PDA

View Full Version : Quê Tôi



xì trum
03/01/2006, 04:46 PM
Tôi là người Quảng Ngãi chinh hiệu, vì vậy nên hai tiếng Quảng Ngãi đối với tôi rất thiêng liêng. Quảng Ngãi bây giờ khác xưa rất nhiều. Tôi còn nhớ mỗi lần đi học (tôi ở quê xuống học trường tỉnh mà) phải đi trên những con đường đầy đủ đất đá và bụi. Mỗi khi mùa mưa đến tụi bạn tôi lại chạy ra sông Trà xem nước lũ tràn về, có đứa còn lấy bè chuối thả sông vớt củi. Buồn cười nhất là mấy đứa nhỏ ở thị xã hình như chưa bao giờ thấy có nước nhiều như vậy nên bọn chúng suốt ngày bì bỏm trên biển nước, đang ngập tràn đầy thị xã.

Bây giờ thì đã hết rồi. Những con đường ngày trước giờ đã được bê tông hóa rồi. Những con đường làng giờ đây không còn nữa, có chăng nữa thì nó cũng nằm trong trí nhớ của chúng tôi thôi, những đứa trẻ bây giờ suốt ngày xem tivi hay chơi điện tử chứ đâu như tụi tôi ngày trước, sáng dậy đã dẫn đàn bò ra ngoài đồng, chiều về lại đi cắt cỏ. Xóm tôi bây giờ đã đi Sài Gòn hết rồi nào già nào trẻ nào là vợ chồng ... đủ cả. Chỉ tội cho lũ con, chúng chỉ việc ở nhà chơi và chơi mà thôi.

Thị xã Quảng Ngãi giờ cũng hết ngập nước nữa rồi, sông Trà giờ bờ đê bao cao mút. Còn lòng sông Trà giờ cũng chỉ còn lại vài vũng nước lơ thơ. Và bọn trẻ thị xã cũng không còn lội nước nước nữa, bây giờ đã có những bể bơi rồi, cón biển ở gần rồi.
Thị xã Quảng Ngãi sau nhiều năm đi qua vẫn không có thay đổi gì lớn lắm. Tuy giờ đã được nhiều người biết đến nhưng đó cũng chỉ là biết đến với mối quan hệ về con người mà thôi, biết đến Quảng Ngãi với những con người chịu khó cần cù với câu nói Quảng Nam hay cãi, Quảng Ngãi hay co.

Về Quảng Ngãi bây giờ đã có nhiều đường hơn, và những cây trứng cá giờ hầu như không còn nữa, thay vào đó là cây những hàng cây sữa tràn đây, không khéo rồi đây đường phố Quảng Ngãi trở thành đường phố Hà Nội thôi. Đã có nhiều khu công nghiệp được mở ra. Nhiều tuyến đường chiến lược được làm. Nhiều công trình được xây dựng khang trang. Tuy nhiên những công trình mang tính biểu tượng mang tính đột phá vẫn chưa có. Và chúng ta vẫn phải nhìn về Dung Quất với bao hi vọng và lo lắng. Hi vọng về một cơ hội, một sự đột phá đang hiện hữu cụ thể ở quê hương chúng ta.

Và khi những hi vọng vẫn là những hi vọng thì mỗi khi nhớ về Quảng Ngãi chúng ta vẫn phải nhớ về núi Ấn sông Trà, nhớ về vị vua rái cá, nhớ về những bờ xe nước ngày xưa mà thôi.

Quê tôi có những dòng sông nhỏ
Có mùa nước lũ có ngày hè khô
Dòng sông nào rồi cũng phải ra biển lớn
Nhưng sao dòng sông tôi
Vẫn chảy mãi theo kỉ niệm tuổi thơ.
Về những ngày hè thả diều hái phượng
Về ngày mưa tắm mát tuổi ngây thơ
Quê hương ơi,
Quê hương ơi,
Dòng sông nào rồi cũngchảy ra biển lớn
Và dòng sông tôi cũng chỉ có một bến bờ.

(nvukimqn)

<!--Sign_Start-->

xì trum
03/01/2006, 04:47 PM
Ngày xưa, đã có một thời tôi từng nghĩ rằng: thành phố là thiên đường của tất cả. Bởi ở đó có tất cả sự tiện nghi mà ở quê không bao giờ có được. Thế nhưng tôi lại không biết rằng đó chỉ là sự cám dỗ đối với những đứa cạn nghĩ như tôi mà thôi. Bởi không có bất cứ thứ gì mà ta có thể có được một cách dễ dàng cả.

