PDA

View Full Version : Nhắc chuyện cũ



quangaique
02/25/2012, 04:52 AM
Thân gửi mọi người, và đặc biệt là Anh Lê Hồng Khánh cùng là Xì Trum.
Mặc dù đây là mạng ảo nhưng cũng có nhiều phần thật. Vừa ảo vừa thật kể cũng hay. Trong cuộc đời ai cũng có cái giả và cái thật, nếu thật hết hoặc giả hết thì dở lắm.
Trong diễn đàn thì tôi có biết được ít người, và cũng có vài người biết tôi. Muốn biết thì cũng dễ, nhưng đôi khi không biết lại hay hơn - khách quan hơn chẳng hạn. Cũng vì biết nên tôi thấy mình cần có vài lời để mong anh em cảm thông nhau, tìm tiếng nói chung trong diễn đàn này được tí nào hay tí đó.
Điều đầu tiên tôi muốn nói đến là sự đồng điệu. Khi là đồng điệu thì nói ít hiểu nhiều. Có khi không cần nói, chỉ ậm ừ là hiểu nhau rồi. Còn không đồng điệu thì càng nói càng bị hiểu lầm, bắt bẻ … và càng xa rời nhau hơn. Cái chúng ta cần là càng gần nhau lại chứ không phải làm cho xa cách. Nếu không phải vậy thì ai vào diễn đàn này làm gì!
Khi vào diễn đàn này, điều tôi thích là có nhiều bài có chất lượng, mình học hỏi được nhiều. Nhiều cách đáp trả, xử sự rất nhẹ nhàng, kiên trì. Và có những bài hơi dông dài, diễn đạt ý không rõ ràng, chỉ dành cho “nội bộ” hiểu nhau. Và có những bài chỉ là trao đổi đời thường … rất thường. Và có những bài nóng nảy, ẩu tả … Nói chung là đủ cả, hay có dở có chung chung có, như là một cái phố/ chợ thu nhỏ, có đủ hội trường, trường, trại, hàng quán, xe cộ, đường sá … và người – nhiều hạng người.
Và trong cái không khí sôi động đó tôi nghe những âm thanh dễ thương có, nồng ấm có, bàng quang có, đùa cợt có, chế giễu có, hầm hè có …Rồi lại có những giọng nói quê hương đặc sệt. Đặc như là không thể đặc hơn vì người tạo ra nó ráng hết sức để diễn tả cho nó “hết sức” đặc … đặc quạu! Vậy là tôi có nhắc khéo: “Nói bình thường đi, đừng quá lố, giống như tự mình bôi bác mình”. Tôi cũng vào nhiều diễn đàn của nhiều địa phương, có thể là chưa hết, nhưng chưa thấy chỗ nào người ta viết pha cái phát âm tiếng bản địa như ở đây, mà người ta còn cố gắng điều chỉnh từ viết cho đúng nữa kìa. Lúc đó cũng có vài người không chấp nhận, cho rằng như vậy là tự nhiên, là không có gì sai quấy. Tôi nghĩ: thì cũng được thôi, nhưng hơi bất tiện vì mình đọc cái câu văn thể hiện một cách quá lố làm cho cái não nó muốn sái – như quai hàm nếu mà nói theo – nên cũng không ưng trong cái bụng cho lắm.
Mà nghĩ cũng đúng thôi: Chỗ này là chỗ như là phố, là chợ mà. Người ta nói với nhau nghe, có đối tượng hẳn hoi. Anh là người nghe ké mà anh ý kiến cái gì! Chưa kể phố, chợ này là có chủ. Ai thấy không hợp, không thích thì tránh ra xa xa hay “đi chỗ khác chơi”.
Nhưng chuyện đời con người có nhiều lúc buồn cười. Tới nhà người ta mà bình phẩm, khen chê, đòi thay đổi chỗ này chỗ nọ. Có kỳ cục không? Hay là bị bịnh .. tâm thần? Vậy mà cũng có chứ không hẳn là không! Vì người ta thấy thân tình quá, thấy hứng quá … hay thấy “có trách nhiệm” quá nên mới xử sự “kỳ cục” như vậy. Và chủ nhà hoặc là thực tâm xem xét hoặc là ậm ừ cho qua hoặc là “mắng” ngay cho… Có khi ngoài chủ nhà ra còn có các “thực” khách lúc đó thừa thế mà quất cho tơi tả không chừng.
Vậy là phải xem xem có đồng điệu hay không. Chứ đối với khách thì phải đối đãi cho phải phép chứ. Người ta đâu có tự dưng mà vào nhà mình…
Lại nghĩ thêm: Nơi này có nhiều hạng người. Đây là một thực tế, hoàn toàn không có ý xúc phạm gì. Có người giỏi, người dở. Có người tính khí ôn hòa, điềm đạm; có người nóng nảy, trực tính … Mà chín người thì mười ý, làm sao gom lại được.
Lại thêm: Đâu phải ai cũng vào diễn đàn lúc tỉnh táo, sáng suốt, vui vẻ, phấn chấn…
Lại thêm: Chắc nhiều người đã lên tiếng qua cái chuyện này buồn lắm, vì sao người khác lại nghĩ/ nói không giống ý mình.
Lại nghĩ thêm: Chắc Xì Trum cũng nhức cái đầu. Chắc cũng buồn lắm lắm khi mà có chuyện lục đục trong “giang hồ”! Ví như mình xây cái nhà, mời mọi người tới giao lưu, rồi tranh cãi nhặng xị lên …
Nếu thêm hoài thì chắc cũng nhiều, nên phải dừng thôi. Chỉ muốn tỏ bày đôi điều với mong muốn: Chân, Thiện, Mỹ. Với lại “nói nhiều thì sai nhiều”, vì có ai đúng 100% đâu? Hay “khó người khó ta”, vì có ai là siêu nhân đâu?
Vài lời nhếch nhác, mong mọi người bỏ qua cho những gì không như ý. Có điều gì chỉ giáo thì cứ tự nhiên.

