PDA

View Full Version : Đàn chim Việt



doankiem
07/01/2008, 06:48 AM
Từ: DCVOnline

Mời quý bạn đọc ghé lại trang nhà tại http://dcvonline.net (http://dcvonline.net/) Và xin quý độc giả giới thiệu dcvonline.net (http://dcvonline.net/) với bà con, bè bạn.

Trân trọng,

Lã Mạnh Hùng Editor-in-Chief

BBT - DCVOnline

PDK
07/01/2008, 06:59 AM
Từ: DCVOnline

Mời quý bạn đọc ghé lại trang nhà tại http://dcvonline.net (http://dcvonline.net/) Và xin quý độc giả giới thiệu dcvonline.net (http://dcvonline.net/) với bà con, bè bạn.

Trân trọng,

Lã Mạnh Hùng Editor-in-Chief

BBT - DCVOnline

Interesting nghen :innocent:. Ngày "xưa" Đàn Chim Việt tụ họp về New Jersey, giờ ... chim ... lạnh quá, chim bay về ... xứ nóng ... Garland (suburb of Dallas, Texas). Trên đường bay, chim mỏi cánh ... rơi rụng bớt ... vài anh tham ... en khế trả vàng :sweatingb:sweatingb

Anh BL có tài ... dụ chim ... bay về nghen :thumbsup: Ha ha. Coi chừng bay về ảnh vặt lông, lặt cánh trụi lủi à nghen :D :D. Ha ha.




:innocent::innocent::innocent:

Phuc That Bich
07/01/2008, 01:46 PM
Interesting nghen :innocent:. Ngày "xưa" Đàn Chim Việt tụ họp về New Jersey, giờ ... chim ... lạnh quá, chim bay về ... xứ nóng ... Garland (suburb of Dallas, Texas). Trên đường bay, chim mỏi cánh ... rơi rụng bớt ... vài anh tham ... en khế trả vàng :sweatingb:sweatingb

Anh BL có tài ... dụ chim ... bay về nghen :thumbsup: Ha ha. Coi chừng bay về ảnh vặt lông, lặt cánh trụi lủi à nghen :D :D. Ha ha.




:innocent::innocent::innocent:

Hahaha Anh BL có tài dụ chim mòa en nhằm gì, bác PDK tui cầm con chim trên tay mòa còn chưa thèm nói đây nề :D :D

PDK
07/01/2008, 06:54 PM
Hahaha Anh BL có tài dụ chim mòa en nhằm gì, bác PDK tui cầm con chim trên tay mòa còn chưa thèm nói đây nề :D :D

Cầm con chim trên tay vẽn chưa bằng thầy PTB ... thả chim :D :D Ha ha.



:D :D :D

bilu
07/02/2008, 10:59 AM
tui nhớ lúc trước lòa danchimviet dọt com mòa sao bây giờ thành dcvietonline dọt net rùi hở Boác ĐK. Lại tan đàn "gẫy cánh" (chim Việt) rùi ư??? :sweatingb:sweatingb:sweatingb

:D :D :D

doankiem
07/02/2008, 06:12 PM
tui nhớ lúc trước lòa danchimviet dọt com mòa sao bây giờ thành dcvietonline dọt net rùi hở Boác ĐK. Lại tan đàn "gẫy cánh" (chim Việt) rùi ư??? :sweatingb:sweatingb:sweatingb

:D :D :D

Hình như là vậy :D

doankiem
07/06/2008, 02:08 PM
Báo Đàn Chim Việt mỗi con bay một nơi . Một con xuống hố, một con lên trời.

http://vietland.net/images/dcv.jpg


Nguyễn Thị Song Hậu

Cách đây gần một tháng, nhiều người đã bất ngờ khi không vào được trang mạng danchimviet.com . Một số độc giả cho rằng chắc thủ phạm đây chính là bọn hackers phá phách như thường lệ những trang mạng Dân Chủ, nhưng bất ngờ hai tuần sau thì một trang mạng mang sắc thái cũ của tờ báo Đàn Chim Việt ra đời trong cái domain mới là DCVonline.net .

Với một lực lượng hùng hậu như Lã Mạnh Hùng, Editor-in-Chief Nguyên Hân, News Editor, Hoàng Vinh, Editor/Copy Editor, Vũ Huy Lâm, Front Page Forum Moderator (Lead)' Tiêu Sơn, Art Editor' Nguyên Hiền, Multilingual Forum Co-Administrator . Cô software Engineer khả ái (chửa chồng) Phan Bích Vân và ông Trần Vũ sẽ làm điều hành cho Ban kỹ thuật của tờ DCVonline .

Tuy lấy địa chỉ khác nhưng bạn đọc của Báo Đàn Chim Việt đã kéo vào sinh họat gần như đông đủ . Những bài vỡ của tờ báo mạng DCVonline.net vẫn như thường lệ trước đây ....

Gần một tháng sau thì một tờ báo Đàn Chim Việt khác lại ra mắt bạn đọc trong trang nhà danchimviet.com . Sắc thái của tờ báo nầy hòan tòan mới theo cách trình bày và Ban Biên Tập gồm : Huỳnh Kim Khánh , Đổ Kh. ,Nguyễn Hữu Liêm ,Cao Ngọc Quỳnh , Nguyễn Thanh Sơn , Võ Ti và Ban Kỹ Thuật sẽ do Mario Zigliotto , Nguyễn Thanh Sơn và Vương Thái Bình .

Hai tờ Đàn Chim Việt không những khác nhau về hình thức mà còn khác nhau cả nội dung và đường lối . Tờ DCVonline.net mang hình thức cổ võ tranh đấu dân chủ và đối lập với đảng CSVN trong khi đó tờ danchimviet.com mang tính hòa hợp hòa giải với đảng CSVN .

Tờ báo danchimviet.com hiện nay với những bài bản vừa mới trình làng đã mang sắc khí thân cộng như bài quan điểm của Cao Ngọc Quỳnh "Bay tiếp đường bay của mình" . Tuy mới mở màn nhưng tờ báo nầy chưa gì đã khoe thành tích trong bài "Chất độc Màu Da Cam." của tác giả Hùynh Kim Khánh . Chúng ta ai cũng biết là CSVN thường dùng chiêu thức "Dioxin Da Cam" để tuyên truyền cho chế độ .

Đọc thêm vài bài nữa thì đọc giả cảm thấy bốc mùi Lăng Ba Đình từ bài viết của ông Ls Nguyễn Hữu Liêm "Cho một ngôn ngữ chính trị mới: Trường hợp Đàn Chim Việt " .Nhờ ở Miền Bắc Cali nên tôi biết rõ vị LS người gốc Quảng Trị Nguyễn Hữu Liêm nầy có nhiều bài viết bốc mùi Lăng Ba Đình lâu nay . Hôm nay chúng ta lại thấy NHL nằm trong BBT của tờ Đàn Chim Việt Inc thì là "xong hàng" . Đó là lý do tại sao tờ báo nầy mở cửa được vài ngày rồi mà bạn đọc trốn mất không dám gõ cửa.

Tờ báo mới nầy đang rao bán món hàng "Hòa Giải Dân Tộc" mà mọi người không ai dám tới gần nhìn huống gì là mua đem về. Tờ báo mang tên Đàn Chim Việt mới nầy có khuynh hướng như tờ Giao Điểm hay tờ VietWeekly ở Nam Cali đã bị đồng bào VN tẩy chay nên cũng không có gì mới mẻ cho lắm . Mặc dầu mang tên màu xanh của Đàn Chim Việt cũ nhưng bên trong đôi cánh của nó được sơn bằng một lọai sơn đỏ lọai rẻ tiền .

Phái bên kia tờ DCVonline của ông Lã Mạnh Hùng tuy là một tên mới nhưng vẫn có sắc thái cũ vì nó mang đường hướng cổ súy cho Dân Chủ rõ ràng và nhờ vậy tuy là dọn hàng sang nơi khác, khách hàng vẫn kéo sang đông đủ .

Báo Đàn Chim Việt mỗi con bay một nơi , một con thì bay lên trời còn một con thì bay xuống hố .

Nguyễn Thị Song Hậu
Vietland Staff

bilu
07/07/2008, 08:29 AM
Còn chim ĐK thì sao? bay về nơi mô? chỉ thiên hay xuống lổ?

:D :D :D

doankiem
07/07/2008, 03:55 PM
Còn chim ĐK thì sao? bay về nơi mô? chỉ thiên hay xuống lổ?

