PDA

View Full Version : Nỗi Niềm



PDK
03/08/2009, 04:44 PM
Sao thấy lạ từ bờ tre, ngõ hẻm ?
Lối ngày xưa tôi cắp sách đến trường


[Trích trong bài thơ Nỗi Niềm - DongSaBang]


Hai câu thơ nghen hay lạ nghen :thumbsup: . Rất bình dị nhưng lại rất thấm :thumbsup:

Hổng biết người khác đọc thơ ra sao [?]. Riêng tui, tui đọc, tui chỉ thích, và chỉ nhớ mấy câu nào tui thấy thấm còn hỏi lại nguyên bài thì ... trào máu cũng hổng nhớ :D.

Như hôm nọ, đọc bài thơ Giang Hồ, tui rất thích cái câu cuối cùng dù nó đi chung một cặp:

Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà

[Giang Hồ - Phạm Hữu Quang]


Cái câu "Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà" đọc lên thiệt hay. Người ta nghe tiếng hát, câu hát thì mới nhớ nhà. Đằng này ông PHQ nghe cái tiếng cơm sôi, cái tiếng nghe bình dân, mộc mạc, chân chất - Nghe tiếng đó mà không nhớ nhà mới là chuyện lạ :D. Tui thấm cái "tiếng cơm sôi" này lắm ... vì đã có lần một hai tháng trời tui hổng có hột cơm nào trong bụng, tối ngủ ... mơ thấy cơm ...

Ông nhà thơ này giờ đã quy tiên, phải ổng còn sống tui "đề nghị" [cũng mày nữa :D] ổng cho hai câu này thành một cặp thì ... nghe đã cái lỗ tai:

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà


Còn hai câu thơ của chú DSB đọc lên nghe thích cả hai :thumbsup: Lối đi học ngày xưa, thuở nhỏ ai mà không quen thuộc, không nhớ cho được. Tới giờ tui còn nhớ cái cục đá nằm giữa đường mà tui vấp té không biết bao nhiêu bận, tui còn nhớ cái độ rung của cái cây cầu Rạch Ông Buông mỗi lần đi ngang qua xe chạy run rầm rập, nhớ mấy cái bụi cây hột mực trái tím rịm lúc đổ dốc chưn cầu, bỏ vô miệng ăn chan chát, hơi ngọt, và làm tím đen cái lưỡi, nhớ mấy cây me keo nơi sân trường Trung Học đệ nhứt cấp Mạc Đỉnh Chi, và trường Tiểu Học Phú Lâm, nhớ hết. Quên sao được ? Bước chưn chim ngày xưa, bước chưn giờ với tuổi đời ngày càng đắp đổ ... nhưng ... Sao thấy lạ từ bờ tre, ngõ hẻm ... Ừ sao thấy lạ ... vì chính tui cũng đã từng thấy lạ ... khi bước chưn về chốn cũ ... nhìn thấy cái mới nhưng trong đầu lại hiện ra cái cũ. Và trong một thoáng tâm tư nào đó, cái mới dường như không bao giờ, và chẳng bao giờ ... đẹp bằng cái cũ ...

...

Chú DSB làm thơ cho cháu đọc đi chú :thumbsup:




:thumbsup: :thumbsup: :thumbsup: