PDA

View Full Version : Thăm làng SOS tại Quảng Ngãi



xì trum
01/02/2006, 10:24 PM
Các bạn trẻ bên BOX Quảng Ngãi ở VN đã quyên góp và về thăm làng SOS (làng trẻ mồ côi ở QN) trong dịp cuối năm Dương Lịch. Cũng trong dịp này chúng tôi được thông tin về một bé gái 14 tuổi - tại xã Tịnh Phong, huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi - bị ung thư máu và đang điều trị tại Bệnh viện ung bướu Gia Định, TPHCM. Gia đình bé gái này rất nghèo.

Các bạn trẻ bên Box QN sẽ cho biết chi tiết về hoàn cảnh và hình ảnh của bé gái nay mai. Hy vọng bà con ở bên Qn.net cũng mở rộng trái tim cùng nhau hổ trợ các bạn trẻ của chúng ta trong những nghĩa cử "lá lành đùm lá rách" này. Xin bấm vào đây (http://www.ttvnol.com/Quangngai/542717/trang-3.ttvn)để biết thêm chi tiết

-xt

pepsi
01/03/2006, 04:49 AM
Thông tin này có độ chính xác không đây XT ,kẻo không lại rơi vào túi bọn lãnh đạo , xã hội CS mà cũng có làng SOS à? Ngộ quá hén !

xì trum
01/03/2006, 06:46 AM
Thông tin này bảo đảm chính xác, tui xin chịu trách nhiệm. Xã hội nào cũng có tình người hết Pepsi à, đừng có "tiêu cực" quá không hay. Công việc giống như vầy bản thân tui đã dành hơn 6 tháng nay lo vận động nhưng vì chưa thành hình nên chưa dám "thưa" lên đây vì sợ không thành rồi bị bà con "chửi" đó thôi. Bà con nào muốn ủng hộ, xin PM cho XT.

xt

anmota
01/03/2006, 09:17 AM
http://www.sos-childrensvillages.org/


http://www.soschildrensvillages.org.uk/sponsor-a-child/asian-child-sponsorship/vietnam.htm

http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/2005/10/13/SOSChildrenVillageInVietNam_Truc/

xì trum
01/03/2006, 03:51 PM
Tin cập nhật...........

http://forum.quangngai.net/attachment.php?attachmentid=1319&stc=1

xì trum
01/05/2006, 08:36 AM
9h sáng ngày 31/12/2005, các thành viên của box Quảng Ngãi gồm Boychandoi78, Hoaphan, hoa_quynh,surose,Trungpd, Curio và Tâm(em của Curio) đến thăm Trung tâm bảo trợ xã hội tỉnh Quảng Ngãi(trước đây vẫn quen gọi là làng SOS), ở (một con hẻm nào đó) trên đường Quang Trung, TP.Quảng Ngãi.
Tiếp chúng tôi tại trung tâm, Bà Cao Thị Tuyết Sa, Giám đốc trung tâm cho biết : Được thành lập từ năm 1991, Trung tâm hiện đang nuôi dạy khoảng 80 cháu, cháu nhỏ nhất khoảng một tuổi rưỡi, cháu lớn nhất cũng được 18 tuổi. Các em sẽ được nuôi ăn và cho đi học chữ, đến khi học xong phổ thông thì các em sẽ thi vào các trường Đại học, trường nghề. Ngoài giờ học, đặc biệt là vào mùa hè, các em còn được dạy về điện, cắt may ... ngay tại phòng dạy nghề của trung tâm.Trung tâm hiện cũng đang nuôi dưỡng 24 người già neo đơn. Các em mồ côi được chủ yếu được đưa vào đây bằng theo đường ''chính quyền'', nghĩa là các địa phương sẽ gởi hồ sơ lên cho Trung tâm tiếp nhận. Được biết, Quảng Ngãi hiện có khoảng 5000 trẻ mồ côi, một con số khổng lồ so với các em có may mắn được vào đây. Tuy nhiên, định hướng của Nhà nước là khuyến khích giữ các em lại với cộng đồng, gia đình người thân, nhà nước sẽ trợ cấp một nửa kinh phí so với kinh phí cho các em tập trung.
Trung tâm có khoảng 10 nhân viên, chủ yếu là nữ, mỗi "Mẹ", như cách các em ở đây gọi, phụ trách 20 con.
Nhà nước cấp kinh phí, chủ yếu là tiền ăn cho các em mỗi tháng là 150K. "Mỗi lần đi chợ của các mẹ ở đây là một lần đắn đo cân nhắc sao cho bảo đảm bữa ăn đủ chất cho các em với số tiền ít ỏi như vậy" - Cô Tuyết Sa cho biết- "Tuy nhiên, trung tâm cũng nhận được sự đóng góp của các nhà hảo tâm, chúng tôi đều góp vào tiền ăn cho các em".
Thay mặt box Quảng Ngãi, Curio và Trungpd đã trao số quà gồm bánh kẹo, sách vở ....và phong bì có số tiền 3 triệu đồng cho cô Tuyết Sa cùng đại diện Trung tâm. Chúng tôi cũng giới thiệu với cô Tuyết Sa về box Quảng Ngãi, nhấn mạnh rằng tuy chỉ là một món quà nhỏ, nhưng đó là tình cảm, là tấm lòng của những người con Quảng Ngãi, những người yêu mến Quảng Ngãi ở trong và ngoài nước gởi đến các em, các cháu ở Trung tâm. Trong sổ vàng của trung tâm, chúng tôi thấy có nhiều nhà hảo tâm ghi lại số tiền, vật dụng đóng góp của mình. Từ nay, trong sổ vàng có thêm dòng chữ của Trungpd ghi lại những khoản đóng góp của box QN.
Trong không khí xúc động và thân tình, cô Tuyết Sa đã bày tỏ lòng cảm ơn đối với box Quảng Ngãi. Phải nói thêm là nếu bạn gặp cô Tuyết Sa, bạn sẽ có cảm giác rất ấm áp và tin cậy. Tin rằng bọn trẻ may mắn có một người Mẹ tốt và giàu lòng nhân ái, tin rằng những quyên góp của bạn được sử dụng đúng chỗ.

