PDA

View Full Version : huhu mấy pác phải giúp em ="=



nhockute
03/08/2009, 11:34 PM
các pác biết hông:
Nhỏ đang học lớp 11 và là bạn của chị Nhóc(pà kon chú bác ý mòa)
kòn
Nhóc hiện đang học đại học(năm 2) oy
Nhóc wen nhỏ từ hồi học năm 1,chỉ biết đó là bạn của chị Nhóc thôi.Nhưng bỗng một hum Nhóc mới thấy Nhỏ ý ... hihi (biết phải nói sao nhỉ,chài chài nói chung là lúc ấy Nhóc thấy Nhỏ rất... rất đẹp).Từ đó Nhóc quyết tâm theo đuổi nàng,lúc đầu là :
20/10 đó là một buổi sáng se se lạnh,Nhóc rất vui vì chị Nhóc đã giúp Nhóc gặp Nhỏ và đã cùng Nhỏ đi ăn rồi đưa nhỏ đến trương.
24/12 sau bao nhiêu cố gắng và nỗ lực Nhóc đã làm được Clip để tặng Nhỏ.Hihi đúng là ông trời không phụ lòng người Nhỏ đã nhận và tối đó Nhỏ kòn nhắn tin rất nhí nhảnh nữa chứ.
Nhưng hổng hiểu sao khi ăn tết qua oy Nhỏ bổng dưng quay đi 180 độ.Nào là :
-Nhỏ thay sim
-Nhỏ hổng chụi gặp Nhóc
Nhưng mòa Nhóc cũng ko vì thế mà bỏ cuộc,Nhóc quyết tâm học cách gấp hoa hồng dù biết Nhóc ko thích mấy chuyện gấp giấy (vì đó là thú vui của bọn kon gái) và cuối cùng Nhóc đã làm được (lúc đó mới biết gấp giấy cũng không phải dễ dàng gì,nhất là gấp hoa hồng >_<)
Và ngày 8/3 cũng đã đến (ngày đàn anh đảm đang mờ ^^!) hum đó Nhỏ đi dự lễ ngày 8/3 ở trường.hihi Nhóc đã đứng đợi ở cổng trường từ 8h,Nhóc cứ nhìn đồng hồ lun và tự hỏi làm gì trong đó mà lâu thế ko thấy ra (nhưng mà hổng sao kiên nhẫn là đức tính tốt) và cuối cùng Nhỏ ý cũng đã ra.Nhưng tuy thấy Nhỏ nhưng chưa tặng được vì ở chỗ đông người Nhỏ ngại hổng nhận thì sao,Nhóc định dọc đường nói chuyện với Nhỏ rồi gần đến nhà mới tặng Nhỏ,nhưng ko ngờ lũ bạn của Nhỏ rủ Nhỏ đi chơi cả ngày đến 9h tối mới về,thế là ...
Bây giờ phải làm sao đây hả các pác :pinch: :sad: :wacko:

PDK
03/09/2009, 06:45 AM
Sao đây xếp XT với Bác Hưa ? Hai đại gia bách chiến bách thắng trong tình trường :thumbsup:




Nhưng tuy thấy Nhỏ nhưng chưa tặng được vì ở chỗ đông người Nhỏ ngại hổng nhận thì sao,Nhóc định dọc đường nói chuyện với Nhỏ rồi gần đến nhà mới tặng Nhỏ



Em thì em "quyết toán" như dzì :D

Nhóc nhát thấy mother luôn :D. Ha ha. Quen 2 tháng rùi mà chưa nắm tay, nắm chưn thì thuộc ... thế hệ tui :D. Giờ đã thế kỷ 21 :innocent:.

Mua cho nàng cái bông hồng thiệt, bông làm bằng giấy nàng chê rẻ tiền, cải lương, bủn xỉn [dù tốn công sức trong đó nhiều hơn :sweatingb]. Tặng cứ đến tặng thẳng. Càng nhiều người chứng kiến càng tốt để chúng ... khỏi mò vô khi mình đi vắng :D [nghề của tui :D]. Nàng không nhận, phải làm mặt lì [hổng có tui trong đó đá nghen :D], cứ đưa [nếu không nhận cứ giữ đó đem về, cột cái bông hồng chúc đầu xuống treo lên để cho nó khô lại]. Chịu khó bỏ tiền chừng 1 tuần bông hồng thì có ngày cũng nhận [nếu không nhận cứ đem về và làm như trên. Đừng xài lại bông nghen Cha :D Chuyện đầu tư cho mấy chục năm, có tốn kém chút ít cũng đáng lắm nghen :D. Nếu thiếu tiền thì dzìa xin Cha Mẹ, nói rằng ... con đang đầu tư cho mấy chục năm sau, con đang đầu tư cho dòng dõi của Ba Má sau này. Tiền đầu tư ít thì sinh lợi ít :D. Ha ha. Cha Mẹ nào mà hổng cho hỉ :D. Hổng lẽ hổng đầu tư mà cứ muốn lấy lại được nhiều ? :innocent:]. Điều quan trọng là sau 1 tuần ... phải dừng lại vì nhiều lẽ. Nhưng nếu hổng biết vì lẽ nào thì ... đừng hỏi :D. Ha ha.

Phải dầy mặt, dẻo miệng ... vì ... sau này còn rất nhiều dịp trong đời phải lồm như dzị nữa :D. Hông thui lại tiếc như ... Nắng Tháng Ba :D. Ha ha. Tiếc quá, phải chi ngày ấy ... tiếc quá ... [Thằn lằn/Thạch Sùng ... tặc lưỡi giữa ban ngày :D]

Mà ... hổng có tui trong đó đá nghen :D Ngày xưa tui cũng nhát thấy mother luôn. Giờ có vợ, có con bày đặt làm phách thui :D Ha ha.




:D :D :D

bilu
03/09/2009, 11:19 AM
"Nhứt đẹp trai nhì chai mặt" !!! :thumbsup:

:D :D :D


http://vietnamnet.vn/xahoi/2009/03/834502/

Lâu đài bằng giấy "khiến cô bạn chết mê chết mệt" (sic) :innocent:


"
Thanh Nam, sinh viên năm 4 Khoa Điện, Điện tử, Trường ĐH Bách khoa được bạn bè tôn làm “nhà sáng chế” sau vụ tặng quà cho bạn gái.
Theo lời kể của Nam, ngày 8/3 năm trước, anh chàng tặng cô bạn gái một tòa lâu đài… bằng giấy để tỏ tình.
Tòa lâu đài dài 1m, rộng 30cm với bức tường thành xung quanh khiến cô bạn chết mê chết mệt. Nhưng đến khi mở cánh cửa sổ theo hướng dẫn của Nam, cô bạn bật ngửa khi nghe tiếng thét rùng rợn vang ra từ ngôi nhà, kèm theo ánh điện lập lòe hết xanh rồi đỏ.
Được biết Nam đã mất cả tuần và thức đến 12 giờ để làm món quà này. Những kiến thức về vi mạch, xử lí âm thanh… đã được Nam thu thập và thể hiện nơi tòa nhà. Các thiết bị do Nam tìm mua nhiều ngày ở chợ Nhật Tảo."

nóinghenè
03/09/2009, 11:39 AM
http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/137642

http://www.viet-studies.info/culture.htm
Thư giản cuối tuần

Một nguời đàn ông tạo một thế giới ảo cho
người đàn bà mà anh ta yêu

http://www.youtube.com/watch?v=VzFpg271sm8

Phuc That Bich
03/09/2009, 11:59 AM
Tui bảo đảm hổng có gì chất lượng, "khiến cô bạn chết mê chết mệt" bèng tẹng cho cô bạn con chim, hổng tin hỏi anh DSB, một thời lòm lái chim, thử tui nói có đúng hông :D :D :D


"Nhứt đẹp trai nhì chai mặt" !!! :thumbsup:

:D :D :D


http://vietnamnet.vn/xahoi/2009/03/834502/

Lâu đài bằng giấy "khiến cô bạn chết mê chết mệt" (sic) :innocent:


"
Thanh Nam, sinh viên năm 4 Khoa Điện, Điện tử, Trường ĐH Bách khoa được bạn bè tôn làm “nhà sáng chế” sau vụ tặng quà cho bạn gái.
Theo lời kể của Nam, ngày 8/3 năm trước, anh chàng tặng cô bạn gái một tòa lâu đài… bằng giấy để tỏ tình.
Tòa lâu đài dài 1m, rộng 30cm với bức tường thành xung quanh khiến cô bạn chết mê chết mệt. Nhưng đến khi mở cánh cửa sổ theo hướng dẫn của Nam, cô bạn bật ngửa khi nghe tiếng thét rùng rợn vang ra từ ngôi nhà, kèm theo ánh điện lập lòe hết xanh rồi đỏ.
Được biết Nam đã mất cả tuần và thức đến 12 giờ để làm món quà này. Những kiến thức về vi mạch, xử lí âm thanh… đã được Nam thu thập và thể hiện nơi tòa nhà. Các thiết bị do Nam tìm mua nhiều ngày ở chợ Nhật Tảo."

PDK
03/09/2009, 02:01 PM
http://truongduynhat.vnweblogs.com/post/1545/137642


Nhứt bộ nhứt bái ... kiểu này lẹ hơn :D Bái vài bái, leo lên máy bay nó chở đến nơi :D.

