PDA

View Full Version : Bài thơ Muồng Tênh (Kiên Giang)



bilu
06/18/2004, 02:11 PM
http://www.autim.net/autim/tho.php?section=thomuongtenh

Bài Thơ Muồng Tênh

Kiên Giang

(Theo truyện "Muồng Tênh" của văn sĩ Khổng Nghi)

Muồng Tênh là một truyện ngắn đặc sắc của văn sĩ Khổng Nghi. Muồng Tênh làm sống lại mối tình chân thành của một chàng trai xứ Tháp Chùa yêu cô gái cùng thôn tên Nuôn Srey.

Nuôn Srey là mỹ danh của một loài hoa trắng.

Trong thuở ban đầu gặp gỡ, Muồng Tênh hứa hẹn sẽ kết hoa trắng khắp cỗ xe bò để làm xe cưới rồi đánh xe đi du ngoạn khắp nẻo đường đất nước.

Nhưng người yêu cũ lấy chồng vì nghịch cảnh. Vì thế mộng ước đã thành ảo mộng. Muồng Tênh quá buồn tình nên bông xe bò thành xe cưới gửi tặng cho nàng dâu.

Trong ngày cưới của Nuôn Srey, Muồng Tênh lên rừng hái hết hoa trắng rải dọc đường rừng để chôn liệm mối tình đầu. Sau giấc ngủ cuối cùng trên xác hoa trắng, Muồng Tênh chờ hồi trống nửa đêm, thức dậy chào vĩnh biệt để cất bước ra đi.

Vì quá xúc động với một cốt chuyện đơn giản mà chân thành, nhẹ nhàng mà thấm thía, tôi xin phép bạn Khổng Nghi ghi lại thành mối tình đẹp như hoa trắng bằng mấy vần thơ sau đây:



Nuôn Srey ơi! Hoa trắng hỡi!
Nuôn Srey! Đoá hoa rừng
Lòng Muồng Tênh buồn lắm
Nếu "Hoa trắng" lấy chồng

Nhạc ngũ âm buồn như tiếng khóc
Gợi bao kỷ niệm hát "dù kê"
Anh làm con trống em con mái
Múa hát quay cuồng quá nửa khuya

Âm điệu gợi sầu thiên vạn cổ
Nương hàng thốt lốt, mái chùa cong
Hát lên cho đẹp duyên chùa Tháp
Cho gái cùng trai sánh vợ chồng

Nuôn Srey: người ca nữ
Là hoa trắng tinh anh
Hoa trắng của rừng xanh
Là tên nàng trinh nữ

* * *

Muồng Tênh nghèo lắm Nuôn Srey ơi!
Đốn củi đổi cơm giữa chợ chiều
Ngày cưới, xe bò thay kiệu cưới
Lòng xe chở ngập chuyến tình yêu

Mui xe là mái nhà nho nhỏ
Anh sẽ vì em nhóm lửa hương
Đôi bánh xe lăn về vạn nẻo
Chở theo đường một tổ uyên ương
Khi chiều sắp tắt, ngừng xe lại
Anh thả bò trên bãi cỏ xanh

Hái củi rừng thưa un bếp lửa
Thổi cơm uống rượu dưới mây lành
Khi chờ cơm chín, trông trăng sáng
Em hát lại bài "Hoa trắng xưa"
Cho cánh nhạc bay tung tóc rối
Cho hương rừng quyện gió xa đưa
Hoa trắng rừng thiêng tinh khiết quá
Như màu áo cưới của nàng dâu
Rừng ơi! Hãy nở toàn hoa trắng
Cho áo nàng dâu trắng một màu

* * *

Sau ngày cưới và trăm năm nữa,
Anh đánh xe bò đi bốn phương
Tình vẫn đậm như thời mới cưới
Gối chăn vẫn ủ một mùi hương

Khi xe ngừng lại bên cung ngọc
Hoàng thượng truyền ban mở cửa chùa
Chuông đổ dập dồn mừng đám cưới
Thần dân quỳ mọp, đón xe bò

Khi xe ngừng lại bên cung cấm
Mỹ nữ cung tần sầu chiếu chăn
Nghe điệu "dù kê", tung gối chiếc
Rời thâm cung sống với thần dân

Xe cưới vừa qua thành quách cũ
Có nhà khảo cổ đứng cung nghinh
Khen thầm đám cưới thần tiên quá
Rồi viết ngàn trang sử diễm tình

Khi xe qua khuất hoàng cung lạnh
Bụi cuốn vùi chôn muôn xác hoa
Đôi vợ chồng son vừa mới cưới
Hưởng tuần trăng mật dọc đường xa

* * *

Nhưng mộng ước đã thành ảo mộng
Mẹ em không chuộng chiếc xe nghèo
Nên con mái đành xa con trống
Lỡ buổi dù kê, đám hội hè

Một sáng tinh sương đi kéo gỗ
Thấy nhà em dựng cổng vu quy
Anh liền gác ách lên rừng cũ
-Nước mắt chảy dài theo vết xe

Lên rừng nhắm độ mùa hoa nở
Anh hái "Nuôn Srey", hoa trắng phau
Kết trắng xe bò màu trắng cũ
Để dâng người ngọc sắp làm dâu
Xe bò lộng lẫy màu xe cưới
Ngừng lại trước thềm cổng vu quy
Người đánh xe lặng lẽ chào vĩnh biệt
-Đường dài một bóng một mình đi

* * *

Chiều hôm nay Muồng Tênh
Buồn tênh ôi! buồn tênh
Đếm bước lên rừng cũ
Chờ mùa hoa trắng nở
Hái hoa rắc dọc đường rừng

Trải lên mặt đất tấm lòng tương tư
Muồng Tênh đi trên màu hoa trắng
Đưa tiễn tình đầu đến nghĩa trang
Cửa huyệt mở dài theo dặm trắng
Liệm tình tuyệt vọng giữa màu tang
Muồng Tênh nằm ngủ trong mộ trắng
Một giấc cuối cùng giữa cỏ hoa
Tiếng trống dù kê khơi quá khứ
Để chôn tình hận giữa tha ma
Để trống điểm canh hồi bán dạ
Khi phòng hoa chúc khép rèm the
Muồng Tênh thức dậy chào hoa trắng
Cất bước ra đi chẳng hẹn về.


Kiên Giang
Quá nửa đêm Sài Gòn, 14-04-1960