PDA

View Full Version : Hận Nam Quan



Khách Viếng Thăm
01/30/2009, 04:33 PM
Hận Nam Quan

Phi Khanh:

Con yêu quý, chớ xuôi lòng mềm yếu,
Dứt tình riêng, vỗ cánh trở về Nam.
Con về đi, tận trung là tận hiếu,
Đem gươm mài bóng nguyệt, dưới khăn tang.

Nếu giờ muốn cho nước ta tiêu diệt,
Thì lưỡi thù sẽ úp xuống đầu xanh.
Không bao giờ, không bao giờ con chết,
Về ngay đi, rồi chí nguyện, công thành.

Nghĩ đến cha, một phương trời ảm đạm,
Thì nghiến răng, vung kiếm quét quân thù.
Trãi con ơi! tương lai đầy ánh sáng,
Cha đứng đây, trông suốt được ngàn thu.

Nguyễ Trãi:

Cha nói đến tương lai đầy ánh sáng,
Khiến lòng con bừng tỉnh một cơn mê.
Quỳ lạy cha, cha lên đường ảm đạm,
Rời Nam Quan, theo gió, con bay về.

Phi Khanh:

Ôi! sung sướng, trời sao chưa nở tắc,
Về ngay đi, nghi nhớ hận Nam Quan.
Bến Kim Lăng, cho tới ngày nhắm mắt,
Cha nuyện cầu con lấy lại giang san.

Tác giả (quên tên)

(Viết theo trí nhớ)
Bài thơ đăng trong tập sách giáo khoa "Tân Quốc Văn", lớp nhất (tức lớp 5 bây giờ), xuất bản đâu khoảng trước năm 1960 ở miền Nam.

Ngụy Ngô Nghê

PDK
01/30/2009, 06:48 PM
Tặng anh NNN cho đủ bộ :wink:

Những câu thơ tuyệt đẹp :thumbsup:


Đây biên giới hai nước thù đẫm máu;
Đây Nam Quan... con mắt khép tình thâm

Nam Quan ... Mục




:D :D :D


---


Hận Nam Quan


Hoàng Cầm




Một đêm giăng mờ lạnh lẽo. Tiếng tiêu nào trên ngàn xa văng vẳng trong sương. Trên một khu rừng gần Ải Nam Quan, chi chít cây cối, có một bóng đen vạch cây, rẽ lá tìm đường.

Gần chỗ ấy, Nguyễn Phi Khanh bị giam trong một cái cũi lớn. Lúc đó đã nửa đêm. Bốn bề tịch mịch. Duy có tiếng tiêu vẫn réo rắt, não nùng. Thỉnh thoảng có tiếng mõ cầm canh xa xa. Hồi lâu, Phi Khanh hơi cử động và ngồi dậy.



Phi Khanh

Đây biên giới hai nước thù đẫm máu;
Đây Nam Quan... con mắt khép tình thâm
Lối qua lại của một loài cuồng khấu
Là Nam Quan... chua xót bóng nghìn năm.
Đây Nam Quan, bốn bề sương lạnh lẽo,
Hồn thuở xưa lay động bóng tinh kỳ
Ai đi sứ nơi quê người lẽo đẽo
Cỏ hoa rừng dâng lệ khóc phân ly?!
Đây Nam Quan, những u hồn thấp thoáng
Đứng đầu non, trông rõi bóng quê hương
Đây Nam Quan, anh hùng xưa lảng vảng
Trỏ sang Tàu, vẽ máu trên đường gươm.
Đây Nam Quan, nơi tướng quân họ Lý
Đuổi quân thù để cứu lấy dân sinh
Lại phóng xá cho giống người tiểu kỷ
Rút binh về, múa tít lưỡi gươm linh
Đây Nam Quan, quân Nguyên rời biển máu
Thoát rừng xương, tơi tả kéo nhau về
Say chiến công, tướng nhà Trần lảo đảo
Nắng chiều hôm rung động ánh gươm thề.
Màu thời gian phất phơ làn khói biếc
Bóng người xưa lồng lộng tít trời xanh
Đến bây giờ Thăng Long nằm đợi chết
Đau lòng ta tiếng gọi dưới trăng thanh
Nước phá, nhà tan, muôn dân u uất!
Biết bao giờ lau sạch máu trên đầu?
Mấy cha con như thần vụt tắt,
Đường xa xôi, huyết lệ chảy về đâu?