[Tui có ngồi trên chiếc máy bay này bay vòng vòng ở thác Niagara Falls rùi đó nghen :D]


http://www.martinandreashuber.de/Index1/helikopter-Dateien/image007.jpg

DongSaBang
03/09/2009, 04:18 PM
Tui bảo đảm hổng có gì chất lượng, "khiến cô bạn chết mê chết mệt" bèng tẹng cho cô bạn con chim, hổng tin hỏi anh DSB, một thời lòm lái chim, thử tui nói có đúng hông :D :D :D

Nhất trí với thầy PTB, tui thấy lồm thèng "đẹp trai" thèng "chai mẹt" chi cho nó phiền. Lồm "thèng phải gió" cho nó chéc en hỉ. :D:D:D

nhockute
03/09/2009, 08:00 PM
Nhóc biết chứ "đẹp giai hổng = chai mẹt"
Nhóc cũng chai mẹt lắm chứ,nhưng gặp dụ nì... Nhóc phải hỏi mấy đàn anh...
Nhưng mà các pác biết ko,nhỏ này hơi nhát.Nếu là Nhỏ khác thì gãy zới em sớm òy,chỉ vì chọn đối tượng khó woa,mà bi giờ lỡ thương người ta òy đành chụi thôi.
hic nếu mà nhóc lì mẹt như pác nói thì nhỏ chạy mất tiêu òy
Nhưng ko sao "Sự thất bại chỉ là sự khởi đầu" ^^!
thank u đã help me!

PDK
03/09/2009, 08:09 PM
Nhóc biết chứ "đẹp giai hổng = chai mẹt"
Nhóc cũng chai mẹt lắm chứ,nhưng gặp dụ nì... Nhóc phải hỏi mấy đàn anh...
Nhưng mà các pác biết ko,nhỏ này hơi nhát.Nếu là Nhỏ khác thì gãy zới em sớm òy,chỉ vì chọn đối tượng khó woa,mà bi giờ lỡ thương người ta òy đành chụi thôi.
hic nếu mà nhóc lì mẹt như pác nói thì nhỏ chạy mất tiêu òy
Nhưng ko sao "Sự thất bại chỉ là sự khởi đầu" ^^!
thank u đã help me!


Trong cuộc đời có lẽ tán gái là chuyện dễ nhứt.

Có lẽ anh không tin. Nếu không tin thì ... ráng đợi vài chục năm sau, ngẩm lại thử thì biết. Tán gái dễ nhứt ... và cũng dễ lầm nhứt. Ha ha.

Khó làm xong mới thấy đã. Hổng lẽ ... cứ ngồi đây thôi ... xong thiên hạ bưng lại :innocent:


Thiệt ... chán cái mớ đời :D Ha ha.



:D :D :D

PDK
03/09/2009, 10:17 PM
http://images.forbestraveler.com/media/photos/inspirations/best-lists/record-breaking-2009-05-g.jpg


The World's Tallest Restaurant


It may not be in the world’s tallest building, but the 360 Restaurant, towering 1,151 feet above the city of Toronto in the CN Tower, is home to the world’s tallest Wine Cellar, which resembles a typical underground wine cellar except for the fact that it is in the sky. A list of over 500 international and Canadian wines—kept cool by a 2.5 ton state-of-the art climate controlling system—complements an award-winning menu drawing heavily on regional ingredients.


Anh Nhockute mời bạn gái lên đây ngồi en ... đõa lém :D. Ha ha. Cứ mỗi tiếng cái nhà hàng nó xoay một vòng đúng 360 độ.

Tổ Trưởng ngày xưa dụ Tổ Phó có dắt vô đây, cái nhà hàng nó xoay vòng vòng ... Tổ Phó ... chóng mẹt ... said ... OK :D Ha ha.



:D :D :D

bilu
03/10/2009, 10:06 AM
Chôm cái ni trên net. "Thèng phải gió" của chú DSB là số một rùi !!! :thumbsup::thumbsup::thumbsup: Cái bác này kể chuyện cua ghẹ... của ai trong ni đây hê???

:D :D :D

<form name="form1" method="post" action="Default.aspx?display=5559" id="form1"><style type="text/css"></style><script type="text/javascript">window.addEvent('domready',function(){ var lst_anchor = $$('#content a'); lst_anchor.each(function(item){ item.setProperty('target', '_blank'); }); }); </script>


Cua "Đào" Xưa và Nay


Hưng Yên


"Cua đào" hay "tán gái" thì cũng thế, nhưng theo thiển ý của chúng tôi thì hai tiếng “cua đào” nó có vẻ nhẹ nhàng, thanh nhã hơn là dùng hai tiếng “tán gái”, nó vừa quê quê, vừa tục tục làm sao ấy. Thế nhưng các cụ ta ngày xưa chắc chắn chỉ mới có từ tán gái hoặc ve gái chứ làm gì đã có từ cua đào. Có nơi chúng tôi còn nghe các cụ ấy bảo là đi “lơn” gái nữa cơ. Nhưng chữ “lơn” sao thấy nó thô tục quá, thành ra chúng tôi không dùng ở đây.