Sau đó, cô Tuyết Sa dẫn chúng tôi đi tham quan cơ ngơi của trung tâm. Cảm giác đầu tiên của chúng tôi là phòng ốc ở đây tương đối sạch sẽ và khang trang. Nhà ở đây toàn là nhà trệt, Trung tâm nằm trên một mảnh đất hình chữ nhật trong đó 2 cạnh dài là hai dãy phòng riêng biệt cho trẻ em và người già. Cạnh ngắn thứ ba là phòng học nghề( điện, cắt may..), cạnh ngắn thứ tư là hội trường, nơi đặt ....phòng làm việc và nơi cô Tuyết Sa tiếp chúng tôi . Tuy nhiên, một căn nhà dùng làm phòng làm việc đang được xây dựng. Ở bên dãy phòng của các em, chúng tôi còn thấy một căn nhà do tổ chức Halo Kid tài trợ xây dựng. Có cả một phòng xem tivi, nhưng không thấy có ghế !.
Ở đây mỗi phòng có bốn giường, trong phòng của các em có lịch sinh hoạt rất quy củ được dán trên tường. Theo đó các em phải dậy từ năm giờ sáng và có giờ tập thể dục, giờ học, giờ ăn, giờ chơi...
Buổi sáng, các em lớn đều đi học nên chúng tôi chỉ được gặp khoảng mười mấy em nhỏ. Trong đó, có một em bị khuyết tật, phải nằm với tã lót lúc nào cũng quấn quanh người. Một em nhỏ khoảng mười mấy tháng tuổi được một chị học lớp 5 bế. Các em nhỏ rất ngoan, chào hỏi lễ phép. Rất tiếc là số bánh kẹo đã đóng thùng vào trao cho Cô giám đốc, nên không phát trực tiếp được cho các em được. Một cô bé cho Curio biết là em học lớp 5, em thấy vui khi ở đây và sáng nay em vừa ăn bánh mì :) ...
Bước qua khoảng sân tương tối rộng, được lát gạch và đặt bồn hoa khá đẹp, chúng tôi đi thăm nơi ở của các cụ già. Các cụ già vào đây cũng là diện chính sách, các cụ phải đóng tiền ăn là 210K/tháng nhưng tất cả các cụ đều có lương hưu, trợ cấp, có người là Bà mẹ VN anh hùng. Các cụ già rất vui khi có người vào thăm và trò chuyện. Có lẽ các mem ở QN nên dành ít thời gian, có thể đôi tháng một lần, đến thăm và trò chuyện với các cụ, hay chơi với bọn trẻ thì quá tốt! Các bạn nghĩ sao?

Bếp ăn được đặt ở đầu dãy nhà của các cụ là nơi tham quan cuối cùng của đoàn. Tại đây, Curio được hướng dẫn dùng cây đưa trấu vào lò :). Nồi cơm nấu tới 18kg gạo một lúc, nồi canh cũng to đùng. Ở đây, người già và trẻ em được ăn như nhau(?). Nhưng hôm ấy là ngày mồng âm lịch, các cụ già ăn chay và ăn kiêng tự nấu cho mình mấy món ăn trên các bếp nhỏ đặt ở hành lang. Thực đơn của ngày 31/12/2005 gồm có : Buổi trưa : canh cá lạc và rau xào. Buổi tối : cá chiên và canh rau má.
"Ăn ở cũng như ....sinh viên, có khi còn ...khá hơn!" Tâm- em của Curio nhận xét! :).
Riêng Curio thì rất muốn được ở lại ăn cơm trưa tại trung tâm nhưng mọi người không cho, sợ Curio ăn hết của các em! :)).

Khoảng 10h sáng, chúng tôi kết thúc chuyến thăm, chụp hình lưu niệm, chia tay với cô Tuyết Sa và trung tâm, và hứa sẽ quay trở lại. Curio có điều kiện thực hịên lời hứa của mình ngay sau đó khi ...bỏ quên áo và nón phải quay lại lấy :P.
Buổi thăm viếng kết thúc khi cơn mưa dai dẳng ngày cuối năm cũng vừa tạnh. Chúng tôi rời trung tâm mà lòng đầy niềm vui vì mình đã góp phần làm một việc đầy ý nghĩa. Only a life for others is a life worthwhile( Albert Einstein).
Để có được hoạt động từ thiện này, chúng tôi đặc biệt cảm ơn anh Xitrum, người đã có gợi ý cho Curio về chuyến viếng thăm cũng như đã có khoản đóng góp lớn nhất, Trungpd, người đã tích cực liên lạc với Trung tâm để sắp xếp thời gian, và tất cả các bạn đã quyên góp, giúp đỡ, động viên chúng tôi...

