PDA

View Full Version : Người Xưa



DongSaBang
02/24/2005, 07:23 PM
http://i31.photobucket.com/albums/c372/dongsabang/NguoiXua.jpg


Mới vừa năm giờ sáng chiếc xe con đã len lỏi dưới ánh đèn mập mờ Saì Gòn, lách qua từng con đường lớn, con đường nhỏ, và âm thầm chạy đi trong giấc ngủ của người dân đô thị. Những bóng đèn vàng vọt, treo lững lờ trên đường phố, dường như đã mệt nhoà sau một đêm daì soi đường chỉ lối, bây giờ nhường lại cho ánh nắng bình minh để lui vào giấc ngủ. Chiếc xe khách đang chạy tự nhiên thắng lại kêu két két, bốn bánh xe vạch một đường dài trên mặt lộ và từ từ dừng lại trước một quán ăn bên lề đường, trước khi nín thở nó lại xịt cho một tiếng thật to, rồi phun khói đen bay đầy trời. Người tài xế bước xuống đi vào quán ăn, tôi mở mắt nhìn ra ngoài, mặt trời mới vừa ló dạng và chiếc xe cũng mới vừa đến ngã ba Dầu Giây. Con đường từ đây lên Ban Mê Thuột còn xa quá, tôi mới vừa ló đầu ra xe thì: “Bánh bao đây, bánh bao đây, bánh bao đi chú.” “Bán cho chú hai cái đi.” Tôi cũng chẳng buồn mở cái bánh ra, ngã mình trên ghế xe, tôi thèm giấc ngủ còn hơn đứa bé thèm cây cà lem của mẹ về chợ. Trong nháy mắt tôi lại nghe tiếng rao văng vẳng bên tai: “Miá ghimmm đây, mía ghimmmmm…” và bao nhiêu tiếng chân người bước đi trong gió.

Năm đó tôi vào lớp mười hai trường Văn Học, Saì Gòn, ngồi nghe Nguyên Sa nói về người Saì Gòn mà cười muốn bể bụng. Nhưng tôi đâu có phải người Saì Gòn đâu. Ngày đó tôi cũng khăn gói, lất lư chạy theo cha mẹ tản cư nhiều lần lắm, chạy đi, chạy về, rồi lại chạy đi, nhưng cuối cùng không còn chổ chạy về nữa nên tôi mới lọt vào cái trường Tư Chánh B nầy. Những ngày tháng tản cư ngắn ngũi sống ở trường Tư Chánh B tôi thấy vui lắm, tôi thường lang bang phía sau trường, băng lên khu nhà thương và lên lò bánh mì Chí Thành ở thị xã. Tôi thấy Quảng Ngãi rộng lớn quá, mà tấm thân tôi đến chiếc xe đạp cũng chưa biết cởi nên suốt ngày chỉ biết lanh quanh cái khu Tư Chánh B nầy. Chiều về những đứa bé kéo nhau ra đầy sân trường nô đùa chạy nhảy, con gái thì nhảy dây, con trai thì tạt lon. Nhưng rồi cuộc vui nào cũng tàn, những chiếc dép nhựt sức đai, những cái lon sửa bò móp méo và những sợi dây thừng bây giờ nằm chơi vơi trên sân trường, những đứa trẻ theo gia đình mỗi người đi một ngã, còn tôi thì lại trôi dạt vào xứ Sài Thành nầy. Mà một người tản cư thì tôi cũng như bao nhiêu người con xứ Quảng khác, phải biết đi làm để đóng tiền trường. Tôi phụ và học việc tại một tiệm sửa đồng hồ của một người cùng quê. Những giờ không có lớp học tôi thường đạp chiếc xe đạp cọc cạch đến tiệm sửa đồng hồ ở Tân Qui Ðông. Từ bến đò Long Kiển, Hương Lộ 24, chạy vào một khoảng đường bốn năm trăm thước là khu thương mại bỏ tuối, cái tiệm sửa đồng hồ của anh Ba nằm trong nhà bà Ða và bên cạnh là tiệm may của mấy người con gaí bà Ða.

Hôm nay có một người thợ mới về may trong tiệm, làm cho không khí tự nhiên ồn ào và náo nhiệt hơn.

Những buổi chiều cuối tuần bến đò Long Kiển trở nên tấp nập hơn, người từ phương xa tay xách, nách mang những bó hoa, những bộ quần áo thật màu sắc đổ về ngôi mộ bà Ana trong Tân Qui để tặng bà, và xin một vài điều may mắn gì đó, hay cầu xin bà cho một con số để chiều nay đánh số đề. Trong số những người đến viếng thăm mộ bà Ana có cả những chàng bạch diện thư sinh và những tà áo nữ sinh bay phất phới trong gió, họ về đây để xin ba Ana chứng kiến lòng thành của họ và cầu bà cho thi đổ kỳ thi nầy. Nhìn những khuôn mặt khẩn trương và hớn hở đi trên đường mới biết niềm tin thật là mảnh liệt! Tôi nguyện cầu cho họ.

Ở đâu có đám đông thì ở đó có chợ búa nổi lên, cho nên bến đò Long Kiển bây giờ cũng mọc lên cái chợ chờm hởm. Cái chợ chờm hởm nhỏ chút vậy mà cũng đông người ghê, tôi xuống xe dắc bộ chen lấn đi vào cửa tiệm đồng hồ.

- Ðể xe đụng dơ quần tui rồi, dơ hết trơn rồi, mắt dịch
- Em nói tui mắt dịch hả?
- Hổng lý tui nói tui mắt dịch. Thấy quần người ta bị dơ hông?
- À, xin lổi, để tui phủi cho nghen.
- Thôi, thôi, đừng có dzô dziên.
- Lần sau em đừng nói qua mắt dịch nghe hông.
- Hí, lần sau, có lần sau nữa sao, thiệt là.

Người con gái có vẽ bực bội, xách cái giỏ đi chợ bước vào tiệm may, nàng không quên quay đầu laị liếc tôi một cái muốn loì con mắt ra ngoài. Tôi dắc chiếc xe đến cửa tiêm, dựng ngoaì hiên rồi vào trong lấy mấy caí hoá đơn để lên Chợ Củ Saì Gòn mua thêm ba đồ phụ tùng về sửa. Từ đây lên Chợ Củ nếu không muốn đi bằng đò thì phải chạy xe dọc theo bờ kênh Rạch Bến Nghé để về cầu Tân Thuận Ðông, rồi bắt qua đường Trịnh Minh Thế (bây giờ là Nguyễn Tất Thành) đi lên, đường đi xa quá nên tôi thường lấy con đò Long Kiển qua cho lẹ. Ðứng bên bờ sông nhìn chiếc xuồng cập bến tôi lại nhớ con đò An Chỉ ngày xưa. Ngày đó quê tôi nằm bên đây bờ sông Vệ, bên kia bờ là làng An Chỉ, dọc theo hai bên bờ sông là những cụm tre già ngỗn ngang. Từ làng tôi qua làng bên phải đi bằng một con đò, con đò An Chỉ. Từ sáng tinh sương cho đến chiều hôm, ngày nào ông Ðàn, ông lái đò, cũng đưa khách sang sông. Con đò ông Ðàn đan bằng nan tre, trét dầu rái đen bóng, và lớn gấp ba gấp bốn lần những con xuồng ở bến đò Long Kiển nầy. Những lúc không có khách, đò ông Ðàn thường cập bến bên cạnh buị tre già, rồi một tiếng “ông lái đoooò” kêu từ bên kia sông là đò ông lại khoan thai rẽ sóng với cây sào bằng tre, dài, từ từ chuyển mình rời bến. Ngày đó tôi thường theo mẹ trên con đò An Chỉ qua sông cho kịp buổi chợ chiều. Bây giờ nhìn những con đò chạy bằng máy đuôi tôm lướt mình trên sông, hình ảnh ông lái đò ngày xưa hình như đã chìm lỉm trong giòng sông. Chiếc xuồng đã cập bến, tôi vội vã bước lên xuồng qua Khánh Hội để lên Chợ Củ. Tôi vừa làm vừa học nghề ở tiệm sửa đồng hồ nầy cũng gần một năm nay. Anh Ba, người cùng quê tôi, sau ngày chiến tranh, mất làng mạc, anh cũng chạy tứ tung, rồi anh học được cái nghề sửa đồng hồ đâu ngoài Ðà Nẳng, sau nầy anh vào Saì Gòn và lập nên cái tiệm sửa đồng hồ nầy. Thật sự ảnh cũng không có vốn để lập nên cái tiệm nầy đâu, nhưng vì ảnh có tay nghề giỏi mà ông bà Ða thì có nhiều con gái lớn chưa có chồng con gì, nên ông bà Ða mới đồng ý cho anh Ba đặt cái tủ nhỏ trong tiệm tạp hoá ổng bả để sửa đồng hồ, và chỉ cho thằng Lượm con ổng bả làm nghề. Vì chổ cùng quê nên tôi cũng được anh Ba chỉ cho cái nghề nầy luôn. Một năm sau khi anh Ba dọn về làm ở đây ảnh cưới cô Bốn con gái ông bà Ða làm vợ. Ngày đám cưới tôi làm phụ rể cho anh Ba, tôi nói thôi, đám cưới nó vui tưng bừng, ông bà Ða mừng có được rể có tay nghề và diều dắc đám con ổng cùng nhau mần ăn. Còn cô Bốn thì mở tiệm may sát nhà luôn, tiểu hỷ, đại hỷ rồi tân gia hồng phát giống như rồng gặp nước vậy!

