PDA

View Full Version : Hành trình tìm kiếm ‘người chết sống lại sau 42 năm’ (kỳ 1)



bilu
01/23/2012, 12:23 PM
http://nguoivietblog.com/ngoclan/?p=201

Hành trình tìm kiếm ‘người chết sống lại sau 42 năm’ (kỳ 1)

By ngoclan (http://nguoivietblog.com/ngoclan/?author=2) · January 4, 2012 '

Giữ lời hứa, hôm nay bắt đầu kể lại câu chuyện này.
Tui sẽ kể theo trình tự những gì tui đã làm, để mọi người, giống như tui, có dịp nghiền ngẫm, suy nghĩ những gì xảy ra. Và tui cũng hy vọng là nếu có độc giả nào tình cờ biết được những gì có liên quan đến câu chuyện này, mà tui không biết, thì vui lòng cho tui biết thêm với nha. Cám ơn rất nhiều.
***
Mọi chuyện bắt đầu từ bản tin trên báo Người Việt ngày 11 tháng 7, 2010.
“Liệt sĩ Việt Kiều” trở về sau 42 năm mất tích
QUẢNG NGÃI - Bà Lê Thị Tâm, 59 tuổi, từng là binh sĩ của ‘Việt Cộng’, được xác nhận là đã ‘hy sinh’ năm 1968 và được công nhận là ‘liệt sĩ’ vào năm 1983, nay vừa đột ngột trở về từ tiểu bang Texas, thăm gia đình tại thôn Ðồng Xuân, xã Hành Thịnh, huyện Nghĩa Hành, tỉnh Quảng Ngãi, sau 42 năm mất tích.
Câu chuyện kể trên được báo Sài Gòn Tiếp Thị thuật lại hôm 10 tháng 7, dẫn lời ông Huỳnh Xuân Vinh, phó chủ tịch xã Hành Thịnh: “Theo những gì được biết thì sau khi tham gia cách mạng và hoạt động tại địa phương, vào khoảng 1968, sau đó, chị Tâm cùng 2 nữ đồng chí khác được xác nhận đã bị bắn chết. Năm 1983 chị Tâm được công nhận liệt sĩ và hưởng các chế độ theo quy định cho đến nay. Sau khi chị Tâm còn sống và trở về thăm gia đình, ngày 2 tháng 7 năm 2010.”

http://nguoivietblog.com/ngoclan/wp-content/uploads/2012/01/lethitam1-300x225.jpg (http://nguoivietblog.com/ngoclan/wp-content/uploads/2012/01/lethitam1.jpg)“Liệt sĩ Việt kiều” Lê Thị Tâm

(theo lời em gái chị Tâm, tấm hình này chụp gần 10 năm trước khi chị Tâm trở về VN gặp người thân)
Ông Huỳnh Xuân Vinh nói thêm rằng, “Xã đã mời cụ Phan Thị Lương (mẹ của bà Tâm) lên làm việc. Và bà Lương đã trả lại các giấy tờ liên quan đến việc công nhận liệt sĩ. Xã đã tiến hành các thủ tục để đề nghị cấp thẩm quyền cắt chế độ hỗ trợ liệt sĩ theo quy định đối với chị Tâm”.
Vẫn theo Sài Gòn Tiếp Thị, “Tin chị Tâm, con gái bà Lương đã ‘hy sinh’ cách đây 42 năm giờ đã trở về không chỉ ‘bằng xương bằng thịt’ mà còn là Việt kiều Mỹ, lan nhanh đi khắp nơi. Và trở thành ‘sự kiện’ gây nhiều ngạc nhiên cho người dân xung quanh, lẫn sự tò mò.”
Tờ báo nói rằng, tuy không được gặp trực tiếp vì “liệt sĩ” Tâm đã rời quê để trở về lại Mỹ. Nhưng từ lời kể của bà Lương và người em gái ruột là Lê Thị Tính (sinh 1968), hiện là giáo viên trường tiểu học Trần Phú và đang sống tại thành phố Quảng Ngãi, mà báo sài Gòn Tiếp Thị biết được phần nào câu chuyện.
“Theo đó, chị Tâm là chị cả trong gia đình có 2 chị em. Sau khi bị thương vào khoảng năm 1968, chị Tâm được máy bay chở đi, rồi được đưa sang Mỹ điều trị và tái định cư tại Texas cho đến bây giờ. Hồi mới nghe tin chị gái của mình còn sống và là Việt kiều, bản thân chị Tính không tin; đồng thời trong lòng nghi ngờ ai đó nhận nhầm, hoặc có ý định gì xấu. Thế nhưng khi gặp và qua hỏi han, trò chuyện và được người anh bà con, vốn là bạn thân của chị Tâm xác nhận thì chị Tính mới dám tin rằng đây là chị ruột của mình.’
Tuy vậy, tờ Sài Gòn Tiếp Thị không cho biết thêm bà Tâm bị đơn vị nào của quân đội Mỹ hay VNCH bắt và quá trình được đưa sang Mỹ ra sao.
Theo lời kể của bà Tính thì, “Khi nghe hỏi về lý do vì sao chừng ấy năm trời mà không thư từ liên lạc với gia đình, chị Tâm cho biết sau khi được đưa sang Mỹ điều trị xong, do xung quanh toàn là người bản xứ, mà bản thân không biết tiếng Anh, trình độ học vấn lại chỉ mới hết cấp 1. Còn về sau này chị lại không biết tin tức gì ở quê gia đình ai sống chết ra sao. Nhiều lần định về thăm quê, nhưng do điều kiện kinh tế không cho phép.”
Vẫn theo Sài Gòn Tiếp Thị thì “Riêng việc về quê lần này và hội ngộ được với gia đình, như lời chị Tâm cho biết, cũng là điều ngoài sức tưởng tượng. Bởi lẽ, theo suy nghĩ của chị Tâm thì với chiến tranh khốc liệt như vậy và sau mấy chục năm trời bặt tin như vậy thì rất khó có thể tìm được gia đình.”
***
Lần theo dấu vết

Một bản tin rất hấp dẫn, nhất là đối với người làm báo như tôi, bởi nội dung câu chuyện còn nhiều yếu tố chưa rõ ràng, khiến người ta phải tò mò, phải thắc mắc. Lý do bởi là nhân vật chính – người “liệt sĩ Việt kiều” – đã trở về Mỹ, nên báo chí trong nước chỉ có thể dừng lại ở chỗ đó mà thôi.
“Mình đang ở Mỹ, mình sẽ có điều kiện để khai thác tiếp câu chuyện lạ lùng này bằng cách phỏng vấn trực tiếp bà Lê Thị Tâm.” Tôi nghĩ như vậy. Thế là sau khi được các sếp đồng ý, tôi bắt tay vào việc đi tìm tung tích “liệt sĩ Việt Kiều” này.
Nhưng mà tìm từ đâu và tìm như thế nào đây?
Bắt đầu từ nguồn cung cấp tin, tờ Sài Gòn Tiếp Thị. Email và gọi điện thoại hỏi. Không ai trả lời.
Vậy thì bắt đầu từ những người được nhắc đến trong bản tin. Ông Huỳnh Xuân Vinh, phó chủ tịch xã Hành Thịnh, huyện Nghĩa Thành, tỉnh Quảng Ngãi, và chị Lê Thị Tính, em gái “liệt sĩ Việt kiều” Lê Thị Tâm, giáo viên trường tiểu học Trần Phú, Quảng Ngãi.
Tôi lên Google tìm kiếm website trường tiểu học Trần Phú, từ đó hy vọng có số điện thoại hay email của chị Tính. Thế nhưng sục sạo “nát” hết trang web đó, cũng chỉ có được số điện thoại trường, nhưng mùa hè, gọi đến trường chẳng ai nghe hết! Thấy có email của một cô giáo trong trường Trần Phú, tôi chẳng ngại ngần email luôn cho cô đó, nhờ cổ nhắn tin đến cho cô Tính là “có phóng viên NL của báo NV ở California muốn tìm.” Đây là nguyên tắc đầu tiên của nhà báo: phải xưng danh xưng tánh trước khi phỏng vấn.
Có điều, email thì email, tôi không mấy hy vọng sẽ có hồi âm sớm, bởi số lượng thầy cô giáo ở VN sử dụng email, internet thường xuyên không có nhiều. (Mà đúng như tôi nghĩ, hơn một tháng sau, khi tôi đã tạo được mối quan hệ với cô Tính rồi thì tôi mới nhận được email trả lời từ chồng của cô giáo kia – vì cổ không rành sử dụng computer.)
Không tìm được từ trường Trần Phú, tôi quay sang đi tìm ông phó chủ tịch xã Hành Thịnh. Tên thôn, tên xã, tên huyện, tên tỉnh có cả rồi, thì cứ Google mà kiếm thôi.
Nhưng, á à, huyện thì có số điện thoại nhưng đến cấp xã thì không có nha. Tôi gọi cho UBND huyện luôn, xin số của xã. Ngon lành chưa. Nhưng, hệ thống điện thoại xã đang chuyển qua cái gì đó, quên mất tiêu rồi, nên người tiếp chuyện với tôi cũng không có số liên lạc được với xã Hành Thịnh. Cô đó cũng cho tôi một số, nhưng tôi không connect được.
Trời, chẳng lẽ chịu thua ở đây, hay cứ chờ đến khi tựu trường để gọi ngược lại trường Trần Phú?
Vừa khi đó, thấy có đứa học trò cũ đang xuất hiện trên Yahoo!Messenger, tôi nhảy vào hỏi nó có cách nào tìm dùm tôi số điện thoại của UBND xã Hành Thịnh. Nó bảo để nó thử.
Một chốc sau nó nhắn lại cho tôi số tôi muốn tìm. “Ôi, làm sao em tìm được?” Tôi hỏi. “Em cũng thử gọi tùm lum, cuối cùng nhớ ra có đứa bạn ở Quảng Ngãi, rồi bạn này gọi hỏi bạn khác dùm em…” – “Cám ơn em, cám ơn em nhiều lắm. Nhưng hôm khác cô sẽ ‘tám’ tiếp với em, bây giờ cô bận chút chuyện.” (cô giáo này đôi khi “cà chớn” vậy đó!)
Có số, tôi gọi về UBND xã tìm gặp ông phó chủ tịch. “Anh Vinh không có ở đây chị à!” – “Chị có thể cho tôi xin số điện thoại di động của anh Vinh được không, tôi muốn phỏng vấn anh Vinh một vài chuyện.” Có số điện thoại của ông phó chủ tịch xã, người được nhắc nhiều đến trong bài báo, tôi gọi ngay, như kiểu sợ ổng sẽ biến mất.
Cuộc trò chuyện với ông phó chủ tịch xã Hành Thịnh