P/S :
- Do thời gian quyên góp rất ngắn, có một số tiền quyên góp chưa vào được tài khoản. Hơn nữa, chúng tôi cũng đựơc biết đến trường hợp của em bé bị ung thư nói trên ngay ngày 30/12/2005, một ngày trước lúc đi thăm Trung tâm bảo trợ Xã hội QN nên Curio và TAST đã quyết định giữ lại một phần của số tiền quyên góp được cho em bé này. Phần công khai tài chính của Boychandoi đã khá rõ. Chúng tôi dự định sẽ chuyển số tiền cho em bé bị ung thư vào chủ nhật 8-1 tới và sẽ tiếp tục công khai các khoản thu chi.
- @Trungpd : Em cố gắng post hình lên càng sớm càng tốt! Trăm nghe không bằng một thấy mà!

http://www.ttvnol.com/Quangngai/542717/trang-5.ttvn

xì trum
01/09/2006, 02:11 PM
Hiện tại trong quỹ QN.net còn lại $430.
Tiền hosting cho năm 2006 đã được thanh tóan gần hết và cũng chẳng có một chi phí đáng kể gì trong tương lai gần.
Chúng tôi dự định sẽ trích ra số tiền này gởi về tặng gia đình em Bùi Thị Hiền để trang trải cho một phần nợ nần trong thời gian qua để điều trị cho em.
Nếu không có sự phản đối nào từ các thành viên trong 1 ngày tới, chúng tôi sẽ chuyển số tiền này về VN và nhờ các bạn trẻ trong box QN giao tận tay gia đình của em Hiền.

Thay mặt ban điều hành QN.net

xt

P.S. Hình ảnh chuyến thăm làng SOS tại Quảng Ngãi
(http://spaces.msn.com/members/trungtinhoc/PersonalSpace.aspx?_c11_PhotoAlbum_spaHandler=TWlj cm9zb2Z0LlNwYWNlcy5XZWIuUGFydHMuUGhvdG9BbGJ1bS5GdW xsTW9kZUNvbnRyb2xsZXI%24&_c11_PhotoAlbum_spaFolderID=cns%211pOIVXE18E6Uz9Gc 5E2AMd0w%21212&_c=PhotoAlbum)

xì trum
01/10/2006, 11:04 AM
Sáng hôm nay tui thay mặt Ban Điều Hành, các vị mạnh thường quân và bà con của QN.net gởi $400 về tặng gia đình của em Hiền nhằm trang trải nợ nần chồng chất trong thời gian chửa bịnh cho em. Số tiền này được các em trong Box QN ở Sài gòn đại diện nhận và trao lại cho gia đình của em Hiền.

Hiện tại ngân quỹ của Qn.net chỉ còn lại khoảng $20. Nhiều thành viên đề nghị Qn.net nên nhận quảng cáo cho các thương vụ trong và ngòai nước để gây quỹ nhằm trang trải chi phí hosting và để có cơ hội giúp đở cho đồng hương QN khi cần thiết. Rất mong được sự đóng góp tinh thần và bảo trợ từ các thành viên và các vị mạnh thường quân.

Thay mặt bdh QN.net

xt

anmota
01/10/2006, 01:03 PM
Hạnh Bố Thí

Trong vô lượng pháp môn tu theo đạo Phật, bố thí là hạnh tu chủ yếu mà mười phương chư Phật, chư vị Bồ Tát dạy chúng ta thực hành, để đem lại ích lợi, đem lại an lạc cho tất cả chúng sanh, ngay trên thế giới ta bà này. Bố thí là hạnh tu hàng đầu trong "Lục Ðộ Ba La Mật", gồm có: bố thí, trì giới, nhẫn nhục, tinh tấn, thiền định và trí tuệ. Bố thí cũng là hạnh tu hàng đầu trong"Tứ Nhiếp Pháp", gồm có: bố thí, ái ngữ, lợi hành và đồng sự. Người theo đạo Phật cần nên biết nhiều về hạnh bố thí, để thực hành đúng theo Chánh Pháp, để thực hành một cách liên tục, một cách hoan hỷ, để được phước báu vô lượng vô biên, để đem an lạc và hạnh phúc cho mình và cho mọi người.


* * *

Trước hết, bố thí có nghĩa là cho một cách rộng rãi. Cho một cách rộng rãi có hai nghĩa: một là, cho tất cả mọi thứ, đến tất cả mọi người; và hai là, cho với tất cả tấm lòng rộng rãi, không kỳ thị, gọi là "bất tùy phân biệt". Chúng ta sống trên thế gian này gặp nhiều phiền não và khổ đau, từ nhiều nguyên do, trong đó lòng tham lam là yếu tố hàng đầu. Do lòng tham lam, ích kỷ, con người không bao giờ thấy đủ, luôn luôn nghĩ đến bản thân mình. Có được chín đồng con người cố gắng kiếm thêm cho đủ mười đồng, để dành khi hữu sự cần đến, hay để dưỡng lão mai sau. Ðến khi đã được chín trăm ngàn rồi, con người vẫn cố làm việc, cố dành dụm, cố đấu tranh, cố giành giựt, bất chấp thủ đoạn, để có nhiều thêm nữa, để thành triệu phú, dù rằng lúc đó tuổi tác đã già nua, gần đất xa trời, vẫn không thức tỉnh. Ðó là lòng tham lam tiền tài, của cải.