Ngày xưa, tôi mê Mực tím, và cũng rất thích viết, thế nhưng tôi chỉ có niềm đam mê mà không có sự sáng tạo vì thế mà mãi mãi tôi cũng vẫn chỉ ấp ủ những gì tôi suy nghĩ mà thôi. Tôi cho rằng thành phố thì có nhiều cảm hứng để có thể viết nên truyện. Chứ có hay đâu ở đó chỉ có khói bụi và sự bon chen của cuộc sống.

Bốn năm đại học, tôi quen dần với cuộc sống thành phố và cũng có cái nhìn khác về nó. Những ngày ngược xuôi cùng với những người bạn đi tìm việc làm thêm, tôi mới thật sự thấm thía với những vất vả cực nhọc của ba má và các anh chị ở quê nhà đã lo lắng cho tôi. Những chiều trời mưa, nước giăng kín cả bầu trời, tôi lại thích lên tận lầu ba của trường để ngắm mưa và tìm hướng nhà mình. Nhưng sao những lúc như vậy tôi lại không có chút cảm xúc nào để viết nên những câu văn hay những vần thơ nào cả. Tôi chỉ thấy lòng mình thật trống rỗng và buồn, một cảm giác buồn không tên và man mác. Những đêm không ngủ, nằm lắng nghe tiếng đêm của thành phố, nhưng chỉ có tiếng động cơ ồn ào, tiếng nhạc vọng lại từ các quán cafe hay nơi bán CD... Lúc ấy tôi mới hay, mình thật may mắn khi có một tuổi thơ nơi miền quê yên lành và trong trẻo.

Thành phố những ngày mưa buồn, nhớ nhà và nhớ quê da diết. Thèm một mùi hương mạ non thoang thoảng, nhưng chỉ có khói bụi và nắng gió. Thành phố rì rầm tiếng xe và inh ỏi tiếng còi không có rì rào tiếng gió và lao xao những nắng trên cao. Thành phố có những ô nhà vuông như những hộp đồ chơi của trẻ con, đường phố ngoằn ngoèo nhưng sạch sẽ vì được lát bằng bê tông chứ không lầy lội như những con đường quê. Thành phố có những con sông nước không bao giờ xanh mát, chỉ đen kịt một màu như vắt kiệt nỗi đau. Thành phố của sắc màu khi buông xuống màn đêm, của những cuộc vui thâu đêm suốt sáng, của những sang - hèn cách biệt nhau. Không như quê mình chia sẻ những niềm đau, người dân quê thật thà và chân chất, không lọc lừa không dối gian nhau.

Thành phố không có những chiều đi dọc trên con đê và lắng nghe gió hát. Không có cả những khung trời dịu mát, để thả hồn theo ngọn gió mơn man. Thành phố của những tất bật và lo toan, của dòng chảy cuộc đời như vòng xoay vô tận. Thành phố ồn ào tưởng chừng như bất tận thế nhưng vẫn còn những giây phút cô đơn.

Bây giờ thì tôi không còn ngây thơ cho rằng thành phố là thiên đường nữa, và cũng không cảm thấy nó thơ mộng như trong mơ của ngày xưa. Thực tại cuộc sống với tất cả những gì mà tôi đã trải qua, những buồn vui, những bài học mà mấy khi có được trong đời, những người bạn và tất cả mọi thứ xung quanh, đã làm cho tôi tỉnh ra giấc mộng của ngày xưa, để có thể sống thực hơn với những gì đang diễn ra. Và giờ đây tôi cũng đang lao vào vòng xoáy của cuộc sống nơi thành phố với một việc làm tương đối là ổn định. Tôi không còn mộng mơ như hồi tuổi còn mười tám, nhưng cũng không quá khép kín lòng mình để có thể thấy được mỗi ngày mình đang sống ở đây là mỗi ngày mình thực hiện một điều ước mà ngày xa xưa lắm mình vẫn thường hay mơ. http://www.ttvnol.com/forum/images/emotion/icon_smile.gif

TAST

xì trum
03/01/2006, 04:48 PM
Nối lại sự sống

Bệnh viện Quảng Ngãi không lớn, và cũng không phải là bệnh viện "điển hình, tiên tiến" vì nhiều lý do. Người bệnh kêu ca bệnh viện này không ít, và cũng bởi rất nhiều lý do. Nhưng ở bệnh viện này có một "bàn tay vàng" mà khi nhắc tới, không một ai, dù khó tính tới đâu, lại không thốt lời ca ngợi.

