PDA

View Full Version : Người Việt gốc Hoa



Vanban
07/27/2009, 11:21 AM
Lâm Hoàng Mạnh - Những người Việt gốc Hoa làm gián điệp? (http://www.talawas.org/?p=8071)

28/07/2009 | 12:05 sáng |
Tác giả: Lâm Hoàng Mạnh
Chuyên mục: Chính trị - Xã hội (http://www.talawas.org/?cat=8), Quan hệ Việt – Trung (http://www.talawas.org/?cat=17)
Thẻ: Chiến tranh Biên giới Việt-Trung 1979 (http://www.talawas.org/?tag=chi%e1%ba%bfn-tranh-bien-gi%e1%bb%9bi-vi%e1%bb%87t-trung-1979) > Người Việt gốc Hoa (http://www.talawas.org/?tag=ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-g%e1%bb%91c-hoa)
Kính viếng hương hồn các nạn nhân Hoa-Việt trong cuộc chiến tranh bẩn thỉu và tàn ác tháng 02-1979
Gần đây quan hệ “nồng ấm” giữa Việt Nam và Trung Quốc đang “lạnh dần”, các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước đang sôi động đưa ra những chuyện động trời: Tàu lạ (tầu Trung Quốc chứ còn ai nữa?) đâm chìm tầu đánh cá của ngư dân Việt Nam, tầu chiến Trung Quốc bắt tầu thuyền Việt Nam đang đánh cá trong vùng lãnh hải Việt Nam (?) và bắt phải nộp tiền chuộc… Nhiều báo chí đưa tin và ảnh công nhân Trung Quốc làm chui tại Tây Nguyên và các tỉnh và thành phố khác. Lác đác đã có bài viết mang tính bài Hoa, cứ tình hình (trạng) này thì một ngày không xa, bản đại giao hưởng chống quân bành trướng Đại Hán và người Việt (kể cả cựu) gốc Hoa (của cố nhạc sĩ kiêm chỉ huy dàn nhạc Lê Duẩn) lại được phát thanh và truyền hình trên toàn quốc và thế giới (lần này sẽ có thêm một số Việt kiều hải ngoại) hưởng ứng!
Là một (cựu) người Việt gốc Hoa cũng như hàng vạn đồng hương khác, từng là nạn (kiều) nhân, trong cuộc bài Hoa của thế kỉ trước dưới chế độ CHXHCN Việt Nam, nay đang định cư ở Vương quốc Anh, chuyện Trung-Việt bất hòa hay nồng ấm chẳng liên quan gì đến đại đa số chúng tôi, nhưng tôi muốn góp phần làm sáng tỏ một số sự việc mà tôi biết rõ trên báo chí, đài phát thanh, các cuộc triển lãm… ở Việt Nam trước đây cũng như những tin đồn (thất thiệt) người Việt gốc Hoa làm gián điệp (chỉ điểm), đưa lính Trung Quốc về đánh Việt Nam trong bài học mà Trung Quốc đã dạy cho Lê Duẩn ngày 17-02 năm 1979.
Sự thật có hay không? Xin trả lời Có và cũng có thể Không (đúng) như những gì các phương tiện truyền thông trong và ngoài nước đưa tin.
Trong bài trước (http://www.talawas.org/?p=7945), tôi đã tự khai lí lịch (không khảo mà xưng), trong huyết quản mang 75% dòng máu Việt, từ khuôn mặt đến giọng nói, nếp sinh hoạt… 100% người Việt (thày bói cũng như công an chìm và nổi) không thể “nhìn mặt mà đoán… hình dong tôi là Tàu lai, cho nên trong những ngày tháng khốn khổ, khốn nạn đi tìm thuyền vượt biển, tôi có dịp gặp những nhân vật gián điệp (chỉ điểm) người Việt gốc Hoa cũng đang tìm thuyền vượt biển như tôi ở tại Hải Phòng.
