PDA

View Full Version : ...cháu yêu bác H. Cẩm Đào !



anmota
06/27/2009, 10:18 AM
http://www.google.com/search?q=Phong+Uy%C3%AAn+&ie=utf-8&oe=utf-8&aq=t&rls=org.mozilla:en-US:official&client=firefox-a

... Tàu nào cũng vẫn là Tàu

Phong Uyên

Ngày 31/01/2009 vừa rồi, BBC Việt ngữ có đăng một bài của Giáo sư Thạch Chi Du thuộc Đại học Quốc gia Đài Loan khuyên Việt Nam không nên nhắc tới Chiến tranh biên giới Việt Trung (hồi 79) mà phải coi quan hệ”hữu nghị”với Trung Quốc ( cộng sản ) là”cơ sở vững chắc”để tiếp tục học bài Trung Quốc. Tôi xin phân tích những ý chính trong bài viết của vị giáo sư này để chứng minh là Tàu đời nào cũng vậy: Tàu Hán cách đây 2000 năm, Tàu Mông, Tàu Mãn, Tàu Tưởng, Tàu Mao... Tàu nào cũng chỉ nuôi một ý nghĩ duy nhất là thôn tính Việt Nam.


Ông Thạch Chi Du bắt đầu bài bằng câu: “vấn đề Chiến tranh biên giới Việt Trung là đề tài không nên nhắc tới. Ngược lại quan hệ hữu nghị do chủ tịch Hồ Chí Minh và chủ tịch Mao Trạch Đông gây dựng vào những năm 50 của thế kỷ trước thường xuyên được nhắc tới và được coi là cơ sở vững chắc trong quan hệ Việt Trung”.


Rõ ràng là Gs Thạch ngồi ở Đài Loan nhưng đang đứng ở cương vị một người Tàu Bắc Kinh để khuyên Việt Nam phải quên mối hận 79 để chỉ lo củng cố quan hệ”hữu nghị “Việt Trung” do Mao Trạch Đông áp đặt cách đây 60 năm, và đem ông Hồ ra làm bằng chứng vì ông Hồ đã làm thơ ca tụng “Việt Trung 2 nước thắm tình hữu nghị, vừa là bạn lại vừa là đồng chí”.


Gs Thạch nói tiếp: “Trong 10 năm trở lại đây, khi các học giả phương Tây bắt đầu thảo luận về Trung quốc là mối đe doạ thì các học giả ở Việt Nam dường như không đề cập tới vấn đề đó”.


Ông Thạch thừa biết là toàn dân Việt Nam đều coi Trung Quốc là mối đe doạ thường trực cho đất nước Việt Nam. Nhưng ĐCSVN sợ mất lòng đàn anh Trung Quốc nên đã cấm các học giả Việt Nam bàn luận tới.


Cẩn thận hơn, ông Thạch đã tự thay mặt Bắc Kinh khuyến cáo chính phủ Việt Nam không được đả động đến Trung quốc: “Nghiên cứu về Trung Quốc... đến bá quyền quốc tế hay trật tự quốc tế không phải là vấn đề mà chính phủ Việt Nam yêu cầu các chuyên gia (VN) lưu tâm đến... Cái mà Việt Nam cần là kinh nghiệm và bài học của Trung Quốc chứ không coi Trung Quốc là mối đe doạ bên cạnh mình”.


Khuyến cáo này hoàn toàn thừa: chính phủ Việt Nam từ trước tới nay đã luôn luôn học tập tốt “kinh nghiệm và bài học của Trung Quốc”, có bao giờ dám nói đụng đến “bá quyền, trật tự” Trung Quốc? Và chuyên gia Việt Nam nào dám lưu tâm đến những vấn đề quốc cấm này mà không sợ bị bịt miệng?


Thấy chưa đủ, Gs Thạch Chi Du còn muốn bắt các học giả Việt Nam phải đổi toàn diện cách nhìn về lịch sử để cùng chung với cách nhìn của người Trung Quốc: “vấn đề chiến tranh biên giới Trung Việt dường như biểu hiện rõ là học giả VN vẫn chưa tìm được con đường thoả đáng để giải quyết cách nhìn về lịch sử.... 2 nước vẫn chưa có cách nhìn chung. Cũng vì vậy trong quá trình xung đột biên giới giữa Việt Nam và Trung quốc, người Việt chưa bao giờ đứng cùng chiến tuyến với Trung Quốc. Chiến tranh Tây phương vào cuối thế kỷ 19 là ví dụ điển hình cho điều này”.


Nói cho rõ ràng hơn, ông Thạch muốn người Việt phải cùng một cách nhìn lịch sử với người Trung Quốc. Nghĩa là phải bỏ lịch sử Việt Nam, học lịch sử Trung Quốc như hồi Pháp thuộc con nít Việt Nam phải học lịch sử Pháp “Nos ancêtres sont des Gaulois”. Theo lịch sử Trung Quốc, không có Trung Quốc xâm lăng Việt Nam. Chỉ có xung đột biên thuỳ khi quân Thiên triều đi trừng phạt Nam man. Ngay trong lịch sử cận đại ông Thạch cũng không bỏ được cách nhìn đặc Tàu về cái ông gọi là “Chiến tranh Tây phương cuối thế kỷ 19”: Ông dư biết khi đó Tàu Mãn Thanh không dám ra mặt chống lại quân thực dân Pháp nên đã dùng quân giặc Cờ Đen trước nay vẫn cướp bóc Việt Nam, giả nhân giả nghĩa giúp Việt Nam đánh Pháp. Người Việt nào đứng cùng chiến tuyến với giặc Cờ Đen!


Điều kỳ lạ hơn hết là ông Thạch là người Tàu Đài Loan mà lại có cái tư duy đặc Tàu cộng sản muốn “tẩy não” toàn dân Việt Nam, bắt mỗi người Việt phải có “nhiệm vụ tư tưởng không thể thiếu được” là “lý giải chiến tranh biên giới Trung Việt” ( theo kiểu Tàu ) “để trong tương lai có thể xử lý hoà thuận mối quan hệ 2 nước”. Đây cũng là một cách doạ dẫm kín đáo: Nếu cứ giữ tư tưởng coi Tàu là một mối đe doạ thì sẽ không có “xử lý hoà thuận”, nghĩa là sẽ luôn luôn có những bài học biên giới!


Tôi tự hỏi tại sao một người Tàu Đài Loan đã bỏ lục địa chạy cộng sản trối chết, mà ngay cái đảo Đài Loan đất dung thân của mình cũng sẽ bị Tàu lục địa nuốt chửng lúc nào không hay nếu không có Hạm đội Mỹ bảo vệ, lại có thể viết như một giáo sư trong Ban Tư duy ĐCSTQ doạ giẫm Việt Nam trên Sina.com?


Tôi đã tìm được căn nguyên: Chung qui là ngay từ thuở Tàu lập quốc cách đây 2200 năm, nước Nam Việt của Triệu Đà đã tạo trong đầu óc người Tàu một thứ “mặc cảm Caïn”. Theo Thánh Kinh, Caïn chỉ muốn một mình với Chúa nên đã giết Abel. Người Hán cũng như Abel muốn dưới bầu trời chỉ có 1 nước là Trung Quốc. Tất cả mọi mưu toan thôn tính và xoá bỏ Việt Nam trong lịch sử đều phát sinh ra từ cái mặc cảm này. Tôi xin nhắc qua một vài sự kiện lịch sử để chứng minh ý nghĩ của tôi:


- Triệu Đà lập quốc xưng đế cùng thời với Hán Cao tổ đã nhiều lần xâm lược nước Tàu khiến Triều nhà Hán rất lo sợ sau này nhà Triệu mạnh sẽ thôn tính luôn cả nước Tàu. Khi Triệu Đà còn sống, nhà Hán không dám làm gì đợi tới đời con cháu Triệu Đà mới tìm cách xâm chiếm nước Nam Việt bằng một mưu mẹo vô cùng bỉ ổi, vô liêm sỉ, bất chấp lễ giáo, là gài Cù Thị cho tư thông, đẻ con Tàu với sứ nhà Hán rồi đưa lên ngôi. Nhà Tống vì muốn cổ võ quân sĩ đánh Đại Việt, đã bắt các nhà nho phải làm thơ tôn Cù Thị thành “liệt nữ vị quốc vong thân” và làm đền thờ. Nhà nho mà phải làm thơ ca tụng một người đàn bà dâm đãng ngoại tình thì khác gì chửi vào mặt Khổng Mạnh ?