Cua đào là tán gái, có nghĩa là thấy người con gái hay người đàn bà nào mà mình thích thì dùng cách ve vãn, lấy lòng để được gần gũi hầu thực hiện những ý đồ mà mình toan tính ở trong lòng. Có lẽ không ai có thể nói chắc chắn được là các cụ ta ngày xưa cua đào như thế nào, có viết thư kẹp vào sách hoặc làm thơ rồi dúi vào tay người đẹp như chúng ta bây giờ hay không? Ðiều này chúng tôi thấy là không ổn vì các cụ bà của chúng ta ngày xưa rất ít có người được cắp sách đến trường, nói cho rõ ràng hơn là hiếm có người biết chữ lắm. Cái cỡ như các bà Ðoàn Thị Ðiểm, bà Huyện Thanh Quan, bà Hồ Xuân Hương thật là hiếm, quý, không đủ để đếm cho đầy 10 đầu ngón tay. Ðến như bà cụ thân sinh ra chúng tôi đây, cũng chưa đựơc kể là “cổ ” gì cho lắm, mà khi chúng tôi đã có trí khôn, nghe cụ nói lại thì cụ cũng có được theo học chữ Nho một ít lâu nhưng đến nay đã quên sạch rồi, còn chữ Quốc Ngữ thì chỉ A B C dắt dê đi ị! Thế thì bảo làm sao mà cụ ông viết thư “tán” cụ bà được chứ?! Như vậy chứng tỏ là các cụ ta ngày xưa rất khó cua đào bằng “chữ ”, mà chỉ có thể cua đào bằng “miệng”.

Một cái khó khăn của các cụ ta ngày xưa nữa là, theo quan niệm về lễ giáo ngày đó thì đàn bà con gái chỉ quanh quẩn ở trong nhà, ngoài đường ngoài xá là nơi chốn của đàn ông:

Gái thì giữ việc trong nhà
Khi vào canh cửi, khi ra thêu thùa
Trai thì đọc sách ngâm thơ
Dùi mài kinh sử để chờ kịp khoa...
(dân ca VN)

Hoặc:

Thiếp trong cánh cửa, chàng ngoài chân mây (Chinh phụ ngâm)

Thế thì dễ gì gặp mặt để mà tán tỉnh được, bởi vậy các cụ ông cụ bà ta ngày xưa lấy nhau phần lớn là do sự sắp đặt của cha mẹ, hoặc là do mai mối, các cụ chẳng cần phải tìm hiểu, phải yêu trước như chúng ta bây giờ, cứ về ăn ở với nhau, sinh con đẻ cái rồi tình yêu từ từ đến sau. Do phần lớn các cụ bà không biết chữ, thành thử các cụ ông chỉ có thể “cua” các cụ bà bằng “miệng”, mà cua bằng miệng thì phải mặt đối mặt mới cua được. Trong cuốn Tục Ngữ, Thành Ngữ, Ca Dao và Dân Ca Việt Nam của Soạn giả Trần Ngọc Ngải có cả thẩy 16.347 câu, nói về đủ mọi vấn đề, riêng về “cua đào” có lẽ tiêu biểu nhất là những câu dưới đây:

Trên trời có đám mây xanh
Ở giữa mây tím chung quanh mây vàng
Ước gì anh lấy được nàng
Ðể anh mua gạch bát tràng về xây
Xây dọc anh lại xây ngang
Xây hồ bán nguyệt cho nàng rửa chân...

Hoặc:

Ðường đi trăm dặm anh qua
Mượn mình làm mối cho ta một người
Một người mười tám đôi mươi
Một người vừa đẹp vừa tươi như mình...

Rõ nét và hay nhất có lẽ là bài “Ðêm Qua Tát Nước Ðầu Ðình”:

Ðêm qua tát nước đầu đình
Bỏ quên cái áo trên cành hoa sen
Em được thì cho anh xin
Hay là em để làm tin trong nhà?
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu
Áo anh sứt chỉ đã lâu
Muốn nhờ cô ấy vào khâu cho cùng...

Mượn cớ tát nước ngoài đầu đình bỏ quên cái áo để tìm cách lân la nói chuyện, sau đó tả oán: Áo anh sứt chỉ đã lâu mà vợ anh chưa có, mẹ già chưa khâu, vậy anh muốn nhờ cô ấy vào khâu cho, được không?

Khâu rồi anh sẽ trả công
Ðến khi lấy chồng anh sẽ giúp cho

Rõ ràng quá rồi, có công xá đàng hoàng chứ không phải làm chùa. Mà anh trả công cô nàng bằng cái gì? Bằng sôi vò, bằng lợn béo, bằng rượu tăm, bằng đôi chiếu cho em nằm, bằng đôi chăn cho em đắp, đôi tằm cho em đeo... Ngoài ra còn quan tám tiền treo, quan năm tiền cưới lại đèo buồng cau... Hậu hĩnh quá, nhưng khi nghĩ lại thì toàn là những thứ mà một anh chàng sắp lấy vợ phải có hoặc phải sắm, thế thì rõ ràng chồng em là anh chứ còn ai vào đấy nữa? Anh vừa khôn vừa láu cá bỏ mẹ!...

