PDA

View Full Version : Nhắn Với Bà Con



lê hồng khánh
04/04/2009, 04:21 AM
:sorcerer:

Dù ai đi ngược về xuôi
Nhớ ngày giỗ Tổ mùng mười tháng ba

Ai về Phú Thọ cùng ta
Vui ngày giỗ Tổ tháng ba mùng mười

Dù có ăn nên làm ra
Đến ngày giỗ Tổ gần xa phải về.

Tháng ba nô nức hội đền
Nhớ ngày giỗ Tổ bốn nghìn năm nay

Tháng giêng giỗ Thánh Sóc Sơn
Tháng ba giỗ tổ Hùng Vương nhớ về.

:sorcerer:

PDK
04/04/2009, 10:25 AM
Làm sao cũng chẳng làm sao
Dẫu có thế nào cũng chẳng làm chi
Làm chi cũng chẳng làm chi
Dẫu có ra gì cũng chẳng làm sao ?

Làm sao cũng chẳng làm sao
Dẫu có thế nào ... biết phải làm chi ?
Làm chi cũng chẳng làm chi
Dẫu có chuyện gì ... biết phải làm sao ?

Ha ha.

:D :D :D

chonbinhyen
04/15/2009, 06:47 PM
thơ chú pdk đọc oài tui đi lạc luôn không có lối vào đừng nói là lối ra

PDK
04/15/2009, 07:57 PM
thơ chú pdk đọc oài tui đi lạc luôn không có lối vào đừng nói là lối ra


Bác LHK có noái to, noái nhỏ dzì hông mà tự dưng cái tui lên chú dzị :innocent: Tui còn trẻ măng à nghen.:wub: Lên chú kiểu này ... đi đứng ... khó dê dẫm lắm à nghen :D

Có dzợ rùi mòa anh CBY vẫn còn tiếp tục lồm chủ xị thì ... phải nể phục à nghen :thumbsup: Tui từ ngày xách "làng" đi chợ, mua cả "huyện" sữa, giờ chỉ biết ... hi hi

4 câu thơ đầu hổng phải của tui mòa lòa của Cụ Phan Khôi, còn 4 câu kế lòa tui chế theo ... để chọc Bác LHK :sorcerer:


:D :D :D

anmota
04/15/2009, 08:01 PM
PHÁT HIỆN Ở QUÁN CÀ PHÊ

Tiểu luận của Đào Hiếu

http://www.daohieu.com/website/images/web/2009233558_3456787003_PHAT%20HIEN%20CAFE.jpgNhữn g điều người ta nói sau lưng mình không hẳn đã là xấu. Bởi vì nếu không có những lời đó chưa chắc tôi đã viết được bài báo này.
Chỉ khi rời quán cà phê, về nhà, tôi mới nhận được những lời đó. Nó vang lên trong điện thoại. Cuộc gọi của một người bạn thân: “Lúc nãy khi mày vừa đi thì có người nói: cái tay Đào Hiếu này viết bạo quá, chỉ trích nhà nước cỡ đó thì chỉ có mấy tay cò mồi hoặc là công an văn hóa đội lốt nhà văn mới dám làm.”
Câu nói sau lưng ấy như cái công tắc đèn điện, nó vừa bật lên trong cái đầu mù mịt của tôi, làm bừng sáng một khuôn mặt. Rồi nhiều khuôn mặt. Lố nhố. Lướt qua trí nhớ tôi, trôi dạt, đọng lại, hội tụ, định dạng ngay trước mũi. Tôi ngửi thấy được mùi của họ. Nhưng họ không là ai cụ thể. Họ là một tầng lớp, một nhóm bạn thân quen. Vẫn chơi. Vẫn bù khú, nhậu nhẹt, tán dóc. Một đám bằng hữu mà tôi không bao giờ từ bỏ, ghét bỏ. Vì họ có tri thức, có tấm lòng. Họ tốt. Họ là bạn tôi.
Chỉ có điều…

