PDA

View Full Version : Có ai ở San Jose ...như Ông Luật sư nói



anmota
08/10/2006, 03:57 PM
Nguyễn Hữu Liêm
Tân vô sản Việt ở California: Khi lao động trở thành gánh nặng


SAN JOSE, CALIFORNIA: Hãy nhìn kỹ vào cộng đồng người Việt ở California, chúng ta sẽ thấy một hiện tượng về giới thanh niên chuyên viên kỹ thuật. Có rất nhiều thanh niên Việt hiện nay bị thất nghiệp hay làm việc bán thời gian. Họ sống nghèo khổ vì không có việc gì để làm. Rất đông người trẻ tuổi từ 30 đến 50 phải sống nhờ cha mẹ, anh em, chia phòng với bạn hữu trong những khu chung cư xuống cấp, và làm việc chút ít độ nhật qua ngày. Nhưng vấn đề là: Họ vẫn nghĩ rằng họ phải được sống một cuộc đời “có giá trị và ý nghĩa” hơn. Dầu sao thì họ cũng đang ở California, nơi mà “tiền mọc trên cây, vàng trồi dưới đất” nên họ không lo ván bài kinh tế. Khi mà công ăn việc làm của họ khi trước nay đã bị chở đi về Ấn Độ hay qua Trung Hoa, con số của giới này càng ngày càng đông, phải ở lại chia nhau chiếc bánh đang bị nhỏ dần của cái gọi là “giấc mơ California”.

Họ xoay ra mở nhà hàng, mở trường dạy kèm, và dĩ nhiên, trở thành các agents trong lãnh vực bất động sản. Một số lớn thì về Việt Nam dự định hết mọi chuyện trên trời dưới đất, toàn nói đến dự án tầm cỡ quốc gia, trị giá hàng tỷ đô la, trong khi trong túi thì đang cháy đến đoạn chót vài tờ giấy trăm đô lấy từ các thẻ tín dụng đang bị hết giới hạn ngân sách - cùng lúc họ vương dính vào những liên hệ tình cảm và xã hội nhiều hứa hẹn trên mây và phức tạp như cỏ bòng bong. Họ rất thông minh, nhưng không kiểm soát được chính mình. Họ đọc hàng loạt sách về các đại công ty và chiến lược kinh doanh toàn cầu của Yahoo! và Google, nhưng họ không quản lý nổi một tiệm bán tạp hóa ở góc đường Story ở San Jose. Hình ảnh của những kẻ sĩ Việt bất lực ở quê nhà ngày xưa khi bị “sinh bất phùng thời” không biết có giống như kẻ sĩ Việt ở California ngày nay hay không?

Nay thì cơn sốt nhà cửa, vay mượn nợ bất động sản ở California cũng đã đi qua. Các thử nghiệm về nhà hàng Việt theo kiểu Tây cũng đã hết giới hạn, và những chuyện làm ăn ở Việt Nam cũng đã bốc thành hơi với bao phiền muộn, các cựu kỹ sư nay cầm sách ngồi vỉa hè, trong các quán kiểu Café Factory ở Quận Cam hay M-Café ở San Jose, hay suốt ngày lên internet, vào talawas đọc phơn phớt, chạy qua Đanchimviet bày tỏ ý kiến vài câu, rồi xoay qua châm điếu thuốc lá để mà bắt đầu suy nghĩ về những chuyện khác vĩ đại hơn. Chưa bao giờ giấc mơ của chuyên gia Việt ở California lớn như bây giờ. Họ ở dưới đất trong khi tay họ muốn với tới trời cao. Kết quả là họ sống ở lưng chừng trong một bầu khí quyển toàn là mơ ước, ảo tưởng, chân không đụng đất, đầu không dính mây.

Đây là giai cấp vô sản mới của những người Việt Nam rất trí thức, nhiều năng động, nhưng không bị một dây xích nào cột chặt - ngoại trừ các dự án viển vông về tương lai bất định. Karl Marx chắc cũng đang trăn trở, gãi đầu ở dưới mộ. Với một số đông trí thức rỗi nghề và nghèo khó nhưng không biết hay tự nhận ra mình là vô sản, khi họ không có một xiềng xích thực tế nào cả - ngoại trừ, có lẽ, cái ngã mạn - thì cái lý tưởng cách mạng dành cho họ phải là thứ gì đây?