(Nguyễn Trãi đi đến, nép vào một bụi cây, lắng nghe)

Trãi

Góc trời Nam, ánh sao thần vụt tắt,
Thành Thăng Long nghi ngút chuyện thương đau
Phụ thân ôi! Chiến bào đầy nước mắt,
Biết bao giờ lau sạch máu trên đầu?!

Phi Khanh

Ai?

Trãi

Thưa phụ thân, con, đây Nguyễn Trãi!

Phi Khanh

Kìa, đêm khuya sao lại đến tìm cha?

Trãi

Đêm giá lạnh, quân canh vì trễ nải
Con băng rừng, tìm nẻo đến thăm cha.

Phi Khanh

Đây là chốn ải địa đầu nước Việt
Khắc trong lòng ghi nhớ hận Nam Quan
Bao năm trời nằm sương và gối tuyết
Cha hằng mong thiên hạ được bình an
Bên đất khách khi đến giờ nhắm mắt
Cha sẽ cầu con trả được thù chung
Ngày mai đây, tấm thân tàn sẽ mất
Nhưng linh hồn bay lại với non sông
Con về đi! Cha yên tâm chịu khổ!
Con về đi! Đúc thép chống giang san
Cha tin chắc đường gươm nơi đất Tổ
Sẽ có ngày sáng chói những vinh quang
Con về đi!

Trãi

Thưa cha đau đớn lắm,
Nỗi chia lìa tê buốt bóng trăng xa
Như thân con có quản gì bụi lấm
Xin theo hầu thân phụ đến Trung Hoa,
Để cùng cha, một mai cùng biết chết,
Cùng hai anh chia xẻ nỗi đau buồn.

Phi Khanh

A! Nguyễn Trãi! Hãy dẹp tình thảm thiết
Trông đằng sau: xương máu ngập giang sơn
Cha sinh con, nghĩa là gây sức mạnh
Cha nuôi con, là hy vọng về sau
Đến ngày nay, giữa đường cha đứt gánh
Thì con ôi! Tung kiếm cho quên sầu!
Con về đi! Cha vui lòng vĩnh biệt
Con về đi! Rửa nhục cho non sông
Con phải nhớ: con là dòng tuấn kiệt,
Trong người con cuồn cuộn máu anh hùng

Trãi

Nhưng bên trời, cha cùng anh tắm máu
Con lòng nào yên sống giữa quê hương
Ôi! Ðại Việt! vào tay loài thảo khấu,
Khói nghìn năm thoi thóp trên sa trường
Khắp non sông vừa tàn cơn ác mộng
Tình yên vui, trăm họ nén đau thương
Ai đồng chí trong đám người ham sống
Trên kinh thành lơ lửng một thanh gươm!
Kìa nghìn dặm trên đường về thui thủi
Lưới quân Minh căng đợi khách giang hồ
Một mãnh hổ chống sao đàn chó sói
Thân tan tành bêu máu chợ Kinh Đô
Con xin cha, cho con theo bóng áo,
Cùng ôm nhau, cùng chết dưới gươm thù
Không tận trung, thôi đành con tận hiếu,
Kiếp này mong khỏi thẹn với nghìn thu