*
Tôi biết mình là ai. Tôi viết bạo. Tôi có một trang web cũng rất bạo. Sao tôi không bị bắt, sao trang web của tôi không bị dẹp tiệm hay phá hoại?
Trước nay tôi vẫn nghĩ mình là một thằng liều mạng, một kẻ chịu chơi. Cái gì mình cho là đúng thì viết, cái gì mình thấy là sai thì lên án, phê phán, nguyền rủa. Đơn giản là vậy. Vài người bạn bảo tôi: “Công an nó theo dõi mày đấy, coi chừng!” Tôi nói: “Việc của họ thì họ làm, việc của mình thì mình làm, hơi đâu mà lo. Cứ lo sợ thì chẳng làm gì được.”
Đó là chuyện trước đây.
Bây giờ, sau khi nghe “câu nói sau lưng” kia, thì đã khác rồi.

*
Khác như thế nào?
Rằng không phải tôi “chịu chơi” hay “liều mạng” mà chỉ là một thằng “cò mồi”, một tên “công an văn hóa đội lốt nhà văn”. Bằng chứng là tôi viết tự do thoải mái như thế nhưng có ai hù dọa răn đe bắt nhốt gì tôi đâu.
Rất may là khi biết có người nghĩ về mình như vậy tôi mới phát hiện một sự thực: đó là sở dĩ tôi có thể viết tự do thoải mái như thế là vì chế độ cộng sản ở Việt Nam hiện nay phớt lờ những gì người ta viết trên mạng. Mặt của họ đã dày như cái mo rồi, có lấy ngòi bút mà chọc vào má, họ cũng chẳng “ngứa”.
Rồi tôi lại phát hiện thêm một sự thực nữa: đó là chính giới cầm bút trong nước hiện nay bị nỗi sợ hãi truyền kiếp (từ thời Nhân văn giai phẩm) làm cho khiếp đảm nên không dám viết, thi thoảng mới có vài anh nhà báo, nhà văn viết một bài gì hơi “có vấn đề” một chút, thì giấu giấu, đút đút, quan trọng hóa đến khốn khổ.
Còn viết huỵch tẹc như tôi thì được khen là “dũng cảm” hoặc bị nghi ngờ là “cò mồi” là “công an văn hóa”. Tôi cám ơn lời khen ấy nhưng tôi xin thưa rằng tôi chẳng dũng cảm gì cả, cũng chẳng bao giờ được cái hân hạnh làm anh công an văn hóa vô cùng cao quý của Đảng.
Tôi chỉ là một anh công chức quèn đã về hưu. Đơn giản như vậy. Nhưng tôi dám viết. Còn các anh (đang sống trong nước) sao im lặng? Sao chết nhát thế? Cứ viết đi. Viết như những gì các anh đã suy nghĩ, đã từng nói với tôi. Với bè bạn, với đồng nghiệp. Viết đi chứ. Tại sao cứ nghĩ rằng nhà nước cộng sản sẽ xét nhà, tịch thu máy tính, bắt bỏ tù?…
Tôi cũng đã từng bị như vậy, nhưng thời đó qua rồi. Các anh cứ mạnh dạn viết đi. Nếu không dám viết thì đừng có mà đổ thừa cho chế độ.
Nếu các anh không dám viết thì chẳng lẽ quanh đi quẩn lại chỉ có Lữ Phương, Bùi Minh Quốc, Tiêu Dao Bảo Cự, Đào Hiếu, Hà Sĩ Phu…thôi sao? Các anh nghĩ chúng tôi là ai? Háo danh? Chơi nổi? Thích chính trị? Muốn làm bộ trưởng? Muốn lập đảng phái này nọ?
Hay các anh đứng ngoài cuộc vì các anh muốn làm văn học phi chính trị? Đó chỉ là ngụy tín. Không bao giờ có thứ văn học đó đâu. Hay các anh đang mai phục, náu mình? Ôi thôi, trong tình hình này mà còn mai phục và náu mình thì có khác gì “bọn cơ hội”. Hay các anh muốn nói: “Hãy để yên cho nhà nước xây dựng cầu đường, bệnh viện, trường học, nhà máy, đừng la lối chỉ trích, rách việc…” Các anh không biết rằng nhà nước xây dựng có một mà “ăn” tới năm ba phần sao? Xây cầu thì cầu sập chết hàng trăm người, làm đường thì đường sạt lở, bỏ ra hàng trăm triệu đô-la để làm hệ thống thoát nước Hà Nội thì Hà Nội chìm trong biển nước, hao tốn 10.000 tỷ đồng để làm hầm ngầm Thủ Thiêm thì hầm nứt, nuớc rò rỉ tùm lum… chuyện đó ở Việt Nam đứa con nít nó cũng biết.
Vậy các anh lấy cớ gì mà đứng ngoài cuộc? Sao không giúp chúng tôi một tay? Có ai cấm các anh viết đâu? Có ai bỏ tù các anh đâu? (Tôi đã chứng minh bằng chính bản thân mình, các anh không tin sao? Hay là các anh cũng nghĩ tôi là cò mồi, là công an văn hóa?)
Trong bài “Tổ quốc của kẻ sĩ” nhà văn Nguyễn Gia Kiểng đã viết:
“Mỗi người có cách riêng để luồn lách và tồn tại. Tất cả đều khôn, không ai chịu dại cả. Kết quả tổng hợp là đất nước vẫn tiếp tục quằn quại trong độc tài và lạc hậu. MỘT DÂN TỘC GỒM TOÀN NHỮNG NGƯỜI KHÔN LÀ MỘT DÂN TỘC RẤT ĐẦN ĐỘN. Chỉ có thể coi là yêu nước những người sẵn sàng chấp nhận một sự dại dột nào đó cho đất nước.”
Nếu những nhận xét trên của ông Nguyễn Gia Kiểng là chính xác thì giới trí thức văn nghệ sĩ chúng ta có vĩnh viễn làm gia nô cho chính quyền cộng sản cũng là đáng đời.