Tôi ghé mấy tiệm bán đồ phụ tùng đồng hồ ở gần Chợ Củ, mua ít đồ xong tôi đi thẳng đến trường học luôn. Chiều về, tan trường tôi lấy xe chạy thẳng về bến đò Long Kiển để qua sông về tiệm sửa đồng hồ. Tôi dựng xe, bước vào tiệm và đưa cho anh Ba những gì ảnh nhờ tôi mua sáng nay. Tôi mới vừa ngồi xuống thì chợt thấy người con gái hồi sáng tôi làm dơ quần cổ cổ cũng có mặt trong tiệm. Nàng đang nói chuyện với bà chủ nhà và coi có vẽ thân thiện lắm. Bây giờ tôi mới có dịp nhìn nàng rõ hơn, nàng cũng bình thường như bao nhiêu người con gái khác. Chiếc áo bà ba với mái tóc dài xỏa ngang lưng. Sáng nay tôi bị người ta xô đẩy đụng vào nàng, bây giờ thì gặp nàng ở đây, tôi muốn nhào vô làm quen với nàng ngay. Nhưng tôi không biết mình phải bắt đầu làm sao, nói gì? Tồi đành quay qua hỏi anh Ba:

- Cái cô kia là ai vậy anh Ba?
- Cháu bà chủ nhà đó.
- Có phải cái cô thợ may mà sang nay mới vô đó không?
- Ừ, sao hôm nay chú hỏi tui chi kỷ vậy?
- Thì thấy lạ hỏi thôi, anh biết nhỏ tên gì hông?
- Nhị.

Anh Ba người thật thà, hiền lắm, nhưng có cái bịnh nặng tai, cũng vì vậy mà anh sinh ra cái tật nói lớn tiếng, cái gì cũng nói như la làng lên. Người con gái đang nói chuyện với bà Ða nghe tiếng Nhị liền quay qua chổ tôi đang ngồi, nàng liếc mắt nhìn tôi một thoáng rồi quay đi. Tôi quay qua anh Ba nói nhỏ: “La gì to giữ vậy cha nội.“ “Hả, chú hỏi tui cái gì?” Ổng lại la lên nữa, khổ quá! Người con gái lại quay về phía tôi, xong đi thẳng ra cửa tiệm về bên tiệm may luôn. Ông nầy ổng phá bể mánh tôi rồi, nhưng tôi đâu có dám nói lớn nói nhỏ gì ổng được đâu, ổng là ông thầy của tôi mà! Tôi phụ anh Ba chuì dầu cái đồng hồ xong tôi lấy xe ra về. Khi qua ngang tiệm may tôi cố liếc vô nhìn nhưng không thấy bóng dáng nàng đâu hết.

Ra tới bến đò Long Kiển trời đã ngã bóng về chiều. Nước sông đang lên, mang theo lục bình, rác rến đua nhau chạy về miệt cầu Rạch Ông. Cảnh người nhộn nhịp của chợ chờm hởm buổi sáng bây giờ đã vắng vẽ chỉ còn lại mấy con đò nằm trên bến đợi khách sang sông. Tôi bước xuống chiếc xuồng con, cái máy đuôi tôm vừa nổ tạch tạch xong là chiếc xuồng cũng sắp đưa chúng tôi ra giữa giòng sông. Nhìn những đám lục bình trôi vội vàng trên sông sao tôi lại nhớ ánh mắt và mái tóc xỏa ngang lưng của Nhị. Nhưng rồi những con tóan và hình ảnh những bài vỡ của ngày mai lại xâm chiếm suy nghỉ của tôi. Ở cái tuổi nầy tôi cũng biết mộng mơ rồi, có những lúc đứng trước những bóng hồng lòng tôi cũng biết băng khoăn hồi hộp, ước mơ được diều nhau đi dưới những hàng me xanh mát, hay nắm tay nhau đi bên cạnh bờ sông trong những buổi chiều tắt nắng. Nhưng mà thật tế vẫn là thật tế, những bài vở, những kỳ thi và những lo toan của cuộc đời vẫn luôn hiện hữu trong tâm tư của người học sinh thời loạn.

Những tháng ngày cuối của năm lớp mười hai tôi ít xuống tiệm sửa đồng hồ anh Ba. Mỗi ngày sau bửa ăn tối tôi thường nằm trong căn phòng nhỏ ôn bài cho kỳ thi sắp tới, thỉnh thoảng tôi ghé tiệm anh Ba để mua đồ phụ tùng dùm ảnh. Mỗi lần ghé tiệm sửa đồng hồ tôi thường qua tiệm may của vợ anh Ba chơi. Ngày xưa ít khi tôi vào cái tiệm may nầy đâu, nhưng từ ngày có người thợ may mới tôi lại thường qua chơi. Riết rồi tôi cũng làm quen được với người thợ may mới nầy. Nhà Nhị ở tận ngã ba Cây Thị, Gò Vấp, xa quá nên Nhị ở trú tại tiệm may vợ chồng anh Ba.

- Sao mấy nay không thấy anh xuống sửa đồng hồ? Nhị hỏi.
- Anh đang học thi nên không có thì giờ nữa. Hôm nào Nhị về trên nhà cho anh đi theo với được không?
- Thôi, anh lo học thi đi, theo em về trên đó làm gì.
- Anh muốn biết chổ nhà Nhị ở mà.
- Không được đâu, má em biết thì chết em đó.

