PDA

View Full Version : Để vượt qua hố sâu ngăn cách của lịch sử ( DTQ)



bilu
03/04/2009, 12:05 PM
Để vượt qua hố sâu ngăn cách của lịch sử (http://www.laodong.com.vn/Home/De-vuot-qua-ho-sau-ngan-cach-cua-lich-su/20092/127298.laodong)

(LĐCT) - Vào những ngày giữa tháng 2 này, một nhóm truyền hình của nước Anh đến phỏng vấn về việc giảng dạy môn lịch sử tại các trường học phổ thông.

Họ quan tâm cả việc làm thế nào để thế hệ trẻ của các nước khác nhau có thể nhận thức cùng một sự kiện trong quá khứ liên quan đến cả hai nước. Và thường lại là những mảng lịch sử sẫm màu những xung đột trong quá khứ.

Cùng một cuộc chiến tranh tuy có thể có nhận thức khác nhau về thắng thua, nhưng tâm lý ai cũng ai cũng muốn tìm thấy những vinh quang từ quá khứ... Do vậy, thật không đơn giản để làm cho các thế hệ không liên quan đến những cuộc chiến trong quá khứ lại có được cùng một hướng nhìn về tương lai.

Tôi nhớ lại lần sang Mỹ, đến "Công viên Việt Nam" toạ lạc ngay trên trục "hoàng đạo" của thủ đô Hoa Thịnh Đốn, phía dưới ngôi đền thờ Tổng thống Abraham Lincoln và cùng trục với đài Độc Lập hình ngọn bút chì có nền trời phía xa là toà nhà Quốc hội trên đỉnh đồi Capitol.

Kiến trúc của nơi tưởng niệm hơn 5 vạn quân nhân Mỹ chết trận ở Việt Nam mang ý nghĩa như một vết cứa trên da thịt đang được màu xanh của sự sống và thời gian hàn gắn. Điều đáng nói là không khí ở nơi đây trang nghiêm nhưng không hiu quạnh. Người đến thăm rất đông, cả người lớn và trẻ em, cả người bản địa và người nước ngoài... Tôi gặp và hỏi 2 người có tuổi trong trang phục cựu chiến binh tình nguyện đang hướng dẫn khách tham quan. Cả hai đều từng đánh nhau và bị thương ở tỉnh Vĩnh Long trong thời gian chiến tranh Việt Nam.

Trả lời câu hỏi : "Nơi đây mang ý nghĩa như thế nào khi cuộc chiến mà những người được khắc tên tại đây tham gia, chắc chắn không phải là niềm vinh quang của nước Mỹ?", hai cựu chiến binh ôn tồn nói: "Ở đây, chúng tôi chỉ tôn vinh những "công dân gương mẫu", gương mẫu vì họ thực hiện luật và nghĩa vụ khi nhà nước yêu cầu. Còn thắng hay thua, đúng hay sai của cuộc chiến thuộc về trách nhiệm của những người điều hành đất nước". Họ chỉ tay về phía những cơ quan công quyền và quyết định chính sách. Và đó chính là những bài học mà cái chết của những quân nhân-công dân để lại cho muôn đời sau.

Cách đây vài năm, tôi có dịp sang Hàn Quốc và quyết định đến thăm một bảo tàng nằm ngoài chương trình của chủ nhà. Đó là Bảo tàng "Ký ức chiến tranh". Đương nhiên phần tôi quan tâm nhất chính là xem bảo tàng trình bày như thế nào về việc quân đội của nước này đã tham gia vào cuộc chiến tranh Việt Nam như một đồng minh của Mỹ. Âận tượng về đạo quân này trong người dân miền Nam Trung Bộ nước ta giống như một cơn ác mộng...

Biết có khách Việt Nam của Quỹ Văn hoá Chính phủ đến thăm, chủ nhà tiếp đón trọng thị nhưng tỏ ra ái ngại khi dẫn đến thăm khu vực trưng bày liên quan đến Việt Nam đặt khá khiên cưỡng trong không gian "nghĩa vụ quốc tế" của Quân đội Hàn Quốc thực thi các sứ mệnh của Liên Hợp Quốc! Tôi lướt qua những mảng trưng bày các hiện vật, các hình ảnh về cuộc chiến... nhưng không thể không dừng lại trước một tiểu cảnh, trong một khung kính lớn sử dụng các tượng sáp làm như thật mô tả: trong một căn hầm, 3 người lính Bắc Việt Nam với những trang phục dễ nhận biết (mũ cối, súng AK...) đang giơ tay hàng mấy binh sĩ Hàn Quốc trang bị hiện đại giương súng lao vào... bắt sống!