Tên gián điệp thứ nhất:
Voòng Tắc Quay (Vương Đức Quý), người thanh niên này khoảng 25 tuổi (ngày gặp vào đầu tháng 5-1979, nếu còn sống đã 55 tuổi), anh ta và tôi đã đóng tiền thuyền cho lão Ké chủ thuyền (tôi chẳng biết tên thật của lão ta, tôi chỉ nhớ nhà lão ở trong một ngõ nhỏ, khu An Dương, Hải Phòng), đã từng sống ở Lạng Sơn theo như lão ta khoe (chuyện lão Ké, nếu có dịp tôi xin viết riêng về lão, một kẻ gian manh quỷ quyệt, đại diện cho nhiều chủ thuyền buôn người hợp pháp), cho nên tôi và anh ta khá thân nhau vì cùng cảnh ngộ và lại sắp cùng thuyền.
Vương Đức Quý vẻ mặt lúc nào cũng buồn (như tất cả chúng tôi, vui làm sao nổi khi sắp phải lênh đênh trên biển, sống chết cách nhau có sợi tóc) nhưng lại ít nói, hỏi gì cũng gật. Một buổi tối, sau khi đi họp tại nhà lão Ké định ngày xuất phát, đi qua Nhà Triển lãm ngay gần bờ Sông Lấp (quên tên phố), tôi rủ anh ta vào xem triển lãm “Quân và dân ta đánh thắng quân Trung Quốc xâm lược”, đến phòng Trưng bày Tội ác có rất nhiều ảnh người Việt gốc Hoa làm gián điệp thì có ảnh Vương Đức Quý khổ 24×30 đen trắng to tướng treo trên tường. May quá, tối hôm ấy vắng khách, tôi vội kéo anh ta ra ngoài (nói nhỏ): ”Đi mau, họ đang treo ảnh bắt cậu”. Mặt anh ta cắt không còn hột máu, lắp bắp:
“Anh cũng định bắt em?”
“Cái thằng, tao bắt mày để lĩnh thưởng à? Sao nghĩ về anh xấu thế!”
Ngồi xuống ghế đá trong bóng tối, anh ta kể cho tôi câu chuyện “làm gián điệp” mà tôi tin (đến cả hôm nay) là thật.
Gia đình Voòng Tắc Quay ở Lạng Sơn, trong lúc cơm sôi lửa bỏng (quân Trung Quốc chuẩn bị tấn công) thì vợ Quay sắp đến ngày chuyển dạ, vợ chồng anh và cha mẹ hai bên đã gồng gánh lôi thôi lếch thếch chạy về “tổ quốc vĩ đại” như hàng ngàn người Hoa vùng biên giới. Đang chạy loạn thì vợ Quay đẻ! Quay đưa vợ vào hang đá gần đó, hy vọng vài ngày nữa sẽ đi tiếp. Tất cả gia đình hai bên đành phải chia tay, hẹn nhau ở địa chỉ một nhà đã hồi hương mấy tháng trước. Số phận thật khốn nạn, ngay tối hôm sau thì chiến sự xảy ra. Cơm nắm, muối vừng sau 3 ngày thì hết nhẵn, vợ đói, con khát sữa, Tắc Quay liều mạng quay về nhà cũ kiếm xem có gì để nuôi vợ đẻ. Đang lục soát, tìm kiếm thì bị dân quân tóm và trói giật cánh khuỷu như trói khỉ và điệu (giải) về bộ chỉ huy tiền phương của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng. Khai gì thì khai, nói gì thì nói, họ không tin, không nghe, tống ngay Voòng Tắc Quay lên xe thùng bịt kín đưa về xuôi. Tên gián điệp người Việt gốc Hoa về do thám! Tội này nhẹ cũng mọt gông, nặng thì dựa cột! Nói láo, bom đạn khét mù, đẻ đái gì lúc này! Gián điệp nỏ mồm, nhất là thằng này, tiếng Tàu tiếng Việt nói ào ào! Thằng này nằm vùng lâu năm, nay mới bị tóm quả tang. Thế là Voòng Tắc Quay thành gián điệp Trung Quốc nằm vùng 100%! Đáng đời “thằng Tàu phù”, nhiều người Việt chửi thẳng vào mặt Tắc Quay khi bị giải đi!