David Brooks, trong một bài viết tuần trước trên tờ San Jose Mercury News, nói rằng, ở Mỹ hiện nay chỉ có một thứ văn hóa ngược dòng, counterculture, đó là lười biếng. Giới chuyên gia thất nghiệp ở Mỹ hiện nay định nghĩa chính mình, theo Brooks, bằng cái cao cả, cao thượng (loftiness) của suy tư. “Họ định danh chính mình không bằng sự thành đạt mà bằng sự giác ngộ cá nhân, sự độc lập, và tìm mọi cách để tách rời chính mình ra khỏi đám đông và xã hội nhiễu nhương, với nhiều trói buộc và nhàm chán”. Họ cho rằng xã hội và giới lao động phải phục vụ họ vì họ là trí thức, vì họ có nhiều chữ nghĩa trong đầu, và họ dám có những giấc mơ lớn cho nhân loại. Không ngạc nhiên là chương trình xổ số lotto ở California nay xổ bốn ngày mỗi tuần. Giấc mơ California bây giờ rẻ mạt. Chỉ cần một đô là bạn có quyền tưởng tượng mình thành triệu phú.


Tôi có một người bạn, xin gọi là anh X, thuộc giới chuyên gia giỏi, học hành bằng cấp cao – và mang bệnh chán chường cái thế gian này. Anh ta chỉ muốn đi Tây Tạng “huyền bí” để gặp một đạo sĩ guru hòng học thuật yoga bí truyền nhằm giải thoát càng nhanh càng tốt. Anh bỏ nghề nghiệp, ly dị vợ, chia hết tài sản, để vợ nuôi con, dùng tiền chia được đi vòng quanh thế giới mấy năm. Suốt năm năm qua, anh về Việt Nam như cơm bữa, phần lớn thời gian là ngồi các quán café ở Sài Gòn, đọc sách chiến lược kinh tế của các siêu cường, mong được làm cố vấn cao cấp cho các đại công ty liên quốc sắp vào đầu tư ở Việt Nam. Nói đến chính trị là anh chê rằng trình độ dân trí của mình còn thấp, chuyện gì đến thì nó đến. Nói đến chuyện đi làm cho có công việc rõ ràng thì anh cười khẩy, cho đó là chuyện của những thằng chuyên viên cấp bình thường. Anh rất thích tranh luận về các lý thuyết văn học, tâm lý xã hội, tổ chức và tôn giáo. Nói đến tác giả nào, sách gì anh cũng chê bai và phê phán tiêu cực. Anh đúng là thuộc vào giai cấp vô sản mới của người Việt ở California: chán đời mà phải sống, muốn về Việt Nam để ở luôn nhưng không làm sao có tiền, viết sách thì không bao giờ hoàn tất được hai trang mở đầu, đọc cả tá sách nhưng không biết dùng sức học đó để mần cái chi. Một lần nữa: Karl Marx ở đâu rồi?

Francis Fukuyama trong cuốn The End of History and the Last Man (1992) cho rằng cái động cơ cho cuộc cách mạng sắp tới ở Mỹ không phải là công lý, chính trị, xã hội hay kinh tế - mà là sự nhàm chán (boredom). Dân Mỹ nay không còn cái gì để ước mơ. Chính trị hay kinh tế thì coi như xong, vấn đề thành công hay thất bại không phải là do cơ chế vĩ mô, mà là của cá nhân. Lịch sử đã làm xong chuyện của nó. Cái đáng để chờ đợi duy nhất cho người Mỹ vào ngày cuối tuần là trận đấu bóng chày của một đội banh tỉnh nhà. Khi không còn gì là lý tưởng, khi đời sống thường nhật thì gặp nhiều khó khăn vì cạnh tranh kinh tế cao độ, họ trở về với khung trời cá nhân độc lập. “Con người thời đại nay thấy rằng nhân loại cũng chỉ là một thứ động vật cao cấp mà thôi, một thứ ‘ốc bùn’, như Nietzsche đã nói, kéo dài cho tới chính mình”. Và là, “những con người độc lập này dù với khả năng tuân phục quy luật tự sáng lập, nay lại được quy giảm thành một thứ huyền thoại tự cao (a self-congratulatory myth)” (1992: 298).

Tuy nhiên, đó là cái bi đát của người Mỹ bản xứ, họ bị khô cạn ước mơ. Trái lại, giới vô sản mới của người Việt ở California thì khác. Họ có quá nhiều ước mơ - cho Việt Nam và cho chính mình. Họ ở California mà mơ chuyện Việt Nam, để rồi tâm tư họ bị rơi vào khoảng biển lớn vô thẳm của Thái Bình Dương. Họ mua vé số lotto một đô la mà mơ chuyện thành triệu phú, để rồi giấc mơ của họ trở thành rẻ rúng. Họ muốn một nền chính trị dân chủ cho quê nhà nhưng họ không tin là chuyện đó có thể thành sự thực, để ước mơ trở nên huyễn mộng. Họ muốn giải thoát ra khỏi thế gian này nhưng thân xác thì khắc nghiệt hơn là họ tưởng - chỉ muốn bỏ cái tật hút thuốc lá cho đỡ tốn tiền và cho sức khoẻ mà còn gian nan hơn là chuyện mở nhà hàng. Ai cho rằng con người Việt Nam thời đại thiếu giấc mơ? Vấn đề là làm sao để nối liền ước mơ được với thực tế cuộc đời.

Trở lại chuyện người bạn chuyên gia tên X của tôi. Tháng trước, tháng Bảy, tôi về nước và tình cờ gặp lại anh. Anh cho biết là anh đã về tận dưới Hậu Giang cưới cô vợ “mộng ruộng” 24 tuổi, chuyên nghề nuôi vịt, và đã sinh được một bé trai đầy tháng. Tôi ngạc nhiên vì xứ đó không có điện, không có sóng vô tuyến, không có internet, không báo chí, truyền hình, không rượu Tây, về nhà thì phải đi ghe mới đến làng, mà anh bạn tôi, hơn sáu mươi tuổi, người gốc Hà Nội, vốn rất khó tính, thì làm sao mà anh sống vui? Anh X khoát tay cười, “Làm thằng dân dã Nam Bộ giữa sông ngòi với mụ vợ nhà quê vui thú lắm bạn ơi!” Tôi cười theo chia sẻ. Nay thì Karl Marx chắc không còn trăn trở trong nấm mồ. Có người tân vô sản Việt Nam ở California giờ đã tìm ra một xiềng xích mới để trói buộc chính mình.

© 2006 talawas

xì trum
08/10/2006, 05:02 PM
Có cháu ở SJ này chú AMT. Hy vọng ông Liêm hổng kể chuyện về đời cháu ;)

Dzu KaKa
08/10/2006, 10:01 PM
Hình như chính ông Liêm từng viết bài chê bai âm nhạc người Việt hải ngoại, gây ồn ào dư luận cỡ vài năm trước phải không bác Anmota?

