Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
Nhạc Phẩm "Em Tôi"
kết quả từ 1 tới 7 trên 7

Ðề tài: Nhạc Phẩm "Em Tôi"

  1. #1

    Nhạc Phẩm "Em Tôi"

    Hồi xưa họ hưỡn ghê ! 7 tháng viết thơ không có hồi âm mà vâñ chờ !

    Lê Trạch Lựu Và Nhạc Phẩm "Em Tôi"



    Năm 1946 là năm tôi đi trại hè Sầm Sơn (05/1946), đi với đoàn Hướng Đạo, cùng nhiều đoàn khác, tập trung tại sân ga Hà nội. Tôi thoáng thấy một cô gái xinh xinh, dáng người phong nhã, có đôi mắt đẹp tuyệt vời. Không hiểu sao tôi thấy tôi như choáng váng, má tôi nóng bừng như lên cơn sốt; lần đầu tiên tôi thấy tôi có cái cảm giác lạ lùng này.
    Nhà đoàn tôi « đóng trại » to lớn, rộng rãi, đó là những biệt thự nghỉ mát của bọn Pháp thuộc điạ bỏ lại, trước nhà là bãi biển mênh mông, sau nhà có một cái giếng. Trưa nào tôi cũng thấy cô gái ấy, đội nón, dưới nắng trang trang rũ áo, tôi ngồi bên cửa sổ nhìn cô ta. Thỉnh thoảng cô nàng ngửng đầu lên, vành nón che đôi mắt, nhưng tôi biết là cô ta đang nhìn tôi. Thú thật, tim tôi đập thình thình. Chao ơi, yêu đương là như vậy hay sao? Đây là một rung động đầu tiên, nào đâu tôi có biết cảm giác này từ thuở ra đời.
    Về Hà nội tôi tìm nhà cô ta, vì có duyên nên tìm được ngay, cô ta ở gần nhà tôi. Bây giờ ta phải tìm biết tên cô ta nữa! Chiều nào tôi cũng đi qua nhà cô ta, để nhìn vào nhà, tìm lại đôi mắt đẹp. Tôi thấy có nhiều cậu trai cỡ bằng tuổi tôi đi qua đi lại trước cửa nhà, như tôi. Lúc đó tôi cũng thấy hơi hơi lo… sợ mất !
    Nhưng may cho tôi, hồi ấy có một chú bé đi theo tôi hoài, hỏi ra là chú Mỹ, em cô Phượng. Trời ơi là trời, đất ơi là đất! Chúng tôi đi chơi với nhau. Một hôm, tôi viết một lá thư và mạnh dạn tôi hăng hái ra đi, nhưng chiều hôm đó tôi không thấy cô ta ra đứng ngoài cửa hóng mát. Rồi chiều hôm sau, chiều sau nữa. Thế rồi một chiều nào đó, tôi lại thấy cô ta đứng rũ tóc bên thềm.
    Tìm đủ nghị lực, tôi sán gần cô ta, tay đưa lá thư, miệng lắp bắp một câu: « Phượng… Phượng cầm… cầm lấy cho… cho… tôi… tôi… lá thư này… » Rồi xong, tôi cắm đầu đi mất, không dám quay lại, sợ nhìn thấy hoặc cô ta xé lá thư, hoặc quẳng xuống lề đường… tôi sẽ mắc cỡ …
    Để đỡ cho cái nặng nề đó, tôi tìm cách nói khéo với chú Mỹ, chú bằng lòng ngay. Thế là chú thành con chim xanh của tôi. Chiều nào chú cũng để một lá thư lên bàn. Bẩy tháng trời tôi viết đều đều, gần bẩy chục lá thư mà vẫn không thấy trả lời.
    Tôi đau khổ quá không biết cô ta có yêu tôi không, tại sao cô ta không trả lời tôi, dù thuận dù không… Lúc bấy giờ tôi mới biết là tình yêu, thế nào là đợi chờ, là có nhiều đau khổ. Héo hon con người.
    Thế rồi một hôm chú Mỹ tất tưởi chạy đến nhà tôi, đưa cho tôi một lá thư, hôm đó là một tuần trước ngày kháng chiến toàn quốc, tôi bồi hồi cầm lá thư, ở một góc có đề : Xin TRẠCH LỰU đừng giận KIM PHƯỢNG mà xé lá thư này…, tôi mở ra, đọc từng hàng chữ đều đều, tròn tròn, vuông vắn. Phượng nói yêu tôi từ ngay lúc đầu… nhưng muốn thử lòng tôi để xem tôi có phải là người đứng đắn rồi nói rằng ngày mai Phượng đi tản cư… ở Hà Ðông, cách làng tôi mấy làng… Tôi bàng hoàng như tỉnh một giấc mơ lâu dài chờ đợi từ bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút. Thế là hai hôm sau, tôi đi bộ từ Hà nội qua làng tôi tới làng tạm trú của gia đình nàng, chúng tôi đi chơi dọc dòng sông Nhuệ cùng chú Mỹ, mẹ của Phượng, bà cụ nhìn chúng tôi âu yếm từ đằng xa …

    đi chơi cùng nhau hết cả buổi chiều, tôi không dám cầm tay Phượng, tôi ân hận tới bây giờ.
    Tôi trở về thành, thế rồi chiến tranh, ba năm sau tôi sang Pháp. Không rõ Phượng ở đâu, tôi vẫn nhớ Phượng hoài. Một hôm trong trường cái nhớ nó làm tôi điên đầu… trong giờ Etude cuối lớp có anh chàng TRẦN BÍCH LAN NGUYÊN SA đang đọc Socrate hay sao, bên phải gần cửa sổ HOÀNG ANH TUẤN… không biết hắn làm gì, chắc đang làm thơ, tôi cầm cây đàn bấm bấm… hai ngày sau thành bài EM TÔI… cả nhạc lẫn lời. Chủ nhật ra Paris, đường Volontaires, sau bữa cơm trưa, quây quần với nhau, trong đó có Anh Tuấn, Thi Liên, Thoa em gái Nguyên Sa về sau lấy Trần đình Hòa, Bội Liên đã nhận được bài tôi gửi tới trường, hồi đó cô ta có yêu tôi, nhưng tôi tránh vì cô ta con nhà giầu… , Bội Liên dạo nhac trên mấy phím ngà… Nhạc EM TÔI vang lên khắp cả căn phòng, tôi tê tái nghe nhạc tôi, tôi thấy là lạ, chưa quen… vì mỗi lần tôi đã nghe trong tôi hay nghe cây đàn bên tôi nói với tôi, bây giờ những ngón tay ngà chạy qua phím đàn đến với tôi, tôi như ngỡ ngàng đi vào cơn mê…
    Thế rồi tôi chép lại nhạc và lời trên trang giấy học trò, trên những giòng như đã kẻ nhạc, tôi gửi tới nhà xuất bản TINH HOA…
    Những tháng năm qua…

