PDA

View Full Version : Sài gòn Giải Phóng



anmota
06/23/2008, 11:11 AM
<TABLE style="BORDER-COLLAPSE: collapse" cellSpacing=0 cellPadding=3 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=foldertop_link vAlign=top align=left height=18>PHÓNG SỰ - KÝ SỰ</TD></TR></TBODY></TABLE><TABLE cellSpacing=3 cellPadding=0 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD class=in_newstitle vAlign=top align=left>Buồn vui nữ công nhân giày da</TD></TR><TR><TD class=in_timepost vAlign=top align=left bgColor=#ffffff height=16>Thứ hai, 23/06/2008, 15:55 (GMT+7)</TD></TR><TR><TD class=tintop_text vAlign=top align=left>“Thợ giày da chúng em quanh năm suốt tháng đầu tắt mặt tối với đường kim mũi chỉ, thức khuya dậy sớm, thời gian đâu mà đi chơi, giao lưu văn hóa. Nhiều người đã 40 tuổi mà vẫn cô đơn, em cũng thế”. Mở đầu câu chuyện, chị Nguyễn Thị Huyền, quê Thanh Hóa, cán bộ phụ trách quản lý nhân sự hành chính, sản xuất khâu thành hình của Xí nghiệp Giày da Tramatsuco (thành phố Vũng Tàu) tâm sự.
Việc làm bấp bênh, lương không ổn định

<TABLE cellSpacing=0 cellPadding=3 width=1 align=right border=0><TBODY><TR><TD>http://www.sggp.org.vn/dataimages/original/2008/6/images252144_w5a.jpg (http://www.sggp.org.vn/dataimages/original/2008/6/images252144_w5a.jpg) </TD></TR><TR><TD class=Image>Ngoài giờ làm việc ở xí nghiệp, công nhân giày da còn tranh thủ may thêm hàng gia công buổi tối ở nhà trọ để kiếm thêm thu nhập
</TD></TR></TBODY></TABLE>
Ở thành phố Vũng Tàu có hơn 20.000 công nhân làm ở các xí nghiệp may xuất khẩu của các công ty nước ngoài, trong đó tại Xí nghiệp Giày da Tramatsuco, công nhân nữ làm giày da là nhiều nhất.
Họ đến từ nhiều tỉnh khác nhau, công việc của họ ngồi trên ghế may công nghiệp bằng máy tưởng như nhàn hạ, song thực tế rất khó nhọc. Một ngày mới bắt đầu với lịch thời gian siết chặt: 6g30 sáng vào ca, làm đến 12g thì ăn cơm trưa. Nghỉ trưa tại chỗ, đến 13g15 thì vào ca chiều đến 18g. Nếu tăng ca, đến 21g30 đêm mới được nghỉ. Ngày tiếp ngày, tháng tiếp tháng, những cô thợ như con ong chăm chỉ cho ra những đôi giày đẹp đẽ xuất khẩu sang các nước. Một tháng chỉ nghỉ được 2 ngày (dĩ nhiên 2 ngày nghỉ ấy không lương và không phải mùa tăng ca), song nếu nghỉ 1 ngày ngoài tiêu chuẩn mà không báo cáo sẽ bị trừ 50.000đ vào tiền lương cuối tháng.

Chị Nguyễn Thị Huyền (sinh năm 1972) quê Thanh Hóa, làm công nhân ở Xí nghiệp Giày da Tramatsuco đã hơn 10 năm. Huyền tâm sự: “Tôi đã có 8 năm miệt mài bên bàn máy khâu. Bây giờ ở cương vị quản lý nhân sự hành chính song đồng lương cũng chỉ đủ nuôi sống bản thân mình một cách tằn tiện. Ngoài tiền ăn, tiền thuê nhà, tiền điện nước, số còn lại dư dả chẳng đáng là bao, may quần áo là hết”.
Khi tôi hỏi công việc có ổn định, chị Huyền cho biết: “Một năm, công nhân giày da có ít nhất gần 3 tháng không có việc làm, trong thời gian ấy, xí nghiệp chỉ hỗ trợ cho 15% lương thất nghiệp, tức là được hơn 100.000đ/tháng. Còn lại tất cả chị em phải tự lo, có nhiều người bỏ việc luôn hoặc đi tìm việc ở công ty khác. Thường thì hai tháng 4 và 5 là chơi dài nhưng đến cuối năm thì vắt chân lên cổ mà làm cũng không hết việc, không đủ hàng cho công ty. Ngày tăng ca phải làm 12 tiếng nhưng cũng chỉ thêm được 300.000đ là nhiều. Nói chung đã làm nghề này là chấp nhận việc làm bấp bênh, lương không ổn định, đời sống khó khăn”.
Giày xuất khẩu “dẫm nát” tuổi thanh xuân
Những cô gái làm công nhân giày da thường ví như vậy. “Một năm 365 ngày thì có 300 ngày tăng ca, còn thời gian đâu mà giao lưu tìm bạn. Có chị em may mắn lấy chồng là lính hải quân, còn đa phần vẫn cô đơn, chẳng lẽ lại làm chuyện cọc đi tìm trâu?”, chị Phan Thị Trường, năm nay đã 37 tuổi, chân tình tâm sự.