Phi Khanh

Không thể được! Định sang Tàu chết nhục
Làm con ma uất hận giữa quê người!
Con hèn quá, con làm cha tủi cực,
Thôi! Mong gì báo đáp một ngày mai!
Giống Đại Việt không bao giờ hèn yếu,
Tự nghìn xưa ngẩng mặt lên trời cao
Ôi! Kiêu hãnh là những trang niên thiếu
Tự nghìn xưa không nhụt chí anh hào!
Gái cùng trai trên non sông gấm vóc
Đã thêu bằng huyết lệ, bằng gươm đao
Những trang sử đẹp như vàng với ngọc
Bóng muôn đời không thẹn với trăng sao!
Con là trai mà không bằng nhi nữ
Cha sinh con hổ thẹn với trời xanh
Mong chết uổng chỉ là người úy tử
Sống bẽ bàng thêm tủi mặt tài danh.
Người trượng phu nên tìm đường mà chết
Chết làm sao vang động khắp nghìn phương
Chết làm sao cho kẻ thù tiêu diệt!
Chết làm sao mà vạn thuở nhớ thương!
Kìa cái chết bậc anh thư ngày trước
Muôn nghìn năm quốc sử ngát trầm hương
Con hãy trả xong thù nhà nợ nước,
Muốn theo cha thì chết trên sa trường!

Trãi
(mơ màng nhìn về phía xa)

Ôi! Bóng quê hương ngả nắng chiều
Những mùa thu cũ gợi thương yêu
Mái tranh xơ xác, thềm giăng lạnh
Sân mốc, vườn hoang, gió tịch liêu
Tre xanh san sát chuyện gươm đao
Đứng rũ tà huy nhuốm máu đào
Thép rỉ buồn tênh lời sắt đá,
Gươm cùn tựa nguyệt giấc chiêm bao
Chí khí phai dần trên kỷ niệm
Như đường tơ nhạt nếp thời gian
Bao giờ dứt lệ quên đau khổ
Tung kiếm nghìn thu quét bạo tàn.

Phi Khanh

Con yêu quý! Chớ xuôi lòng mềm yếu
Gác tình riêng, vỗ cánh trở về Nam!
Con về đi! Tận trung là tận hiếu
Đem gươm mài bóng nguyệt dưới khăn tang
Nếu trời muốn cho nước ta tiêu diệt
Thì lưới thù sẽ úp xuống đầu xanh
Không bao giờ! Không bao giờ con chết
Về ngay đi rồi chí toại công thành!
Nghĩ đến cha một phương trời ảm đạm
Thì nghiến răng vung kiếm quét quân thù
Trãi con ơi! Tương lai đầy ánh sáng
Cha đứng đây trông suốt được nghìn thu.

Trãi
(quỳ lạy)

Cha nói đến tương lai đầy ánh sáng
Khiến lòng con bừng tỉnh một cơn mê
Quỳ lạy cha, cha lên đường ảm đạm
Rời Nam Quan, theo gió, con bay về.

Phi Khanh

Ôi! Sung sướng, trời sao chưa nỡ tắt
Về ngay đi! Ghi nhớ hận Nam Quan
Bên Kim Lăng, cho đến ngày nhắm mắt
Cha nguyện cầu con lấy lại giang san.

Trãi

Hận Nam Quan, biết bao giờ phai nhạt,
Biết bao giờ cạn lệ khóc cha già
Lúc vĩnh biệt thật trăm nghìn chua xót!

Phi Khanh

Kìa con trông: nắng hé chân trời xa.

Trãi

Chân trời xa!

Phi Khanh

Về ngay đi Nguyễn Trãi
Nâng gươm thề, đem quốc sử mà soi.

Trãi

Đã đến giờ con lìa xa quan ải,
Kể từ nay Nam Bắc cách đôi nơi.

Phi Khanh

Đêm sắp cạn, về ngay đi Nguyễn Trãi,
Nhớ Nam Quan là vết máu trên đầu.