Ðó là những câu “tán” tìm thấy trong sách vở, còn “tán” thực sự ở ngoài đời mà nhân vật điển hình thì hình như cũng chỉ có hai vị là cụ Nguyễn Trãi và cụ Nguyễn Công Trứ. Cụ Nguyễn Trãi giúp vua Lê Lợi 10 năm đánh đuổi giặc Tầu, bài Bình Ngô Ðại Cáo của cụ nổi danh thiên hạ thì ai cũng biết rồi. Cụ làm quan lớn lắm, thế mà đến cái tuổi ngoài 6 bó, gần hết xíu quách rồi cụ mới gặp được nàng Thị Lộ sắc nước hương trời còn trẻ măng. Không biết cụ có tỉ tê, tán tỉnh hoặc “bùa phép”gì khác không, chứ cứ theo sách vở kể lại thì cụ chỉ “cua” nàng bằng 4 câu thơ thế này:

Ả ở đâu ta, bán chiếu gon
Hỏi rằng chiếu ấy hết hay còn
Xuân xanh chừng độ bao nhiêu tuổi
Ðã có chồng chưa, được mấy con?

Chỉ có thế thôi, thế mà Thị Lộ theo cụ về dinh đấy.

Ðến cụ Nguyễn Công Trứ thì thật là hết ý, chuyện kể như thế này: Thuở còn là một học trò, cụ mê một em đào hát quá xá cỡ, mê đến nỗi cụ phải xin làm một tay đánh trống cho đoàn hát để được gần người đẹp. Một hôm cụ theo em đi hát ở đâu đó, có lẽ với nhiệm vụ mang đồ và”ắc coóc” cho em, đến một quãng đồng vắng, không biết cụ tán tỉnh hay năn nỉ ỉ ôi thế nào mà cụ để nhẹ được em một quả, sau khi được rồi thì cụ biến. Bẵng đi một thời gian khá lâu, một hôm em lại được mời đi hầu hát cho một vị quan lớn nọ, gặp mặt quan, tưởng ai hoá ra là cái anh học trò phải gió ngày nào. Nàng nhận ra chàng nhưng chàng lại không nhớ nàng là ai, phải đợi đến khi nàng hát:

Giang sơn một gánh giữa đồng
Thuyền quyên ứ hự, anh hùng nhớ chăng?.

Khi đó quan mới nhận ra nàng là người mà mình mê tít thò lò thuở nào, thế rồi sau cuộc hát có còn chuyện gì xẩy ra giữa quan và nàng nữa không thì... chúng tôi không biết!

Ấy là nói chuyện “cua đào”của các cụ ta ngày xưa ở bên ta, nay nói một chút qua đến chuyện bên Tầu, cũng đều là “cua” bằng miệng, chứ bằng viết thư hoặc bằng thơ thì chưa thấy. Ðọc trong truyện Kiều, ta thấy Kim Trọng tán nàng Kiều bằng những câu:

Rằng: Từ ngẫu nhĩ gặp nhau
Thầm trông trộm nhớ bấy lâu đã chồn
Xương mai tính đã rũ mòn
Lần lừa ai biết hãy còn hôm nay
Tháng tròn như gửi cung mây
Trần trần một trận áp cây đã liều
Tiện đây xin một hai điều
Ðài gương soi đến dấu bèo cho chăng?

Ðến như Sở Khanh, một tên “mặt mo” mà cũng ba hoa thế này:

Tức gan riêng giận trời già
Lòng này ai biết cho ta hỡi lòng
Thuyền quyên ví biết anh hùng
Ra tay tháo cũi sổ lồng như chơi.

Còn Từ Hải, một tay chọc trời khuấy nước thì:

Từ rằng: Tâm phúc tương cờ
Phải tuồng trăng gió vật vờ hay sao
Bấy lâu nghe tiếng má đào
Mắt xanh chẳng để ai vào có không?.

Ðến khi Kiều “chịu đèn” rồi thì Từ Hải hưá hẹn:

Một lời đã biết đến ta
Muôn chung nghìn tứ cũng là có nhau...

Chỉ riêng có một người không dùng lời mà lại dùng tiếng đàn để o mèo, đó là chàng Tư Mã Tương Như đã gẩy khúc Phượng Cầu Hoàng để cám dỗ nàng Trác Văn Quân. Trên đây là những cách “cua đào” của người xưa. Bây giờ chúng tôi xin nói về những lối cua đào của “người nay”, nghĩa là từ thời chúng tôi cho đến các bạn trẻ bây giờ. Thế nào chả có vị thắc mắc muốn hỏi: thế nhà bác có cua đào bao giờ không? Nếu có thì cứ đem ngay chuyện nhà bác ra mà nói, việc gì phải nói chuyện của những ai ai cho nó thêm phiền toái mà chưa chắc đã có thật! Vâng, dĩ nhiên là chúng tôi có cua đào chứ, không phải chỉ một lần mà những mấy lần cơ.

