PDA

View Full Version : Ông Già ờ Chân Tháp Hoover



anmota
11/17/2006, 09:03 AM
(chuyện chưa viết )
Vào mọi mỗi buổi chiều, giờ tan sở thì tôi thường đến đấy .Cái Cul de Sac ...đó không có chiếc xe hơi nào được vào . Vậy mà tôi được phép ...dở bỏ ( rồi cắm lại )những cây trụ chắn đường , lái xe mà vào ra thong thả ...
...
Một hôm ... Từ phía bên kia đường , một cụ già râu tóc bạc phơ ...ăn vận kiểu người Hoa bước đến chỗ tôi đậu xe , như định hỏi gì ...
-- May I help ...
Ông cụ rút bao thuốc lá . Nhờ tôi cho xin tí lửa ... Bên ngoài , trời chiều , gió lạnh ... Tôi chồm qua phía ghế mé phải , mở cửa xe ...
-- ... It's so cold outside... You may get in ...
Ông nhìn tôi , cười cười chứ không nói gì . Có lẽ như ông kín đáo chế nhạo ' món tiếng Anh bồi bếp ' của tôi ...Nhưng rồi thì ông ghé người , ngồi vào trong xe như người thân quen đã từ lâu...
...
Ông xưng tên. Cái tên nghe như ...không phải của người gốc Á châu . Tôi không nghe kịp , cũng chả buồn nhớ ...Nó có nhiều âm ...lạ hoắc .
...
Ông bảo , ông thường phải đón xe buýt ở đây . Rồi ra đường chạy dài về phía Bắc ...Rồi đổi hai ba chuyến xe buýt khác ... Về tới nhà thì tốn cả ba bốn tiếng đồng hồ ...Vòng đi tới đây cũng lâu li như thế ...
Tôi bảo :
-- Sao cụ không sắm xe , cũ cũng được ...mà đi lại cho đỡ tốn thì giờ.
-- Tôi quá tuổi ' cho phép lái ' ... Bà sponsor ...cấm lái xe .Mà tôi thì có thừa thì giờ ...
... Cuối mỗi ngày làm việc trong tuấn , tôi giúp đưa ông cụ từ Tháp Hoover ra trạm xe Buýt thuận tiện cho ông già , và cho tôi. Công việc đó , đối với t6i không khó . Nhưng với ông thì là wonderful : hút thuốc là liên tù tí trong xe ...Nghiện bạo !

...
Rồi một ngày nọ , trời mưa bão ...Ông cụ ra đó chờ tôi ...Tôi lại đến trễ ... Xe buýt không còn chuyến tại bến này ... Khi tôi đến , ông mừng như thấy mẹ mình chết ...mà còn sống lại . Thương ông bạn già . Thương như một người đồng hương , cố tri ...Thương kiếp lưu lạc quê người .... Thương ông thương một , thương mình nhiều hơn .
...
Cũng may mà khi đưa ông ra đường lớn , còn kịp chuyến xe mà ông bảo là cuối cùng trong ngày . Vì sao đó ...mà trông ông vội vã hơn ngày thường :
--- Hôm nay tớ quên đem đủ ...thuốc uống . Già cũng khổ ... Hết thuốc thì mắt không còn thấy đường ...Ông bảo với tôi tương tự như thế, Tôi còn lòng nào đề nghe mà chi , chỉ ráng chạy ...cho ông cụ còn kịp giờ .
...
Khi về tới nhà mình , mới hay là ông cụ bỏ sót cái cartable ...Nó đầy ắp những gì là gì ...
-- Để mai , mình tả lại nguyên xi , nguyên chỗ ... Chắc ảnh lại mừng húm ...
...
Nhưng tôi không có dịp trả chiếc cặp bỏ quên vào ngày hôm sau , nhiều ngày hôm sau nữa ...
( Còn nữa , chưa viết kịp vì hết thuốc )