Chiến sự lan rộng, nơi giam Tắc Quay có nguy cơ bị tấn công, trong lúc nhộn nhạo, Quay và hai ba người cùng cảnh đã đào tẩu, chuồn một mạch, vừa đi bộ vừa chạy, và ăn cắp áo quần dân địa phương để thay đổi hình dạng đến Thái Nguyên. Chả biết trời xui đất khiến thế nào anh ta gặp ông Mềnh (Minh) ở ngay giữa chợ, bạn cũ của gia đình ở Thái Nguyên cũng đang chuẩn bị chuồn khỏi Việt Nam, giúp Quay xuống Hải Phòng tìm lão Ké. Lão Ké cho nợ tiền thuyền, nhưng với điều kiện ra nước ngoài phải trả lại cả lãi gấp đôi. Quay gật đầu lia lịa và đội ơn rối rít, trở thành tên đầu sai cho lão, không (có) công ngoài hai bữa cơm chính.
Tôi hỏi:
“Sau đó có gặp lại vợ con không?”
“Em chẳng biết tin gì.” Nói xong, Quay khóc nức nở như đứa con nít.
Tôi không biết Voòng Tắc Quay còn sống hay đã là người thiên cổ (trong bụng cá ở biển Đông?), bởi sau khi phát hiện lão Ké ma cô, mua 3 chiếc thuyền để đưa (buôn) người đi Hong Kong (như một hãng du lịch không bằng), tôi rút lại tiền đi tìm thuyền khác. Chúng tôi chia tay nhau. Từ đó không gặp lại. Những ngày ở Kho Đen, tôi ngóng tìm Quý mà không thấy. Tôi tự hứa với lương tâm, nếu có dịp tôi sẽ đưa chuyện này ra ánh sáng để thanh minh cho những nỗi oan trái như anh, những người đồng hương của tôi thấp cổ bé họng, bị cả Việt Nam và Trung Quốc dùng làm con tốt đen trong cuộc chiến bẩn thỉu, khốn nạn, đê tiện này.
Tên gián điệp thứ 2:
Lý A Sáng (Lý A Sinh), tôi gặp anh ngay tại bờ biển Bắc Hải khi thuyền chúng tôi hỏng phải sửa. Sinh là một thanh niên nước da khá sạm, có đôi mắt sáng, nhanh nhẹn. Đang ngồi trong chiếc lán bằng 3 mảnh áo mưa ghép lại với vợ con, anh ta mạnh dạn đến hỏi tôi có bán chiếc mũ cối không? Buồn ngủ lại gặp chiếu manh, tôi hỏi:
“Cậu không đùa đấy chứ?”
“Em đâu có dám đùa.”
“Tớ hỏi thật, tại sao cậu lại định mua chiếc mũ cối cà tàng của tớ?”
Kéo tôi ra bờ biển, vừa đi vừa ngoái đầu cảnh giác, cậu ta nói thì thầm:
“Em mới trốn từ nông trường ra đây, nay muốn sang Hong Kong, nhưng chẳng còn giấy tờ gì của Việt Nam.”
Tôi cười:
“Tớ thì hơn gì cậu.”
Khuôn mặt cậu ta đau khổ:
“Nhưng anh còn rất nhiều thứ mang từ Việt Nam. Nghe nhiều người bảo, a-sề (cảnh sát) Hong Kong sẽ đuổi về nếu biết ai đi từ Tài-loọc (Đại lục). Anh bán cho em đi, cả chiếc va-li cũ nữa.
“Nói thật, tớ cũng đang cần tiền mua đồ ăn cho các cháu. Cậu hỏi, tớ bán tất, kể cả chiếc áo len. Thế cậu trả bao nhiêu?”
“Anh tính bao nhiêu?”
“Tùy cậu, chỉ biết là gần hai tuần thuyền tớ sửa ở đây, chủ thuyền chỉ phát gạo còn thức ăn phải tự túc.”
Cậu ta đưa tôi 5 (Nhân dân) tệ để đổi lấy chiếc mũ cối cà tàng, chiếc va-li cũ rích và chiếc áo len đã thủng vài lỗ. Nhờ số tiền ấy các con tôi đã có những bữa cơm có (thêm) tôm, cá (tuy bé) với gạo mọt mua chui từ Việt Nam mà chủ thuyền phát.