"Bàn tay vàng" ấy đã 5 lần cho tới nay nối lại sự sống cho những bàn tay, những cẳng chân, những ngón tay bị đứt lìa do tai nạn. Hầu hết là tai nạn lao động. Trong 5 trường hợp nối kết thành công các chi bị đứt lìa của các nạn nhân mà bác sĩ Lê Văn Thiều Bệnh viện Quảng Ngãi đã thực hiện, thì cả 5 trường hợp đều rơi vào người nghèo. Cụ thể, là những người lao động nghèo.

Trường hợp đầu tiên là anh công nhân Đặng Văn Lưu, quê Thanh Hóa, vào Quảng Ngãi làm việc ở một công ty xây dựng và bị máy xúc cắt lìa một cẳng chân. Sự việc xảy ra năm 2001, và đó là ca phẫu thuật đầu tiên mà bác sĩ Lê Văn Thiều cùng các cộng sự của mình ở Bệnh viện Quảng Ngãi đã "kết nối" thành công sự sống cho chiếc chân tưởng đã vĩnh viễn đứt lìa của một người lao động nghèo. Anh Lưu sau 2 tháng điều trị đã ra viện bằng... hai chân, khỏe mạnh.

Trường hợp thứ 5, xảy ra cách đây 1 tháng, bác sĩ Thiều đã "kết nối" thành công một cánh tay đứt lìa của cô gái người dân tộc H''re Đinh Thị Hồng, 24 tuổi, quê huyện Ba Tơ, khi cô phát rẫy vô ý để rựa phạt… đứt cánh tay phải của mình. Dĩ nhiên, một số kiến thức thường thức về sơ cứu là bắt buộc phải biết trước khi đưa nạn nhân về bệnh viện tỉnh, nhưng từ đó, sự "mầu nhiệm" nếu ta có thể nói như thế, đã xảy ra. Và không chỉ một lần. Ai cũng biết, trong tình trạng ngành y tế của chúng ta có quá nhiều những bất cập, trong lúc không ít thầy thuốc đã không giữ được mình trước sự cám dỗ độc ác của "phần trăm" giá đơn thuốc cũng như cách làm việc "chân trong chân ngoài" mà ai cũng biết "chân ngoài" luôn to hơn "chân trong", thì những kỳ tích như 5 lần cứu lại sự sống cho những cánh tay cẳng chân đứt lìa của nạn nhân, mà toàn là nạn nhân nghèo, có thể được xem là một "điểm sáng" của ngành y, không chỉ trong phạm vi nhỏ bé của một tỉnh Quảng Ngãi.

Tôi biết, từ sau ca phẫu thuật thành công nối lại cẳng chân cho anh Lưu, nhiều bệnh viện lớn trong nước đã "để mắt" tới người bác sĩ lặng lẽ quê Quảng Ngãi này, và đã có không ít lời mời anh đến làm việc cho những bệnh viện lớn hơn, nhiều phương tiện, nhiều điều kiện chuyên môn, và cũng nhiều đãi ngộ hơn. Nhưng cho tới nay, bác sĩ Lê Văn Thiều vẫn còn "trụ" lại Bệnh viện Quảng Ngãi. Có thể cũng bởi nhiều lý do. Tôi biết, trong nhiều lý do ấy có một lý do: nếu tất cả những bác sĩ tài năng đều lần lượt rời những bệnh viện nhỏ như Bệnh viện Quảng Ngãi để tới những nơi "nhiều ánh sáng" hơn, thì những bệnh nhân nghèo ở những nơi như Quảng Ngãi còn biết trông cậy vào ai? Mà người nghèo mới thường hay bị ốm đau, bị tai nạn, bị rủi ro. Nếu họ lại tiếp tục bị ruồng bỏ nữa, bởi giá thuốc "trên trời", bởi sự thiếu quan tâm, bởi những người thiếu chuyên môn và cả y đức, thì họ chỉ còn nước… đứt. Đứt hẳn. Những bàn tay, ngón tay, cẳng chân của người nghèo được ê-kíp của bác sĩ Thiều nối cho sống lại, liền lại, là những gì tốt đẹp nhất mà con người có thể làm cho con người, mà y học có thể cứu giúp con người. Nó như một câu chuyện cổ tích, có điều, đây không phải là chuyện tưởng tượng hay huyền hoặc. Đây là chuyện thật, và nó vẫn xuất hiện ngay giữa thời có bao chuyện đau lòng không tưởng được đang xảy ra.

(Thanh Thảo - Báo Thanh niên)

xì trum
03/01/2006, 04:49 PM
Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ
Đất miền trung đã qua mùa bão gió
Nụ hoa vàng xoè nắng sóng bên sông

Em có về Quảng Ngãi với anh không?
Trong tháng Chạp nước sông Trà xanh lắm
Tuổi thơ anh bao lần đứng ngắm
Lá thuyền nưa còn trôi mãi giữa dòng.