Trãi

Đêm Nam Quan là con dao hai lưỡi,
Trích lòng con thành một vết thương sâu
Trông phía Bắc thì xót thương dòng máu
Ngó về Nam thì tan tác gia hương
Càng thảm khốc, càng bền gan chiến đấu
Bụi hồng bay, quay tít một thanh gươm
Giống nòi ấy, nghe lời oanh liệt cũ
Sẽ vùng lên như trận gió điên cuồng!
Hỡi quân Minh! Sao không nhìn lịch sử
Mà vội vàng ngạo nghễ xuống Nam phương?
Hãy chờ đấy mà nếm mùi thất bại,
Tàn ác đi rồi trả nợ về sau!
Hãy chờ đấy, trông sao thần sáng chói,
Trong trần ai, ai dễ biết ai đâu!
Một ngày mai con tung gươm cất cánh
Trời quê hương rực lửa những đêm thiêng
Cha phù hộ cho con tròn sứ mệnh
Bại hay thành là theo lệnh Hoàng Thiên
Một ngày mai, khi Trãi này khởi nghĩa,
Kéo cờ lên, phấp phới linh hồn cha
Gạt nước mắt, con nguyện cầu cùng thiên địa,
Một ngày mai, con lấy lại sơn hà.

Phi Khanh

Máu anh hùng! Trôi đi mà rửa nhục,
Kìa con trông: nắng nhuộm chân trời xa.

Trãi

Con xin về, mài gươm chờ báo phục.

Phi Khanh

Cha mỉm cười nhắm mắt bên Trung Hoa.

Trãi

Tình phụ tử chia lìa, ai nín khóc
Bóng đêm tàn cay đắng tấm lòng con!
Trời thẳm xa, đoạt mất quyền họa phúc.

Phi Khanh

Kìa con trông: nắng xõa trên đầu non

Trãi

Trên ngọn núi, nắng phơi màu hy vọng
Con biết rồi, bóng dáng của nghìn xưa
Con hiểu rồi, linh hồn cha cao rộng
Sẽ bay về theo lớp gió mây đưa
Tiếng chim ca vang lừng, sao mãnh liệt!
Gió bình minh phơi phới tuổi thanh xuân

(lùi dần vào các khóm cây)
Kính chúc cha lên đường sang cõi chết,
Vui từ nay cho đến lúc ly trần.

(Tiếng tiêu vẫn mơ màng, gió sớm nổi lên, Phi Khanh quắc mắt nhìn theo con)

Khách Viếng Thăm
01/31/2009, 09:24 AM
Cảm ơn bạn Phạm Đình đã tìm và dán lên đây nguyên bài. Tôi thuộc lòng đoan thơ nầy từ những ngày còn để chỏm. Lúc ấy nào đã biết để ý xem ai là tác gỉa. Không ngờ ấy lại là một đoạn trong kịch thơ "Hận Nam Quan" của Hoàng Cầm.

Ông Anmota thường khen mấy anh Đức Phổ rất giỏi, thật không sai.

Nhân đây xin chúc năm mới Vạn Sự Như Ý!

Nguyễn Ngớ Ngẫn

PDK
01/31/2009, 09:55 AM
Cám ơn anh NNN [thực sự hổng biết là anh/chú hay bác nữa :D], cảm ơn vùng đất đã sinh ra tui :D.

Trong câu chuyện này, tui còn nhớ lúc học lịch sử năm lớp Ba, bà giáo có dạy cái câu này trong chuyện Nguyễn Trãi theo Cha lên tận Ải Nam Quan thì Nguyễn Phi Khanh có quay lại nói với con mình rằng:

Con theo Cha khóc lóc mà làm chi ? con hãy quay về tìm cách rửa nhục cho Nước, báo thù Cha.

Mấy chục năm rồi, giờ nghe anh NNN nhắc chuyện Hận Nam Quan ... lại nhớ đến lời cô giáo dạy năm nào ...