Ngày 21.03.2009
ĐÀO HIẾU

PHẢN HỒI CỦA ĐỘC GIẢ TALAWAS BLOG
<cite class="fn"></cite>
<cite class="fn">Tôn Nguyễn</cite> nói:
24/03/2009 lúc 11:45 chiều (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/ca74e6b23ffcd685fb37dc3be0865c8f5856835ee87da38f7e 422a387036f06d5d5a16148#comment-198)
Về mặt chính trị, người CS đã là một bậc thầy trong việc gây nghi nhờ, chia rẽ trong hàng ngũ những phong trào đối lập, bất đồng chính kiến. Đối với các đảng phái hay đoàn thể loại này, CS chỉ cần cài cò mồi vào là vô hiệu hóa các hội, đoàn ấy ngay.
Đào Hiếu chỉ là một cá nhân đơn lẻ chống đối, không nguy hiểm lắm cho chế độ giống như trường hợp nhà thơ Nguyễn Chí Thiện, nhà văn Dương Thu Hương…Có lẽ vì thế mà ĐH được yên thân. Chế độ độc tài chỉ sợ đám đông gồm những cá nhân tập hợp thành một khối đoàn kết chặt chẽ.
Tôi không nghĩ ĐH là cò mồi bởi ĐH đã lột trần được bộ mặt thực, xấu xa nhất của những kẻ cầm quyền mà chỉ có những người bên trong Đảng mới rõ, làm lung lay lần lần chế độ. Việc quan trọng là ĐH đã chỉ cho chúng ta thấy từ não trạng của những kẻ ấy đến cái miệng họ độ dài không quá một gang tay nhưng khoảng cách đạo đức hầu như vạn dậm…
Qua ĐH, mọi người hiểu biết thêm nhiều về chế độ CS và làm thức tỉnh những đảng viên còn giữ lại được chút lương tri.