Em nhớ về đừng nở để anh trông
Anh thơ thẩn giữa phố phường Quảng Ngãi
Gặp kẹo gương thơm lừng môi con gái
Ái, câu hò lơ đãng bến Tam Thương.

Em nhớ về ơi hởi người thương
Bờ xe nước tạc thơi gian đó
Ai cắt cớ nói chi bao điều khó
Đá La Hà vẫn trỗi mọc còn kia.

Dẫu lòng không một chút cách chia
Anh hái tặng em đóa sen hồng Liên Chiểu
Và Quảng Ngãi nếu em về sẽ hiểu
Cõi lòng anh là ngọn sóng sông Trà.

Sưu tầm

xì trum
03/01/2006, 04:50 PM
Cánh Chuồn Đạp Nước

"Bờ An Chỉ vẫn sóng xô dào dạt
Đâu rồi con đò cũ bến xưa?"
Xuân đã về đây sông Vệ ơi
Xanh nắng nương dâu vàng bãi cát

Vạt lau cuối mùa xơ xác lưa thưa
Phờ phạc trắng đến thương làn tóc mẹ
Lấp ló rào gai đôi chùm dủ dẻ
Như mắt ai vàng đợi bước về…

Lưới nhện còn vương xác lá hẹn thề
Tơ tằm đã dệt lụa đào yếm thắm
Em vẫn còn đây mà em thăm thẳm
Lời ru bướm vàng đậu trái mù u

Thiết tha ơi, về vén mạng sương mù
Nắng trong suốt mắt dòng sông trong suốt
Xuân ở lại cùng xóm quê thân thuộc
Ai như cánh chuồn chuồn đạp nước rồi bay?

(Nguyễn Ngọc Hưng)

anmota
03/01/2006, 10:30 PM
<table> <tbody><tr><td class="list_title" align="left" height="0" valign="top">Tổng Công ty Cao su Việt Nam:</td></tr><tr><td class="tintop_title" align="left" valign="top">Xin lỗi dân vụ tự ý san ủi hơn 309 ngôi mộ </td></tr><tr><td class="news_date" align="left" height="20" valign="top">12:07' 02/03/2006 (GMT+7) </td></tr><tr><td class="text" align="left" valign="top">(VietNamNet) - Sau khi VietNamNet phản ảnh vụ việc Công ty Cao su Quảng Ngãi tự ý san ủi 309 ngôi mộ của người dân xóm 6, thôn An Điềm, xã Bình Chương, Bình Sơn (Quảng Ngãi). Tổng giám đốc Tổng Công ty Cao su Việt Nam Lê Quang Thung đã có Văn bản số 405/CSVN-VP gởi các cơ quan báo chí, các cấp chính quyền và đơn vị liên quan để xin lỗi dân về những việc làm của Công ty Cao su Quảng Ngãi. (http://www.vietnamnet.vn/xahoi/2006/03/546209/)
(http://www.vietnamnet.vn/xahoi/2006/03/546209/)


<table align="right" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"> <tbody> <tr> <td>http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200603/original/images917707_images916807mo.jpg (http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200603/original/images917707_images916807mo.jpg) </td></tr> <tr> <td class="Image">
Ông Trần Liễu (phải) chỉ ngôi mộ của dòng tộc đã bị san ủi.

</td></tr></tbody></table>
Công văn nêu: Đề nghị Giám đốc Công ty Cao su Quảng Ngãi ngừng ngay việc khai hoang, san ủi đất trồng cao su không hợp lòng dân; báo cáo nhanh và giải trình rõ sự việc trên.

Lãnh đạo Tổng Công ty Cao su Việt Nam thành thật xin lỗi các dòng tộc Trần, Đặng, Huỳnh, Đinh và Phạm tại thôn An Điềm, xã Bình Chương, huyện Bình Sơn.

Đề nghị UBND xã Bình Chương, UBND huyện Bình Sơn phối hợp cùng Công ty Cao su Quảng Ngãi tìm rõ nguyên nhân xử lý kịp thời những hành vi vi phạm nếu có như báo nêu. Tổng Công ty Cao su Việt Nam sẽ cử một đồng chí lãnh đạo kiểm tra tình hình cụ thể để có biện pháp chỉ đạo khắc phục hậu quả. Tổng Công ty chân thành cảm ơn các cơ quan báo chí đã kịp thời phản ảnh những thông tin có liên quan đến Công ty Cao su Quảng Ngãi về sự việc đã xảy ra. Đồng thời mong muốn tiếp tục giúp đỡ cung cấp những thông tin kịp thời để Tổng công ty có biện pháp chỉ đạo sửa chữa, khắc phục đối với Công ty Cao su Quảng Ngãi…

Theo thông tin chúng tôi có được, để "bào chữa" cho việc làm của mình Công ty Cao su Quảng Ngãi cho rằng, trong lúc thi công ban đêm, nên không phát hiện ra mộ? Mộ bị xe lăn bánh xích lên bị vướng răng rà rễ ở phía sau, chứ không phải ủi đào mộ lên và khẳng định đây là việc làm sai sót của Công ty TNHH Thiên Quang (đơn vị được Công ty thuê làm).



H.Minh
</td></tr></tbody> </table>

anmota
03/02/2006, 07:11 PM
http://www.nld.com.vn/tintuc/chinh-tri-xa-hoi/143948.asp
http://www.nld.com.vn/tintuc/chinh-tri-xa-hoi/144016.asp
AMT

anmota
03/02/2006, 07:20 PM
<TABLE id=Table8 cellSpacing=0 cellPadding=0 width="100%" align=center border=0><TBODY><TR><TD>Về sông Trà bắt cá bống
15:43:05, 27/02/2006






</TD></TR><TR><TD height=20>




</TD></TR><TR><TD style="PADDING-RIGHT: 5px"><TABLE id=AvatarTable cellSpacing=3 cellPadding=0 width=1 align=left border=0><TBODY><TR><TD vAlign=top align=left>http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/dinhhuan/361/ca-bong.jpg</TD></TR><TR height=1><TD vAlign=top align=left>Đặc sản cá bống sông Trà</TD></TR></TBODY></TABLE>Cá bống kho tiêu từ lâu trở thành món ăn truyền thống trên mâm cơm của người Việt Nam, đặc biệt người dân vùng sông nước Trà giang có món cá bống chỉ ăn một lần là nhớ mãi. Bây giờ không phải chính vụ mùa bắt cá bống, nhưng chúng tôi vẫn theo chân những người đi bắt loại cá bống cát ở sông Trà Khúc, mới biết nghề bắt cá bống lắm công phu, còn món cá bống sông Trà đang dần mai một. Đặt ống bắt bống



Chờ lúc trời gần sáng, khi thủy triều xuống thấp nhất, tôi cùng anh Nguyễn Văn Thạnh, một người chuyên làm nghề bắt cá bống ở vùng Tịnh Long, Quảng Ngãi mang những ống tre làm dụng cụ bắt cá lên đường.

Nước sông Trà Khúc mùa này khá lớn. Xung quanh chúng tôi, những người chuyên làm nghề bắt cá bống cũng bắt đầu vác những ống tre ra sông. Trời chưa sáng rõ nên không nhìn thấy mặt người, chỉ nghe tiếng nói chuyện âm vang một khúc sông.

Vác đống ống tre trên vai, anh Thạnh lội ra gần giữa sông, chọn chỗ lạch sông vừa tầm ống nhẹ nhàng cắm từng chiếc ống trống xuống mặt nước. Nguyên tắc cắm loại ống trống bắt cá bống là cắm từng chiếc ống theo từng hàng ngang nhau, thẳng góc với dòng nước, cách đáy sông khoảng 3 tấc, ống này cách ống kia chừng 2 mét rồi chờ đến sáng hôm sau thu hoạch cá. Theo anh Thạnh, mùa này không phải là mùa chính vụ bắt cá bống, nhưng vẫn có cá dù số lượng không nhiều.

Dụng cụ bắt cá bống là chiếc ống tre dài khoảng 1m, có chừa đốt ở giữa đoạn, trống hai đầu, dùng một cọc nhọn cắm xuống nước, cho cá chui vào ở. Đúng mùa thả ống vào khoảng tháng tám âm lịch. Khi các guồng xe nước phía trên thượng nguồn bắt đầu dọn lại để tránh mùa mưa lũ là lúc cá bống bắt đầu mùa đẻ trứng. Nước sông Trà vào mùa cạn chỉ ngập đến thắt lưng, thích hợp cho cá bống chọn chỗ đẻ trứng ở đoạn nước cạn, nước trong và đứng nước.

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi theo anh Thạnh đi trút ống, với chiếc giỏ tre (gọi là chiếc “vịt”) đan bằng nan tre để đựng cá. Khi bắt cá, người bắt đưa hai tay nhè nhẹ bịt lấy hai đầu ống mang lên khỏi mặt nước rồi trút nhanh vào chiếc “vịt”. Xong, lại cắm ống về vị trí cũ.