Điện thoại reng, nghe tiếng “a lô”, tôi xưng danh tánh, và mục đích muốn tìm hiểu câu chuyện về người liệt sĩ bỗng trở thành Việt Kiều sau 42 năm.
Câu trả lời đầu tiên của anh phó chủ tịch xã này giống na ná kiểu trả lời của những người làm việc cho nhà nước ở VN, mà tôi có dịp gọi điện thoại về phỏng vấn những khi cần thiết.
“Nói điện thoại không hết đâu, để khi nào em về Việt Nam thì đến trao đổi trực tiếp đi, được không?” Anh chàng tìm cách né để không phải nói chuyện với “báo chí hải ngoại.”
“Làm sao mà được,” tôi nghĩ bụng, và tìm cách gợi sao cho anh phó chủ tịch chịu nói. Mà rồi anh chịu nói thật.
Anh nói như vầy (tất cả lời trích dẫn đều là nguyên văn hết nghe, vì tính tui hay quên nên tui luôn báo cho người ta biết là tui thu âm cuộc nói chuyện để sau đó ghi xuống cho không bị sót, hay thiếu chi tiết nào):
“Anh không gặp chị Tâm, chỉ về ở đây có 3 hôm thôi. Khi anh nghe tin lên gặp gia đình thì chị Tâm đã đi rồi, thành ra chỉ có làm việc với gia đình. Gia đình có kể lại là vào năm 68, chị Tâm bỏ nhà đi, nói với mẹ là không muốn ở nhà với mẹ nữa. Đi cùng với 3 người nữ nữa, lên một vùng trên núi, rồi bị trúng đạn, bị thương, mọi người tưởng là chết. Trong khi đó chỉ lại còn sống, binh lính Mỹ phát hiện thấy chỉ còn sống nên băng bó và chở máy bay đưa thẳng về bên đó, rồi cổ ở miết bên đó luôn, rồi có chồng bên đó. Đến cuối tháng 6 vừa rồi có trở về quê cùng với chồng, về quê chồng ở Bình Định, rồi sẵn đó về quê thăm mẹ của chỉ.”
(À, ra là anh phó chủ tịch xã cũng chưa gặp mặt chị Tâm, anh chỉ nghe kể lại, rồi anh kể cho báo chí nghe)
“Như vậy là chị Tâm bỏ nhà đi rồi sau đó bị thương hay là chỉ đi bộ đội rồi bị thương?” Tôi hỏi.
“Thì khi chỉ bỏ nhà đi là để đi kháng chiến đó, rồi bị thương. Sau đó địa phương mới biết là cổ đi thoát ly nhưng bị mất tích. Mất tích xong rồi mới được chế độ liệt sĩ. Trong kháng chiến, những người thoát ly mất tích, hay hy sinh thì đều được công nhận liệt sĩ hết. Chính vì vậy nên nhà nước ViệtNam cũng làm chế độ liệt sĩ cho mẹ cổ nhận tiền tuất. Bây giờ con bả còn sống trở về thì bả mừng quá và tự nguyện trả lại tiền tuất. Con còn sống thì là mừng nhất rồi. Phần tiền đã nhận rồi thì thôi, nhà nước cho luôn bả, còn thời gian còn lại thì bả trả sổ lại không nhận nữa.” Anh phó chủ tịch xã nói tiếp.
Mà người nhà quê có tính dễ thương lắm, đó là khi họ đã chịu nói rồi là họ nói nhiều lắm, hơn mức mình mong đợi luôn. Anh tiếp tục kể:
“Anh trực tiếp gặp mẹ của chị Tâm, và mọi chuyện là do bà mẹ kể lại. Chị Tâm về cùng chồng và 2 người chị chồng. Lúc chị Tâm đến nhà kêu mẹ thì bà mẹ lại tưởng là người em của chị Tâm, tức chị Tính. Chị Tâm thì ôm mẹ khóc, bà mẹ thì cứ nghĩ là chị Tính giận chồng con nên khóc. Đến khi nghe chị Tâm nói “con là Tâm” thì bà mẹ mới biết là con mình còn sống. Mừng quá báo cho hàng xóm biết.”
Chờ anh ngưng lại, tôi hỏi, “Bản thân anh thấy sao về chuyện này?”
“Sự việc bà mẹ kể lại thì đúng là như vậy, là chỉ bị thương rồi mất tích, rồi mẹ con không liên lạc được. Cũng chính vì lâu quá không về nên cổ không nhớ gì hết, chỉ nhớ cái chợ Vom, mà chợ Vom cách đây cả 2 cây số, rồi hỏi mọi người mới chỉ dần dần lên. Nhà của cổ, cổ cũng không nhớ luôn mà.” Anh trả lời như thế.
Tôi hỏi xin anh phó chủ tịch xã có cách nói chuyện rất chân chất, dễ mến số điện thoại nhà của mẹ chị Tâm thì anh bảo anh không có, nhưng anh lại sốt sắng cho tôi một số điện thoại khác, “Đây là số điện thoại của anh Phan Diễn, là anh em cô cậu với cô Tâm, cũng là người làm ở xã. Em gọi hỏi thì có thể anh Diễn có.”
Mừng quá, đường đến đích của tôi có vẻ ngắn đi một chút.
Tôi tiếp tục thức trong tối hôm đó để gọi điện thoại cho người tên Phan Diễn. Đây là người nhỏ hơn chị Tâm 1 tuổi, nhưng lại là vai anh. Anh là người chơi với chị Tâm từ nhỏ, và biết trên đầu chị có một vết sẹo do té. Anh là người cứ đụng vào chị Tâm “coi là người hay ma,” và cho đến khi nói chuyện với tôi, anh vẫn không thôi thắc mắc về sự trở về một cách đột ngột của người em họ mình, sau 42 năm.

***


Muốn biết anh Phan Diễn đã “bức xúc” như thế nào về chuyện “người từ cõi chết trở về” của em họ mình, xin mời ngày mai đọc tiếp http://nguoivietblog.com/ngoclan/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif

bilu
01/24/2012, 10:41 AM
Cô giáo NL này muốn biết ngừ nào ở Hành Thịnh hỏi chú DSB hay anh TC lòa ra ngay chứ khó khăn trần ai gì??? :rolleyes:

tha^'y bà phóng viên này cũng hay dùng chữ "tui" gớm hỉ??? :innocent:


http://nguoivietblog.com/ngoclan/?p=211

Hành trình tìm kiếm ‘người chết sống lại sau 42 năm’ (kỳ 2)

By ngoclan (http://nguoivietblog.com/ngoclan/?author=2) · January 5, 2012

Cuộc trò chuyện với anh Phan Diễn, anh em cô cậu với “liệt sĩ Việt Kiều” Lê Thị Tâm
Có được số điện thoại người anh em họ với “liệt sĩ Việt kiều” Lê Thị Tâm, tôi tiếp tục thức trong tối hôm đó để gọi về Quảng Ngãi.
Sau khi nghe tôi giới thiệu là “phóng viên báo Người Việt ở California, nơi có rất đông đồng hương Việt Nam đang theo dõi câu chuyện này,” anh Phan Diễn cũng giới thiệu, “Tôi là anh em nhà cô cậu với Tâm.”
“Tôi có gặp Tâm rồi, hôm nó về nó thăm.” Anh tiếp.
Nghe anh nói vậy, tôi cảm thấy mừng mừng trong bụng, vì nếu không, cứ gặp phải những người “nghe kể là, nghe nói lại” thì còn nên nước non gì nữa cho bài phóng sự của mình.
Không chờ tôi hỏi, anh Diễn bắt đầu tóm tắt liền câu chuyện:
“Câu chuyện này thật là bức xúc với gia đình. Trong thời buổi loạn lạc mà. Lúc đó tôi còn nhỏ, nhỏ hơn Tâm 1 tuổi. Khoảng năm 65-68, cô tôi, tức là mẹ Tâm, bị địch bắt, chở đi khai thác, do phát hiện trong nhà có súng. Trong hoàn cảnh chim chậu cá lồng thời buổi loạn lạc, máy bay trực thăng chở Tâm đi hồi nào mình cũng không biết, chỉ biết mất tích là từ năm 1968. Mãi đến tháng 6 năm 2010 Tâm mới trở về thì gia đình mới biết là nó còn sống.”
Người đàn ông từ phía đầu dây điện thoại bên kia tiếp tục nói, giống như ông đang tự nhìn lại câu chuyện lạ lùng mà ông may mắn được chứng kiến:
“Chính bản thân tôi cũng cảm thấy lạ kỳ nữa, cô Ngọc Lan à. Trong thời gian nó đi tham gia cách mạng thì mình cũng biết là nó đi, nhưng không biết nó ở đơn vị nào. Sau khi có giấy báo tử về thì mới hay nó tham gia cách mạng và biệt tích. Đơn vị nó báo về thì gia đình mới làm thủ tục. Giờ thì họ cắt rồi.”
“Khi chị Tâm trở về như vậy thì mọi người có ngạc nhiên không anh?” Tôi gợi chuyện.
“Ui, rất là ngạc nhiên. Thậm chí cô tôi cứ rờ thử xem là người hay là ma. Chính tôi tôi cũng rất là ngạc nhiên. Bởi 42 năm cách biệt rồi, mà mối quan hệ giữa Việt Nam và Mỹ đã cởi mở mấy chục năm rồi, nhưng tại sao nó ở Mỹ mà nó lại không liên lạc gì về với gia đình để hỏi thăm thử coi anh em thân hữu bà con cật ruột gì còn hay mất? Vì thế cho nên đây cũng là một sự nhọc lòng và có dấu hỏi của anh em chúng tôi.” Anh Diễn kể.
Dừng một chút, anh nói luôn câu trả lời của người em họ:
“Chúng tôi hỏi qua thì Tâm nói nó cũng có bệnh hoạn trong lúc mới bị bắt qua gì đó, cho nên có hồi nó nhớ, có hồi nó không.”
Thấy anh ngưng nói, tôi hỏi tiếp, “Anh hay mẹ chị Tâm và gia đình khi gặp lại chị Tâm thì cảm xúc như thế nào?”
“Bây giờ tôi báo cáo cô là trước hết tôi cám ơn cô Ngọc Lan với tinh thần người Việt Nam ở Mỹ đã làm công việc thông tin cho mọi người biết. Đó là việc làm rất tốt. Nhưng bấy nhiêu đó có đủ điều kiện để mình nói chuyện tiếp qua điện thoại không hè?”
Câu trả lời chẳng ăn nhập gì với câu tôi hỏi làm tôi vừa “hết hồn” vừa mắc cười. Hết hồn là vì sợ anh “đề cao cảnh giác” tắt ngang cuộc nói chuyện thì uổng công. Mắc cười là vì nghe giọng điệu anh nói “ngộ ngộ, lạ lạ.”
Tôi nhanh nhảu, “Quá đủ luôn chứ sao mà hỏng đủ hả anh! Em không nói chuyện với anh qua điện thoại thì anh nói với em qua cái gì bây giờ?”
Không biết do nghe tôi “lanh” quá hay nghe tôi cười giòn quá mà anh Phan Diễn cũng cười thoải mái.
Dứt nụ cười, tôi hỏi lại, “Anh có thắc mắc về việc chị Tâm sao trong chừng ấy thời gian không liên lạc về nhà không?”
Anh cho biết:
“Đó cũng là điều rất bức xúc. Ở gia đình, cứ vào ngày 27 tháng 7, ngày thương binh liệt sĩ, thì cứ cúng miết, bởi tưởng nó chết rồi. 42 năm như vậy. Không có tin tức gì hết, mãi cho đến tháng 6 năm 2010 thì một phát nó về. Tụi tui thì người đang làm ngoài đồng, người đang đi làm nơi khác, nghe tin bất ngờ cũng chạy về.”
“Được tin nó có chồng cách đây 10 năm. Chồng ở Qui Nhơn, Bình Định. Rồi mọi người cũng động viên nó về Việt Nam để nhớ dần quê hương. Nó cũng không ngờ là mẹ còn sống, hay là anh con cậu như tui còn sống. Chiến tranh mà, gia đình tôi 6, 7 liệt sĩ mà, chết hết. Nó cũng được ghi vào sổ vàng liệt sĩ ở đây là hy sinh rồi. 42 năm xa cách rồi còn gì.”
Không khí cuộc nói chuyện càng lúc càng có vẻ chùng xuống. Không còn tiếng cười xen vào câu chuyện. Cho dù là ở chiến tuyến nào, nỗi mất mát người thân đều rướm máu như nhau.
“Anh có gặp chồng chị Tâm luôn không?” Tôi tò mò.
“Vâng. Về địa phương thì hoàn cảnh nó cũng éo le. Nó không hề biết là về mẹ còn sống. Nó còn thậm chí không biết là còn có cô em gái nữa mà, cô em gái sau khi nó mất tích rồi mới được sinh ra. Nó mất tích miết, tính đến ngày về là 42 năm, từ lúc nó 17 tuổi đến khi về là gần 60 tuổi mà.”
“Vậy là từ ngày chỉ đi đến giờ là không có liên lạc gì hết, phải không?” Tôi tiếp tục cuộc chuyện trò.
Anh nói có vẻ như hãy còn bực bội lắm, “Không có một tin tức gì hết. Hằng năm cứ giỗ miết, cứ coi như nó chết rồi. Đâu có ngờ là nó còn sống và trở về. Mà trong 42 năm, tôi cũng đánh dấu hỏi là tại sao nó ở Mỹ mà quan hệ giữa Mỹ-Việt là một quan hệ rất tốt đẹp, thì trong thời mở cửa nó có thể liên hệ qua điện thoại này kia tìm người thất lạc hay là tìm mẹ ở Việt Nam, rồi nó trở về cũng được mà?”
Người anh họ hỏi trống không, “Mà tại sao nó lại không về trong chừng ấy năm, mà đùng một cái nó về rất đột ngột như vậy?”
“Vậy anh có hỏi chỉ điều đó không?” Tôi hỏi ngược lại.
Giọng anh vẫn còn đầy vẻ nghi hoặc, “Có hỏi chứ. Nhưng nó nói là nó không có nhớ. Lúc nó tỉnh lại thì nó chỉ biết là máy bay đang chở nó đi. Khi xuống thì thời gian đó cứ ngày đi làm, rồi có khi quên ăn thì chị em làm cùng công ty hãng xưởng đó người ta lo cho nó ăn. Rồi cứ đi làm như vậy. Rồi nó bệnh, cho nên không nhớ được hết. Mà chẳng có đường nào mà nghĩ vì cả một khung trời xa lạ đó ở đâu về đâu, rồi quê hương mình ở đâu. Cho nên nó nói thật tình báo cáo vậy đó.”
Những chữ cuối cùng của anh lại khiến tôi xém bật cười (quái, nhiều lúc tôi cũng tự hỏi tại sao tôi lại dễ khóc và cũng dễ cười đến như vậy!)
“Chuyện này rất là thảm thiết, như người về từ cõi chết.” Anh Phan Diễn kết thúc cuộc nói chuyện kèm theo tiếng cười xòa.
Anh không quên cho tôi số điện thoại nhà của chị Lê Thị Tính, em gái chị Tâm.
Ngó đồng hồ, đã quá nửa đêm. Dù có nôn nóng lắm vẫn phải chờ qua ngày mai mới có thể gọi cho em gái người “liệt sĩ Việt kiều,” người có thể cho tôi biết thêm nhiều điều hơn nữa về câu chuyện này.

***


“Ngày mai” tui mới gọi nên muốn biết người em gái chuyên lo việc làm đám giỗ chị gái hằng năm cảm thấy thế nào khi gặp người mình từng gặp “trên bàn thờ” bao nhiêu năm qua, nay trở về bằng xương bằng thịt là như thế nào,
Thì
Mời xem tiếp vào ngày mai http://nguoivietblog.com/ngoclan/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif

DongSaBang
01/25/2012, 07:51 AM
Câu chuyện này nghe nói đến mấy năm trước rồi. Bà Phan Thị Lương tui nghĩ tui biết, có lẽ là bà mà tui gọi bằng dì ở sau nhà ông Ngoại tui tại thôn Đồng Xuân. Nhưng trong câu chuyện này có nhiều điều vô lý. Thứ nhất là khi ra đi đã 17 tuổi mà không nhớ không biết gì về làng mình thì khó tin. Thứ nhì là ngày đó (1968) tại thị xã QN cũng có bệnh viện, quân đội Mỹ (Việt) biết cô/chị này là du kích nhảy núi ôm súng đánh lại họ mà họ chở về Mỹ chữa trị sao??? Thứ ba cô NL này có vẽ muốn kéo dài kiếm độc giả câu khách chơi, chứ nếu đã nhờ người đến gặp cô Tính tìm số điện thoại của cô Tâm dể xác định lại số đt thật hay dõm thì tại sao người cô NL không bao tiền nhờ cô Tính kết nối đt gọi cho cô Tâm ngay trước mặt để biết thực hư!

Biết đường về đến chợ Vom mà không biết xã Hành Thịnh ở đâu sao? Tại sao lại phải dấu diếm mọi tin tức nhất là sự việc được đưa về Mỹ chữa trị? Có phải sợ mất thể diện cho mình và cho gia đình vì một chuyện gì đó cô Tâm đã làm hay chỉ sợ là mình đã theo CS? Một lý tưởng sai lầm à? Dù sao đi nữa thì NL cũng đã làm một số người nổi...hứng chạy theo nghe ngóng rùi.

bilu
01/25/2012, 10:16 AM
Thì vẫy...bà NL cứ lồm bộ câu giờ như truyện kiếm hiệp...gọi hỏi chú DSB lòa ra ngay ai là ai... ???? ( nhiều khi cái cô đó, không biết chừng là cô nhị, cô nhứt...ngày nào???:rolleyes: )

:D :D :D

http://nguoivietblog.com/ngoclan/?p=218
Hành trình tìm kiếm ‘người chết sống lại sau 42 năm’ (kỳ 3)

By ngoclan (http://nguoivietblog.com/ngoclan/?author=2) · January 6, 2012

Cuộc trò chuyện lần thứ nhất với chị Lê Thị Tính, em gái “liệt sĩ Việt kiều”
Tôi gọi điện thoại cho chị Lê Thị Tính, em gái chị Lê Thị Tâm sau khi từ tòa soạn trở về nhà, khi đó chừng 11 giờ trưa bên Việt Nam. Chị Tính là một cô giáo dạy tại trường tiểu học Trần Phú, ở thành phố Quảng Ngãi. Còn nhà mẹ chị thì “ở quê.” Chị Tính ra đời sau ngày chị Tâm mất tính, nên tất cả những gì về chị Tâm trước đây, chị Tính chỉ đều nghe ‘sơ qua” lời kể của mẹ và những người bà con.
***
Không hiểu sao ngày hôm đó đường dây điện thoại rất rè, lúc nghe lúc không. Giờ nghĩ lại phải cám ơn chị Tính rất nhiều, vì chị rất kiên nhẫn để lắng nghe đi nghe lại những câu hỏi của tôi để trả lời, để giải thích, để kể chuyện, dù có lúc cứ nghe chị lặp đi lặp lại, “Máy lúc nghe được một câu, mất một câu, chị nghe tiếng được tiếng mất em ơi!”
Sau khi giới thiệu tên, nghề nghiệp, và phải nói luôn rằng thì là tôi đã có nói chuyện với anh phó chủ tịch xã, và anh họ của chị (để tạo cho chị sự yên tâm), tôi hỏi, “Khi nghe chị Tâm trở về chị Tính có bất ngờ, xúc động không?”
“À, vầy nè em,” chị Tính bắt đầu nói, “Từ hồi nhỏ chị không hề biết mặt chị hai của chị. Điều bất ngờ của chị là từ trước giờ cứ đến ngày 27 tháng 7 là cứ giỗ miết vậy thôi, theo lời kể của bà già. Cho nên khi nghe tin chỉ về, chị cứ nghĩ có thể người ta nói không chính xác hoặc tin đó không đích thực, vì mẹ chị cũng đã lẫn lộn rồi nên chị không biết là mẹ chị nhận có đúng không, còn chị thì ở xa. Nên khi chạy về quê, bước vô nhà, chị không biết chị nào là chị của chị cả. Nhưng khi biết rồi thì chị cứ ngó hoài coi chị đó ra sao. Còn xúc động thì chị không có xúc động gì lúc đó hết. Chỉ sau này nghĩ lại thấy mình có một người chị ngỡ đã chết xưa giờ nay bỗng dưng sống lại nên chị thấy ngỡ ngàng. Rất ngỡ ngàng. Vậy thôi.”
Tiếng người Quảng Ngãi, qua đường dây điện thoại rè rè, không hề dễ nghe, nhưng cách nói chuyện, xưng hô “chị, em” của chị Tính làm tôi cảm thấy rất gần gũi.
Điện thoại lại cứ rè rè, rột rột. Cả hai chúng tôi phải dừng lại “a lô, nghe không chị, nghe rõ không…” rồi mới lại tiếp tục.
“Chị Tính có hỏi tại sao trong suốt chừng ấy năm mà chị Tâm không liên lạc về nhà không?”
“Nếu đã có biết tin gì trước thì mình sẽ thấy bình thường, hoặc có điều gì đó khiến mình tin là chị mình còn sống. Đằng này cứ năm nào cũng giỗ, cả xóm làng đó ai cũng biết rồi. Chị không sống cùng mẹ chị, nên năm nào từ sáng sớm ngày 27 hoặc có năm từ chiều ngày 26 là chị đã về nhà lo giỗ chị của chị. Chị không hề biết gì về chỉ đâu!”
“Chị Tính có hỏi tại sao đến bây giờ chị Tâm mới trở về không?”
“Có, chị có hỏi.” Chị Tính trả lời, rồi kể:
“Bữa đầu chỉ về thì rất là đông. Chỉ chỉ ở lại một ngày rồi hôm sau lại về ngay, nên chị có hỏi chỉ 2 câu. Hai câu đó là do buổi tối chỉ ở lại nên mới hỏi được thôi, chứ hôm đầu chỉ về chỉ ngớ ngẩn lắm! Cho nên người ở quê của chị nghe về thì cứ nghĩ là ‘con Tâm về’ chứ họ không phát hiện ra chuyện đó thật hư như thế nào.”
Chữ “ngớ ngẩn” mà chị Tính dùng để mô tả về người chị gái lần đầu tiên gặp gỡ, nghe rất lạ. Tôi nghĩ có lẽ ý chị Tính muốn nói đến sự ngạc nhiên, bất ngờ, xúc động, không thể nói được điều gì hết, ngoài việc cười và khóc của chị Tâm.
Với chị Tính thì khác.
“Bản thân chị thì ở ngoài thành phố cho nên khi chị về là, thứ nhất, chị muốn thử xem xem đó có đúng là người chị của chị hay không. Thứ nhì là coi xem việc đó có đúng sự thực hay không, hay là người giả để làm việc gì. Cho nên khi về, chị lắng nghe thử xem những người bạn của chỉ có xác nhận đúng là chỉ hay không. Và nếu chỉ là thành viên trong gia đình, của dòng họ nhà chị thì chỉ phải biết cái gì trước khi chỉ mất tích. Nghĩa là dù nhỏ nhưng đoạn đó chỉ cũng 12, 14 tuổi rồi, thì chỉ cũng phải biết một số người bạn và bà con của chỉ.”
Thì ra đâu chỉ có độc giả mới ngạc nhiên, thắc mắc trước tin này, mà đến người trong gia đình cũng hoang mang, cũng đặt nhiều dấu hỏi về sự kiện lạ lùng này. Bởi chuyện những “liệt sĩ” còn sống trở về sau hơn 20 năm, 30 năm, 40 năm, không phải mới lần đầu xảy ra. Thế nhưng tất cả họ đều ở tại ViệtNam, chỉ lưu lạc từ miền này qua miền khác. Còn đây lại là liệt sĩ trở về từ Mỹ. Lạ lùng lắm chứ!
Suy nghĩ như vậy trên đường từ thành phố chạy xe về quê, tuy nhiên, chị Tính không thể thực hiện ngay những điều mình băn khoăn, bởi, “Ngày đầu chỉ ngớ ngẩn lắm, nên chị không hỏi gì. Có mấy người bà con hỏi gì thì chỉ cứ nói mơ hồ rồi chỉ khóc thôi.”
Nhưng sau đó “về chiều, lượng người bớt đi, dần dần không cần hỏi thì chỉ cũng tự hỏi lại một số người cùng thời với chỉ, thì thấy như vậy là chính xác là chỉ rồi.” Chị Tính khẳng định.
Tôi hỏi lại “chị Tính đã hỏi chị Tâm điều gì?” chị Tính cho biết, “Chị hỏi chỉ một câu là ‘sau bao nhiêu năm với phương tiện thông tin đại chúng như thế mà chị không tìm đường về quê hương, tìm về cha mẹ?’”
Theo lời chị Tính, người chị “liệt sĩ Việt kiều” cho rằng “khi qua” thì chỉ đã bị thương rồi, đã không biết gì rồi, rồi xa lạ ở nơi xa. Thêm vào đó, chị Tâm chỉ được “học bình dân học vụ gì ở dưới hầm,” nên “chỉ biết đọc, biết viết” chứ “không đọc thông viết thạo” cho nên chị Tâm không biết gì về máy tính, lại thêm “chữ nghĩa của người ta, chị không biết gì cả.”
Chị Tâm “hỏi một số người về quê hương của mình, chỉ nói tên sông tên núi” nhưng do “toàn là người miền Nam ở bên đó, cho nên họ cũng không biết địa danh núi sông gì của quê hương mình.”
Chị Tính kể liền một hơi rồi kết luận, “Chỉ trả lời như vậy thì chị thấy là cũng đúng.”
“Chị Tính có hỏi gì nữa không?” Tôi hỏi tiếp.
“Chị hỏi chỉ qua lâu rồi thì chồng con ra sao, thì chỉ bảo là chỉ có gia đình rồi, người ở Bình Định. Thì cũng đúng là sau đó chỉ về Bình Định.”
Vẫn bằng cách kể chuyện rất chi tiết, giọng sôi nổi, chị Tính kể rằng chị Tâm chỉ về thăm nhà “ngày trước ngày sau lại đi” do mục đích chính là “về lo giỗ gì đó bên chồng ở Qui Nhơn-Bình Định” nên “thời gian đi ghi trong hộ chiếu chỉ có 20 ngày.” Việc tìm về thăm nhà là “chỉ đi tìm vậy thôi chứ nghĩ là không tìm ra vì không ai nhớ địa danh cụ thể nào.”
Nhưng dung rủi thế nào, người tài xế lái xe lại là người Quảng Ngãi, nên chính anh là người giúp chị Tâm lần tìm ra nhà của chị bằng cách hỏi thăm từ từ, theo những gì chị Tâm còn nhớ.
Cùng chị Tâm về thăm gia đình có “chồng chị Tâm cùng với gia đình bên chồng chỉ ra chung một chiếc xe tới 6, 7 người lận mà. Ra đến nhà chị lúc 8 giờ rưỡi sáng thì đến 3 giờ chiều chồng chỉ cùng bên gia đình chồng trở về Qui Nhơn, còn chị Tâm thì đi ngày hôm sau,” chị Tính cho biết
Chị Tâm hứa khi lo đám giỗ xong sẽ lại về thăm nhà, “nhưng rồi khi ra Qui Nhơn, chỉ gọi cho chị nói là bị ốm nên không ra được. Chỉ kêu chị dẫn bà già vào Qui Nhơn, nhưng bà già chị ốm yếu không đi, nên vợ chồng chị vào thì đúng là địa chỉ mà chị thưa và cũng đúng là có giỗ bên chồng chỉ.”
Tôi hỏi thì nghe chị Tính nói tên chồng chị Tâm là “Lâm Quang Long.” (Tôi phải hỏi đi hỏi lại, và chỉ phải đánh vần tôi mới nghe ra là “Long” chứ không phải “Lam,” hay “Lân” hay “Lan”)
“Không biết chị Tâm ở Texas có ở vùng nhiều người Việt không? Tụi em muốn liên lạc trực tiếp với chị Tâm luôn. Không biết lúc chị Tâm đi chỉ có để lại địa chỉ hay số điện thoại nào cho chị Tính để liên lạc với chỉ không?” Tôi lân la hỏi.
“Chị có xin số điện thoại ở bên kia nhưng chỉ bảo là khi nào về đến bên kia chỉ sẽ gọi về vì chỉ có thẻ gọi gì về rẻ tiền lắm, còn ở VN gọi đi thì đắt lắm.”
Đến đây thì chị Tính lại quay sang hỏi ngược lại xem tôi đang ở “trong nước” hay ở đâu mà biết tin này. Rồi chị lại hỏi tôi đọc báo nào, phải tìm những bài đó trên internet bằng cách nào.
Hướng dẫn, giải thích cho chị xong, tôi lại than thở, “Vậy bằng cách nào em liên lạc được với chị Tâm bây giờ hả chị?”
Chị Tính lại nói rằng chị Tâm đã gọi về cách nay chừng 10 ngày, chị Tính có lưu số điện thoại hiện trên điện thoại di động của chị, tuy nhiên, khi chị dùng điện thoại bàn gọi ngược trở qua thì nghe báo là “cuộc gọi không thực hiện được.”
Tôi bắt qua chuyện khác, “Chị Tâm về có thấy vui không chị?”
“Chỉ có ngày đầu chỉ ngớ ngẩn thôi, còn sau thì chỉ vui lắm. Chỉ cứ nói bà già bây giờ đã yếu lắm rồi, mà chị ở xa nên thôi có gì thì cứ nhờ hai vợ chồng em toàn bộ. Chị qua rồi thu xếp vài năm nữa chị sẽ về với bà già, chị ở lâu hơn, chứ lần này đi là không tính thời gian, nên không biết. Giờ về thấy ông bà cha mẹ anh chị em còn hết nên cũng muốn qua thu xếp rồi về ở với bà quãng thời gian dài hơn.” Chị Tính nói bằng giọng vui hơn.
“Chị Tâm có nói là bên Mỹ chỉ làm nghề gì không chị?”
“Chỉ bảo là chỉ làm giặt ủi.”
“À, vậy chị Tính có số điện thoại hay địa chỉ bên nhà chồng chị Tâm ở Qui Nhơn không?”
“Chị cũng không nhớ địa chỉ ở Qui Nhơn, chỉ gọi điện thoại chỉ đường rồi chị đi theo thôi, nên không rõ chỗ đó.”
Rồi chị Tính kể thêm:
“Thực sự không có cái gì để liên lạc được hết. Chị có nói với chỉ là nhà chị có nối mạng, nếu chỉ có hộp thư điện tử thì gửi hình, chat trên internet cho tiện, thì chỉ nói là chỉ không biết gì hết. Mà chị để ý một ngày chỉ ở đây, không bao giờ chỉ đụng đến tờ báo, cuốn sách gì hết nghe, cái TV mở chỉ cũng không bao giờ ngó vào cái màn hình nữa. Chỉ chỉ ngồi nói chuyện nói đùa chút đỉnh thôi.”
“Vậy chị Tính thấy chị Tâm có bình thường không hay chuyện bị thương có ảnh hưởng gì đến chỉ không?”
Chị nói một cách mạnh dạn:
“Theo chị nhận xét, theo chị thôi nghe, thì lúc đầu chỉ ngớ ngẩn, nhưng sau thì thấy chỉ nói chuyện bình thường. Chứ lúc đầu thì chỉ mệt nên chỉ mơ hồ lắm. Rồi thì chị hỏi việc gia đình, hỏi việc sao chỉ bỏ nhà đi như vậy đó, rồi sang Mỹ như thế nào, thì chỉ nói hồi đó bạn bè rủ đi thì cứ đi thôi. Rồi sau này qua bển là đã bị thương rồi nên cũng không nhớ rõ lắm.”
“Khi biết mình có một người chị, thì chị Tính thấy sao?”
Tôi nghe tiếng chị Tính cười, “Thì chị em mà, dù không ở gần nhau nhưng cứ nghe ba mẹ và hàng xóm kể lại là hai chị em giống nhau, đứa này giống nết này, đứa kia giống nết kia, thì mình cũng cảm nhận được tình nghĩa chị em như vậy, chứ chỉ đi cách xa từ hồi giờ rồi, cho nên cứ đến ngày giỗ thì mình cứ lo cho tươm tất vậy thôi. Giờ đùng một cái mình có chị thì mình cũng thấy hạnh phúc vì có người chị vậy thôi.”
“Mẹ chị chắc mừng lắm hả?”
“Cái mừng của mẹ chị thì khó nói lắm, vì bả đã tám mươi mấy tuổi rồi, cho nên bả nghĩ chị của chị cũng là chị, nên bả cứ nghe người ta nói con Tâm thì mừng, nhưng nói chuyện rồi thì chuyển từ con Tâm qua con Tính. Ai hỏi thì bả cứ nói là ‘tôi mừng nhưng tôi không biết nói gì hết.’ Nhưng lát sau thì cứ kêu con Tính.”
Chị Tính bỗng hỏi:
“Hôm trước báo chí gì đó cũng đến nhà kiếm mẹ chị. Khi đó không có chị ở nhà, mà mẹ chị cũng lẫn rồi nên nói lung tung lắm. Em có thể cho chị biết nội dung những bài báo đó nói gì không em?”
“Được chứ!” Tôi kể lại nội dung bản tin trên tờ SGTT cho chị nghe. Khi nghe tôi nói “chị Tâm đi kháng chiến” thì chị Tính “đính chính” liền:
“Chỉ không có đi kháng chiến, năm đó chỉ 14 tuổi chỉ đi chăn bò, rồi tối không thấy về, đi luôn. Mẹ chị đi tìm hoài không thấy. Người ta lùa bò về dùm. Vậy là chỉ đi miết từ năm 14 tuổi, rồi nghe tin mất tích là từ năm 68. Còn giấy báo tử là năm 72 lận.”
Chị Tính khẳng định lại là không báo chí nào gặp được chị Tâm lúc chỉ ở ViệtNam hết.
Chị dặn thêm “nếu em có tin tức gì nhớ cho chỉ biết với nghe.” Tôi “dạ” và không quên nhắc, “Khi nào chị Tâm gọi điện thoại về, chị nhớ xin cho em số điện thoại hay địa chỉ của chỉ bên Mỹ nghe chị.”
***
3 ngày sau, và thêm một tháng sau tôi gọi cho chị Tính lần thứ 2, và thứ 3. Lần này tôi được nghe kể báo chí trong nước đã liên tục gọi điện thoại phỏng vấn với những câu hỏi khiến chị “nổi điên.” Tuy nhiên, cũng trong lần này, tôi đã phải sục sạo xem ở Mỹ thời gian đó có nơi nào bị “bão tuyết” hay không, giữa tháng 8?