anmota
08/10/2006, 10:34 PM
Hồi tôi mới qua, không nhớ là ai đã chở tôi đi gặp , đi nói chuyện với một nhóm bạn ...kêu bằng trí thức.Có anh chàng hai ba bằng Tiến sĩ bên Tây , bên này ...là chuyên gia cắt cỏ.Có anh chàng học xong trường luật bên mình , sang đây vào nghề móng tay móng tóc. Có viết cuốn sách " Làm thế nào để nghèo mãi mãi ". Rồi giận sự đời đi học Luật , vừa đậu Bar .Có anh chàng thông minh dữ dội. Làm tờ báo . Bị người ta ...chụp cho cái mủ .Có cả anh chàng có án tử hình . Đang mang án . Vì các cái tội ... qua Mỹ và qua Tàu để gặp cả bạn chiến đấu xưa của cụ Hồ ...
Có cả ông Liêm .
Nhớ như sau cuộc đàm thoại , ông gọi tôi ra ngoài sân , khen một câu xanh dờn .Tôi sợ ông từ đó .( giả sử như nay có gặp tôi , ông cũng không nhận ra ...rằng thủa ông còn hàn vi , ông từng biết ...và khen lao tôi . Không biết là có ' động cơ ' gì )
Về sau ít năm gì nữa thì biết ông đã thành Luật sư . Gần đây , từ vài ba năm trở lại đây thấy ông viết hơi nhiều . Từ âm nhạc , văn chương , tới triết học ...tới nhiều chuyện lớn .
...
Giữa các buổi chợ chiều bên mình ngày xưa , bổng người ta thấy ...một thằng cha bặm trợn , đuổi bắt một thằng cha khác ...Miệng hò hét. Họ vật lộn ...
Ai cũng ngừng việc buôn bán , lắng nghe ... động tịnh .
Gần đâu đó , ở góc chợ ...thấy con khỉ đang ngồi trên vai một người đàn ông. Ông ta đang đánh trống .
-- À thì ra , chiều này có đám xiếc ... Xiệc ban chiều ...Và bán thuốc võ, thuốc xổ sán ..., thuốc điều kinh ...Ông già nhức mỏ ...Công hiệu như thần .
Tùng tùng xèng ...Cắc cắc ... Tùng Tùng ...Xèng ... Tùng Xèng ...

Đọc bài viết về ' Kỷ sư ...San Jose ...' của ông Ls Liêm , tôi thấy lạ ...Dán lên để xem có ai nói cái gì khác với những cái Ông Liêm nói hay chăng.
Mất mặt Hoa kỳ quá quá ...
AMT

xì trum
08/10/2006, 10:39 PM
Hình như chính ông Liêm từng viết bài chê bai âm nhạc người Việt hải ngoại, gây ồn ào dư luận cỡ vài năm trước phải không bác Anmota?

Đúng vậy. Do đó mình cũng nên kiểm chứng những gì mình đọc được trên báo và trên mạng ;)

<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%"> <tbody><tr><td style="background-image: url(http://forum.vac4fun.org/songnhac/misc/quotes/quot-left-bg.gif);" width="10">
</td> <td class="smallfont" bgcolor="#ffffff" valign="top" width="100%"></td></tr></tbody> </table>
<table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%"><tbody><tr><td class="smallfont" bgcolor="#ffffff" valign="top" width="100%"> Không ai phá nát nhạc Trịnh Công Sơn và làm mất âm hưởng của chúng hơn là Khánh Ly.

...
nghe Hồng Ngọc hát nhạc Trịnh Công Sơn! Cũng một bài, có câu, "Ngựa hồng đã mỏi vó, chết trên đồi quê hương..." mà khi Khánh Ly hát thì người nghe chỉ thấy muốn ngồi xuống sàn nhà và bưng hai lỗ tai. Nhưng khi Hồng Ngọc cất lên những lời ca đó, nhạc họ Trịnh trở thành cơn giông cuồng nộ để làm cho người nghe muốn đứng dậy để làm cách mạng. </td></tr></tbody></table>

HaiTa
08/12/2006, 05:22 PM
Ở nhiều thành phố lớn Hoa Kỳ, có rất nhiều Kỹ Sư VN trở thành chuyên viên địa ốc trong mấy năm qua, không phải vì họ bị thất nghiệp, nghèo đói như cái ông LS tào lao nào đó viết, mà phần lớn vì họ thông minh, đa tài, chịu khó, vốn là bản chất cần cù, siêng năng của người VN, thấy và chộp bắt cơ hội kịp thời để gia tăng lợi tức bằng nghề tay trái trong khi nghề chính vẫn trong ngành kỹ sư. Cái ông bạn chuyên gia của ông LS tào lao nào đó đã luống tuổi, bị ngoác bài cào ở Mỹ mà còn ham nên mới mò về VN đi ghe xuống tận Hậu Giang lấy cô 24 "mộng ruộng" chứ hổng phải vì lý do nào khác đâu ông LS tào lao ui! Viết lách tào lao kiểu ông, vừa chủ quan vừa vơ đũa cả nắm, cha ai dám hành nghề LS nữa cà !!! :getlost:

nước mặn
08/12/2006, 06:53 PM
Trùng tên? Vậy là tui bén lộn người rồi.

