PDA

View Full Version : Nước Việt ...cỳ cuặc !



anmota
06/03/2006, 09:59 PM
Chính trị - Xã Hội (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ChannelID=3)getTimeString('2006/06/04 01:35:31');Chủ Nhật, 04/06/2006, 01:35 (GMT+7)
Thủ tướng giữ bản thảo cho nhà triết học

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=132613Nhà thơ Việt Phương - Ảnh: tuấn phùngTT - “Ròng rã suốt gần 30 năm, từ khi rời chiến khu Việt Bắc về thủ đô (10-1954) đến khi mất, Trần Đức Thảo đều đặn và cẩn thận gửi tất cả những gì mình viết cho ông Phạm Văn Đồng. Thủ tướng đọc hết rồi giao cho tôi cất giữ. Ông dặn: phải bảo quản cẩn thận, để đến khi có điều kiện thì cho dịch và công bố”.

Câu chuyện của nhà thơ Việt Phương - nguyên trợ lý của cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng, hiện là thành viên Ban nghiên cứu của Thủ tướng, người vừa trao toàn bộ di cảo của nhà triết học Trần Đức Thảo gửi Thủ tướng Phạm Văn Đồng cho nxb ĐH Quốc Gia Hà Nội - đã thôi thúc PV Tuổi Trẻ tìm gặp ông.

Giọng ông Việt Phương buồn và xúc động như chuyện mới hôm qua:

- Thủ tướng Phạm Văn Đồng có sự gần gũi và cảm thông rất sâu sắc với nhiều trí thức lớn, nhiều văn nghệ sĩ, Trần Đức Thảo là người đặc biệt trong số đó. Ông Thảo bị phân biệt đối xử và bị coi như không đáng tin cậy suốt cuộc đời, và Phạm Văn Đồng, với tư cách vừa là thủ tướng vừa là người bạn tri âm, đã gạt đỡ cho Trần Đức Thảo, đã giúp ông một phần nào đó về tinh thần và vật chất.

Những sự giúp đỡ của ông nhỏ thôi nhưng đã làm con người ngây thơ và vụng dại trong đời thường của Trần Đức Thảo qua được những cơn khốn khó nhất. Những giúp đỡ về vật chất thì ông thường thông qua một cộng sự khác là GS Phạm Như Cương - sau này là viện trưởng Viện Triết học.

Ngoài ra còn có ông Hà Huy Giáp và ông Hà Xuân Trường. Còn sự giúp đỡ về tinh thần, nhất là sách vở, tài liệu thì thường thông qua tôi. Có những tài liệu người ta gửi tặng ông, thường bằng tiếng Pháp, ông luôn gửi cho Trần Đức Thảo. Và ông Thảo cũng vậy, từ khi ở chiến khu về, đã đều đặn gửi những tác phẩm của mình (cả được in và không được in) cho Thủ tướng đọc.

Những tác phẩm đầu tiên là bản dịch và bình một số đoạn quan trọng trong Hiện tượng luận tinh thần của Hegel ông Thảo dịch từ tiếng Đức. Tác phẩm thứ hai là Logic của Hegel, ông Thảo dịch từ tiếng Đức ra tiếng Pháp.

Ông cũng vừa dịch vừa bình bằng tiếng Pháp. Thủ tướng đọc rồi tặng lại tôi. Có một người nữa cũng sang mượn Thủ tướng để đọc là Tổng bí thư Lê Duẩn. Ông Lê Duẩn cũng thích đọc triết học và đọc được trực tiếp bằng tiếng Pháp.

Về sau từ 1964 trở đi, ông Thảo bắt đầu gửi thành hai bản, một bản cho Thủ tướng và thêm một bản cho tôi. Có khi tôi đến nhà ông để nhận, có khi ông gửi qua đường bưu điện, cũng có lúc hai anh em gặp nhau ở ghế đá hay quán nước bên hồ Tây cho nó “lãng mạn”.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=132614GS Trần Đức Thảo (thời kỳ giảng dạy ở Paris)Giáo sư Trần Đức Thảo sinh ngày 26-9-1917 tại Từ Sơn, Bắc Ninh.