Quen biết Nhị mấy tháng rồi mà tôi không dám hẹn hò rủ Nhị đi chơi, có lẽ tôi sợ gia đình bà Ða biết, rồi sẽ đến tai gia đình tôi, và nhất là mẹ tôi. Tôi sợ bao nhiêu công lao Mẹ tôi dành cho tôi mà kỳ thi Tú Taì nầy không đậu thì chắc khổ lắm. Cho nên mối tình thầm kín của Nhị có lẽ chỉ có tôi và Nhị biết thôi. Còn hai tháng nữa là ngày thi, lúc nầy tôi tự cắm trại một trăm phần trăm, không còn lên xuống tiệm sửa đồng hồ và cũng không có thì giờ gặp Nhị nữa. Và kỳ thi đó tôi đã đỗ đạt. Ngày đi coi kết quả tôi âm thầm ra đi một mình, khi biết đã đậu tôi vội vàng về báo cho mẹ và anh chị tôi biết rồi chạy xuống tiệm may tìm Nhị. Trên đường đi tôi nghĩ chắc Nhị sẽ vui thật nhiều khi biết tôi đỗ kỳ nầy. Có lần tôi nhớ Nhị nói “Anh rán thi đậu đi để khỏi bị xa em. Mấy người thi rớt đi lính hết, xa lắm biết làm sao gặp.” Mọi ngày con đò Long Kiển chạy lẹ lắm, sao hôm nay tôi thấy nó chậm quá. Qua bên kia bờ tôi liền chạy như bay vào tiệm may của vợ chồng anh Ba, mọi người vẫn còn đó nhưng sao không thấy Nhị. Tôi hỏi anh Ba thì biết nay Nhị không còn ở và may ở đây nữa. Tôi dấu trong tâm tư một cảm giác thật buồn, những hớn hở vui mừng lúc trước bây giờ chợt bay mất. Tôi hỏi nữa thì mới biết nhà của Má Nhị trên Gò Vấp bị hỏa hoạn cháy thành than rồi. Nhị phải về lại trên đó để giúp đở Má Nhị, tôi nghe thấy buồn cho Nhị và cũng thấy đở lo. Những tháng ngày mệt mỏi học thi bây giờ đã qua rồi tôi thấy mình thật vui đời, không còn bận bịu gì nữa, tôi đi tìm Nhị. Gò Vấp thì rộng lớn, chứ ngã ba Cây Thị thì có là bao nhiêu, tôi nghĩ như vậy. Và tôi đã đến ngã ba Cây Thị, anh Ba nói Nhị may cho một tiệm may nào đó ở ngã ba Cây Thị, tiệm nào tôi đâu có biết, vậy là tiệm may nào trên ngã ba Cây Thị tôi cũng lò đầu vào xem hết, cuối cùng tôi cũng tìm ra được Nhị. Nhị rất ngạc nhiên, nhưng cũng rất vui mừng khi biết tôi thi đậu. Từ buổi hôm đó tôi không còn sợ gia đình bà Ða biết nữa, và cũng từ buổi hôm đó tôi và Nhị thật vui bên nhau. Sau ngày tôi vào đại học, những ngày cuối tuần tôi thường lên thăm Nhị. Nhị may cho tôi một bộ đồ bà ba. Có những ngày đẹp trời tôi đưa Nhị dạo chơi trong Thảo Cầm Viên. Mỗi lần lên thăm Nhị ít khi nào tôi gặp người gia đình Nhị lắm. Tôi hỏi: ”Ba em đâu?” Nhị nói rằng: “Ba đi bán muối rồi, nhà chỉ có Má và em thôi.” Có những buổi chiều tôi ngồi trên đi-vân nhìn Nhị khâu áo, những tiếng mưa rơi lách tách trên mái hiên, tôi thấy cuộc đời thật hạnh phúc. Rồi tôi lại ngồi bên em, những cánh tay cuộn tròn với nhau, tôi nghe mùi thơm của tóc và ngoài sân hột mưa vẫn rơi.

Thời gian trôi qua, mỗi ngày thứ Sáu ra khỏi trường ÐH Khoa Học tôi chạy lên ngã ba Cây Thị thăm Nhị. Nhưng rồi chiến tranh đến ngày gay cấn, khắp bốn vùng chiến thuật khói lữa điêu tàn. Và rồi tháng Tư cũng đến, Sài Gòn nằm trong hổn loạn, trường trại đều đóng cửa, mọi người nhôn nháo chạy tứ tung. Tôi cũng ham vui và nghĩ rằng cơ hội để con chim sỗ lồng bay xa tìm hiểu và khám phá. Nhưng ra đi bỏ lại Nhị tôi thấy không được, buồn lắm, cho nên vào giờ chót, hay là cái giờ thứ 25 tôi chạy lên ngã ba Cây Thị tìm Nhị.

- Anh đang tìm đường đi ra nước ngoài đó, em đi với anh nhe.
- Í, không được đâu, còn Má em bỏ lại đây một mình sao?
- Thì em nói Má đi chung luôn.
- Không được, Má em không đi đâu.
- Sao vậy, sao không đi. Người ta đi đầy trời có sao đâu.
- Nhưng mà Má không đi được. Anh đi một mình đi nha.
- Ba chết rồi, chỉ còn có em và Má thôi, anh sẽ dẫn em và Má đi luôn.
- Em nói không được đâu mà, anh đi một mình đi.
- Nếu em không đi thì anh không đi đâu, em đi nhe.

Tôi năng nỉ và nói hết nước miếng nhưng cuối cùng Nhị vẫn nhất quyết ở lại. Hôm đó trời tháng Tư không nhiều mây, tôi ngồi chơi với Nhị cả buổi sáng, những ngôi làng xa xa ngoài Gò Vấp tiếng súng nỗ đì đùng. Nhà chỉ có hai mẹ con nhưng sao tôi không thấy Má Nhị đâu hết, có lẽ bà còn đi làm chăng. Những lời thắm thiết tôi đã trao cho Nhị, cuối cùng Nhị đi bộ cùng tôi qua một cái gò để ra bến xe Cây Thị. Tôi nói với Nhị nếu Nhị không đi tôi sẽ không đi, nhưng hình như trong lòng tôi đã quyết định. Tôi bước đi bên cạnh Nhị, những bước chân thật buồn, tôi sợ có lẽ từ đây sẽ cách xa ngàn dậm cho nên tôi không muốn đi mau. Tôi muốn níu kéo thời gian lại để được gần Nhị thêm vài giờ, nhưng rồi tôi sợ bị trể chuyến xe. Con đường từ nhà ra bải xe cỏ may ngập lối đi, những bông cỏ may đan đầy ống quần của tôi và Nhị, mà sao nó không đan hai tôi lại luôn! Tôi lên chiếc xe đò để trở về Saì Gòn, Nhị đứng đó nhìn tôi, vẫy tay chào. Rồi chiếc xe từ từ lăng bánh, hình bóng của Nhị xa dần, xa dần trong gió buị.

Hai ngày sau tôi lên một chiếc tàu Hải Quân rời Căn Cứ Chuyển Vận Kho 18 lúc 20:10 chiều ngày 29 tháng Tư. Và cũng từ buổi chiều hôm ấy tôi bôn ba bên xứ người. Gia đình và người yêu đã là xa xí. Mãi đến hai năm sau tôi mới nhận lá thư đầu tiên. Và tôi mới biết Ba Nhị cũng không đi “bán muối”, ngoài ra Nhị còn một người chị nữa, nay đã về đoàn tụ, Những thắc mắc tại sao trong những ngày bom đạn Má Nhị không có ở nhà và tại sao Má Nhị quyết định không cho Nhị đi với tôi bây giờ tôi mới hiểu. Và rồi những lá thư kế tiếp tôi biết Nhị bây giờ đã lập gia đình với một cán bộ miền Bắc. Vậy là không còn trông đợi gì nữa. Tôi vào trường và tìm quên lãng bên những thằng bạn “mồ côi” như tôi.

Ðến nay đã hai mươi lăm năm qua rồi, hai mươi lăm năm xa nhà xa quê hương, hôm nay tôi trở lại. Tôi muốn tìm lại dấu chân ngày xưa, những kỷ niệm thật êm đềm mà tôi gói gắm mang theo. Con đò Long Kiển đưa tôi đến chợ chờm hởm Tân Qui, và bến xe Cây Thị bây giờ vẫn còn đó, tuy có một ít nhiều thay đổi, nhưng Nhị không còn ở ngã ba Cây Thị nữa.

Tôi theo đoàn xe du lịch đi về Ban Mê Thuộc, du lịch cao nguyên.