:D :D :D

Dọa em chỉ là chim... gõ kiến, hổng bay lên trời mà cũng hổng bay xuống hố, chỉ suốt ngày cặm cụi, gõ gõ... kiếm ăn :D

TomCat
07/08/2008, 08:10 AM
Dọa em chỉ là chim... gõ kiến, hổng bay lên trời mà cũng hổng bay xuống hố, chỉ suốt ngày cặm cụi, gõ gõ... kiếm ăn :D

Chim ĐK thuộc loại chim nhà, ngày kiếm en, tối chim về tổ ấm, ai đâu như chim bác PDK đi lung, không cầm chưn được!!! :D

PDK
07/08/2008, 09:23 AM
Chim ĐK thuộc loại chim nhà, ngày kiếm en, tối chim về tổ ấm, ai đâu như chim bác PDK đi lung, không cầm chưn được!!! :D

Sô bác biết chim bác PDK đi lung ? Ha ha. Chim bác PDK lòa "chim lồng" đó nghen :D. Chim bác ĐK còn biết đi ... mổ, chứ chim bác PDK thì ... hổng biết cái gì ngoài cái "lồng" nữa nghen. Ha ha. :D


:D :D :D

TomCat
07/08/2008, 12:18 PM
Sô bác biết chim bác PDK đi lung ? Ha ha. Chim bác PDK lòa "chim lồng" đó nghen :D. Chim bác ĐK còn biết đi ... mổ, chứ chim bác PDK thì ... hổng biết cái gì ngoài cái "lồng" nữa nghen. Ha ha. :D


:D :D :D

Chim bác PDK đi kiếm lồng mút cali mờ hổng lung chứ gì nữa :D :D :D

doankiem
07/10/2008, 06:26 AM
Chim bác PDK đi kiếm lồng mút cali mờ hổng lung chứ gì nữa :D :D :D

Mấy bác này lung tung thiệt :D Đang nói chuyện danchimviet thành ra chuyện chim lồng :D

anmota
07/10/2008, 06:55 AM
Hai tờ Đàn Chim Việt không những khác nhau về hình thức mà còn khác nhau cả nội dung và đường lối .

Tờ http://www.DCVonline.net (http://www.dcvonline.net/) mang hình thức cổ võ tranh đấu dân chủ và đối lập với đảng CSVN

trong khi đó tờ http://www.danchimviet.com (http://www.danchimviet.com/) mang tính hòa hợp hòa giải với đảng CSVN .


================================================== ==============================

anmota
07/11/2008, 03:21 PM
Không để vùng trống, vùng trắng về công tác kiều bào (http://vietnamnet.vn/chinhtri/2008/07/793050/)(VNN 10-7-08) -- "Chỉ thị 19 sẽ tạo cú hích để công tác kiều bào sâu sát hơn..." Kiều bào sẽ nhận một cú hích! Đẩy mạnh các hoạt động đối với người VN ở nước ngoài (http://nguoivienxu.vietnamnet.vn/doisongnvx/2008/07/793089) (NVX 11-7-08) -- Theo "Chỉ thị số 19/2008/CT-TTg" thì nhà nước cần có "có hình thức khen thưởng kịp thời đối với kiều bào" Đúng quá! Kiều bào không mong gì hơn là nhận được thư khen của Đảng và Nhà nước! (Nhưng nếu gửi email thì nên cho biết trước để không bị gạt vào spam)
Công dân Việt Nam ở nước ngoài: Được bảo đảm hơn khi gặp rủi ro (http://www.laodong.com.vn/Home/quocte/2008/7/97182.laodong) (LĐ 11-7-08) -- Ahem, xe của tôi vừa bị "chúng" quẹt! Xin cho tôi biết số "hotline" của tòa đại sứ ("Cơ quan đại diện sẽ là cơ quan trực tiếp giải quyết vụ việc ngay lập tức")
Năm 2009: Sẽ tổ chức hội nghị Việt kiều trên toàn thế giới (http://www.ktdt.com.vn/newsdetail.asp?NewsId=75393&CatId=16) (KTĐT 11-7-08) -- Việt kiều tha hồ nói, tha hồ "hiến kế" nhé!

hoang_philong
07/15/2008, 11:56 PM
Tại sao đấu tranh dân chủ cho Việt Nam thâu nê sao không đấu tranh và đối lập với Cộng Sản các nước khác ví dụ như Tàu Cộng
Hòa hợp và hòa giải thì hay hơn chứ VN giờ mà vác súng ra vác súng dô tỉa chim thì còn đâu gạo mà sống

anmota
07/16/2008, 07:16 AM
" Con mắt sáng bằng hạt đậu; Trí khôn nông như đọi đèn."

Mỗi nhớ đến lời này, giật mình...
" Tui chớ ai...! "
AMT

anmota
07/16/2008, 07:41 AM
Tuổi trẻ Việt Nam – Lực lượng thay đổi?

Tiến sĩ Lê Sĩ Long
Viết cho BBC từ Houston
http://www.bbc.co.uk/f/t.gif
http://www.bbc.co.uk/f/t.gifhttp://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2006/10/20061010154825youth203.jpg
Thanh niên chiếm số lượng đông đảo trong dân số Việt NamGiới trẻ Việt Nam ngày càng được xem là lực lượng có ảnh hưởng để giúp đưa Việt Nam thành quốc gia công nghiệp hóa hiện đại. Nhưng chưa chắc họ sẽ thành lực lượng có ảnh hưởng để đưa lại một cuộc sống có những giá trị mà người Việt trân quý.
Về đối tượng của đề tài này, cuộc khảo sát dân số toàn quốc đầu tiên năm 1979 cho thấy lớp người ở tuổi 15-24 có khoảng 10.5 triệu.
Nay, với tuổi trung bình là 24 và khoảng 60% dân số 84 triệu người ở dưới tuổi 35 là những người không trực tiếp nếm trải cuộc chiến Việt Nam.
Dĩ nhiên, định nghĩa về thanh niên Việt Nam không phải đã hẳn suôn sẻ. Ví dụ, Hội Liên hiệp Thanh niên Việt Nam định nghĩa thanh niên là những người từ 15 đến 35 tuổi, trong khi các tổ chức phương Tây ở Việt Nam xác định độ tuổi này là 15-24.
Đằng sau niềm tin thị trường
Đa số các tổ chức phương Tây ở Việt Nam, ít nhất một cách kín đáo, cũng đều tin rằng với tác động của cách mạng truyền thông toàn cầu (café internet và CNN), thì việc quan niệm dân chủ bắt rễ và giới trẻ bớt cam chịu sự kiểm soát của đảng nhà nước chỉ là vấn đề thời gian.
Số lượng sinh viên đại học năm 1990 chưa đầy 200.000. Năm 2005, con số đã là hơn 1.4 triệu, theo Tổng cục Thống kê. Từ 2005 đến 2007, có thêm 97 trường đại học và cao đẳng mới thành lập, đưa tổng số các trường lên thành 352.
Việc du học nước ngoài đang trở thành nhu cầu cho những ai có khả năng. Trong giai đoạn 2000 – 2006, có khoảng 18.400 công dân Việt Nam đã vào các trường trung học và đại học ở Mỹ.
Theo cuộc Điều tra Giá trị Thế giới (World Values Survey), người Việt có tính cá nhân kinh tế - dựa trên sự ủng hộ khác biệt lợi tức và ủng hộ mức thuế thấp – còn lớn hơn người Mỹ, Canada, Trung Quốc và Nhật!
http://www.bbc.co.uk/f/t.gifhttp://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2006/03/20060306154112203.jpg
Nhiều người trẻ quan tâm có việc làm và chất lượng sống cải thiện
Tuy nhiên, sự ủng hộ thị trường của giới trẻ Việt chủ yếu dựa trên mong đợi rằng cải cách kinh tế của chính phủ sẽ tạo ra việc làm lương cao và mức sống cải thiện.
Sự ủng hộ đó chẳng hề liên quan tới niềm tin vào, và điều kiện chính trị cần cho, một nền kinh tế thị trường tự do. Thanh niên thờ ơ, hay mặc kệ, cuộc hôn nhân kỳ quái giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản. Chừng nào nền kinh tế hiện nay còn đem lại kết quả tốt, nhiều người trẻ vẫn không thấy cần có một nền kinh tế tư bản dựa trên pháp quyền.
Nó giải thích vì sao thanh niên ủng hộ nhiều khía cạnh của kinh tế thị trường, nhưng đồng thời, lại ủng hộ vai trò đầu tàu kinh tế của chính quyền.
Cũng theo Điều tra Giá trị Thế giới, đa số thanh niên ủng hộ sự khác biệt trong thu nhập và cũng đồng thời ủng hộ sở hữu nhà nước và một khái niệm dân chủ nằm gọn trong định nghĩa của nhà nước.
Vì thế, luận điểm rằng tuổi trẻ Việt Nam sẽ là lực lượng thay đổi là một sự cổ vũ hơn là thực tế.
Sự năng động về kinh tế, xã hội của nhiều thanh niên phụ thuộc vào những đổi thay bên trong các định chế nhà nước, hơn là nhờ vào một xã hội dân sự đòi thay đổi.
Thái độ của tuổi trẻ đối với kinh tế thị trường gắn chặt với mong chờ rằng nhà nước sẽ ra quyết định đúng. Rằng vai trò của giới trẻ là đi theo chứ không phải lãnh đạo, là làm giàu từ kinh tế thị trường nhưng đừng tra vấn các quyết định của lãnh đạo đảng.
Tình trạng lưỡng thể
Trong bối cảnh Việt Nam có vẻ sắp trở thành con Cọp châu Á mới, não trạng của nhiều người trẻ là “hướng về tương lai” và để cho các “nhà bất đồng chính kiến” già nua và Việt kiều bất mãn cứ bi quan về chính trị đời thường của Việt Nam. Một mặt, thái độ quy ước ấy đã có lợi cho thanh niên Việt Nam, nhưng mặt khác, nó cũng có thể cản trở tương lai của họ.