Lòng tham danh, háo danh cũng thúc đẩy, sai khiến nhiều ông bà già tiếp tục bon chen trên đường đời, tiếp tục giở những thủ đoạn bất chánh bất lương, những tuyệt chiêu điêu luyện, những kinh nghiệm hại người, để đoạt cho kỳ được, giữ cho thực lâu, các chức vụ hay danh vị nào đó, trong các tổ chức bất vụ lợi trá hình, đôi khi đó chỉ là các chức dỏm, danh hàm, danh hão mà thôi, chẳng có chút giá trị nào cả. Lòng tham lam luôn luôn thúc đẩy con người đấu tranh, giành giựt, bất chấp thủ đoạn, thì làm sao cuộc sống thực sự được an lạc và hạnh phúc? Người hiểu hai chữ "tri túc" là người biết an phận với những gì đang có, biết cần kiệm, biết sống một cuộc sống đơn giản, an nhàn, trong sạch, thanh bạch, chính là người được an lạc và hạnh phúc lớn nhất trên đời. Nếu chúng ta không có những gì mình thích thì chúng ta hãy thích những gì mình đang có. Ðược như vậy, cuộc đời đâu còn gì gọi là khổ đau.

Trong Kinh Di Giáo, Ðức Phật có dạy:


Tri túc chi nhơn tuy ngọa địa thượng du vi an lạc.
Bất tri túc giả thân xử thiên đường diệc bất xứng ý.

Nghĩa là người biết thế nào là đủ, tuy nằm trên đất cũng thấy an vui hạnh phúc. Người không biết thế nào là đủ, tuy thân xác ở trên cảnh giới thiên đường, tâm ý vẫn không thỏa mãn!

Sách cũng có câu:


Tri túc tiện túc đãi túc hà thời túc.
Tri nhàn tiện nhàn đãi nhàn hà thời nhàn.

Nghĩa là nếu biết thế nào là đủ thì tức thời thấy đủ, biết thế nào là nhàn thì tức thời thấy nhàn. Như vậy đầy đủ và an nhàn thực ra rất cần thiết, rất quan trọng cho cuộc đời, nhưng chúng ta không bao giờ đạt được đầy đủ và an nhàn, nếu không chịu "biết đủ, biết nhàn". Bởi vậy, cho nên đức Phật dạy pháp bố thí, để dẹp bớt, để dứt trừ lòng tham lam, ích kỷ, đòi hỏi, bỏn sẻn, keo kiệt, bần tiện của con người. Hạnh bố thí gồm có ba thứ: tài thí, pháp thí và vô úy thí.

1) Tài thí:

Về tài thí có hai phần: nội tài thí và ngoại tài thí. Chúng ta có thể cho những gì bên ngoài thân thể, như là tiền bạc, của cải, cơm gạo, quần áo, thuốc men, vật chất nói chung, gọi là "ngoại tài thí". Khi thực hành ngoại tài thí, chúng ta cần chú ý các yếu tố đúng người, đúng thời và đúng lượng. Chẳng hạn, người nào cần tiền bạc, chúng ta giúp tiền bạc, người nào cần thuốc men, chúng ta giúp thuốc men và chỉ giúp lúc cần thiết, với số lượng hợp tình, hợp lý mà thôi. Nhiều khi giúp đỡ tiền bạc quá nhiều, có thể làm cho người nhận sanh tâm ỷ lại, sanh lòng lười biếng, không thích làm việc, không chịu cực khổ, không kham nổi những khó khăn trong cuộc sống, chỉ biết nằm chờ viện trợ từ kẻ khác mà thôi. Nhiều khi giúp đỡ tiền bạc có thể đưa đến chuyện hại người, nếu chúng ta không biết người nhận sẽ xử dụng số tiền đó với mục đích sai lạc, mục đích xấu.

Chúng ta có thể đem cho những gì thuộc về thân thể, thân mạng của mình, các bộ phận trên cơ thể như là mắt, tim, gan, phèo, phổi,gọi là "nội tài thí". Ðiều này khó thực hiện được khi còn sống, nhưng chúng ta có thể làm được khi vừa mới tắt thở. Có rất nhiều người dù không theo đạo Phật, không hiểu giáo lý đạo Phật, nhưng họ đã ký sẵn giấy cam đoan cho các bộ phận trên cơ thể, hoặc cho luôn thân xác của họ, cho bất cứ ai cần đến, hoặc cho các viện nghiên cứu, để giải phẩu, học hỏi, tìm hiểu, ngay khi họ vừa mới tắt thở. Ðiều này giúp chúng ta hiểu rằng, trong tận cùng thâm tâm của mỗi con người, "thiện tâm" đều giống nhau, ai ai cũng có, không phân biệt con người theo bất cứ tôn giáo nào trên thế gian này.

Ngày nay, chúng ta ít người thực hành nổi hạnh bố thí thân mạng như người xưa, nhưng chúng ta có thể dùng thân mạng để làm những việc ích lợi cho người, như công quả trong chùa, góp công sức trong các cuộc lạc quyên cứu giúp người gặp nạn bão lụt, gặp hỏa hoạn, làm việc thiện nguyện giúp người khó khăn, khốn khổ. Thực ra, từ xưa đến nay, trên thế gian này, có biết bao nhiêu người sẵn lòng xả thân cứu người, nhiều khi gặp hiểm nguy đến tánh mạng. Ðó cũng gọi là nội tài thí.

2) Pháp thí:

Về pháp thí có hai nghĩa: một là, đem cho tất cả mọi việc, đem cho tất cả các pháp trên thế gian này, và hai là, đem cho giáo pháp của Phật, còn gọi là Phật Pháp. Chúng ta có thể cho tất cả những gì không thuộc phần nội tài thí và ngoại tài thí nói trên. Chẳng hạn như chúng ta có sở học, có kiến thức, có sự hiểu biết về một vấn đề nào đó, về một phương diện nào đó, về một ngành nghề nào đó, chúng ta có thể đem ra chỉ bảo, hướng dẫn, truyền dạy, giúp đỡ cho người, một cách bất vụ lợi, không mong cầu báo đáp, không kể lể ơn nghĩa. Việc này bất cứ ai cũng có thể làm được, không tốn đồng xu cắc bạc, chỉ cần tấm lòng vị tha, chỉ cần tấm lòng thực sự "vì người quên mình" mà thôi.

Ðối với hàng tu sĩ xuất gia, hay cư sĩ tại gia, có học hiểu và thực hành giáo pháp của Phật, đem ra giảng giải cho mọi người được biết để áp dụng, để xây dựng cuộc sống an lạc và hạnh phúc hiện đời, giúp mọi người hiểu được chân lý, để giảm bớt phiền não và khổ đau. Theo nghĩa này, pháp thí là điều quan trọng hơn cả. Tại sao vậy? Bởi vì, khi chúng ta giúp người về vật chất, như tiền bạc, cơm gạo, có thể làm cho người được qua cơn khó khăn trong ngắn hạn, trong một thời gian nào đó mà thôi. Khi chúng ta giúp người về tinh thần, như dạy chữ, dạy nghề, hướng dẫn cách sống đúng phép vệ sinh chẳng hạn, có thể làm cho người được qua cơn khó khăn, trong một thời gian nào đó, thậm chí có thể giúp họ sống vui, sống khỏe trọn một đời này mà thôi.

Còn nếu chúng ta có học hiểu và thực hành giáo pháp của Phật, còn gọi là Phật Pháp, đem ra giảng giải cho mọi người được biết, để áp dụng trong cuộc sống, chẳng những có thể giúp con người sống an lạc và hạnh phúc ngay hiện đời, ngay kiếp này, cao hơn nữa là giúp con người được giác ngộ và giải thoát khỏi vòng sanh tử luân hồi khổ đau, vĩnh viễn muôn kiếp. Bởi vậy cho nên, Ðức Phật dạy hàng Phật Tử tại gia "pháp cúng dường" chư Tăng Ni, để các vị xuất gia không phải lo chuyện sinh sống, yên tâm tu hành thanh tịnh, chuyên tâm nghiên cứu kinh điển, rồi đem ra giảng giải cho mọi người được biết, được hiểu một cách rõ ràng, để áp dụng tu hành theo đúng Chánh Pháp. Pháp cúng dường như vậy là thanh tịnh nhất, dành cho các bậc chân tu thanh tịnh. Ðó là một dạng khác của sự bố thí.

Tuy nhiên, không phải giáo pháp luôn luôn cần hơn cơm gạo, hoặc ngược lại, không phải cơm gạo luôn luôn là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống. Trong kinh sách, gọi đó là "tùy duyên", nghĩa là tùy theo trường hợp, tùy theo hoàn cảnh, tùy theo con người. Trong một buổi Ðức Phật thuyết pháp, có một người nghèo khó đến dự. Ðức Phật liền bảo dọn cơm cho người đó ăn, xong rồi mới giảng pháp cho nghe sau. Khi nghe xong thời pháp đó, người nghèo khó ngộ đạo, chứng ngay quả tu đà hoàn, phát tâm qui y Tam Bảo. Do đó, ngày nay chúng ta có câu "có thực mới vực được đạo", nghĩa là phải được tạm no lòng, mới hy vọng hiểu được đạo lý cao siêu. Chúng ta không thể đem giáo pháp cao siêu ra giảng dạy cho những người đang đói khổ, đang cần cơm gạo trước hết. Cũng như không thể đem giáo pháp tối thượng dạy ngay cho người sơ cơ, mới học đạo. Nhu cầu tại thế gian của con người đi từ vật chất đến tinh thần, rồi sau đó mới bàn đến chuyện tâm linh xuất thế gian.

3) Vô úy thí:

Về vô úy thí thì có nhiều nghĩa rộng rãi, cao siêu hơn. Vô là không, úy là sợ, thí là cho. Vô úy thí là đem cho sự không sợ hãi. Hay nói cách khác, vô úy thí là làm sao giúp đỡ cho con người bớt sự lo âu, giảm thiểu phiền muộn, hay không còn sợ hãi. Con người sống trên thế gian này có rất nhiều điều lo lắng, âu sầu, phiền muộn, hay sợ hãi. Nào là sợ thiếu tiền, sợ thiếu ăn, sợ thiếu mặc, sợ bệnh hoạn, sợ thiên tai, sợ mất công ăn việc làm, sợ mất hạnh phúc gia đình, sợ đủ-mọi-thứ-chuyện trên trần đời. Nhưng nỗi lo sợ lớn nhất của con người chính là sợ chết! Tự cổ chí kim, từ người nghèo hèn cho đến người sang trọng, từ người bình dân cho đến người học thức, từ người trẻ cho đến cụ già, từ người thường dân cho đến vua quan hay hàng quí tộc, từ giới phàm phu tục tử cho đến các bậc hiền triết thánh nhơn, nào có ai tránh được cái chết đâu, mặc dù con người vốn tham sinh úy tử, ham sống sợ chết!