:D :D :D

anmota
01/31/2009, 11:28 AM
Cuộc chiến Đông Dương lần ba trong mắt tôi

Quách Tương Uy
Bài viết riêng cho BBCVietnamese.com
http://www.bbc.co.uk/f/t.gif
http://www.bbc.co.uk/f/t.gifhttp://www.bbc.co.uk/worldservice/images/2009/01/20090130165224chinese.jpg
Việt Nam và Trung Quốc có cuộc chiến biên giới đẫm máu năm 1979Lần đầu tiên tôi biết được chút gì về cuộc chiến Đông Dương lần thứ ba là từ những câu chuyện của cha kể về “bọn xấu Việt Nam”.
Khi ông về nhà nhân được quân đội cho nghỉ phép vài tuần, ông thường chở tôi đi chơi bằng xe đạp.
Đó là thời gian hạnh phúc cho tôi, khi ngồi ở yên sau, nghe tiếng chuông leng keng, và nghe những câu chuyện chiến tranh cha kể.
Chuyện của cha

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/forum/story/2009/01/090130_vivienne_story_1979.shtml

PDK
01/31/2009, 09:02 PM
Đây Nam Quan, nơi tướng quân họ Lý
Đuổi quân thù để cứu lấy dân sinh
Lại phóng xá cho giống người tiểu kỷ
Rút binh về, múa tít lưỡi gươm linh



Qua nay tui cứ théc méc hoài bốn cái câu thơ này. Tui hổng biết ổng [Hoàng Cầm] có ... cầm lộn lịch sử hay không ?

Tướng quân họ Lý chắc có lẽ là ổng muốn nhắc lại danh tướng họ Lý - Lý Thường Kiệt [hai câu đầu].

http://vi.wikipedia.org/wiki/Lý_Thường_Kiệt


Nhưng cái vụ "Lại phóng xá cho giống người tiểu kỷ" thì tui hơi hoang mang :sweatingb. Hổng rõ lịch sử khúc nào nhưng khúc mà tui học được và nhớ được chỉ có cái khúc trong Bình Ngô Đại Cáo là có nói vụ "Phóng xá cho giống người tiểu kỷ" mà thôi.

Cứu binh hai đạo tan tành, quay gót chẳng kịp,
Quân giặc các thành khốn đốn, cởi giáp ra hàng
Tướng giặc bị cầm tù, như hổ đói vẫy đuôi xin cứu mạng
Thần Vũ chẳng giết hại, thể lòng trời ta mở đường hiếu sinh
Mã Kỳ, Phương Chính, cấp cho năm trăm chiếc thuyền, ra đến biển mà vẫn hồn bay phách lạc,
Vương Thông, Mã Anh, phát cho vài nghìn cỗ ngựa, về đến nước mà vẫn tim đập chân run.
Họ đã tham sống sợ chết mà hoà hiếu thực lòng
Ta lấy toàn quân là hơn, để nhân dân nghỉ sức.

Có nghĩa là ... khúc sau cái vụ Nguyễn Trãi theo chưn Cha ra tận Ải Nam Quan, sau khi đã đánh tan quân Minh.

Tướng quân họ Lý ngày xưa đâu có ... phóng xá ... ai đâu. Hoặc đập nát đầu hoặc hòa để mạnh ai nấy kéo về :D.

Hổng lẽ ông Hoàng Cầm lại đặt ... con gà trước cái trứng ?

Hay có ông tướng quân họ Lý nào khác nữa hông ?


Trăm sự nhờ sử gia LHK với sử gia Anmota giải thích giùm. Đa tạ. :thumbsup:


:sweatingb :sweatingb :sweatingb

lê hồng khánh
02/01/2009, 11:28 AM
:D.

Trong câu chuyện này, tui còn nhớ lúc học lịch sử năm lớp Ba, bà giáo có dạy cái câu này trong chuyện Nguyễn Trãi theo Cha lên tận Ải Nam Quan thì Nguyễn Phi Khanh có quay lại nói với con mình rằng:

Con theo Cha khóc lóc mà làm chi ? con hãy quay về tìm cách rửa nhục cho Nước, báo thù Cha.

Mấy chục năm rồi, giờ nghe anh NNN nhắc chuyện Hận Nam Quan ... lại nhớ đến lời cô giáo dạy năm nào ...