- Từ 111TCN tới năm 679 tức là sau 800 năm đô hộ, Tàu vẫn không hán hoá được Việt Nam. Nhà Đường khi phải tự xoá bỏ tên quận Giao Châu của mình để thay bằng An Nam với 12 châu tức là đã phải gián tiếp công nhận An Nam là một nước mặc dầu thêm cái đuôi “Đô hộ phủ”.


- Trong suốt khoảng thời gian một ngàn năm đô hộ cho tới triều Đinh, mỗi lần các vua chúa nước Nam lấy lại được tự chủ đều có ý muốn lập lại đế hiệu Nam Việt như Lý Nam đế, vương hiệu Nam Việt như Nam Việt vương Đinh Liễn, để cho Tàu hiểu là nước Nam Việt không bao giờ bị tiêu diệt. Những triều sau lại còn thêm vào tên nước chữ Đại (Đại Việt, Đại Nam) khi biên thuỳ được mở rộng thêm về phía nam để chứng tỏ là nước Nam Việt mỗi ngày một lớn và còn lớn hơn nữa khi lấy lại được Quảng Đông Quảng Tây.


- Khi vua Gia Long lên ngôi muốn lấy lại tên nước Nam Việt, nhà Thanh sợ bóng sợ gió, sợ sau này nước Tàu yếu thế sẽ bị đòi lại Lưỡng Quảng nên bất chấp ngữ pháp chữ Hán đổi ngược lại là Việt Nam.


- Khi Quang Trung đại thắng, Càn Long quá sợ hãi tự ý hứa gả công chúa và trả lại Lưỡng Quảng, tức là vẫn không bỏ được mặc cảm nước Nam Việt của Triệu Đà.


- Không một triều đại nào dù là ngoại triều như Nhà Mông, nhà Mãn Thanh mà không tìm cách đánh Việt Nam để tâng công với tộc Hán, chứng tỏ Việt Nam luôn luôn là cái gai trong con mắt người Tàu kể cả Tàu đã bị đồng hoá.


- Cái đầu tiên khi Tàu cộng toàn thắng tới được biên giới Việt Nam là bắt ép CSVN phải xác định thành phần, chỉnh huấn toàn quân với chủ đích ngầm là triệt tiêu toàn thể sĩ quan quân đội Việt Nam đều thuộc thành phần tư sản yêu nước, để thay vào đó toàn cố vấn Tàu và sau đó ép buộc dùng chiến thuật biển người để tiêu diệt toàn bộ quân đội Việt Nam với mục đích là sau này thay bằng quân đội Tàu. Nga Xô tàn sát 20 ngàn sĩ quan Ba Lan ở Katyn rồi đổ cho Đức cũng không thâm độc và tàn ác bằng.


- Trước khi họp Hội nghị Genève năm 1954 Chu Ân Lai triệu Hồ Chí Minh tới Liễu Châu bắt Hồ Chí Minh phải chấp thuận chia đôi đất nước trong khi Hồ Chí Minh đã có ý muốn ký riêng với Pháp để thoát khỏi Tàu. Chia đôi Việt Nam như Cao Ly, Tàu có rất nhiều lợi là Bắc Việt sẽ đời đời phụ thuộc Tàu, Tàu dùng miền Nam để hoà với Mỹ, đồng thời Tàu Chợ Lớn sẽ chi phối hoàn toàn kinh tế miền Nam. Hậu quả Liễu Châu là nội chiến Nam Bắc kéo dài 20 năm làm thêm 3 triệu người chết, 3 triệu người phải bỏ nước ra đi.