Tôi đang mơ màng thì đoàn người trở lại xe sau khi ăn sáng. Những tiếng động đã đánh thức tôi dậy, tôi vừa nhìn ra cửa sổ xe thì: Mía ghimmm đây, mía ghimmm đây… rồi chiếc xe từ từ lăng bánh. Hơn một tiếng đồng hồ sau xe đã đến Gia kiệm, ngôi nhà thờ Thiên Chúa giáo ngày nào vẫn nằm sừng sững bên mặt đường. Hai bên đường những líp thuốc lào được phơi ngay hàng thẳng lối, những quần xanh áo trắng kéo nhau đến trường. Từ đây xe chạy mãi về hướng cao nguyên, qua con sông La Ngà rồi Ðịnh Quán với ba hòn đá chồng, xa xa lên nữa là ngã ba Bão Lộc, và rồi cuối cùng đoàn xe cũng vượt bao nhiêu đèo cao để đến Ban Mê Thuộc. Ở đây du khách đi chơi tứ phía, cởi voi, cởi ngựa, v.v, tôi đứng ngắm những cảnh hùng vĩ của núi đồi cao nguyên mà nhớ lại quê tôi. Những ngày kế tiếp tôi vào thành phố để tìm người anh, anh Ty, ngày xưa người cùng làng tôi và sau này anh lên dạy học ở đây. Cũng mấy mươi năm rồi mới gặp lại, anh nói thao thao bất tuyệt về những này sống chung ở chợ Cây Quéo, Sài Gòn. Rồi anh Ty còn cho tôi biết nữa là anh Ba, người thầy dạy sửa đồng hồ cho tôi cũng ở Ban Mê Thuộc nầy. Vậy là không hẹn mà gặp, tôi tìm đến gặp anh Ba. Lâu rồi ai mà không thay đổi, tôi gặp anh Ba trong ngỡ ngàng và nếu không giới thiệu có lẽ anh cũng không nhìn ra tôi. Hôm nay người xưa lại gặp nhau đây, anh Ba dẫn tôi đi thăm rừng cà phê của ảnh và ảnh kể cho tôi nghe một chuyện:

- Chú vê đây để tìm một người phải không?
- Tìm ai đâu, tui chỉ đi du lịch lên đây chơi, và biết anh Ty ở đây, tui tìm tới thăm rồi lòi ra anh đó chớ tìm ai.
- Thiệt không?
- Nữa, đã nói như vậy rồi mà.
- Ðược, nếu như vậy thì ngày mai chú trở lại đây gặp tui nghe hông.
- Cái anh nầy có cái bịnh nặng tai, sinh ra cái tật nói lớn tiếng, rồi mấy năm không gặp lại sinh thêm cái tật ấp ấp mỡ mỡ nầy nữa. Có gì thì nói hụych tẹt mẹ nó ra đi.
- Không, bây giờ tối rồi, ngày mai chú trở lại đi.

Ngày hôm sau tôi trở lại, anh Ba đẫn tôi đến một cái tiệm tạp hóa nọ, anh không nói cho tôi biết gì về chuyến đì nầy. Ðến nơi anh Ba nói: “Ðó, cái tiệm đó có người chú muốn gặp đó. Tui sẽ đợi chú ngoài đầu ngõ kia.” Thế rồi anh đi, bỏ một mình tôi đứng đó, đến đây rồi tôi phải vào cho biết. Trời nắng quá ,tôi đeo đôi kiến râm và bước vào cửa tiệm tạp hóa, một thiếu phụ đứng tuổi đang ngồi trông nôm cửa tiệm bên trong, bên ngoài là một người thiếu nữ cỡ tuổi đôi mươi. Mới vừa thoáng nhìn người thiếu nữ tôi giựt mình và súyt la lên. Trước mắt tôi là Nhị của hai mươi lăm năm về trước! Tôi không tin con mắt của tôi, Nhị không còn trẻ như vậy đâu, nhưng sao giống qúa! Tôi hỏi người thiếu nữ: “Cháu tên gì?” “Dạ, cháu tên Vân.” “Vậy má cháu tên gì?” “Dạ, Nhị.” Tôi bước vào bên trong để mua một ít đồ dùng, đứng trước người thiếu phụ, tôi hỏi:

- Chào cô, cô về buôn bán đây lâu chưa cô?
- Dạ, từ năm 75 tới giờ anh. Anh người ở đâu, hình như không phải ở vùng nầy đâu. Anh tên gì?
- Dạ, tui người nơi xa đến đây thăm chơi, tên tui là Vân. Chị có quen ai tên Vân không?
- Vân, à có, nhưng lâu rồi không biết ảnh ở đâu.

Người thiếu phụ nhìn tôi rồi quay qua người con gái:

- Vân, con vô gọi ba về ăn cơm đi con.

Ðúng rồi, đây là Nhị, giọng nói đó, khuôn mặt đó, tuy thay đổi nhiều nhưng làm sao tôi quên được! Nhưng buồn thay, nàng không nhìn ra tôi được! Tôi bước ra bên ngoài và mua năm ba viên kẹo. Tôi viết lên miếng giấy nhỏ vài lời và gọi cô thiếu nữ lại, đưa cho cô tờ giấy gói một nửa viên kẹo bảo cô giao dùm cho má cô, rồi tôi bước ra cửa tiệm đi về phía anh Ba đang đợi.

Một lát sau tôi đã đi gần khuất bóng, tôi quay lại thì thấy người thiếu phụ đứng ngóng theo.

Người con gái hỏi: “Chú ấy nói cái gì với Má vậy?” Người thiếu phụ không trả lời mà chỉ đưa tờ giấy gói nửa viên kẹo cho cô con gái:

“Hai mươi lăm năm về trước, ngã ba Cây Thị, có hai người hôn nhau và cắn vỡ viên kẹo cho mỗi người mỗi nửa.”

"Tên của con là tên của người ấy." Người thiếu phụ nói nhỏ rồi bước vào bên trong.

=========================== Hết =======================
Đồng Sa Băng
2/2005

antra
02/25/2005, 01:24 AM
Hay quá chú ĐSB ơi. Hình như tình naò dang dở cuñg đẹp hết đó. Câu chuyện của chú làm hht nhớ lại cô bạn tên Trương thị Ba Nhị , có người chị tên Trương thị Thoại Nhi , chú có quen không vậy ? hht muốn tìm lại bạn thất lạc hơn 30 năm nay. Nếu ai biết chỉ giùm nha. Rồi ngay ngã ba cây thị, xích lên 1 chút hồi đó có cái nghĩa địa, phía trong là nhà của ngươì bà con hht đó. Mấy baì văn này chắc phải gom lại ra tờ báo QN net dư sức cạnh tranh với "phố ảo tình chân" của bilu dán trên kia .

doankiem
02/25/2005, 04:38 AM
Ước gì chú DSB có thiệt nhiều Người Xưa.... :D :D để QN.net có thêm nhiều truyện
Mấy nhà... bên phố ảo tình chân
làm sao sánh với Phố Ảo tình quê của mấy anh mấy chú nhà mình này được chị Hai
Em có vô chơi bên đó hai năm trước. Chán phèo

nước mặn
02/25/2005, 05:10 AM
M
...
- Tên của con là tên của người đó đó. Người thiếu phụ nói nhỏ rồi bước vào bên trong.

=========================== Hết =======================
Đồng Sa Băng
2/2005

"Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời
Ái ân lạnh lẽo của chồng tôi.
... " - ttkh
Chồng cán bộ biết được đánh "chít". Lỗi hoàn toàn do DSB đó nghen :grin:

IceMan
02/25/2005, 05:47 AM
Hay quá chú ĐSB ơi. Hình như tình naò dang dở cuñg đẹp hết đó. Câu chuyện của chú làm hht nhớ lại cô bạn tên Trương thị Ba Nhị , có người chị tên Trương thị Thoại Nhi , chú có quen không vậy ? hht muốn tìm lại bạn thất lạc hơn 30 năm nay. Nếu ai biết chỉ giùm nha. Rồi ngay ngã ba cây thị, xích lên 1 chút hồi đó có cái nghĩa địa, phía trong là nhà của ngươì bà con hht đó. Mấy baì văn này chắc phải gom lại ra tờ báo QN net dư sức cạnh tranh với "phố ảo tình chân" của bilu dán trên kia .

Ủa chị Hai cũng nhớ Ngã 3 cây thị hả....Cái nghĩa địa đó có phải nằm trên đường Thiệu Trị không? Sau năm 80 ở khu nầy có người QN mở tiệm ram nướng cũng ngon lắm

Chú DSB ơi....sau nầy khu Cây Quéo là khu "Kỹ nghệ" lắp ráp xe đạp đua của Sài thành đó

antra
02/25/2005, 05:49 AM
ĐK dzô đó lấy nickname gì dzậy? Sao lại chán pheò ? Mấy chị GL nghe được kéo qua đây là chít ĐK đó nha.
Baì văn Ngươì Xưa rồi Bên Kia sông của anh "Cu Hai Ta" , hht đã tiển lựa copy để dành mai mốt đủ số baì in thành sách bán kiếm tiền gây quỹ. Coi bộ sắp giaù tới nơi rồi đó nha . Ai muốn ké không ?