:D :D :D

:clover: Tui nhớ, hình như cuốn sách đó nằm trong loạt sách giáo khoa do Trung tâm học liệu Bộ Giáo dục in ra, giấy tốt, hình đẹp, chữ rõ, đem phát không cho học trò. Cuốn Lịch sử lớp 3 là những câu chuyện sử, với tui, thiệt hay, nhiều câu chuyện nhớ suốt đời. Một câu chuyện sử có một cái tựa thât súc tích, ngay phía dưới đó là một hình minh họa. Ví dụ, chuyện về ông Lê Lợi có cái tựa " MƯỜI NĂM KHÁNG CHIẾN CHỐNG QUÂN MINH/ LÊ LỢI kèm theo là hình minh họa ông Lê Lợi trên lưng ngựa, tay cầm gươm. Câu chuyện ông Lê Lai thì LIỀU MÌNH CỨU CHÚA/ LÊ LAI. Câu chuyện về ông Nguyễn Trãi tui nhớ cái tựa là TRẢ THÙ NHÀ, RỬA HẬN NƯỚC...có cài hình ông Nguyễn Phi Khanh mang gông, đặt tay lên vai Nguyễn Trãi..." Ông theo cha lên tận Ải Nam Quan. Cha ông ngoảnh lại mà rằng:...:clover:
:clover: Bây giờ, Hoàng Sa, Trường Sa, cái hải đồ lưỡi trâu,...tôi dạy các con tôi điều gì? Tôi viết về đảo Lý Sơn, gởi chuyện Hoàng Sa, Trường Sa trong đó, các con tôi có hiểu tôi không?...Hoàng Sa đi có về không/ Lệnh vua sai phải quyết lòng ra đi...Chiều chiều ra ngóng biển khơi/ Ngóng ai như ngóng đợi người Trường Sa...Hòang Sa trời bể mênh mông/ Người đi thì có mà không thấy về/ Trường Sa mây nước bốn bề/ Tháng hai khao lề thế lính Hoàng Sa.... Có thể, Nguyễn Đăng Vũ, Lý Văn Hiền và tôi là 3 người đầu tiên chép lại những câu ca dao xót lòng ấy rồi đem in lên báo. In lên để làm gì? để nói với ai? Sắp nhỏ, con tôi, con NDV, con LVH có đọc bọn tôi không? có hiểu bọn tôi không?.Cù lao Ré, cù lao Bờ Bãi, Hoàng Sa, khu mộ gió của những người lính trong hải đội Hoàng Sa, những hình nhân thế mạng thả trôi ra biển trong ngày tế lính trước đài chiến sĩ trận vong ,.... Có những đêm Lý Sơn nằm nghe tiếng sóng dội vào lòng. Có sợi tóc bạc nào rụng trong đêm ấy không? ...:clover:

PDK
02/01/2009, 08:09 PM
:clover: Tui nhớ, hình như cuốn sách đó nằm trong loạt sách giáo khoa do Trung tâm học liệu Bộ Giáo dục in ra, giấy tốt, hình đẹp, chữ rõ, đem phát không cho học trò. Cuốn Lịch sử lớp 3 là những câu chuyện sử, với tui, thiệt hay, nhiều câu chuyện nhớ suốt đời. Một câu chuyện sử có một cái tựa thât súc tích, ngay phía dưới đó là một hình minh họa. Ví dụ, chuyện về ông Lê Lợi có cái tựa " MƯỜI NĂM KHÁNG CHIẾN CHỐNG QUÂN MINH/ LÊ LỢI kèm theo là hình minh họa ông Lê Lợi trên lưng ngựa, tay cầm gươm. Câu chuyện ông Lê Lai thì LIỀU MÌNH CỨU CHÚA/ LÊ LAI. Câu chuyện về ông Nguyễn Trãi tui nhớ cái tựa là TRẢ THÙ NHÀ, RỬA HẬN NƯỚC...có cài hình ông Nguyễn Phi Khanh mang gông, đặt tay lên vai Nguyễn Trãi..." Ông theo cha lên tận Ải Nam Quan. Cha ông ngoảnh lại mà rằng:...:clover:


Úi chu choa, sô mòa nó đúng nguyên con luôn dzị nghen :D.:thumbsup:

Sir, Yes Sir. Đúng lòa cái quyển sách sử ngày xưa tui học đó :D. Cứ mỗi bài lịch sử thì đầu bài có một câu "nhớ đời" và một cái hình vẽ màu "nhớ mãi", và phía dưới là bài học lịch sử. Hình ảnh ông Nguyễn Phi Khanh cổ trong gông tui vẫn còn nhớ mãi ...



:clover: Bây giờ, Hoàng Sa, Trường Sa, cái hải đồ lưỡi trâu,...tôi dạy các con tôi điều gì? Tôi viết về đảo Lý Sơn, gởi chuyện Hoàng Sa, Trường Sa trong đó, các con tôi có hiểu tôi không?...Hoàng Sa đi có về không/ Lệnh vua sai phải quyết lòng ra đi...Chiều chiều ra ngóng biển khơi/ Ngóng ai như ngóng đợi người Trường Sa...Hòang Sa trời bể mênh mông/ Người đi thì có mà không thấy về/ Trường Sa mây nước bốn bề/ Tháng hai khao lề thế lính Hoàng Sa.... Có thể, Nguyễn Đăng Vũ, Lý Văn Hiền và tôi là 3 người đầu tiên chép lại những câu ca dao xót lòng ấy rồi đem in lên báo. In lên để làm gì? để nói với ai? Sắp nhỏ, con tôi, con NDV, con LVH có đọc bọn tôi không? có hiểu bọn tôi không?.Cù lao Ré, cù lao Bờ Bãi, Hoàng Sa, khu mộ gió của những người lính trong hải đội Hoàng Sa, những hình nhân thế mạng thả trôi ra biển trong ngày tế lính trước đài chiến sĩ trận vong ,.... Có những đêm Lý Sơn nằm nghe tiếng sóng dội vào lòng. Có sợi tóc bạc nào rụng trong đêm ấy không? ...:clover:

Khúc này nghe buồn man mác ...

Con anh thì hổng biết có đọc hay không, con tui thì chéc chén lòa đọc hổng được rồi, và cứ vậy mình gọi nhau bằng hai chữ ... Việt Nam ...

anmota
02/02/2009, 03:28 PM
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=90167&z=7


Riêng trong phạm vi này, ông Hoàng Tùng đã vô tình cho thấy “công cuộc diễn biến hòa bình” của Trung Cộng đã thành công từ thời 1950, khi các cố vấn đầu tiên của Trung Cộng sang chỉ huy quân đội cộng sản Việt Nam.

PDK
02/14/2009, 08:10 AM
Trăm năm tính cuộc vuông tròn
Phải dò cho đến ngọn nguồn lạch sông

[Truyện Kiều - Nguyễn Du]


:D :D :D

---


Hai chữ nước nhà

Á Nam Trần Tuấn Khải


Chốn Ải Bắc mây sầu ảm đạm
Cõi trời Nam gió thảm đìu hiu
Bốn bề hổ thét chim kêu
Ðoái nom phong cảnh như khêu bất bình

Hạt máu nóng thấm quanh hồn nước
Chút thân tàn lần bước dậm khơi
Trông con tầm tã châu rơi
Con ơi con nhớ lấy lời cha khuyên:

Giống Hồng Lạc hoàng thiên đã định
Mấy ngàn năm suy thịnh đổi thay
Trời Nam riêng một cõi này
Anh hùng, hiệp nữ xưa nay kém gì!

Than vận nước gặp khi biến đổi
Ðể quân Minh thừa hội xâm lăng
Bốn phương khói lửa bừng bừng
Xiết bao thảm họa xương rừng máu sông!

Nơi đô thị thành tung quách vỡ
Chốn dân gian bỏ vợ lìa con
Làm cho xiêu tán hao mòn
Lạ gì khác giống dễ còn thương đâu!

