PDA

View Full Version : Lò Ngô Bông : Hùng Kê Quyền (thanhnien)



bilu
02/05/2005, 05:44 PM
Có ai còn nhớ võ đường Ngô Bông? (bên cạnh lò Lâm Võ, lò Tấn Hoành, Tấn Cư, Tấn Nhất... , lò Nguyễn Hồng, lò Hùynh Long Hổ ,... ) Kể cho bà con nghe.
BL

http://www.thanhnien.com.vn/TinTuc/DoiSong/2005/2/5/41826/

Năm Gà kể chuyện Hùng Kê Quyền


http://www.thanhnien.com.vn/TinTuc/DoiSong/2005/2/5/41826/ke-quyen-1_B2.jpg http://www.thanhnien.com.vn/TinTuc/DoiSong/2005/2/5/41826/ke-quyen_B2(1).jpg

Thế Xuyên hầu độc tiễn trong Hùng Kê Quyền do lão võ sư Ngô Bông biểu diễn - Từ thế gà chọi này, Nguyễn Lữ đã sáng tạo ra Hùng Kê Quyền.



Cuối tháng 9/2004, trong đoàn võ thuật cổ truyền Việt Nam tham dự Liên hoan võ thuật truyền thống thế giới tại Chungju (Hàn Quốc), lão võ sư 77 tuổi Ngô Bông (Quảng Ngãi) đã biểu diễn 3 bài quyền cổ của võ cổ truyền Việt Nam, gồm: Hùng Kê Quyền, Lưỡng Kinh Hương và Đại Đao.

Bài biểu diễn Hùng Kê Quyền của lão võ sư Ngô Bông đã tạo được tiếng vang lớn tại Liên hoan (với sự tham dự của hơn 70 môn phái võ thuật trên khắp thế giới). Tương truyền, Hùng Kê Quyền là do ông Nguyễn Lữ (1754 - ?), qua nghiên cứu các thế gà đá (chọi) nhau, đã sáng tạo ra. Nhân dịp năm Gà, xin kể lại vài chuyện góp nhặt về Nguyễn Lữ và Hùng Kê Quyền.

Nguyễn Lữ là em thứ ba sau Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ. Lớn lên theo hai anh xuống Bằng Châu (An Nhơn) thụ giáo ông Đinh Chảng hai năm rồi lên An Thái, theo học văn lẫn võ cùng thầy Trương Văn Hiến. Theo Võ nhân Bình Định của Quách Tân - Quách Giao, "Nguyễn Lữ vốn người mảnh khảnh, tánh nết hiền hòa, ưa thanh tịnh. Khác với hai anh, ông học văn nhiều hơn học võ. Tuy nhiên, ông cũng đã học hết các môn võ và chuyên về môn miên quyền... Nguyễn Lữ đã được thầy Hiến chân truyền cho môn miên quyền". Có lẽ vì thể trạng và khí chất như vậy, Nguyễn Lữ đã nghiền ngẫm và sáng tạo ra Hùng Kê Quyền, một bài võ phù hợp với mình cũng như phù hợp với thân hình bé nhỏ của người Việt.
Theo yêu cầu của cuộc khởi nghĩa Tây Sơn lúc bấy giờ, làm sao chỉ trong một thời gian ngắn, phải huấn luyện cho các nghĩa quân Tây Sơn tinh thông võ nghệ (muốn tinh thông võ Tàu, ít ra cũng phải mất 10 năm rèn luyện) theo phương châm: Yếu có thể đánh mạnh/Thấp có thể đánh cao/Nhỏ có thể đánh lớn/Ít có thể đánh nhiều. Và yêu cầu bức thiết đó đã khiến Nguyễn Lữ không thể thờ ơ. Qua nghiên cứu các thế gà đá nhau, ông đã áp dụng vào võ thuật, từ đó rút ra lối võ dùng yếu thắng mạnh, dùng mềm thắng cứng. Ông cũng nghiên cứu các thế đá ào ạt tấn công của con gà lớn với cái thế chống đỡ của con gà nhỏ thường chui luồn, xỏ vỉa, để rồi tạo ra các thế lặn hụp, tránh né, đến phản công. Cuối cùng, ông đã chắt lọc, sáng tạo ra bài quyền mang tên Hùng Kê Quyền. Cùng thời gian này, Nguyễn Huệ đã sáng tạo ra bài Nghiêm Thương còn nữ tướng Bùi Thị Xuân thì sáng tạo bài Song Phượng Kiếm.
Ngay sau khi ra đời, Hùng Kê Quyền lập tức được các nghĩa quân Tây Sơn tập luyện và ứng dụng rộng rãi bởi tính hiệu quả của nó. Có thể nói, trong những chiến công oanh liệt của quân Tây Sơn, có phần đóng góp của Hùng Kê Quyền. Tương truyền, một võ sư Thiếu Lâm muốn khảo chứng uy lực của Hùng Kê Quyền đã đến khích bác: Đến như hổ báo kia đã hùng được chưa mà kê đã dám xưng hùng. Khi ấy Nguyễn Nhạc vốn đang chiêu hiền đãi sĩ, trong nhà có rất nhiều hào kiệt tứ phương, ông không muốn mất hòa khí đang gầy dựng nên bảo em (Nguyễn Lữ) cố ý tránh né nhưng vị võ sư kia vẫn cứ muốn so tài. Cực chẳng đã, cuối cùng Lữ đành nhận lời giao đấu. Vào trận, trường quyền của vị võ sư kia như giông như bão liên tục phủ xuống nhưng Nguyễn Lữ vẫn cứ ung dung xuyên qua xuyên lại như chú gà con lanh lẹn trước một con gà lớn hung dữ nhưng chậm chạp. Suốt một canh giờ, quyền của vị võ sư kia vẫn không hề đụng được vào áo của Nguyễn Lữ. Và trong khoảnh khắc khi đối thủ lộ sơ hở, Nguyễn Lữ đã phản công và chỉ với một chiêu duy nhất, ông đã làm cho đối phương bị "nốc ao". Kẻ thách đấu lúc đó mới tâm phục khẩu phục.
Theo sách cũ, tháng 7 năm Đinh Mùi (1787), sau khi thành Gia Định thất thủ về tay Nguyễn Ánh, Đông Định vương Nguyễn Lữ xuống thuyền chạy về Quy Nhơn, chịu tội cùng anh, rồi lên ngựa trở về Kiên Mỹ thăm lại cố hương. Sau đó 2 anh em chia tay nhau, Nguyễn Nhạc tiếp tục chí lớn của mình, còn Nguyễn Lữ mây ngàn hạc nội, không còn ai biết rõ ông ở đâu. Dù vậy, bài võ Hùng Kê Quyền vẫn truyền lại đến hôm nay và trở thành một tài sản văn hóa quý báu không chỉ của riêng Bình Định.


Bài thiệu Hùng Kê Quyền

Phiên âm:

Lưỡng kê giao nạp thủy tranh hùng
Song túc tề phi trảo thượng xung
Trấn ải kim thương như bạch hổ
Thủ quan ngân kiếm tợ thanh long
Xuyên hầu độc tiễn tàng ư trác
Hồi thủ đơn câu thủ tự hung
Khiêu, tẩu, dượt, trầm, thiên sở tứ
Nhu, cương, cường, nhược, tận kỳ trung.

Dịch nghĩa:

Hai con gà chọi nhau để tranh hùng
Hai chân cùng bay, móng chân đâm hất lên
Trấn biên ải, cây thương vàng như cọp trắng
Giữ cửa quan, lưỡi kiếm bạc tựa rồng xanh
Mũi tên độc đâm vào hầu được cất giấu từ mỏ gà (mổ thóc)
Quay đầu móc đâm vào ngực kẻ địch
Chạy, nhảy lên, luồn, hụp xuống là thế trời cho
Mềm, cứng, mạnh, yếu, tất cả đều trong bài quyền này.


Huỳnh Thúc Giáp

Cổ Lũy
02/05/2005, 07:03 PM
.....Mấy anh hùng áo vải Bình định ngày xưa phần nhiều từ hai vùng An Nhơn, An Thới....

QN ta thì hồi xưa cũng nhiều làng, nhiều lò...võ nghệ. Mà đào tạo học trò thì suy ra cũng giống nuôi gà , chưa chắc thầy hay mà trò lại thắng...cũng như nuôi gà phải có tay nuôi. Rồi có người hay đòn tay, đòn chân, chỏ, gối...như gà hay cựa, hay vãi , hay kè, hay thơi....v.v... Nhiều khi ông Thầy cũng nhờ học trò mà nổi tiếng, như ông chủ gà nổi tiếng nhờ con gà đá hay. Đạo lý xoay vần.

Ông Ngô Bông ngày xưa cũng ít có thắng độ nhiều, mặc dù ổng cũng giỏi.

Người được uy tín nhất trong giới võ thuật QN hồi đó là Cụ Bảo Tri Phong (Chín Sửu, Ba La). Những trận đấu võ đài, lúc nào ổng cũng chơi cái áo dài râu tóc bạc phơ, ngồi giữa bàn giám khảo chính. Bây giờ không biết còn sống không? Sau này có người con trao lên nối nghiệp, nhưng không sáng giá bằng.

