PDA

View Full Version : Quảng ngãi tìm nhau



anmota
09/27/2004, 10:51 AM
Ngày xưa Đức phổ - Sơn hà...
docdehoc)( để tặng :)
có nghe nói chuyện rằng
Cụ Án Hiền ( Đức phổ )...có mấy người con việt kiều ở bên Tây về. Cụ muốn kiếm chỗ môn đăng hộ đối để mà làm suôi...
Thì trên Sơn hà , có cụ Già Kiêu , nghe thế cũng vui. Muốn có chỗ thông nghị...
Họ tìm nhau , mời nhau...qua một ông hay bà 'băng nhân"...
Người băng nhân nghĩ ra được một giải pháp.
Trước là giữ được người Quảng như "tài nguyên".... Từ rừng núi , từ biển xa...từ ngoài nghìn dăm ... từ chốn sơn hà...
Sau nữa là tạo đòn bẫy cho nền công nghiệp, tỉnh nhà...Tạo công ăn việc làm cho dân xứ quảng mình vốn hay bị " khiếm dụng" , nói theo lối xưa. Lối nay thì đâu như là " thất nghiệp kinh niên "...
Nếu như mà , hôm nào làm đám cưới thì Cụ Già Kiêu sẽ cho mang nồi đồng , bung đồng...xếp dọc đường đi từ Sơn Hà xuống Đức phổ mà đón rể.
Ngược lại, cụ Án Hiền trải chiếu hoa. dọc con đường ấy để mà đón dâu.

Nghề dệt chiếu hoa, nghề đúc đồng lo gì mà chẳng khởi sắc lên.

Bỗng có làn gió phóng tay phát động , đấu tranh giai cấp thổi đâu từ bên Tàu qua...
Nồi bung chiếu hoa bay tất tật...Và xảy ra nạn đói cả tỉnh vào hồi 1952 - 1952...Rồi chiến tranh...
Nền công kỹ nghệ bị đình đốn...Và chuyện tìm nhau...theo tinh thần nghị quyết 36...chưa biết khi nào có thể thành hiện thực.
Nay kể
docdehoc)( để tặng
anmota

docdehoc
09/27/2004, 11:10 AM
Ngày xưa Đức phổ - Sơn hà...
docdehoc)( để tặng :)

Nay kể
docdehoc)( để tặng
anmota

:confused: :) :confused:

Bắt chước câu này nha "biết là chết liền!"

anmota
09/27/2004, 11:22 AM
docdehoc ơi:
Nếu muốn "biết thì chết liền" , thì đem về mà hỏi " Già Kiêu...", ở nguồn trong, nguồn Ba tơ , Minh Long..., và hỏi bà già " Người đẹp Thiết trường...".
Chuyện " gần như có thật " ở quê ta xưa.
anmota

anmota
09/27/2004, 04:09 PM
Kể cho docdehoc ,
Đọc chơi cho biết. Chớ nên học !