Cuộc buôn bán chóng vánh đã đưa chúng tôi lại gần nhau. Cậu ta kể:
Gia đình em làm nghề buôn (lậu) thuốc Bắc từ Vân Nam về Việt Nam, khi “rục rịch”, gia đình “té” liền ngay cuối 78. Sang đến Trung Quốc chúng em được đối xử tốt lắm. Ăn nghỉ tại khách sạn. Anh nghĩ, tuy là dân buôn lậu nhưng có bao giờ được ăn ngủ ở khách sạn đâu. Hàng ngày có cán bộ của tỉnh đến hỏi chuyện, ông ấy biết tiếng Việt còn thạo hơn em (A Sinh nói còn trọ trẹ, kiểu như “đồng bào” thì thành “tồng bào”, “tờ báo” thành “tờ páo”). Em khai tất tần tật, có gì khai nấy kể cả chuyên theo a-pá và phầng-dẩu (bạn) đi buôn thuốc Bắc lậu. Cán bộ ấy vui lắm chứ không bắt bẻ và chẳng bao giờ hỏi tại sao. Sau 3 tuần, em được họ đưa đi bằng xe com-măng-ca đít tròn (Trung Quốc có hai loại xe hơi dành cho cán bộ cấp tỉnh, đít tròn và đít vuông; com-măng-ca đít tròn sang hơn, dành cho cán bộ cao cấp hơn) đưa đến một cơ quan trong thành phố. Em được chiêu đãi cơm rất thịnh soạn - cậu ta nuốt nước miếng, nói tiếp - có đến 7-8 món, em được hút 3 con 5 (555), uống trà ô-long… sau khi nghỉ ngơi, tắm rửa xong em được 3 cán bộ mặc quần áo kiểu Tôn Trung Sơn (thuộc loại cốp to) gặp gỡ thân mật và nói rằng: đồng chí Đặng Tiểu Bình và các cán bộ cao cấp khác rất hoan nghênh những Hoa kiều yêu nước đã hồi hương và mong các đồng chí (oai và sung sướng thật) đóng góp sức nhỏ bé của mình cho quê hương đất nước. Anh cán bộ ngồi giữa bảo, từ nay em sẽ về ở trong khu mới, còn vợ con em sẽ vẫn ở khách sạn. Em được đưa về khách sạn, hôm sau từ biệt vợ con, em lên xe theo họ. Đến đấy, họ bắt em tập trườn, lăn, bò, toài, tập võ, đâm lê, đánh kiếm, tập bắn súng. Em biết thế là đời em tiêu rồi! Nhưng vợ con em (2 đứa con) đang bị làm con tin ở khách sạn, có người bưng cơm, rót nước tại thành phố. Sau 4 tuần tập luyện, em được gặp hơn 10 anh em đồng hương ở các tỉnh biên giới và em được chỉ định làm đội trưởng.
Trước khi chiến sự bùng nổ, em đã phải đưa một tổ thám báo Trung Quốc theo đường buôn lậu mà em thuộc như lòng bàn tay xâm nhập Việt Nam.
Chiến sự bùng nổ, tất cả tiểu đội em giải tán, mỗi người về một đơn vị trong đoàn quân Trung Quốc.
Tôi hỏi:
“Cậu có tham chiến không?”
“Có chứ, dẫn đường, đánh nhau, phiên dịch… làm đủ cả.”
Im lặng, rút bao thuốc Đại Tiền Môn, cậu ta rít một hơi dài.
“Chán lắm anh ạ, em là gián điệp bất đắc dĩ, em biết em đã ăn cơm gạo, uống nước của Việt Nam, nay lại đưa quân Trung Quốc về bắn giết bà con mình. Em đúng là con chó!”
Rồi cậu ta chém bàn tay vào không khí, nói to:
“Không, không bằng con chó!”
Tôi hỏi:
“Thế làm sao mà cậu chuồn được?”