    KHI «EM TÔI» ĐƯỢC NỔI TIẾNG , TÔI KHÔNG ĐƯỢC SỐNG CÙNG VỚI THỜI ĐẠI ĐÓ VÌ TÔI Ở XA , TÔI KHÔNG ĐƯỢC NHÌN NHẬN RÕ RÀNG THẾ NÀO LÀ MỘT BẢN HÁT ĐƯỢC NGƯỜI ĐỜI YÊU CHUỘNG… TRAI HAY GÁI, AI AI CŨNG TƯỞNG LÀ MÌNH CÓ MỘT NGƯỜI YÊU , HAY MÌNH ĐƯỢC YÊU , HAY MÌNH TƯỞNG TƯỢNG CHÍNH MÌNH LÀ CÔ GÁI ẤY , CÒN CẬU TRAI ĐƯỢC YÊU CÔ GÁI DỊU DÀNG, THƠ NGÂY, ÂU YẾM , MƠ MÀNG CHO NÊN AI AI CŨNG HÁT… CŨNG TƯỞNG LÀ MÌNH… CŨNG CẦM LẤY CÂY ĐÀN…
    Rồi một hôm tôi tìm ra điạ chỉ của Phượng tôi viết về cho chú Mỹ, Mỹ trả lời tôi:
    « Em nhận được thư anh, thế là anh vẫn mạnh, chị Phượng đợi anh trong một năm dài, thấy anh không về, tưởng anh chết, rồi ba năm sau chị Phượng để tang anh. Nhiều người đến hỏi chị, chị chỉ lắc đầu. Chị vẫn đợi anh, nhưng hôm qua chị Phượng đi lấy chồng, chị đã 26 tuổi rồi, ngày ngày thầy me thúc dục. »
    Thế là tôi cắt đứt, để Phượng đi lấy chồng cho êm thấm, có bổn phận với chồng với con. Tôi không muốn ám ảnh Phượng nữa để cho nàng yên phận.
    Sáu chục năm rồi vẫn nhớ em,
    Nhớ ai rũ tóc đứng bên thềm,
    Nhớ người giặt áo bên bờ giếng,
    Nhớ nhiều, nhớ mãi, mãi không quên…
    Sáu chục năm sau, tôi được biết tin một người bạn cùng trường năm xưa, anh Nguyễn Thiệu Giang viết cùng một tờ báo với tôi hồi đó cùng Thanh Nam, tôi có nhờ anh ta đến căn nhà cũ, anh nói Phượng không còn ở đấy nữa. Nhưng có cho tôi số phone, tôi gọi Phượng, đầu giây Phượng trả lời, tôi nói là tôi, cô ta nhắc đi, nhắc lại ba lần, anh LÊ TRẠCH LỰU hả, anh LÊ TRẠCH LỰU hả, như không tin là có thật, khi tôi bảo là tôi thì cô ta òa ra khóc.
    Nói chuyện cùng nhau hơn nửa tiếng, sau những lúc ân cần hỏi han. Phượng có nói, anh ấy có theo đuổi Phượng trong bốn năm trời, Phượng bảo Phượng có người, anh ta cứ đeo đẳng, Phượng có nói với anh ấy chuyện Phượng và anh. Anh ta chịu là trong lòng Phượng có một người. Tôi xin thành thật cảm ơn Phượng, tình yêu Phượng cho tôi. những năm đợi chờ, đau khổ. Một lúc sau tôi hỏi Phượng: «Thế Phượng còn giữ mấy lá thư ấy không? » Tôi muốn tìm hiểu văn thời 16 tôi viết ra sao chắc là văn lủng củng lắm.
    Phượng trả lời tôi:
    « Em để vào trong một cái hộp, nó đi theo em tất cả mọi nơi, trong đó có cả tập ảnh chụp hồi đó, nhưng chồng em thấy lúc nào em cũng buồn, nói với em nên giấu nó đi một chỗ, khi nào vui thì hãy mở ra. Thế là ông ta bỏ vào đâu không rõ, mấy năm sau ông ta mất, tìm kiếm khắp nhà không ra. Em chỉ nhớ anh viết dài lắm… viết dài lắm… Hôm nọ em muốn tìm cái hình anh hồi đó, mà không thấy đâu. Tủi thân, em lại ngồi khóc, may rằng con, cháu em bữa đó tụi nó không có nhà…
    Thu Tao Ngộ
    Tháng mười năm 2009
    LÊ TRẠCH LỰU

    Em tôi: Lê Trạch Lựu và mối tình theo mãi một đời
    "Em tôi" ra đời đầu năm 1953 đến nay vẫn tiếp tục đem đến cho người nghe những xúc cảm như gần, như xa của một thời tưởng như đã thuộc về dĩ vãng nhưng vẫn tiếp tục làm rung động trái tim những thính giả trẻ tuổi ở thế hệ bây giờ. Đằng sau ca khúc lãng mạn này là một cuộc tình mang theo từ thuở vừa biết yêu cho đến tuổi xế chiều khi nhạc sỹ sáng tác "gặp" lại người xưa qua đường dây điện thoại viễn liên.
    Hôm nay nhạc sỹ Lê Trạch Lựu nói về câu chuyện tình đã đưa chúng ta đến với "Em Tôi", mời quí vị cùng theo dõi với Lan Phương sau đây.
    Lan Phương - VOA Thứ Ba, 11 tháng 1 2011