DongSaBang
02/25/2005, 06:18 AM
Hay quá chú ĐSB ơi. Hình như tình naò dang dở cuñg đẹp hết đó. Câu chuyện của chú làm hht nhớ lại cô bạn tên Trương thị Ba Nhị , có người chị tên Trương thị Thoại Nhi , chú có quen không vậy ? hht muốn tìm lại bạn thất lạc hơn 30 năm nay. Nếu ai biết chỉ giùm nha. Rồi ngay ngã ba cây thị, xích lên 1 chút hồi đó có cái nghĩa địa, phía trong là nhà của ngươì bà con hht đó. Mấy baì văn này chắc phải gom lại ra tờ báo QN net dư sức cạnh tranh với "phố ảo tình chân" của bilu dán trên kia .

Cám n HHT nghen. Người ta nói "tình chỉ đẹp khi còn dan dở"mà ! DSB tui không quen mấy nầy đâu, Nhị trong câu truyện nầy là P. T. Nhị đó! Cái nghĩa địa mà hht nói đó là cái nghĩa địa bên cạnh bến xe mà ngày xưa tui vẫy tay chào người xưa đó! wow, dzui hả.

NM - DSB vô tội nghen, đừng oánh tui à. :D

"sau nầy khu Cây Quéo là khu "Kỹ nghệ" lắp ráp xe đạp đua của Sài thành đó"
IM- khu nầy có nhiều dân quảng Ngãi lắm đó.

Thanks All for reading.

antra
02/25/2005, 06:41 AM
Dạ cái nghiã địa đó bây giờ đã bị làm sạch cỏ san bằng . Căn nhà vẫn còn đó, lần hht về VN đầu tiên năm 99 ở ngay ngõ hẻm đường Phan văn Trị.
Đọc văn chú tưởng đâu Ba Nhị, mừng húm ! Nhưng lại nghĩ thầm, bạn mình thơì đó còn nhỏ xíu, làm sao chú ĐSB mê được. (nếu bây giờ thì có thể "tạm" :wub: )
Phố xá hồi đó hiu quạnh, nhiề u dãi đất bỏ không. Bây giờ chằng chịt không có lối đi.

IM, nhà đó là nhà của ngươì bà con chị 2. Nhớ hồi đó thỉnh thoảng ba chở bằng xe hơi xuống đó thăm bà con. Xe hơi loại xe thùng đằng sau. Đi ngang qua nghiã địa tối thui, mấy chị em ngồi sau phải nhắm mắt, níu chặt lấy nhau, và tụt xuống bệt dưới sàng xe, sợ ma thò tay kéo lưng. Ngày đó cứ chê bà con, hết chỗ mua nhà, mua chi khu đó, dễ sợ. Vậy mà cũng nhờ khu đó mới giấu được vàng, mới có tiền cheò ghe để giờ này ngồi đây ôn kỷ niệm đó nha. Giờ trở về SG, khu ngã bảy, nhà đã bị lấy. Chỉ còn Cây Thị là nơi ẩn náu thấm tình bà con.

DongSaBang
02/25/2005, 07:47 AM
Dạ cái nghiã địa đó bây giờ đã bị làm sạch cỏ san bằng . Căn nhà vẫn còn đó, lần hht về VN đầu tiên năm 99 ở ngay ngõ hẻm đường Phan văn Trị.
...
Phố xá hồi đó hiu quạnh, nhiề u dãi đất bỏ không. Bây giờ chằng chịt không có lối đi.

.... Chỉ còn Cây Thị là nơi ẩn náu thấm tình bà con.

HHT nớ giỏi thiệt! Bây giờ tui nhớ lại con đường Phan Văn Trị rồi, nó đi ngang qua khu ngĩa địa đó và bến xe cũng nằm bên cạnh nhĩa địa đó. Ngày xưa khu nầy vắng vẽ lắm, đất ruộng còn nhiều. Phía sau nghĩa địa là đám củ mì. Từ ngã ba Cây Thị đi xuống là rạp hát Đông Nhì, không biết giờ còn không?

Sài Gòn thay đổi nhiều quá!

antra
02/25/2005, 08:08 AM
Hồi đó đi chơi 1 cây, hổng nhớ sao được chú ĐSB !
Qua cầu bông coi chừng rớt xuống sông ướt cái quần nylon là đi ngang qua trường "Lười Và Dốt" :tongue: , rồi đến Lăng Ông bà Chiểu , ngang qua bệnh viện dã chiế'n Nguyễn Thái Học tiến về đừờng Nơ Trang Long, qua rạp hát Đại Đồng rồi qua vaì ngã tư xong quẹo trái vô Phan Văn Trị. Khúc đó là đồng không mông quạnh, bắt đầu sợ ma. Thôi hổng kể nữa đâu. Đang ngồi 1 mình chờ ngườì tơ'i rước dzìa. Sợ lúm !

Cổ Lũy
02/25/2005, 09:21 AM
Hồi đó đi chơi 1 cây, hổng nhớ sao được chú ĐSB !
Qua cầu bông coi chừng rớt xuống sông ướt cái quần nylon là đi ngang qua trường "Lười Và Dốt" :tongue: , rồi đến Lăng Ông bà Chiểu , ngang qua bệnh viện dã chiế'n Nguyễn Thái Học tiến về đừờng Nơ Trang Long, qua rạp hát Đại Đồng rồi qua vaì ngã tư xong quẹo trái vô Phan Văn Trị. Khúc đó là đồng không mông quạnh, bắt đầu sợ ma. Thôi hổng kể nữa đâu. Đang ngồi 1 mình chờ ngườì tơ'i rước dzìa. Sợ lúm !

Chị Hai:
Bộ đi Lăng Ông xin xăm quẻ tình duyên sao rành khu này quá vậy? BV chị Hai nói là Nguyễn Văn Học . Ngã tư trên đó là Lê Quang Định /Nơ trang Long bán gà vịt quay ngon lém.

Chú DSB:
Chuyện hay quá ! Không biết sau khi chú đi rồi, cô đó cất nửa viên kẹo kia ở đâu? Vậy là kỳ này hoàn toàn phục hồi công lực rồi hả Chú?
À, mà thời đó sao dám có đường Nguyễn tất Thành vậy Chú? Ý chú là Trịnh Minh Thế?

CL

DongSaBang
02/25/2005, 10:39 AM
Chị Hai:
Bộ đi Lăng Ông xin xăm quẻ tình duyên sao rành khu này quá vậy? BV chị Hai nói là Nguyễn Văn Học . Ngã tư trên đó là Lê Quang Định /Nơ trang Long bán gà vịt quay ngon lém.

Chú DSB:
Chuyện hay quá ! Không biết sau khi chú đi rồi, cô đó cất nửa viên kẹo kia ở đâu? Vậy là kỳ này hoàn toàn phục hồi công lực rồi hả Chú?
À, mà thời đó sao dám có đường Nguyễn tất Thành vậy Chú? Ý chú là Trịnh Minh Thế?

CL

CL - Đúng rồi, hồi đó làm gì có Nguyễn Tất Thành, con đường mang tên ông tướng đó đó. Quên để dấu ngoặc cho bà con rõ. Để DSB tui sửa lại nghen, còn chuyện nữa viên kẹo đó chắt đợi 25 năm sau về lên thăm, viết lại câu chuyện khác hả !:D

DongSaBang
02/25/2005, 10:52 AM
Hồi đó đi chơi 1 cây, hổng nhớ sao được chú ĐSB !
Qua cầu bông coi chừng rớt xuống sông ướt cái quần nylon là đi ngang qua trường "Lười Và Dốt" :tongue: , rồi đến Lăng Ông bà Chiểu , ngang qua bệnh viện dã chiế'n Nguyễn Thái Học tiến về đừờng Nơ Trang Long, qua rạp hát Đại Đồng rồi qua vaì ngã tư xong quẹo trái vô Phan Văn Trị. Khúc đó là đồng không mông quạnh, bắt đầu sợ ma. Thôi hổng kể nữa đâu. Đang ngồi 1 mình chờ ngườì tơ'i rước dzìa. Sợ lúm !

Chời ơi, hht mà nói như vầy thì coi chừng mấy cô trong đây kiện tới nơi đó nghe hông. Vậy thì bên cạnh Lăng Ông có cái trường Nữ "Lười Và Dốt" đó hạ !

Đi tới Lăng Ông quẹo trái vào Đại Lộ Chi Lăng, xuống gặp trường Đạt Đức, hồ tắm Chi Lăng, tui nhảy xuống tắm cắm cái đầu thẳng băng xuống nền xi măng đáy hồ bây giờ còn đau ! Đi thẳng trên con ĐL Chi Lăng sẽ gặp đường Nguyễn Huệ, quẹo trái vào Nguyễn Huệ đi một khúc trước đến chùa gì Quang đó là cái quán Mì Quảng do người Quảng Nôm lòm chủ, tuần nào tui cũng ngồi ăn trong đó. Ngon lắm!

NGUYEN Khoi
02/27/2005, 12:39 PM
MNăm đó tôi vào lớp mười hai trường Văn Học, Saì Gòn, ngồi nghe Nguyên Sa nói về người Saì Gòn mà cười muốn bể bụng.
=========================== Hết =======================
Đồng Sa Băng
2/2005
Chú DSB à,

Cũng năm nào đó mới vào Saigòn được khoãng một thàng thì tui cũng vô ngồi trong lớp 12 Văn Học nghe ông Nguyên Sa kễ chuyện về thời ỗng sống ỡ Montpelier... mấy ông sinh viên ăn cắp vit về làm tiết canh , làm tui thèm thuồng, thấy sao đời sinh viên bên Tây đep qúa!
Giờ thì tui không còn nhớ ra được hồi đó mình học ỗng môn gì?.
Chú DSB có còn nhớ ra không?

Ngoài ra còn có nhạc sỹ Phạm Mạnh Cương dạy Đạo Đức Học, vừa dạy vừa xem đồng hồ sợ trễ giờ chơi nhạc phòng trà, Tivi
Rồi còn một ông thầy người Huế lùn lùn, day cái gì thì tui cũng quên rồi, tên ỗng tui cũng quên luôn, chĩ còn nhớ là bắt gặp thầy trong sân Tao Đàn có cô học trò cùng lớp tui ngồi trên đùi thầy rất tình tự. Hôm sau vào lớp ỗng cứ tránh nhìn tui vì mét cỡ...

DongSaBang
02/27/2005, 01:01 PM
Chú DSB à,

Cũng năm nào đó mới vào Saigòn được khoãng một thàng thì tui cũng vô ngồi trong lớp 12 Văn Học nghe ông Nguyên Sa kễ chuyện về thời ỗng sống ỡ Montpelier... mấy ông sinh viên ăn cắp vit về làm tiết canh , làm tui thèm thuồng, thấy sao đời sinh viên bên Tây đep qúa!
Giờ thì tui không còn nhớ ra được hồi đó mình học ỗng môn gì?.
Chú DSB có còn nhớ ra không?

Ngoài ra còn có nhạc sỹ Phạm Mạnh Cương dạy Đạo Đức Học, vừa dạy vừa xem đồng hồ sợ trễ giờ chơi nhạc phòng trà, Tivi
Rồi còn một ông thầy người Huế lùn lùn, day cái gì thì tui cũng quên rồi, tên ỗng tui cũng quên luôn, chĩ còn nhớ là bắt gặp thầy trong sân Tao Đàn có cô học trò cùng lớp tui ngồi trên đùi thầy rất tình tự. Hôm sau vào lớp ỗng cứ tránh nhìn tui vì mét cỡ...

Ồ NK cũng học VH hả! Mà NK học năm nào nhớ không? Có học 12 B5 không? Nguyên Sa là hiệu trưởng và là chủ trường Văn Học đó. Ổng thầu môn Triết Học của trường nầy.

Hồi đó có thầy Nguyễn Thông Minh dạy Giải Tích; Đinh Đức Mậu, Đặng Văn Định dạy Hình Học cổ điển. Có lẽ người mà NK nói là ĐĐM chắc? Hồi đó NK không sợ bị thầy "trù" sao mà dám "rình" chuyện của ổng vậy!

Cổ Lũy
02/27/2005, 01:49 PM
Đinh Đức Mậu nhớ là có viết sách toán mà, phải không Chú DSB? Còn mấy tay Lý hóa như Nguyễn Thanh Khuyến, Hà Ngọc Bích....Toán như Cù Ân Hưng...v.v..sau này đi đâu , không nghe tên tuổi nữa hén.

Chu Phạm Ngọc Sơn sau còn tham gia hội trí thức....rồi hình như cũng "chìm vào quên lãng" luôn.

DongSaBang
02/27/2005, 02:01 PM
CL à, Đinh Đức Mậu và Đặng Văn Định đều có viết sách toán. Hình như mấy ổng ra sách Tân Toán học thì phải. Nguyễn Thanh Khuyến và Hà Ngọc Bích hình như có dạy Văn Học. Cù Ân Hưng thì không nhớ nỗi rồi. Mấy ông nầy một thời vang bóng ở Sài Gòn, là thần tượng của biết bao học sinh, bây giờ không biết còn, mất, ở đâu? Phía trước trường Tân Văn có lớp luyện thi của Nguyễn Quốc Sũng và một người nữa tên gì gì Lộc đó tui cũng quên mất rồi. Hai ông nầy cũng khá nỗi tiếng thời đó.

nước mặn
02/27/2005, 07:04 PM
Đinh Đức Mậu có dạy toán năm thứ nhất ở Phú Thọ (hình như không có dạy lý thuyết). Nhà thầy Đ Đ M ở cổng sau trên đường Tô Hiến Thành. Cửa sau nhà ổng đối diện phòng trọ của tôi ở cư xá Hổn Hợp (Tôi ở KH nhưng nhiều lúc thuê phòng ở Lữ Gia, Hổn Hợp hay Chí Hòa). Chiều chiều đứng trên từng hai gác trọ nhìn thầy thái thịt tụi tui chọc thầy đang lấy vi phân. Ổng cưới cô học trò trẻ. Tụi tui ưa nhìn, cô ưa đi ra đi vô.
Cù an Hưng có dạy ở ĐHKH.Tôi theo nhóm nghiên cứu toán lý thuyết của ổng. Đi tới lớp hoài mà ông không có mặt chỉ thấy mấy đệ tử ruột thôi nên tôi bỏ nửa chừng.
QN.net vậy mà hay, vòng vòng một chút rồi cái gì cũng biết hết

bilu
02/27/2005, 07:43 PM
Nghe các chú, các anh nói chuyện mấy ông thầy cũ, mạn phép tọc mạch xin ké.
Em chưa được học ở KH hay BK (Phú Thọ) trước đây nhưng cũng được thọ giáo đôi lần sau này với mấy ông Võ Thế Hào, Phạm Kế Viêm, Cù An Hưng (toán), Đinh Công Hoạt (dạy Hóa). Ông Cù An Hưng chỉ có cử nhân Toán nhưng làm mưa làm gió một thời ở Tổng Hợp (KH) (trước và sau 75), ông ta giỏi nhưng mắc chứng bịnh hơi "kiêu", tùy hứng. Ông Võ Thế Hào có tiến sĩ Bỉ . Sau 75 vẫn được dạy ở Bách Khoa (Phú Thọ) vài năm, ổng đi vượt biên bị bắt nên bị cho nghỉ dạy. Còn ông Phạm Kế Viêm phải đi học tập vài năm vì trước đây ổng dạy trường sĩ quan Đà Lat. Ông VTH hay đi chung với ông
PKV. Trong 3 ông dạy toán trên thấy ông Phạm Kế Viêm rất hiền (không biết vì do được "cải tạo" mà sinh ít nói hay trước đây vẫn vậy), ông Võ Thế Hào điềm đạm, chững chạc, mô phạm...
Nhưng lại nghe các anh lớp trước kể về 1 giai thoại ông Đặng Sĩ Hỹ, nguyên hiệu trưởng trường điện tử Viễn Thông trên đường Nguyễn Trãi Quận 5, tác giả của nhiều cuốn sách toán đệ nhất cấp và điện tử (phần đông tài liệu, mạch điện tử trước đây do ông Lưu Văn A, kĩ sư Pháp, và ông Đặng Sĩ Hĩ viết), có liên quan đến ông Võ T Hào. Không biết câu chuyện này có thật hay không?
Kể rằng ông ĐSH rất thông thạo ngoại ngữ, chưa đậu tú tài I nhưng ông là tác giả của nhiều cuốn sách dạy toán (nhờ dịch thuật). Khi đi thi tú tài I, phần vấn đáp (ngày xưa phải thi vấn đáp?) gặp ông VTH làm chủ khảo. Ông VTH mới "chơi khăm" bảo ông ĐSH vẽ một điểm. Ông ĐSH chấm một điểm. Ông VTH đánh rớt. (điểm phải vẽ giao điểm của hai đường thẳng ) :D. Không biết câu chuyện này có thật hay không, hay vì người ta thấy ông ĐSH còn trẻ mà sách nào ông cũng viết nên kể chuyện "tiếu lâm".

Còn ông Đinh Công Hoạt là con mọt rượu mà ổng có trí nhớ cũng quĩ khốc thần sầu. Mấy cuốn sách đề thi ngoài Hà Nội viết, ổng chỉ đọc qua một tuần mà ổng kể, giảng vanh vách, chỉ chổ đề sai ngay trang mấy v.v... như ông Lương V. Bá (Trần Q Tuấn) nhà mình. Ổng hay đùa với cái tên của ổng. Ngày đầu tiên lên lớp, ổng viết tắt tên ổng trên bảng ĐCH. Ổng hỏi học trò có biết nghĩa là gì không? Đinh Công Hoạt? Không. Đừng Có Hỏi. Mà lỡ có Hỏi Cũng Đặng. :D :D :D

antra
02/27/2005, 11:48 PM
Cái topic này kể chuyện người xưa, nên mình kể luôn chuyện ngày xưa luôn nha. :blink:
Anh NM nè, hồi đó hht cuñg bon chen theo mấy tên Petrusky' chạy tới nhà ông ĐĐM để học luyện thi. Tú taì chưa thi mà ổng đã chuẩn bị cho học trò thi vô Bách Khoa, học chừng 1 tháng sợ quá, nghỉ luôn. Sau này ngồi bên đây, nghe bạn kể đa số mấy tên đó đều vô được BK , bà vợ của thầy là kiến trúc sư , trong nhà có nhiều hình tượng do cô nặn lắm.
bilu à , ông Phạm Kế Viêm đang bán phở ở Paris đó. Hôm naò sang Paris chi 2 dẫn đi ăn. :blink:
Chú ĐSB, ngày xưa tụi cháu hay giơñ tên trường, thuở ở QN, thấy mấy tên trường học nghề thì gọi là "cà lê mỏ lết", Chấn Hưng là Chăn Heo, Hùng Vương là Hun vợ. Cuñg vì hăng chọc mấy cái tên này mà khi đổi vô SG cháu làm tốn tiền ba má biết bao nhiêu mà kể . Nhà ở Q 10 thì đương nhiên được vô Hùng Vương không tốn đồng naò, chỉ chuyển hồ sơ thôi. Nhưng nghĩ đến chuyện viết thơ về QN, khoe bạn Nữ Trung Học là mình học ở trường "hun vợ" tụi nó cươì chết, nên cứ nằng nặc đoì vô trường khác, thế là ba má phải ma rốc tiền ra chạy trường. Bà chị họ cháu thì chuyển vô Lê văn Duyệt vì nhà ở Phan Tôn gần cầu bông. Bởi vậy cháu mới hay chọc Lười Và Dốt, kế bên còn có trường Hồ Ngọc Cẩn hỗn danh cuñg độc đáo lắm.

nước mặn
02/28/2005, 12:28 AM
Trời ơi ! cái anh BL này thông tin vô bao nhiêu nằm im trong đó hết.Tui thì như nước chảy lá môn ấy với lại dạo đó tui chỉ học qua phà, tính nghỉ học để đi nhìn sơn nữ tắm. Cha tôi khuyên cứ học rồi tự nhiên sẽ có đường cho mình đi, chế độ nào cũng vậy.
Tôi đang có chương trình học với ông VTH, chưa biết rõ mặt thầy, tự nhiên ổng thăng mất.Hồi đó thầy bị biến mất là chuyện thường nếu thời trước có ở trong quân ngũ.Tiến sĩ toán ở Belgium không có giá ở VN, phải là Sorbonne cơ !(nghèo mà còn làm sang).Đ Đ M không biết vì lý do gì (bằng cấp?) mà chỉ được giảng giải bài tập, sau đó cũng thăng luôn được thay thế bằng TS ở Nga.
CAH thì đúng như BL nói, hách lắm. Còn có một vị nữa (Tuấn?) là hai học trò sáng nhất của một ông thầy nổi danh ở KH (tôi không nhớ tên).
Nghe Lương V. Bá mới ra trường mà nổi danh ở TQT tôi có đến thọ giáo 3 tháng hè (gần cầu Trà Khúc). Học sinh đông lắm. Dạo đó ổng trắng trẻo, gầy,cao, hiền (hình như hơi hơi hách một chút thôi).

NGUYEN Khoi
02/28/2005, 04:35 AM
CL à, Đinh Đức Mậu và Đặng Văn Định đều có viết sách toán. Hình như mấy ổng ra sách Tân Toán học thì phải. Nguyễn Thanh Khuyến và Hà Ngọc Bích hình như có dạy Văn Học. .

Dạ, giờ nghe nhắc lại tên thì tui nhớ lại niên khoá 66-67 tại Văn Học có ông Đinh Đức Mậu dạy hình học, vẽ vòng tròn bằng phấn rất tròn đẹp và thầy Hà Ngọc Bịch Thầy Bích trước học ỡ Sorbonne và thầy cũng giãng ỡ Đai Hoc Khoa Hoc về Lý Hoá. Thầy Mậu (ngưòi Bắc) và thầy Bích (người Saigòn) rất nhiệt tinh.
Còn ' Cái anh thầy ' người Huế lùn mà tôi nói hình như có họ Vĩnh gì đó... thằng Mẫn bạn học tui hồi đó nó nói vỡi ỗng là nó muốn 'dwẹn cỗ ' ỗng nếu ỗng còn 'lộn xốn ' đi cua học trò...

Hồi đó triết chia ra 3 phần: Tâm Lý Học, Luận Lý Học & Đạo Dức Học. Hỗng biết tui nhớ có cond đúng không!

DongSaBang
02/28/2005, 07:07 AM
Dạ, giờ nghe nhắc lại tên thì tui nhớ lại niên khoá 66-67 tại Văn Học có ông Đinh Đức Mậu dạy hình học, vẽ vòng tròn bằng phấn rất tròn đẹp và thầy Hà Ngọc Bịch Thầy Bích trước học ỡ Sorbonne và thầy cũng giãng ỡ Đai Hoc Khoa Hoc về Lý Hoá. Thầy Mậu (ngưòi Bắc) và thầy Bích (người Saigòn) rất nhiệt tinh.
Còn ' Cái anh thầy ' người Huế lùn mà tôi nói hình như có họ Vĩnh gì đó... thằng Mẫn bạn học tui hồi đó nó nói vỡi ỗng là nó muốn 'dwẹn cỗ ' ỗng nếu ỗng còn 'lộn xốn ' đi cua học trò...

Hồi đó triết chia ra 3 phần: Tâm Lý Học, Luận Lý Học & Đạo Dức Học. Hỗng biết tui nhớ có cond đúng không!