“Dài dòng lắm anh ơi! Chiến tranh kết thúc, gia đình em họ cho chuyển về nông trường chè. Cả họ mạc hai bên góp tiền cho em để trốn đi, lấy cớ mua nông cụ cho nông trường. Thôi, miễn là hôm nay em ra được Pắc-hổi (Bắc Hải) này và đã đóng tiền thuyền rồi, mai thuyền em nhổ neo. Anh đừng có nói với ai. Zdit-nàm-nhằm mà biết họ thịt (chảm cô thầu) em đấy.”
Tôi hứa và đã giữ kín chuyện này hơn 30 năm. Lý A Sinh, anh ở đâu trên trái đất này, thông cảm cho tôi đã không giữ trọn lời hứa, bởi vì theo tôi, vì cộng đồng Minh Hương chúng ta mà tôi đã thất hứa. Anh hãy coi đây là lời tạ lỗi!
Hôm nay vì lợi ích của tất cả cộng đồng người Việt (cựu) gốc Hoa ở trong và ngoài nước, tôi buộc phải viết ra để mọi người hiểu: A Sáng và những người như anh đã bị dính giữa hai làn đạn của cuộc chiến tranh bẩn thỉu của hai đồng chí cộng sản, và để bà con người Việt thông cảm và tha thứ lỗi lầm của những người như anh.
Xin được nói thật: Trường Sa, Hoàng Sa, bô-xít hay bất cứ chuyện gì xảy ra giữa Việt Nam và Trung Quốc, chúng tôi những người có quốc tịch Anh, Mỹ, Pháp…, người Hoa (cựu) gốc Việt, không quan tâm. Điều chúng tôi quan tâm là làm tròn bổn phận một công dân chân chính ở nơi mà chúng tôi đang định cư và tìm mọi cách làm giàu (kinh tế và tri thức) cho gia đình. Chuyện chính trị chúng tôi không tham gia! Đó là một trò chơi bẩn thỉu, gian manh của bọn chính trị gia, nhất là của các “đồng chí cộng sản”!
Hãy tha cho chúng tôi và chúng tôi xin hai chữ Bình Yên!
Nhân đây, tôi cũng có 2 ý kiến:

Đề nghị người Việt Nam (xịn) ở trong và ngoài nước (dù có kém hiểu biết hay thiếu văn hóa) cũng xin đừng tham gia dàn hợp xướng trong bản hòa tấu (cổ lỗ sĩ) do (cố) nhạc sĩ kiêm chỉ huy dàn nhạc Lê Duẩn trong trường ca bài xích, tẩy chay người Việt gốc Hoa cầm càng, ở hải ngoại cũng như hiện nay đang sinh sống ở Việt Nam.
Bà con đồng hương người Việt (cựu) gốc Hoa đang ở các nước Âu Mỹ dân chủ và tự do (thật sự), đừng bạo động nếu như bị bài xích hay tẩy chay trong buôn bán hay bất cứ chuyện gì, hãy bình tĩnh và tìm đủ bằng chứng (ghi âm, ghi hình, nhân chứng…) truy tố họ trước pháp luật thông qua luật sư nơi mình ở. Tôi tin tưởng chắc chắn chính quyền sở tại sẽ đứng về phía người bị hại. Không giống như những gì đã từng xảy ra ở Việt Nam.
Cám ơn.
Kinh thành London, tháng 7-2009
© 2009 Lâm Hoàng Mạnh
© 2009 talawas blog
Create PDF (http://www.talawas.org/wp-content/plugins/as-pdf/generate.php?post=8071)
SHARETHIS.addEntry({ title: "Lâm Hoàng Mạnh - Những người Việt gốc Hoa làm gián điệp?", url: "http://www.talawas.org/?p=8071" });ShareThis (javascript:void(0))

anmota
07/30/2009, 12:59 PM
Lâm Hoàng Mạnh - Tôi có lỗi gì? (http://www.talawas.org/?p=8347)

30/07/2009 | 3:00 chiều |
Tác giả: Lâm Hoàng Mạnh
Chuyên mục: Chính trị - Xã hội (http://www.talawas.org/?cat=8), Quan hệ Việt – Trung (http://www.talawas.org/?cat=17)
Thẻ: Người Việt gốc Hoa (http://www.talawas.org/?tag=ng%c6%b0%e1%bb%9di-vi%e1%bb%87t-g%e1%bb%91c-hoa)
Tất nhiên việc một quan điểm đưa ra có người đồng tình và có người phản đối, kể cả gay gắt, thiếu tế nhị, là lẽ thường tình ở một nước tự do thật sự. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại. Nếu ở vào địa vị của tôi thì anh chị nghĩ sao?