    Lê Trạch Lựu rời Việt nam thời loạn ly năm 1951, bỏ lại sau lưng một mối tình, không hiểu người yêu của mình ở phương nao khi mà khói lửa, chiến tranh, tản cư, ly tán đã đẩy mọi người vào tình huống chẳng biết những người thân của mình còn sống hay đã chết.
    Ở Pháp, theo học nốt bậc trung học rồi vào ngành điện ảnh và làm truyền thông, ông vẫn nhớ hình bóng cũ, cô thiếu nữ tên Phượng mà ông đã gặp lần đầu trong một chuyến đi cắm trại của đoàn hướng đạo ở Sầm Sơn. Chiều nào, qua khung cửa sổ, ông cũng nhìn thấy cô gái ngồi giặt áo bên bờ giếng, người cao, trắng trẻo, đôi mắt thật đẹp đến nỗi chàng thanh niên mới lớn thấy ngây ngất như lên cơn sốt rồi mới chợt nhận ra: "chao ơi tình yêu là thế hay sao?"
    Trở về Hà Nội, ông may mắn tìm biết được địa chỉ của người mà ông say đắm. Liên tiếp trong 3 tháng trời ông viết cho cô Phượng gần 70 lá thư mà không được trả lời. Cậu em trai của cô Phượng, chú Mỹ đóng vai chim xanh đưa thư cho ông. Cho đến một ngày ông được người trong mộng hồi âm, rằng cô rất yêu ông nhưng muốn thử lòng xem ông có phải là người nghiêm túc hay không, và lúc đó là 1 tuần lễ trước ngày toàn quốc kháng chiến. Sau đó thì gia đình cô Phượng tản cư về Hà Đông. Từ Hà Nội ông tìm đến thăm cô Phượng. Thân mẫu của hai người cũng là chỗ quen biết và hai người đã cùng nhau đi chơi suốt buổi chiều bên ven sông, dưới sự... giám sát của cậu em cô Phượng! Hạnh phúc, đến nỗi hai người nói chuyện gì ông không thể nhớ, chỉ nhớ rằng hạnh phúc như chưa bao giờ được hạnh phúc như vậy, duy có một điều ân hận, là ông chưa hề nắm lấy bàn tay của người yêu, dù chỉ một lần.
    Rồi chiến tranh, gia đình Phượng tản cư, mất liên lạc, ông sang Pháp.
    Tháng ngày qua, ở Pháp, cũng là thời gian mà nỗi nhớ quay quắt đã là nguồn suối trào dâng để một ngày, bên những bạn bè như Nguyên Sa, Hoàng Anh Tuấn, ông bấm lên phím đàn, đưa "Em Tôi" vào đời.
    Ông cho biết: "Mối tình đối với cô theo tôi suốt đời, vì rằng đó là mối tình đầu, mà mình không biết nhau ở đâu, không biết người ta sống hay chết,

    tôi nhớ đến cô và tôi đã làm bài 'Em Tôi'."
    Bẵng đi một thời gian dài, một hôm tình cờ tìm lại được địa chỉ ở Hà Nội của Phượng, ông viết thư về cho cậu em thử hỏi thăm, thì được hồi âm rằng chị của cậu chờ đợi mãi, bao nhiêu đám hỏi mà không nhận lời, sau này ngỡ ông đã chết cô lập bàn thờ, để tang ông 2 năm, nhưng sau vì gia đình thúc giục và đã 26 tuổi, phải có con, cô đành đi lấy chồng. Từ đó ông im lặng, cắt đứt để cho người cũ yên ấm bên chồng con.
    Về phần cô Phượng, người chồng cô cũng chấp nhận là cô có một mối tình trước, hết sức cảm thông. Nhưng đôi khi thấy vợ buồn, ông khuyên vợ để ông cất những lá thư và hình cảnh cũ, đến bao giờ vui hãy mở ra xem. Thế rồi ông mất, những lá thư xưa không tìm lại được nữa.
    Mãi đến cuối năm 2009, 60 năm sau, ông liên lạc được một người bạn cũ từ bao năm ở lại Hà Nội, và chính người bạn này đã giúp nhạc sỹ họ Lê tìm ra số điện thoại của người xưa. Qua đường dây điện thoại ông đã gọi về thăm hỏi bà. Bà không thể tin là ông còn sống, nhắc đi nhắc lại 3 lần như ngỡ trong mơ "anh Lê Trạch Lựu đấy ư?". Ông tâm sự tiếp:
    "Bây giờ chúng tôi nói chuyện với nhau. Tình ngày xưa xa lắc xa lơ. Cô đã đi lấy chồng, mà tôi đã lấy vợ, bây giờ chỉ coi nhau như bạn già thôi. Quí nhau, kính trọng nhau, chứ không nghĩ đến tình yêu ngày xưa nữa. Không thể nào lập lại thời đó được. Nhưng hai người vẫn rất quí nhau, tôi vẫn thường gọi cho cô, hay cô có gọi tôi, nhưng mà ăn nói như hai người bạn thân thôi."
    Từ ngày rời Hà Nội năm 1951, nhạc sỹ họ Lê chưa một lần trở lại quê hương. Ông lập gia đình với một người vợ Pháp, gốc Ba Lan, mà theo lời ông thì bà là người rất đẹp, đoan trang, miệng cười tươi như hoa, và ông nhận là số ông may mắn, từ người yêu đến người vợ ai cũng đoan chính.

    Thời còn trẻ cũng có người bạn rủ ông về miền nam làm việc, và hãng thông tấn Pháp cũng muốn ông về để lập một cột trụ ở bên đó, nhưng nhạc sỹ họ Lê tâm sự:
    "Tôi nghĩ rằng hồi đó tôi có đứa con nhỏ nhất mới 3 tuổi, nếu tôi về Việt Nam tôi sẽ mê một cô Việt nam, tôi sẽ lấy cô Việt Nam, sống với cô Việt Nam thì tôi sẽ không trở lại Pháp nữa. Tôi tự nghĩ: mình sinh ra con, mình không nuôi con, mình bỏ nó, sung sướng với cuộc sống của mình, rồi sau này con mình nó nhìn mình bằng cách gì mình không thể sống được. Vì thế tôi không đi. Mà nếu tôi đi, thì cũng không thể trở về được, nghề của tôi là ra chiến trường quay phim. Tôi vui thích với nghề đó lắm, mà có thể chết được, nên về thì không thể nào trở lại được nữa."
    Trong buổi nói chuyện với nhạc sỹ Lê Trạch Lựu, năm nay đã trong lứa tuổi bát tuần, ông có cho biết về những sáng tác khác của ông, những ca khúc đã bị cái bóng của "Em Tôi" che mờ: "Nhạc của tôi người ta không biết nhiều, người ta chỉ biết đến 'Em Tôi' thôi. Ở Hà Nội, ông Thẩm Oánh có ra một bài của tôi là bài 'Thôn Chiều', ông ấy quí bài đó lắm. Sang Pháp, nhớ quê hương, tôi làm bài 'Nhớ' được trình bày trên đài phát thanh Hà Nội, và Sài Gòn sau này. Bài thứ ba là bài 'Em tôi'. Bài 'Em Tôi' được người ta quí trọng nó quá nên thiên hạ quên mất 'Nhớ' và 'Thôn Chiều'."
    Khoảng 20 năm sau khi "Em Tôi" ra đời, vẫn nỗi nhớ người xưa, nhạc sỹ họ Lê đã sáng tác "Cành Mai Tóc Ngắn".
    Cũng trong buổi nói chuyện, nhạc sỹ Lê Trạch Lựu có lời nhắc những ai yêu mến ông xin để ý cho 3 chỗ trong lời nhạc của bài "Em Tôi" mỗi khi hát:
    1. Cho anh gót thắm đem dệt nhớ nhung lời thơ (không phải "rót thắm" hay "góp thắm"); Ông giải thích: người đàn bà xưa ăn mặc kín đáo, quần chùng áo dài, gót sen của nàng là nguồn xúc cảm, gợi trí tưởng tượng, chứ không lộ liễu như bây giờ.
    2. Đèn trăng phô sắc huy hoàng sáng hơn màu nắng (không phải là "đàn trăng").
    3. Này trăng, này sao chia nhé em (không phải là "này trăng, này sao kia nhé em").
    Xin cảm ơn nhạc sỹ Lê Trạch Lựu, cảm ơn "Em tôi", cảm ơn cả người xưa đã là nguồn cảm xúc để nhạc phẩm trữ tình này hiện hữu.
    ST

  2. #2
    Lời và nhạc Em Tôi của Lê Trạch Lựu. Để up lên audio cho bà con thưởng thức sau.