NNL

DongSaBang
01/25/2012, 10:59 AM
Thì vẫy...bà NL cứ lồm bộ câu giờ như truyện kiếm hiệp...gọi hỏi chú DSB lòa ra ngay ai là ai... ???? ( nhiều khi cái cô đó, không biết chừng là cô nhị, cô nhứt...ngày nào???:rolleyes: )

:D :D :D



Bác bilu lại nhớ lộn rồi, cô nhị cô nhứt không ở ngoài QN đâu.
:D:D:D

“thời gian đi ghi trong hộ chiếu chỉ có 20 ngày.”

“toàn là người miền Nam ở bên đó, cho nên họ cũng không biết địa danh núi sông gì của quê hương mình.”

"Chị Tính lại nói rằng chị Tâm đã gọi về cách nay chừng 10 ngày, chị Tính có lưu số điện thoại hiện trên điện thoại di động của chị "

----------
Có nói không thì thôi nghen. Thỉnh thoảng tui có nhận ĐT gọi từ VN vào dt di động của tui mà có thấy số hiện lên màng hình đâu, chỉ một chuỗi unkhown thôi.

:D:D:D

bilu
01/25/2012, 11:25 AM
Bác bilu lại nhớ lộn rồi, cô nhị cô nhứt không ở ngoài QN đâu.
:D:D:D

“thời gian đi ghi trong hộ chiếu chỉ có 20 ngày.”

“toàn là người miền Nam ở bên đó, cho nên họ cũng không biết địa danh núi sông gì của quê hương mình.”

"Chị Tính lại nói rằng chị Tâm đã gọi về cách nay chừng 10 ngày, chị Tính có lưu số điện thoại hiện trên điện thoại di động của chị "

----------
Có nói không thì thôi nghen. Thỉnh thoảng tui có nhận ĐT gọi từ VN vào dt di động của tui mà có thấy số hiện lên màng hình đâu, chỉ một chuỗi unkhown thôi.

:D:D:D

cô nhứt cô nhị ở QN ...còn vào SG, Khánh Hội, xóa sổ tính lại...cô nhứt cô nhị khác??? :thumbsup:

Chị Tâm ở Mỹ, chị Tính ở QN ...chị ở Mỹ gọi về, chị ở QN lưu lại số điện thoại trong di động ...Điều này đúng chứ không có sai !!! :thumbsup: Nếu người ta dùng thẻ của Ông Ngạn, nó hiện ra cái số tổng đài của ông Ngạn. Có lần tui dùng thẻ gọi cho người bạn, người bạn hơi ngạc nhiên...bảo...cứ tưởng là bạn bên Úc...vì người bên Úc cũng dùng chung thẻ !!! :innocent:

Rồi trở lại vấn đề từ VN gọi qua Mỹ...Ở VN cũng có nhiều network đủ loại...con cháu của tui nó dùng điện thoại di động, nó gọi qua, số của nó lưu lại trên máy của tui cũng là chuyện sự thật chứ không phải không có... :thumbsup: trong khi đó, ông anh ổng ra ngoài tiệm ổng gọi...thì nó không hiện ra...chỉ là "unknown" như chú DSB nói...
Nên chuyện số điện thoại, tui không nghĩ đó là chuyện viễn vông mơ hồ đâu !!!

:D :D :D

DongSaBang
01/25/2012, 11:32 AM
Chuyện hiện số lên có nhưng tui nghĩ chỉ khi nào mình lưu số đt của bạn vào máy mình. Đằng này chị Tính không biết số đt của chị Tâm thì chắc chị Tính không lưu tên và số đt chị Tâm trong máy đâu. Tui nghĩ vậy.
:D:D:D

bilu
01/25/2012, 11:38 AM
Không cần có trong contact list. Nó hiện ra như một caller id bình thường.