Trong hai bài trước về người Việt gốc Hoa chúng tôi, tôi chỉ nói sơ qua vài nét về mình. Nay (không khảo) nhưng cũng kể qua một vài chuyện riêng (không phải để thanh minh) mà gia đình tôi đã bị đối xử tàn nhẫn.
Người đầu tiên chịu tai bay vạ gió, đó là vợ tôi, người Việt xịn 100%, người hết lòng vì chồng con, chính vì tôi mà đã thật khổ sở, bỏ cha bỏ mẹ, anh em họ mạc quê hưong làm người viễn xứ.
Chỉ xin kể 3 chuyện thật của gia đình tôi:
1.
Ngày 15/4/1979, bí thư đảng uỷ kiêm phó giám đốc bệnh viện cùng các bậu sậu là trưởng phòng tổ chức nghiệp vụ, trưởng phòng hành chính (những Xâu, Chuỗi, Rễ và cựu cán bộ Cải cách Ruộng đất) mời vợ tôi (một y tá đã 14 năm trong nghề, nhiều kinh nghiệm) lên văn phòng đảng uỷ. Thay mặt cơ quan và đoàn thể, trưởng phòng tổ chức nói nguyên văn như sau:
“Chị là người Việt, cho nên nếu muốn ở lại làm việc thì chị phải làm đơn xin ly dị anh ấy và trả các con cho anh ta.”
Hổ cũng không ăn thịt con, vợ có thể bỏ chồng chứ bỏ con thì tôi chắc 99,999% phụ nữ Việt Nam hay các dân tộc khác đều nói Không! Sao họ ác thế, dám mở mồm nói những điều thất đức và ngu xuẩn đến thế được!
2.
Năm 1982, chính quyền Thành phố Hải Phòng thông báo (trên báo Hải Phòng và đài phát thanh Hải Phòng) di chuyển nghĩa địa người Hoa ở Kiến An, cho hạn sau 8 tuần không có thân nhân đến nhận sẽ được chính quyền gom nhặt đưa về khu mới. (Người Hoa sống đoàn kết cho nên chết cũng muốn được nằm gần nhau.)
Trời cao đất dày ơi! Chúng tôi, những kẻ đi tị nạn nước ngoài, cuộc sống còn bấp bênh, làm sao có tiền mà lo chuyện tày đình và cũng chưa được nhập tịch, làm sao về được trong hạn 8 tuần lễ? Mộ các cụ tôi thế là đã bị xoá sạch, vì con cháu bất hiếu bỏ các cụ chạy (mất dép) để thoát thân một mình! (Cụ bà nằm ở Phi Liệt nên còn nguyên.)
Tập đoàn Lê Duẩn thực hiện đúng lời của Thái sư Trần Thủ Độ sau khi cướp ngôi nhà Lý (Trần Cảnh lấy Lý Chiêu Hoàng): Nhổ cỏ phải nhổ tận gốc! Tống cổ bọn người Hoa ra nước ngoài (đường bộ và đường biển) thì mồ mả ông cha chúng phải dọn cho sạch, cho khỏi ngứa mắt! Chỉ còn kém vua nhà Nguyễn đào mả nhà Tây Sơn đốt thành tro trộn vào thuốc súng bắn ra Biển Đông mà thôi! (Xin lỗi không biết tôi nhớ lịch sử Việt Nam có đúng không?)
3.
Sau gần 10 năm tha phương (1988), vợ tôi phải về chịu tang, đến sân bay Nội Bài, 2 chiếc va-li được nhân viên hải quan cất (hay giấu?) vào văn phòng. Tìm vàng mắt không thấy ở băng dây chuyền, mọi người đã ra hết, còn lại một mình trên sân bay, đành hỏi một nhân viên hải quan. Anh ta tủm tỉm cười, rồi dẫn vợ tôi vào văn phòng, chỉ vào 2 chiếc va-li, hỏi:
“Có phải của chị không?”