    [MUSIC]http://media.quangngai.net/music/EmToi_TuanNgoc.mp3[/MUSIC]
    thay đổi nội dung bởi: xì trum, ngày 12/18/2012 lúc 06:45 PM
    Tim là nhạc, Tuổi là thơ, Đời là bạn, Tình là ca

  3. #3
    Hay quá xitrum , nếu có dán luôn giùm bản Chân trơì Tím.

    Chân Trời Tím
    Nguyễn Khắp Nơi

    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2....-Together.jpg

    "Anh hứa đưa em về nơi . . . chân trời tím,
    Gom hết mây hai đứa xây lâu đài yêu . . ."
    (Chân Trời Tím, Trần Thiện Thanh)

    Vợ tôi tưởng thật, hớn hở hỏi tôi:
    " . . . Chân Trời Tím . . . đẹp quá há anh . . . nó . . . ở đâu vậy. . .?"
    Thật sự thì tôi chỉ hát vậy thôi, hứa vậy thôi, cho vợ tôi nghe . . . cho vui vậy thôi, chứ làm sao tôi biết được cái chân trời tím này nó như thế nào? Và nó ở đâu?
    Nhưng không lẽ tôi chịu bí? Tôi làm ra bộ bí mật:
    " . . . Chân Trời Tím ở một nơi . . . rất khó tìm . . . rất xa . . . nhưng anh rất thích nơi đó, và anh nghĩ rằng, em cũng sẽ thích khi đến được nơi đó."
    Vợ tôi nghe thế là chịu liền:
    " . . . Anh đưa em tới chỗ đó, nghen!"
    Thế là tôi có vợ.
    Sau đám cưới, hai đứa tôi hì hục làm việc kiếm tiền mua vàng lo vượt biên.

