PDA

View Full Version : Lăng Thái Giám...?



anmota
02/23/2009, 09:28 AM
Thứ trưởng Lê Tiến Thọ: Đây là một đề án... "nhạy cảm"11:24' 23/02/2009 (GMT+7)

http://vietnamnet.vn/common/v3/images/vietnamnet.gif -Tôi cứ nghĩ, cha mẹ chia nhà cho các con còn khó khăn nữa là một công việc mang tính xã hội cao như thế này? Việc xây dựng đề án không thể một sớm một chiều. Sẽ phải có sự thống nhất, đồng thuận, bởi đây là một đề án... "nhạy cảm"- Thứ trưởng Lê Tiến Thọ.
http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200902/original/images1725606_0.jpg (http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200902/original/images1725606_0.jpg)Ông Lê Tiến Thọ- Thứ trưởng Bộ VH-TT-DL.Trong Hội nghị Triển khai công tác 2009 của Bộ VH-TT-DL, Phó Thủ tướng (Phó TT) Nguyễn Thiện Nhân đã chỉ đạo xây 500 căn hộ cho những nghệ sĩ tiêu biểu. Chỉ đạo này có xuất phát từ một đề xuất của ngành Văn hoá không?
- Vấn đề nhà ở của văn nghệ sĩ Trung ương, văn nghệ sĩ ở Hà Nội và TP.HCM đã tồn tại từ lâu. Dù đã có khu Mai Dịch, nơi ở của văn nghệ sĩ khu này vẫn lẫn với nơi làm việc của các Nhà hát Chèo VN, Nhà hát Tuồng VN, các trường nghệ thuật... mà chưa có cách giải quyết triệt để. Trước Tết âm lịch Kỷ Sửu 2009, Phó TT Nguyễn Thiện Nhân đã đi thăm một số đơn vị nghệ thuật của thành phố Hà Nội. Giám đốc Sở VH-TT-DL Phạm Quang Long có đưa đề xuất xây dựng một khu các căn hộ dành cho văn nghệ sĩ tiêu biểu của HN. Hôm đó, Phó TT có trao đổi và chỉ đạo Thành phố Hà Nội xem xét đề xuất này. Trong hội nghị triển khai công tác 2009 của Bộ vừa qua (17, 18/2/2009), Phó TT đã đưa ra chỉ đạo này, giao cho Bộ VH- TT-DL phối hợp với Hà Nội và TP.HCM xây dựng đề án. Sẽ có khu ở dành riêng cho giới nghệ sĩ ở Hà Nội và TP.HCM trong thời gian không xa.
Hà Nội và TP.HCM là nơi tập trung nhiều văn nghệ sĩ thuộc các đoàn nghệ thuật Trung ương cũng như nhiều đoàn địa phương. Vì sao lại có con số 500 căn hộ dành cho các nghệ sĩ tiêu biểu, thưa Thứ trưởng? Đã có thống kê sơ bộ rằng ở HN và TP.HCM có 500 nghệ sĩ tiêu biểu chăng?
- 500 chỉ là con số sơ bộ dựa trên cơ sở thực tế Hà Nội đề xuất, cũng như những văn bản chúng tôi đã báo cáo từ trước. Nó mang tính tương đối chứ không cứng nhắc. Có sự chỉ đạo chính thức của Chính phủ rồi, chúng tôi sẽ bắt tay xây dựng đề án, thống kê, tập hợp từ những đơn vị nghệ thuật để "điểm danh" tất cả những nghệ sĩ đầu ngành, những người có công đóng góp cho sự phát triển của văn học nghệ thuật nước nhà. Con số chính thức có thể sẽ hơn, có thể dưới 500 người.
Nghệ sĩ là một danh xưng có phạm vi rất rộng, có thể hiểu cứ người "dính líu" đến nghệ thuật sẽ là nghệ sĩ không? Sẽ bao gồm cả những người sáng tác (nhà văn, họa sĩ, nhạc sĩ, biên đạo...) hay chỉ khoanh vùng trong những nghệ sĩ biểu diễn?
- Đã là nghệ sĩ thì không thể "khoanh vùng", không thể chỉ tính đến các nghệ sĩ biểu diễn mà phải bao gồm cả tác giả, đạo diễn, biên đạo, nhạc sĩ... Riêng với giới nhà văn, chúng tôi sẽ phải xin ý kiến chỉ đạo cụ thể. Với những đoàn nghệ thuật của Hà Nội hay TP.HCM thì thành phố sẽ giải quyết một số công việc do phân cấp quản lý.
Sẽ dùng những tiêu chí gì để đánh giá một nghệ sĩ là "tiêu biểu", thưa Thứ trưởng? Liệu có sự ưu tiên cho những nghệ sĩ thuộc các ngành nghệ thuật truyền thống, hay các nghệ sĩ cao tuổi?
- Dự án còn chưa khởi động, nên thật khó để trả lời cụ thể. Vụ Kế hoạch-Tài chính sẽ là đầu mối chính, phối hợp với các cục, vụ chức năng có liên quan, trao đổi với các hội chuyên ngành... để xây dựng hệ thống tiêu chí thật khoa học, khách quan.
Tất cả sẽ thể hiện trong hệ thống tiêu chí gắn với những số điểm cụ thể. Sẽ ưu tiên cho những người đã có công đóng góp bằng cách tính điểm theo số năm cống hiến trong nghề. Nghệ sĩ của các ngành nghệ thuật dân tộc được ưu tiên thế nào? Tính giải thưởng, danh hiệu ra sao? Các huân chương, huy chương, giải thưởng quốc gia, giải thưởng nhà nước... ra sao, tất cả đều phải tính toán.
Còn những nghệ sĩ đã từng được phân nhà thì sao? Tôi cứ nghĩ, cha mẹ chia nhà cho các con còn khó khăn nữa là một công việc mang tính xã hội cao như thế này? Việc xây dựng đề án không thể một sớm một chiều. Sẽ phải có sự thống nhất, đồng thuận, bởi đây là một đề án... "nhạy cảm", gắn với quyền lợi cũng như sự đánh giá đối với từng loại hình, từng đơn vị, từng cá nhân nghệ sĩ.
Nếu có những nghệ sĩ dù đủ điểm nhưng vẫn chủ động từ chối để nhường lại cho những đồng nghiệp khó khăn hơn, Bộ sẽ ứng xử thế nào?
- Cũng sẽ phải xét điều kiện thu nhập của từng nghệ sĩ đủ chuẩn tiêu biểu. Với những nghệ sĩ thu nhập cao, hàng năm đóng thuế vài trăm triệu đồng mà vẫn bị dư luận xì xào là đóng chưa đủ, thì có cần Nhà nước cấp nhà nữa không? Theo suy nghĩ của tôi, đề án này là cơ hội cho những nghệ sĩ tiêu biểu, có công lớn trong sự nghiệp văn hóa nghệ thuật nước nhà, nhưng thu nhập thấp, không có điều kiện để tự trang trải, lo lắng cho đời sống.
Tôi tin giới văn nghệ sĩ có tinh thần "lá lành đùm lá rách", những người thu nhập được còn sẵn sàng ủng hộ người nghèo nếu chúng ta gây quỹ từ thiện trong giới. Ai được thì mừng cho họ, chứ không đến nỗi xô bồ với nhau để giành giật đâu. Dĩ nhiên, điều quan trọng là đề án phải thật sự khoa học và công tâm.
Xin cảm ơn Thứ trưởng.

Khánh Linh (thực hiện)

anmota
02/23/2009, 09:32 AM
1. Triệu Cao: Hoạn quan thời nhà Tần. Triệu Cao bắt đầu được tin dùng sau vụ Kinh Kha âm mưu hành thích vua Tần. Nhờ Triệu Cao nhắc về cây kiếm đang đeo bên mình, Tần Thuỷ Hoàng mới đánh trả được Kinh Kha và may mắn thoát chết. Khi Tần Thuỷ Hoàng băng hà ở Sa Khâu trên đường tuần du miền Đông Nam, Triệu Cao đã cùng với thừa tướng Lý Tư thông mưu lập con thứ Hồ Hợi (Tần Nhị Thế) và bức tử thái tử Phù Tô. Về sau Triệu Cao lại tiếp tục giết Lý Tư và nhiều đại thần, một mình độc chiếm quyền hành. Tới khi quân khởi nghĩa của Lưu Bang đánh tới kinh thành, Triệu Cao bức tử Nhị Thế, lập Tử Anh để có cơ sở thương lượng. Tuy nhiên, cuối cùng Triệu Cao lại bị chính Tử Anh giết chết. Có thể nói việc để cho quyền lực nằm trong tay một kẻ độc ác và bất tài như Triệu Cao chính là một trong những nguyên nhân khiến vương triều nhà Tần hùng mạnh là thế mà chỉ duy trì được trong có 15 năm.

2. Thập thường thị: Mười viên hoạn quan dưới triều hai vua Hoàn Đế, Linh Đế thời Đông Hán, đứng đầu là Trương Nhượng. Việc điều hành quốc gia bắt đầu rơi vào tay tầng lớp hoạn quan sau khi Hoàn Đế phải dựa vào nhóm này để trừ khử quyền thần Lương Ký. Trong thời gian nắm quyền, hoạn quan đã phát động hai đợt thanh trừng lớn, qua đó bức hại và loại trừ hầu hết các bậc trung thần hoặc những người không cùng phe cánh. Lịch sử gọi sự kiện này là “hoạ đảng cố”. Triều đình Đông Hán thời kỳ này trở nên vô cùng hủ bại, việc mua quan bán tước được định giá công khai. Dù sau này, thập thường thị có bị Viên Thiệu tiêu diệt nhưng triều Đông Hán không thể phục hồi được nữa. Nước Trung Quốc rơi vào loạn lạc, chiến tranh và chia cắt đưới thời Tam Quốc trong gần 100 năm còn nhà Hán thì bị nhà Nguỵ thay thế.

3. Cao Lực Sĩ: Hoạn quan dưới triều Đường Huyền Tông. Là một sủng thần, Cao Lực Sĩ dựa thế hoàng để để tác oai tác phúc với các quan trong triều. Nhà thơ Lý Bạch, do có hiềm kích cá nhân với Cao Lực Sĩ, cũng bị y dèm pha phải từ quan. Khi An Lộc Sơn nổi loạn tấn công kinh đô Trường An, Cao Lực Sĩ theo xa giá của Huyền Tông bỏ thành chạy trốn. Đến gò Mã Ngôi, trước nguy cơ xảy ra binh biến, Cao Lực Sĩ đã giết Dương Quý Phi trấn an quân đội.

4. Cừu Sĩ Lương: Hoạn quan dưới triều Đường Văn Tông. Nhà Đường trong suốt mười đời vua cuối cùng kể từ Đức Tông đến Chiêu Tông đều bị thế lực hoạn quan chi phối. Hoạn quan không chỉ thao túng triều chính mà còn giết vua và định việc phế lập. Đường Văn Tông dựa vào Cừu Sĩ Lương để giết tên hoạn quan đứng đầu triều đình lúc đó là Vương Thủ Trừng. Trừ khử được Thủ Trừng rồi, Văn Tông lai định trừ tiếp Cừu Sĩ Lương, vì chung quy y cũng là một hoạn quan, lại đang nắm binh quyền. Văn Tông phối hợp cùng một số đại thần thân tín, lập mưu lừa Cừu Sĩ Lương vào vườn thượng uyển, phục binh sẵn để giết. Sự việc bại lộ, Cừu Sĩ Lương cùng hoạn quan nhốt vua vào nội cung làm con tin, rồi cho quân truy bắt và giết toàn bộ những người dự mưu, tổng cộng trên một ngàn người. Đây là sự kiện “Cam lộ chi biến” nổi tiếng trong lịch sử Trung Quốc. Sau biến cố này, Văn Tông hoàn toàn bị đặt dưới sự giám sát của hoạn quan. Nhà Đường tiếp tục lún sâu hơn vào sự suy tàn và cuối cùng bị diệt vong.

5. Trịnh Hoà: Hoạn quan dưới triều Minh Thành Tổ. Ông tên thật là Mã Tam Bảo, tín đồ Hồi giáo sống tại Vân Nam. Do thông minh tháo vát, Trịnh Hoà được Minh Thành Tổ yêu mến và tin dùng. Ông là nhà hàng hải nổi tiếng nhất của Trung Quốc. Từ năm 1405 đến năm 1433, Trịnh Hoà đã bảy lần chỉ huy hạm đội đi chu du qua vùng biển Nam Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương, ghé thăm hơn 30 quốc gia, xa nhất là Somalia thuộc châu Phi. Dựa trên một số thư tịch và bằng chứng lịch sử, cựu thuyền trưởng tầu ngầm người Anh là Gavin Menzies gần đây đã đưa ra một giả thuyết là chính các đô đốc dưới quyền Trịnh Hoà, trong chuyến đi thứ sáu, đã phát hiện ra mũi Hảo Vọng, châu Mỹ, châu Nam Cực, châu Úc và Bắc Cực.

6. Vương Chấn: Hoạn quan dưới triều vua Minh Anh Tông. Xuất thân là một tên lưu manh, Vương Chấn tình nguyện xin hoạn vào cung làm thái giám để tránh bị phạt xung quân do phạm tội. Anh Tông hủ bại, không màng gì đến việc nước nên Vương Chấn có cơ hội nắm đại quyền về quân sự và chính trị. Năm 1450, y ép nhà vua thân chinh đem nửa triệu quân đi đánh bộ lạc Ngoã Lạt tại vùng Hà Bắc. Do không biết cách dùng binh, Vương Chấn thua trận tại Thổ Mộc Bảo. Vua Anh Tông bị bắt, 25 vạn quân bị giết, Vương Chấn cũng bị các tướng làm binh biến giết chết.

7. Lưu Cẩn: Hoạn quan dưới triều vua Minh Vũ Tông. Do hầu hạ Vũ Tông từ lúc còn chưa lên ngôi nên Lưu Cẩn rất được nhà vua quý chuộng, phong làm Tư lễ giám, chuyên phê duyệt sớ của các quan tấu trình. Với chức quan đó, Lưu Cẩn giả mệnh hoàng đế tự ý định đoạt mọi công việc trong nước. Dân gian khi đó gọi Lưu Cẩn là “Hoàng đế đứng”, ám chỉ quyền lực của y, để phân biệt với “Hoàng đế ngồi” là Vũ Tông. Lưu Cẩn nắm quyền trong hơn năm năm thì bị một số quan lại phối hợp lật đổ.

8. Nguỵ Trung Hiền: Hoạn quan dưới triều vua Minh Hy Tông. Mặc dù có cái tên thì rõ hay nhưng họ Nguỵ là một kẻ vô cùng gian hiểm. Đứng đầu cơ quan đặc vụ, y kéo bè kết đảng, mua quan bán tước, làm đủ chuyện xấu xa. Những kẻ hùa theo họ Nguỵ được gọi là “Yêm đảng” (Yêm: thiến, hoạn). Yêm Đảng có vây cánh khắp trong cả nước, tiến hành công kích, hãm hại rất nhiều trung thần. Quyền lực của bản thân Nguỵ Trung Hiền cũng rất lớn, mọi người phải đối đãi với hắn như hoàng đế. Chỉ tới sau khi Hy Tông chết, vua kế tiếp là Sùng Trinh mới trừ khử được y.

9. Lý Liên Anh: Hoạn quan thời Từ Hy Thái Hậu nhà Thanh. Là đại thái giám được Từ Hy tin cẩn, Lý Liên Anh có quyền sinh quyền sát rất lớn. Từ vương tôn, quý tộc cho đến quan lại trong triều không ai dám làm phật ý hắn. Theo lệnh Từ Hy, Lý Liên Anh đã cho giam lỏng vua Quang Tự vì ông này có ý định cùng với một số nhà cải cách như Khang Hữu Vi, Lương Khải Siêu cải tổ lại chính quyền, trái với quan điểm lãnh đạo đất nước của Từ Hy Thái Hậu.

anmota
02/23/2009, 09:56 AM
'Thiếu gia' đến giảng đường (http://vnexpress.net/GL/Xa-hoi/2009/02/3BA0B6CF/)(VnEx 23-2-09) Nhung cũng có người “Ét – vê” thời khủng hoảng (http://vietnamnet.vn/giaoduc/2009/02/831501/) (VNN 23-2-09)