Con người thường hay nghĩ "đời còn dài", cho nên chỉ bận tâm đến chuyện mưu sinh, chuyện tranh danh đoạt lợi, chuyện đấu tranh tranh đấu, chuyện hơn thua thị phi, đúng sai phải quấy, đủ thứ chuyện linh tinh lang tang. Ðến khi sắp từ giã cuộc đời, mới giựt mình tỉnh giấc, thì đã quá muộn màng! Thực ra, con người có thể chết bất cứ lúc nào, bất cứ cách nào, bất cứ nơi nào. Vô úy thí có nghĩa là giúp người qua cơn sợ hãi mọi thứ, bớt sự lo lắng mọi điều, trong tâm trí, qua các biến cố, trước các điều hiểm nguy, và còn có nghĩa là: chúng ta không nên gây não phiền, không nên gây bực dọc cho bất cứ ai, để yên cho mọi người được sống cuộc đời an vui, yên ổn, dù cho họ là người thân hay kẻ thù. Ðó chính là tâm lượng "bất tùy phân biệt".

Còn đối với sự sợ chết, chúng ta khuyến hóa mọi người tu hành, cầu đạo giải thoát. Bởi vì chỉ có giáo pháp của Ðức Phật mới có thể chỉ bày cho con người hiểu rõ ràng, tường tận "pháp vô sanh", tức là chỉ dạy đường lối tu hành để giải thoát khỏi mọi thứ phiền não và khổ đau, không còn sanh tử luân hồi nữa. Ðạo Phật không phải chỉ có hình thức cúng kiến, lễ lạy, cầu nguyện mà thôi. Thực hành hạnh vô úy thí còn có nghĩa là giúp chúng sinh khắc phục tư tưởng khiếp nhược, sợ hãi, tự ti mặc cảm yếu hèn, giúp chúng sinh hiểu được điều Ðức Phật giác ngộ dưới cội cây bồ đề và giảng dạy trong tam tạng kinh điển. Ðiều đó chính là: Tất cả chúng sanh ai ai cũng đều có Phật Tánh như nhau, tất cả đều bình đẳng, và tất cả chúng sanh đều sẽ thành Phật, giải thoát mọi khổ đau phiền não, nếu biết tu tập thực hành đúng Chánh Pháp.

Trong các kinh điển Phật giáo, đó là bốn bước: khai, thị, ngộ, nhập. Nghĩa là Ðức Phật khai mở cánh cửa giải thoát, chỉ thị cho con người thấy được, hiểu được thế nào là pháp vô sanh. Sau đó, giúp cho con người làm sao giác ngộ được pháp vô sanh và chỉ rõ đường lối tu hành làm sao chứng nhập được pháp vô sanh. Ðó chính là "con người chân thật bất sanh diệt" của tất cả chúng ta, chứ chúng ta không phải là cái xác thân giả tạm đang có này. Chúng ta cần nên biết rằng: Con người sở dĩ sợ chết, bởi vì con người sợ mất cái thân tứ đại mấy chục ký lô giả tạm này, cứ tưởng đó là mình, mà không hề biết mình có cái không hề chết, không hề bị diệt mất, cái đó chính là "con người chân thật bất sanh diệt" của tất cả chúng ta vậy.

Chúng ta biết rằng khi thọ hưởng một tài sản hay của cải, vật chất nào, không nên chỉ dùng cho riêng mình. Chúng ta nên bố thí ra, chia xẻ với mọi người, để tạo an vui cho những người chung quanh và cũng tạo an vui cho chính chúng ta nữa. Cái gì chúng ta ăn, chỉ được nhứt thời. Cái gì chúng ta tích trữ, dành dụm, chỉ được nhứt đời mà thôi, chắc chắn chúng ta sẽ bỏ lại tất cả khi ra đi. Nhưng tất cả những gì chúng ta cho ra, những gì chúng ta bố thí, sẽ trở lại với chúng ta, dưới dạng phước báo, quả báo lành, sự bình an, sự may mắn, giúp chúng ta được tai qua nạn khỏi. Chứ thực sự không có chúa trời, không có ngọc hoàng thượng đế hay đức Phật nào, vì lòng riêng tư, mà đến cứu giúp, theo lời van xin cầu khẩn của chúng ta cả. Nói cách khác, cái gì chúng ta đã tiêu xài, bây giờ không còn nữa. Cái gì chúng ta đã mua sắm, bây giờ phải để lại cho người khác, khi ra đi. Chỉ có cái gì chúng ta "đã cho, đã bố thí" với lòng từ bi, là vẫn còn "thuộc về chúng ta" khi từ giã cõi đời. Ðó chính là nghiệp lành, là phước báo, là quả báo tốt, là sự may mắn, luôn luôn theo cùng với chúng ta như hình với bóng. Danh ngôn Tây Phương cũng có câu: "If you continually give, you will continually have".

