PDA

View Full Version : Chim Xa Rừng... ca dao



HaiTa
05/25/2005, 06:09 PM
"Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi
Chẳng thà không thấy thì thôi
(chứ) Thấy rồi mỗi đứa mỗi nơi thêm buồn..."

Có ai cảm thấy buồn khi đọc mấy dòng này không nhỉ?
ht

xì trum
05/25/2005, 07:18 PM
Thêm chử "Thấy" bằng chữ "Lấy" chắc còn buồn thêm nữa đó anh Hải :wink:
Mà sao anh Hải nhà mình lại có tâm sự này? Bộ hồi đó "đào hoa" lắm hỉ? :D

HaiTa
05/26/2005, 12:03 PM
Thay chử "Thấy" bằng chữ "Lấy" chắc còn buồn thêm nữa đó anh Hải :wink:
Mà sao anh Hải nhà mình lại có tâm sự này? Bộ hồi đó "đào hoa" lắm hỉ? :D
(Hồi đó thì dzị, mà bây giờ thì...cũng dzị, ụa nói lộn, mà hổng dzị, có ai dzại gì mà tự đốt nhà mình đâu, lâu lâu mới lỡ dzại một dzài lần thôi, hihihi !!!) :D

Đây là version mới, theo Xì Trum:

"Chim xa rừng còn thương cây nhớ cội
Người xa người tội lắm người ơi
Chẳng thà không LẤY thì thôi
(chứ) LẤY rồi HAI ĐỨA MỘT nơi cũng ... hơi... PHIỀN..."

Thay chữ "Thấy" bằng "Lấy", thấy buồn thêm cho XiTrum thiệt đó. :sweatingb
(tối nay dzìa ráng đi xà lui dzô nhà, chuẩn bị en đòn đó cưng !!!) :D

xì trum
05/26/2005, 03:20 PM
Cái này là anh Hải mượn XT làm thí dụ để kể tâm sự của ảnh đó mà :D

antra
06/19/2005, 02:33 PM
xt nè, hình như vợ xitrum là bắc kỳ phải không? Hôm nay đọc được baì này, đính chính cho sư tử Hà Đông nè.

Sư tử Hà Đông

Thoạt nghe, không ít người nghĩ rằng, trong nội dung câu thành ngữ “Sư tử Hà Đông” có điều gì đó liên can đến đất Hà Đông xưa của Việt Nam. Chuyện thực lại không phải như vậy. Chẳng ra là chuyện “râu ông nọ cắm cằm bà kia”

Số là, ở đất Vĩnh Gia bên Trung Quốc đời nhà Tống có một người đàn ông tính nết thất thường, họ Trần tên Tháo, tự là Quý Thường. Lúc còn nhỏ, Tháo rất thích chơi trò đấu kiếm và nghe kể chuyện về các anh hùng hảo hán một cách say mê, khâm phục.

Lớn lên Tháo thích lân la đến bên các chí sĩ giang hồ để học hỏi các môn võ nghệ và cùng họ ngao du nay đây mai đó. Tháo cũng tự liệt mình vào cùng một hạng với những bậc chí sĩ kia và lúc nào cũng tỏ ra sẵn lòng làm việc nghĩa, giúp bạn, cứu người.

Lạ thay vừa bước sang tuổi trung niên Trần Tháo bỗng thay tính đổi nết. Tháo chán ghét cuộc sống giang hồ và lạc vào văn chương, chữ nghĩa và lui về sống ẩn dật. Trần Tháo thường cùng Tô Thức luận bàn về bút pháp và sự thành bại của cổ kim, rất thích đạo Phật, đã từng ăn rau, ở chùa, không màng gì đến thế sự. Vợ Tháo là Liễu Thị, tính hung hãn, hay ghen. Mỗi lần Tháo mở tiệc mời khách, nếu có ca kỹ đến hát xướng mua vui thì Liễu Thị ở nhà trong, máu ghen nổi lên, lấy gậy đánh sàn sạt vào tường, gầm thét om sòm, khách không chịu nổi phải bỏ ra về. Tô Thức nhân đấy có thơ đùa Trần Tháo rằng:

Thùy tự Long Khâu cư sĩ hiền
Đàm không thuyết hữu dạ bất miên
Hốt văn Hà Đông sư tử hống
Trụ trượng lạc thủ tâm mang nhiên

Dịch nghĩa:

Ai hiền như cư sĩ đất Long Khâu
Bàn về thuyết không thuyết có của nhà Phật đêm không ngủ
Bỗng nghe sư tử Hà Đông rống lên
Gậy chống rơi khỏi tay, lòng bàng hoàng quên phắt đi hết
Câu thơ trên dựa theo câu thơ của Đỗ Phủ (nhà Đường)

Hà Đông nữ nhi thâm tính Liễu

(người con gái đất Hà Đông tên Liễu)
Tô Thức mượn chữ hà Đông để chỉ Liễu Thị, vợ Tháo. Còn sư tử hống là tiếng Phật dùng để nói về sự uy nghiêm của Phật tổ, nói giọng thuyết pháp của Phật âm thanh chấn động thế giới như sư tử gầm. nay Trần tháo thích đàm luận đạo Phật, Tô Thức bèn mượn tiếng nhà Phật để đùa, chỉ cái tính hung hãn hay ghen của Liễu Thị.

Từ tích trên, trong tiếng Việt, thành ngữ “sư tử Hà Đông” nhằm ám chỉ những người phụ nữ có tính ghen tuông dữ tợn, khi nổi máu tam bành có thể làm cho các đức ông chồng kinh hồn, táng đởm khiến bao dũng khí của giới mày râu tiêu tan thành mây khói cả.

anmota
06/19/2005, 03:12 PM
Trong " lịch sử nước Tàu" ... có bà Thạch Vưu đã để lại cách ghen như sau . (Người nào có vợ đẹp,và sợ vợ ghen, thì cả vợ và mình nên biết ):
Số là trước khi lấy được bà thì ông từng khen lao : Cô /em (sic) là người đẹp của lòng anh.
Có ông bạn quý mến hai vợ chồng có biếu một bức tranh ( La Joconde ).
Anh chàng làm người sành điệu dạo phố Tây , buộc mồm :
--- Nẫu ... đẹp quá hỉ ?
Bà Thạch Vưu , nghe đến đó bèn lặng lẽ mở cửa , mở cổng nhà đi về phía sông Trà .
Bà đi tắm?
--- Bà đi từ từ ra chỗ sông sâu nước chảy . Và biệt tăm biệt dạng từ đấy .

Mà đã hết đâu . Mỗi khi có con thuyền nào trên sông Trà , Sông Vệ , sông Trà bồng , Trà câu có chở một người đẹp nào , thì sóng nước lại nổi lên , chờ lật cho bằng được con thuyền .

( Báo hại, cái xứ của bà từ đó về sau , không có ai dám có vợ đẹp , con gái đẹp ... Còn hơn thế nữa , không còn có ai đẹp lấy một xí coi chơi cho đỡ xốn con mắt ! )
Nay thuật theo sử Tàu .
AMT