http://www.bbc.co.uk/f/t.gifhttp://www.bbc.co.uk/worldservice/images/furniture/800_left_quote.gif Thanh niên thờ ơ, hay mặc kệ, cuộc hôn nhân kỳ quái giữa chủ nghĩa cộng sản và chủ nghĩa tư bản
http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/furniture/800_right_quote.gif




Khả năng của vế thứ hai có vẻ bắt đầu hiện ra, khi Việt Nam hứng chịu lạm phát tăng cao tới 26.8% trong tháng Sáu (cao nhất kể từ năm 1992). Thu nhập bình quân đầu người và tỉ lệ thất nghiệp có lẽ sẽ xấu đi đáng kể lần đầu tiên sau năm năm. Hình ảnh Việt Nam có nguy cơ từ “phép lạ” chuyển sang “ảo tưởng”, và đi kèm với nó là nguy cơ xảy ra thêm các vụ đình công và bất ổn xã hội.
Theo nhiều nhà nghiên cứu, vấn đề cốt lõi của quá trình thị trường hóa tại Việt Nam chính là một tình trạng “lưỡng thể kỳ quái”, mô tả việc nhà nước XHCN độc đảng muốn đầu tư vào công nghiệp hiện đại, cải tổ các định chế truyền thống, và nâng trình độ người dân để có thể tăng trưởng tốt hơn, nâng cao sản lượng, lương công chức…
Tuy nhiên, như David Dapice biện luận, tình trạng “lưỡng thể kỳ quái” lại bắt rễ từ chỗ chính quyền dùng tiền đầu tư công vào các lĩnh vực tốn kém làm chậm đà tăng trưởng, và nới rộng khoảng cách bất bình đẳng.
Ông cảnh báo rằng nếu không có cải cách phù hợp, “những điểm yếu này sẽ ảnh hưởng đáng kể đến tiến bộ và tăng trưởng còn có thể chậm đi nữa, dù rằng tốc độ thực hiện nay có thể đã thấp hơn ước tính chính thức.”
Giáo dục – Bàn đạp cho cải cách?
Đối với giới trẻ, tình trạng “lưỡng thể kỳ quái” hiển hiện rõ nhất trong hệ thống giáo dục.
Mặc dù chi phí giáo dục của Việt Nam tính theo phần trăm GDP còn cao hơn Nam Hàn, Philippines, Thái Lan và Trung Quốc, nhưng không đại học nào có vị trí đường hoàng tại ASEAN hay Đông Á.
http://www.bbc.co.uk/f/t.gifTiến sĩ Lê Sĩ Long
http://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2008/07/20080716082647lesilong.jpg Sinh năm 1976, rời Việt Nam năm 1982
Giám đốc chương trình Sáng kiến Quốc tế cho Nghiên cứu Toàn cầu tại ĐH Houston
Viết cho nhiều ấn phẩm, gồm Harvard Asia Quarterly Journal và Harvard Asian American Policy Review


Có bài báo trong nước ghi nhận nhiều sinh viên ra trường bị chê là khóa học của họ không đáp ứng được đòi hỏi của chủ lao động. Mặc dù giáo dục vẫn là nền tảng chính giúp cho sự thăng tiến, nhưng nhiều gia đình đang phải tính lại chi phí dành cho việc học.
Những tiến bộ trong giáo dục thậm chí còn chưa đến được khu vực nông thôn, nơi hơn 60% thanh niên có việc làm vẫn chỉ lao động trong các nông trại nhỏ của gia đình. Lý do là vì đại đa số thanh niên nông thôn còn chưa học hết lớp 12. Theo Tổng cục Thống kê, chỉ 12% thanh niên nông thôn tốt nghiệp trung học, và khả năng có bằng cao đẳng hay đại học của họ kém gấp sáu lần so với giới trẻ thành thị.
Có lẽ cũng giống như sự tăng trưởng nhanh chóng của nền kinh tế, hình ảnh tiến bộ của hệ thống giáo dục cũng chỉ là “ảo tưởng”.
Ảo tưởng đó có thể buộc những người trẻ lâu nay miễn cưỡng thì bây giờ trở thành người kêu gọi cải cách hệ thống giáo dục. Đang có những câu hỏi khó dành cho Bộ Giáo dục – Đào tạo: Vì sao lại tồn tại một hệ thống giáo dục giống nhau trên toàn quốc trong khi đang có những khác biệt vùng miền và thành thị - nông thôn? Vấn đề gì xảy ra khi các đại học vẫn chưa có được sự tự chủ?
Tiềm năng xét lại quan hệ nhà nước – xã hội từ những câu hỏi như thế có thể mở rộng không gian chính trị bên trong nhà nước một đảng hiện nay. Đó là điều mà các vụ đình công, phong trào bất đồng chính kiến, hay chiến dịch thu gọn bộ máy chính quyền cồng kềnh, vẫn chưa làm được.
Có thể chỉ khi đó một nhận xét mang tính chất lịch sử của sử gia David Marr mới thành hiện thực. Ông nói trong lịch sử, tuổi trẻ Việt Nam, “khi được thúc đẩy bởi một lý tưởng cụ thể hay một cuộc khủng hoảng”, có thể xả thân vì đại cuộc và chứng tỏ “sự quyết tâm và đoàn kết thành tổ chức mà so với thái độ lâu nay, chẳng ai tin nó sẽ có thể xảy ra.”
Về tác giả:Lê Sĩ Long, Tiến sĩ từ năm 2002, hiện là Giám đốc chương trình Sáng kiến Quốc tế cho Nghiên cứu Toàn cầu tại ĐH Houston. Ông cũng đồng sáng lập các khóa Việt Nam học tại trường này, nơi ông đã là giảng viên từ 2004. Tác giả đang thực hiện hai bản thảo: chính trị về thay đổi ở Việt Nam, và cộng đồng người Mỹ gốc Việt.
Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả. Quý vị có đóng góp ý kiến xin gửi về vietnamese@bbc.co.uk hoặc sử dụng hộp tiện ích bên tay phải.

anmota
07/16/2008, 09:57 AM
Tại sao đấu tranh dân chủ cho Việt Nam thâu nê sao không đấu tranh và đối lập với Cộng Sản các nước khác ví dụ như Tàu Cộng
Hòa hợp và hòa giải thì hay hơn chứ VN giờ mà vác súng ra vác súng dô tỉa chim thì còn đâu gạo mà sống

TRÊN ĐỒNG BƯNG SÁU XÃ
Bút ký Võ Đắc Danh
http://www.daohieu.com/website/images/web/2008167914_8992835683_TREN%20DONG%20BUNG%2002.jpg
Cầu trời đây chỉ là những chuyện đã qua hoặc hy vọng nó không bao giờ có thực…
Ông Tư Hảo có một dáng đi lầm lũi, âm thầm như một người tuyệt vọng. Chiều hôm ấy, khi rời khỏi nhà ông, nắng đã tắt dần, xe chạy rất xa nhưng tôi ngoảnh lại vẫn còn thấy ông đứng lặng người như trời trồng trước sân nhà. Ông đang nghĩ gì ? Nghĩ về vợ ông và đứa con trai đang bị giam trong khám Chí Hòa ? Hay đang nghĩ về cái quyết định cưỡng chế khu đất dưới chân ông ? Nghĩ về một phương án đấu tranh để cứu lấy vợ con, cứu lấy đất đai, cứu lấy sự sống cho cả gia đình ? Cũng có thể là tất cả, tất cả những suy nghĩ, những bế tắc đang dồn nén ông trở thành điên loạn. Liệu ông có thể nhập viện tâm thần như anh Tạo chăng ? Hôm anh Tạo dựng lại túp lều trên nền nhà vừa bị chính quyền cho xe ủi thành bình địa, ông Hảo còn mang đến cho anh chiếc ghế bố. Rồi khi anh Tạo lên cơn điên, bị đưa đi nhập viện tâm thần, ông lặng người nhìn theo mà rưng rưng nước mắt. Lẽ nào bây giờ lại đến lượt ông ?