Tui chỉ lưu trong máy số nhà của mẹ nó vì tui có gọi chỉ gọi về số nhà ( landline ) do giá rẻ hay được nhiều phút hơn gọi vào di động...Có lần nó gọi di động đến, tui không bắt vì thấy số lạ. Sau gọi về nhà hỏi lại, thì nó cho biết nó đã dùng di động để gọi kiếm tui cho mẹ nó.

bilu
01/25/2012, 12:45 PM
Hành trình tìm kiếm "người chết sống lại sau 42 năm" (kỳ 4)


Hôm nay tui quyết định đổi tên loạt bài này, vì nhìn lại tên cũ nghe có vẻ “nghiêm túc” và “chính trị” quá, tui không thích :P

Kế nữa, lúc viết xuống từng hồi, tui mới có dịp điểm lại hết trình tự các sự kiện. Cho nên có thể có đôi chỗ trong lúc giới thiệu tiếp phần sau ở cuối mỗi kỳ, tui có hơi nhầm lẫn tí xíu, tí xíu thôi chứ không có gì “nghiêm trọng” về thời gian.

Vậy thôi, bây giờ thì bắt đầu mở màn xem tiếp :)


***


Cuộc chuyện trò lần 2 với người em gái: có thêm vài đặc điểm về “liệt sĩ Việt kiều”

Ngày hôm sau tôi gọi lại cho chị Lê Thị Tính, em gái chị Lê Thị Tâm-người được công nhận là ‘liệt sĩ’ từ năm 1968, nay bỗng từ Mỹ trở về thành Việt kiều - vì chị Tính hứa sẽ cho tôi số điện thoại mà chị Tâm gọi về từ Mỹ và chị Tính có “lưu lại” trong máy, dù biết là số đó gọi bằng thẻ. Chị Tính có vẻ rất vui khi nói chuyện và cho tôi thêm vài thông tin về người chị gái của mình.

Chị Tính kể lại đã lên Internet (http://www.blogger.com/post-create.g?blogID=8525616988688872600#) xem các bản tin viết về chuyện “chị hai của chị” và chị tỏ ra ngạc nhiên là không chỉ có trên trang mạng của tờ SGTT mà còn những 6 tờ báo khác cũng đưa tin này, “thấy họ sao chép qua 6 hình thức lận.” Chị nói.

“Chị thấy họ viết có đúng không?” Tôi hỏi.

“Thì nội dung vậy là đúng rồi. Chỉ có điều là Vinh, phó chủ tịch xã, là thế hệ đàn em, Vinh còn nhỏ lắm, đâu có biết chị hai của chị đâu, mà Vinh cũng không có hỏi từ gia đình chị mà nghe ai kể đó rồi lại nói với báo chí, nên có vài chỗ không chính xác. Chị của chị đi từ năm 14 tuổi, rồi đến năm 68 mới mất tích, chứ không phải đi từ năm 68 rồi mất tích năm đó luôn.” Chị Tính đính chính.

Chị Tính nói thêm, “Những bức hình họ đăng trên báo đều là hình lấy từ nhà chị, do chị chị mang về. Nhưng hình đó là chỉ chụp từ hồi lâu rồi, từ hồi trẻ á, từ hồi đám cưới chỉ lận, chứ bây giờ chị già rồi.”

“Vậy chị có hình nào chụp hôm chị Tâm về không?”

“Có nhiều lắm, nhưng mà nằm trong máy phía bên nhà chồng chỉ á. Họ nói khi nào rửa rồi mới chuyển cho chị, nhưng từ hôm về đến giờ vẫn chưa chuyển.”

Tôi gợi ý, “Hôm qua chị có coi lại thử số điện thoại chị Tâm gọi về không chị?”

“Chỉ gọi bằng số thẻ ‘xanh’ gì đó nên số đó chị không gọi lại được. Họ cứ bảo là ‘cuộc gọi không thực hiện được,’ chứ không nói là số máy sai.”

“Từ hôm chị Tâm về đến nay chỉ gọi điện cho chị mấy lần rồi?”

“Từ hôm về chỉ chỉ gọi cho chị một lần thôi, nói là ‘chị về tới nơi rồi nhưng chị cảm quá để hôm nào khỏe chị sẽ gọi cho em, chứ em đừng có gọi qua mắc tiền, để chị chủ động gọi.’ Hôm chỉ về bên này xong lúc chỉ đi chỉ ‘khàn’ lắm!” Chị Tính nhiệt tình trả lời.

“Chị Tâm nói là chỉ ở Texas nhưng mà có là chỗ chỉ ở có đông người ViệtNam không chị?”

“Chị không hỏi đến cái đó. Chị chỉ hỏi là sao lâu quá mà chỉ vẫn còn nhớ tiếng Việt, nói tiếng Việt. Mà chỉ nói tiếng miền Namkhông à, trong khi tiếng miền Trung của xứ chị rất nặng. Chị là người Trung nhưng do chị sống ở Đà Lạt nên tiếng của chị có nhẹ đi đó. Chứ nếu đúng tiếng miền Trung của chị thì em không nghe được đâu.”

Đúng là nhiều chữ chị nói tôi phải nghe đi nghe lại mới hiểu chị nói gì!

Chị Tính nói chuyện với tôi như kiểu kể chuyện với bạn bè. Chị Tính kể rằng báo Tiền Phong và nhiều tờ báo VN khác đã gọi phỏng vấn chị rất nhiều, “nhưng họ hỏi nhiều quá, chị còn công việc, đôi lúc chị không có đủ thời gian, cho nên có hồi chị tắt điện thoại để đi về quê chơi.”

Tôi lại nhẹ nhàng nhắc lại chuyện là bên này tôi sẽ có cơ hội gặp chị Tâm để nói chuyện với chỉ nhiều hơn nên cần có số điện thoại hay địa chỉ của chị Tâm. “Nên khi nào chị Tâm có cho số điện thoại thì chị Tính nhớ báo cho em biết cái nghe.”

Nghe tôi nói vậy, chị Tính bảo:

“Mà em nè, bên này họ nói họ ‘giữ kín,’ (không biết tai tôi có nghe sai không), tức là theo thông tin chị cảm nhận được từ những phóng viên khác họ tìm hiểu về chuyện hội ngộ thì chị không nói gì rồi, nhưng họ có những câu hỏi, thắc mắc, mà buộc chị phải dùng từ là ‘nổi điên.’ Chị nổi điên lên, vì họ cứ hỏi vì sao mà một người đang định cư ở Mỹ mà lại là một liệt sĩ? Cái đó là do nhà nước công nhận chứ có do bản thân gia đình chị tự huyễn hoặc được đâu! Nhà nước làm sai thì nhà nước phải chịu chứ, tại sao lại cứ đi hỏi lung tung như vậy. Thành ra có khi họ hỏi lung tung, chị chỉ ngồi chơi vậy chứ hỏi chị không thèm trả lời nữa.” Chị kể lại mà giọng thể hiện được đầy đủ sự bực bội khi đó.

Chị lại tiếp tục “phân trần”:

“Lúc chỉ ở Qui Nhơn, họ cứ chạy đi chạy lại, hỏi những câu hỏi mà làm cho mình bực bội đi, nhiều lúc chị cáu lên là chị không trả lời. Họ cứ bảo là muốn tìm chỉ, mà chỉ có ở nhà chị đâu mà hỏi, chỉ về chỉ đi liền mà.
Từ bao năm nay, năm nào mà không giỗ không cúng, cả xóm ai lại không biết. Nếu biết người nhà mình còn sống thì điên gì mà giỗ mà cúng chứ, mà còn đi mời hàng xóm tới ăn cúng. Thành ra khi họ hỏi như vậy tức là có niềm thắc mắc nên chị cáu lên và không trả lời. Có rất nhiều tờ báo Việt Nam hỏi rất lung tung nên bực lên là chị cáu thôi.”

Tôi và chị nói chuyện linh tinh bên ngoài một chốc. Chị hỏi tôi có thường về VN không? Sao nghe giọng tôi như giọng người Bắc? Nào là chắc tôi hên nên chị mới bắt điện thoại chứ hổm rày là chỉ mệt lắm rồi…

Xong, chị nói một cách rất thân tình, sau khi nghe tôi thật sự muốn phỏng vấn chị Tâm:

“Mà thôi em nói vậy thì chị nghe vậy nhưng mà chị nói em nghe là chị của chị tính trầm ngâm lắm! Theo chị nhận định thì có lẽ do tuổi tác, hai là do chỉ bị thương, ba nữa là chỉ bị áp lực là qua đó từ nhỏ, không người thân nên chị nhận xét là chỉ trầm ngâm là một, thứ hai là không tiếp xúc nhiều với bên ngoài cho nên là không nắm bắt được các thông tin. Chị thì nghĩ vậy nhưng do thời gian ít quá, chị và chỉ nói chuyện không nhiều, nên chỉ có thể hiểu được vậy thôi. Cho nên nếu có dịp nào mà gặp được chỉ thì em cũng nói cởi mở, vui vẻ chứ nếu không là chỉ không nghe đâu!”

Rồi chị Tính nói thêm:

“Chỉ sống bó buộc lắm! Chỉ bảo là chỉ ở trong cái xưởng của chỉ, chứ không đi làm thuê cho người ta, chỉ mấy năm đầu chỉ đi làm thuê, còn mấy chục năm nay là chỉ tự đặt máy giặt đồ tự làm. Hồi nào muốn nghỉ thì chỉ đi xuống biển câu cá chơi vậy thôi. Còn lại lâu lâu thì hòa nhập với cộng đồng Việt một tí vậy thôi. Còn hầu như chỉ không có bạn bè rủ nhau đi chơi, nói chuyện quê hương gì lắm. Chị thấy có vẻ như chỉ rất ít mối quan hệ bên ngoài.”

Kết thúc cuộc nói chuyện này, tôi cho chị Tính số điện thoại để liên lạc trực tiếp với tôi, cũng không quên nhắc là “nhớ xin số điện thoại chị Tâm.”


***


Trong thời gian chờ đợi cuộc gọi kế tiếp, một ngày kia, anh Thiện Giao, chủ bút tờ NV, kêu tôi đến nói, “Có một người biết rõ câu chuyện về cô Tâm này!”

Tôi gần như “rú” lên, “Thiệt hả? Ai vậy?”

Anh nói bằng vẻ vừa “bí mật” vừa đắc chí:

“Người đó hiện đang ở rất gần đây. Ổng là người giúp cổ lúc cổ bị thương. Ổng là một thầy tu, một ‘cao tuyên úy’.”

“Sao anh biết?” Tôi nôn nóng.

“Anh vừa mới uống cà phê với ổng, ổng kể anh nghe.”

Không cần chờ tôi xin, trong lúc vừa nói, anh Giao cũng vừa lần tìm số điện thoại của ‘thầy H.’ để đưa cho tôi.

“Em gọi cho ổng đi.” Tôi cầm số điện thoại mà tim nghe thình thịch.

Trở về bàn, lấy điện thoại, mang theo giấy viết, máy thu, tôi biến ngay vào góc phòng họp để có chỗ yên tĩnh thực hiện cuộc phỏng vấn hứa hẹn nhiều điều thú vị.

Mà quả nhiên, tôi không thể hình dung có lúc câu chuyện lại chuyển qua một hướng lạ lùng như vậy.


***


Chắc không cần nói, mọi người cũng biết tui định ghi câu gì ở đây http://nguoivietblog.com/ngoclan/wp-includes/images/smilies/icon_razz.gif

NNL

bilu
01/26/2012, 11:03 AM
ông thầy PDK hay thầy TC đây???

:D :D :D

http://www.nguyenngoclan.com/2012/01/hanh-trinh-tim-kiem-nguoi-chet-song-lai_09.html

Hành trình tìm kiếm "người chết sống lại sau 42 năm" (kỳ 5)


Thầy H. tuyên úy và cô ‘du kích’ bị thương


Có được số điện thoại anh Thiện Giao cho, tôi tức tốc gọi ngay cho “ông thầy H.” (thầy ở đây là “thầy tuyên úy”)

Vừa nghe tôi hỏi thăm, chú H. (tôi gọi bằng “chú” theo thói quen) nói ngay:

“Chuyện đó lâm li bi đát lắm! Nhưng làm sao cho chú số điện thoại để chú liên lạc với cô Tâm cái đã.”

Tôi nói cho chú H. biết là tôi chưa có được số điện thoại. Tôi đề nghị, “Chú có thể kể lại câu chuyện đã xảy ra như thế nào không để con kể lại với em gái chị Tâm, rồi khi chị Tâm gọi điện thoại về, chị Tính kể lại thì biết đâu chị cũng nhớ lại điều gì?”

