Mỗi lần về nhà ông bố dzợ với anh dzợ...

Hai bố con lồm giả cầy...bức cho một mớ lá...mời tui ăn...

Tui, thì món lạ gì tui cũng xực, chứ chẻng câu nệ gì...Hai bố con ( dzợ ) vừa lấy giả cầy chấm thính cuộn với cái lá... vừa xuýt vưa xoa.... Thấy tui chỉ ăn mỗi mồi...không đụng vô cái lá ấy. Ông anh dzợ ngắt một cái lá bo/ vô miệng nhai trỏm trẻm, lên lớp giảng..."Phải ăn với cái lá mơ...mới thấm mới ngon !!!".

Tui nghe ổng nói mà cứ cừ thầm trong bụng...

Lát hồi ăn xong, tui nói với bà tổ..."Cái lá mơ ( huyền ) đó, quê tui mọc đầy cả hàng rào...quê tụi gọi là lá thúi địt... vì nó thúi như ngừ ta "đánh rấm". Hồi nhỏ, tụi tui chơi đánh giặc giã trong xóm, thường ngắt mấy cộng dây lá thúi địt đem ngâm nước tiểu...làm đạn bắn dây thun lẫn nhau ... thúi ôm, rát rạt ,,, cứ mà mơ !!!"

Bả nhéo tui..."chớ mà nói bậy !!!"