Trong Kinh Ðịa Tạng, phẩm thứ mười, khi Bồ Tát Ðịa Tạng từ chỗ ngồi đứng dậy, chắp tay cung kính và bạch Phật rằng: "Bạch Ðức Thế Tôn, con xem chúng sanh trong nghiệp đạo, so sánh công đức bố thí, hiệu quả có sự nhiều ít khác nhau, có người được hưởng phước một đời, có người được hưởng phước mười đời, có người được hưởng phước hàng trăm, ngàn đời, lợi lạc lớn lao. Tại sao như thế, cúi xin đức Thế Tôn từ bi giảng trạch cho chúng con được biết". Ðức Phật dạy tóm lược như sau: "Bất cứ ai gặp những người già yếu, bần cùng, hèn mạt, tàn tật, câm ngọng, đui mù, ngây điếc, không được toàn vẹn, mà tự tay đem bố thí với lòng từ bi, thương xót, dùng lời mềm mỏng an ủi họ tử tế, khiến cho họ được an ổn, vui vẻ, thì được hưởng phước báo vô lượng. Tuy nhiên, nếu làm được những việc thiện như thế mà đem hồi hướng cho pháp giới chúng sanh thì những người làm công đức ấy được hưởng những sự vui sướng nhiệm mầu hàng trăm ngàn đời, nếu đem công đức ấy hồi hướng cho quyến thuộc nhà mình, hay muốn tự mình hưởng những lợi ích, thì ba đời được vui vẻ, làm một phần thì được hưởng vạn phần".

Tại sao vậy? Bởi vì những người làm phước đó đã phát tâm rộng lớn đem "hồi hướng cho khắp pháp giới chúng sanh", không cứ công đức ít nhiều, không dành riêng cho mình và người thân của mình, đó chính là những người đã "diệt được lòng tham", cho nên được sự "giải thoát hoàn toàn", cho nên được hưởng quả "phước báo lớn lao" như vậy. Còn những người chỉ phát tâm hạn hẹp, chỉ muốn đem công đức ấy hồi hướng cho người thân, hay cho chính mình mà thôi, họ sẽ được hưởng quả phước báo hạn chế hơn, tùy theo tâm lượng còn nhỏ hẹp của chính mình.

Trong Kinh Kim Cang, Ðức Phật có dạy: "Nhược Bồ Tát ư pháp, ưng vô sở trụ hành ư bố thí. Sở vị bất trụ sắc bố thí, bất trụ thinh, hương, vị, xúc, pháp bố thí. Bồ Tát ưng như thị bố thí, bất trụ ư tướng. Nhược Bồ Tát bất trụ tướng bố thí, kỳ phước đức bất khả tư lượng". Nghĩa là nếu chúng ta không chấp bốn tướng: ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả, và không chấp sáu trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp, mà thực hành hạnh bố thí, thì phước đức không thể nghĩ, không thể lường được.

Không chấp bốn tướng: ngã, nhơn, chúng sanh, thọ giả, có nghĩa là khi thực hành hạnh bố thí, chúng ta không nên thấy có mình là người cho, để cầu mong được báo đáp, được cám ơn, được tán thán, chúng ta không nên thấy có người nào là kẻ nhận sự bố thí đó, để kể lể chuyện ơn nghĩa, chúng ta không nên thấy có bao nhiêu người đã nhận sự bố thí đó, để khoe khoang, và chúng ta cũng không nên thấy có vật gì, điều gì đã được đem cho, để khỏi tiếc nuối về sau, có khi tiếc của, muốn đi đòi lại! Nếu được như vậy, sau khi thực hành hạnh bố thí, chúng ta sẽ an trụ được tâm của chúng ta. Chúng ta sẽ không bực dọc khi gặp những người bội bạc, không biết ơn, thậm chí còn trở mặt với chúng ta nữa. Lòng từ bi của chúng ta cũng không bị hạn chế, khi không còn nhớ là đã bố thí bao nhiêu tiền của, đã bố thí cho bao nhiêu người, đã dành bao nhiêu thời giờ để làm hạnh bố thí đó.

Muốn hàng phục được tâm ý của chính mình, chúng ta phát nguyện độ tất cả chúng sanh mà không thấy có chúng sanh nào được độ. Bố thí xong rồi thì thôi, đừng nhớ nghĩ gì nữa. Khi chúng ta xả bỏ được hết tất cả vọng niệm, tức là chúng ta đã thực hành hạnh bố thí ở mức độ cao nhất, mà ít người hiểu được. Hàng phục được tâm ý của chính mình thì mau tiến đến chỗ giải thoát, cho nên Ðức Phật dạy phước đức không thể nghĩ, không thể lường được, chính là nghĩa đó vậy.

Không chấp sáu trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp, mà thực hành hạnh bố thí, có nghĩa là chúng ta không chấp vào sắc tướng dễ nhìn hay khó nhìn, không chấp vào âm thinh dễ nghe hay khó nghe, không chấp vào mùi hương dễ ngửi hay khó ngửi, không chấp vào mùi vị dễ nếm hay khó nếm, không chấp vào xúc chạm dễ chịu hay khó chịu, không chấp vào sự việc, ý tưởng vừa ý hay không vừa ý, thích hay không thích, ưa hay ghét. Sở dĩ tâm ý của chúng ta thường hay loạn động, bởi vì chúng ta thường hay dính mắc với sáu trần. Hễ mắt thấy bất cứ sắc gì thì liền khởi vọng niệm phê phán đẹp hay xấu, hễ tai nghe bất cứ tiếng gì thì liền khởi vọng niệm phê phán êm dịu hay chát chúa, hễ mũi ngửi bất cứ mùi gì thì liền khởi vọng niệm phê phán thơm quá hay thúi quá, hễ lưỡi nếm bất cứ vị gì thì liền khởi vọng niệm phê phán ngon quá hay dỡ quá, hễ thân xúc chạm bất cứ vật gì thì liền khởi vọng niệm phê phán mát mẽ mịn màng hay nhám nhúa nhơ nhớp, hễ ý nhớ tưởng bất cứ chuyện gì thì liền khởi vọng niệm phê phán hài lòng hay bực bội. Cứ như thế, cả ngày, suốt tháng, quanh năm, tâm của chúng ta luôn luôn bất an, loạn động.