Thảm vong quốc kể sao cho xiết
Trông cơ đồ nhường xé tâm can
Ngậm ngùi đất khóc giời than
Thương tâm nòi giống lầm than nỗi này!

Khói Nùng lĩnh như xây khối uất
Sóng Long giang nhường vật cơn sầu
Con ơi! càng nói càng đau …
Lấy ai tế độ đàn sau đó mà?

Cha xót phận tuổi già sức yếu
Lỡ sa cơ đành chịu bó tay
Thân lươn bao quản vũng lầy
Giang sơn gánh vác sau này cậy con

Con nên nhớ tổ tông khi trước
Ðã từng phen vì nước gian lao
Bắc Nam bờ cõi phân mao
Ngọn cờ độc lập máu đào còn dây

Kìa Trưng nữ ra tay buồm lái
Phận liễu bồ xoay với cuồng phong
Giết giặc nước, trả thù chồng
Nghìn thu tiếng nữ anh hùng còn ghi

Kìa Hưng Đạo gặp khi quốc biến
Vì giống nòi quyết chiến bao phen
Sông Bạch Đằng phá quân Nguyên
Gươm reo chính khí nước rền dư uy

Coi lịch sử gươm kia còn tỏ
Mở dư đồ đất nọ chưa tan
Giang san này vẫn giang san
Mà nay sẻ nghé tan đàn vì ai?

Con nay cũng một người trong nước
Phải nhắc câu Gia, Quốc đôi đường
Làm trai hồ thỉ bốn phương
Sao cho khỏi thẹn với gương Lạc Hồng

Thời thế có anh hùng là thế
Chữ vinh hoa xá kể làm chi!
Mấy trang hào kiệt xưa kia
Hy sinh thân thế cũng vì nước non

Con đương độ đầu xanh tuổi trẻ
Bước cạnh tranh há dễ nhường ai?
Phải nên thương lấy giống nòi
Đừng tham phú quí mà nguôi tấc lòng

Kiếp luồn cúi, đỉnh chung cũng nhục;
Thân tự do chiêu chúc mà vinh
Con ơi nhớ đức sinh thành
Sao cho khỏi để ô danh với đời

Chớ lần lữa theo loài nô lệ
Bán tổ tiên kiếm kế sinh nhai
Đem thân đầy đọa tôi đòi
Nhục nhằn bêu riếu muôn đời hay chi?

Sống như thế, sống đê, sống mạt
Sống làm chi thêm chật non sông!
Thà rằng chết quách cho xong
Cái thân cẩu trệ ai mong có mình!

Huống con cũng học hành khôn biết
Làm giống người phải xét nông sâu
Tuồng chi gục mặt cúi đầu
Cam tâm làm kiếp ngựa trâu cho đành!

Nỗi tâm sự đinh ninh dường ấy
Cha khuyên con có bấy nhiêu lời
Con ơi! con phải là người
Thì con theo lấy những lời cha khuyên

Cha nay đã muôn nghìn bi thảm
Nói bao nhiêu tâm khảm càng đau!
Chân mây mặt cỏ rầu rầu
Càng trông cố quốc mạch sầu càng thương!

Lời cha dặn khắc xương để dạ
Mấy gian lao con chớ sai nguyền
Tuốt gươm thề với vương thiên
Phải đem tâm huyết mà đền cao sâu

Gan tráng sĩ vững sau như trước
Chí nam nhi lấy nước làm nhà
Tấm thân xẻ với san hà
Tượng đồng bia đá họa là cam công

Nữa mai mốt giết xong thù nghịch
Mũi long tuyền lau sạch máu tanh
Làm cho đất rộng trời kinh
Bấy giờ quốc hiển gia vinh có ngày!

Nghĩa vụ đó con hay chăng tá ?
Tính toán sao vẹn cả đôi đường
Cha dù đất lạ gởi xương
Trông về cố quốc khỏi thương hồn già

Con ơi! hai chữ NƯỚC NHÀ