“Sao lại ở đây?”
“Chúng tôi quan tâm cất hộ vì sợ bị thất lạc, chị không cám ơn mà lại còn hỏi.”
Tức lộn ruột, nhà tôi buông một câu:
“Cám… ơn…!”
(Hồi ấy Vịt Cừu về Việt Nam ít lắm, danh sách chắc đã được báo trước nên mới có chuyện này. Cả chuyến bay qua ngả Tiệp Khắc có mỗi vợ tôi từ Anh quốc.)
Kéo hàng lý ra khu kiểm tra, (vì quên) không kẹp tờ 20 Dollar (chẳng có đồ gì phạm pháp hay quá quy định mà phải đút lót), được nhân viên kiểm tra hỏi vu vơ:
“Bồi dưỡng cho anh em để cà-phê chứ.”
Bực mình và tức đến nổ ruột vì hơn tiếng đồng hồ tìm hành lý, nhà tôi nói:
“Các anh thông cảm, về chịu tang nên không kịp mua quà!”
Con mẹ này láo, sẽ biết tay chúng ông! Đúng thật, sau 4 tuần hết hạn, nhà tôi ra sân bay Nội Bài làm thủ tục xuất cảnh. Nhà tôi nộp đủ 3 tờ khai cho nhân viên hải quan mà lần trước đã gặp. Nhìn hộ chiếu, nhìn trừng trừng như thể (có đúng con mẹ này không?), nhà tôi cũng không vừa, cũng chằm chằm nhìn lại (3 nhân viên hải quan). Tay nhận giấy nói:
“Chị thiếu giấy chứng nhận tạm trú. Chúng tôi phạt chị. 1 ngày 10 đô, 28 ngày cứ thế mà nhân lên.”
Nói xong, y thủng thẳng đứng lên đi bách bộ xung quanh quay kiểm tra.
Nhà tôi cũng đáo để (cán bộ công đoàn cũ mà) nói to:
“Tôi nộp đủ 3 tờ giấy cho anh. Anh giấu đi đâu bây giờ định phạt vạ tôi. Xin lỗi nhé, tôi chả có đồng xu dính túi nào mà cho các anh. Tôi nói thật, chuyến máy bay này thiếu tôi cũng không thể bay được. Cho tôi gặp người lãnh đạo sân bay.”
Rồi nhà tôi làm ầm lên, bao nhiêu người xúm lại xem. Gặp con mẹ tai quái này không khéo thua trắng bụng! Cho nên y giả vờ cúi xuống:
“Đây rồi, giấy của chị rơi xuống sàn!”
Còn nhiều chuyện đau lòng lắm, không kể thêm mất thì giờ bạn đọc. Sự nghèo đói, đau khổ của nhiều người ở Việt Nam, tôi đâu có liên quan gì? Có trách nhiệm gì? Tôi có lỗi gì? Tôi là cái thá gì mà chịu trách nhiệm? Từ người đi ăn xin (những năm tháng đầu tiên lĩnh tiền trợ cấp) đã tự đứng để khẳng định như ngày hôm nay lại là có tội với người nghèo ở Việt Nam ư? Các con tôi thành đạt là do tất cả chúng tôi đã hết sức vươn lên và tôi đã phải hy sinh đời bố để củng cố đời con. Nhiều người định cư ở Vương quốc Anh sớm hơn tôi, nếu không bằng chúng tôi sao không cố gắng phấn đấu? Có rất nhiều thanh niên và nhiều gia đình ở Anh quốc này rất thành đạt (cả chất xám và chất xanh). Thời trai trẻ, tôi có bao giờ dám nằm mơ được sống ở Anh đâu và càng không nghĩ con mình được du học (kể cả ở nước Cuba nghèo khó).
Vợ tôi, gia đình vợ tôi, các gia đình thông gia tôi là người Việt, nếu tôi ghét người Việt là tôi tự chặt tay tôi à?
