PDA

View Full Version : đến với bài viết hay



tố tâm
11/13/2005, 08:56 PM
Thơ với tình tôi ..............

--------------------------------------------------------------------------------

(Thơ sưu tầm và thơ cảm tác ...)

Anh thương yêu ! Anh vẫn nhớ hai câu thơ mà em thích nhất và cũng là tiêu chí của đời em chứ hả anh :

Em về điểm phấn to son lại
Nhạo với nhận gian một nụ cười

Mới đây em có làm hai câu thơ cảm theo ý của nhà thơ Vi Kha- người có phong cách làm thơ em rất ngưỡng mộ . Câu thơ này em tặng cho anh - '' cố nhân '' của em :

Giao mùa ....

Xuân đi Thu đến ngỡ ngàng
Trường giang hoa lá nở tàn thế thôi
Một ngày tóc bạc màu vôi
Quyển kinh gấp lại hiểu rồi Nhân Duyên
Một đời bao nỗi truân chuyên
Một chiều khoác áo xuôi thuyền tịnh như ........

Anh ơi, cho dù em ở đâu, cho dù em làm gì hay em có là ai thí đối với cuộc tình mính, em vẫn là em, vẫn yêu anh vô bờ bến, yêu anh '' cũa những ngày thơ'' vì khi đó anh còn là của em ........Anh ơi .....

Tằm chết mới hết nhả tơ
Nến kia cháy hết mới khô lệ sầu

Nhưng thật ra em chưa bao giờ khóc trước mặt anh cho dù chỉ một lần duy nhâ´t . Anh ơi, mỗi khi ta chia tay nhau, hay có chuyện buồn em đều quay lưng đi nơi khác mà khóc, hay khóc trên con đường về nhà . Lúc ấy chắc anh đâu biết đâu hả anh ......

......Nếu em khóc ai sẽ là nước mắt
Chảy cho em vơi bớt nổi ưu sầu
Nếu em đau ai sẽ là liều thuốc
Chữa cho em qua vạn cuộc bể dâu .....

Anh ơi ......Em biết những giòng tâm tư này anh sẽ chẳng bao giờ đọc, nhưng em mừng vì với em ......

........Nợ tình chưa trả cho ai
Khối tình mang xuống tuyền đài chưa tan ..........

.........lá xanh rồi lá lại vàng
Ðời người hoa nở lại tàn thế thôi ..........

Anh ơi, em mong có ngày nào đó em gặp lại anh, bằng cách nào đó, ở một nơi nào đó , em không quan trọng, nhưng em sẽ cố tìm để gặp lại anh dù ngày đó cả hai chúng ta đều tóc ngã màu vôi ......

.....Trăm năm vị một chữ '' Tình ''
Nghìn năm ôm mãi bóng hình người xưa
Tình đưa ta khuất nơi nao
Bóng chiều cánh nhạn xôn xao bay về ..........

Anh ơi, anh vẫn sống thì em còn sống, em noi theo gương anh mà sống, em se cố vượt qua khó khăn trắc trở mà sống..........Nhưng anh biết không ....

Sống mà không ánh bình minh
Sống thì phải sống nhưng không là mình ........

tố tâm
11/13/2005, 08:57 PM
Anh ơi .....

Tóc mai sợi ngắn sợi dài
Lấy nhau chẳng đặng thương hoài nghìn năm .....đó anh....

Trăm năm đủ kể một đời
Nghìn năn đủ để nói lời lãng quên
Con đường đằng đẳng không tên
Một chiều dừng bước cuối ghềnh nghe mưa ....

....Em sẽ quên được anh sau chỉ chừng nghìn năm thôi anh a, cũng đâu có lâu lắm đâu nè ..........

Ðường lên nổi nhớ chơi vơi
Ðường lên nổi nhớ có tôi có người
Tà trăng còn vẳng tiếng cười
Ðường lên nổi nhớ cút côi một mình .....

Có đôi lúc em cảm thấy mệt mỏi và chán nản khi không tìm ra lối giải thoát cho những chuyện quanh mình .....

Mệt nhoài bò mặc đời trôi
Nếm dòng vị mặn qua môi khẻ khàng
Trên cây chiếc lá úa vàng
Treo lơ trước gió biết đàng nào rơi ......

tố tâm
11/13/2005, 08:58 PM
Nghe bài hát Lỡ Hẹn mà nhớ đến :

Lỡ Chuyến Ðò Ngang của CNCD

Chia tay từng bước đoạn trường
Tình yêu vốn chuyện vô thường người ơi
Ví dầu trăm hạt mưa rơi
Ai đem đong bớt cho vơi nổi sầu

Rỉ lòng lả chả dòng châu
Xui chi trời đổ mưa ngâu đêm này
Lá lay thân phận bèo mây
Hồng nhan một kiếp đọa đày trầm luân

Cũng vì một tấm tình chung
Cho nên tình ái lạnh lùng bao năm
Ðời qua bao nổi thăng trầm
Tình đầu vụng dại yêu lầm cô liêu