Sau 12 giờ căng thẳng với đường kim mũi chỉ, 10 đầu ngón tay như tê dại, người đau ê ẩm, chị Lê Thị Ngọc (ở Phước Thành, phường 12, TP Vũng Tàu) cùng 4 chị em khác về căn phòng trọ của mình. Họ xúm nhau nấu ăn, người nhặt rau, người vo gạo. Căn phòng chật hẹp chỉ đủ một ô vệ sinh và trải một chiếc chiếu. Bữa cơm của họ đạm bạc với đĩa rau muống luộc, mấy miếng đậu phụ và vài con cá biển kho.
Tôi hỏi “Các em ăn thế này sao có sức khỏe mà làm việc?”, các cô trả lời: “Thế này là sang rồi đấy. Thật ra chúng em cũng muốn tiết kiệm dành tiền để lấy chồng nữa, nhờ nhà báo tìm cho một mảnh tình rách vắt vai được không”. Ngọc cười rồi nói tiếp: “Với chưa đầy một triệu đồng tiền lương, chúng em phải trả tiền thuê nhà, trang trải cuộc sống. Có chị em còn phải giúp đỡ gia đình ngoài Bắc nuôi em ăn học”. “Còn chuyện riêng tư thế nào?”. “Làm gì có thời gian mà riêng với tư. Cả năm quần quật với đôi giày xuất khẩu, nó đã dẫm nát tuổi thanh xuân của chúng em rồi. Dãy phòng trọ này, ai cũng cô đơn. Ở tập thể cũng vui, chuyện gì cũng biết, việc gì cũng làm chung, chỉ có điều cô đơn thì không ai biết”…
Không thể viết hết những niềm vui nỗi buồn của những cô gái thợ giày da, song điều ghi nhận và đáng trân trọng ở họ là đức tính cần cù chịu khó, làm lụng vất vả để lấy tiền giúp đỡ gia đình và nuôi sống bản thân. Với họ, tuổi xuân dần trôi theo thời gian, đồng nghĩa với bao điều trăn trở và luôn mơ về một gia đình bé nhỏ hạnh phúc.

Mai Thắng
</TD></TR></TBODY></TABLE>

PDK
06/23/2008, 11:22 AM
“Nhiều người đã 40 tuổi mà vẫn cô đơn, em cũng thế”



Em ... cũng thế ... :D :D


:D :D :D

nước mặn
06/23/2008, 12:33 PM
Em ... cũng thế ... :D :D
:D :D :D

Trời! Tui tưởng bác PDK yên bề rồi chứ?
(Lưng cõng mảnh tình chính, hai vai vắt cu Bi, cu Bo).
Bộ bây giờ muốn hất cu Bi, cu Bo xuống để tìm "hai mảnh tình rách vắt vai" (*) nữa sao?


(*) Thê thảm thiệt nghen mấy bác. Làm tui nhớ cái thời mới qua, lêu bêu trên đất Mỹ mênh mông nầy. Chắc phải mở topic "Những mảnh tình rách vắt vai" để hứng thơ/ văn thiên hạ.

PDK
06/23/2008, 12:50 PM
Trời! Tui tưởng bác PDK yên bề rồi chứ?
(Lưng cõng mảnh tình chính, hai vai vắt cu Bi, cu Bo).
Bộ bây giờ muốn hất cu Bi, cu Bo xuống để tìm "hai mảnh tình rách vắt vai" (*) nữa sao?


(*) Thê thảm thiệt nghen mấy bác. Làm tui nhớ cái thời mới qua, lêu bêu trên đất Mỹ mênh mông nầy. Chắc phải mở topic "Những mảnh tình rách vắt vai" để hứng thơ/ văn thiên hạ.