<table align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><td class="content" align="left" valign="top" height="20"><li id="comment-171" class="comment byuser comment-author-maida even thread-even depth-1"> <cite class="fn">maida</cite> nói:
23/03/2009 lúc 10:33 chiều (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/77e1e2e1774959b47ca857ea2bb588907694c7ea7b64b5a8cf 4d26aca58dc928fd6816620#comment-171)
Các bác trong nước dám bày tỏ thoải mái suy nghĩ của mình trên blog là một can đảm. Vì ít ra cũng hơn chán vạn người khác nghĩ mà không dám nói! Hơn hẳn bác nhà văn “lớn” trọn đời hưởng bổng lộc đảng, chỉ khi chết mới dám phổ biến “đi tìm cái tôi đã mất”!
Có điều, các bác đã dám lên tiếng, dẫu sao cũng chỉ lẻ loi, còn viết với cổ võ thành lập nhóm, tổ chức, liên kết… thử coi! Cái gương Điếu Cày rõ hơn cả tự mình đọc chỉ tay! Mà cái khổ là việc nước không thể chỉ có cá nhân lẻ tẻ! Thời trước 1975 các bác nổi đình nổi đám được, bây giờ thực tế xã hội cũng như chính quyền còn tệ hại gấp vạn lần hơn sao các bác chưa dám liên kết? Đây là lý do các bác còn nhởn nhơ ngoài vòng cương tỏa được đấy!
Nhưng “thà đánh lửa một que diêm..” còn hơn cứ khiếp hãi!

<li id="comment-170" class="comment byuser comment-author-tradoa odd alt thread-odd thread-alt depth-1"> <cite class="fn">Tradoa</cite> nói:
23/03/2009 lúc 10:27 chiều (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/77e1e2e1774959b47ca857ea2bb588907694c7ea7b64b5a8cf 4d26aca58dc928fd6816620#comment-170)
Căn bệnh bất tín là thứ trầm kha trong xã hội Việt Nam hiện nay. Vì bị lừa đảo nhiều quá nên người dân đâm ra nghi ngờ mọi thứ. Những cái thiện ý lại càng bị nghi ngờ tợn, bởi những trò “thiện, tâm” giả dối nhan nhản hàng ngày trên các phương tiện thông tin đại chúng đã huỷ diệt chúng từ lâu rồi.
Những người bất đồng chính kiến hay chống cộng lại càng bị nghi ngờ hơn, bởi có khi đó cũng chính là chủ ý của chính quyền toàn trị. Những trò tung tin, bôi xấu hèn hạ, bằng mọi cách hạ thấp phẩm giá hay xuyên tạc mục đích của những người “khó bảo” là phương cách hay được chính quyền dùng thường xuyên. Nghe nói trong cộng đồng việt kiều ở Mỹ cũng bị họ phá đâm ra nghi ngờ lung tung…
Nếu có những tay công an văn hoá có khẩu khí và sự nghiệp viết lách được cỡ anh Đào Hiếu thì quả thật Việt Nam này tiêu từ lâu rồi.
Ai nghi ngờ kệ họ, cứ viết tiếp đi anh Hiếu ạ, tôi biết có nhiều người tin anh, trong đó có tôi.

hoangdung nói:
23/03/2009 lúc 2:36 chiều (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/ef3aa95554c7acded7d96bd10b66526e8ef2af76a01c739f10 acb13b3bead77cab8715486#comment-160)
Tôi ở nước ngoài,có theo dõi các web và blog trong nước.
Website của Anh và blog của anh Nguyễn Quang Lập hay lắm.
Mong các Anh luôn tự tin và tiếp tục viết. Trong các họa, nếu có và gặp phải, thì họa văn hóa là cao nhất và dễ chịu nhất. Có phải vậy không?

TracTreo nói:
23/03/2009 lúc 10:05 sáng (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/ef3aa95554c7acded7d96bd10b66526e8ef2af76a01c739f10 acb13b3bead77cab8715486#comment-157)
Tôi hiểu nỗi bực mình của anh ĐH khi viết bài này. Và, không chỉ bực mình, còn có nỗi đau trong đó. Đau cho mình, và cả đau cho người.
Tôi sẽ không biện hộ cho những người đã có những nhận xét mà anh vừa kể trên, bởi vì, nói xấu (ở đây, còn hơn là nói xấu đơn thuần, còn có thể gọi đích danh là hạ nhục) một người khi trong tay không có một bằng chứng nào, là một hành vi tệ hại.
Tuy nhiên, tôi muốn tâm tình với anh ĐH một điều. Đó là, như những cái tên lẻ loi anh kể trong bài viết của mình, những ĐH, TDBC, HSP, BMQ, LP… hoặc có thể lấn sân ra ngoài vòng văn nghệ, chúng ta có thể kể thêm được bao nhiêu người, có vượt số ngón trên tứ chi của con người hay không? Tôi e là… không.
Những kẻ tiên phong hiếm hoi bao giờ cũng bị bầm dập bởi chính cái đám đông được hưởng lợi từ cái hành xử tiên phong của họ. Đó là một “quy luật muôn đời”, gần như ở đâu cũng vậy, thời nào cũng vậy.
Giá mà anh ĐH bớt đi được những hằn học trong bài viết của mình, có lẽ tốt hơn nhiều. Phải không anh?

LyenSon nói:
23/03/2009 lúc 9:19 sáng (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/ef3aa95554c7acded7d96bd10b66526e8ef2af76a01c739f10 acb13b3bead77cab8715486#comment-154)
Không phải ai cũng có khả năng viết, nhất là những bài chính luận về thực trạng xã hội. Nên ai có năng khiếu thì cứ viết, những người còn lại mà có tấm lòng thì sẽ đọc và truyền miệng qua người khác, có thể từ quán cà phê…
Thực tế chính quyền không quá sợ những thông tin lan truyền trên mạng, tuy rất ngại nó được phổ biến (đơn cử nếu không ngại thì đã không phải vượt fire wall mới vào xem Talawas được). Vì họ biết rằng, số người có khả năng truy cập mạng và được xem những bài viết phản ảnh hiện thực xã hội không nhiều.
Vì vậy, theo tôi, người đọc và phổ biến đến những người không có điều kiện truy cập internet, cũng cần thiết không kém người viết bài hay.

Nguyen Tam Bao nói:
23/03/2009 lúc 8:16 sáng (http://ninjacloak.com/index.php/1010111A/ef3aa95554c7acded7d96bd10b66526e8ef2af76a01c739f10 acb13b3bead77cab8715486#comment-151)
Việc ông Đào Hiếu “viết bạo” mà không việc gì có thể hiểu thế này được chăng:
Công an văn hóa thấy những bài viết của ông dù bạo nhưng vô hại, có tác dụng như những cái valve an toàn để giải tỏa bức xúc cho người đọc.
Đảng cộng sản chỉ sợ sự bất mãn được tích tụ lại mà không có chỗ giải thoát, dẫn đến nguy cơ bùng nổ thành “cách mạng”. Hơn nữa khi một đám đông bất mãn mà không có tổ chức, không có sự lãnh đạo tốt để có thể hội tụ sức mạnh tập thể, thì cũng chẳng có gì đáng sợ lắm đối với chế độ.
Họ khôn ngoan ở chỗ chỉ đàn áp một cách chọn lọc những yếu tố có khả năng tích tụ sự bất mãn, là mầm mống dẫn đến sự hội tụ sức mạnh tập thể - như việc thành lập đảng phái chính trị hay tổ chức dân chủ chẳng hạn, hoặc những bài viết có khả năng kích động “tinh thần dân tộc” của sinh viên và thanh niên trẻ để họ cùng nhau xuống đường …
Ngoài ra, không phải ai cũng cho rằng “liều mạng, chịu chơi” là hay. Sự thận trọng và tính hiệu quả mới đáng quí. Vấn đề là đạt được mục đích

</td></tr></tbody></table>