Năm 1936 qua Paris, tốt nghiệp thạc sĩ triết học hạng nhất tại Pháp lúc mới 26 tuổi. Cuối năm 1951 ông trở về VN, lên chiến khu Việt Bắc tham gia kháng chiến. 24-4-1993, trong đợt đi công tác ở nước ngoài, bị bệnh nặng, ông đã từ trần tại Paris. Ông được đánh giá là một trong những nhà triết học hàng đầu của thế kỷ 20.

* Thủ tướng Phạm Văn Đồng và ông có bao giờ ngồi nói chuyện với nhau về Trần Đức Thảo và triết học của Trần Đức Thảo không, thưa ông?

- Có chứ, nói nhiều là khác. Về triết học của Trần Đức Thảo thì tôi sẽ còn nhiều dịp để nói đến và nói sâu hơn. Chỉ xin kể trước một chuyện: Trần Đức Thảo giành được sự trân trọng của những vĩ nhân cùng thế hệ với ông. Năm 1971, Bertrand Russell (triết gia Anh nổi tiếng) và J. P. Sartre (nhà văn, nhà triết học Pháp từng nhận giải Nobel) - những người chủ trương lập Tòa án quốc tế xét xử tội ác của đế quốc Mỹ trong chiến tranh VN - có ý định sang VN.

Trong chương trình dự định ở VN khoảng bốn ngày, yêu cầu đầu tiên của J.P.Sartre là được gặp gỡ Trần Đức Thảo trọn ngày đầu tiên. Vì nhiều lý do, chuyến đi không thành, nhưng có thể nhận thấy tình cảm cũng như sự trân trọng mà những con người tầm cỡ như Sartre đã dành cho Trần Đức Thảo của chúng ta.

Nhưng chúng tôi cũng không phải không nhận ra những lỗ hổng trong triết học của Trần Đức Thảo, đó là vốn kiến thức và trải nghiệm triết học phương Đông.

Ông là nhà triết học VN hiểu sâu sắc nhất và sáng tạo nhất theo tư duy triết học phương Tây, nhưng giá mà ông có nhiều trải nghiệm hơn nữa về triết học phương Đông thì rất có thể ông đã trở nên mềm mại và sâu hơn. Chúng tôi cũng đã nói thẳng với ông về điều đó, và ông thừa nhận: ông không đủ thời gian trong cuộc đời.

Còn về con người của Trần Đức Thảo, ông Phạm Văn Đồng luôn luôn nói với tôi: “Đó là một tài năng và là một người bị oan khuất”. Và tôi nhận ra thêm một điều cực kỳ đáng trân trọng ở con người ấy: mọi nỗi oan khuất mà ông phải gánh chịu suốt cuộc đời không hề để lại trong ông dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhất của sự cừu hận. Con người ông trong sáng đến mức ngây thơ.

* Nhưng thưa ông, vậy tại sao nhà triết học trong sáng đến mức ngây thơ ấy lại chịu sự oan khuất đến hết cuộc đời như vậy, một nỗi oan khuất mà một vị thủ tướng cũng chỉ có thể che đỡ và xoa dịu chứ không giải tỏa hoàn toàn được?

- Trần Đức Thảo có lần nói với Thủ tướng: “Tạp chí Triết Học của VN toàn là chính trị, chẳng có chút triết học nào trong đó cả”. Thủ tướng cũng phải công nhận điều đó. Thời Trần Đức Thảo sống và nghiên cứu sau 1954, xã hội chúng ta là một xã hội đặc biệt mà nguyên nhân gây ra những bi kịch cho những trí thức như Trần Đức Thảo có khi không hẳn là sự độc ác hay ghen ghét của cá nhân hay thế lực nào đó.