Chúng ta thực hành hạnh bố thí còn có nghĩa là chúng ta buông xả hết các vọng niệm, các tạp niệm, để an trụ tâm, để thanh tịnh tâm thì mau tiến đến chỗ giải thoát. Cho nên Ðức Phật dạy thực hành được hạnh bố thí như vậy, thì phước đức không thể nghĩ, không thể lường được. Chúng ta thực hành hạnh bố thí với tấm lòng rộng rãi, với tất cả tấm lòng "vì người quên mình", với tất cả tấm lòng từ bi, cung kính, không cầu danh lợi, không cầu báo đáp, không vì hơn thua, không mê hoặc lòng người, không chọn lựa món xấu đem cho, món tốt giữ lại, tức là không trụ sắc; cho rồi không cần nghe lời khen, tiếng cám ơn, tức là không trụ thinh, v.v.. và của đem bố thí phải thanh tịnh, chơn chánh; người nhận bố thí phải được tôn trọng, bình đẳng, phải được cám ơn! Ðó chính là sự bố thí thanh tịnh, trong sáng, "bất tùy phân biệt" nam phụ lão ấu, người tu hay người đời, đẳng thí vô sai biệt, phổ đồng cúng dường, thượng cúng thập phương chư Phật, chư hiền thánh nhơn, hạ cập lục đạo phẩm, cho nên đem lại phước báo vô lượng vô biên, cho nên trong kinh sách gọi là "bố thí ba la mật".

Tại sao chúng ta phải tu hạnh bố thí? Chúng ta tu hạnh bố thí là kiến tạo một kho tàng phước báu, là tu tập nghiệp lành. Bố thí tiêu trừ đau khổ, làm cho tâm trí được an vui, thảnh thơi, hạnh phúc. Tu hạnh bố thí được người thương mến, dễ thu phục lòng người, phát triển lòng từ bi. Tu hạnh bố thí là gốc rễ của tất cả các thiện pháp. Bố thí là pháp tu, hạnh tu mà những người kém phước đức và trí huệ cần noi theo. Chư vị hiền thánh nhơn kim cổ đều trải qua các hạnh tu bố thí.


* * *

Tóm lại, nhờ tu hạnh bố thí chúng ta diệt được lòng tham lam ích kỷ ở tự tâm, thể nhập tự tánh bình đẳng, đại từ đại bi, đem lại sự no ấm, thoát khổ đặng vui, đều nhờ công năng tài thí. Chúng ta cũng có thể phát triển chánh trí, phá trừ vô minh, si mê, thể nhập chân lý, đem lại bình tỉnh, cởi mở sự lo buồn sợ hãi, khiến chúng sanh được sống thanh thảng, tự tại, đó là nhờ công năng của pháp thí và vô úy thí.

Hạnh bố thí là nền tảng của các nghiệp lành, nghiệp thiện, giúp con người sống trong chánh đạo, dẹp bỏ được tam độc: tham lam, sân hận, si mê. Pháp môn này, nói chung, mọi người ai ai cũng có thể thực hành được, nhưng muốn thực hành cho đến mức độ cao thâm, rốt ráo tột cùng, gọi là "ba la mật", chúng ta phải phát tâm bồ đề kiên cố, dũng mãnh, bất thoái chuyển, tức là phát tâm lượng của các bậc Bồ Tát và Ðại Bồ Tát vậy.

xì trum
01/10/2006, 02:12 PM
Cảm ơn chú AMT đã cho cháu biết thêm về Phật pháp. Cháu là người "vô đạo" cho nên có lẽ không am tường hết. Tuy nhiên cái "philosophy" của cháu rất đơn giản: nhìn lại bản thân mình thì cháu cảm thấy mình quá "lucky" và quá đầy đủ so với nhiều người còn ở lại quê nhà. Do vậy cháu thiết nghĩ mình nên "share" những cái gì (hiện hữu) mình có với những kẻ kém may mắn hơn. Mình đem lại niềm vui và hạnh phúc cho những người khác là tự mang lại niềm vui và hạnh phúc của chính mình.
Cháu,

xt

bilu
01/11/2006, 06:43 AM
Cảm ơn chú AMT đã cho cháu biết thêm về Phật pháp. Cháu là người "vô đạo" cho nên có lẽ không am tường hết. Tuy nhiên cái "philosophy" của cháu rất đơn giản: nhìn lại bản thân mình thì cháu cảm thấy mình quá "lucky" và quá đầy đủ so với nhiều người còn ở lại quê nhà. Do vậy cháu thiết nghĩ mình nên "share" những cái gì (hiện hữu) mình có với những kẻ kém may mắn hơn. Mình đem lại niềm vui và hạnh phúc cho những người khác là tự mang lại niềm vui và hạnh phúc của chính mình.
Cháu,

xt

XT chơi chữ nghen, XT là người "đạo" cùng mình đó bà con !!!

Vô một ly, 100% nghen.

Tu một chai, hết sạch nghen.

người "vô đạo" = người "tu đạo" ?

"Đạo" gì đây XT?

:D :D :D

tu lai rai vài chai.