Tôi với nàng học cùng trường nhưng khác lớp. Nàng có nước da bánh mật, mặt tròn, tóc dài bồng bềnh. Thật ra thì nàng không đẹp, nhưng được cái rất nhí nhảnh dễ thương, thế nên tôi mới thích nàng hết ý. Ðã nhiều đêm tôi mơ thấy tôi và nàng dắt tay nhau đi dung dăng dung dẻ trên bãi biển Nha Trang, tình không thể tả được (ngày đó tôi học ở Nha Trang). Khi tỉnh dậy, tôi nghĩ bụng: Nếu sau này mình lấy vợ mà được một người như nàng thì cũng đã mãn nguyện lắm rồi. Thế là tôi quyết chí “cua” nàng, biến nàng thành người yêu của tôi để sau này sẽ là vợ tôi. Tôi viết cho nàng một lá thư mà cho tới nay, vì đã lâu quá rồi - từ đó đến nay đã ngoài 50 năm rồi còn gì nữa - tôi không còn nhớ là mình đã viết gì ở trong đó, nhưng chắc là lâm ly, bi thiết, tả cảnh tả tình dữ lắm! Tôi bỏ lá thư vào phong bì, dán lại cẩn thận, sau đó kẹp phong thư vào trong một cuốn sử thế giới rồi cầm tới trường. Ðến chi tiết này thì tôi nhớ như in.

Hôm đó là một buổi chiều trời mưa tầm tã (lớp tôi học buổi sáng, lớp nàng học buổi chiều). Tôi cầm cuốn sách đứng thập thò ở trước cửa phòng học của nàng. Thày Ngô Thiều đang giảng bài, thấy tôi thập thò ở ngoài cửa, thày bước ra hỏi: Có chuyện gì thế? (Thày Ngô Thiều dạy sử, địa cho cả lớp nàng lẫn lớp tôi) Tôi đưa cuốn sách cho thày, nói: “Con mượn của chị L cuốn sử, nay đem trả lại, xin thày cầm vào đưa cho chị ấy dùm con!” Thày gật đầu, cầm cuốn sách vào đưa cho nàng và nói gì đó. Nàng ngước mắt nhìn tôi một cái rồi cầm cuốn sách bỏ vào hộc bàn, sau đó lại chăm chú nghe thày giảng bài. Sau khi thấy rõ ràng là nàng đã cầm cuốn sách bỏ vào hộc bàn rồi tôi mới yên trí ra về, lòng hồi hộp, hy vọng... Mãi đến hơn một tuần lễ sau, nghĩ là nàng đã đọc thư tôi và cũng đã viết thư hồi âm cho tôi rồi, nên cũng vào một buổi chiều trời mưa lâm râm, tôi khoác áo mưa đứng chờ nàng ở trước cổng trường. Tan học, nàng đi ra. Tim đập thình thịch, tôi bước lại gần nàng, thì thầm hỏi: “L đã đọc thư anh chưa, có thư trả lời cho anh không?” Nàng vừa đi vừa mở cặp lấy cuốn sử đưa cho tôi rồi lại lặng lẽ đi, không nói môt tiếng! Tôi cầm cuốn sách, thấy bên trong cũng cồm cộm như có một lá thư, lòng tràn trề sung sướng vì nghĩ chắc là thư của nàng trả lời cho tôi đây. Về đến nhà, mở cuốn sách ra thì bên trong có một lá thư thật, nhưng đó lại chính là lá thư mà tôi đã viết cho nàng. Bao thư còn dán nguyên, chứng tỏ là nó chưa hề được bóc ra và nàng đã chẳng thèm đọc thư tôi! Ðau khổ, bẽ bàng, tôi cầm phong thư xuống bếp, bỏ vào lưả đốt ra tro, không thèm đọc lại là mình đã viết gì ở trong đó nữa!!!

