PDA

View Full Version : Sức Mạnh Của Sự Tha Thứ (Yến Tuyết phỏng dịch)



bilu
12/09/2004, 02:00 PM
http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=14837&z=1
Sức Mạnh Của Sự Tha Thứ
Monday, December 06, 2004 Yến Tuyết

http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/articlefiles/14837-forgive.jpg
Tìm an bình trong sự tha thứ

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đã có một lần bị phản bội, bị đối xử không công bằng, hay gặp phải một điều bất như ý trong đời sống. Rất nhiều người đeo mãi mãi bên người sự giận dữ và đau khổ vì những điều kể trên, nhưng trái lại cũng có những người khác thì lại không chọn cho mình thái độ thù nghịch đó.

Một cuộc nghiên cứu gần đây nhất cho thấy nếu chúng ta học hỏi được cách tha thứ cho những người đã làm khổ hay buồn lòng mình thì chúng ta sẽ được hưởng được sự bình yên của tâm hồn. Ðây được xem là phương cách mới mẻ và có hiệu quả nhất để kiểm soát sự tức giận, giảm căng thẳng và quan trọng nhất là làm tăng sức khỏe.

Ðã có 40 chuyên viên tâm lý gặp gỡ nhau tại một buổi hội thảo ở Atlanta vào Mùa Thu năm ngoái, để kiểm điểm lại những điều mà họ tìm thấy qua sức mạnh của việc chữa lành bằng cách sống trong hòa bình. Một trong những cuộc tìm hiểu cho thấy việc từ bỏ sự tức tối giúp người ta giảm chứng đau lưng. Trong khi đó, Cơ Quan Campaign for Forgiveness Research thì đưa ra một đề tài thảo luận, qua đó, người ta dùng phương pháp chụp hình MRI để tìm hiểu về việc nếu một người chỉ mới nghĩ đến sự đồng cảm và hòa giải không thôi mà đã khơi dậy hoạt động của não bộ phía bên trái của thái dương. Ðiều đó chứng tỏ là ai ai trong chúng ta cũng có một tinh thần tha thứ sẵn sàng để được kích thích.

Như thế, bên cạnh việc tha thứ đem đến những lợi ích về tinh thần, nó còn có thể làm giảm những cơn đau đớn của thể xác nữa. Thế nhưng chúng ta cần biết phải làm cách nào và sự tha thứ có ý nghĩa gì, phải không?

Liz Nassau - một nhà văn 48 tuổi ở Philadelphia, kể lại một câu chuyện khiến cô vô cùng tức giận. Nhận dịp sinh nhật một người bạn, Liz gọi điện thoại đến chúc mừng, thế nhưng thay vì nhận được lời cảm ơn thì cô lại bị tấn công. Người bạn này kể ra một danh sách dài những điều mà từ lâu nay cô ta khó chịu về Liz và gác máy điện thoại trước khi Liz có thể giải thích. Liz nghĩ rằng chính sự ganh tị đã làm cho bạn cô tức tối bởi vì Liz vừa đạt được một vài thành công: Sách của cô sắp được xuất bản và truyện của cô thì được trao giải thưởng. Liz nghĩ rằng bạn của cô không thích sự thành công của cô.

Trong vòng hai năm trời mỗi lần gặp lại người bạn ấy là Liz đều thấy máu sôi lên, tim đập mạnh và người run rẩy giống như sắp bị bệnh. Thế nhưng một ngày kia, có cơ hội giáp mặt người bạn cũ, thay vì tránh né như các lần trước, Liz nói thẳng cho người bạn biết là cô ta đã làm buồn lòng Liz như thế nào và rất tiếc là tình bạn giữa hai người đã bị sứt mẻ. Cho dù cô bạn kia vẫn không ngỏ lời xin lỗi, nhưng về phần Liz, sau lần gặp gỡ đó, cô cảm thấy nhẹ nhàng vì đã nói ra được những cảm xúc của mình và nhận ra là mình không còn giận hờn và đã tha thứ cho người bạn ấy cho dù họ không còn là bạn bè của nhau nữa.

Kinh nghiệm của Liz trùng hợp với những gì mà Giáo Sư Fred Luskin, PhD, giám đốc của Chương Trình Forgiveness Project thuộc trường Stanford University tìm thấy. Ông Luskin nói rằng dứt bỏ một sự thù giận sẽ làm cho mức độ căng thẳng giảm đến 50%. Những tình nguyện viện tham dự chương trình này của ông còn cho thấy năng lực của họ tăng trưởng, giấc ngủ của họ ngon hơn và tính khí của họ cũng dễ chịu hơn, có nghĩa là mọi hoạt động về thể lý của họ tăng cường hơn. Ông Luskin nhấn mạnh: “Nếu bạn mang nặng trong lòng sự chua chát và tức giận về việc bạn đã bị đối xử bất công thì chẳng khác gì bạn đang chứa một chất độc trong người”.

Thật vậy, khoa học chứng minh rằng khi bạn tức giận, cơ thể sẽ tiết ra lượng hormone căng thẳng gồm có chất adrenaline và cortisol, khiến tim đập nhanh hơn, hơi thở trở nên gấp gáp hơn và óc gia tăng tốc độ làm việc. Bên cạnh đó, chất đường cũng được bài tiết nhiều hơn làm căng cơ bắp thịt và có thể dẫn đến việc tắc nghẽn sự lưu thông của máu.