Tôi nhìn ông đứng đó như trời trồng mà hoang mang lo sợ, có một chút ân hận vì mình đã nghĩ xấu về ông. Hôm ấy, lần đầu tiên tôi gặp ông trong quán cà phê Guitar, người phụ nữ ngồi cạnh ông cho tôi biết: “Đây, xin giới thiệu với nhà báo, ông nầy là đặc công rừng sác, danh hiệu bốn mươi năm tuổi Đảng, nhưng vợ con vừa bị bắt giam, nhà cửa đất đai sắp bị cưỡng chế”. Tôi vừa mở cặp lấy sổ tay ra thì ông vội bỏ đi. Tôi năn nỉ ông ngồi lại, những người khác cũng năn nỉ ông ngồi lại, nhưng ông cương quyết bỏ đi, cái dáng đi lầm lũi, âm thầm như một người tuyệt vọng. Mấy người phụ nữ trong quán nói dỏi theo một cách chua cay rằng ông nhu nhược, thà để vợ con ngồi tù, thà để nhà cửa, đất đai bị cưỡng chế chớ không dám đấu tranh, sợ bị khai trừ ra khỏi Đảng. Hôm sau tôi gọi điện xin gặp ông, ông từ chối: “Thanh tra Chính phủ còn không can thiệp được, báo chí các anh thì làm được gì ?”. Rồi ông cúp máy.

Những ngày sau, tôi tiếp tục lần mò lên quận 9, cuối cùng thì tôi cũng tiếp cận được ông. Thật ra, không phải ông im lặng vì sợ mất cái danh hiệu bốn mươi năm tuổi Đảng như bà con láng giềng đã nghĩ. Ông đang tuyệt vọng, ông đang bị mất lòng tin, ông đang bị tổn thương, cái vết thương đau đớn gấp ngàn lần so với những vết thương trên cơ thể ông thời chiến tranh bom đạn. Sau khi nghe câu chuyện về cuộc đời ông, tôi chợt nghĩ rằng, trong hơn ba ngàn nạn nhân bị mất đất ở khu công nghệ cao nầy, có lẽ ông Tư Hảo là người bị đối xử tàn tệ nhất, cạn tàu ráo máng nhất so với sự cống hiến, sự hy sinh của một đời người, một gia đình ba đời mang áo lính.

Ông ngậm ngùi nhớ lại, năm 1966, tại Hải Phòng, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đến tiễn đưa đoàn chiến sĩ đặc công của ông vào Nam. Một chai kem đánh răng, một cây bàn chải, một chiếc khăn lau mặt, những lời căn dặn mộc mạc, ân cần mà thiêng liêng vô bờ bến. Cha ông, một cựu chiến binh, một cựu tù binh đầy khí phách đã nói với ông, ngắn gọn mà nghiêm khắc: “Không được hàng giặc dù bất cứ hoàn cảnh nào”.

Đặc công rừng sác anh hùng ! Tám mươi phần trăm nằm lại chiến trường, ông Tư Hảo trở về với hàng chục vết thương, hàng chục Huân chương, Huy chương, bằng khen, giấy khen của một thời vào sinh ra tử. Ông thấy mình may mắn hơn, hạnh phúc hơn nhiều bạn bè, đồng đội. Có những người giành lấy cái chết thay ông. Đó cũng chính là món nợ máu xương mà ông phải trả bằng nỗi nhớ suốt đời, không thể nào quên. Ông ra quân, cưới một cô giáo cùng quê. Năm ấy – năm 1977 – ông về Hải Phòng bán ngôi nhà tổ được hai cây vàng, mang vào Sài Gòn mua một căn nhà chật hẹp ở Tân Bình. Những đứa con chào đời trong cảnh ăn bo bo thay cơm. Là dân đặc công rừng sác, không quen sống giữa phố phường chật hẹp, ông bán nhà, dời qua một khu phố cặp bờ sông Sài Gòn để được lặn hụp, mò cua bắt cá, phụ với đồng lương của vợ để nuôi con. Khi được tin ngôi nhà của ông nằm trong khu vực giải toả để xây dựng cầu Thủ Thiêm, ông lùi ra ngoại thành, vừa có đất rộng, vừa gần gũi với cá tôm. Đồng đội cũ của ông có những người khá giả đã giúp ông, mỗi người cho mượn một ít để mua 1600 mét vuông đất rẫy giữa đồng, thuộc “vùng bưng sáu xã”, phường Long Thạnh Mỹ, quận 9. Tại đây, cuộc sống có lẽ thanh nhàn hơn, dễ thở hơn với một dãy chuồng heo, một ao nuôi cá, đất trồng rau. Những đứa con lớn lên, học xong phổ thông thì ông Hảo lại cho vào quân đội, âu cũng là cái nghiệp của dòng họ, gia đình. 1600 mét vuông đất, ông tách ra 1000 mét, cắm cọc chia đều cho năm đứa con. 600 mét còn lại, ngoài ngôi nhà chung và phần đất chăn nuôi, trồng trọt, ông Hảo xây một ngôi nhà nhỏ bên cạnh để thờ 121 liệt sĩ đặc công rừng sác. Càng về già, dường như ông càng lùi sâu vào cõi tâm linh, cả ngày lẩn đêm ông sống trong căn nhà nhỏ ấy, chăm lo nhan khói, chơi các loại đàn dân tộc một mình, nhưng ông luôn có cảm giác rằng 121 đồng đội đang ngồi quanh, thưởng thức những làn điệu của ông.

Cuộc sống thanh bần như thế tưởng sẽ an phận đến cuối đời. Nào ngờ, đất lọt vào quy hoạch khu công nghệ cao. Làng xóm náo động lên với chuyện đền bù, giải tỏa. Không hiểu người ta tính toán bằng cách nào mà toàn bộ đất đai, nhà cửa, vườn rau, ao cá, chuồng heo của ông trị giá chỉ có 395 triệu đồng, nếu tính theo giá vàng thì chưa bằng một phần ba cái giá mà ông đã vay mượn để đổ vô đây, giờ vẫn còn mắc nợ. Còn nếu so với giá đất hiện tại thì con số ấy chỉ trên một phần mười. Người ta bảo ông lên ban đền bù giải tỏa của quận để nhận tiền và ký biên bản bàn giao đất. Ông hỏi giao đất rồi đi đâu ? Người ta nói ở đây chỉ làm công việc chi tiền đền bù giải tỏa theo quy định của cấp trên, ông có thể lên cấp trên mà hỏi. Ông làm đơn lên quận, năm lần bảy lượt, người ta nói thì cứ giao đất đi, nếu chấp hành tốt thì sau nầy sẽ được mua một nền tái định cư và một căn hộ chung cư, nếu thích thì ở, không thích thì bán lại cũng có lời. Ông nhẫm tính, một cái nền tái định cư một trăm mét vuông giá một trăm rưỡi triệu đồng, một căn hộ chung cư năm trăm triệu đồng, trong khi cả một cơ ngơi của ông người ta chỉ trả chừng ấy cục tiền, lấy gì để mua lại cái gọi là tái định cư ấy, rồi vợ chồng ông, rồi năm đứa con, dâu rể, cháu nội cháu ngoại, rồi hương hồn của 121 đồng đội ông, nhét vào đâu cho hết ? Ông hình dung một cuộc sống không có con heo, con gà, con vịt, không có vườn rau ao cá thì đời ông chẳng khác con chim bị nhốt trong lồng, và, nghiệt ngã hơn thế nữa là biết lấy gì để nuôi hơn chục miệng ăn trong khi con cái ông phần đông là lính. Từ ngày vợ ông nghỉ hưu, ông phải chạy vạy ngày hai buổi đi làm gác cổng cho một nhà máy gạch ở Biên Hòa để kiếm thêm tiền thuốc tiền trà và tiền sữa cho đứa cháu nội mới sinh.
&