PDK
02/25/2012, 09:13 AM
LÀM SAO CHIA HAI ĐỒNG BẠC
CÂU CHUYỆN T.T. XỨ BRAZIL



Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại 1 gia đình nông dân ở Ba-Tây ( Brazil- Vì nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, thằng nhỏ đã phải đi bán đâu-phụng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và thiếu ăn . Sau khi được lên tiểu học, lúc đó đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro,sau buổi học chú bé thường hay cùng với 2 người bạn cùng lứa đi đánh giầy ở đâu đường, hôm nào không có khách, thì coi như là nhịn đói. Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều, có 1 người khách, là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng.Ông chủ tiệm nhin vào 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói : Đứa nào cần tiền nhất, thì tôi cho nó đánh giầy, và sẽ trả công 2 đồng

Công đánh 1 đôi giầy chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn. 3 cặp mắt đều sáng lên.

Một đứa nhỏ nói : từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói !“

Đứa khác nói: „ Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh,cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn…“ .Cậu Lula nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ-tiệm, nghĩ ngợi 1 lúc, rồi nói : “Nếu cháu được ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2 đưá đó mỗi đứa 1 đồng !!”Câu nói của Lula làm Ông chủ Tiệm và 2 đứa nhỏ kia rất là ngạc nhiên.

Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thânnhất của cháu,đã nhịn đói hết 1 ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng,nên có sức đánh giầy hơn chúng nó, Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn Ông sẽ hài lòng” Cảm động trước câu nói của thằng nhỏ, Ông chủ tiệm đã trả cho hắn 2 đồng bạc, sau khi được hắn đánh óng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.

Vài ngày sau, Ông chủ Tiệm đã tìm đến thằng nhỏ Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, và bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.

Thằng bé hiểu rằng :Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.Từ đó, miễn là có khả năng,chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình.

Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy, để bênh vực cho quyền lợi của những người thợ, cậu ta tham gia vào công-đoàn, năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng Lao-Công.Năm 2002, trong cuộc ứngcử tổng-thống, khẩu hiệu của Lula là : Ba bữa cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này .Và đắc cử làm Tổng Thống xứ Brazil. Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ 2, cho 4 năm tới.

Trong 8 năm tại chức, Ông ta đã thực hiện đúng lời mình đã hứa -93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm.Thực hành đúng tâm niệm : giúp đời !!

Và nước Ba-tây dưới sự lãnh đạo của Ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "Con mãnh sư Mỹ Châu". Và xây nên nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới.

Luiz Inácio Lula da Silva : đó là tên của vị tổng thống vừa giải nhiệm vào 31.12.2010 này.

xì trum
02/27/2012, 11:04 AM
Vậy là tôi có nhắc khéo: “Nói bình thường đi, đừng quá lố, giống như tự mình bôi bác mình”.


Cám ơn anh qnq với những lời chân tình. Tui hoàn toàn đồng ý với anh. Nhất là câu này. Tui quan niệm trong cuộc sống "một sự nhịn chín sự lành" cho nên lúc nào cũng đọc lại post của mình trước khi gõ nút "send".



Lại nghĩ thêm: Chắc Xì Trum cũng nhức cái đầu. Chắc cũng buồn lắm lắm khi mà có chuyện lục đục trong “giang hồ”! Ví như mình xây cái nhà, mời mọi người tới giao lưu, rồi tranh cãi nhặng xị lên …


Riết rồi cũng quen. Tính tui ít giận ai lâu và không bao giờ để bụng.

Thân tình,

xt

doankiem
02/27/2012, 02:51 PM
Lại nghĩ thêm: Chắc Xì Trum cũng nhức cái đầu. Chắc cũng buồn lắm lắm khi mà có chuyện lục đục trong “giang hồ”! Ví như mình xây cái nhà, mời mọi người tới giao lưu, rồi tranh cãi nhặng xị lên …



Tui nghĩ bác XT vừa nhức đầu vừa nhức túi... :D Tui cũng có vài cái mạng host bằng tiền túi... cho thiên hạ chơi mà bác PDK gọi là ăn cơm nhà vác tù và... nhưng rồi đâu vào đấy thôi, lục đục rồi cũng bi nhiêu.... đời chỉ là chổ ở tạm... bác ơi. Cái đám này cũng sắp hàng 5 rồi, chơi được ngày nào chơi rồi cũng đi theo bác anmota soon.... :)

NhậtNam
10/05/2012, 01:02 AM
Thương nhau chín bỏ làm mười
Quý nhau gắng tạo nụ cười thân trao
Mai này chẳng biết về đâu ,
dễ gì còn được duyên vầy họp sum !

http://www.nhaccuatui.com/l/SZ6oma6f2ix4