Những mảnh tình vắt vai

Tác giả: Ấu Tím



“Tui thề tui hổng yêu ai, dì nguời ta cứ phụ tui gòai”
Giọng chị Hai hát nghe rầu thúi ruột. Cái âm giọng miền Nam rặt thấy thuơng làm sao.
- Chị Hai à ! chị hát chi một bản nhạc hoài hủy dị chị ?”
- Thì tui bị phụ phàng, tui hát dị chớ sao.”
- Bị phụ phàng là sao chớ ?”
- Chèn đét, phụ phàng là mình thích nó, nó thích mình hai đứa thích nhao, cái gồi nó bỏ mình cái đùng, đi lấy con nhỏ khác chớ sao ?”
- Chị kể tui nghe đuợc hôn ?”
Tui tên Lụa, ông già tía tui muốn đời tui suông sẻ, dịu nhiểu như sa Tân Châu, như lụa xứ Xiêm mà cho tui cái tên như dị. Tên cúng cơm tui điệu đàng mà đế ai biết đặng gọi , ngừi ta gọi tui là con Hai Đẹt. Hồi đó sanh con ra , phải kiêu nó bằng cái tên xấu xí, ra xóm ban điêm phải quẹt lọ nghẹ lên trán để xí gạt quỉ thần, hỗng thôi mấy ổng bắt mất. Rồi tui bị dính cứng ngắt dí cái tên Đẹt đó. Gọi tui tên Đẹt mà tui hỗng đẹt chút nào, ông bà nói con gái muời bảy bẻ gẫy sừng trâu , tui chấp ông bà hai năm, mới mười lăm tuổi tui đà trổ mã con gái.
Tui biết luyến lưu, biết thuơng nhớ âm thầm mà hỗng rõ rệt thuơng ai mới khổ chớ, tui tuởng thằng Năm, thằng Ba , thằng Bảy để ý đến tui ráo nạo. Tui bắt đầu biết liếc con mắt dòm mấy thẳng khi tui đi ngang qua tụi nó, biết đi sao cho ra tuớng xà tuớng điểu, mà trí não tui con nít trân thấy mẹ. Bà ngọai tui bả la tui ào ào:
- Đẹt , mày ăn cơm đơm ra dĩa dậy là theo trai không cần cao trầu cứi gả nghen con, tao đập mày chết cha ngheo, dô lấy chén ăn hôn.
không thì
- Tổ cha mày con Đẹt, mày ga hàng ba ngồi xọc chơn xọc cẳng dị là mày chù mày ẻo gia phong rối rắm, mày khiến chai nó dòm ngó dô mày, có ngày xách giỏ ga đi không lời từ giã ông bà cha má , làng xóm chửi thúi đầu tao không biết dậy con dậy cháu.”
Con gái nhà quê như tui, đuợc cầm cây viết là chiện hỗng có, ba cái cù nghéo, cái cuốc, cái leng là tui rành sáu câu. Mùa lúa nắng chang ra đồng phơi nắng tui hậm hực chong lòng biết nhiêu mà nói ,
“ Trắng da là bởi phấn dồi
đen da là bởi em ngồi chợ trưa”
ai nói sao nói, tui thấy mấy con nhỏ nhà giào bán chạp phô, da nó in như trứng gà bóc. Da tui chừng một nắng , nó đen thủi đen thui. Tui chùm tui chụp biết nhiêu, nắng nó ăn dô là khó nhả. Tui nghe mấy bà ngòai chợ chỉ dạy, đào củ huệ, trét lên da mặt , qua một điêm, da tui nó sần đỏ như mắc bịnh cùi, tui trốn hết mấy ngày trong nhà không dám ló mặt ra ngòai hóng mát. Mà rồi tui cũng dậy thì, cái thì con gái y như cái búp bông huờng, hé mở. Tui hết dám ra ruộng tắm mưa như hồi bộ ngực tui còn lép xẹp. Má tui bả đâu hay, tui có kỳ có nguyệt. Tui dấu bả còn hơn con mèo cào đất đem chôn đồ phế thải. Tui kiếm khăn khố tui che tui đậy, tui mang ba cái khăn rằn quấn xiết không cho bộ ngực nhú mầm, khúc này tui lo rầu dữ lắm lận , tui hỗng biết tui có mắc bịnh nan y chi hôn, có gần chết âm thầm bỏ tía má tui, dí bà ngoại tui hôn. Cho tới bữa má tui khiều tui dô nói nhỏ :