    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...óc-Trời.jpg

    Mỗi buổi tối ngồi bên nhau, tôi đổi tông giải thích về chân trời tím cho vợ tôi nghe: "Chân Trời Tím là một nơi mà mình đặt tất cả những ước mơ của mình ở đó, và mình ráng tìm đủ mọi cách để đến đó. Chân Trời Tím của chúng mình bây giờ là xứ Úc ở tận chân trời xa tắp, ở đó có tự do, có hạnh phúc. Anh sẽ tìm ghe vượt biên để đưa em đến đó, mình sẽ sống một cuộc đời đáng sống . . . nghe em."
    Lần vượt biên đầu tiên của cả gia đình, chung tôi cùng thì thầm với nhau: "Đi tìm . . . Chân Trời Tím" Tôi đi theo ghe chở hàng từ Saigòn xuống Rạch Giá để giao hàng, trên đường về, ghe sẽ không chở hàng mà chạy từ từ kiếm bãi đáp. Ghé Cần Thơ, rồi Vĩnh Long . . . không có chỗ nào an toàn cả. May phước chúng tôi tìm được bãi ở vùng Trà Vinh. Một người trong đám chúng tôi vọt Honda gấp về Saigòn báo tin để cả đám đổ xuống bãi. Khi đám người đang sửa soạn vào bến thì có đám Công an kinh tế đến hỏi giấy tờ ghe, chúng tôi một mặt trình giấy, mặt khác đưa người báo tin gấp ngưng đổ bộ.
    Lần vượt biên thứ hai, tôi để vợ con đi trước, mình trở về coi nhà để tránh dòm ngó, cũng không xong.
    Lần thứ ba, vợ chồng bàn nhau:
    "Để anh đi trước, em với con ở nhà chờ đi chuyến sau. Nếu anh tìm được Chân Trời Tím, anh sẽ lo sửa soạn mọi thứ bảo lãnh em và con qua.
    May mắn thay, tôi vượt biên trót lọt, chỉ bốn ngày sau là tới đảo Pulau Tanga ở Mã Lai, và may mắn hơn nữa, một tháng sau là tôi đã bình yên định cư ở Melbourne rồi.
    Tôi mượn tiền xã hội trước của của Enterprise Hostel đánh điện tín về cho cha mẹ vợ con:
    "Đã tìm ra Chân Trời Tím, sẽ làm thủ tục đi đường cho em và con."
    Tôi vừa mới nộp đơn cho Bộ Di Trú Úc, giấy tờ chưa ráo mực thì vợ tôi đã bồng con đi chuyến sau và tới đảo Bidong an toàn. Tôi nhận được tin, đang lo làm đơn bảo lãnh mới thì vợ con tôi đã tới Melbourne rồi.
    Hai vợ chồng tôi hì hục đi làm kiếm sống. Kiếm được ít tiền dư, tôi nghỉ làm trở lại trường đi học, vợ tôi gồng mình đi làm factory nuôi chồng nuôi con. Đến khi tôi ra trường, tìm được việc làm rồi thì tới phiên tôi đi làm để vợ đi học. Tôi làm việc tới tấp, có khi tôi làm ba jobs trong một ngày, chỉ ngủ có vài tiếng đồng hồ mà thôi.
    Khi cơn bĩ cực qua đi, vợ chồng tôi đủ tiền đặt cọc và mượn tiền mua căn nhà đầu tiên. Ngày cầm chìa khoá đi nhận nhà, tôi lại nói với vợ tôi:
    “Đây là . . . căn nhà mầu tím, ở nơi chân trời tím mà anh đã hứa đưa em tới đó.”
    Vợ tôi ngắm căn nhà một hồi rồi nói:
    “Không được đâu . . . nhà mà sơn mầu tím, nó . . . kỳ lắm, như vầy là đẹp rồi.”
    Đồ đạc trong nhà chúng tôi . . . chẳng có gì hết, đi từ đằng trước ra đằng sau, nhắm mắt đi cũng không đụng phải cái bàn cái ghế nào hết. Vợ tôi vừa xếp đồ vào trong nhà vừa tự hát:
    “Anh chắc em mơ về nơi chân trời tím.
    Nghe đáy tim mơ ước khi ta tròn đôi
    Xin yêu ái muôn đời không lẻ loi
    như sắc mây chân trời tím chiều rơi.”
    Hát đã, vợ tôi suy nghĩ một hồi rồi chợt hỏi tôi:
    “Anh ơi . . . Chân Trời Tím nó . . . ở chỗ nào hả anh?”
    Tôi vui vẻ trả lời:
    “Đây này. Chân Trời Tím là nơi mình đang đứng đây này. Có phải là từ hồi đến Úc tới giờ, em mơ mua được một căn nhà ưng ý hay không? Bây giờ em đang đứng trong ngôi nhà mà em thích đó. Em đã đạt được niềm mơ ước của em, tức là em đã đến nơn Chân Trời Tím mà em mong ước đó, đúng không em?”
    Vợ tôi ngập ngừng một hồi rồi mới nói:
    “Cũng đúng, nhưng mà em chưa thấy . . . Chân Trời Tím . . .
    Em muốn nói chân trời tím thật sự kìa.”
    Trước mắt của vợ tôi bây giờ, chắc là bà ấy chỉ thấy một chân trời . . . xám ngắt chứ không phải là tím như trong mơ ước. Tôi nhìn quanh căn phòng, cũng chỉ thấy mấy bức tường trắng xoá, chứ chẳng thấy một mảng nào của chân trời tím cả.
    Tôi vừa thở vừa . . . hứa tiếp với vợ:
    “Anh . . . sẽ tìm ra chân trời tím thật sự và anh . . . sẽ đưa em tới đó.”
    . . . . .
    Ba chục năm trôi qua rồi, tôi vẫn chưa tìm ra cái mà tôi gọi là chân trời tím để đưa vợ tôi tới cả. Tôi đành nói với vợ:
    “Chân trời tím nó chỉ là . . . tưởng tượng thôi em à. Thôi thì . . . cứ nơi nào em ước mơ và đạt được ước mơ đó, thì nơi đó là chân trời tím đó . . .”
    Ngày lại ngày trôi qua . . . Bất chợt, một hôm tôi nhận được email của một người bạn ở bên Mỹ. Trong đó có những tấm hình chụp một hàng cây Jacaranda - Phượng Tím thật là đẹp. Ông bạn giải thích những tấm hình này là:
    “Cảnh đẹp bên Úc.”
    Tôi ngắm những tấm hình, những hàng cây nối dài với nhau thành một chuỗi mầu tím tới tận chân trời, thật là đẹp. Tôi đem cái laptop đến khoe vợ:
    “Em ơi . . . em coi nè, những cây hoa Jacaranda nở hoa mầu tím đẹp ghê đi . . .”
    Vợ tôi đón lấy cái máy, vừa ngắm hình vừa khen:
    “Hình đẹp quá há anh! Bông nở tím cả một bầu trời . . . giống như . . .”
    Hai vợ chồng tôi không hẹn mà cùng nói một lượt:
    “. . . CHÂN TRỜI TÍM . . . ”
    Đúng! Đây mới là chân trời tím mà chúng tôi đã ước mơ, đã đi tìm từ hồi đó tới giờ.
    Nhưng chân trời tím này ở đâu?
    Người bạn gởi hình cho tôi, ngoài câu chú thích “Cảnh đẹp bên Úc” đã không ghi thêm bất cứ câu nào cho biết xuất xứ của những cây hoa tím này cả. Tôi sinh sống ở tại xứ Úc này đã hơn ba chục năm rồi, nhưng chưa bao giờ được nghe nói tới nơi nào có cảnh đẹp cứ như là chân trời tím này cả. Không lẽ lại hỏi người bạn để biết tấm hình này chụp ở đâu? Mà có hỏi, cũng chưa chắc là anh ta đã biết, vì anh cũng chỉ là người nhận được hình rồi chuyển cho người khác xem mà thôi.
    Hễ có thời giờ rảnh là tôi vào internet tìm tòi cái . . . chân trời tím này. Tìm mãi, tìm mãi, cuối cùng, tôi mới kiếm ra được nơi chụp những tấm hình này:
    Đó là thành phố Grafton của Tiểu bang New South Wales, Úc Đại Lợi.
    Mỗi năm, vào mùa hoa nở, thành phố Grafton có tổ chức Mùa Hội Hoa Phương Tím – Jacaranda Festival, từ cuối Tháng Mười cho đến đầu Tháng Mười Một.
    May quá, bây giờ mới là Tháng Tư, tôi vội vàng tìm cách đến thành phố này và đặt cọc khách sạn cho ngày nghỉ đi tìm Chân Trời Tím để đưa vợ tới nơi đúng theo lời hứa khi làm đám cưới.
    Tôi vui vì đã tìm ra chân trời tím, vợ tôi còn vui hơn cả tôi nữa, vì sẽ được đưa tới nơi chân trời tím, nơi chúng tôi có thể kết mây xây lâu đài tình ái. Suốt ngày bà ngồi gọi điện thoại cho bạn bè, cho anh chị em, để khoe là mình đã tìm ra chân trời tím và sẽ tới chân trời tím này. Chắc là trên thế giới này cũng có nhiều người ước mơ chân trời tím lắm, nên đã có rất nhiều người chịu nghe vợ tôi kể chuyện và cùng phụ với vợ tôi tìm cách đến nơi này, trong số đó, có vợ chồng người chị của vợ tôi. Bà chị vợ không quản ngại gọi điện thoại hết hãng hàng không này tới hãng máy bay khác, hết hotel này tới hotel kia để tìm phương tiện nào nhanh nhất, nơi trú ngụ nào giá hạ mà lại sang trọng đẹp đẽ và đủ tiện nghi nhất. Cuối cùng, bà cho chúng tôi biết:
    “Muốn đến Grafton, phải đi máy bay từ Melbourne tới Sydney, rồi từ Sydney bay tới Coffs Habour, rồi từ đây mới mướn xe chạy khoảng 80 cây số nữa mới tới Grafton (có may bay bay thẳng từ Melbourne tới Coffs Habour, nhưng chỉ bay cuối tuần mà thôi).
    Máy bay thì còn chỗ, nhưng hotel thì . . . người ta đặt hết trơn rồi.”
    Bây giờ mới là Tháng Tư thôi, mà người ta nào đã đặt kín hết cả hotel rồi?
    Tôi ngạc nhiên quá, không ngờ rằng, chẳng phải chỉ có một mình vợ chồng tôi mơ tới chân trời tím, mà có rất nhiều, rất nhiều người đã có cùng ước mơ giống như chúng tôi. Tôi cố gắng gọi điện thoại một lần nữa cho chắc ăn. Một nhân viên của khách sạn cho tôi hay:
    “Hội Hoa PhượngTím ở Grafton nổi tiếng khắp thế giới, nên du khách từ khắp nơi đổ về nơi này để xem Hoa Phượng và buổi diễn hành của mùa hoa nở. Do đó, mặc dù hội chợ tới tháng Mười mới có, nhưng đến Tháng Tư you mới tìm phòng thì trễ lắm rồi, hotel của chúng tôi đã được du khách đặt cọc trước hết rồi. Hay là, you hãy thử tìm chỗ ở các . . . Caravan Park xem sao? May ra họ còn chỗ đó, nhưng mà phải lẹ lên.”
    Tôi là lính, ngủ bờ ngủ bụi đã quen, nếu như ở Grafton chỉ còn một miếng đất cắm lều cũng là tốt phước cho tôi lắm rồi. Vợ tôi cũng quen đi cắm trại ngủ lều, chắc là . . "No Star Where". May quá, chúng tôi mướn được hai phòng ngủ, gọi là cabin, ở Clarence Valley Caravan Park.
    Trong khi chờ đợi tới ngày đi, tôi bỏ công tìm tài liệu về Chân Trời Tím Grafton và cây hoa Phượng Tím nổi tiếng.
    Jacaranda (dʒækəˈrændə) có tới 49 loại khác nhau (sp Jacaranda Mimosifolia), có chiều cao từ 5m cho tới 30m, tàn vươn rộng hơn 30m và có thể sống lâu tới 200 năm, xuất xứ từ những vùng nhiệt đới của miền Trung Phi và Nam Phi Châu và nhất là ở những xứ vùng Nam Mỹ, như Brazil, Argentina. Thành phố Petoria ở Nam Phi còn được gọi là “Thành Phố Của Hoa Phượng Tím” với những hàng cây phượng trồng dọc theo những con đường trong thành phố. Vào mùa Hè, hoa nở đầy đường và nơi các trường đại học, nên trong giới sinh viên đã có lời đồn là: Vào mùa thi, nếu thí sinh nào được hoa phượng tím rơi dính vào tóc, người đó coi như là đã được chấm đậu. Sau đó, hoa Phượng Tím lan tràn đến Australia. Vì Jacaranda được trồng nhiều ở Grafton, nên nhiều người đã tưởng rằng Jacaranda xuất xứ từ Úc.
    Thành phố Grafton, ở về hướng Bắc, cách xa Sydney (Tiểu bang New South Wales) khoảng 630 km và 340 km về hướng Nam của Brisbane (Tiểu bang Queensland) Vùng đất này được khám phá bởi một tù nhân người Anhtên là Richard Craig, vào năm 1831. Sau đó, ông được tha bổng và tặng thêm một trăm bảng Anh (One Hundred pounds) để đem người đến khai phá vùng đất hoang vu này (Úc là thuộc địa của Vương Quốc Anh. Vào những năm 1800, khi mới khám phá ra hoang đảo rộng lớn này, chính phủ Anh đem những tù nhân của họ tới giam cầm tại đây để bắt họ khai khẩn thuộc địa mới). Đến năm 1851, Toàn Quyền FotzRoy đã chính thức đặt tên thị trấn (Town) này là Grafton (phỏng theo Tước Vị của ông nội của ông là “The Duke Of Grafton” là Cựu Thủ Tướng của Hoàng Gia Anh). Vào ngày 02 07 1879, một cư dân chuyên môn buôn hạt giống tên là H. A. Volkers, đã được trúng thầu trồng cây Jacacanda cho thị trấn, và với vẻ đẹp của loài hoa Tím này, vào năm 1885, thị trấn đã được mang danh hiệu là Thành Phố (City of Grafton). Cho đến nay, hơn 6,500 cây Jacaranda đã được trồng khắp nơi trong thành phố Grafton. Thân cây Jacaranda được dùng để nhuộm vài, làm thuốc và làm giấy.
    Dân cư trong thành phố sống về nghề đốn cây, chăn nuôi, đánh cá và phục vụ du khách đến Grafton ngắm hoa Phượng Tím. Vào năm 1934, do số lượng du khách gia tăng đáng kể, Hội Đồng Thành Phố Grafton đã họp và quyết định phải làm một cái gì đó để vừa giúp vui cho du khách đến xem hoa, vừa hỗ trợ cho việc buôn bán của cư dân. Kết quả là một hội chợ được đặt tên là Jacaranda Festival sẽ được tổ chức mổi năm vào cuối tháng Mưới. Hội chợ sẽ gồm những trò chơi trên sông Clarence, chạy đua, ca nhạc trên sân khấu lộ thiên, các quán ăn ngay trong công viên thành phố và quan trọng nhất là một buổi diễn hành vào ngày bế mạc hội chợ. Để có tiền trang trải cho hội chợ, tất cả các thành viên trong Hội Đồng Thành Phố, các thương gia và cư dân sẽ cùng nhau tổ chức những buổi gây quỹ. Ai gây quỹ được nhiều nhất sẽ được bầu làm Queen, King hoặc Princess và Prince.
    Từ khi có Hội Mùa Hoa Phượng Tím, Grafton đã được vào danh sách những địa điểm du lịch của Úc. Thành phố này còn được nổi tiếng hơn nữa nhờ bản nhạc “Flame Trees” mà ca sĩ và ban nhạc Cold Chisel đã trình diễn trong băng nhạc “Twentieth Century) của họ vào năm 1984. Bản nhạc này do hai nhạc sĩ Steve Prestwich và Don Walker viết chung với nhau và đã lên tới hạng thứ 26 trong bảng xếp hạng Nhạc Hay của Úc. Bản nhạc tả lại câu chuyện của một thanh niên đi xa trở về thành phố cũ tìm lại những người bạn và người yêu cũ của mình. Theo tài liệu của Nha Thống Kê (ABS), vào thời điểm 2006, dân số của Grafton là 17,501 người.
    (phỏng theo tài liệu của Wikipedia, the free encyclopedia và Jacaranda Festival).