Chú H. bắt đầu từ từ kể:

“Lúc đó chú bị thương nằm ở bệnh viện 1 Dã Chiến ở Quảng Ngãi. Chuyện này chú đã có kể qua với anh Giao rồi đó. Thực sự nếu đúng là chỉ thì câu chuyện này lâm li bi đát lắm. Nhưng phải hỏi là có phải chỉ nằm ở bệnh viện 1 Dã Chiến không? Nếu chỉ không chấp nhận nằm đó thì coi như thôi. Còn nếu có thì phanh phui được nhiều chuyện lắm.” Chú H. nói xong kèm theo tiếng cười có vẻ rất đắc ý.

"Làm sao chú ngợ ra đó là người quen của chú lúc nằm ở bệnh viện?"

“Thì khi xưa chú nằm bệnh viện đó, nên chú có linh cảm. Chú giúp cho chỉ đi ra ngoài ‘đệ thất hạm đội ‘đó. Trước khi đi chỉ viết cho chú một cái thơ nói là sau này khi yên phận hết rồi thì chỉ sẽ viết thư về cám ơn, liên lạc. Nhưng chuyện thật là chỉ không hề biết đưa chỉ ra ‘đệ thất hạm đội’ đâu, chỉ chỉ nghe nói là đưa ra Sơn Trà thôi, ra chỗ nhốt tù binh đó. Chỉ thì biết vậy thôi nhưng mà mình giúp liên hệ để đưa chỉ đi ra ‘đệ thất hạm đội’ chữa bệnh.”

Tôi nghe lỗ tai mình lùng bùng, chưa hiểu gì hết. Nhưng chú H. nói tiếp:

“Thực sự là chỉ tự tử chứ không phải bị thương. Lúc đó trung đoàn 4 của ông Lê Bá Khiếu bắt chỉ và 2 người nữa, nhưng 2 người kia chết rồi. Cô này bị thương thôi, sau đó lính gác cổ ngủ trưa sao đó mà chỉ lấy được súng và tự bắn chỉ, trúng phổi. Lúc đó chú cũng bệnh, cũng nằm ở đó, bữa đó chú… Mà chuyện đó để bữa nào gặp rồi nói chuyện cho nghe, vui lắm, chứ nói qua điện thoại thì không rõ nhiều đâu.”

Ông lại nhắc:

“Bây giờ nói với cô em đó là hỏi cô Tâm xem hồi đó cổ có nằm ở bệnh viện 1 Dã Chiến hay không?”

“Nhưng lúc đó chị đó có biết tên bệnh viện đó là bệnh viện 1 Dã Chiến không chú? Sợ lúc đó chỉ còn nhỏ quá,, mới mười mấy tuổi nên không biết…” Tôi hỏi ngược lại.

“Đâu có, cổ biết chứ! Lúc đó cổ cũng chừng 20 tuổi rồi!”

“Chừng 20 hả chú?” – Tôi hỏi lại vì nhẩm tính trong đầu xem có đúng với tuổi của chị Tâm không.

“Ừ, chỉ là con gái mà! Vì khi đó chú nằm bên, chỉ nằm bên. Chú cũng bị bất tỉnh vô đó nằm, sau 2, 3 ngày gì tỉnh lại thấy có chỉ nằm bên kia mà không có quần áo gì bận hết á. Chỉ bị thương nặng lắm, bị ngay phổi mà. Chú nói mấy bà đem đồ giúp chỉ, chú ở đó nửa tháng rồi liên lạc với tướng Toàn xin ông cố vấn Mỹ cho chỉ ra đệ thất hạm đội chữa bệnh.

Rồi không biết vì sao ra ngoài đó rồi họ đưa qua Mỹ luôn cũng không hiểu nữa. Từ lúc đó về sau thì chú không biết, không liên hệ được. Chứ trước đó thì lâm ly bi đát, hay lắm, nhiều chuyện lắm.”

Nói đến đây, ông tuyên úy lại cười một cách khó hiểu.

Tôi cũng cười theo ông và hỏi, “Lâm ly bi đát là lúc trong bệnh viện đó hả chú?”

“Ừ, chuyện đó hay lắm, có nhiều chuyện “action” lắm. Nếu chỉ nói cổ có nằm ở bệnh viện đó và có người giúp đỡ thì chính xác là chỉ rồi đó.”

Ngừng chút xíu, chú H. tiếp, “Hồi đó sau khi đi tù về, chú có về Quảng Ngãi tìm, chú tưởng đâu bà đó đi ra Sơn Trà rồi sau này, sau 75 bả làm lớn lắm, nhưng mà kiếm tìm bả không có.”

“Bệnh viện 1 Dã Chiến là ở Quảng Ngãi hả chú?”

“Ừ, ở Quảng Ngãi, bệnh viện đó lớn lắm. Còn Sơn Trà là trại tù binh nhốt cộng sản lớn lắm ở Đà Nẵng. Tức là phao tin đưa chỉ ra Sơn Trà, nhưng thực ra là đưa xuống đệ thất hạm đội.

Khi chú nói chuyện nhờ ông tướng Toàn giúp đỡ, thì ổng gọi ông bác sĩ Hải hỏi thăm. Bác sĩ Hải cho biết bệnh chỉ rất nặng, có thể không sống nổi, nên chỉ còn cách thử xin đưa xuống đệ thất hạm đội chữa thử xem, nhưng không có nhiều hy vọng.” Chú H. giải thích

“Lúc đó đệ thất hạm đội đậu ở đâu?”

“Đậu ở ngoài Thái Bình Dương á. Để máy bay vô yểm trợ cho quân lực VNCH, ngoài đó có cái tàu bệnh viện.”

“Khi đó là năm 68 hả chú?”

“Ừ, từ năm 68, 69, 70, 71, 72 gì cũng còn chiếc hạm đội đậu ngoài đó.”

“Lúc đó chỉ bị thương nặng nhưng chỉ tỉnh táo hay không biết gì hết hả chú?”

“Sau này mới tỉnh. Thời gian nửa tháng ở đó, chú nói chuyện tâm sự với chỉ rất nhiều. Vì hồi trước quê chú cũng ở đó, ở làng của chỉ, nhưng sau này làng đó mất an ninh rồi. Mà mấy cô này hình như là lính đi xuống mua lương thực, mua thuốc men, kiểu như du kích chứ không phải lính chính quy.”

“Theo chú nghĩ thì chỉ không có bị mất trí, đúng không?”

“Không, không có đâu.” Chú H. cười khẳng định, rồi nhớ lại:

“Hồi trước chỉ đẹp lắm, con gái mà, đẹp lắm. Khi đọc báo thấy bức hình, chú nhớ mang máng…”

“Chú nhìn hình thấy có gì giống không?”

“Thấy hơi giống giống, cặp mắt hơi giống giống. Hồi đó trẻ mà học thức thì cũng lớp 2, 3 gì thôi, viết cho chú cái thơ chữ cũng méo qua méo lại, thơ đó chú còn để ở lại Sài Gòn, ở đường Lý Chính Thắng, vợ con chú còn bên đó mà.”

Tôi lại thắc mắc, “Phải có linh cảm gì thì chú mới nhìn hình, đọc bài báo mới nghĩ, mới nhớ đến chuyện đó phải không?”

“Chú chắc 80% là cô đó. Khi đọc bài tự dưng cứ tin chắc là như vậy, chứ không có ai khác. Vì viết cái thơ cho chú là Lê Thị Tám hay Tâm gì đó, vì chữ bị méo nên không rõ.

Hồi đó chú đi tu nên lấy tinh thần cứu khổ độ sinh nên thấy người ta sắp chết nên mình muốn cứu họ thôi. Sau này đi tù về thì cũng về đó hỏi thăm, mà không ai biết hết. Tôi quên luôn, đến khi đọc bài báo tự dưng giật mình luôn đó.”

“Vậy là đọc bài báo đó là chú nhớ liền hay sao?”

“Nhớ liền, nhớ liền, vì nó ở trong tâm trí mà” Ông lại cười khó hiểu. “Chuyện đó hay lắm. Nếu mà cô có viết bài chắc cũng phải 2, 3 bài lận"

Ngừng một xíu, ông nói tiếp:

“Tại sao khi đó chỉ có súng mà chỉ không giết hai người lính mà lại tự tử? Mình thấy tinh thần đó hay chứ!”

“Lúc đó chú có hỏi chỉ chuyện đó không?”

“Lúc đó có hỏi sơ sơ, không hỏi nhiều.”

“Rồi chỉ nói sao?”

“Thì chỉ nói là không muốn sống nữa. Chỉ nói 2 người bạn chết rồi, mà khi chỉ bị bắt thì vết thương cũng nặng lắm nên chỉ không muốn sống nữa. Chỉ cũng nói nhiều chuyện lắm.”

Tôi cười “chọc quê”, “Vậy ra chỉ cũng chịu nói chuyện với chú quá chứ!”

Chú H. cười giòn tan, “Ừ, thì trong đó toàn là đàn ông không à, chỉ có mình chỉ là đàn bà thôi à, không nói thì nói với ai.”

Chú H. lại nhắc là phải hỏi xem có phải chị Tâm từng nằm ở BV 1 Dã Chiến không, trước khi kể tiếp:

“Lúc còn ở bệnh viện, khi thấy chỉ đã tỉnh hơi khá khá rồi thì chú có kêu mấy bà quen mua đồ cho cổ mặc. Khi chỉ gần đi, chú cũng có nói mấy bà vô thăm và biếu quà cho chỉ, riêng chú thì không tới đưa được. Khi đó chú đã xuất viện trước, thỉnh thoảng có tới thăm, nhưng hôm chỉ đi thì chú lánh mặt, bởi nói là đi Sơn Trà nhưng mình lại vận động đi đệ thất hạm đội chữa bệnh nên dù sao thì chuyện sắp xếp cho chỉ đi như vậy cũng không phải là hợp pháp, sợ tình báo tùm lum.”

Chú H. kết luận, “Vì chú lánh mặt nên cổ mới ghi lại lá thư đưa cho ông y tá, chuyển lại cho chú.”

Tôi chú ý đến đoạn chú H. kể:

“Lúc đó, chú có hỏi cổ, ‘con có muốn về hồi chánh không?’ thì cổ hơi ngần ngừ, ‘Nếu thầy giúp đỡ được thì con về.’ Vì thế chú mới vô nói với tướng Toàn. Tướng Toàn hỏi bác sĩ và nói, cổ không sống được lâu thì xin làm chi. Sau cùng chú nói thôi người ta sắp chết rồi, thiếu tướng có giúp đỡ đưa ra đệ thất hạm đội để chữa bệnh được không. Ổng nói thì muốn thì ổng nói với ông cố vấn Mỹ đưa đi. Thì tuần sau là đưa chỉ đi.”

“Chú có nhớ chính xác năm chú và chỉ nằm ở bệnh viện đó là năm mấy không?”

“Khi đó là năm 70, 71 gì đó, không nhớ chính xác lắm.”

“Ông tướng Toàn chú nhắc bây giờ còn sống không?”

“Nghe nói ổng chết rồi. Nhưng ông Khiếu còn, nhưng chuyện này chắc ông Khiếu không biết đâu. Lúc đó chú chỉ nói trực tiếp với ông Toàn, vì chú với ông Toàn thân lắm nên nói trực tiếp luôn.

Lúc đó nếu chỉ khỏe mạnh thì đã xin hồi chánh được rồi. Có điều giấy tờ hồi chánh thì bên tỉnh lo chứ không phải bên tướng Toàn lo.”

Ngẫm nghĩ một lát, chú Hải bỗng nói:

“Tại sao Mỹ đưa đi lại không báo cho VN biết, đó là chuyện rất đáng đánh dấu hỏi? Nếu có như thế nào cũng phải báo, đằng này không nói gì hết, lỡ cổ chết rồi thì sao? Mà thực tình lúc đó đưa xuống hạm đội hay đưa qua Mỹ luôn thì thực tình chú cũng không biết luôn.”

“Vậy, tức là khi đọc bài báo, ngờ ngợ ra đó là cô gái hồi xưa chú biết thì chú cũng cảm thấy có điều gì không bình thường?”

“Ừ, không bình thường. Đáng lẽ nếu có đưa sang Mỹ thì địa phương phải biết.”

“Có khi nào người ta báo mà chú không biết?”

“Không có đâu. Xưa giờ không thấy trường hợp nào như vậy. Chỉ có nghe bà Thanh Hải Vô Thiện Sư là trong trường hợp đó thôi, tức là đi mà hỏng ai biết hết á.”

