PDA

View Full Version : Đỏan Kiếm mất cơ hội vàng



anmota
06/28/2009, 08:32 PM
file:///C:/Users/Owner/AppData/Local/Temp/moz-screenshot-56.jpg http://www.bbc.co.uk/worldservice/assets/images/2009/06/29/090629014757_brazil_466.jpg

doankiem
06/29/2009, 06:13 AM
Đỏan Kiếm mất cơ hội vàng

Hổng gold (Kim) thì silver (Ngân) cũng OK cả chú ơi :D :D :D

Coi cũng tiếc tiếc

Phải chi lúc cuối hiệp một có một lần lên bóng phản công, Mỹ làm luôn trái thứ ba thì cục diện đã khác :D

doankiem
06/30/2009, 09:03 AM
Đọc bài này nghe ca Mỹ muốn tới tầng ozone luôn :D

http://vietnamnet.vn/thethao/binhluanthethao/2009/06/855576/

<table><tbody><tr><td class="tintop_title" align="left" valign="top">Đừng ngạc nhiên, khi người Mỹ chơi bóng...</td></tr><tr><td class="news_date" align="left" valign="top" height="20">15:27' 30/06/2009 (GMT+7) </td></tr><tr><td class="text" align="left" valign="top">Những người nghĩ về Confed Cup như một giải đấu cằn cỗi và vô bổ đã nhầm. Ở Johannesburg, lễ hội của FIFA đã thực sự cuốn hút, giàu cảm xúc, và đáng xem hơn bao giờ hết. Không hẳn vì những điệu kèn vuvuzela chói tai, cũng không phải vì màu thiên thanh lộng lẫy, vũ điệu Flamenco nồng cháy, hay Samba huỷ diệt. Thật bất ngờ, câu trả lời lại nằm ở những vị khách đến từ Mỹ. Nhưng có thật điều đó là bất ngờ không?

Đối với người Mỹ, 2 từ “Thất bại” không hề có nhiều ý nghĩa. Đó cũng là lý do giải thích vì sao họ lại chiếm được nhiều cảm tình của các CĐV trung lập đến thế. Từ chỗ được xem là ứng cử viên nặng ký nhất cho suất sớm… xách vali về nước, đội bóng của Bob Bradley đã lừng lững tiến vào tận trận chung kết.
<table class="image center" fck_template="imagecontener" align="center" cellpadding="3" cellspacing="0" width="500"> <tbody> <tr> <td>http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200906/original/images1818026_My_AP.jpg</td></tr> <tr> <td class="image_desc" align="middle">Người Mỹ đã không đi đến được tận cùng của của niềm vui tại Confed Cup... Ảnh: Getty</td></tr></tbody></table>
Dù thua hay thắng, họ đã luôn tự tin (dù đôi khi hơi thái quá), để chiến đấu với khả năng cao nhất. Điểm khác biệt đó đã tạo nên một tuyển Mỹ không buông xuôi trước Ai Cập, để rồi vượt qua Tây Ban Nha trong một trận cầu lịch sử.

Nước Mỹ, dù là đất nước của những điều kỳ diệu, hay của những ước mơ bay bổng, thì vẫn không có chỗ cho kỳ tích ngẫu nhiên. Không, không có bất ngờ nào hết. Ngay cả khi tuyển Mỹ chỉ thực sự chơi bóng trong 15 năm.
15 năm, họ đã không đi du lịch khắp thế giới để tạo nên những cuộc lật đổ kinh hoàng trong bóng đá. Thay vào đó là bản năng làm việc, bằng sự nghiêm túc và những nỗ lực hết mình!

Trước Brazil, Mỹ một lần nữa lại thua trong bối cảnh họ đã cảm nhận được chiến thắng. Nhưng không ai có quyền xem thường thất bại ấy. Nếu như Selecao đã chứng minh kỹ năng và bản lĩnh tuyệt vời của mình, thì “Chú Sam” cũng đã chứng tỏ: Họ sẵn sàng làm tất cả để hướng tới điều đó. Vì sao ư? Vì họ là người Mỹ!

Phải, họ tới từ nước Mỹ. Một quốc gia kỳ lạ khó mô tả hết về mặt địa lý, nhưng lại rất dễ để kể ra những sự thống trị về khoa học, quân sự, nghệ thuật, thương mại, hay… tỷ lệ tội phạm. Và dĩ nhiên, cả thể thao nữa, họ cũng luôn muốn là số 1.
<table class="image center" fck_template="imagecontener" align="center" cellpadding="3" cellspacing="0" width="500"> <tbody> <tr> <td>http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200906/original/images1815318_My.jpg</td></tr> <tr> <td class="image_desc" align="middle">.... nhưng với họ hai từ bại không có nhiều ý nghĩa. Điều quan trọng, họ đã đến Nam Phi chơi bóng, cống hiến và sẵn sàng tạo nên sự bất ngờ... </td></tr></tbody></table>
Ở Hoa Kỳ, bóng chày vẫn là môn thể thao quốc gia. Nhưng hãy nhớ, người Mỹ đã bắt đầu chơi bóng đá. Và họ không chơi để bị cười vào mũi như những anh học việc.

Bradley vẫn còn khá ngượng nghịu khi phân tích mỗi trận đấu ở phòng họp báo. Nhưng các cầu thủ của ông thì không hề tỏ ra như thế trên sân cỏ. Có thể khẳng định, tuyển Mỹ đã tiến một bước rất dài kể từ khi chính thức “hội nhập” năm 1994.
Cách làm không quá khó để hình dung: Đầu tư có chọn lọc cho thế hệ trẻ, tạo điều kiện tốt nhất cho cầu thủ ra nước ngoài và những ngôi sao tới Mỹ, vận động hành lang cho những cuộc tài trợ lớn, quan hệ công chúng để các sân vận động ngập khán giả….

Mỹ đã có một giải đấu mỹ mãn. Nhưng điều mà họ thực sự hướng tới vẫn còn ở phía trước. Mùa hè năm sau, và xa hơn nữa, Chú Sam sẽ còn tiến, chứ không lùi. Bởi họ hầu như có tất cả để tạo nên thành công.

Cách vượt qua khó khăn và thách thức ư? Hãy hỏi Lance Armstrong, bệnh nhân ung thư từng 7 lần vô địch Tour de France.

Cách để băng qua tử địa và trở thành người hùng số 1 ư? Hãy hỏi Charles Linderg, người Mỹ đầu tiên 1 mình bay vượt Đại Tây Dương.

Và nếu các chàng trai của Bradley muốn mơ mộng và thống trị thế giới bằng tài năng, họ sẽ nghe, và nhớ về… Michael Jackson.

(Theo TTVH)
</td></tr></tbody></table>

anmota
06/30/2009, 12:03 PM
Mình chớ ai vào đó!