Thời gian là liều thuốc nhiệm mầu, nó chữa lành vết thương lòng của người ta một cách kỳ diệu các cụ ạ. Tôi bị nàng cho leo cây một cách bẽ bàng như thế mà chỉ ít tháng sau thì đâu lại vào đó ngay. Thế rồi tôi lại gặp một người và tôi lại yêu người này quá cỡ thợ mộc, có thể nói là yêu hơn lần yêu trước nhiều. Rút kinh nghiệm lần thua trận trước, lần này tôi đi từ từ, bước từng bước thầm rất công phu. Biết được nàng này thích thơ văn, tôi sưu tập những bài thơ thật hay của Lưu Trọng Lư, của Xuân Diệu, của Nguyễn Bính, của TTKH rồi nắn nót chép tặng nàng, dĩ nhiên là có kèm theo cả thơ của tôi nữa. Tôi nhớ là đã làm có đến hơn một chục bài thơ gửi cho nàng, tuy thơ tôi không hay, nhưng có lẽ cũng đã làm nàng cảm động lắm. Ngày đó tờ Văn Nghệ Tiền Phong là tờ báo tôi khoái nhất và nhà văn thần tượng của tôi là ông Hoàng Hải Thủy. Tuần nào tôi cũng mua một tờ Văn Nghệ Tiền Phong, báo mua về tôi đưa nàng đọc trước, nàng đọc xong đưa trả lại rồi tôi mới đọc (nhà nàng cách nhà tôi không xa, có thể nói là chỉ “một dậu mồng tơi xanh rờn”, thơ Nguyễn Bính). Cũng vì o bế nàng kỹ thế nên lần này tôi chiến thắng một cách vẻ vang (Nói nhỏ để các cụ nghe: Nàng là bà xã tôi bây giờ đấy).

Cùng thời và cũng là một anh bạn rất thân của tôi, nhà anh cách nhà tôi chỉ một quãng đường, anh cũng yêu da diết một người con gái. Anh ca tụng nàng như là một thần tượng, anh viết thư cho nàng, làm thơ tặng nàng, đặc biệt là anh còn sáng tác nhạc để ca tụng người yêu nữa. Tôi còn nhớ mấy câu đầu trong bản nhạc của anh như thế này:

Tuyết Nghi ơi (Tên người yêu của anh là Tuyết Nghi)

Em là ánh sáng Là mùa xuân Em như ánh trăng rằm...

Thỉnh thoảng cứ vào khoảng 9-10 giờ đêm, tôi lại nghe tiếng sáo từ bên nhà anh vút lên: T... u... y... ế... t... N... g... h... i... ơ... i... Anh thổi sáo hay lắm mà vườn cây trái chung quanh nhà anh lại rất rộng, thành ra đêm khuya anh ra vườn thổi sáo không làm ai phiền lụy cả. Anh là người tài hoa, học giỏi, nhưng sao mà giống cụ Tú Xương thế không biết, lều chõng 2-3 lần cũng không qua nổi cái tú tài một. Tôi đi lính, đeo đến lon trung uý rồi mới thấy anh vào ắc ê trong trường Bộ Binh Thủ Ðức. Ra trường, lên thiếu uý rồi anh mới cưới vợ, dĩ nhiên trong đám cưới của anh có tôi. Một điều đáng nói nhất, vợ anh không phải là Tuyết Nghi. Tuyết Nghi trên mặt có một vết sẹo nhỏ, một chân có tật nên đi hơi khập khiễng, thế mà khi còn yêu nàng, anh đã ví nàng như là ánh sáng, như là mùa xuân và như ánh trăng rằm...

Ðúng là: “Khi yêu trái ấu cũng tròn” thật!

Tôi còn có một lần cua đào nữa, lần “cua” này cũng dễ thôi, chỉ có điều hơi tốn tiền một chút: Thí dụ như khi nàng đánh tứ sắc thì tôi sung sướng ngồi bên cạnh với hai bàn tay hí hoáy. Mà nàng đánh tứ sắc dở ẹc, cứ thua hoài, nhưng lại thua bằng tiền của... tôi! Lúc đó tôi đã vợ con đùm đề rồi, các cụ thấy là dại chưa?!

Cuộc đời tưởng cứ thế mà thăng hoa, không ngờ Việt Cộng nó vào, mọi thứ đều mất sạch sành sanh! Ði tù cải tạo về lại sống dưới chế độ Xã Nghĩa thêm gần chục năm nữa rồi mới qua Mỹ theo diện HO. Thời gian sống dưới chế độ của Bác và Ðảng là thời gian chết. Cả nước nghèo đói, làm teo bu di không đủ ăn còn đào điếc gì nữa?! Ðến khi qua được Mỹ thì già mất rồi, đành ngồi nhìn đám trẻ họ “làm ăn” vậy!

Ở bên Mỹ này mà chỉ cua đào bằng nước bọt thì thật khó mà thành công lắm. Ăn tiền nhất là có cái mác: Bác sĩ, kỹ sư, luật sư hay giám đốc, manager vv... Bằng không thì cũng phải có job thơm, có việc làm vững chắc. Vì quen được nàng rồi còn phải dẫn nàng đi ăn, đi shopping. Phải nay quà này, mai quà khác, mà quà càng đắt tiền thì chàng càng có giá! Thời bây giờ mà còn cua đào bằng những câu tương tự như: Yêu em mấy núi (anh) cũng trèo, mấy sông (anh) cũng lội, mấy đèo (anh) cũng qua... thì khó mà thành công lắm vì nó xưa quá rồi. Thời buổi kim tiền thì càng “thực tế” càng tốt!