- Chèn ơi Đẹt, bay có kinh rồi ha, sao không nói dí má chớ , con gái có cái dụ này là phải lo mà tránh xa đám đờn ông con trai nghe hôn, nó đụng tay mày là cái bụng mày chuơng phình lên y như thằng chỏng duới muơng, bay đừng ngu mà ngồi xệp xuống cái đòn mấy thẳng mới đứng dậy nghen , cái hơi nóng đờn ông mà xâm nhập dô máu huyết mày là mày mất hồn mất xác, tan tác đời hoa, lạc lòai đời phuợng , hỗng có phuơng đặng kiếm tấm chồng. Hễ có kỳ nhớ đừng tới lui nơi miễu thờ, đừng ghé ngang khu cúng quảy, đừng láng xáng dô chỗ thầy bà, chiều tà u chạy dô nhà, đừng lóng ngóng ngòai hàng ba , binh tuớng nó đi ngang bắt vía. Má nói dị bay nhớ hết hôn. Đờn bà con gái, có nhiêu đó đặng thủ thân , lo mà kình chống dí hà bá thiên binh nghen con.
Sau bài học làm thân con gái của má tui, tui sợ con trai thấy ông bà ông vải. Tui thấy nó từ xa tui lo đi qua phía khác, mà ngộ nghen, hễ mình sợ nó , nó theo mình. Đám ruộng nào có tui đến mần hầu như đám con trai trong xóm nó cũng mần theo. Nhà nào mà hỗng có ruộng. Hôm nay tui giúp anh, ngày mơi anh giúp tui , mần xoay công dị đỡ mệt lắm chứ chơi ha. Bà ngọai tui đánh mùi mấy thằng ôn theo con cháu gái hây hây của bả, bả theo tui khích rịt , tui đi chợ, bả rảo theo sau, tui xà dô gánh bánh bèo bì, bả ghé dô hàng bánh đúc, tui bang qua khu hàng khô, bả xề qua khu trầu lá. Tui qua nhà con Tám, bả ghé nhà bà Năm. Hai bà cháu tui hình bóng sóng đôi như hai cây dừa bên cái ao đầu xóm. Bả bắt đầu ngấm nghé dòm chom lỏm mấy thằng trong xóm, coi thằng nào tuớng tá ngon ngon , để bả nhận làm nghĩa tế. Y cha kể mà cho hết ngọn ngành tình ái, nó dài thăm thẳm chiều trôi, hồi má tui tới tuổi cặp kê, bà ngoại tui cũng đã từng chọn rể ; chọn đuợc nguời ưng bụng bả khiều tới nhà cho ăn bánh xèo, bánh đúc. Bả nấu canh khoai mỡ, khìa dĩa tép rang, chưng thố mắm lóc, chiên đám rô mề, ê hề bánh trái. Mùa nào bánh nấy, đuợc ăn , đuợc ngắm má tui, đuợc bà ngoại tui bỏ nhỏ ngọt ngào, ổng già tía tui , ừa ổng là ông già tía tui á ;vuớng luới má tui cái một, tuơng tư má tui cái một. Mới đầu ổng ghé nhà, tại bà ngoại tui kiêu, ghé riếc quen đuờng, hỗng ghé thấy nhớ. Mới đầu ổng tuởng tại bà ngoại tui cho ăn ngon nhớ lâu, ai dè, tại cái miệng má tui cuời, tại mồ hôi bệt đám tóc mai , dính dô mặt làm tăng vẻ mỹ miều xuân sắc của bả,. Rồi hai ông bà sáp dô, sóng đôi đến giờ. Lâu lâu ba tui bỏ nhỏ :
- Con Đẹt lo học nấu nuớng, mơi mốt chồng mày nó nhờ giống tao.
Ổng nói mà mắt ổng còn liếc má tui tình tứ.
“Đuờng tình yêu nhiều nỗi gian nan, ai không qua không phải là ngừi” , bà ngoại tui tính coi mòi chắc mẩm như bắp đã trổ hoa, mà rồi thành non èo non uột , bị dì tui không đẹp như má tui , nên mấy thẳng ghé ăn thủng nồi cơm, mòn ba cái đòn mà hỗng thấy thằng nào quen mùi, quen vị. Tui thì sợ ba điều má tui truyền dạy, sợ cái bụng nổi trống chầu, nên thấy mấy thẳng đâu là tui trốn kín mít sau bụi tre tàu. Hễ mở miệng là tui lầu bầu, hễ tui phải dô phụ ngoại tui, là tui đá cái thúng, đạp cái nia, chưa kể hễ ngoại tui biểu tui mần khéo tui cố tình làm cho nó hư nó xấu. Dí lợi chiêu thức của ngọai hết còn hạp thời, hạp tiết , nó cổ lậu cũ mèm, mà tui biết vì ngoại thuơng tui mà lo mà tính.
Tui muốn tự ên tui, lựa một nguời quân tử cho tui, đặng tui phò, đặng tui thuơng tui nhớ. Tui hỗng ưa mấy thằng xum xoe bu ngoại tui đặng đuợc ăn chùa ăn miễu, mà hễ ngoại tui cần nó phụ chút chiện như xay lúa, gánh rạ là nó trốn tuốt bỏ thí đó, cũng con Hai Đẹt này mần.
Tui chấm thằng Phuớc con nhà xay lúa. Thẳng có mái tóc thiệt ngộ, ra tới lộ gặp gió là nó bay bay. Thẳng không để tóc muỗng dùa như mấy thằng ngoại tui chấm, chưa kể bộ dó bảnh bao, thuông thả. Tui chấm nó mà nó không hay, nên một bữa nó ra đi mịt mù không quay trở lại.
Tui qua tới tuổi đôi tám trăng rằm, mà chưa có gì chuyển biến, ngoại tui bàn dí tía má tui cho tui lên thành ở đặng học may. Tui ở nhà cô Ba tui, bả mần thợ may, chu mẹc ơi nguời ta nói thợ rèn ăn sắt, thợ may ăn vải , tui lên ở dí bả mới chưa đầy tháng, bả may cho tui chục bộ bà ba, mặc hỗng hết , bả nói tui ăn bận quê chờ quê chật, ma nào nó thèm tui. Chắc mẩm bà ngoại tui có nói gì dí bả, nên bả mới lo cho tui như dị.
Rồi chiện tình đầu của tui xuất hiện, đó là anh học sanh trọ học ở xế nhà cô Ba tui. Điêm tui ra ngõ gánh nước, ảnh ngồi trên lan can dòm xuống , đốm lửa thuốc lá đỏ như mắt ma làm tui sợ , buớc hụt nhịp té nhào, đó là hồi ảnh biết tui. Niềm vui của tui là từ ngày lên thành tui không bị kiêu là đẹt này đẹt nọ, cô Ba tui kêu tui Lụa à, Lụa ơi hay như con chèo bẻo kêu chiều , dịu nhiểu. Con Bảy nói tui hay, ảnh tên Tuấn. Từ ngày có ảnh tui siêng gánh nuớc biết nhiêu mà nói, con Bảy gặp tui là mang lời ảnh nói tui nghe , cho đến một bữa ảnh xuất hiện ngay bên phông tên nuớc, giả ngộ đi lấy nuớc thay con Bảy. Tui run như con chó mực bị lọt xuống muơng, như con cá lóc quảy hà rầm trong rổ, khi ảnh đứng gần tui. Ảnh nói :
- Trăng hôm nay thiệt ngộ hen cô ?
tui quýnh qúang
- Dà, ngộ.
- Cô duới Long An lên ha?
- Dà, Long An .
chèn ơi tay tui xiết cái chéo áo muốn rách , ảnh cứ hỏi, tui cứ “dà” nhịp , đến hồi thùng nuớc đầy, tui phải gánh dìa, ảnh phụ tui tới ngay nhà rồi đuờng ai nấy buớc.
Có lẽ vì má tui hù tui dữ qúa, mà hễ ảnh sáp tới tui thụt cà lui, ảnh tính nắm tay tui , tui tính la làng tháo chạy mà ảnh buông tui cái bịch. Một sáng sau cơn mưa nguyên đêm não nuột, tui hết thấy ảnh xuất hiện trên lan can nhà con Bảy. Tui u qua nhà nó, nó nói tui nghe ảnh đi quân dịch mất mẹ nó rồi. Tui buồn hiu hắt suơng thu, tui chèo queo chèo quẻo, chưa tới nỗi bịnh tuơng tư như con công chúa trong tuồng tích yêu thằng cha Truơng Chi có tiếng sáo ngọt lịm đuờng phèn. Mà lòng tui bổi hổi bồi hồi nhớ cái giọng ảnh hỏi tui, nhớ cái tình tiết ảnh tính cầm tay tui, mà má tui rần rần nóng hổi.