Nhưng cho tôi hỏi: Nếu anh chị là tôi (như vừa kể sơ qua vài chuyện đau lòng), anh chị có quan tâm sâu sắc đến Hoàng Sa, Trường Sa… không (một cách chính xác, trung thực)? Mà quan tâm thì tôi phải làm gì?
Chúng tôi đến được Vương quốc Anh này phải trả bằng nước mắt và máu chứ không được như nhiều người sang Anh bằng con đường du lịch, du học, thăm viếng thân nhân, đi làm hợp đồng ở hotel được đi bằng máy bay… rồi trốn ở lại bằng nhiều đường như: lấy chồng, lấy vợ kể cả hôn nhân giả, hoặc ở lại bất hợp pháp rồi làm chui lậu thuế trong các cửa hàng Nails, nhà hàng Việt và trồng cần sa. Chuyện trồng cần sa đang là chuyện nóng bỏng mà tội phạm người Việt (rơm) thực hiện, không chỉ ở Anh mà còn ở nhiều nước trên thế giới: Mỹ, Canada, Đức, Hungaria, Ukraina… làm đau đầu chính phủ nước sở tại và đầy tai tiếng cho người Việt chân chính.
Những năm 1975 đến 1990, trên các phương tiện truyền thông, chính phủ CHXHCNVN gọi những người vượt biển là bọn phản động, bọn lưu vong… với tất cả những từ ngữ xấu xa nhất. Ngày nay, chính phủ CHXHCNVN gọi tất người Việt (kể cả các sĩ quan hay nghị sĩ, lãnh đạo của VNCH cũ) đều là Việt kiều yêu nước và khúc ruột ngàn dặm. Nhà nước đã và đang trải thảm đỏ đón chào (nồng nhiệt) những người con xa tổ quốc mang chất xám và chất xanh trở về!
Miệng quan trôn trẻ mà! Các cụ nói cấm sai!
Rất nhiều người Việt (trốn đi bằng được) nay về đầu tư xây dựng nước nhà, kể cả cựu phó Tổng thống VNCH Nguyễn Cao Kỳ và nhạc sĩ vĩ đại Phạm Duy đã hồi hương.
__________

Ghi thêm
Sau khi biết tôi gửi 2 bài cho talawas, vợ tôi (đàn bà vốn ưa chuộng hòa bình), nói với tôi:
“Thôi tôi xin ông, van ông, đừng có kể chuyện cũ, đau lòng, đau lòng lắm, ông ơi! Các cậu các dì ở Việt Nam không khéo bị vạ lây. Sao ông chóng quên thế? Sau khi nhà mình đi Hong Kong các cụ đã bị xã gọi lên chỉ mặt chụp cho mũ phản động: Con gái con rể vượt biên theo địch! Gia đình này là gia đình phản động, có người theo đế quốc! Các cậu và các dì chả bị đuổi khỏi cơ quan là gì. Làm nông dân cày sâu cuốc bẫm 30 năm, có dám ho he gì đâu, bây giờ nhà đất của tổ tiên từ ngàn đời để lại (Hà Đông cũ) đang bị lấy để giao cho các doanh nghiệp nước ngoài, mình chả giúp được gì, nay lại ‘khoáy chuyện này’, lại làm khổ các cậu các dì thấp cổ bé họng. Họ biết sống bằng gì?
Hơn bốn mươi năm làm bạn với ông, ông ra sao tôi biết. Tôi chẳng cần ai hiểu ông. Vợ con, cháu chắt hiểu tấm lòng của ông là đủ. Tôi van ông. Thời gian còn lại ông làm thơ, viết truyện vui cho con cháu như mọi khi có hơn không!”
Đây là lời khuyên của vợ tôi, một người mà tôi chịu ơn rất nhiều nên tôi viết lên đây để mọi người hiểu. Những bài viết trước tôi viết ra chẳng phải thanh minh hay tìm lòng thương (của người đời) mà để vạch mặt, tố cáo những thủ đoạn đểu giả của những chính trị gia cả hai phía: cộng sản Việt Nam và Trung Quốc.
Cám ơn.
© 2009 Lâm Hoàng Mạnh
© 2009 talawas blog