Tôi có quen một ông, năm nay cũng mấp mé ở vào cái tuổi “cổ lai hi” rồi, mỗi lần gặp nhau ông ấy đều than là cô đơn quá vì “bà già” đã mất từ lâu! Tôi bảo: Trong mấy tờ báo đấy, có thiếu gì các bà các cô, công dung ngôn hạnh đủ. Cứ mở cái mục Kết Bạn Thư Tín ra mà chọn, thấy bà nào, cô nào ưng ý thì viết thư mà xin bàn tay. Ông ấy thở dài: Có thử rồi, chọn mãi mới được một bà, thư đi thư lại mấy lần, hỏi về mình đủ thứ chuyện mà chẳng cho mình biết một tí gì về “người ta” cả, vừa bực mình, vừa mất thì giờ nên thôi luôn! Tôi nghĩ bụng: Ông này khó tính thật, người ta phải hỏi kỹ càng về ông là phải. Ai biết ông là thằng cha căng chú kiết nào, cứ rước đại ông về, hay là cứ về đại với ông, lỡ gặp phải một ông già “Ba Tri” với khẩu súng rỉ rồi làm sao?! Cua đào mà thiếu kiên nhẫn như ông thì đến ngày xuống lỗ cũng chưa chắc đã có... đào!

Thấy tôi tối ngày cứ chúi mũi vào cái Computer, trong khi bà xã tôi bận rộn hết chuyện này đến chuyện khác mà chẳng nhờ vả được gì ở tôi cả, bà ấy kéo một cái ghế đến ngồi bên cạnh tôi, hỏi: “Ông viết thư cho bà nào mà mải miết thế?” Ðọc xong một đoạn, bà ấy chép miệng, cười: “Bây giờ mà cua đào chỉ bằng mấy cuốn báo với ít bài thơ như ông ngày xưa, thì chỉ có nước nằm nhà ôm gối ôm, chứ đừng có hòng mà rớ được vào tay người đẹp!”...

Hưng Yên


<hr>
Ý KIẾN CỦA BẠN

<hr> Xin góp ý với tác giả Hưng Yên của bài Cua Đào Xưa và nay,
Chữ cua đào có một gốc tích mà bạn không đề cập nên tôi xin bổ khuyết Nguyên pháp ngữ có động từ "Faire la cour à.." nghiã là săn đón ai đó thí dụ faire la cour à Mademoiselle Hồ xuân hương . Người Việt mình có thói hay dản đơn nên bỏ đầu bỏ đuôi chỉ còn chữ "cour " và thế là động từ "cua" đào ra đời Mong góp ý làm vui lòng bạn ./.
<hr> dang vu





<style type="text/css"> P#TagCloud{ width: 100%; background:#F5F5F5 none repeat scroll 0; } P#TagCloud A{ text-decoration: none; font-family: Tahoma; color: #330000; } P#TagCloud A:hover{ background-color: #330000; color: #fff; }</style>

</form>

anmota
03/10/2009, 10:21 AM
Cua, có gốc tiếng Tây .
1/Có nghĩa là "chạy "...(Courir?)Chạy phía trước ? Chạy phía sau ? Hay chạy cập kè ? Tui hổng biết).
2/ Có nghĩa là "Tán ...tỉnh " (Courtiser ) . Nịnh và phỉnh .

Rõ nét và hay nhất có lẽ là bài “Ðêm Qua Tát Nước Ðầu Ðình”:


http://www.linternaute.com/dictionnaire/fr/definition/courtiser/
Có gốc tiếng Tàu
1/ Tán ...(hỏi PDK)
2/ Tụng...(theo PDK)
Con gái nó nghĩ bằng "lỗ tai "... Nghĩ cho kỹ mà coi !

anmota
03/10/2009, 11:33 AM
Nam sinh trường chuyên nhảy xuống sông

Mâu thuẫn với bạn gái, một nam sinh lớp 10 chuyên Lý của tỉnh Hà Giang đã gieo mình xuống sông tự tử.
Ngày 10/3, Công an thị xã Hà Giang (tỉnh Hà Giang) cho biết, tối 8/3, người dân đã phát hiện xác một thanh niên dưới chân cầu Yên Biên II.
Nạn nhân tên Trung 16 tuổi, ở thị xã Hà Giang, học sinh lớp 10 chuyên Lý, của tỉnh Hà Giang.
Theo cơ quan điều tra, nguyên nhân được xác định là do mâu thuẫn tình cảm với bạn gái.

Anh Thư

DongSaBang
03/10/2009, 01:53 PM
1/ Cua cùng gốc với ghẹ
2/ Ghẹ cùng gốc với ghệ
3/ Ghệ cùng gốc với...con gái

Cua gái giống như cua ghẹ, mà ghẹ nó bò ngang. Ủa! sao nằm ngang bác bilu? :D:D:D

doankiem
03/10/2009, 06:03 PM
Nhất chặt tre, nhì ve gái

Chặt tre thì coi chừng nó bật gốc vô người :D