- Xúi Khờ me đỏ khiêu khích Việt Nam khiến Việt Nam phải đương đầu cùng lúc với 2 mặt trận: phía Bắc với 300 ngàn quân Tàu, phía Nam với 15-20 sư đoàn Khờ me đỏ. Trận chiến kéo dài từ 1979 đến 1989 mới chấm dứt, để lại biết bao nhiêu hậu quả về kinh tế, nhân lực và ngoại giao.


- Từ 1976 tìm cách chia rẽ nội bộ ĐCSVN bằng con bài Hoàng Văn Hoan, khiến phe Lê Duẩn được dịp mượn cớ đánh Tàu Chợ Lớn, mở chiến dịch đánh tư sản miền Nam, thi hành chính sách tập trung bao cấp miền Bắc, làm kiệt quệ kinh tế Việt Nam cho tới tận 1989 mới phải đưa ra “Đổi mới”.


Kết luận, từ 2000 năm nay bá quyền Tàu chưa bao giờ bỏ ý định thôn tính Việt Nam mặc dầu luôn luôn thất bại. Nhưng lần này có thể thành công vì đã biết bất kể thời gian, tuần tự như tiến thôn tính Việt Nam theo từng giai đoạn. Từ 1949 khi quân Tàu Cộng tới sát biên giới tới nay đã đúng 60 năm: Tàu tương đối đã thành công được 2 giai đoạn là khống chế chính trị và áp đảo quân sự. Nay chỉ còn giai đoạn 3 là triệt tiêu kinh tế, phá huỷ môi trường Việt Nam. Đây là thành trì cuối cùng cần phải bảo vệ với bất cứ một giá nào nếu không muốn Việt Nam bị tiêu tùng. Vấn đề là cửa vào thành đã bị Tham nhũng của ĐCSVN mở toang. Trung Quốc tha hồ tràn ngập hàng hoá của mình qua cửa này để làm đắm chìm kinh tế Việt Nam. Chỉ có hậu thuẫn dân chủ mới đóng lại được cánh cửa. Làm sao có được cái hậu thuẫn này khi biểu hiện nhỏ nhất của nó là tự do ngôn luận đang bị triệt tiêu?

Phong Uyên

PDK
06/27/2009, 11:48 AM
Đây là cái nói chung chung chứ không phải cho riêng bài phân tích/bình luận ở trên.

Lần sau ... đề nghị mấy ông bà nào "phân tích" bài người khác viết nên trích dẫn link về bài mẩu [hoặc cóp dán nguyên bài] để tiện việc hiểu hết cái gốc, cái gác ý nghĩ của người viết. Nhiều lúc "trích" ... nhiều quá cũng khó biết được đúng cái ý của người viết [dễ bị sai lạc cái ý của người viết. Nói đúng hổng sao, nhưng rất nhiều trường hợp toàn ... trích bậy :sweatingb ].

Ít ra với cách trên người phân tích/bình luận có thể thẳng thắn nói rằng - Đó, ổng/bả viết như vậy đó. Đây là cái tui hiểu, tui thấy, tui nhận xét, tui lụm ra, v.v... bà con ... thấy sao :D.


http://www.bbc.co.uk/vietnamese/indepth/story/2009/01/090131_border_war_opinion.shtml

anmota
06/27/2009, 12:36 PM
15.9.2008
Phong Uyên
Bối cảnh lịch sử năm 1946 tái xuất hiện. Phải sớm quốc tế hoá vấn đề Hoàng Sa - Trường Sa

http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=14214&rb=0401

PDK
06/28/2009, 10:10 PM
http://www.vnchannel.net/news/van-hoa/200906/the-hien-binh-ngo-dai-cao-bang-ngon-tay.147311.html


http://img102.thevnchannel.com/200906/w375xh500__d58e4ce122541d0806cbc9af784fba50.jpg