Nguyên nhân chính, theo tôi, là sự giáo điều chân thực. Chính vì chân thực nên chúng càng khủng khiếp. Cái giáo điều ấy độc lập với nhân cách của mỗi người. Có thể bản chất họ rất tốt nhưng khi đụng đến cái giáo điều của họ, họ trở nên đáng sợ. Và Trần Đức Thảo chính là một nạn nhân.

Nguyên nhân khác nữa là có những lực lượng ăn theo, không hề tin vào giáo điều ấy nhưng tung hô nó để tìm kiếm cơ hội cho mình. Đây chính là những kẻ phá hoại khủng khiếp nhất. Và một lực lượng thứ ba nữa là những người thiếu thông tin, thiếu kiến thức, không ở trong cuộc, một lòng một dạ tin theo những điều cấp trên nói, số đông nói.

Tất cả những lực lượng xã hội ấy làm thành một “tập đại thành” mà những thân phận trí thức như Trần Đức Thảo không thể hòa nhập được. Họ tất nhiên không thể hiểu được ông, mà ông cũng không bao giờ tìm cách làm cho họ hiểu mình. Ông cứ đơn độc một mình, lầm lũi với triết học của mình. Và đau xót cho chúng ta là ông không cho rằng đó là bi kịch nữa kìa.

* Trong số bản thảo di cảo mà ông vừa trao tặng NXB ĐH QG Hà Nội và Thư viện quốc gia, có những tác phẩm nào chưa từng được công bố không, thưa ông?

- Có khá nhiều, trong đó có những bức thư ông Thảo gửi riêng cho Thủ tướng, có những bức thư mà các nhà triết học thế giới gửi cho ông Thảo và ca ngợi ông nồng nhiệt ngoài sức tưởng tượng của người VN chúng ta.

Như lá thư của Lucien Sevre - một trong những nhà triết học xuất sắc nhất của nước Pháp hiện đại viết về ông: “Nhà triết học VN mà những bài giảng đã để lại dấu ấn cho cả một thế hệ trí thức nước Pháp”, có cả tác phẩm cuối cùng của ông trước khi mất, viết tại Pháp bằng tiếng Pháp: Logic của cái hiện tại sinh động...

* Ông mong muốn điều gì khi trao tặng khối lượng di cảo khổng lồ và quí giá này cho NXB ĐH QG Hà Nội?

- Cái gì đã qua thì nên cho nó qua đi, nhưng những cái gì sửa được thì phải sửa. Tôi mong tất cả những tác phẩm của ông được xuất bản và để mọi người hình dung được tư tưởng, con người của ông, và tự hào về một đại trí thức của VN.

THU HÀ thực hiện

anmota
06/03/2006, 10:05 PM
http://www.viet-studies.org/TDThao/
AMT

anmota
06/03/2006, 10:18 PM
Ông trở thành người đàn ông độc thân, nổi tiếng thêm bởi sự đãng trí, hồn nhiên và sự thiếu thốn, cơ hàn trong sinh hoạt. Dãy nhà B khu tập thể Kim Liên vốn đã nổi tiếng vì là “xóm giáo sư”, nay lại nổi tiếng hơn vì có thêm GS. Trần Đức Thảo trụ trì. Trong dịp tang lễ Giáo sư, nhà văn Phùng Quán chứng kiến một chuyện thật bi - hài. Nhà văn kể:

“Dễ có đến hai năm tôi không đến khu tập thể Kim Liên. Lần này trở lại tôi ngạc nhiên thấy cái quán của bà cụ móm dưới gốc cây xà cừ mà mười năm trước tôi thường ghé hút thuốc, uống nước, vẫn còn nguyên chỗ đó. Tôi vào quán uống chén rượu thay bữa ăn sáng. Bà cụ đang rôm rả nói chuyện với mấy anh xích lô:

- Con cháu nhà tôi nó mới sắm cái tivi màu nội địa. Tối hôm kia, bắt dây rợ xong, bật lên thấy đang chiếu cảnh tang lễ một ông tên là gì gì Thảo đó. Người ta giới thiệu ông Thảo là nhà triết học nổi tiếng thế giới, làm đến sáu bảy chức, chức nào cũng dài dài là, chắc là toàn chức to. Ông ta sang tận bên Tây mà chết. Cả Tây cả Ta đều làm lễ truy điệu, toàn cán bộ to đến dự… Trong khu nhà B6 đàng kia cũng có một ông tên Thảo, nhưng lôi thôi lếch thếch quá mấy anh công nhân móc cống. Mùa rét thì áo bông sù sụ, mùa nực thì bà ba nâu bạc phếch, quần ống cao ống thấp, chân dép cao su đứt quai, đầu mũ lá sùm sụp, cưỡi cái xe đạp “pôdô con vịt” mà mấy bà đồng nát cũng chê. Thật đúng như anh hề làm xiếc. Mặt cứ vác lên trời, đạp xe thỉnh thoảng lại tủm tỉm cười một mình, như anh dở người… Một buổi trưa trời nắng chang chang, ông ghé vào quán tôi uống cốc chè xanh, tôi hỏi: “Ông đi đâu về mà nom vất vả thế?”. Ông nói: “Tôi lên chợ Hàng Bè mua củi đun”. Tôi hỏi: Thế củi đâu cả rồi? Ông quay lại nhìn cái poocbaga, mặt cứ ngẩn tò te. Chỉ còn sợi dây buộc. Củi nả rơi đâu hết dọc đường, chẳng còn lấy một que… Nghĩ cũng tội, già ngần nấy tuổi đầu mà phải nấu lấy ăn, không vợ, không con… Đấy, cũng Thảo cả đấy, mà Thảo một đằng thì chết danh chết giá, còn Thảo này thì sống cơ cực trần ai…

Bà cụ chép miệng thương cảm:

- Một vài năm nay không thấy ông ấy đạp xe qua đây, dễ chết rồi cũng nên…

Tôi uống cạn chén nước, cười góp chuyện:

- Cái ông Thảo mà bà kể đó chính là cái ông Thảo người ta chiếu đám ma trên ti vi.

Bà cụ bĩu môi:

- Ông đừng tưởng tôi già cả mà nói lỡm tôi!”

Nếu bà cụ quán nước tin lời nhà văn Phùng Quán, hẳn cụ sẽ thương cảm hơn cái ông Thảo láng giềng sống thế nào, chết thế nào ở bên Tây.

anmota
06/03/2006, 10:36 PM
Dù người ta ngày nay đã viết những bài ' Ấn tượng Phạm văn Đồng ...'(Quangngai.gov.vn...)
http://www.quangngai.gov.vn/quangngai/tiengviet/Tongquan/2168104_444/
..Dù ông Việt Phương - cả ông Việt Phương !- kể lại những 'sự tử tế' của các ông chức trọng quyền cao mà các ông dành cho một nhà trí thức như ông Trần Đức Thảo , dù những di bút , bút tích , tác phẩm của ông Thảo được bảo tồn ...như cách làm mới đây , cũng không bằng được với cái lòng 'nhân đức ' hồn hậu của bà cụ 'đổi nước chè' ...
Có lẽ bà đã nghĩ trong bụng :
Đấy, cũng Thảo cả đấy, mà Thảo một đằng thì chết danh chết giá, còn Thảo này thì sống cơ cực trần ai…
" bất nhơn quá ...! "
Khéo dư nước mắt khóc người đời xưa !
AMT

anmota
06/04/2006, 07:45 AM
(VietNamNet) - Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm học 2005-2006 tạm khép lại với nhận định của Bộ GD-ĐT “diễn ra bình thường, nghiêm túc, đúng kế hoạch, đúng quy chế, an toàn” ". Trong khi trên báo chí hàng loạt thông tin "nóng rẫy" đã khiến nhiều người không khỏi bức xúc, dù là những câu chuyện không hề mới.