Nguyễn Hồng đa phần học trò đòn chân rất hay , có tay dạy học trò, nên thắng nhiều. Nổi tiếng nhất là Nguyễn Phi Hùng ( Ninh) , nhất là khi Nguyễn Phi Hùng thắng đương kim vô địch Vietnam Trần Cường ở SG trước năm 75. NPH cũng là em của ông Hồng, sau này làm huấn luyện viên cho Nghĩa Bình.

Lâm Võ thì cũng có nhiều học trò cao thủ nổi tiếng, đòn tay hay. Lâm Chanh, Lâm Sừng, Lâm Xí, Lâm Hùynh ( thật ra Lâm Hùynh và Lâm Xí ít khi thi đấu tự do vì tầm vóc khó cáp độ, Hùynh nổi tiếng nhờ Thái Cực Đạo nhiều hơn)....nhiều......Lâm Tuấn ( Tuấn có tham gia QN.net thì lên tiếng nghe man? ).....Lâm Xí sau cũng ra mở võ đường.

Hai lò này đào tạo học trò nhiều nhất và cũng tham gia thi đấu nhiều của QN ngày xưa, sau này thì hỏng biết.

Rồi đến như Tấn Hoành, có Diệu và Duy. Tấn Nhất Duy nổi tiếng bên quyền anh nhiều hơn, có lần được giải vô địch hạng lông VN.

Tấn Cư ít học trò, nhưng nổi tiếng có Tấn Ngọc Long , đánh đẹp một thời , hay gối.

Phạm Viết Thạnh bị thương ở chân, nhưng lại có học trò Phạm Viết Anh nổi tiếng một thời ( quen biết với chú AMT ta ).

Lò Công Bằng, Lò Hùynh Long Hổ , và còn nhiều lò huấn luyện nữa......cũng có nhiều học trò giỏi nhưng cũng ít nổi tiếng ngày xưa. Điều này không có nghĩa là họ không giỏi , có khi chưa gặp thời vậy.

Ngày xưa mỗi lần đấu võ miền Trung, Bình Định lại ít nổi tiếng, có lẽ nhiều khi võ đài để đấu trên đài khác với cái võ thuật thâm trầm truyền thống. Nhiều người võ sư ở QN rất nổi tiếng, nhưng lại không nhận học trò, hoặc không đào tạo học trò thi đấu, nên càng này càng thất truyền đi là vậy....Trái lại Nha Trang nổi tiếng nhiều hơn, như là Kim Kê , Lữ Gia.....

Ngồi nói lại mấy chuyện này, mà nhớ lại cái hồi xưa nhừng lần đi coi ở công viên, sau này thì sân vận động......VN ta càng ngày càng có xu hướng dẹp bỏ cái ngành võ tự do, mà nghiêng về quyền anh. Nên nhừng trận đấu sau này chắc cũng ít hào hứng hơn vì không còn những cái bất ngờ như giò lái, chỏ lật....dựa dây , chêm gối....v.v..... Kick boxer chỉ còn tồn tại nhiều ở ThaiLan ! Thực ra đánh võ tự do (kick boxer) quá nguy hiểm, nên hạn chế là tốt !

VN ta qua Mỹ cũng có người rất thành công về ngành võ tự do này như Cung N. ở San Jose, cũng đáng được tuyên dương.

Mới đó mà đã qua cái vèo......Nhớ có ông Thầy ngày xưa rất giỏi nhưng bài học đầu tiên dạy học trò là phải biết nhịn và chạy ! Có khi cách đó lại là đúng nhất chăng. Dĩ hòa vi quý. ( Như anh YS chọn Lăng Ba vi Bộ... :tongue: )

Cung hỉ phát xồi !

bilu
02/05/2005, 08:31 PM
Tấn Cư ít học trò, nhưng nổi tiếng có Tấn Ngọc Long , đánh đẹp một thời , hay gối.
Anh Tấn Ngọc Long (con của Thành Đạt ngoài cây xăng ngoài) đã hạ đo ván địch thủ bằng cú giò lái tuyệt đẹp tại công viên QN.
Tiếc thay, hôm chạy loạn tháng 3 năm 75 ngoài Dốc Sỏi, anh đã bị thương bên hông bụng nên sau này chẳng còn đánh đấm gì nữa.

lovesicko_0_o
10/29/2005, 02:44 AM
toi ten:DO QUOC PHI !toi da ngoai 18 nhung toi van con thich cươi ngua xem hoa ! va bat bươm hai hoa
! con ban toi la anh minh Tuan nua chu!co the anh ay suy nghi mot cach vien vong la anh cho rang lan Anh dep nhat doi ! cac ban co thay bưon cươi ko?

lovesicko_0_o
10/29/2005, 02:54 AM
CAC ban oi neu ban nao thay bươn thi hay vao nic :dqp_thienthu hoac nic quocphi_nghiahanh :toi se giup cac ban co the voi di noi bươn day cac ban a!