http://www.daohieu.com/website/images/web/2008167914_1425988638_TREN%20DONG%20BUNG%20SAU%20X A%2001.jpgCô Chín Coi ngậm ngùi nói, cách đây năm sáu năm, cô nghe người ta tuyên truyền rằng, thành phố sẽ biến “vùng bưng sáu xã” nầy thành khu công nghệ cao, cô hỏi công nghệ cao là gì ? Người ta nói công nghệ cao là . . . đại khái là “Đô thị Internet”, là “Không gian kết nối toàn cầu”, nó cao siêu lắm, có giải thích thì những người nông dân như cô cũng không thể nào hiểu nổi. Nhưng muốn cho dân giàu nước mạnh thì phải có công nghệ cao. Với công trình nầy, thành phố HCM sẽ “đi trước và về đích trước” trong tiến trình công nghiệp hóa và hiện đại hóa đất nước. Nghe thế, không riêng gì cô Chín Coi mà bà con trong xóm cũng lấy làm tự hào. Ít ra cũng phải vậy mới phù hợp với đạo lý uống nước nhớ nguồn, mới xứng đáng với Tăng Nhơn Phú Anh Hùng. Tăng Nhơn Phú là thánh địa của hai đơn vị đặc công rừng sác Anh hùng, là căn cứ của chiến khu B, của tiểu đoàn 3, tiểu đoàn 4 phân khu Sài Gòn Gia Định. Nơi đây đã sinh ra những người con Anh hùng của Tổ quốc: Trung tướng Đào Sơn Tây, Đại tá Trương Văn Ngự, Đại tá Nguyễn Văn Hiển, biệt động Sài Gòn Lê Văn Việt, Nguyễn Văn Tăng, đặc biệt là “Hùm xám” Bảy Bê đã trở thành nhân vật huyền thoại Sáu Tâm trong bộ phim Biệt Động Sài Gòn.

Cô Chín Coi dẫn tôi chui qua tấm vách ván mục trong căn nhà mục nát để cho tôi xem dấu vết của căn hầm bí mật đã tồn tại trong căn nhà nầy ngót ba chục năm, qua hai cuộc đấu tranh giữ nước. Bao nhiêu người từng trú ẩn nơi đây, được lòng đất, lòng người chở che mạng sống, cô không nhớ hết. Năm 1948, người anh thứ Hai của cô bị lính Tây chặt đầu tại cầu Bến Nọc. Năm 1949, người anh thứ Ba và người chị thứ Năm của cô cũng tiếp tục hy sinh. Mẹ cô, Bà mẹ Việt Nam Anh hùng Huỳnh Thị Cơ, trước khi qua đời đã để lại cho cô 1700 mét vuông đất vườn và 2500 mét vuông đất ruộng. Bà dặn, đất nầy là mồ hôi khẩn hoang và xương máu gìn giữ của gia đình, không được bán, phải trùng tu lại cái hầm bí mật để làm di tích lịch sử cho địa phương mình, gia đình mình.

Nghĩ vậy, năm 2000, có người gạ mua phần đất thổ vườn của cô với giá 3,4 tỷ đồng, cô không bán dù gia cảnh nghèo nàn. Cô nghĩ, bán thì sẽ làm tủi vong linh mẹ, vả lại năm đứa con rồi sẽ ở đâu ? Chia cho mỗi đứa mấy trăm triệu đồng rồi ăn xài cũng hết. Ở xứ nầy, từ ngày đất đai sốt giá, không ít người phất lên rồi sau đó lại trắng tay, nghèo hơn cái thời chưa bán đất. Hiểu thế, cô cắt đất ra chia đều cho năm đứa con. Thế rồi đùng một cái, người ta gởi cho cô giấy quyết định thu hồi đất để giao cho dự án khu công nghệ cao, toàn bộ đất đai và tài sản trên đất được đền bù 560 triệu đồng, riêng 2500 đất nông nghiệp, người ta nói rằng đây là đất biền, không có sổ đỏ nên không được đền bù. Trong phần đất thổ vườn, có 180 mét vuông cô tách ra làm con đường nội bộ của gia đình, nay bị xem là đất công, cũng không được đền bù. Ban đầu, người ta hứa sẽ bán lại cho cô bốn nền tái định cư với giá 600 triệu đồng. Cô nghĩ, hai khu đất của gia đình cô 4500 mét vuông, trị giá hàng tỷ, giờ đổi lấy 400 mét vuông, chỉ bằng một phần mười, nhưng phải bù thêm 40 triệu đồng. Cô làm đơn đi kiện, cùng với bà con làng xóm đi lên Sài Gòn, ra tận Hà Nội kêu oan, kết quả : Cô bị thu hồi lại ba nền tái định cư vì lý do đi kiện !?

Dẫn chúng tôi ra sau vườn, chỉ tay về phía một khu nhà máy mới xây, cô nói, giọng chua xót đến tận cùng: “Chỗ đó, 2500 mét vuông đất nông nghiệp của cha tôi canh tác từ năm 1953, đến năm 1962, cha tôi giao lại cho tôi, tôi làm ruộng mỗi năm cũng được hơn trăm giạ lúa. Bây giờ họ nói đất biền, không đền bù. Ủy ban huyện tịch thu, giao cho dự án khu công nghệ cao, khu công nghệ cao bán mặt bằng cho công ty Allied của Singapore, công ty Allied bán lại cho công ty Jabil của Mã Lai xây dựng nhà máy sản xuất linh kiện điện tử. Đó là kết quả của một gia đình mấy chục năm theo kháng chiến, mấy chục năm nuôi giấu cán bộ dưới hầm bí mật . . . Vậy mà tôi tưởng xây dựng khu công nghệ cao, trước hết là để cho đồng bào nghèo của vùng căn cứ kháng chiến được hưởng lợi . . . ai dè . . . bây giờ người ta coi coi đất quan trọng hơn dân.”

Chưa có con số thống kê chính xác xem có bao nhiêu gia đình là nạn nhân của khu đất được mệnh danh là “Đô thị Internet”, là “Không gian kết nối toàn cầu” nầy. Chỉ biết rằng có hơn năm trăm hộ, sau nhiều năm đi gỏ cửa các công đường đã được đón nhận bằng sự lạnh lùng vô cảm, họ ký tên vào danh sách lập đền thờ Chủ tịch Hồ Chí Minh tại sân vườn quán cà phê Guitar để mong cầu cứu vong linh của vị Cha già dân tộc. Ngày ngày, họ đến đó thắp nhang khấn vái, trao đổi, nghe ngóng thông tin, xem đây là nơi để nương tựa vào nhau, và, cùng nhau đối phó trước những bất công. Nhưng, bất công cứ càng ngày càng đe dọa nặng nề.

Tại nhà ông Tư Hảo, ngày đêm vợ chồng ông thắp nhang khấn vái vong linh của 121 đồng đội, sống khôn thác linh, hãy vì ông, vì những người dân của xóm làng nầy mà ra tay phù hộ, hãy giúp ông có đủ trí, đủ lực để chống lại bọn sâu dân mọt nước, bảo vệ lẽ công bằng như ngày xưa chúng ta đã từng kề vai sát cánh để giữ gìn từng tấc đất của non sông.