    Chúng tôi đến Grafton vào buổi chiều Thứ Bẩy, thành phố dã khai mạc Mùa Hoa Phương Tím kỳ thứ 78 vào hôm Thứ Năm rồi. Việc đầu tiên mà tôi làm là lái xe đến ngay con đường Pound và Tuff ở trung tâm thành phố, là nơi trồng nhiều cây Jacaranda nhất.
    Vừa tới nơi, không hẹn nhau mà cả bọn chúng tôi cùng kêu lên:
    “OH! Đẹp Quá!”
    Đẹp lắm bạn ạ, Suốt con đường dài hơn 4 km, hoa Phượng Tím trồng dọc hai bên đường nở đầy những hoa, nhìn từ đầu đường tới cuối đường, mút con mắt, toàn là một mầu tím thẫm, tuyệt đẹp. Những cây Phượng có gốc thật là to, ít ra cũng khoảng 100 năm (ở nhà tôi cũng có trồng một cây, đã hơn 17 năm mà thân cây đường kính chỉ chừng 45 cm, những thân cây ở đây vào khoảng 1.5 tới 2m) với tàn vươn dài ra tới giữa đường, để hai hàng cây kết lại với nhau như cổng chào đón mừng du khách từ phương xa. Hoa Phượng Tím không những ở trên cây, mà còn rụng đầy trên thảm có xanh, tạo ra một tấm thảm Tím thật là tuyệt vời mà không ở đâu có được.

