4. khuê
sao Khuê (một trong Nhị thập bát tú, tượng trưng cho văn chương)
-------------
5. khuê
con cá hồi
-------------
6. khuê
áo cánh dài, áo choàng của đàn bà
-------------
7. khuê
ngang trái, mâu thuẫn nhau
-------------
8. khuê
lãng tai, nghễnh ngãng
-------------
9. khuê
rắn vipe (một loại rắn độc)
-------------
10. khuê
1. (tên đất, xem: hạ khuê 下邽, thượng khuê 上邽)
2. họ Khuê

PDK
09/26/2010, 09:50 PM
Một cái Tên !


Tên tui :D


Anh NM muốn hỏi cái tên của tui phải hông :D. Tên của tui có cái lịch sử đường hoàng nghen :D Hê hê. Để tui kể cho nghe.

Hồi nhỏ, ngày mà tui cảm nhận được cái tên của mình là ngày đầu tiên tui đi học.

Hôm đó, ông nội tui chở tui đi đến trường, dẫn tui vào lớp, và trên cái túi của tui có ghi cái tên của tui. Ông dặn dò tui kỹ lưỡng, xong trở về nhà.

Thiệt tình thì lúc đầu tui cũng ... méc cỡ với cái tên của mình lắm. Vì đúng như bảng tra từ điển của anh đề ở trên, tui chỉ biết, vào lúc ấy có một cái nghĩa duy nhứt là Khuê Phòng. Nghe nó ... con gái sao đó !

Một thời gian ngắn sau, tui ... bạo dạn ... hỏi má tui tại sao ... tên tui là Khuê !

Bản tính tui thuộc loại méc cỡ, nên việc hỏi này cũng là một việc khó khăn trần ai khoai củ :D Phải vượt qua mọi ... nhút nhát mới dám hỏi !

Má tui trả lời rằng ... tên con là do ông nội con đặt ra ! và Má tui kể cho tui nghe cái lý do tại sao ông nội tui chọn tên đặt cho tui.

Trên ba tui còn có bác tui [ông bác mất cách đây vài năm], nhưng ba tui lập gia đình rất sớm. Và hiển nhiên, con trai của ba tui ... tự động ... làm cháu đích tôn !

Trên tui còn có một người anh, nhưng anh này mới sinh ra vài ngày đã mất. Do đó, khi sanh ra tui, ông nội, bà nội tui mừng lắm vì là ... thằng cháu đích tôn ! [hiển nhiên cho đến khi bác tui có vợ, có con trai thì ... cái "chức vị" đó ... tự động ... chuyển lại :D] Do đó tui là ... thèng cháu đích tôn của ông nội tui, và ông nội tui ... muốn đặt tên cho cháu đích tôn !

Tui lân la lại hỏi nội tui:

- Nội ơi nội, sao nội đặt tên con là Khuê !

Với Nội tui thì khác. Tui rất gần gủi với ông bà Nội. Nên việc hỏi ông bà là một việc ... dễ làm cho tui lắm :D.

Và câu trả lời của nội tui ... không có trong từ điển mà anh tra đâu.

Tên tui xuất phát từ tên một vị tướng của nhà Thương của triều Trụ Vương tại Trung Quốc. Đó là tên một vị tướng chống giữ nhà Thương khi Châu Vương với Khương Tử Nha và chư hầu đang ồ ạt kéo quân về lật đổ triều đại nhà Thương và lập nên nhà Châu tại Trung Quốc [có khi người ta gọi là nhà Chu]. Ông tướng này hình như có tên là Trần Khuê thì phải [ông tướng này có tài ... độn thổ ! Dường như bị chết khi độn thổ sang bên quân Châu nhưng bị Khương Tử Nha ... làm phép cứng đất ... nên chết :D]. Ông tui chỉ nói rằng tên tui là tên của một vị tướng trong truyện Phong Thần, nhưng lúc đó tui quá nhỏ và chưa đọc chuyện Phong Thần. Sau này đọc được, nhớ lại lời nội nói, tui mới biết ...

Đến khi tui đặt tên cho con tui, Cu Bi và Cu Bo, tui chỉ đặt tên cho tụi nó ... có vần với tên tui :D

Mong sao tụi nó ... Ca Hát ... chứ đừng ... Khờ khạo. Nếu có ... KHờ khạo ... thì ... dẫn luôn con bác IM đi theo :D ha ha.



:D :D :D

bilu
09/27/2010, 09:42 AM
Dzậy mà trước nay trên mạng lưu truyền và tui cũng nghĩ như vậy...là do người bạn của ổng viết...chứ không phải ổng viết?






6. khuê
áo cánh dài, áo choàng của đàn bà
-------------
7. khuê
ngang trái, mâu thuẫn nhau
-------------
8. khuê
lãng tai, nghễnh ngãng
-------------
9. khuê
rắn vipe (một loại rắn độc)


không biết là Khuê nào đây? :rolleyes:

:D :D :D

IceMan
09/27/2010, 03:07 PM
Dzậy mà trước nay trên mạng lưu truyền và tui cũng nghĩ như vậy...là do người bạn của ổng viết...chứ không phải ổng viết?





không biết là Khuê nào đây? :rolleyes:

:D :D :D

đình khuê.... đình chỉ....mọi hoạt động của khuê phòng :D :D :D

PDK
09/27/2010, 04:07 PM
đình khuê.... đình chỉ....mọi hoạt động của khuê phòng :D :D :D



Ha ha. Cái ý hay nhứt mòa từ xưa giờ trong đời tui chưa nghĩ ra và chưa từng bao giờ nghe đến :thumbsup:

Xưa giờ tui chỉ nghĩ Đình Chùa với Khuê Phòng coi bộ khó tác hợp được với nhau :D



:D :D :D