Những cử động của người trút ống hết sức nhẹ nhàng, nhanh tay để tránh gây tiếng động dễ làm cho cá ở trong các ống khác chạy trốn. Sáng đó, 10 chiếc ống tre của anh Thạnh chỉ thu có được hơn ký cá. Anh Thạnh cho biết, bây giờ không đúng mùa, cá ít nên chỉ có vài người còn đi đặt ống, chứ đúng dân chuyên khai thác cá bống ở làng anh đã ra Quảng Nam làm nghề từ hơn tháng nay.

Đặc sản “Trà giang sa ngư”

<TABLE style="WIDTH: 20px; HEIGHT: 20px" cellSpacing=2 cellPadding=2 rules=none align=right border=0 frame=void><TBODY><TR><TD>http://www2.thanhnien.com.vn/Uploaded/dinhhuan/361/ca-bong-1.jpg</TD></TR><TR><TD>
Ở chợ Quảng Ngãi mỗi ký cá bống cát có khi tới 80 ngàn đồng











</TD></TR></TBODY></TABLE>Món cá bống kho tiêu từ lâu đã trở thành đặc sản của đất Quảng Ngãi. Cá bống cát thân mập tròn, đầu nhỏ, con nhỏ hơn đầu đũa, có màu vàng nhạt đến vàng ươm là loại ngon nhất. Món ăn được chế biến qua nhiều công đoạn. Cá đem về đánh vảy, lấy hết ruột, đem bỏ vào chiếc rổ tre rồi rắc muối hột lên trên, chà cho sạch hết vảy, rửa cá thật sạch, đem bỏ vào chiếc tô và ướp nước mắm ngon độ nửa giờ mới đem kho.

Sau khi ướp, bỏ cá vào chiếc niêu đất, tráng một lớp dầu ăn, cho thêm ít nước mắm cho xăm xắp rồi đun lửa nhỏ đến lúc chín. Sau dùng đôi đũa tre trộn cá thật đều, rắc tiêu bột và nước màu lên mặt, um hơi cho nước màu và tiêu ngấm vào cá. Con cá phải đạt được yêu cầu dai, thơm, vị mằn mặn ăn với cơm trắng, mùi thơm khó chối từ.

Thương con cá bống sông Trà

Ở quanh sông Trà thuộc vùng Tịnh Long này, trước đây, những người chuyên đặt ống cá bống khoảng vài chục, nay chỉ còn trên dưới mười người. Số người chuyên khai thác cá bống cát từ Tịnh Hà đến Tịnh Long của huyện Sơn Tịnh đã giảm rõ rệt do từ ngày có đập Thạch Nham, nước sông Trà mùa nắng rất cạn, nguồn nước lại bị ô nhiễm do chất thải của các nhà máy, cùng tình trạng khai thác quá mức đã làm cá bống sông Trà trở thành của hiếm.

Ở chợ Quảng Ngãi, mỗi ký cá bống cát có khi lên đến 80 ngàn đồng. Cá bống cát giá cao, những nhà hàng có bán đặc sản Quảng Ngãi, mỗi hũ cá bống kho tiêu 250g được bán với giá 40 - 50 ngàn đồng. Anh Thạnh bảo, nhiều quán ăn ở thành phố Quảng Ngãi bán cá bống kho sẵn, đóng trong từng hũ nhựa có bao bì, nhãn hiệu cá bống sông Trà, nhưng đó có thể là sự trộn lẫn của nhiều loại cá bống khác nhau.

Cá trên sông không còn nhiều, mấy tháng gần đây, dân chuyên bắt cá bống ở Sơn Tịnh ra vùng hồ Phú Ninh, Quảng Nam khai thác cá bống bằng loại lưới ngao mang về Quảng Ngãi bán cho các quán ăn, nhà hàng với giá khoảng 25 - 30 ngàn đồng mỗi ký.

Những quán ăn mua về kho tiêu, trộn một ít với cá bống cát sông Trà để bán lại cho khách du lịch. Chỉ người sành ăn mới nhận biết từng loại cá bống. Cá bống ở Quảng Nam mình rỗ hoa, hoặc xám đen, thân lép, thịt bở nên không ngon bằng cá bống sông Trà. Chỉ thương những người khách du lịch hăm hở mua cá bống về làm quà cho người thân, nhưng làm sao nhận biết được đâu là cá bống của sông Trà, đâu là cá bống đất Quảng.

Anh Thạnh thở dài: “Cá sông Trà còn ít quá, rồi đặc sản Quảng Ngãi trên bao bì mỗi hũ cá bống chỉ còn là hình thức thôi...”. Nghe anh Thạnh nói, giờ mới thấy thương con cá bống vùng sông nước Trà giang.