anmota
08/12/2006, 06:56 PM
Không rõ đã tào lao mà có khi còn là ' tào lao xịt bụp ' như người ngoài mình hay nói nữa đó bà con !
AMT

PDK
08/12/2006, 10:58 PM
Tui biết một người (biết nhưng không quen), anh ta học trước tui vài niên trong ĐH.

- Ban đầu anh học Công Chánh (civil engineering). Rất vui vẻ cuộc đời.
- Ra trường không có việc làm anh ... đi bán chợ trời. Nghe mấy thằng bạn tui nói anh bán ... chợ trời đồ ... đàn bà. Vẫn vui vẻ cuộc đời.
- Bán một hồi thì lập bập cái dot com anh nhảy ra đi học programming trong college xong nhảy ra làm -> Đời rất vui khi đã vẹn câu thề.
- Câu thề chưa xong vì dot com đi xuôi quá nhanh và ... không đủ tiền đi shopping anh nhảy ra học ... luật sư. Xong lớp, xong bar anh ra làm ... luật sư. Tui thấy anh đăng quảng cáo trên báo. Chắc ê sắc hay sao đó anh ... dẹp văn phòng. Đời vẫn vui như ngày nào.
- Giờ mở báo ra thấy anh ... đang bán nhà. Anh đăng cả mấy chục cái nhà. Đời vẫn vui.

...

Tui thấy học gì cũng được (nhưng ... nhớ là phải ... học :D), làm gì cũng được (đừng trộm cướp, đừng ăn bám :D), miễn sao mình thấy cuộc sống mình vui là được rồi. Đừng nghèo quá để rồi ... nằm trên đống rạ mà ... than đời đen bạc rồi ... tiếp tục ... nằm than :D. Hay giàu quá rồi thì tối ngày ... tính nát đầu cũng ... mất vui. Đồng này hôm nay kiếm được 0.000000000000001% còn đồng kia kiếm được 0.0001%. Hi Hi. Dẫu sao cũng nhớ bài ... cho tôi được 1 lần (nếu 1 lần mà ... hay hay thì nhớ ... cà lăm nhen :D)


:laughing: :laughing: :laughing:

bilu
08/13/2006, 08:59 AM
Ở nhiều thành phố lớn Hoa Kỳ, có rất nhiều Kỹ Sư VN trở thành chuyên viên địa ốc trong mấy năm qua, không phải vì họ bị thất nghiệp, nghèo đói như cái ông LS tào lao nào đó viết, mà phần lớn vì họ thông minh, đa tài, chịu khó, vốn là bản chất cần cù, siêng năng của người VN, thấy và chộp bắt cơ hội kịp thời để gia tăng lợi tức bằng nghề tay trái trong khi nghề chính vẫn trong ngành kỹ sư. Cái ông bạn chuyên gia của ông LS tào lao nào đó đã luống tuổi, bị ngoác bài cào ở Mỹ mà còn ham nên mới mò về VN đi ghe xuống tận Hậu Giang lấy cô 24 "mộng ruộng" chứ hổng phải vì lý do nào khác đâu ông LS tào lao ui! Viết lách tào lao kiểu ông, vừa chủ quan vừa vơ đũa cả nắm, cha ai dám hành nghề LS nữa cà !!! :getlost:

Cái ông "cựu" luật sư Liêm này viết đụng chạm "nghề nghiệp" thiệt.