Lâu rồi tui cũng không nhớ Triết được chia ra làm sao nữa. Nhưng anh học lớp 12 niên khóa 66-67 thì anh là đàn anh tui rồi. Còn anh nói Mẫn nào đó phải Trần Mẫn người Nghĩa Hành không? Mẫn sau nầy đi du học bên Úc?

antra
02/28/2005, 07:13 AM
Vậy là bây giờ xuống chức chú, gọi là anh DSB nghen, chứ không anh Khôi ảnh kiện đó. Rồi mai mốt ông lái đò rãnh vô đây cuñg kiện nưã . :original: :original: :original:

DongSaBang
02/28/2005, 07:18 AM
Thì tui đã gọi Đại Ca rồi đó hht :D

antra
02/28/2005, 07:27 AM
Thì cuñg tại mấy cậu TQT trong này, cứ gọi chú ĐSB, hht chân ướt chân ráo dzô đây, thấy ai gọi sao phải hùa theo gọi dzậy cho chắc ăn. Té ra bây giờ mới biết anh ĐSB còn "chẻ măng" ! Bởi vậy yeû nhiều mới bị mổ tim. Không biết anh Cu Hai Tạ đã tìm ra tông tích anh chưa vậy hén???

DongSaBang
02/28/2005, 07:33 AM
Tui hiền lắm, ai nói sao tui ngồi nghe thôi hà!:D:D không cãi đâu. Cu Hai Tạ tìm tui là ai ai mà biết, chỉ biết hổm nay ít thấy ổng vô chơi trong nầy.

antra
02/28/2005, 07:43 AM
Nghe nói "ổng" đang đi học đó. Phục mấy ngươì VN bên Mỹ thật, "già" ruì mà vẫn còn ham học.

nước mặn
02/28/2005, 08:14 AM
Anh TCH sắp về hưu rồi mà vừa đi dạy vừa đi học, đáng nể thiệt.

anmota
02/28/2005, 08:31 AM
Mỗi khi gặp một anh trộng trộng tuổi còn đi...ngoài đường -- kể cả đi học , đi làm khuya, đi tập thể dục sớm... , đi về Việt nam --- tôi thắc mắc lắm. Hỏi tại sao. Có người đã ghé vào tai , nói thật nhỏ :
---... đi -trốn- mấy -bả ...
Không biết có đúng không !
AMT

NGUYEN Khoi
02/28/2005, 08:35 AM
Lâu rồi tui cũng không nhớ Triết được chia ra làm sao nữa. Nhưng anh học lớp 12 niên khóa 66-67 thì anh là đàn anh tui rồi. Còn anh nói Mẫn nào đó phải Trần Mẫn người Nghĩa Hành không? Mẫn sau nầy đi du học bên Úc?

Chị Hai có thấy mưư đồ cũa chú DSB rõ chưa? Ỗng muốn làm vậy đễ cho mấy chị thây ỗng trẽ ra, còn tui thì thiệt thà ngu dại nên mới bị vào bây cũa ỗng rùi ! Biết lám sao đây ! Huhu

bilu
02/28/2005, 10:50 AM
Mỗi khi gặp một anh trộng trộng tuổi còn đi...ngoài đường -- kể cả đi học , đi làm khuya, đi tập thể dục sớm... , đi về Việt nam --- tôi thắc mắc lắm. Hỏi tại sao. Có người đã ghé vào tai , nói thật nhỏ :
---... đi -trốn- mấy -bả ...
Không biết có đúng không !
AMT Chú anmota làm cháu nhớ tới lúc trước, cháu có chạy qua Mission College học một lớp họa đồ (drafting) của ông "già" Tàu (trộng trộng) Đài loan. Ổng có Tiến Sĩ mechanical. Ban ngày ổng đi làm hãng, ban đêm ổng qua Mission dạy thêm. Mà ổng siêng lắm, mấy lớp tối và thứ bảy là ổng bao hết.
Và ổng cũng kể chuyện đời xưa của ổng. Ổng nói ngày xưa ổng mơ thành bác sĩ nhưng không được. Tuy vậy, trời cũng "thương" ổng, cho ổng lấy được bà vợ bác sĩ. Thứ 7, ổng ở nhà cũng không có chuyện gì làm nên đi dạy cho vui và muốn trao truyền lại những gì ổng đã học cho lớp trẻ, hậu thế... (ổng bảo vậy). Phục ổng.
Nay nghe chú, mới biết, không chừng Ổng đi trốn Bà bác sĩ (để tìm lại hương nắng ngày xưa)
:D :D :D

DongSaBang
02/28/2005, 11:09 AM
Mỗi khi gặp một anh trộng trộng tuổi còn đi...ngoài đường -- kể cả đi học , đi làm khuya, đi tập thể dục sớm... , đi về Việt nam --- tôi thắc mắc lắm. Hỏi tại sao. Có người đã ghé vào tai , nói thật nhỏ :
---... đi -trốn- mấy -bả ...
Không biết có đúng không !
AMT

Bilu ơi, Bilu có lẽ không hiểu nỗi Bác nầy đâu. Ở tận bên đó mà cũng hay ghê hén. "Trời sinh ra ta", chỉ có tui mới hiểu ổng thôi. :D:D:D

nước mặn
02/28/2005, 11:25 AM
Tôi đang nói chuyện trên phone với khách hàng mà đọc cái post của chú anmota không nhịn cười được. Thảo nào có nhiều ông xồn xồn đi bộ một mình ngoài mile square park. Vợ tui xúi tui đi theo mấy ổng cho "bổ" cái "cẻng". Cú nầy chắc phải cúp cái vụ đi bộ để đỡ mang tiếng "trốn". :laughing:

antra
03/01/2005, 12:29 AM
Chú AMT cứ tưng tửng mà nói đâu trúng đó nha. haha bây giờ cháu mới hiểu tại sao bên Mỹ già rồi còn ham học quá !
Anh Khôi à, thôi cứ tiếp tục "ngu" đi. Thường thì khi cặp bồ mấy cô khôn ngoan lựa mí anh đẹp trai, miệng mồm nói dẻo, ngọt như kẹo mạch nha nhưng khi quyết định lấy chồng chỉ lấy mấy anh "ngu ngu" thôi . Được cái này mất cái kia. Luật bù trừ mà lị . :blushing:

A tự nhiên lại nhớ đến Đoản Kiếm. Phải thiệt đi học hay trốn vợ đây ???

NGUYEN Khoi
03/01/2005, 06:39 AM
Mỗ lần tui muốn đi học thêm buối tối, bà xã tui cứ nói 'anh phãi suy nghĩ kýy đi, nếu không thi đậu thì đừng có học uỗng tiền !". Vì vậy tui đâu có còn đi học thêm được nữa...
hht à,
tui vậy mà còn ngu dại lắm!. Nhất là về tình yêu thì khờ khạo chẵng thua gì CL đâu !

antra
03/01/2005, 07:44 AM
Đừng có "no" anh K à. Càng ngờ khạo vợ càng yeû ! Anh mà khôn quá, bả nghi anh có meò đó haha

bilu
03/01/2005, 01:29 PM
Đừng có "no" anh K à. Càng ngờ khạo vợ càng yeû ! Anh mà khôn quá, bả nghi anh có meò đó haha
Anh mà khôn quá bả trốn lên net không được đó :D :D :D

(còn mấy cô trộng trộng "đi học", "ôm net" thì trốn ai hả chị 2 :D)

antra
03/02/2005, 01:18 AM
(còn mấy cô trộng trộng "đi học", "ôm net" thì trốn ai hả chị 2 )
Hổng trốn ai hết, mà để tieû tán sầu đó bilu. Phải nên khuyến khích vợ đi học, ôm net. Đúng không anh CL?

NGUYEN Khoi
03/02/2005, 12:42 PM
Hổng trốn ai hết, mà để tieû tán sầu đó bilu. Phải nên khuyến khích vợ đi học, ôm net. Đúng không anh CL?

xin phép BL ỡ đây đẽ hõi chị Hai có mối sầu gì vây? Đừng khóc huhu nha chị Hai !
Còn tui thìđã noi rùi, tui thì còn khờ khạo lắm BL à !