anmota
08/04/2009, 01:55 PM
http://vn.myblog.yahoo.com/pthuy_ttvn/article?mid=373 (http://vn.myblog.yahoo.com/pthuy_ttvn/article?mid=373)
Đại Vệ Chí Dị
"Câu thần chú"
Năm ấy ngoài khơi nước Vệ có nhiều chuyện biến động, thủy quân nước Tề bắn giết ngư dân Vệ công khai như vua quan nước Tề thường hay đi săn thú tiêu khiển. Nước Tề tuyên bố tất cả phần lớn lãnh hải của Vệ thuộc về nước Tề. Cái này Tề Vương đã nhắc cho Vệ vương hồi hai nước mới trở lại bang giao. Lần ấy Vệ Vương mới lên ngôi, nghe Tề Vương nói các chuyện khác đều ầm ừ không nói gì. Chỉ có nói đến quyền lực của mình Vệ Vương mới thực sự bàn mà thôi.
Bởi thế Vệ Vương lần này bối rối không biết bày tỏ ý kiến có nên phản bác với Tề Vương hay không, trong lúc nghĩ cách thì Vệ Vương chốc lại bước ra cửa điện, chắp hai tay vọng về phương Bắc hô câu thần chú:
- Tình hữu hảo Vệ Tề đời đời bền vững núi Thái Sơn, mênh mông nghĩa nặng như biển Nam Hoa.
Vệ Vương nhớ lần sang Tề Quốc chầu buổi nao, lúc ra về Tề Vương nắm tay ân cần dặn dò kẻ mới lên ngôi còn đang bỡ ngỡ, chưa rành thuật cai trị rằng:
- Vì tấm lòng thành của ngươi đối với bản quốc, nếu sau này có gì nguy cấp, cứ hướng về phương Bắc mà hô cầu thần chú như vầy như vầy sẽ có người giúp.
Mấy lần sau đó trong đời mình gặp lúc nguy khó, như lúc tay chân của Vệ Vương bị chặt đứt trong vụ tham nhũng cầu đường. Manh mối lần gần đến ngai vàng. Mạnh Vương trai giới 3 ngày 3 đêm trước sân điện niệm thần chú hữu hảo Vệ Tề. Nhờ thế mà mọi việc suôn sẻ.
Lại nói chuyện biển đảo lan truyền khắp nước Vệ, dân Vệ nhiều người phẫn nộ với quân Tề lắm. Tuy Vệ Vương sai người bưng bít thông tin, nhưng sự việc cứ ầm ĩ lan tràn. Vệ Vương mới họp các mưu thần bàn kế đối phó. Mưu thần Tôn Dưa hỏi:
- Chuyện này đối phó với ai mới là quan trọng, đối với Tề hay đối với sự phẫn nộ của dân Vệ. Đại Vương có chủ ý chưa?
Vệ Vương than rằng:
- Nước Tề là chỗ trông cậy của triều Vệ nhà ta, đối phó thế nào đây?
Tôn Dưa mới được cất nhắc lên làm đại thần nghị sự, tỏ ra tháo vát bàn:
- Cái nào khó đối phó thì tạm gác lại đó, cái nào dễ thì đối phó trước. Phàm là đấng minh quân phải biết chọn cái dễ mà làm.
Vệ Vương dường như khơi trúng tâm tư, thở phào trút gánh nặng ngàn cân. Cất lời hỏi:
- Vậy làm thế nào?
Tôn Dưa bước lên ghé tai Vệ Vương thì thầm, lời nói đến đâu Vệ Vương rạng rỡ mặt mày đến đấy. Tay vỗ thành ngai vàng khen liên tục:
- Hay, hay quả là kỳ diệu, kỳ diệu.
Tôn Dưa lui về chỗ, Vệ Vương lấy vẻ oai vệ thường ngày tức thì, tóc lại bóng mượt, mồm uốn éo tròn vo, đầu ngẩng cao nhìn khắp lượt quần thần đoạn ngạo nghễ hỏi:
- Quan bộ hình ở đâu?
Quan bộ hình bước ra giữa triều nghe Vệ Vương ung dung huấn dụ:
- Nay bản vương lệnh cho ngươi xem xét những kẻ bàn về chủ quyền biển đảo những điều sau. Xem thân nhân, lý lịch có tiền án, tiền sự không, có thân nhân từng là quan quân triều Ngụy hay không, xem có đóng thuế đầy đủ, có nợ nần ai hay không, có quan hệ với các thế lực Vệ Kiều hải ngoại hay không, có quan hệ nam nữ bất chính hay không, chấp hành luật giao thông hay không. Thu nhập thế nào, tại nơi làm việc đồng nghiệp có phàn nàn gì, hàng xóm láng giềng có gây bất hòa gì hay không, có bất mãn với triều đình hay có âm mưu cơ hội làm chính trị hay không, có bị bệnh tâm thần hay không… với quyền lực mà ngươi có. Ta không nghĩ ngươi để ta thất vọng.