Cợt đùa con tạo trớ trêu
Khiến xui tao ngộ người yêu thủa nào
Không , không khóc không lệ trào
Tình xưa đã chết thủa nào trong tôi

Ðây ánh mắt ấy bờ môi
Cung phai phím nhạt , phai phôi não nề
Trăm năm lỗi một câu thề
Gặp chi thêm chỉ tái tê tim lòng

Còn gì đâu nữa mà mong
Ðò ngang lữ khách ngóng trông mà gì
'' Cố nhân'' giả biệt chia ly
Chữ tình chữ hiếu lấy chi vẹn toàn

Miệng cười mà dạ héo hon
Còn đâu câu hẹn sắt son đá vàng
Lỡ rồi một chuyến đò ngang
Ðoạn tình đã lỡ bẻ bàng đáng cay

Ngủ đi anh giấc mộng say
Ðể quên đi hết đắng cay tình đời
Ly tan...tim óc chơi vơi
Ai vui ca hát, ai đời cô liêu .
__________________

tố tâm
11/13/2005, 08:59 PM
Nghe Chim Trắng Mồ Côi mà nhớ đến bài thơ :

Thế Là

Thế là em đã mất anh
Lệ nhòa trên má tình xanh úa màu

Thế là mưa đổ trên đầu
Sóng dâng cuồn cuộn nỗi sầu trong tim

Thế là anh đã xa em
Vui bên người mới mộng êm tháng ngày

Thế là bao nỗi đắng cay
Mình em chua xót ....trách ai bây giờ ???

Thế là hết mộng hết mơ
Tình nồng duyên thắm em chờ bấy lâu

Thế là mình đã xa nhau
Anh nào đâu biết nỗi sầu em mang

Thế là mộng ước vỡ tan
Anh vui tình mới .....nát tan lòng này

Thế là lệ thấm vai gầy
Nghe lòng chua xót đáng cay vô ngần .
__________________

tố tâm
11/13/2005, 08:59 PM
--------------------------------------------------------------------------------

Em biết ...

Cười chỉ là tiếng khóc khô ko lệ .
Vui cũng chỉ che lấp nỗii buồn 1 thoáng qua .

Đó là câu thơ mà em đọc nhiều nhất và cũng có lẽ nghĩ nhiều nhất anh ah . Đôi lúc ... ngồi ko ... hay ... khóc ... hay ... cười ... 2 câu thơ này luôn hiển hiện trong em . Có lẽ vì điều đó nên em chưa bao giờ thấy vui thật sự anh nhỉ ...

Anh luôn ...

Cười ngạo mạn trước cuộc sống vô vị .
Ôm lòng mình trong đêm tối vắng lặng .

Em hiểu anh sống nội tâm ... anh quá bình lặng ... và ... lạnh lùng ... Anh ko thể hiện buồn chán trước mặt em ... Luôn cười lớn và nói vô tư ... Có lẽ anh nghĩ em ko hiểu anh nên anh mới vậy ... Nhìn anh thế em đau lòng lắm chứ ... Em biết sau thẳm trong lòng anh luôn là nỗi buồn ... Chính vì thế ... em yêu anh nhiều hơn ... lo lắng cho anh hơn ... em luôn sợ người # làm tổn thương anh ... Nhưng hình như em nhầm anh ah ... anh mớii luôn làm người # tổn thương ...

Và em biết ...

Dù có yêu dù có nhớ .
Trái tim anh vẫn là của ai ?

Em ko dám khóc ... em sợ ... bản thân em mềm yếu ... lại tha thứ ... và ... ko quyết tâm ... Em nhận ra anh chỉ luôn yêu ... và ... sống trong quá khứ của anh ... Em mỉm cười trước nỗi đau của bản thân ...

Và ...

Thời gian qua em đã quên chính mình .
Mải mê theo dòng kí ức hư vô .

Em cũng giống anh ... lại sống trong quá khứ ... Em tự tìm lại cân bằng cho chính mình ...

Em đã hiểu ...

Sống cho hiện tại cho tương lai .
Quên đau thương để tìm đến niềm vui .

Em đã xóa bỏ tất cả những gì liên quan đến anh . Em ko phải vô tình ... ko phải là ngườii nhanh quên . Mà chỉ là em đã yêu nhầm ... Chỉ vì cứ mải mê với quá khứ ... khiến cho người # hiểu lầm em còn yêu anh ... Nhưng ko phải đâu ... với em ... anh vẫn là người em quý mến ... và ... bây giờ ... em luôn coi anh là anh trai ...

Không , không khóc không lệ trào .
Tình xưa đã chết thủa nào trong tôi .

Mong rằng ... anh luôn vui ... luôn nhớ tới em . Em sẽ luôn giúp đỡ anh trong những lúc anh cần ... Nhưng đây ko phải tình yêu đâu nhé ...