Theo Hoàng Nhung/báo Sài Gòn Giải Phóng








</TD></TR><TR><TD style="PADDING-RIGHT: 2px" align=right>




</TD></TR></TBODY></TABLE>

anmota
03/02/2006, 07:38 PM
" Ở quanh sông Trà thuộc vùng Tịnh Long này, trước đây, những người chuyên đặt ống cá bống khoảng vài chục, nay chỉ còn trên dưới mười người.

Số người chuyên khai thác cá bống cát từ Tịnh Hà đến Tịnh Long của huyện Sơn Tịnh đã giảm rõ rệt do từ ngày có đập Thạch Nham, nước sông Trà mùa nắng rất cạn, nguồn nước lại bị ô nhiễm do chất thải của các nhà máy, cùng tình trạng khai thác quá mức đã làm cá bống sông Trà trở thành của hiếm. "
..."
Nếu nước trên con sông Trà, Đập Thạch Nham..., con cá Bống đều được xem như là một ' nguồn sống '( resourse) cho con người quảng ngãi ta, thì...' lãnh đạo ' có ngu gì...cũng nên tính đến một giải pháp tốt hơn... Ví dụ như...
( chưa nghĩ ra )
AMT

DongSaBang
03/11/2006, 06:44 PM
Dụng cụ bắt cá bống là chiếc ống tre dài khoảng 1m, có chừa đốt ở giữa đoạn, trống hai đầu, dùng một cọc nhọn cắm xuống nước, cho cá chui vào ở. Đúng mùa thả ống vào khoảng tháng tám âm lịch. Khi các guồng xe nước phía trên thượng nguồn bắt đầu dọn lại để tránh mùa mưa lũ là lúc cá bống bắt đầu mùa đẻ trứng. Nước sông Trà vào mùa cạn chỉ ngập đến thắt lưng, thích hợp cho cá bống chọn chỗ đẻ trứng ở đoạn nước cạn, nước trong và đứng nước.

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi theo anh Thạnh đi trút ống, với chiếc giỏ tre (gọi là chiếc “vịt”) đan bằng nan tre để đựng cá. Khi bắt cá, người bắt đưa hai tay nhè nhẹ bịt lấy hai đầu ống mang lên khỏi mặt nước rồi trút nhanh vào chiếc “vịt”. Xong, lại cắm ống về vị trí cũ.

Ở giữa ống, ngay chổ đốt tre, người ta khoét một cái lổ và thọt khúc cây, một đầu nhọn, ngang qua để cắm xuống cát. Cái đốt tre ở giữa cũng được đục thủng để nước chảy qua dể dàng.http://i31.photobucket.com/albums/c372/dongsabang/banana.gif

Trên sông Vệ, khoảng giữa tháng 8 và cuối tháng 10, người ta cũng đặt ống tre bắt cá bống. Cá bống bắt bằng ống tre thường là cá bống dồ, lớn cở cán dao hay cở ngón chân cái. Cá bống kho tiêu thì cở chiếc đủa con, ít khi nào (là tui nói khiêm tốn đó) nó vào ống tre lắm. Vì ống tre nằm ngoài giữa sông, nước chảy mạnh, mấy con cá bống kho tiêu không thích hợp với dòng nước chảy mạnh. Thường người dân chài bắt cá bống kho tiêu bằng lưới hay kéo ngao. Còn cách khác để bắt cá bống kho tiêu là bằng cách thả rận. Cái rận làm bằng tre, có hình thù giống như cái vỏ sò nhưng rất bự. Người ta lấy những nhánh cây nhỏ hay mấy cây dâu tằm khô đặt trong rận, xong đem đến nơi nào nước sâu và đọng (nước không chảy) để đặt rận. Một ngày người ta có thể ra kéo rận đước vài lần. Khi kéo rận lên thì đủ thứ cá trong đó, nhưng cá bống kho tiêu là nhiều.

Ngày xưa khi bờ xe nước còn hoạt động, cá bống kho tiêu theo bờ xe nước vào ruộng. Nên trong đồng cũng có cá bống kho tiêu, nhưng ở trong đồng có nhiều sình và không có cát, nên cá bống không còn màu vàng nhợt và ngon như cá bống ở sông.

Nhưng tui thích bắt cá bống nhất là bằng cách câu. Bắt mấy con hầu trong bờ độn xe nước làm mồi rất nhạy. Câu cá bống mình thấy nó cắn câu xong nuốt vô, lôi đi, là mình giựt lên. Vui lắm.http://i31.photobucket.com/albums/c372/dongsabang/banana.gif



Số người chuyên khai thác cá bống cát từ Tịnh Hà đến Tịnh Long của huyện Sơn Tịnh đã giảm rõ rệt do từ ngày có đập Thạch Nham, nước sông Trà mùa nắng rất cạn, nguồn nước lại bị ô nhiễm do chất thải của các nhà máy, cùng tình trạng khai thác quá mức đã làm cá bống sông Trà trở thành của hiếm.
Kiểu nầy thì không những cá bống mà con gì trên sông rồi cũng tiêu tán đường! :laughing:

anmota
03/11/2006, 09:00 PM
Cái ống tre...trống hai đầu,(có cọc giữa lưng ,cắm xuống cát)kêu bằng ống trúm.
Đúng như DSB nói , thì người ta cắm trúm vào những chổ nước sâu , nước chảy và chỉ bắt cá bống lợn Có lẽ nó vào đó ' đứng' mà tình tự hay sao ấy.
Hồi nhỏ thấy ' tụi bạn lớn ở Long phụng ' sáng sớm đi giốc trúm , xin đi theo , nó đâu có chọ
Nơi làng tôi có hai nhánh sông.
Dọc bờ sông Cái, nước ngọt...cá bống núp trong hang, dưới mặt nước khá sâu..Lặn xuống...mò ra cái hang.thò tay vào...nắm chọp Có khi nó vuột mất. Cá này bự, và béo lắm nếu chưa có trứng. Cá có trứng , thịt xảm lè...Nhưng mấy cái boc trứng , thì chưa ăn thấy rất ngon...Ác thiệt !
Dọc mé sông Trước , nước lơ. Mà sao vẩn có cá bống cát , cái bống vồ, va bống lủi. Nó lẹ như chớp. Thoạt một cái là nó vùi mình dưới cát khó thậy
Tuy nhiên...
Thằng em con chú tôi nó có đồ nghề. Có cái nơm nhỏ, Có cặp gọng ( bằng hai nhánh tre mới hay hai nhánh cây keo (mảo/mão), tuốt vỏ da cây đi , trắng nõn.Nó dang tay rộng...thành hai gọng kèm lịch sử, rồi khép...hai mút gọng lại , như hình chữ V lộn ngược."bà cá bông ' lo ngó hai cái gọng...cứ nắm im. Úp cái nơm. Nắm chóp...
Tôi không có tay sát ngư , nên sờ đâu cá vuột chạy mật Vì vậy...hồi đó thấy sao nói vậy bây giợ
Trả nghề cho mấy đứa...sát ngư.
Cá bống mà cũng câu được sao ta ! Chắc là xứ...nào đó , nó 'ăn bẵm'...nó đói mồi...thì mới câu được.
Cá bống kho mà không kho với cơm /cậy dừa vừa già , thì coi như ...đồ bỏ.
Hình như ăn cá bống với cháo nấu 'đạc sệt' thì là ngon miệng hơn ăn với cơm . Lâu quá ...hơi bị quên !
AMT

DongSaBang
03/12/2006, 09:11 AM
Câu cá bống theo kiểu của DSB là cho vui thôi chú ơi. Hồi đó 5, 6 tuổi đi giăng nắng ngoài sông câu chơi vậy mà! Chứ câu để đủ ăn thì câu cả ngày vẫn chưa thấy đủ đâu. Chú nghĩ coi, mình ngồi thả câu trong chổ nước đọng, xong nhìn con cá bống từ từ chạy tới, cắn mồi lôi đi, xong mình giựt lên, thấy đã không!

Thì ra những đứa trẻ trên sông đều chơi giống nhau, cái gọng kèm lịch sử mà Chú nói đó DSB cũng chơi qua rồi. Nghĩ sao mấy con cá bống lì quá, nó chỉ nằm im ngó chờ bắt mà không lo chạy cho lẹ.

Đúng rồi, cá bống phải kho với nước dừa và rim nó lại, mang ra đồng ăn với cơm nóng là tuyệt cú mèo.

Nói đến cái "vịt", không hiểu tại sao kêu là cái vịt? Có lẽ nó có hình thù giống con vịt chăng? Đang bằng tre hay mây, hay giây giang trên rừng, có hình tròn, bằng cở bắp vế người lớn, dài. Một đầu nhoi lên như cái cổ to bằng nắm tay, dài. Ở dưới lường người ta cột hai cái phao hai bên, xong rồi đi trên sông hay trong ruộng sâu, người ta kéo sau lưng, một phần vịt nằm dưới nước nên cá (tôm, tép) vẫn còn sống.