“Thôi, để từ từ rồi cũng có tin tức là.” Chú H. nói như an ủi tôi trước khi tắt máy.


***


Bão tuyết giữa tháng 8

Nghe câu chuyện lạ lùng của ông tuyên úy, ngay tối hôm đó, sau khi đi làm về, tôi lại gọi điện thoại cho chị Tính. Vừa muốn kể cho chị nghe tin này, vừa nhân đó làm cái cớ gọi để nhắc chị vụ xin số điện thoại của chị Lê Thị Tâm.

Chị Tính cho biết, “cách đây ít ngày chị Tâm có gọi về, chỉ nói ở bển đang có bão tuyết nên cây nhà trụi lá. Chỉ vẫn không cho số điện thoại nói là để chỉ dùng thẻ ‘xanh’ gì đó gọi về rẻ lắm.”

Khi nghe chị Tính nói, tôi cảm thấy ngạc nhiên kinh khủng, “bão tuyết? Giữa tháng 8 có bão tuyết ở Texas?” Để chắc là mình không nghe nhầm, tôi hỏi lại, “Chỉ nói có bão tuyết hả chị?”

Chị Tính vẫn trả lời rất tự nhiên, “Ừ, chỉ nói là bão tuyết quá nên cây ổi sau nhà rụng hết trơn.”
Giữ sự thắc mắc đó trong lòng, tôi quay qua nói kể cho chị Tính nghe câu chuyện trên, tức nhiên là kể sơ lược rồi.

Nghe xong, chị nói, “chưa bao giờ nghe chị Tâm nhắc đến chuyện này. Nhưng khi nào chỉ gọi về chị sẽ hỏi.”

Chị Tính cho tôi biết thêm là “chị Tâm bảo nếu chị muốn du lịch sang Mỹ thì chỉ bảo lãnh cho đi. Vậy khi nào chỉ gửi giấy tờ có địa chỉ về đầy đủ, chị sẽ cho Lan biết.”

Như mọi lần, tôi lại nhắc chị Tính nhớ xin số điện thoại của chị Tâm trước khi tắt máy.


***


Chừng 10 ngày sau tôi lại gọi cho chị Lê Thị Tính. Lần này đến phiên chị Tính kể rằng chị “không biết đâu là đâu” vì bởi cách đây 2 năm, chính chị đã đi vô Gia Lai Kong Tum, nơi có mộ chị Tâm, để định bốc mộ chị Tâm đem về Quãng Ngãi.

Hehe, muốn biết chuyện người ta chứng kiến chị Tâm chết nằm sấp như thế nào và chuyện người bạn ở cùng đơn vị ngày xưa nhận ra chị Tâm trong lần về nước vừa rồi ra sao thì…. hehehehe “biết rồi khổ lắm, nói mãi!”

NNL

bilu
01/27/2012, 09:57 AM
http://www.nguyenngoclan.com/2012/01/hanh-trinh-tim-kiem-nguoi-chet-song-lai_10.html


Hành trình tìm kiếm "người chết sống lại sau 42 năm" (kỳ 6)



Người chứng kiến cô Tâm chết, người lại xác nhận được vết thẹo ngày xưa nơi cô Việt kiều


Ngày 25 tháng 8, 2010, lần thứ 4 tôi gọi điện thoại về nói chuyện tiếp với cô giáo Lê Thị Tính, em gái người “LSVK” đang làm xáo trộn suy nghĩ của nhiều người, trong đó có cả tôi.

Cũng như mọi lần, sau vài câu hỏi xã giao, tôi hỏi ngay “chị Tâm có gọi điện thoại về không chị?”

Chị Tính bảo rằng chị Tâm không gọi, chỉ có chồng chỉ là anh “Nam” gọi về “nói rằng chỉ chuẩn bị đi mổ hở van tim.”

“Nghe vậy thì chị hỏi cách thức mổ như thế nào, vì nghe mổ tim thì bên này mình rất sợ, vừa lo sức khỏe vừa rất tốn kém, nhưng anh bảo là không sao, vì bên đó anh chị có giấy tờ ‘phi.’ Chị không biết ‘phi’ là cái gì nhưng nghe anh bảo vậy. Anh bảo là ‘phi’ nên mọi chuyện người ta lo hết, mình chỉ ra vào trông nom vậy thôi.” Chị Tính, như mọi khi, kể chuyện rất rành rọt và chi tiết từng câu từng chữ.

“Chồng chị Tâm gọi về nói vậy hả chị? Vậy chị có xin số điện thoại không?”

“Số điện thoại là không có rồi. Hôm trước hỏi chỉ thì chỉ bảo vậy. Chỉ nói tự ở là ở trong nhà riêng, rồi cái xưởng là riêng nữa, ‘cho nên số điện thoại là không cố định nên em không gọi được. Nếu em gọi ban ngày thì chị thuộc về ban đêm, mà ban đêm thì chị lại về nhà nên không gọi được.’ Hôm anh ‘Nam’ gọi thì chị không hỏi cái đó. Cho nên chị không có nói chuyện gì được hết. Không nói về chuyện bệnh viện dã chiến gì hết vì anh đó ảnh không biết gì đó mà.”

Có một điều tôi hơi làm lạ là khi nghe lại recorder, tôi nghe rõ ràng là chị Tính nói tên anh kia là “Nam,” nhưng khi tôi hỏi lại, “chị nói chuyện với anh Long phải không” thì nghe giọng chị” ờ ờ,” vừa có vẻ như chị nghe không rõ nên ừ đại, vừa có vẻ như chị ngạc nhiên xem tôi đang nói cái gì. Mà nhớ hôm hỏi tên chồng chị Tâm, tôi cũng phải hỏi đi hỏi lại, cuối cùng chỉ đánh vần tôi mới biết tên là Long, Lâm Quang Long. Nhưng hôm nay thì lại nghe ra là “Nam.”

Tôi quay sang nhắc lại chuyện thầy H., “thầy có nói rằng nếu có gặp chị Tâm thì chỉ cần hỏi là có phải hồi đó chị Tâm nằm ở bệnh viện 1 dã chiến không, rồi chị Tâm có ra Sơn Trà không. Nếu chị Tâm ừ thì đúng chính xác là chú đó biết chuyện chị Tâm.”

Chị Tính nghe xong, rồi nói với giọng rất thân tình:

“Rồi để chị nói nghe, sau khi nghe Lan kể, chị về hỏi ông xã chị bệnh viện dã chiến là bệnh viện nào thì ông xã chị bảo bệnh viện đó chính là bệnh viện B21 bây giờ, đối diện với bệnh viện Đa khoa tỉnh. Chị lại hỏi Sơn Trà thì ở đâu, ảnh bảo ở Quảng Ngãi không có Sơn Trà mà Sơn Trà là ở Đà Nẵng, nó thuộc về tỉnh khác rồi.

Nhưng mà chị và ông xã chị nghĩ là chị của chị đi ở Gia Lai Kon Tum mà nếu bị thương thì làm sao đưa về Quảng Ngãi được? Vì Quảng Ngãi cách Gia Lai KongTum rất là xa, đi một ngày đường không đến, nếu đưa về tới đó thì chết mất còn gì! Cho nên ông xã chị nói nếu mà bệnh viện dã chiến tại Gia Lai KongTum thì đúng, chứ nếu ở Quảng Ngãi thì không phải rồi.”

“Ủa, mà sao chị biết là lúc đó chị Tâm ở Gia Lai Kon Tum?” Tôi ngạc nhiên trước một chi tiết mới nữa.

“Ờ, thì chỉ đi trong đó, đơn vị trong đó, có giấy có tờ hết mà.”

“À, nhưng mà chị Tâm có nhớ chuyện đó không hay là giấy tờ để lại thôi?” Tôi hỏi dồn.

“Chỉ thì cái gì chỉ cũng không nhớ hết á.” Chị Tính nói với giọng như bực bội với trí nhớ của chị mình, chứ không phải bực với tôi. “Hỏi chỉ đi bộ đội, chỉ cũng không biết. Hỏi chỉ đi chăn bò, chỉ cũng không biết. Chỉ có là trên giấy tờ với cái người đi cùng với chỉ hồi xưa còn sống. Mẹ chị có đi vô Gia Lai Kon Tum đi tìm chỉ. Cái năm chỉ 14 tuổi mà chỉ đi chăn bò rồi đi luôn á, thì cách 2 năm sau, những người có thân nhân ở Gia Lai Kon Tum về nói ‘thấy con Tâm trong đó.’ Nên mẹ chị đi tìm chỉ, thì chỉ có ở trên đó, mẹ chị có găp chỉ trên đó. Chỉ có đưa áo với vải gì đó cho mẹ chị mang về, nói là về đi lo Tết rồi Tết chỉ về. Nhưng Tết thì chỉ có người ở trong chỗ chỉ về mà chỉ không về, và cuối cùng là chỉ đi luôn, mất tích luôn á. Tức là mất tích ở quê hương là năm 14 tuổi, còn mất tích luôn tại Việt Nam là năm 16 tuổi, năm 68.”

Qua lời kể này của chị Tính, tôi cảm thấy dần dần câu chuyện về người “LSVK” có vẻ như rõ ràng hơn, có đầu có đuôi hơn

Tôi kể lại chuyện chú H. khẳng định năm xảy ra cuộc gặp gỡ với chị Tâm là khoảng năm 70, 71. Và chú H. cho rằng đó là một cô gái 18 đến 20 tuổi. “Vậy chị thấy có khớp không? Nếu năm 68 chị Tâm mất tích lúc 16 tuổi, thì năm 71 chị Tâm 19 tuổi?”

Chị Tính đồng ý là tuổi tác thì trùng nhau, nhưng chị tiếp nói điều chị thấy không hợp lý:

“Nhưng về Quảng Ngãi thì không đúng, vì nếu mang chỉ từ Gia Lai Kon Tum về đến Quảng Ngãi thì chỉ chết mất rồi. Mà trong khi người cùng đơn vị với chỉ, người ở với chỉ lúc ở Gia Lai Kon Tum, thì hiện còn sống ở đây. Cái thứ hai nữa là hồi mẹ chị lên gặp chỉ ở Gia Lai Kon Tum là chính xác.”

Chị Tính nói rằng chị đã “chuẩn bị tinh thần khi chị Tâm gọi qua thì chị sẽ hỏi chuyện này nhưng chỉ không gọi, mà là anh Lâm báo tin chị đi mổ van tim.”

Lần này thì tôi lại nghe ra tên chồng chị Tâm là “Lâm.” Haiza L

“Hôm trước chị Tâm gọi về có nói chuyện đi mổ không chị?” Tôi hỏi.

“Không, chỉ chỉ nói là sao từ hôm về cứ bị tuột huyết áp mãi nên định đi khám mà không đi được vì bão tuyết nên chỉ không có đi chứ không nói gì đến chuyện mổ xẻ hết.”

“Mà như vầy nữa, ngoài này còn nhiều vấn đề lắm. Có người chứng kiến nói là chỉ đã chết rồi, mà lại chứng kiến là có cái mộ nữa. Chính vì có cái mộ đó nên bốn năm trước là chị đã định đưa mộ chị chị về, nhưng mà khi chị lên thì họ cứ bàn miết. Ý họ nói chị là con gái có chồng, còn mẹ chị thì già quá rồi mai mốt chết thì ai sẽ là người đốt nhang cho chỉ. Nên thôi cứ để chỉ nằm yên luôn một chỗ, đừng có đưa về. Thế là chị đi mấy ngày, thuê nhà ở mấy ngày cuối cùng về không, trong khi giấy tờ huyện xã đã xác nhận cho chị được đem mộ về rồi. Không đem về là lý do như vậy. Rồi bây giờ đùng một cái không biết đâu là đâu hết!”

Chị cười ngất.

Tôi nói chị nghe điều tôi thắc mắc:

“Em là nhà báo, em muốn tìm hiểu câu chuyện này. Chị là người trong gia đình, chị cũng thấy không hiểu câu chuyện này. Mà điều lạ nhất là sao chỉ có xin cái số điện thoại thôi mà cũng không cho?”

“Ừ, chị cũng không hiểu gì hết. Cứ mỗi ngày nghe thêm mỗi chuyện. Có người trong đơn vị chị Tâm thì bảo là rõ ràng là nó chết! Mà tại sao giờ lại qua ở bên đó. Nhưng cái ngày mà chỉ về thì cái người đó lại không có ở đây, chứ phải chi lúc chỉ về mà cái người chứng kiến chỉ chết có ở đây, thì nói cụ thể ra rồi. Người này chứng kiến chỉ chết, chết nằm úp, người đó cũng là người chỉ mồ chỉ mả cho chị đi mang về mà rồi không mang đó.