Ngày 22 tháng 11 năm 2007, theo lịch tiếp dân thường lệ của UBND quận 9, khỏang 50 người từ quán Guitar kéo ra làm một cuộc biểu tình. Mục tiêu của họ là yêu cầu chính quyền phải giải quyết thỏa đáng về giá đền bù, về tạm cư và tái định cư trước khi thu hồi đất. Đi một đoạn đường thì bất ngờ họ lọt vào vòng vây của hơn bốn trăm nhân viên công lực với đầy đủ khi giới, trong đó có cả một chiếc xe phóng thanh kêu gọi bà con giải tán, đừng nghe bọn xấu lợi dụng mà làm mất trật tự an ninh. Hôm ấy, UBND quận 9 khóa cổng rào, nội bất xuất ngoại bất nhập. Khi đoàn người biểu tình vừa đến cổng thì bất ngờ có mấy chục thanh niên mặc thường phục nhào ra giật băng-rôn, khẩu hiệu, quốc kỳ và ảnh Chủ Tịch Hồ Chí Minh một cách thô bạo. Bà con chống trả lại, hai bên ấu đả nhau, công an vừa can thiệp, vừa quay phim để làm chứng cứ. Cho đến bây giờ, những người ngang nhiên gây sự hôm ấy vẫn chưa rõ tông tích là ai, còn những người chống trả lại thì bị bắt giam cùng một đêm 02 tháng 03 năm 2008, tức là “bắt nguội” sau hai tháng mười ngày với tội danh “gây rối trật tự công cộng”. Trong số mười người bị bắt ấy, có vợ và con trai ông Tư Hảo.

Ông Hảo cho rằng đây là một cái bẩy, một âm mưu, một trò ném đá giấu tay để đẩy bà con vào tội gây rối trật tự công cộng. Nhưng dù là tội gây rối trật tự công cộng - với mục đích đấu tranh đòi quyến lợi chính đáng của những người nông dân tay trắng-thì sao lại phải vây bắt giữa đêm hôm khuya khoắt ? Đêm ấy, khỏang 10 giờ đêm, công an quận 9 đến bao vây từng nhà bắt 11 người, phần đông là phụ nữ. Riêng tại nhà ông Tư Hảo, có hơn một trăm nhân viên công vụ tạo thành những lớp hàng rào thịt bao vây nhà ông, bốn người công an không chế ông vào một góc tường, sau đó họ đọc lệnh bắt vợ ông về tội gây rối trật tự công cộng rồi còng tay giải ra xe. Sáng hôm sau, họ viết giấy mời anh Biền, con trai lớn của ông lên huyện, lại đọc lệnh bắt rồi còng tay giải vô khám Chí Hòa. Chiều lại, một anh phó công an quận và trưởng công an phường đến gặp ông để xin lỗi, họ nói biết rằng làm như vậy là sai, nhưng vì lệnh của cấp trên, mong ông thông cảm.

&

Tình cờ trên đường đến quán cà phê Guitar, tôi gặp anh Minh dẫn hai đứa con nhỏ chừng bốn năm tuổi. Hỏi đi đâu, anh nói đem hai đứa nhỏ đi gởi nhà người quen để đi làm mướn. Hỏi sau không gởi cháu vào nhà trẻ, anh nói trước có gởi, nhưng từ ngày mẹ nó bị bắt đến nay, hết tiền rồi, làm mướn không đủ nuôi năm cha con. Hai đứa lớn, mười lăm, mười sáu tuổi cũng phải nghỉ học để đi đan giỏ mướn. Tôi dúi vào tay anh mấy chục ngàn, coi như bù vào một ngày công làm thợ hồ của anh để được nghe thêm một câu chuyện đau buồn của một gia đình đang tan nát vì cái dự án Khu Công Nghệ Cao trên Vùng Bưng Sáu Xã nầy. Vợ chồng anh Minh và chị Trang cưới nhau năm 1989, khi ra riêng, được cha mẹ cắt cho 551 mét vuông đất vườn. Năm 1995, sau năm năm làm thuê tích cóp được một ít vốn, anh đào ao nuôi cá và xây chuồng nuôi heo. Năm 1997, cơn bão Linda đi qua, tất cả trở thành bình địa. Trong cảnh trắng tay, hai vợ chồng anh dắt hai đứa con thơ lang thang đi làm phụ hồ kiếm sống. Ba năm sau, họ trở về dựng lại nhà cửa. Lây lất được vài năm thì phải đối đầu với cơn sóng gió của dự án Khu Công Nghệ Cao. Người ta nói vợ chồng anh không có hộ khẩu (đã bị xóa vì đi kinh tế mới năm 1976 ) nên không được tái định cư, chỉ được đền bù 121 triệu đồng và trợ cấp sáu tháng tiền tạm cư để thuê nhà trọ, mỗi tháng 400 ngàn. Đó là khoảng tiền gọi là “nhân đạo” để vợ chồng anh có thời gian tạm cư để đi tìm cuộc sống khác. Nhưng đi đâu ? Đi đâu với 121 triệu đồng cho một gia đình gồm hai vợ chồng với bốn đứa con, trong khi mảnh đất mà anh đang ở trị giá gần hai tỷ đồng, nếu bán đi một nửa, anh có thể xây được một ngôi nhà khang trang và còn chút vốn liếng để làm ăn sinh sống, con cái được học hành một cách đàng hoàng.

Chị Trang cùng với bà con trong xóm kéo ra quận đấu tranh, hy vọng sẽ được xem xét lại. Nhưng không ngờ, trên con đường đi đòi quyền lợi chính đáng ấy, chị bị đẩy vào nhà giam, cùng với mười người dân trong cái đêm kinh hoàng 02 tháng 03 năm 2008. Anh Minh nghẹn ngào kể lại, đêm ấy, khoảng mười giờ đêm, hơn ba mươi nhân viên công vụ đến bao vây nhà trọ và đọc lệnh bắt chị Trang. Thấy vợ mình bị còng tay trong khi đang mặc đồ ngủ, anh Minh năn nỉ nhà chức trách cho vợ anh thay bộ đồ khác kín đáo hơn, nhưng họ không chịu, một mực giải ra xe. Anh hét lớn: “Tôi sẵn sàng chịu còng tay thế mạng cho vợ tôi được thay quần áo”. Nhưng họ vẫm im lặng, lôi chị đi trong tiếng khóc la của bốn đứa con.

“Vì lợi ích quốc gia – anh Minh lại nghẹn ngào – nếu thật vậy thì trước hết người ta phải biết coi trọng quyền lợi của người dân. Đằng nầy, vì lợi ích quốc gia mà bao nhiêu gia đình phải tan nhà nát cửa, bao nhiêu thường dân vô tội phải ngồi tù . . .”

Than ơi ! Gia đình anh Minh vẫn chưa phải là số phận cuối cùng trên Đồng Bưng Sáu Xã nầy. Ngồi cách chổ chiếc bàn của chúng tôi vài mươi mét bên kia là anh Nguyễn Công Tạo, một người tan nhà nát cửa đến phát điên. Tôi gặp anh sau khi anh xuất viện được gần hai tháng, bà con trong xóm nói anh đã hết điên rồi, anh cũng nói với tôi như thế. Nhưng thỉnh thỏang tôi lại thấy anh cười một mình, cười không thành tiếng, chỉ nheo mắt, nhếch môi, nhưng ẩn sâu trong nụ cười vô cớ của anh như có một cái gì đó thật não nùng, cay đắng. Tôi gặp anh vài lần, nghe anh kể, không phải tôi không tin anh, nhưng tôi vẫn ngờ ngợ khi nghe anh kể về những ngày điên loạn, lúc nhớ lúc quên. Vì vậy mà tôi phải mất nhiều thời gian để tìm hiểu về anh qua những người hàng xóm, trong đó có dì Ba Thêu, một trong những người tận tâm chăm sóc anh Tạo trong những lúc khốn cùng. Dì Ba kể, anh Tạo là một thanh niên hiền lành, chất phác, ly dị vợ cách nay hơn mười năm. Vợ anh dắt theo đứa con gái, anh nuôi đứa con trai. Hai cha con sống trong căn nhà cấp bốn trên khu vườn tạp 300 mét vuông. Hàng ngày, anh chạy xe ôm và bốc vác để nuôi con. Khi triển khai dự án Khu Công Nghệ Cao, người ta đền bù cho anh cả nhà lẩn đất chỉ 97 triệu đồng. Song, cũng ngay trên mảnh đất nầy, người ta bán lại cho anh cái nền tái định cư 100 mét vuông với giá 160 triệu đồng. Thấy chuyện vô lý, anh đi kiện. Rồi một hôm, sau một ngày vác đơn đi kiện trở về thì ngôi nhà của anh đã bị san lắp thành bình địa, nghĩa là anh bị cưỡng chế vắng mặt. Trước mắt anh chỉ còn lại một đống tường gạch ngổn ngang, đổ nát, cây cối bị chặt phá hoang tàn. Tất cả vật dụng trong nhà bị dân ve chai lấy hết. Chỉ còn con chó từ đâu lần mò tìm về mừng chủ trong ánh mắt hốt hoảng, thất thần.
Kiên quyết không giao đất, anh dựng lại túp lều bằng mấy tấm bạt nylon, bà con hàng xóm thương tình, người cho anh tấm đệm bàng, kẻ cho cái mùng cũ, vài bộ quần áo cũ và một bình đựng nước. Nhưng mấy ngày sau, chính quyền quận 9 đưa xuống 200 nhân viên công lực cùng với phương tiện cơ giới để cưỡng chế lần thứ hai. Và lần nầy, họ dùng kobe đào nát mảnh đất của anh thành những đường mương cắt ngang cắt dọc để anh không còn nơi dựng lại túp lều. Cha con anh Tạo cùng với con chó dắt díu nhau qua gốc cây của người hàng xóm để tạm cư. Cảm thương cảnh màn trời chiếu đất của anh, ông Tư Hảo mang đến cho anh chiếc ghế bố cũ. Ngày chạy xe ôm, đêm về hai cha con nằm xoay nghiêng trên ghế bố dưới gốc cây, bên cạnh sự bảo vệ, chở che của con chó trung thành. Thế nhưng tai họa nối liền tai họa, thằng con trai của anh bị tai nạn giao thông ngoài xa lộ, được người dân tốt bụng ở địa phương đưa đi cấp cứu trong bệnh viện Gia Định. Dì Ba Thêu cùng với bà con hàng xóm vận động nhau góp tiền chạy lo cho đứa bé. Anh Tạo bắt đầu quẩn trí, người ta thấy anh thức suốt đêm, ngồi bên cạnh con chó trên nền nhà cũ, miệng nói lảm nhảm, chửi bới lung tung, mắt long lên, thần sắc khác thường. Rồi anh mài dao, múa như múa kiếm, miệng la hét “chém chúng nó”. Không ai dám gần anh ngoài con chó trung thành. Sau vài ngày thì anh hiện nguyên hình của một người điên, đốt lều, đốt cây cỏ, đập phá, chửi bới. Có lúc trời nắng như thiêu, anh để mình trần, đầu trần ngồi lặng người trên nền nhà cũ, bổng dưng anh ngước mặt lên trời, cất tiếng kêu một hồi dài, tiếng kêu ú ớ như tiếng chó tru.