" ... tôi nhìn xuống dưới cuối lớp.Cái nhìn cuả một ông thầy giáo đang tuổi hai mươi. Oai nghiêm rất mực...
... bỗng thấy một cái khuôn trăng. Cái khuôn trăng...mình thấy một thủa nào trong sách , hay trong thời tuổi nhỏ... Nhỏ hơn bây giờ chừng năm bảy tám tuổi.
-- Để nữa xem...Tôi nhủ thầm , bí mật...
Hoá ra cái cô bé mươi muơi hai tuổi này là con gái cuả một ông thầy cuả mình ngày xưa. Ngày nào?
Ngày mà ông thầy cũng có một cô con gái cũng chừng tuổi này, là bạn học dưới mình một lớp.
Ông thầy cuả tôi , ngày nay lại đang ngồi trong cùng phòng "nghỉ xả hơi, uống nước trà".
Tôi ngồi im ở một góc bàn xa , cuối cái bàn dài thật dài. Thì là để cho phải phép. Ngồi cùng bàn, ngay trước mặt ông thầy...coi nó khó coi.Và còn là để ngồi xa ra , ngắm nghiá cái ông già...thất cơ lở vận.Cái ông thầy đã nghỉ hưu từ lâu , nay phải lọ mọ đi dạy giờ, để mà nuôi con dại, con mọn...Nghĩ ngợi lan man...
--...coi bộ ông thầy này có kinh nghiệm sinh con gái. Chả thế sao con bé út cuả ông nó " dễ ghét"... Nó có cái gì đó còn thuỳ mị hơn bà chị nó hồi xưa...Hồi nẳm...Hồi mà bà chị nó cũng học ngang với cái lớp mà nó đang học.
Chị nó hồi xưa cũng chưa biết mặc áo dài. Mà mặc áo cộc màu luạ nâu...Bây giờ nó mặc áo cộc màu vải phin trắng...
Có một anh bạn kể cho tôi nghe...hồi xưa ông Đốc lúc còn trẻ, cũng là anh giáo trẻ oai và nghiêm...Ông Đốc đó là ông thầy tôi đây chứ còn ai.
"Ông đốc cũng từng thương cũng từng "ghét" một cô học trò...hồi ngài còn dạy ở bậc tiểu học.
"Mấy chục năm sau , cho là bốn chục năm sau...ông Đốc vẫn còn đi dạy... Ngài đang ngồi trên bàn thầy...Bọn học trò thấy ngài...chảy nước mắt. Ngài lau nước mắt...Không đứa nào hiểu vì sao...
"... mới lúc nảy , ông kêu con nhỏ đó lên dò bài...Ông cho nó trở về lớp...rồi ngồi thẩn thờ...Rồi bây giờ thì lau nước mắt... Là cớ làm sao...
"...ngài đến dạy một tiết khác ở một lớp lớn hơn.Ngài không dạy gì cả...mà chỉ kể lại cho học trò nghe những kỷ niệm nghề nghiệp cuả mình...Nghe cứ như là chuyện đã xảy ra lâu lắm rồi. Hoàn toàn thuộc về một quá khứ...
--... hồi xưa, tôi có người học trò...Rồi thì tôi đổi đi xa...Cô học trò đậu xong bằng Tiểu Học Pháp Việt , lớn lên và đi có chồng.
Sau này...một hôm. trong lớp học nọ, tôi thấy... cô ấy, nay sao còn ngồi ở đây.Thật bàng hoàng... Tôi gọi cô học trò mới này lên để hỏi bài. Cái tên thì là một cái tên khác. Nhưng người thì cứ như là người cuả thuả nào xưa...
--... ba con là ai?...hiện ở đâu...Làm gì...
--... mẹ con là ai?...
Con bé chẳng những khai tên tuổi ba mẹ mình mà khai ra được cả tên ông ngoại , ông nội..., tên bà nội và bà ngoại...
"...các anh biết không. Bà ngoại cuả cô học trò cuả tôi ...chính lại là cô học trò lớp nhất ngày xưa , thời tôi mới ra trường đi dạy..."
Tôi ngồi ngắm nghiá cụ Đốc, ông thầy tôi và nghĩ miên man...

Cũng chừng bảy tám năm sau, tôi cũng còn trẻ. Và cũng mới ra trường đi dạy. Tôi nhìn xuống cuối lớp , thấy một khuôn trăng. Nay chừng mười tám...Tôi điểm danh , điểm diện cả lớp.
" Tôi sẽ gọi tên.Đến anh chị nào , xin các anh chị đứng lên...cho bạn bè biết mặt."
Cái tên này thầy nghe quen quá. Hoá ra cái trò này ngày xưa đã có mặt trong cái lớp đệ Lục. Nay là lớp mười một.Cái cách thẹn thùng trước mặt ông thầy ,có khác đi... Nhưng vẫn thẹn thùng "dễ ghét..."
Cô mặc chiếc áo dài màu đen khác lạ với các cô khác.Bấy giờ , ở cái tư thục này , vào cấp lớp này chưa kịp bắt nữ học sinh mặc đồng phục. Đâu có cô nào dám diện cái mốt áo dài đen...quần trắng...Ông thầy nâng cặp mắt kính cận thị...Làm như đạo mạo đến điều...

Mười mấy năm sau, trải môt hồi dâu biển ở quê hương. Tôi giạt vào cái Nông trường Quốc doanh nọ...
Bỗng một hôm , đang nằm trong cái nhà kho chứa phân , chứa luá , bị ông Thủ kho gọi dậy :
-- Có cô nào...đến tìm anh, tìm thầy ...
Tôi không còn mang mắt kính nữa.Hấp háy chạy ra văn phòng nhà kho...
-- Cô đi đâu...mà lạc xuống đây...
-- Em nghe nói có thầy ở đây...
Vẫn cái cười thẹn thùng nhưng tự nhiên và già dặn hơn ngày trước. Cô mặc áo cộc vải trắng , và cái quần màu đen...Tay cầm một cuộn giấy trắng...
--...có ai đi cùng nữa không. Ra ngoài đó thu hết mấy cái đơn...như vầy đem hết vào đây...tôi tìm cách xin chữ ký cuả Ông Giám Đốc...
Hoá ra một đống học trò gái cầm những lá đơn có tên cuả học trò trai , đi kiếm ông thầy cũ.
--...tụi em... làm đơn xin cho mấy ảnh được về đây lao động...
(Vinh quang cho đủ mặt thầy trò...)
Nhớ đâu như là tôi đã mang được cái mớ đơn ấy , và xin được chữ ký, và giúp cho các nàng Tô thị khỏi làm " người xưa nay đà thành đá... Bao năm đứng đợi chồng về..." toán chuyện vượt biên.
Thêm một muà trăng tròn , tháng tám.Mà nhớ mà thương...
9/2004.
anmota