PDA

View Full Version : văn hóa: khấn



anmota
03/10/2006, 08:19 AM
Thứ Tư, 08/03/2006, 00:04 (GMT+7)
Khấn thuê!

<table class="tLegend" style="border-collapse: separate;" align="right" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="40"> <tbody> <tr> <td>http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=118533</td></tr> <tr> <td>Lễ này các "thầy" đem đi đâu?</td></tr></tbody></table>TT - “Con lạy chín phương trời, lạy mười phương Phật, con lạy Đức Thánh Bà. Đức Thánh Bà linh thiêng về giúp tín chủ con là Nguyễn Thị H. ở phường Thanh Xuân Nam, quận Thanh Xuân, TP Hà Nội bịt mồm bịt miệng kẻ bán hàng bên cạnh, làm cho nó khuynh gia bại sản, sập tiệm để tín chủ con phát tài phát lộc, mua tươi bán tốt...”!

Một phụ nữ chắp tay lẩm bẩm khấn lia khấn lịa, rồi xòe tay đòi 10.000 đồng tiền công khấn...

Ngày càng... đắt hàng

Đình Bia Bà La Khê (thị xã Hà Đông, Hà Tây) là di tích lịch sử đã được Bộ Văn hóa - thông tin xếp hạng cấp quốc gia năm 1989. Nơi đây được coi là linh thiêng nên hằng ngày có hàng ngàn khách thập phương đến lễ cầu lộc, nhất là những ngày rằm, mồng 1 thì người đến đình Bia Bà đông nghịt.

Những người đến đây kháo nhau rằng gần đây ai có việc mà tìm đến Bia Bà nhờ được các bà ở đây khấn hộ thì làm ăn phúc lộc đầy nhà, việc gì cũng xong. Nghe vậy, chiều mồng 1 tháng 2 âm lịch tôi cũng thử đến đó nhờ các bà khấn xem... phúc lộc của mình tới đâu!

Cùng vào đình với tôi là nườm nượp dòng người đầu đội lễ, khoác tay nhau, người thì vẻ mặt hả hê như sắp làm được điều gì lớn lắm, người thì đăm chiêu nghĩ ngợi như vừa phải làm một cái gì tội lỗi.

Trong số ấy có chị Nguyễn Thị T. nhà ở Xuân Thủy (Q.Cầu Giấy, Hà Nội) là một khách hàng quen thuộc của “dịch vụ khấn thuê”. Vừa đi chị vừa kể chuyện cho tôi nghe: “Nhờ bà khấn cho mà chuyến hàng mua vừa rồi ở Lạng Sơn trót lọt, qua mặt được cả công an lẫn người quản lý thị trường. Linh lắm em ạ” (!).

Con đường vào đình là một lối đi nhỏ giữa hai dãy hàng quán bày bán la liệt hoa quả và đồ tế lễ. Vào đình, những người đi lễ đều đến dãy ghế kê sát gian thờ nơi có khoảng chục phụ nữ đang ngồi đợi sẵn.

Thấy tôi lạ, một bà chạy ra kéo áo hỏi: “Thuê khấn phải không? Đã mua lễ chưa? Ra ngoài kia mua lễ vào đây tôi khấn cho. Rẻ thôi...”. Theo tay bà chỉ, tôi đi ra hàng cô H. mua lễ.

Thấy tôi vào cô H. cười tươi hỏi: “Khách của bà C. phải không? Bà ấy khấn thiêng lắm đấy. Chắc cậu chưa biết chứ tháng trước bà ấy lễ cho một anh đánh bật đứa bạn để giành suất đi nước ngoài nên gia đình anh ta đến tạ ơn hậu lắm”.

Đến khi tôi trở vào thì bà C. đã bận khấn cho mấy khách mới. Nhìn một lượt các bà khác như bà H., bà Tr., bà S.... cũng bận như thế và cũng nhiều khách đang phải chờ như mình nên tôi đành kiên nhẫn đợi...

Đến lượt mình, tôi mới hoàn toàn tin “dịch vụ khấn thuê” là thật chứ không phải là tin đồn như tôi vẫn nghĩ.

Đa số người đến đây nhờ các bà khấn cho đều có chuyện: người thì xin được mua trôi bán lọt, người thuê các bà xin cho việc chạy chọt thành công để con mình được vào làm chỗ này chỗ nọ, thậm chí còn có những sinh viên đến thuê các bà khấn cho mình không phải thi lại môn này môn kia trong kỳ thi hết học phần...

“Thầy khấn”... quấn khay lễ

<table style="border-collapse: separate;" bordercolordark="#456ae1" bordercolorlight="#4792d9" align="right" bordercolor="#ecf2fe" cellpadding="4" cellspacing="5" height="100" width="220"> <tbody> <tr> <td bgcolor="#cfe6f9" valign="center"> Dịch vụ khấn thuê đã tồn tại hơn 10 năm nay?

Theo những người bán hàng quanh Bia Bà, dịch vụ khấn thuê đã tồn tại hàng chục năm nay.

Đã có nhiều cá nhân, tổ chức phản đối và phản ảnh tình trạng trên đến các cơ quan chức năng nhưng dịch vụ khấn thuê vẫn tồn tại và ngày càng... đông đúc.

</td></tr></tbody></table>Vì đông khách và việc trở thành thầy khấn không có gì khó khăn (các bà thầy khấn chỉ đọc qua các bài khấn Nôm trong các cuốn sách dạy khấn là có thể hành nghề ngay mà không phải kinh nghiệm gì hết) nên “dịch vụ khấn thuê” ngày càng có thêm nhiều thầy khấn mới.

Hỏi chuyện, thầy khấn T. thật thà: “Mấy năm trước thì chỉ có tôi, bà C., bà S., bà Tr. và vài bà khác nữa. Đến giờ thì đông lắm”.

Để làm ăn cho “chuyên nghiệp” và nhất là để tránh việc tranh giành khách của nhau, những thầy khấn ở Bia Bà tự họp lại và thành lập đội khấn thuê do bà thầy khấn tên S. làm đội trưởng.

“Đội trưởng được ưu tiên khách trước và có quyền chỉ định ai làm thầy khấn cho khách tiếp theo, còn không thì cứ theo thứ tự xếp hàng - bà T. kể tiếp - Trước kia chưa lập đội thì chuyện các bà tranh giành khách nhau là thường, nhưng bây giờ kỷ luật lắm rồi. Khách quen của bà nào thì bà ấy cứ thế mà giữ, không ai dám tranh của ai”.

Chuyên nghiệp hơn, các thầy khấn có cách “trói” khách riêng của mình để làm ăn. Thấy tôi cứ hỏi hết tên bà này tới bà khác, bà C. sợ mất một khách mới nên khéo léo: “Các bà ấy mới vào nghề thôi, chưa có kinh nghiệm đâu, lần sau cậu đến đây nhờ tôi thì việc xong hết. Nhờ một người từ đầu đến cuối thì dễ biết việc hơn”.

Nói là tùy tâm nhưng thật ra mỗi lần thuê các bà khấn cho ít ra cũng phải “tùy tâm” hậu một chút thì các bà mới khấn cho tử tế. Thường thì mỗi một lần khấn, khách thường trả cho thầy khấn từ 10.000 đồng trở lên.

Anh Đỗ Quang V., nhà ở phường Cát Bà, Hải Phòng, cũng là một khách ruột của bà C. cùng đi thuê khấn với tôi, tâm sự: “Mỗi lần nhờ bà C. mình dâng lễ 20.000 đồng. Sợ dâng ít các bà chê mà không khấn cho cẩn thận. Thôi thì đằng nào cũng là bỏ tiền...”.

Để kiểm nghiệm, tôi tránh bà C. đi tìm bà đội trưởng S. để thuê khấn lần hai. Lần này kỹ càng hơn, tôi ra hỏi bà S.: “Bà khấn cho cháu được chứ?”, “Có việc gì?”. Bịa chuyện và kể lể một hồi, bà S. phán: “Việc lớn đấy. Có ra hàng cái N. sát mép đình sắm lễ đi rồi tôi khấn cho. Nhớ nói thật việc cho cái N. nó biết mà bán lễ, không sắm bừa được đâu”.

Bỏ thêm 40.000 đồng cho một khay lễ “mọn”, tôi nhờ bà S. khấn. Rì rầm một lúc bà S. quay ra: “Được rồi! Đặt tiền lễ là xong”. Tôi vờ như không hiểu, bà tiếp lời: “Tùy tâm bao nhiêu cũng được!”. Tôi rút tờ 5.000đ bỏ vào khay. Bà nhăn mặt: “Để lễ đấy ra hóa vàng đi”.

Tôi đi hóa vàng (đốt vàng bạc) thì bà đem khay lễ mà tôi vừa sắm ra đưa trả cho cô N. kèm theo câu nói đầy khó chịu: “Cứ tưởng khách “bở” ai ngờ cũng “kiết”, đặt có 5.000đ, may còn khay lễ”.

Thì ra các thầy khấn đều “ăn rơ” với một hàng bán lễ. Một hàng bán lễ cửa đình khoe: “Những ngày đông khách, mỗi ngày cũng “làm” được vài trăm ngàn, hên hơn thì có ngày nửa triệu, các bà nếu đem lễ đã dùng ra cho cửa hàng thì được chia cho 50%.

Nói vậy chứ các bà còn kiếm hơn mình. Vào đúng ngày như hôm nay thì cả tiền công tiền lễ có bà đút túi cả triệu bạc chứ ít gì”. Cuối buổi chiều, lại gần một bà thầy khấn ngồi nghỉ đếm tiền tôi nghe tiếng thở dài: “Tệ thật! Làm ăn như thế này mà được có bốn trăm ngàn...”.

TRẦN ĐÌNH TÚ