Nhưng còn cái người mà ở cùng chỉ, người hẹn Tết về cùng chỉ, thì ở cùng xóm chị luôn, cô đó tên là cô Loan thì gặp chỉ ngay trước nhà mẹ chị nè. Cô Loan nhận ra chỉ, mà chỉ cũng nhận ra cô Loan. Chỉ còn nói ‘bà là hút thuốc nhiều lắm, giờ đã bỏ thuốc chưa?’ nữa! Chỉ cũng có cho quà cô Loan đó. Giờ không biết luôn là người nào!”

Chị Tính lại cười thành tiếng như bày tỏ một sự khó hiểu, bất lực không sao giải thích được.

Theo lời chị Tính, người chứng kiến chị Tâm chết tên là Liêm, chị Tính gọi là “chú Liêm” cũng ở cùng quê với mẹ chị Tính, nhưng hiện giờ thì sống cùng con cháu ở Gia Lai Kon Tum.

Khi người nhà chú Liêm gọi điện thoại báo cho chú Liêm hay rằng “chị Tâm về”, thì “chú ngỡ ngàng, bảo là sao không hiểu gì hết.” Chú Liêm muốn nói chuyện qua điện thoại với chị Tâm nhưng “khi đó chỉ đã đi rồi.”

“Đó, cô Loan còn đó, chú Liêm còn đó. Nên chị cũng không hiểu làm sao nữa.” Chị Tính lại tỏ ra khó hiểu.

“Ghê quá!” Tôi kêu lên. Chị Tính cười, “ờ, không biết sao hết.”

“Chị nghe nhiều quá rồi nên chị nghĩ hay là chuyện “hồn Trương Ba da Hàng Thịt,” tại mẹ chị đi cúng nhiều quá rồi cho nên chỉ nhập vào một người khác!”

Chị lại cười khanh khách mà không hề biết là bên này tôi đang ngồi phải đưa mắt ngó xung quanh mình xem có ai không, vì tôi toàn là nói chuyện với chị vào buổi tối, lúc cả nhà đi ngủ hết rồi.

Chị Tính kể là từ khi chị Tâm mất tích, mẹ chị cũng chỉ biết như vậy. “Đến sau này khi đem giấy báo bên quân đội về nói chỉ chết rồi, thì nhà chị chỉ biết nhận cái giấy vậy thôi. Sau 75 mẹ chị cũng không biết làm giấy tờ gì.” Trong khi đó, từ nhỏ chị Tính lại không sống với mẹ mà sống cùng cậu ở Đà Lạt, đến lớn chị mới ra Quảng Ngãi đi học và lấy chồng rồi ở lại Quảng Ngãi.

“Chuyện biết mộ chị Tâm là chị biết vào thời điểm báo tin chị mất hay sau này chị mới biết?” Tôi hỏi.

“Sau này xa lắc rồi. Chú Liêm về quê nói rất nhiều lần. Lần đầu chú nói là khi chỉ chết đâu 10 năm. Chú nói là ‘gia đình thà chẳng còn người nào thì thôi, chứ có người thì vô đưa nó về chứ để nó ở một mình tội nó.’ Khi đó mẹ chị nói mẹ chị già rồi, có một mình, nên không đi được. Mẹ chị gọi nói với cậu thì cậu bảo là cậu không có biết ở đó như thế nào. Miết cho đến khi chị về ngoài này đi học và có chồng, gặp lại chú đó nói nữa. Chú bảo ‘mộ người nào cũng có nọ có kia, còn mộ con Tâm bỏ như vậy thì tội. Không có ai đi thì mày đi đi Tính, vô trong đó rồi có gì chú hỗ trợ.’ Nhưng chị lúc đó có chồng rồi mà gia đình chồng không cho thì làm sao chị đi!

Cách đây 4 năm, khi chị sanh em bé thứ 3 được 12 tháng, chú Liêm lại về bảo ‘con Tâm nó sẽ nghĩ là mẹ còn em còn, mà phải chi mẹ và em khổ cực thì không nói, đàng này có mẹ có em mà bà đi cúng chi cho hung mà không đem nó về thì nó sẽ oán trách.’ Thế là chị rủ một chị nữa dạy cùng trường đi vô đó tìm mộ. Trước khi đi chị phải làm thủ tục từ xã lên huyện, họ chấp nhận hết rồi thì chị mới mang thủ tục đó đi. Khi đi vào đó thì người ta lại bàn này bàn kia nên chị về không.

Rồi bây giờ 4 năm sau thì chỉ về. Thành ra có những điều tin được, có những điều chị không thể tin được, nên chị cũng đang ngờ ngợ, muốn hiểu mà không biết phải hiểu theo cách nào cho đúng.”

Chị Tính vừa dứt lời, tôi hỏi ngay, “Nhưng cuối cùng hiện giờ chị có tin 100% rằng đó là chị Tâm không đã?”

Chị cười, “Chị tin thì chị cũng chỉ tin theo lời của bà con thôi chứ chị có biết gì về chỉ đâu.”

“Thế thì mẹ chị hay anh họ chị có cho rằng đó chính là chị Tâm không?”

“Anh Diễn (người đã cho tôi số điện thoại của chị Tính), anh họ chị, là ‘khẳng định 100% là con Tâm’ là vì hồi nhỏ ảnh và chỉ đánh lộn nên cái thẹo trên đầu chỉ còn.

Rồi vừa rồi chị dẫn chỉ vô Sài Gòn để gặp ông cậu mà ở với chỉ hồi nhỏ đó. Ông cậu gợi lại một số chuyện thì một số chỉ nhớ, một số chỉ không. Ví dụ như cõng chỉ đi bắt cua đồ đó thì chỉ nhớ, nhưng chuyện đem cua về đổ vô nấu xong rồi bị trật cái xoang đổ hết vô bếp không được ăn thì chỉ lại không nhớ. Chị thì chỉ nghe qua vậy thôi chứ chị có biết những chuyện đó đâu.”

“Mà lạ cái là người ta nói chỉ với chị là một mặt giống nhau như đúc mới khổ chứ. Nhưng mà chị thì thấy chỉ lùn hơn chị, chỉ tròn hơn, với lại do tuổi tác chị và chỉ cách xa nhau nên chị cũng không biết chị với chỉ có giống nhau không.

Cho nên bây giờ em mà có viết thì cũng rất là khó vì chẳng đâu vô đâu. Rồi chị nghe chuyện ông gì ở dưới hạm đội gì đó thì chị muốn đi tìm ổng để hỏi thử nhưng bây giờ nghe em nói vợ con ổng ở trong Sài Gòn thì chị chịu chết rồi.”

Theo giọng nói, giọng cười của chị Tính, tôi nghĩ chị đang ở trong tâm trạng khá vui.

Tôi nhờ chị xin số điện thoại của “chú Liêm” để tôi gọi hỏi thăm. Chị “ờ” nhưng nói kèm thêm là “khó đó” vì muốn tìm phải về quê, rồi hỏi thăm qua nhà bà con của chú… “Chị chuẩn bị vô năm học mới rồi nên cũng lu bu lắm chị vừa nói chuyện với em vừa lặt ra đó.”

Hèn chi, “tranh thủ” lúc làm công chuyện rồi “tám” luôn nên chị kể hăng quá trời!

“Chị cứ nghe những chuyện như vậy nó cứ như đánh thức chị nghe, mà tính chị cũng ưng tò mò lắm, cho nên hồi giờ chị không nghĩ là chị có chị có em, mà giờ nghe như vậy nên chị cũng cố tìm hiểu xem coi nó như thế nào. May là chị không bốc cái mộ hồi trước, chứ không thì chắc người ta bắt tui chết rồi. Cho nên chị muốn mà nhanh gọn nhất mà sang năm chị nhảy qua bên đó được thì chị sẽ lại tìm hiểu thử coi. Mà chỉ có cho chị cái địa chỉ nào cụ thể đâu, địa chỉ nhà cũng không có thì chị biết đâu mà lần!”

Chị Tính nói chuyện chị sẽ đi Mỹ như thể “bắt xe đò” là đi được vậy. Tuy nhiên, chị vừa tính toán vừa thấy luôn “đường bế tắc.”

“À, hôm bữa chị Tâm nói sẽ bảo lãnh chị sang đây chơi phải không?” Tôi nhắc lại.

“Không, chỉ bảo là nếu chị ưng đi thì làm giấy làm tờ rồi chỉ sẽ bảo lãnh cho mà qua chơi. Chị nói để chị lo cho thằng nhỏ vừa vào đại học, mà chỉ đồng ý cho tiền thì chị mới đi chứ không thì tiền đâu mà chị đi.”

“Chị Tâm có con không chị?”

“Có một người con, mà cũng đã có cháu luôn rồi.”

“Con trai hay con gái? Chị có thấy nó không?”

“Con trai, chị thấy trong hình thấy nó nhỏ xíu mà sao nói có con rồi cũng không biết (cười). Ảnh chỉ về thôi, với một thằng nữa, mới đầu chị tưởng là con nhưng sau mới biết là người cháu của anh Long.” (Lần này thì nghe ra được chữ “Long”)

“Năm nay con chỉ bao nhiêu tuổi?”

“Chị đoán là 25-27 tuổi gì đó. Hiện giờ nó ở bên đó, nghe đâu học ra tiến sĩ rồi. Chị chả hỏi nhưng nghe mang máng là bán thuốc tây gì đó. Thời gian ít quá nên có hỏi gì được bao nhiêu đâu nên chị không rõ lắm.

Không biết chỉ có chờ mẹ chị chết rồi về nữa hay không, chứ nói chỉ vài năm nữa về thì chỉ cứ ừ ừ đó.”

“Mỗi lần chỉ gọi điện về chỉ có kể gì không chị?”

“Chỉ chỉ hỏi thăm gia đình thôi chứ chỉ không kể chuyện riêng tư gì của chỉ hết. Như chỉ hỏi thăm mấy đứa con mày học hành làm sao? Rồi mày có tính đưa bà già ra ở với mày không hay cứ để trong đó? Chỉ cứ hỏi lành quành như vậy thôi. Rồi hỏi thăm mấy người hôm chỉ về gặp, chứ không bao giờ nghe chỉ kể ở bên đó như thế nào, cực khổ thế nọ thế kia, chỉ không có nói gì hết á.”

“Chồng chị Tâm thì sao hả chị?”

“Ảnh người Qui Nhơn-Bình Định, mà ảnh nhìn giống Mỹ lắm, lúc mới đầu chị không nghĩ ảnh là người Việt Nam, ảnh cao lắm giống như Mỹ trắng vậy, ai cũng nói chứ không phải chỉ có chị nhận xét vậy.”

“Em thấy có một tấm hình đăng trên mấy báo trong nước chụp chị Tâm mặc áo cưới và có một người đàn ông mở cửa xe thì có phải là chồng chỉ không?”

“Không, chắc là tài xế, không phải chồng chỉ.”

“Bây giờ chị Tâm khác nhiều so với hình đăng báo không?”

“Chị cũng không nhớ nữa là vì hình chỉ mang về chụp đủ thời gian hết, có cái lúc chỉ còn trẻ mặc váy, có cái ôm một thằng nhỏ, rồi có cái đứng cạnh một thằng lớn, đủ hết nên chị cũng không nhớ rõ hình nào nữa.”

Một lần nữa, tôi lại nhắc chị Tính nhớ xin cho tôi số điện thoại, trước khi tôi và chị “chia tay” và “hẹn ngày gọi lại.”


***


Lần thứ 5 tôi gọi về, không thể nói là tôi mừng như thế nào, cuộc gọi rất ngắn gọn, bởi vì tôi đã có được số điện thoại của chị Lê Thị Tâm.

Mặc dù rất nôn nóng lắm lắm, tôi cũng không thể nào nhấc máy gọi cho người LSVK ngay trong đêm khuya lơ khuya lắc như vậy.

Tuy nhiên, sau một hồi ngồi tận hưởng sự sung sướng mà mình cất công bấy lâu, tôi lại không ngăn được sự tò mò, lên Google gõ số điện thoại đó vô xem chị ở thành phố nào.

Nhưng

Không thể tưởng tượng được.

Người tôi như muốn nổi gai ốc.

NNL