    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...rời-Tím.jpg

    Vợ tôi say mê nhìn những hàng cây Phượng Tím chạy xa tít tận chân trời rồi quay lại nói với tôi:
    “Đây mới đúng là Chân Trời Tím đó anh!”
    Tôi ca liền một câu cải lương:
    “Anh đã hứa đưa em tới nơi Chân Trời Tím, thì chắc chắn có xa xôi cách mấy, có khó khăn cách mấy, anh cũng sẽ đưa em tới mà.”

    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...u-Trời.jpg

    Đứng một chỗ ngắm hoa đã mắt rồi, chúng tôi lại leo lên xe đi. Suốt con đường Tuff dài hun hút những hàng cây Jacaranda được trồng hai bên đường, cây nào cũng thật là to một người ôm không hết, vươn tàn cây ra tới tận giữa đường, đan vào nhau tạo thành một thứ cổng chào thiên nhiên thật là đẹp. Mỗi khi thấy có cảnh đẹp, chúng tôi lại ngừng xe bên lề đường để chụp hình. Nhưng chụp hình từ bên lề đường thì làm sao có thể chụp được hai tàn cây giao nhau? Do đó, chúng tôi đứng chờ bên lề đường, khi nào không có xe là chạy ào ra giữa đường để chụp hình và quay phim, đến khi có xe là lại chạy vội vào lề đường. Không phải chỉ có một mình chúng tôi ham chụp hình đâu. Cả một dọc xe đang đậu ở phía sau chúng tôi đó, nào là tóc đen tóc vàng, nào là ông già bà cả, nào là từng cặp từng đôi, ai cũng vội vã chụp hình chạy tới chạy lui, vui lắm (sau này, khi tiếp xúc với dân địa phương, họ cho tôi hay, năm nào cũng vậy, du khách đứng đủ mọi nơi mọi chỗ mà chụp hình, họ quen rồi, nên khi chạy xe, họ không chạy nhanh, để du khách có thì giờ mà chụp hình, và họ gọi những du khách này là . . . Crazy Tourists).
    Lấy phòng xong rồi, chúng tôi lại vội vã chạy trở ra trung tâm thành phố để xem diễn hành (Festival Parade).
    Mở đầu đoàn diễn hành là hàng loạt xe hơi của thời xa xưa, từ năm 1912 cho tới 1953. Tôi thật là ngạc nhiên khi thấy những chiếc xe được chế tạo hơn 100 năm rồi mà vẫn chạy trên đường thật là ngon lành, nước sơn vẫn còn bóng loáng. Xướng ngôn viên giới thiệu từng chiếc xe và chủ xe, họ từ những nơi xa xôi như New York, Detroit, Adelaide, Melbourne, Perth . . . lặn lội tới tận đây để cho mọi người ngắm xe của mình. Từ loại xe Phantom cho tới Ford, thật là đẹp mắt.
    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2012/11/8.-Car-1.jpg
    Hấp dẫn nhất là xe chở Nữ Hoàng Mùa Hoa Phương Tím năm 2012. Mỗi năm, cư dân của Grafton sẽ chọn lựa ba Nữ Hoàng: Nữ Hoàng Hoa Phượng Tím (Jacaranda Queen), Công Chúa Hoa Phượng Tím (Jacaranda Princess) và Công Chúa Hoa Phượng Tím Mùa Du Lịch (Jacaranda Holiday Princess). Nữ Hoàng và Công Chúa được bầu không theo tiêu chuẩn sắc đẹp mà theo tiêu chuẩn các thí sinh đã quyên góp được bao nhiêu tiền cho buổi hội chợ mùa hoa phượng. Năm nay, cô Sara Filewood được bầu là Nữ Hoàng, cô Jenna Atherton đuợc bầu là Công Chúa, và cô Sharni Rouse được chọn là Công Chúa của Mùa Du Lịch 2012. Tổng số tiền các cô quyên được năm nay là $50,000, được dùng cho việc tổ chức hội Hoa Phượng năm 2013.
    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...9.-Queen-1.jpg
    Nữ Hoàng Sara Filewood mặc áo dạ hội trắng, đội Vương Miện mầu tím viền trắng, đứng giữa. Bên tay trái là Công chúa Jenna Atherton đội Kim miện trắng. Bên tay phải là Công Chúa Mùa Du Lịch Sharni Rouse.
    Tiếp theo xe của Nữ Hoàng là xe hoa của các trường học, các hội đoàn và những thương nghiệp trong vùng. Dame Edna (giả) cũng có mặt để dẫn đầu đoàn diễn hành, nghệ sĩ này vừa đi vừa kể những câu chuyện vui, nhưng bị át giọng bởi đoàn đoàn xe lửa xuyên Tiểu bang chạy rầm rầm trên cầu. Tiếp theo đó là ban kèn túi hơi Ái Nhĩ Lan của thành phố, với những nghệ sĩ từ 5 tuổi cho tới 70 tuổi vừa đi vừa thổi kèn thật là vui nhộn. Ban kèn hơi phùng má thổi kèn để phụ cho ban vũ Ballet với những vũ công tí hon ẻo lả thật không thua gì những nghệ sĩ chuyên nghiệp. Sau đó, nào là đội xe đạp BMX, đội thuyền rồng và ngay cả RSL chi nhánh Grafton cùng với tiểu đội cadet cũng góp mặt trong buổi diễn hành, làm cho không khí của mùa Hội Hoa Phượng Tím thật là sống động và vui nhộn.
    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...n-Marching.jpg
    Đội Kèn Hơi của Thành Phố Grafton.
    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...-Dame-Edna.jpg
    Dame Edna và đoàn xe lửa nhấn kèn khai mạc cuộc diễn hành
    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...cing-Girls.jpg
    Các diễn viên tí hon của đoàn vũ ballet của Thành Phố Grafton đang ngồi trên xe hoa.
    Buổi diễn hành diễn ra gần một tiếng đồng hồ, đoàn diễn hành đi vòng quanh khu đường chính của thành phố. Xem diễn hành xong, chúng tôi lại lái xe đi trở lại bốn con đường chính có trồng rất nhiều hoa Phượng Tím, đó là những con đường Pound, Tuff, Maria và Princess. . . để tiếp tục ngắm hoa. Có thể nói là Jacaranda được trồng ở khắp mọi nơi, mọi chốn của thành phố Grafton: Trước cửa Tòa Thị Sảnh, Nhà Thờ, Trạm Cảnh Sát, Bệnh Viện . . . chỗ nào cũng toàn là Phượng Tím. Chúng tôi ngắm hoa Phượng không chán mắt, càng ngắm càng thấy đẹp. Tuỳ theo ánh nắng, mỗi giờ hoa phượng lại có một mầu tím khác nhau, từ tím rực rỡ tới tím hoa sim, tím Huế, tím mùa thu và tím . . . ngắt.
    http://www.nguyenkhapnoi.com/files/2...-Chanh-Toa.jpg
    Nhà Thờ Christ Church Cathedral được khánh thành vào ngày 25 07 18874, một trong những địa điểu thu hút du khách của Grafton.
    Đi bộ dưới những tàn cây, vừa ngắm hoa, vừa ngửi hương thơm của Phượng Tím. Mùi thơm này giống như mùi thơm của hoa Lavender nhưng nhẹ nhàng hơn, làm cho bạn cảm thấy dễ chịu và khoan khoái trong người (tôi có hỏi chuyện một dân địa phương, ông ta đã quen với hương thơm của hoa, nên . . . không còn ngửi thấy mùi thơm này nữa. Nhưng khi ông ta đi du lịch ra khỏi vùng đang ở thì mới cảm thấy . . . thiếu cái mùi hương đặc biệt của Hoa Phượng Tím). Tôi thích nhất là đi dưới tàn cây Phượng Tím vào buổi sáng sớm dưới bầu không khí thật là trong lành, nhưng mầu tím của hoa lại chưa nổi bật lên. Vợ tôi thì lại thích đi dạo duới tàng cây hoa Phượng Tím vào buổi sáng xế trưa, khoảng từ 10 giờ tới 11 giờ, vì lúc đó, nắng chiếu vào hoa, làm nổi bật mầu Tím của Hoa Phượng mà không có một loài hoa nào có thể có cái mầu sắc Tím đặc biệt này. Vợ tôi đi vòng vòng ngắm hoa, lúc nào mỏi chân thì đứng lại ngắm hoa, hết đứng rồi lại ngồi xuống ghế gỗ mà ngắm hoa tím:
    "Hoa Phượng Tìm đẹp quá . . . Chân Trời tím đẹp quá . . . cứ như là ở trong mơ ấy thôi . . . Em cứ muốn ở đây ngắm hoa mãi . . . không muốn về nữa . . ."
    Tôi đã thực hiện lời hứa của tôi, đã tìm ra Chân Trời Tím và đưa vợ tôi tới thăm Chân Trời Tím.
    Các bạn của tôi ơi, bạn có hứa đưa ai về nơi . . . Chân Trời Tím hay không?
    Nếu có, thì tôi đã ghi địa danh và địa chỉ của vùng Grafton cho bạn rồi đó,
    Hãy đưa người yêu, người tình, người vợ thân mến của mình đi thăm Chân Trời Tím đi nhé.
    Chúc bạn có một mùa Hoa Phượng Tím tuyệt vời, một mùa holiday vui vẻ.