Cuối chuyến thăm, tôi nói với chủ nhà, một quỹ văn hoá của chính phủ, rằng những hình ảnh ấy không thể chấp nhận được đứng cả trên quan điểm đánh giá kết cục của cuộc chiến trong quá khứ lẫn trách nhiệm đối với tương lai, nhất là với lớp người trẻ chưa từng kinh qua cuộc chiến ấy. Về Việt Nam tôi nhắc lại ý kiến ấy với ông Đại sứ và được giải thích rằng rất khó thay đổi quan điểm của bên quân đội là cơ quan quản lý bảo tàng ấy...

Bỗng nhiên, vài tháng sau, một vị nghị sĩ có chức trách quan trọng trong Quốc hội Hàn Quốc nhân thăm Việt Nam đề nghị gặp tôi. Cùng đi với bà vợ là một nghệ sĩ opera nổi tiếng và một số tuỳ tùng, ông đến nơi tôi làm việc, một căn phòng chật hẹp chỉ để trao đổi những câu chuyện xã giao. Nghĩ đây cũng là cơ hội, tôi lại đem câu chuyện trưng bày bảo tàng ra phàn nàn. Dường như chỉ chờ có vậy, cả hai vợ chồng đứng dậy, cúi xuống rất thấp theo tập quán trang trọng của người Hàn, bày tỏ lời xin lỗi về những điều tôi phản ánh, nhưng cũng không có lời hứa hẹn nào cả.

Ít lâu sau, tôi nhận được từ các cán bộ ngoại giao của chúng ta ở Hàn Quốc báo tin rằng phía bạn đã dỡ bỏ nội dung trưng bày đó và mời phía ta đến chứng kiến. Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói rất hay không biết gốc tích từ đâu nhưng lần đầu tôi được nghe từ ông Tổng thống Mỹ Bill Clinton trong buổi gặp nhà lãnh đạo cao nhất của Việt Nam. Câu đó đại ý là: Chúng ta không làm thay đổi được quá khứ nhưng hoàn toàn có thể tạo dựng được tương lai.

Mới đây, trong chuyến sang Nhật, thời gian rất ngắn nhưng tôi quyết đến thăm cái ngôi đền có tên là Yashukuni ở Thủ đô nước Nhật.

Giống như mọi nơi linh thiêng khác ở Nhật, ngôi đền Yashukuni đẹp, hoành tráng và trang nghiêm. Ngoài những vòm cổng "Thần đạo" rất đặc trưng và những ngôi chùa gỗ cổ kính còn có tượng đài vị Binh bộ Thượng thư của nước Nhật thời thịnh trị và còn là nơi trưng bày một bảo tàng chiến tranh của quốc gia Nhật Bản.

Xem bảo tàng mới thấy lịch sử nước Nhật thăng trầm đến cực độ. Vinh quang tột độ được cả Đông AÁ tôn là người "Anh cả da vàng" khi thắng nước Nga Sa hoàng, rồi thất bại thảm hại trong Thế chiến Hai, tất cả chỉ cách nhau có nửa thế kỷ! Nhưng luồn qua suốt cái lịch sử hùng và bi ấy là một ý chí của người Nhật. Vinh và nhục vẫn thuộc về trách nhiệm của những người cầm quyền.

Nghĩ ngợi đến chiến tranh, tôi vẫn lẩn quẩn cái suy nghĩ về việc truyền lại cái bài học gì cho thế hệ trẻ của một dân tộc đã từng trải triền miên chiến tranh. Trả lời phỏng vấn truyền hình của người Anh hỏi rằng phải chăng người Việt Nam có vẻ dễ quên hận thù hơn những người dân vùng Đông Á khác...

Phải chăng người Việt Nam dễ khoan hoà với những "kẻ thù" cũ... Tôi trả lời không biết có "trúng" không : "Bạn hãy nhớ, chỉ riêng trong thế kỷ XX, nếu Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc có 5 thành viên thường trực thì chúng tôi đã "đụng" với 3 vị rồi!". Đó là chưa kể xung quanh các cuộc chiến tranh ấy còn biết bao nhiêu nước có liên quan ở chiến tuyến bên kia! Khơi lại hận thù thì ta sống với ai?

Vậy thì hãy quên đi chăng? Điều này lại làm tôi nhớ đến những cuộc tranh luận trong giới giáo chức dạy sử các nước Đông Á họp ở Nhật Bản mà tôi được tham dự dăm năm trước. Vẫn tranh luận quanh câu chuyện có nên quên hay có quên được không? Tranh luận gay gắt, có nhiều khác biệt nhưng cuối cùng cũng tìm ra được một hình ảnh dễ chấp nhận: Với quá khứ chiến tranh để lại những hố sâu của hận thù, cách thứ nhất là đào sâu hơn nữa vì những người đã chết vì hận thù; cách thứ hai là lấp đầy bằng sự quên lãng để thanh thản hướng về tương lai.

Tuy nhiên cách thứ ba được nhiều người đồng thuận: Không được phép khơi sâu hận thù cũng như không được phép lấp đầy bằng quên lãng, nhưng cần thiết là phải xây một cái cầu vượt qua cái hố sâu ấy để đến được với nhau trong tương lai của sự hoà hiếu. Và đi trên cái cầu ấy vẫn nhìn thấy cái hố sâu của quá khứ như một bài học đắt giá của quá khứ đừng để lập lại...

Nghĩ ngợi về "cái cầu lý thuyết ấy" mới thấy thấm cái sâu sắc của ông cha ta. Bằng một ứng xử rất văn hoá, cứ ngày mồng 5 tháng Giêng mỗi năm, dân ta lại có Ngày Giỗ Trận Đống Đa. Đó không chỉ là dịp để ta tưởng nhớ những người VN trung liệt hy sinh vì quốc gia dân tộc mà còn hương khói cho những người chết trận, kể cả với những kẻ xâm lược mà ta vẫn quy tập đắp điếm thành gò cho mồ yên mả đẹp, lại xây miếu cho những cô hồn. Và đương nhiên Giỗ Trận còn là kỷ niệm một chiến thắng vẻ vang của vị Hoàng đế Anh hùng Dân tộc Quang Trung-Nguyễn Huệ mang ý chí "đánh cho biết nước Nam ta có chủ". Sự kiện mà ta mới kỷ niệm tròn 220 năm vào đầu Xuân Kỷ Sửu vừa rồi.

Dương Trung Quốc

anmota
03/04/2009, 12:48 PM
Ông DTQ nói dùm với nhà nước ta vài việc nhỏ:
1/Trả căn nhà mà mà già mình cho nhà nước mượn tạm, rồi cù nhầy không chịu trả ( dù ông đã làm đơn ... kêu xin )
2/Bứng cái 'tượng Mc Cain '...(gửi tặng Obama...? hay...tui cũng được )

rồi DTQ chịu quá bước vô Quảng nghĩa kiếm tui. Tui dẫn đi coi...tui chỉ cho thấy những cái hố sâu - mà sừng sững). Ông xin phép Nhà nước cho Nhân dân họ dẹp nó đi...
3/ (còn tiếp...)http://www.vnexpress.net/Files/Subject/3B/A0/BE/54/Hai-anh-em_cong-nhau.jpg

bilu
03/04/2009, 12:55 PM
Trả nhời rằng:

"rất khó thay đổi quan điểm của bên Đảng nhà nước là cơ quan quản lý căn nhà ấy..."

:D :D :D

PDK
03/04/2009, 01:32 PM
Trả nhời rằng:

"rất khó thay đổi quan điểm của bên Đảng nhà nước là cơ quan quản lý căn nhà ấy..."

:D :D :D


Tui phản đối anh ? Vì chính sách đối ngoại khôn ngoan anh làm - anh chịu thay đổi.

Anh phản đối tui ? Ahem ... chuyện nội bộ của tui mấy anh hổng được nhúng tay vô à nghen mấy cha :D Ba thèng sừng sỏ trong ngũ cường tui dí chạy tới chết rùi đó. Đừng đụng vô nghen. Dân chủ kiểu của tui nó dzị đó, anh đừng đem cái dân chủ của anh ra mòa so với cái dân chủ của tui nghen :D. ha ha.

Thiệt chán cái mớ đời. Chỉ thấy cái sai của thiên hạ, thấy thiên hạ sai, nói thiên hạ sai, thiên hạ biết cái để sửa liền hèn chi xứ sở của thiên hạ nó cứ phát triển vùn vụt. Xứ mình mọi chuyện đều đúng. Cứ dzị ta từ từ ... từ từ ...


:D :D :D