Bruce McEwen, Ph.D. - giám đốc của phòng thí nghiệm Neuroendocrinology thuộc Rockefeller University ở NewYork City, nói rằng việc suy nhược do cortisol gây ra còn có thể gây ảnh hưởng đến hệ thống miễn nhiễm, đưa đến một bệnh tật nguy hiểm như hoại não, mất trí nhớ hay tế bào bị teo đi. Nó còn có thể làm tăng huyết áp và chất đường có trong máu, dẫn đến bệnh tim.

Một cuộc tìm hiểu do American Psychosomatic Society thuộc University of Wisconsin thực hiện, chứng minh là nếu tha thứ, những hormones nói trên sẽ giảm đi sự di chuyển. Họ ghi danh 36 nam tình nguyện viên từng bị bịnh tim do những nguyên nhân khác nhau gây ra như chiến tranh, hôn nhân, việc làm hay là thời ấu thơ bất hạnh. Một nửa số đó được huấn luyện về sự tha thứ. Nửa còn lại thì không. Sau đó khi được khám nghiệm, sự tuần hoàn của máu chảy về tim trong người những người nhận được sự huấn luyện thì khỏe mạnh hơn những người kia.

Cho dù sự tha thứ đem lại những điều lợi như thế nhưng không mấy ai trong chúng ta muốn thực hiện điều này. Giáo Sư Charlotte Witvliet, Ph.D. - thuộc trường Hope ở Holland Michigan, cho rằng bạn sẽ tự tạo một lỗi lầm lớn khi không muốn tha thứ. Bởi vì một khi cứ ôm lấy sự oán giận trong nhiều năm tháng có nghĩa là quyết tâm gìn giữ sự giận dữ.

Thí dụ như trường hợp của Catherine O'Brien. Sau khi ly dị vào năm 1992 ở Pacifia, California, người phụ nữ này đã trải qua một thời gian dài thù ghét ông chồng cũ. Cô giận dữ vì cho rằng cuộc chia tay đã hủy hoại tương lai của cô. Catherine nói: “Bỗng nhiên tôi trở nên một người mẹ độc thân với một đứa con gái 12 tuổi. Tôi thật là mệt mỏi và thất vọng vì không còn có người chia sẻ với tôi việc săn sóc và nuôi dưỡng con cái vì tôi đã từng hy vọng là mình sẽ có một gia đình êm ấm và hạnh phúc bên cạnh chồng con. Sự giận dữ khiến tôi khi nào cũng căng thẳng và hay bị ớn lạnh và chán chường với mọi việc.”

Ngay cả những người chung quanh cũng làm cho cô nổi giận. Chẳng hạn như khi giới thiệu Catherine với một phụ nữ khác ở một buổi tiệc, một người nào đó có thể nói:

“Cô ấy cũng vừa bị chồng bỏ”. Câu nói đó làm Catherine sững sờ vì mình bị xếp loại là một người vợ cũ đầy đau khổ và chua chát. Thế rồi, nhờ nghe được một cuốn băng của Giáo Sư Tâm Lý Luskin về sự tha thứ, Catherine nhận ra là người mà cô cố làm tổn thương chính là cô chứ không ai khác cả. Cô tự nhắc nhở mình là phải quên chuyện buồn cũng như quên ông chồng cũ để tiếp tục vui sống và cảm thấy nhẹ nhàng hẳn. Một khi quyết định và thực hiện được suy nghĩ đó, Catherine nói rằng cô thấy như sức lực cô tăng lên bội phần.

Luskin nói rằng giải quyết những oán giận bằng cách thay thế những cảm nghĩ thù địch bằng những ý tưởng lạc quan sẽ làm cho cơ thể bạn thu giãn và bình an hơn. Trong một cuộc nghiên cứu của ông, 17 người lớn ở miền Bắc Ái Nhĩ Lan vừa bị mất người thân trong một vụ khủng bố, tham dự một cuộc huấn luyện về sự tha thứ kéo dài trong một tuần lễ. Khi cuộc huấn luyện chấm dứt, những đau buồn của những người này vơi đi đến 40% bởi vì họ nhận ra là họ không có thể làm gì khác để thay đổi được tình thế đã xảy ra và họ phải hướng đến những ngày sắp tới với hy vọng là con người sẽ bớt đi lòng hận thù.

Phải đi tới

Cho dù sự tha thứ không phải là câu trả lời cho mọi trường hợp, ít ra nó cũng đem lại cho người ta sự bình yên của tâm hồn. Jeanne Safer - tác giả của cuốn sách Forgiving and Not Forgiving, nói rằng nếu bạn không thể tha thứ thì chỉ cần bạn không nghĩ đến việc trả thù là bạn đã tìm thấy sự an bình rồi. Bà nhấn mạnh: “Không thể nào có một giải pháp đúng đắn và tốt đẹp nhất dành cho những tội ác của con tim”.

Yến Tuyết

(Viết theo Readers Digest)