    Anh hứa đưa em về nơi chân trời tím.
    Nghe gió êm qua trái tim từng hoàng hôn
    Anh chỉ muốn duyên tình hai chúng ta
    Như ánh sao cao vút cao xa trần gian.
    (Trần Thiện Thanh.)

    NGUYỄN KHẮP NƠI
    thay đổi nội dung bởi: THN, ngày 12/20/2012 lúc 12:23 AM

  4. #4
    Tui mới nghe tin Duy Quang chết "lâm sàng". Lần đâù tiên nghe kiểu chết này, tò mò xem trên website khác thì họ giải nghĩa chết lâm sàng là chưa chết thiệt, chỉ hôn mê bất tận. Rôì website khác thì nói, gia đình qui tụ đầy đủ và quyết định rút ống thở...

    Nói chung, DQ rôì cũng sẽ chết.

    ở VN tôi chưa đủ lớn để được đi phòng trà nghe Duy Quang hát. Thơì đó chỉ biết ca, kịch sĩ qua téle'. Thơì tôi, nhờ cuốn phim Trường Tôi nên mới biết Thái Hiền với baì "Xin cho em 1 chiếc xe đạp, xe xinh xinh để em đến trường... ". Sau 75, có phong traò copy nhạc bán. Nhờ đó tôi biết cuốn nhạc Ngô Thuỵ Miên, Trịnh Công Sơn ...
    Sang bên đây, là thơì sinh viên của tôi. Năm đó đi nghe Duy Quang hát. Tôi mê mẩn với baì 5 năm rồi không gặp, từ khi em lấy chồng... Hình như lúc đó cũng có khối ngươì có tâm trạng này. Khối người đã bỏ nước ra đi, bỏ lại cuộc tình nên mọi ngươì thả hồn thưởng thức. Rồi lần lượt nhưñg baì tủ của DQ được trình bày Ngày naò cho tôi biết, biết yêu em rồi, tôi biết tương tư... Duy Quang có vẻ hiền lanh, ít nói. Năm Tám mươi mấy, giọng ca Duy Quang là tột đỉnh

    DQ về VN, thiên hạ ghét, có lẽ vì ghét ông già phát biểu linh tinh nên ghét lây qua 'thèng" con.
    DQ sinh năm 50, thơì này gọi là chết trẻ cho dù ngày xưa qua 60 tuổi, chết được gọi là hưởng thọ.
    Tiếc thương cho 1 giọng ca vưà tắt. Mong hương hồn anh sớm bình yên về nơi an lạc.

  5. #5
    Anh/chị THN lúc này...dường như..."con tim đã yêu trở lại" phải không?


  6. #6
    Trời có lúc nắng lúc mưa...

  7. #7
    nhưng hình như nắng hay màu tím nhiều hơn?

    hay là đã ...hồi xuân??? ( giờ chỉ còn 2 vợ chồng son? )



Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
About us
Xin đón chào bạn đến với trang Web của xứ Quảng, trang web của toàn thể những người con của xứ Quảng lưu lạc trên khắp những nẻo đường năm châu...

Mọi liên lạc xin gởi về => đây