Sau 3 tháng thi hành huấn dụ của Vệ Vương, người nước Vệ không còn mấy ai quan tâm đến biển đảo. Người thì lo chạy tiền đóng thuế, người thi lo thanh minh về việc trước kia quá túng ăn trộm con gà, người đi xin giấy chứng nhận mình không bị tâm thần để khỏi bị tống vào nhà thương điên. Nhiều kẻ bị bắt vì những tội danh khác nhau.… đến nỗi ở quán xá có kẻ nhắc đến biển đảo, bạn hữu ngồi cùng bàn vội bịt miệng kẻ đó lại mà nói rằng:
- Ba năm trước ông mới đánh bài với tôi nhân dip ngày xuân. Tôi không muốn vì ông mà bị bắt vì tội đánh bạc từ năm nào đâu! Xin ông thận trọng giữ mình.
Hàng xóm, đồng nghiệp ghét nhau, trong đơn tố cáo hay nhận xét khuyết điểm thường có kèm câu là tên Mỗ, tên Na... trong đời sống hàng ngày hoặc công việc thường nhắc tới chủ quyền biển đảo của nước Vệ.
Trong kinh thành có một vị tướng già về hưu đã lâu, nổi tiếng là người can đảm, thao lược. Ông từng lên án nhiều sai trái của triều đình. Thiên hạ ai cũng cho ông là người chính trực dám nói thẳng. Ngày nọ có kẻ lưu manh gặp ông mà hỏi rằng:
- Ông là người chính trực có tiếng trong thiên hạ, sử sách đều ghi. Nay kẻ hèn này xin hỏi ông một câu, những vùng biển đảo mà nước Tề đang rắp tâm chiếm kia có phải của nước Vệ không?
Vị tướng già cúi đầu buồn bã nói:
- Ta thì không chắc đã có tội gì, nhưng con cháu ta thì lại càng không chắc. Chuyện biển đảo là do triều đình quyết định. Ta khuyên anh lên chăm lo làm ăn, kiếm nhiều bạc nén mà vun vén gia đình nhà mình. Chuyện chính sự do triều đình và cũng do vận nước. Cá nhân thì nhỏ bé lắm.
Ngoài chợ thiên hạ đã thôi xầm xì vể biển đảo, trong triều ở quân đội có vài vị tướng lãnh vì máu trận chiến vẫn còn, đôi lúc thường chất vấn triều đình về chủ quyền lãnh thổ. Vệ Vương gọi lên hỏi:
- Gia đình các anh đi du lịch ở đâu?
Các tướng lãnh thưa rằng.
- Ở bên xứ sở của người da trắng, tóc vàng hay ít ra là bên Hồng, Thái, Sing..
Vệ vương hỏi:
- Thế có ăn cá biển của ngư dân nước Vệ ướp đá mấy ngày từ ngoài khơi mang về kinh đô, lại thêm hóa chất bảo quản của nước Tề không ?
Các tướng lãnh thưa rằng:
- Không ạ, chúng thần ăn cá đóng hộp của các nước có tiêu chuẩn thực phẩm khắt khe. Chúng thần phải giữ gìn sức khỏe để bảo vệ tổ quốc.
Vệ Vương cười khà khà:
- Các anh cũng như ta, cả đời chúng ta có đi du lịch ở những chỗ nước Tề chiếm đâu, có ăn cá của ngư dân chúng ta đánh đâu. Vậy thì hà cớ gì các anh hỏi ta khi mà chúng ta đang giữ gìn sức khỏe của mình để xây dựng đất nước phồn vinh, ổn định nền chính trị nhỉ?
Các tướng lãnh nghe xong, ngộ ra ý của Vệ Vương. Chắp tay đồng thanh hô lớn:
- Đại Vương anh minh, nước Vệ hưng thịnh. Quân Vệ hùng cường, dân Vệ, dân Vệ...
Thấy các tướng lắp bắp mãi đoạn dân Vệ. Vệ Vương trên ngai vàng xua tay:
- Thôi thôi các người lui, dân Vệ vốn hiền lành, triều đình bảo thế nào là thế vậy. Không cần đưa họ vào khẩu hiệu.
Các tướng lãnh ra về. Vệ Vương ưu tư đi trong điện. Lát sau ngài đợi cho cung điện vắng vẻ ra sân vọng về hướng Bắc niệm thần chú hộ mệnh. Những tên lính hầu trong điện đang thực hiện nghi lễ đổi phiên gác mới. Bầu trời dần lên từ phía Đông, nước Vệ bắt đầu một ngày bằng những tia ánh sáng mặt trời đỏ thẫm như máu khô của những ngư dân trên chết biển vì đạn quân Tề. Trong ánh sáng của mặt trời đi qua biển Đông mang theo cả mùi tanh tanh của máu, có vị mặn của nước mắt vợ con những người ngư phủ nước Vệ vùng biển đi không ngày trở lại.

anmota
08/04/2009, 04:58 PM
http://www.blogosin.org/?p=976


http://www.thanhnien.com.vn/News/Pages/200930/20090725151429.aspx
“…Nhắc đến Thành Lễ là nhắc đến một quá khứ vàng son của sơn mài miền Nam những năm 1960, 1970. Trong câu chuyện của các họa sĩ Sài Gòn thời đó, ai cũng nhớ Thành Lễ là người giàu nhất, nhì miền Nam lúc bấy giờ. Hầu hết cơ nghiệp của ông đều bắt nguồn từ Công ty Thành Lễ chuyên kinh doanh đồ trang trí nội thất, mỹ nghệ cao cấp với mặt hàng chủ lực là sơn mài. Đồ sơn mài Thành Lễ từng đi triển lãm tại Pháp, Thái Lan, Philippines, Mỹ…
…Cho nên ông là một địa chỉ được nhiều đoàn nghiên cứu về sơn mài Trung Quốc tìm đến học hỏi. Nhiều khi tình cờ gặp, ông “khoe”: “Có đoàn Trung Quốc đến tìm tôi. Họ khoảng 10 người, nom cũng bình thường, chỉ hỏi về tranh sơn mài. Khi họ ra về, tôi dò hỏi mới biết họ đều là những chuyên gia hàng đầu về sơn mài của Trung Quốc, được chọn qua nước ta để tìm hiểu sơn mài Việt Nam”. Biết là vậy nhưng ông cũng không giấu nghề. Nhưng dạo gần đây có đoàn Trung Quốc đến, ông chỉ ừ hử, không nói, không nhiệt tình lắm. Hỏi ông đã hối hận rồi à, đã biết giấu nghề rồi à, ông nói: “Không!”. Nhưng hỏi vì sao ông “giấu bí kíp” thì ông chỉ ừ hử, ngồi quay mặt về hướng biển Đông, không nói…”
QUANG THI


xem tiếp...

anmota
08/05/2009, 08:57 AM
NGƯỜI TRUNG QUỐC TIN GÁI ĐIẾM HƠN QUAN CHỨC... (http://vn.rd.yahoo.com/blog/mod/art_title/*http://vn.myblog.yahoo.com/phamvietdaonv/article?mid=762)