Rồi tới mối tình thứ hai, mối tình này tui đặt nó tên mối tình anh bán gạo, thay cho chuyện tình đầu phông tên nuớc của tui. Cô Ba tui thiệt khó, ăn gạo đòi phải gạo thơm thứ thiệt, hột gạo thon thẻ thơm nức đều rắp y nhau, bị dị mà cổ kêu mấy bà ngòai chợ hễ có phải mang tới tận nhà cho cổ. Nghe tiếng xe bịch bịch truớc nhà là cô tui kiêu :
- Lụa à, ra phụ ảnh mang gạo dô con.
Chèn đét, ảnh cao hơn tui hai cái đầu, tuớng bự sư mà cần tui phụ ha , hỗng lẽ tui cãi, mà chắc cô Ba tui kỹ tính, sợ ảnh mang gạo dô nhà, dòm ngó tới tư gia của cổ . Ảnh xách bao gạo một tay chớ mấy, còn tui phải kéo lê nó trên sàn gạch ạch đụi mang ra sau bếp.
Cứ dị hòai, mà hai đứa tui có nháy mắt dí nhao. Ảnh dòm tui lom lom, tui đã qua mối tình phông tên nuớc, nên dòm lợi thiệt kỹ càng, bị dì hồi anh Tuấn ra đi, nhớ ảnh mà tui đế tuởng tuợng ra nổi cái bản mặt ảnh ra sao mới tức cành hông chớ. Anh này tên Thắm, tui kể cô Ba tui nghe , cô cuời ha há :
- Chèn ơi, con trai tên Thắm thiệt kỳ hen bay, chắc ông già tía nó đặt tên theo vần, con chị tên Tình, thằng em tên Thắm, con nhỏ em trúng ngay cái tên Thiết, thiệt ngặt mà.
May mà em kế tui là con trai nên nó mang tên Là cũng đỡ khổ.
Anh Thắm thiệt thắm nghen, ảnh nói chiện nhỏ híu, muốn nghe tui phải đến thiệt gần, gần đây là cũng cách cỡ ba viên gạch bông, chớ tui hỗng dám ghé gần hơn, sợ cái hơi nóng hừng hừng của ảnh dính dô tui. Một lần ảnh đưa tui lá thơ , chong thơ ảnh nói ảnh muốn làm thân dí tui, ảnh còn cho tui tấm hình, sau tấm hình anh ghi như dì nè ,“Tặng em Lụa tấm hình làm kỷ niệm” . Tui đánh vần trật bảng họng mới ra hết câu ảnh viết.Tui dấu cô Ba tui kỹ lắm, lỡ bả biết méc dí ngoại tui là có màn tui bị chuởi thúi đầu.
Chữ nghĩa tui có nhiêu đâu, nên tui hỗng viết đuợc câu nào trả lời ảnh. Chuyện tình tui tồn tại đâu chừng chục lần giao gạo , đến một ngày ảnh hỗng ghé nữa mà là con Thiết, em của ảnh tới, nó tà lẹt khoe dí cô Ba tui, anh Thắm của nó mới lấy vợ , con vợ của ảnh là con của tiệm vàng Mỹ Huê đầu chợ. Chiều đó , lúc nấu cơm , tui quăng tấm hình ảnh tặng thẳng dô ông lò cho nó cháy tiêu đi chiện tình anh bán gạo .
- Chị Hai à, chị hát là chị thề hỗng yêu ai mà , yêu là dữ dội lắm lận kìa, là có mắm tay hen, có hẹn hò hen, có hung nữa đó, chiện của chị chưa tới hồi gây cấn, chưa thấy chị bị nguời ta hung, chưa thấy chị ngả đầu vô vai nguời ta, chưa thấy chị lén đi chơi dí nguời ta mà chị đã thề không yêu ai nữa là sao ? Phải mà chị dám dị là anh Tuấn dí anh Thắm đâu bỏ chị đi. Lần sau ai viết thơ cho chị, nhớ mang lại tui viết trả lời nguời ta cho nghen.
- Thôi đi Tám , mày xúi tao dị, lỡ cái bụng tao chuơng xình lên có nuớc bà ngọai mang tao đi câu xấu, má tao mang tao xẻ ba bốn dồn mắm, chết dị hôi rình.

<!-- / message --><!-- sig --> Ấu Tím. 2005