VietNamNet ghi nhận những suy nghĩ từ câu chuyện "hậu thi" của các nhà giáo, nhà nghiên cứu giáo dục.

TS Dương Thiệu Tống: Sư phạm cũng phải xem lại cách đào tạo người thầy!


http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200606/original/images996347_duongthieutong.jpg (http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200606/original/images996347_duongthieutong.jpg) GS Dương Thiệu Tống
Những thông tin về những chuyện không hay ở một số Hội đồng thi THPT làm những nhà giáo như chúng tôi thấy buồn.

Nguyên nhân ư? Tất cả bắt nguồn từ giáo dục. Chúng ta đã không giáo dục được học trò tính trung thực ngay từ bậc tiểu học. Chúng ta chỉ chú tâm dạy chữ mà quên dạy các em đạo làm người, dạy các em kỹ năng sống! Kẽ hở từ đây.

Và đáng lo hơn cả là ngay cả một bộ phận thầy giáo cũng dính vào việc làm không trung thực thì, đó là dấu hiệu dẫn đến sự suy sụp của nền giáo dục! Bởi, thầy giáo chính là bức lá chắn vững chãi cho nền GD trước mọi sự tha hóa của xã hội.

Tôi cho rằng, ít ra cũng khoản 80% thầy giáo của chúng ta là tốt. Nhưng cái tỷ lệ 10-20% thầy giáo không tốt kia sẽ làm ô nhiễm môi trường GD.

Ngành sư phạm quan trọng lắm, tất cả từ người thầy đến nhà quản lý giáo dục các cấp đều từ sư phạm mà ra. Với cách đào tạo người thầy chung chung như hiện nay, không sát với yêu cầu thực tế của cuộc sống, và thầy cũng được đào tạo kiểu “vẹt”, từ chương thì chả trách gì chúng ta đổi mới hoài phương pháp giảng dạy mà không xong. Thầy không được đào tạo đúng chuẩn mực người thầy thì làm sao giáo dục đạo đức học sinh!

Một khi “thầy không ra thầy, trò không ra trò” ắt sẽ dẫn tới những tiêu cực không lường hết được!

TS Mai Ngọc Luông, Viện Nghiên cứu Giáo dục( ĐHSP TPHCM): Lỗ hổng “dạy người” trong giáo dục đang gây tác hại!


http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200606/original/images996349_maingocluong.jpg TS Mai Ngọc Luông
Sự việc gây mất trật tự, kỷ cương trong kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua tại một số địa phương khiến cả xã hội đau lòng!

Hiện tượng công khai giải đề thi (http://www.vietnamnet.vn/giaoduc/tuyensinh/tintuc-sukien/2006/06/577051/), trèo tường (http://www.vietnamnet.vn/giaoduc/2006/05/576501/) ném phao...vào phòng thi, mà không bị ngăn chặn bởi lực lượng bảo vệ và công an; Hiện tượng phụ huynh học sinh tụ tập trước cổng trường để tìm cách đưa bài cho con em; Hiện tượng chính nhân viên nhà trường đem đề thi ra ngoài....đã diễn ra ngày càng công khai và phổ biến đã khiến chúng ta phải đặt lại tận gốc vấn đề đào tạo và thi cử ở các bậc học và ngành học.

Về phía Bộ GD-ĐT, rõ ràng là chương trình đào tạo và phương thức đánh giá qua thi cử hiện nay chỉ đánh giá được “phần ngọn” của GD. Cách dạy và học, vẫn chỉ là dạy chữ, học vẹt, không phải là dạy người. Chúng ta thiếu hẳn phần cốt lõi của GD là đào tạo một con người có lòng trung thực, tự trọng và những phẩm chất đạo đức cần thiết của một công dân.

Chính vì thế, việc chạy theo hư danh, mua quan bán tước đã trở thành hiện tượng phổ biến và hết sức bình thường trong xã hội chúng ta hiện nay.