Vào khỏang giữa hay cuối thập niên 80s' tại Thung Lũng "Hoa Vàng" theo tôi nhớ chỉ có 3 luật sư gốc Mít :

1) Luật Sư trẻ Đỗ Văn Quang Minh trắng trẻo thư sinh, theo gia đình qua Mỹ từ trước năm 75 và học trung học tại Mỹ. Tuy ở xứ người lúc còn nhỏ tuổi và vào thời kỳ người Việt sinh sống tại đây chỉ đếm trên đầu ngón tay nhưng ông nói tiếng Việt rất rành rõi.

2) Luật sư sồn sồn Nguyễn Tâm mập mạp, cựu cảnh sát quốc gia, người đứng đầu cố vấn va` lãnh đạo hội sinh viên Việt trường San Jose city college tẩy chay dân biểu Cali ( assemblyman) Tom Hayden, chồng của cô đào Jane Fonda từng ngồi bên bệ súng phòng không HN, trong một buổi lễ tốt nghiệp , buộc nhà trường phải cắt bỏ bài diễn văn của ông nghị này.

3) Luật sư sồn sồn Nguyễn Hữu Liêm ốm ốm ngăm ngăm đen, cựu lính ( trung sĩ? ) không quân, tốt nghiệp luật từ trường Oklahoma State ( đồng môn và cũng đồng hương với YR? :D ). Đất OK ít người Việt nên dọn về SJ dễ sống hơn?

Ba ông luật sư "tiên phong" của Thung Lũng Hoa Vàng thì có lẽ hiện tại chỉ còn hai ông đầu còn hành nghề "cãi mướn". Còn ông thứ ba nói tiếng Anh ( giọng Đông Hà? ) chỉ sỏi hơn tui một chút ( tui nói thì tụi Mỹ chỉ lắc đầu lia lịa, What? what? :D :D ) không biết vì "ngộ đạo" hay sao lại chuyển qua học thêm triết ( trong lúc văn phòng vắng khách? ) và bỏ nghề "cãi" về dạy triết tại Evergreen College .

Liên quan đến "thế thái sự tình đời sống" của dân gốc Mít trên đất Mèo thì đây là sự thật 99% của một anh lão tui biết:

Sinh viên y khoa du học trước 75, đổi ý học kỹ sư. Giận bọn tư bản Mẽo "lợi dụng thời cơ" bóc lột dân nghèo, bèn bỏ nghề làm mướn trở thành chuyên viên địa ốc . Trả thù dân tộc, ông bóc lột lại tụi bản xứ cho bỏ ghét. Biệt thự nguy nga, Mecerdes bóng lóang, áo quần bảnh bao, ra vào khách sạn 5 sao... nhiều cô tóc vàng, tóc nâu, tóc trắng, tóc đen... níu náy hai bên như Tom Vu ngày nào :D :D :D . Nhưng vẫn chưa thỏa lòng tham vọng "cường hào ác bá", không chịu "ngộ đạo" sớm như luật sư Liêm, vẫn còn tham tình ái mộng, ngụp lặn ảo huyền... tuy đã lục tuần nhưng phong độ dồi dào, gân sức dẻo dai, bon chen với lớp nhỏ lấy cái bằng tiến sĩ luật khoa chỉ để treo đầu ngõ ( chứ hông giấu trong closet như ông Liêm ) cho "ông Liêm" sợ chơi.

:D :D :D

sáng chủ nhật ngồi lê đôi mách

PDK
08/13/2006, 09:42 AM
Làm ly cà phê cho "tỉnh táo" đi anh BL. Ha Ha Ha


Hình như hơi thiếu ... cà phê đó.



:laughing: :laughing: :laughing:


.

bilu
08/13/2006, 09:52 AM
Cà phê cà pháo gì nữa, khô cổ hết . Bây giờ phải đi cắt cỏ, xong đến trường luyện giọng . Ít bữa dzìa VN làm guộng, chèo đò cùng cô 24, ngâm nga 6 câu dân ca Nam Bộ. Vui cảnh tiên bồng dzậy thôi. Còn mơ gì hơn !!!

:D :D :D

PDK
08/13/2006, 11:47 AM
Đời mất vui khi đã vẹn câu thề ...


Hi Hi hi

:laughing: :laughing: :laughing: