PDA

View Full Version : Đôi dép



HaiTa
03/06/2007, 05:26 PM
Đôi Dép

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung, xuống cát bụi cùng nhau
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đì cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia
Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu
Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh
Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi
Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau vì một lối đi chung
Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia ...

Nguyễn Trung Kiên

PDK
03/06/2007, 08:22 PM
Bác Hai biến mét sau 75 nên bác hổng biết chuyện ... đôi dép nên bác thấy bài thơ Đôi Dép bác "phái" :D :D

Ngày xưa sau 75, mỗi lần em đi xem xi la ma là em phải co cẻng ngồi xếp bằng trên ghế (trong rạp xi la ma :D) rồi nhanh tay, nhanh chưn hốt Đôi Dép của em để cho nó "ngồi" kế bên em chứ không nó ... dễ dàng ... lẽ bạn ... như chớp :D :D.

Động tác đó phải lồm trước chứ sợ nhiều lúc đang ngồi xong ... ngứa ngái cẻng chưn mà co lên thì ... tự dưng Đôi Dép nó ca bài ... sầu lẽ bóng ... hổng thui thì cả hai ... rủ nhau đi VB luôn :D :D.



:D :D :D

Tùy Anh
03/08/2007, 08:11 AM
Bác Hai biến mét sau 75 nên bác hổng biết chuyện ... đôi dép nên bác thấy bài thơ Đôi Dép bác "phái" :D :D

Ngày xưa sau 75, mỗi lần em đi xem xi la ma là em phải co cẻng ngồi xếp bằng trên ghế (trong rạp xi la ma :D) rồi nhanh tay, nhanh chưn hốt Đôi Dép của em để cho nó "ngồi" kế bên em chứ không nó ... dễ dàng ... lẽ bạn ... như chớp :D :D.

Động tác đó phải lồm trước chứ sợ nhiều lúc đang ngồi xong ... ngứa ngái cẻng chưn mà co lên thì ... tự dưng Đôi Dép nó ca bài ... sầu lẽ bóng ... hổng thui thì cả hai ... rủ nhau đi VB luôn :D :D.



:D :D :D

Chính xác, xác nhận lời PDK là sự thiệt. :thumbsup: Bác Hai thử nghĩ coi, đờn ông đã kỳ dị, mà đờn bà chẳng lịch sự gì cũng quần jean dzí chemise trắng mà cúm rúm đi cẳng không ra khỏi rạp xi la ma ( tại đạp đất thấy gớm gớm bàn chân ) thiên hạ sẽ nhìn bà đó ra sao chứ?

( Xin lỗi mí nhà văn, nhà thơ dù là văn thơ tầm xàm bá láp đi nữa trước nha.)Mấy người viết văn hay thơ thường là chẳng được bình thường gì mấy, đọc bài viết của họ đôi khi hay vậy, chứ gặp người thật rồi, thì hỡi ơi thần tượng của tôi ! Bác Hươi cẩn trọng ! :wink:

TA

anmota
03/08/2007, 08:22 AM
Hồi đó , ai mà là dân Sài gòn thiếu giép , thiếu guốc 'xa bô' , thì có một cách dễ lắm...
Xuống các vùng có ' bãi bến bị bể '...Nhiều nhà còn cất cả đống...
Địch dấu quân ở đây đã tháo chạy...Bỏ lại nhiều dấu chân và...giép !
AMT