Nếu cứ tiếp tục đánh giá việc học tập qua thi cử hời hợt như hiện nay, thì những kỳ thi hết sức tốn kém sức người, sức của vẫn không đánh giá được năng lực và phẩm chất của người học. Như vậy, sẽ đẩy xã hội vào sự bất an.

Một chương trình học đậm tính nhân văn, khoa học để tạo cho người học tư duy độc lập, suy nghĩ sáng tạo, biết sống trung thực, dám nghĩ dám làm; một cách đánh giá toàn diện sau từng bậc học, cấp học với quyền tự chủ của từng địa phương, chắc chắn sẽ tạo được đà phát triển mới cho GD: dạy người trước khi dạy chữ!

Một cuộc cải cách GD toàn diện về nội dung, chương trình và cách đánh giá thi cử, cần được khẩn trương làm ngay, trước khi quá muộn!

Ông Trần Thanh Huấn, Hiệu trưởng Trường THPT Trưng Vương (TPHCM): Bệnh thành tích đang lấn át tất cả!


http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200606/original/images996351_5.jpg (http://www.vietnamnet.vn/dataimages/200606/original/images996351_5.jpg) Giám thị xem đề thi môn Địa lý buổi thi chiều ngày 1/6 tại hội đồng thi trường THPT Phùng Khắc Khoan (Thạch Thất, Hà Tây).Ảnh: Phạm Hải
Mấy hôm nay, thấy “lộn xộn” quá ở một số Hội đồng thi tại một số địa phương, tôi thấy xốn xang quá! Theo tôi, hiện trạng này bắt nguồn từ “bệnh” chạy theo thành tích của ngành giáo dục nơi đó. Lại nữa, các báo thông tin: một số trường còn nhận tiền bồi dưỡng của học sinh, không biết thông tin này có đúng không? Nếu đúng , đó là sự sỉ nhục đối với người thầy, với ngành giáo dục.

Đời sống khó khăn, không thể dùng cụm từ này để biện hộ cho hành động “cầm tiền” phi đạo đức của một bộ phận (dù là nhỏ) nhà giáo! Bởi, lương GV cả nước đều thấp như vậy, nhất là ở các thành phố lớn chỉ số giá cả sinh hoạt rất cao, vậy sao họ nghiêm túc được. Vậy chuyện gì xảy ra ở đây? Ngoài “bệnh thành tích “ mà tôi vừa đề cập, còn một nguyên nhân nữa là cách tuyển chọn giáo viên của chúng ta chưa chuẩn, nên chọn phải một bộ phận giáo viên chưa đủ phẩm chất của người thầy.

Vẫn biết, chuyện phi GD chỉ xảy ra trong một bộ phận rất nhỏ giáo viên, nhưng “con sâu sẽ làm rầu cả nồi canh”!


Thực hiện: Hoàng Hà

anmota
06/04/2006, 12:09 PM
Diễn đàn trang web của Bộ GD-ĐT

Xôn xao bàn chuyện các giám thị bị “mua”

04-06-2006 22:34:25 GMT +7

Với tiêu đề “Sự thật: Thí sinh biết, giáo viên biết, sở bộ không biết???”, bạn hiepnguyenvan viết: Ở Trường Dân lập L.T.V còn thu 200.000 đồng của mỗi thí sinh làm tiền “chống trượt”.







Mỗi buổi thi nhà trường đưa tiền bồi dưỡng đến từng phòng thi cho giám thị và thí sinh sẽ được nhận mỗi em một bản photocopy bài làm để chép ở tất cả các môn.



Bạn TSTKL trong bài “60% thi tốt nghiệp là quay!!!” đã viết: Nhiều trường thu tiền học sinh để đưa các giám thị coi thi: “Tiền đi lại, ăn uống”. Có nơi học sinh phải đóng tới 100.000 đồng. Hy vọng thanh tra bộ sẽ kiểm tra, các giám thị sẽ trông thi thực chất để kỳ thi tốt nghiệp được công bằng.



Bạn dungtien viết: Chuyện này thì cả dân đều biết. Có năm tôi về Hà Tây, giáo viên họ còn bật mí là: Các trường có giáo viên coi thi chéo nhau nhưng họ lại thường thỏa thuận ngầm với nhau. Ai mà trái lệnh của “sếp”- có nghĩa là tỏ ra nghiêm - chết luôn. Một số trường cụ thể: Q.T (Hà Đông): 90.000 đồng; L.Q.Đ (Hà Đông): 70.000 đồng. Để xảy ra tình trạng này chả lẽ bộ không áy náy, xót xa gì? Hay là bộ không biết???




Ý kiến nhà giáo

GS Nguyễn Chung Tú:

Cần xử lý hình sự

Khi nghe thông tin này tôi không tin đó là sự thật. Bởi vì nó ghê quá. Nếu quả thật đúng như vậy thì vụ việc này phải đưa qua hình sự thôi!

Hành động của một số bậc làm cha mẹ đem tiền “bồi dưỡng” cho giám thị coi thi thật là đáng chê trách. Họ đã nêu tấm gương xấu thì làm sao mà giáo dục con em họ trở thành người tốt được.

Về phía các giám thị, hành động nhận tiền “bồi dưỡng” rồi làm ngơ cho tuồn đề ra ngoài, chuyển bài giải vào phòng thi để học sinh quay cóp là không thể cho phép dù với bất cứ lý do nào. Không thể chấp nhận được. Lương tâm nhà giáo của họ ở đâu mà làm như thế? Nhà trường là nơi không thể để cho tiêu cực tràn vào. Tôi hy vọng đây mới chỉ có một trường thôi.

Qua việc này mới thấy việc giáo dục con người, giáo dục công dân của ta còn có khiếm khuyết. Giáo dục con người là phải biết phân biệt cái đúng cái sai. Phải thấy tham nhũng là xấu. Phàm làm một điều gì xấu thì lương tâm hổ thẹn. Nay có người tham nhũng cả triệu đô la mà lòng dửng dưng! Tôi đề nghị cần phải xử lý tới nơi tới chốn.

GS-TSKH Lê Ngọc Trà:

Cái giá mà con em họ phải trả là rất đắt

Nếu đúng cả một hội đồng thi ở Hà Tây đã bị “mua” trong kỳ thi tốt nghiệp THPT vừa qua thì đây quả là một điều nhức nhối không chỉ của ngành giáo dục Hà Tây mà chung của nền giáo dục nước nhà. Trong lúc chúng ta đang ra sức giáo dục các thế hệ học sinh trở thành những công dân tốt của đất nước thì với những hành động tiêu cực trong thi cử vừa qua, những người có trách nhiệm lại gây ra một hậu quả rất lớn đối với các em. Vì tham gia vào tiêu cực, không ai khác mà là một số bậc phụ huynh và giáo viên- những người làm công tác giám thị. Phụ huynh đã dùng tiền để “mua” giám thị, còn giám thị thì nhận tiền của phụ huynh rồi làm ngơ để người ta tuồn đề ra ngoài, đưa bài giải vào tận phòng thi cho học sinh quay cóp. Những thí sinh này có thể đạt được điểm cao nhưng khi ra đời các em sẽ mang theo trong hành trang của mình cả sự gian lận. Liệu các em có trở thành người tốt khi chính cha mẹ các em dùng tiền để “mua” điểm, “mua” kỳ thi. Hiện tượng này nếu để kéo dài sẽ gây hậu quả rất lớn cản trở sự phát triển của xã hội.

Những bài học về tiêu cực trong các lĩnh vực kinh tế, xã hội... vừa qua suy cho cùng vẫn là vấn đề đào tạo con người. Những bậc phụ huynh dùng tiền để “mua” giám thị thì cái giá mà con em họ phải trả là rất đắt. Kinh khủng hơn khi lớn lên các em nghĩ rằng có thể dùng tiền để “mua” hết mọi thứ...
H.Lân ghi


Q.A tổng hợp