Không còn cách nào khác, gia đình và hàng xóm xúm nhau đưa anh vào bệnh viện tâm thần.
Chúng tôi trở lại quán cà phê Guitar lần sau cùng thì thấy anh Tạo đã tỉnh táo, con trai anh cũng lành bệnh trở về. Chỉ có con chó là biệt tăm. Anh Tạo rầu rĩ nói: “Trong cảnh không nhà, không chủ, sống lang thang không nơi nương tựa, biết nó đã lọt vào tay ai. Nếu còn sống thì nó đã về. Chó là con vật trung thành, không bao giờ phản chủ”. Hai cha con anh Tạo mắc hai chiếc võng dưới tấm lều bạt trong vườn bạch đàn của ông Lộc, cha anh, ngày đi kiếm việc làm thuê, đêm về ngủ võng. Tài sản là một bình nước cột dưới gốc cây, phía trước túp lều. Tôi vừa mừng cho sự tỉnh táo của anh Tạo thì cũng bắt đầu lo cho ông Tư Hảo khi thấy ông bước vào quán, miệng nói lảm nhảm: “Ba mươi năm trước, tao về đây giải phóng Sài Gòn. Bây giờ, người ta không cần tao nữa, nhưng người ta cần đất của tao. Đất của tao có giá hơn tao. . .”

Phần đất của ông cắt cho người con trai lớn - tức anh Biền đang bị tạm giam – đã bị giải tỏa, ngôi nhà thờ 121 liệt sĩ của ông đã bị kober đập thành bình địa. Phần còn lại không biết sẽ tồn tại được bao lâu nữa. Cách nay mấy hôm, ông được vào thăm vợ. Thấy vợ tiều tụy, xanh xao, ông đã không cầm được nước mắt. Đêm ấy, ông ngồi một mình bên chai rượu đến hai giờ khuya. Rồi bất thần, ông gọi điện thoại sang nhà chị Nga hàng xóm, một hai bảo chị phải đến nhà ông gấp. Chị Nga vượt hơn hai cây số trong đêm chạy qua, thấy ông xếp sẵn hai bộ quân phục, gắn đầy những chiếc huy chương lên ngực áo, ông nói: “ Em giữ giùm anh hai bộ đồ nầy, chờ vợ anh ra tù trao lại cho bà ấy giùm anh”. Chị Nga vừa khóc, vừa van xin ông hãy bình tĩnh để tiếp tục làm tròn bổn phận của người chồng, người cha trong một gia đình đang điêu đứng. Nghe đến trách nhiệm ấy, dường như ông tĩnh lại.

Sau câu chuyện chị Nga kể, tôi nhìn ông Hảo và tự hỏi, liệu ông còn tĩnh được bao lâu khi tài sản của ông tiếp tục bị đe dọa và vợ con ông tiếp tục ngồi tù.
Trên đường về, đầu óc tôi cứ quay cuồng trong câu hỏi: Lẽ nào người ta cần đất hơn cần dân ?

Sài Gòn, tháng 6 năm 2008
Nguồn: vanchuongviet.org

anmota
07/16/2008, 05:27 PM
13-07-2008 10:42:03 GMT +7
MINH CƯỜNG thực hiện



http://www.phapluattp.vn/img/13-07-2008/12-chot.jpg GS-TS, Anh hùng lao động Võ Tòng Xuân

Theo giáo sư Võ Tòng Xuân, không cần phải “săm soi” các chi tiết không liên quan trực tiếp bản thân trí thức trong khi đất nước đang rất cần hiền tài.


Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh: Chuyện của “chú Kiệm” - thợ làm nhà cho Bác (http://www.phapluattp.vn/news/can-canh/view.aspx?news_id=219813)
Bài 2: Thăng trầm lịch sử (http://www.phapluattp.vn/news/can-canh/view.aspx?news_id=220543)
Bài 3: Nỗ lực gắn kết (http://www.phapluattp.vn/news/can-canh/view.aspx?news_id=220646)
Bài 4: Người hai lần “suýt” làm lãnh đạo Bộ Giáo dục (http://www.phapluattp.vn/news/can-canh/view.aspx?news_id=220740)
Nhìn vẻ bình dị của ông, ít ai biết rằng ông là một “người hùng” của đất nước trên lĩnh vực nông nghiệp, một người thầy lớn trong công tác đào tạo lực lượng khoa học cho đất nước trong nhiều thập niên qua và là “cha” của nhiều giống lúa ngon của vựa lúa miền Nam. Hơn 25 năm trước, chính ông là nhà khoa học không phải đảng viên hiếm hoi đứng trước diễn đàn của Quốc hội hùng hồn hiến kế cho đất nước.
“Môn lý” khó vượt qua nhất
Ông chống tay, mắt nhìn xa xăm rồi bỗng quay về phía tôi nói: “Bài toán cũ rồi mà lời giải thì cứ đi tìm hoài. Trước cổng một số trường đại học của nước ta thường có ghi “Nhân tài là nguyên khí của quốc gia”. Đảng cũng nói thế, người xưa cũng nói nhưng thật ra ta chưa làm đúng hoàn toàn theo câu nói đó”.
.Thưa GS, vì đâu mà “bài toán” nhân tài giải chậm như thế?
Do nhiều người ở vị trí lãnh đạo chưa thật sự tin tưởng và thấu hiểu người tài. Tôi còn nhớ cảm giác của mình khi cách đây hơn 30 năm trước, lúc đó tôi chưa là đảng viên. Những năm sau giải phóng, tư tưởng xã hội còn rất phức tạp, dễ khiến người trí thức băn khoăn, dao động. Năm 1978, đại tướng Võ Nguyên Giáp đến Trung tâm Nghiên cứu lúa miền Nam, nơi tôi công tác để thăm hỏi, động viên. Chỉ cần một hành động ấy của nhà lãnh đạo, tôi đã hoàn toàn thay đổi suy nghĩ. Tôi thấy an lòng và nghĩ phải cố gắng hết sức để đáp ứng yêu cầu của Đảng.
Cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt khi còn là Bí thư Thành ủy TP.HCM cứ hai tuần/lần tập hợp lực lượng trí thức lại để trò chuyện, trao đổi. Ông rất trọng người làm khoa học và phối hợp một cách chặt chẽ giữa chính trị và công tác khoa học.
Theo tôi, chỉ cần cái tâm đối với người tài của những nhà lãnh đạo phát huy hơn nữa, Đảng mạnh dạn hơn trong sự nhìn nhận nhân tài của đất nước thì bài toán trên sẽ được giải nhanh!
. Thưa GS, theo ông “ẩn số” nào trong việc nhìn nhận người tài làm cho lời giải trên bị “kẹt” như thế?
+ Chính là cái bản lý lịch. Một xu hướng thành như thông lệ: Muốn giữ các vị trí chủ chốt thì phải là đảng viên. Nhưng việc xét lý lịch vào Đảng “săm soi” đến ba đời. Một số nhà khoa học Việt kiều nói vui với tôi: Cái gì họ cũng có thể vượt qua, kể cả khoa học nhưng riêng “môn lý” (lý lịch - NV) thật sự là thử thách khó vượt. Duy lý lịch là đi ngược sự tiến bộ!
. Khi xét vào Đảng, “môn lý” của GS được giải nhanh không, thưa GS?
+ Tôi làm đơn xin vào Đảng rất sớm, hình như là từ năm 1982, lúc đang ở Trường đại học Cần Thơ. Nhưng Đảng bộ cứ xem đi xét lại hoài. Thậm chí sau một nhiệm kỳ làm Đại biểu quốc hội (1981-1986), tôi cũng chưa vào Đảng. Cho đến... 10 năm sau (1992), khi Trung ương hối Tỉnh ủy, Tỉnh ủy hối xuống Đảng ủy của trường, nơi tôi công tác thì tôi mới được kết nạp Đảng. Ấy có lẽ là nhờ vị thế khoa học của tôi và những gì tôi đã cống hiến cho Quốc hội.
. GS thấy việc xét lý lịch như vậy có cần thiết không?
+ Tôi thấy nếu Đảng không “nới” về mặt lý lịch thì Đảng sẽ mất rất nhiều nhân tài. Ông nội, ông ngoại người ta thì đâu có liên quan gì đến bản thân người ta? Có những người bao nhiêu năm nay họ luôn hướng về tổ quốc mà hà cớ gì ta còn “chấp nhứt” dữ vậy?

Tôi biết có trường hợp càng oái oăm hơn nữa: Anh này là đảng viên, cũng đã nắm giữ một chức vụ cụ thể rồi. Nhưng tổ chức muốn cất nhắc, đề bạt cao hơn thì lại không được. Hóa ra lý lịch anh này bị “kẹt” bởi đời... ông chú. Ông chú anh ta thì có liên can gì tới anh ta?! Thật không hiểu nổi! Mình lúc nào cũng nói bài trừ phong kiến nhưng trong việc xét lý lịch thì mình lại phong kiến hơn!
http://www.phapluattp.vn/img/13-07-2008/12-box.jpgGiáo sư Võ Tòng Xuân giảng bài cho sinh viên Bỉ tại xã An Hòa, huyện Chợ Mới, An Giang.


Làm sếp phải có ê-kíp
. Thưa GS, ông là người gắn kết chặt chẽ giữa khoa học và chính trị. Ông nghĩ sao về mối quan hệ giữa việc thể hiện tư tưởng khoa học và địa vị chính trị?
+ Tôi đã từng nói với các nhà khoa học Việt kiều muốn về cống hiến đối với đất nước rằng: Không có nhà lãnh đạo nào muốn đất nước mình nghèo cả. Tuy nhiên. do nhiều điều kiện lịch sử cho nên đôi khi các nhà lãnh đạo chưa có điều kiện tiếp cận khoa học nhiều. Lãnh đạo lại “bao bọc” bởi quá nhiều “chuyên viên”. Mà các “chuyên viên” này thì thường ít chăm lo phát triển khoa học.
Các nhà khoa học muốn thể hiện được tư tưởng của mình thì phải gắn liền với chính trị. Tôi đã dấn thân mình vào Quốc hội, kết hợp chặt chẽ giữa chính trị và khoa học mới mong thể hiện được tiếng nói của mình. Cái mà cuộc đời tôi thỏa mãn đến giờ là các nhiệm kỳ hoạt động Quốc hội của tôi. Nhưng điều đó đâu phải dễ. Tôi còn nhớ, khi tôi chuẩn bị đi họp Quốc hội vào năm 1981-1986, ông bí thư Đảng ủy Trường đại học Cần Thơ hồi đó nói: “Cậu rồi cũng sẽ hòa đồng với các nhóm “giơ tay rồi vỗ tay” thôi!”.

Tôi nói “Đâu có, mình phải thảo luận chứ chú”. “Người ta giơ tay thì cậu giơ tay thôi” - ông bí thư Đảng ủy vẫn khăng khăng thế. Với vai trò đại biểu Quốc hội, tôi đã thể hiện được tiếng nói của mình. Thời gian này, trung ương chỉ đạo phá tràm trồng lúa ở một số vùng của đồng bằng sông Cửu Long. Tôi đã từng cản nhưng chưa cản được. Lúc đó tôi chưa là đảng viên mà. Nhưng trong kỳ họp Quốc hội năm ấy, với những số liệu khoa học có được, tôi đã phân tích những thiệt hại của chủ trương này và kiến nghị không nên trồng lúa ở những vùng đó.

Ngay lúc đó, Thủ tướng Phạm Văn Đồng có xuống hỏi:

“Sao cậu không nói sớm để nhà nước phải tốn nhiều tiền của quá?”.


Sau đó Thủ tướng và những người trong Bộ Chính trị đã chỉ đạo hoãn lại chuyện này.
. Có thông tin nói rằng năng lực của GS có thể đảm trách được cả chức bộ trưởng nhưng GS đã không theo đuổi điều đó. Vì sao?
+ Tôi không có tham vọng đó. Tôi biết trong hệ thống lãnh đạo của mình, muốn làm cho có kết quả phải có một ê-kíp đồng tâm, đồng ý. Nhưng không dễ để tìm một nhóm có cùng suy nghĩ với mình. Ngó sơ qua dàn quản lý ở bộ khi đó thì tôi thấy rất khó thuyết phục. Ai cũng có cái tôi của họ và một nhân tố mới như tôi dễ gì được chấp nhận.
Biết sử dụng người tài thì mới đi lên
. Nguồn lực các nhà khoa học ta rất lớn nhưng việc xét lý lịch hiện nay, nói như GS là còn khá nặng nề. Cần phải nhìn nhận lại điều này thế nào, thưa GS?
+ Người Việt mình chỗ nào cũng có. Đây là gia tài nguồn nhân lực, nhất là các nhà khoa học Việt kiều. Chúng ta đã nói và có cả nghị quyết để trọng dụng người Việt sống ở nước ngoài. Tuy nhiên, từ công an ở địa phương cho tới lãnh đạo của một tổ chức đều nhìn người ta bằng một con mắt tin tưởng và một con mắt nghi hoặc.
. Vậy thì làm sao mà tận dụng họ được?
+ Đảng và nhà nước nên chủ động trước chứ đừng đợi người ta đến “xin” việc. Chúng ta có cái tật hay... hoài nghi. Nhà khoa học thấy mình không được tin thì làm sao có thể cống hiến hết được sức mình. Đặc biệt, trong chiến lược phát triển nguồn nhân lực trí thức tương lai của đất nước, chính các nhà khoa học Việt kiều mới là lực lượng giúp mình có thể xây dựng các trường đại học tầm cỡ thế giới. Đừng hy vọng trường đại học nào đó của nước ngoài vào đây xây trường dạy chúng ta đâu. Họ không hút chất xám của chúng ta thì thôi!
. Thưa ông, ông sẽ nói gì với người hoạch định chủ trương, chính sách sử dụng người tài cho Đảng hiện nay?
+ Người tài của mình bây giờ rất nhiều. Nếu có người biết sử dụng thì họ sẽ tựu về thôi. Tôi mong Đảng hãy sớm mạnh dạn có những chủ trương và chính sách cụ thể trong việc sử dụng người tài ngoài Đảng. Trong đáy trái tim của tất cả người Việt Nam luôn tồn tại hai chữ “Việt Nam” và họ sẽ chung tay, chung tâm xây dựng đất nước! . Xin cảm ơn GS.

anmota
07/16/2008, 06:10 PM
http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/Vietnam-to-call-for-help-from-top-foreign-economists-experts-TGiao-07162008161633.html

========================================
Bài viết của cậu nhỏ Tiến sĩ Việt kiều dạy ở Houston đáng nên đọc kỹ.
AMT