kết quả từ 1 tới 12 trên 12

Ðề tài: Một Ông Hoàng Minh Chính, Quảng ngãi.

  1. #1

    Một Ông Hoàng Minh Chính, Quảng ngãi.

    Cách đây mười ba năm , tôi gọi điện thoại về Việt nam, Thanh hóa, Bỉm sơn .
    Số điện thoại của một nhà hàng xóm . Phải nhớ kỹ , phải nói :
    -- Tôi ... là người làng của ông Tư . Ông Tư Chính .
    Người hàng xóm chạy đi gọi ông Tư Chính.
    -- A lô . Anh là anh Chánh đó phải không ?
    -- ... ồ ... a .. ai mà biết tên tôi vậy ...
    -- ...Em nhớ ...anh có họ Bùi . Sao bây giờ lại là Hoàng ...
    -- ... ồ ..a , ai mà biết tôi có họ Bùi ... Lạ nhỉ
    -- ...Mà tên anh là Chánh , mà sao ...kêu ra là Chính ...
    -- Vậy .. ai kêu tôi ... đấy .
    Sau đó thì tôi nhắc đến tên Bác Giáo Miên , là thân phụ anh . Tôi phải nhắc đến hình ảnh của Bác Giáo trai , bác giáo gái ... Nhắc đến hồi đó nhà anh có nươi một con chó trắng , mũi hoe . Đêm đêm nó đứng bằng hai chân sau , ' chỏ mỏ" lên ...trăng , mà tru ...Tru trăng , sủa trăng ...Con chó ma!!
    Tôi không cho anh nói , tôi giành mà nói .
    -- Hồi đó ... anh đi làm rễ , anh mặc bộ quần áo ... dương hồ " lơ" ( Bleu/blue).Anh ...đẽo hai khúc cây củi sim , cầm hai tay ...chạy dọc theo mép biển ... Chạy xuống Phồ an , rồi chạy về ...
    -- ... ai đây mà biết chuyện này , vậy cà ...
    -- ... anh cầm vái cọ ,vạt ra từ vỏ dừa ...chấm vào ' chàm ' ... viết khẩu hiệu ... toàn bằng chữ in , chữ to ...cao hai ba tấc tây ...Viết trên tường vôi , chợ Long Phụng ...
    -- mầy là đứa nào đây ... Sao mầy nhớ ...
    Hồi đó ... Hồi đó ...
    Tôi nhắc cho anh nhiều những chuyện mà anh đã gần như không nhớ ra nữa .Chuyện anh học Quy nhơn ... Chuyên anh trúng cử như ông Hội Đồng Nhân Dân xã nhiều phiếu bậc nhì , sau Chị Hai tôi , xã " Đại Đồng, Đức thắng dương danh thể , Quốc sự quanh năm , cái cặp da ...!"
    Tới chừng đó thì anh hỏi tên tôi có phải là thằng Bút, thằng Thúc hay không
    -- Em mà đâu được như mấy " thằng đó" . Mấy thằng đó là học trò của anh . Còn em , em đứng còn lấp " dưới đất cái" ...Anh đâu có biết tới em ...làm chi!

    Anh Bùi Minh Chánh, tuổi Hợi hay Tý.1923-1924.Năm 1945, anh mới có hai mươi tuổi ngoài.Vậy mà sao tôi thấy anh lớn quá . Vĩ đại quá.
    Anh học lại Chuyên khoa Lê Khiết. Nghe nói vậy . Tôi thi vào Đệ thất , năm 1948( Nhất niên trung học) , thì anh đã khăn gói lên đường ra Khu Tư . Đi học ...Khu Tư (Thanh Nghệ Tĩnh).
    Hỏi ra mới biết rằng ra tới ngoài đó ... thì người ta đưa mấy ông vào Bộ đội . Anh là Bộ đội ...ngành Công binh , chế mìn , chế lựu đạn , gửi vào chiến đấu ở Khu Sáu ... Khu Bà rịa , Vũng tàu .
    Nhờ cái hồi đi Bộ đội ở đó , anh nhớ ...bài lai:
    -- Hồi ông già qua còn sống , hay nhắc :" Mình người họ Huỳnh...Rồi thì gốc ở trong Vũng Tàu , sau này ông bà...về Trà niêng , đổi ra họ Bùi...". Nên những năm ở Bà rịa , Vũng Tàu ...hỏi thăm , thì mới hay ở đó có nhà thờ , có bà con họ Huỳnh ...Bà con còn cho biết rằng trước kia con cháu ( họ Bùi )ngoài Trà niêng ... có vô tìm tông tìm gốc , ...
    Tôi bảo với anh:
    -- Anh coi chừng chứ ...bà con họ Huỳnh ( Vũng Tàu)có thể ...lại có gốc xưa hơn là họ Bùi ( Quảng ngãi )đó.
    Anh hơi hoang mang, và coi bộ hơi tín nhiệm thằng em ,người làng.
    -- Rồi thì sao mà anh lại trôi ra Bắc ...
    Anh kể cho tôi về cái thời thanh xuân , anh chiến đấu trong Nam , mãi đến 1955 thì tập kết như là bộ đội , tại cửa Hàm tân .Khi ra Bắc , cho đi học . Anh học tại trường (?) có ông Trần Đức Thảo dạy Triết . Rồi thì là vì là học trò cưng của ông Thảo hay sao đó mà anh bị ... đem gởi vào Thanh hóa . Nơi đó có ông Bùi ( minh ) Sương, đang làm chủ tịch một " nông trường , đánh cá" .Để ônng Sương quản lý ( quản chế), và giáo dục từ 1956- 1957.
    -- anh làm chức gì ở đó ...
    -- ... giữ kho cuốc xẻng , kho dụng cụ đi làm biển ...
    ... Anh cho biết hiện anh có vợ và con .Anh cười bảo:
    -- Nhờ bà này lắm . Đi tới đâu bà cũng khoe chồng mình biết " bao nhiêu thứ tiếng nước ngoài" ...Ở Thanh hóa có nhiều đền , nhiều đài ... Người ta xin xăm , xin quẻ ... Mình có biết chữ Hán , mình đoán điềm giải quẻ . Sống cũng được !
    Và anh tiếp :
    -- cũng nhờ có anh Linh ( Mười Cúc) Em biết không ? Trước cái sân ...mới thấy được vài con gà con chạy qua chạy lại !
    Tôi trở lại chuyện họ Bùi , họ Huỳnh , họ Hoàng ...Tên Chánh , tên Chính ...và anh nay là Tư Chính.
    Hồi đó phải đổi họ thay tên. Anh đổi ra họ Huỳnh cho gần gũi với Miền Nam Trung bộ. Đổi tên Chánh , ra tên Chính cho dễ nhớ .Khi ra ngoài Bắc , thì họ Hoàng ...lại gần gũi với bà con ngoài đó, lúc ở Hà nội .
    Còn khi vào Thanh hóa , mình là dân Miền nam ra , chả ai kêu Bốn Chánh , mà người ta kêu là Tư Chính ...Sao rồi cũng được .

    Bấy giờ , không biết anh có biết Ông Hoàng Minh Chính ...Hiệu phó trường Đảng hay không.
    Biết đâu , những ngày này, ở Thanh hóa mà có nghe lén đài địch, anh lại muốn đổi tên thay họ , trở về tên cha sinh mẹ đẻ: Bùi Minh Chánh .
    Kẻo bà xã anh lại ... phải cúng sao, cho anh khỏi bị phiền hà .
    Ôi , 60 năm lịch sử còn phải...kể lại !
    AMT
    thay đổi nội dung bởi: anmota, ngày 08/23/2005 lúc 11:09 PM


  2. #2
    Tham gia ngày
    Jan 2005
    Location
    Dirty Garbage
    Bài gởi
    326
    Dẫu có anh Bùi hay anh Hoàng gì gigi..đi nữa thì chẳng qua anh giỏi việc trêu ngươi mà thôi !! Anh yêu tự do, anh yêu dân chủ sao không sơm sớm ba mươi năm về trước để đợi sắp xuống lổ rồi anh lại dấy động can qua !! Hởi ôi, chuyện đời chẳng biết đâu mà lân,
    "em ơi sáu mươi năm cuộc đời !!" mà anh đã tới tám mươi lăm rồi hihi..cất cao ngọn cờ đánh trâu !!

  3. #3

    Ụa ? Cái gì vầy ...?

    Trích Nguyên văn bởi Molang
    Dẫu có anh Bùi hay anh Hoàng gì gigi..đi nữa thì chẳng qua anh giỏi việc trêu ngươi mà thôi !! Anh yêu tự do, anh yêu dân chủ sao không sơm sớm ba mươi năm về trước để đợi sắp xuống lổ rồi anh lại dấy động can qua !! Hởi ôi, chuyện đời chẳng biết đâu mà lân,
    "em ơi sáu mươi năm cuộc đời !!" mà anh đã tới tám mươi lăm rồi hihi..cất cao ngọn cờ đánh trâu !!
    ==========
    ?
    Bạn Molang định nhắn nhủ tới ai đây ?
    AMT


  4. #4

    In 1967, Hoang Minh Chinh wrote a 200-page

    Trích Nguyên văn bởi Molang
    Dẫu có anh Bùi hay anh Hoàng gì gigi..đi nữa thì chẳng qua anh giỏi việc trêu ngươi mà thôi !! Anh yêu tự do, anh yêu dân chủ sao không sơm sớm ba mươi năm về trước để đợi sắp xuống lổ rồi anh lại dấy động can qua !! Hởi ôi, chuyện đời chẳng biết đâu mà lân,
    "em ơi sáu mươi năm cuộc đời !!" mà anh đã tới tám mươi lăm rồi hihi..cất cao ngọn cờ đánh trâu !!
    ----------------------------------------------------------------------
    Born November 16, 1922 in Nam Ha province in northern Vietnam. From 1957-1960, Hoang Minh Chinh received advanced political training in the Soviet Union and upon his return to North Vietnam was assigned to high level positions, including Director of the Marxist-Leninist Institute until 1967.

    - During this period, he opposed the policy of invading the South militarily and proposed more democratic proceedings in Communist Party activities. Both of his stances placed him in direct confrontation with the prevailing view. In 1967, Hoang Minh Chinh wrote a 200-page document, Dogmatism in Vietnam,

    criticizing the Communist Party.

    As a result, communist authorities imprisoned him
    twice for eleven years (1967-1972 and 1981-1987)
    and put him under house arrest for nine more years (1972-1978 and 1987-1990).

    - Taking advantage of the time between prison terms, Hoang Minh Chinh tirelessly demanded the Communist Party and government to publicly retry his case and those of other party members who had been falsely accused and destroyed along with their families. Hoang Minh Chinh courageously attributed the unchecked and permanent power of the Vietnamese Communist Party as the cause of these and other human tragedies in Vietnam.

    - In an open letter, dated August 27, 1993, Hoang Minh Chinh wrote : "I respectfully suggest that the IX National Assembly in your 4th Meeting take a complete and profound look at the abolition of Article 4 of the 1992 Constitution. [Such an act would cause] a propitious environment for a real democracy and legalistic government to be built. That is the long-time aspiration of our fellow compatriots and overseas Vietnamese as well as the well-intended suggestion of the world."

    - Hoang Minh Chinh was arrested again in 1995 and imprisoned for one year.

    - On May 19, 2000, Hoang Minh Chinh joined with four other pro-democracy activists (Nguyen Thanh Giang, Hoang Tien, Pham Que Duong and Tran Dung Tien) in an unprecedented joint appeal to the Vietnam National Assembly to protest the government's persecution of the writer Ha Si Phu and to call for true democracy.

    - Hoang Minh Chinh is currently under police surveillance and threat of arrest.


  5. #5
    Tham gia ngày
    Jun 2004
    Location
    Uncle Sam of A
    Bài gởi
    2,000
    Trích Nguyên văn bởi Molang
    Dẫu có anh Bùi hay anh Hoàng gì gigi..đi nữa thì chẳng qua anh giỏi việc trêu ngươi mà thôi !! Anh yêu tự do, anh yêu dân chủ sao không sơm sớm ba mươi năm về trước để đợi sắp xuống lổ rồi anh lại dấy động can qua !! Hởi ôi, chuyện đời chẳng biết đâu mà lân,
    "em ơi sáu mươi năm cuộc đời !!" mà anh đã tới tám mươi lăm rồi hihi..cất cao ngọn cờ đánh trâu !!
    Cụ Hoàng Minh Chính đã nói tiếng nói tự do từ 40 năm trước rồi mà. Chị ML nên tìm hiểu biography của cụ Hoàng trước khi phát biểu, như vậy đỡ oan cho cụ. Tội lỗi. Cụ vô tù, ra tội hàng chục năm không biết bao nhiêu lần, chứ đâu phải đặc lợi đặc quyền, mị dân, tham nhũng, bóc lột mà cụ phải bị mỉa mai, cười nhạo thì quả thật ... chuyện đời chẳng biết đâu mà lần.

  6. #6
    Tham gia ngày
    Jun 2004
    Location
    Uncle Sam of A
    Bài gởi
    2,000
    http://www.bbc.co.uk/vietnamese/prog...nh_part2.shtml

    Không nêu tên, HCMC
    Tôi sống ở TP HCM. Gần đây tôi có cơ hội ra nước ngoài trong vài tháng. Nhờ đó mà tôi có thể tiếp cận được với nguồn tài liệu phong phú về chính trị Việt Nam trên Internet (Sau này về nước tôi mới biết rằng hầu hết các trang web này đều không thể xem từ trong nước có lẽ do Chính Phủ VN dựng tường lửa). Qua đó tôi mới biết có 1 loạt những người VN đấu tranh cho dân chủ bị Nhà Nước VN đàn áp, qui cho là phản đông, gián điệp: cụ Hoàng Minh Chính, Trần Độ, Bùi Minh Quốc, Dương Thu Hương, Nguyễn Đan Quế, Nguyễn Đình Huy, Phạm Quế Dương, Nguyễn Thanh Giang, Hoàng Tiến, Hà Sỹ Phu, Trần Khuê, Trần Dũng Tiến, Vũ Cao Quận, Nguyễn Khắc Toàn, Phạm Hồng Sơn, Nguyễn Vũ Bình, Lê Chí Quang, các vị lãnh đạo tôn giáo Quảng Độ, Huyền Quang, Nguyễn Văn Lý,! Phan Văn Lợi...

    Nhiều lúc tôi đã rơi nước mắt trước những hoàn cảnh bị đàn áp rất thảm thương. Đặc biệt, một trong những người mà tôi khâm phục nhất là cụ Hoàng Minh Chính, một người đã công hiến cả tuổi xuân cho cách mạng, đã bị giam cầm 20 năm trong nhà tù thực dân Pháp và nhà tù của Đảng CSVN.

    Đọc tiểu sử của cụ tôi không cầm được nước mắt. Chỉ vì muốn Đảng CSVN vào những năm 60 đi theo đường lối ôn hòa của Liên Xô mà cụ đã bị chính những đồng chí của mình, những người theo đường lối cực đoan của Trung Quốc đẩy vào nhà giam hàng chục năm. Mội điều rất tàn nhẫn là người ta bưng bít thông tin, nên không mấy ai nhất là thanh niên ở VN biết sự thât cụ Hoàng Minh Chính là ai, nếu có thì chỉ đại khái là một 'kẻ phản động'.

    Trong thời gian qua, một số báo ở TPHCM đả cụ Hoàng Minh Chính. Càng đọc những bài viết này tôi càng thấy tức tối. Tác giả những bài viết này theo tôi một là những bồi bút viết theo chỉ thị, hai là những người không biết về cụ Hoàng Minh Chính, hoặc chỉ hùa theo kẻ khác. Theo tôi, tất cả những người VN có nhân cách nào khi đọc tiểu sử cụ Hoàng Minh Chính đều thực sự xúc động cho những gì cụ đã phải trải qua và tinh thần đấu tranh của cụ. Tôi tin rằng sẽ đến một ngày sự công bằng sẽ được trả lại cho cụ Hoàng Minh Chính, một con người mà cả một thế hệ thanh niên VN hiện nay không theo kịp.

    Vì tôi rất bận rộn, nên chỉ có vài dòng ý kiến trên đây, và tôi muốn nhắn nhủ rằng bất cứ ai có ý kiến đả kích cụ Hoàng Minh Chính thì trước hết nên nghiên cứu tiểu sử của cụ và hãy tìm đọc tác phẩm 'Đêm giữa ban ngày' của nhà văn Vũ Thư Hiên.

  7. #7

    Hạ lộ bình an, so far.

    Ông Hoàng Minh Chính đã về tới Sài Gòn
    Nov 12, 2005

    Cali Today News – Theo nguồn tin của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi thì vì lý do đặc biệt ông và bà Hoàng Minh Chính đã về đến phi trường Tân Sơn Nhất, Sài Gòn, Việt Nam vào lúc 10:30 tối ngày 12-11-2005, sớm hơn dự định hơn một tuần.

    Trong cuộc họp báo vưà qua tại miền bắc Cali, ông Hoàng Minh Chính loan báo là ông sẽ trở về Sài Gòn vào ngày 20 tháng 11, thế nhưng ông đã lên đường sớm hơn thời gian dự tính mà ông đã công bố.

    Khi đến Sài Gòn, ông Hoàng Minh Chính đã bị câu lưu khoảng 3 tiếng. Sau đó, ông bà Hoàng Minh Chính đã về đến nhà của người con gái một cách bình an. Ra đón ông bà Hoàng Minh Chính tại phi trường Tân Sơn Nhất, có giáo sư Trần Khuê và gia đình cô Thanh, con gái của ông bà.

    N.D.


  8. #8
    Tham gia ngày
    Jan 2005
    Location
    Dirty Garbage
    Bài gởi
    326
    Thật là vô lễ với cụ Chính quá ! tôi biết qua loa trên báo VN là ông ta đã là viện trưởng Viện Triết học ở Hà Nội mơ. Đáng tiếc, tôi biết quá ít về ông tạ

  9. #9

    Mõ Làng

    GS. Trần Quốc Vượng - "mõ làng" của Hà Nội
    16:40' 07/06/2004 (GMT+7)

    Nhắc đến hội hoạ cận đại, dân chơi tranh thường nhớ đến bốn danh hoạ là “Nhất Trí, nhì Vân, tam Lân, tứ Cẩn”. Còn nhắc đến giới sử gia đương đại, người ta thường nói đến “tứ trụ” là “Lâm, Lê, Tấn, Vượng”. Trong “tứ trụ” này, Giáo sư Trần Quốc Vượng được coi là người “khởi nguồn” của lịch sử khảo cổ học Việt Nam. Từ cái “gốc” là khảo cổ, ông trở thành cây đại thụ nghiên cứu về văn hoá dân gian… Nhưng hỏi “ông đích thực là nhà gì?”, ông bảo “Tay “mõ làng” của Hà Nội”…


    Một trong “Tứ trụ”

    GS. Trần Quốc Vượng.

    - Thưa ông, nghe nói thủa nhỏ ông học toán rất giỏi, tại sao ông lại trở thành một sử gia?

    - Đúng là thủa nhỏ tôi học rất giỏi Toán - Lý. Tự đọc sách Tây hết chương trình toán học đại cương, sau đó xin thi vào trường dự bị Đại học, ngành Toán - Lý. Tuy nhiên ngồi chưa ấm chỗ, đùng một cái nhận được điện của cha, chuẩn bị đi học nước ngoài (Năm 1950, cán bộ cao cấp đều có tiêu chuẩn cho con đi học nước ngoài). Nhận điện tôi suy nghĩ rất nhiều, thời bấy giờ gọi là “đấu tranh tư tưởng”, rồi quyết định không đi. Mấy thằng bạn hỏi vì sao ở đây khổ thế mà không đi, tôi bảo: “Tao học giỏi, công tác xã hội tốt, lúc nào cũng giữ chức thường vụ hiệu đoàn. Thế sao không cử chính tao đi, mà lại cử “con của bố tao đi”. Cử tao đi tao đi liền, nhưng cử con của bố tao đi thì tao không đi. Tao không nhờ bố…”. Chuyện đến tai GS. Trần Văn Giàu, cụ gọi lên gật gù: “Chú khá đấy!. Nhưng như thế Đảng cử chú sang học Văn khoa, vừa học vừa tham gia thường vụ hiệu đoàn”. Vừa quý ông, vừa sợ ông, tôi đành cúi đầu không nói lại nửa câu, ra về tự bảo: “Thì học Văn khoa, cần quái gì”.

    - Và thế là ông trở thành một trong “tứ trụ” của làng sử đương đại Việt Nam?

    - Đó là loại chuyện huyền thoại ấy mà.

    - Nhưng huyền thoại ấy do đâu mà có?

    - Có lần trong một cuộc hội thảo quốc tế, do GS. Chu (Hàn Quốc) chủ trì, trước khi các đại biểu đọc tham luận, ông Chu đều có giới thiệu trích ngang, riêng tôi thì ông ấy chỉ giới thiệu Giáo sư Trần Quốc Vượng, vì ông Vượng là một trong “tứ trụ” nổi tiếng, cả thế giới biết rồi. Kết thúc hội thảo, tôi gặp ông Chu hỏi “vì sao biết tứ trụ”?, ông ấy trả lời “Tôi đã sống ở Việt Nam bảy năm rồi ông Vượng ơi!”. Đấy, nó cứ lan truyền từ người này qua người khác như vậy. Thực tình tôi cũng không biết nó có từ bao giờ. Hỏi GS. Đinh Xuân Lâm, Hà Văn Tấn, Phan Huy Lê nhưng cả ba, cũng giống như tôi, đều không biết.

    - Ông không biết vì sao, nhưng chắc là ông biết “huyền thoại’ này có từ bao giờ?

    - Có lẽ nó hình thành vào cuối thập kỷ 60, khi cả bốn chúng tôi đều nổi tiếng học giỏi. Ra trường vào giữa thập kỷ 50, ba chúng tôi “Lâm, Lê, Vượng” học cùng khoá, còn Tấn học sau. Tôi đỗ thủ khoa năm1956, Tấn đỗ thủ khoa năm 1957. Sau đó, theo lệnh của khoa, tôi và Tấn góp sức xây dựng ngành Khảo cổ học của khoa Sử… Vì năm 1954, khi Pháp rút khỏi Việt Nam thì ngành Khảo cổ Việt Nam chỉ còn là con số 0, không để lại một nhà khảo cổ học nào. Tôi rất tự hào là đã lên lớp đầu tiên về Khảo cổ học Việt Nam niên khoá 1959 -1960, cùng với sự giúp đỡ tư liệu của giáo sư Hà Văn Tấn…

    - Nhưng người ta nói, trong “tứ trụ” nay chỉ còn mình ông là có ý kiến mới và sắc sảo?

    - Có lần tay Đặng Việt Bích (con trai cố Tổng Bí thư Trường Chinh) viết: “Trong “tứ trụ” chỉ còn có GS. Vượng đưa ra được ý kiến mới và sắc sảo”. Tôi gặp “thằng” Bích (chúng tôi vẫn gọi nhau như thế) bảo, “mày ăn nói thế chết tao. Mày cứ cậy là con ông nhớn…”, Bích bảo, “tôi nói chứ anh có nói đâu mà sợ!?”. Tôi bảo “đúng là mày nói, nhưng mày không biết tác dụng khách quan là mày giết tao, mày viết thế sẽ đẻ ra bao nhiêu sự đố kỵ. Mày không biết được hậu hoạ của nó đâu. Bốn thằng, bây giờ mày “chặt” ba, chỉ còn một”. Tao thì tao nói ngược lại kia...

    - Xin hỏi thật, ông đánh giá thế nào về “Tứ trụ”: Lâm - Lê - Tấn - Vượng?

    - Có lần GS. Phan Huy Lê viết thế này: “Cả bốn chúng tôi: Lâm - Lê - Tấn - Vượng, tính cách rất khác nhau, có những mặt tưởng chừng đối lập nhau. Nhưng cũng có môt sự thật mà không ai có thể phủ nhận là tôi và anh Vượng cũng như bốn chúng tôi rất hiểu nhau. Hiểu cả sở trường, sở đoản, cả cái hay cái dở của nhau. Hiểu hết cả quá trình học tập cùng nhau, nghiên cứu giảng dạy, trong cuộc sống và bạn bè, đồng môn, đồng nghiệp. Và chính trên cơ sở hiểu biết sâu sắc đó, chúng tôi thân thiết với nhau trên đa dạng, bổ sung cho nhau, và chấp nhận sự khác biệt. Tôn trọng cá tính từng người”.

    Nhà tiên tri

    - Thưa ông, người ta đồn rằng năm 1982, ông đi Liên Xô thuyết trình khoa học, về nước, gặp bạn bè ở quán cà phê Sinh, ông rỉ tai: “Chế độ Xô Viết không thể nào Viable (ý nói không thọ) được!”. Ông là nhà tiên tri?

    - Nhiều người qua Liên Xô thời ấy về đều có linh cảm như vậy chứ không phải chỉ riêng tôi đâu. Một xã hội lành mạnh, dân chủ không thể được xây trên một nền tảng dối trá.

    - Có bao giờ chính những lời tiên tri của ông làm hại ông không?


    Trần Quốc Vượng tự bạch: “Tôi sinh vào 9 giờ kém 10 phút, ngày 12/12/1934, tức là vào giờ con chó (Tuất), ngày Sáu tháng Một năm Giáp Tuất tại Hải Dương, là dòng dõi con cháu nhà Trần. Theo khoa tử vi học phương Đông cổ truyền. Số phận của tôi là ngọn lửa đầu non và thân phận của tôi là dịch chuyển. Nay vào tuổi bảy mươi, diễn biến của đời tôi đúng là như vậy. Dù đã ở tuổi “xưa nay hiếm”, nhưng một năm tôi chỉ ở Hà Nội khoảng 100 ngày, những ngày còn lại là đi khắp chốn cùng quê, đào bới, phát hiện những “tầng” văn hoá…

    - Đầu năm 1983, GS. Phạm Huy Thông cho đăng bài viết của tôi ở trang đầu Tập san khảo cổ học. Sau đó tôi bị “quy” mấy tội: chống Chủ nghĩa Mác, vì tôi dám bảo “công hữu hoá là bóc lột”; chống công nghiệp hoá, vì tôi bảo “nông nghiệp vẫn phải là mặt trận hàng đầu”; chống chính quyền vô sản, vì tôi bảo “chuyên quyền đẻ ra tham nhũng”. Vụ án “văn tự” này kéo dài chừng ba năm, không có kết luận. Cuối năm 1986, khi Đại hội Đảng VI kết luận lại trong nghị quyết “Nông nghiệp là mặt trận hàng đầu”, GS. Thông đã mỉa mai trong một cuộc hội thảo lớn: “Thế bây giờ anh Vượng đúng hay các anh đúng”…

    - Có lần GS. Phan Huy Lê nói rằng ông đã từng “xem tướng” cho Cựu Tổng thống Liên Xô M.X. Goocbachov?

    - Năm 1990, Goocbachov được trao giải thưởng Nobel hoà bình. Trước mặt mấy giáo sư của Mỹ, tôi tuyên bố: “Chuyện các ông cho Goocbachov giải Nobel đó là chuyện của các ông, nhưng tôi đoán chắc chắn sang năm “thằng cha” này mất chức”. Mấy ông kia vặn lại: “Ông dựa vào tình hình chính trị hay gì mà khẳng định vậy?”. Tôi bảo: “Chẳng có chính trị, chính em gì hết, nhìn là biết liền: “cha” này tuổi Mùi (sinh 1931), sang năm có hạn lớn”. Tôi chưa nhìn trực tiếp Goocbachov, nhưng qua tivi thì thấy “cha” này có cái bớt đỏ ở trán, cứ nhìn cái bớt ấy thì không quá một năm nữa là mất chức. Sau này Goocbachov mất chức thật. Mấy tay giáo sư Mỹ gặp tôi phát hoảng.

    - Ông căn cứ vào hình dạng có thể đoán được tướng số?

    - Tôi có hiểu biết về tử vi, tướng số…

    - Người ta bảo, người Mỹ đã nhờ giáo sư chọn đất làm đại sứ quán ở Hà Nội?

    - Đầu tiên là một tay ở hãng truyền thông của Đức, khi vào Việt Nam làm ăn, “tay” giám đốc đến gặp tôi hỏi xem ngày nào, giờ nào tốt để khai trương. Tôi cười bảo: “Ông là người Đức. Tôi tưởng người Đức thì rất duy lý”. “Nó” bảo: “Tôi thực tế hay duy lý thì ông không cần biết, mà tôi là giám đốc thì hôm khai trương tôi phải nói: “Hôm nay ngày lành, tháng tốt, tôi đã nhờ GS. Trần Quốc Vượng xem rồi. Nói được như thế thì dân ông rất tin. Mà như thế bán hàng sẽ rất chạy”. Còn chuyện của Đại sứ quán Mỹ là thế này: trước đây họ ở đường Hai Bà Trưng (Hà Nội), hôm gặp một “tay” cán bộ đại sứ quán Mỹ, tôi mới hỏi: nghe nói các ông sắp sửa đổi sứ quán, từ đường Láng đi nơi khác. Có phải các ông đang định mua lại nhà máy Trần Hưng Đạo không?. “Nó” bảo: đúng. Tôi bảo: đừng có đặt đại sứ quán ở đó. Vì đó là cái Đàn Nam giao thời Lê đấy. “Mày” mà làm sứ quán ở đấy thì "mày “chết ngay”(cười)...

    Bốn lần từ chối làm “quan”!

    - Rất tài hoa, nhưng gần 50 năm nay, ông vẫn chỉ là một giáo sư “trơn”. Nghe nói đã có lần ông khước từ “làm quan”?

    - Thực ra thì có tới 4 lần tôi đã từ chối “làm quan”. Vì tôi biết, tính khí tôi như thế không thể làm quản lý, lãnh đạo được.

    - Ông có thể kể cụ thể hơn không?

    - Lần thứ nhất cụ Trần Huy Liệu mời tôi sang làm Viện trưởng Viện khảo cổ Việt Nam, tôi bảo: “Tôi biết tôi không thể nào làm trưởng được vì tôi không phải là đảng viên, và tôi cũng không thích làm trưởng, không thích làm quản lý”. Một lần khác, ông Hà Huy Giáp cũng bảo: “Anh Vượng ơi, tôi muốn mời anh sang phụ trách Viện bảo tàng lịch sử quốc gia”. Tôi bảo: “Thầy Liệu thì mời sang Viện khảo cổ, còn anh lại mời sang đó. Tôi đã nói là tôi không làm”. Sau đó đến lượt ông Nguyễn Khánh Toàn (Chủ nhiệm Uỷ ban KHXH thời bấy giờ) mời tôi lên hỏi: “Anh không muốn làm hả?”. Tôi nói thẳng: “Trước hết là tôi không muốn làm. Hai là chưa chắc gì bên tôi đã cho đi”. Ông Toàn liền hỏi: “Bí thư Đảng đoàn bên anh là ai?”, “Dạ thưa chưa có ạ, vì Bộ trưởng Tạ Quang Bửu vừa là Bộ trưởng vừa kiêm Bí thư đảng đoàn”. Ông Toàn bảo: “Để tôi nói với Bửu một câu là xong”. Nhưng ông Bửu cũng “bướng” lắm, ông có một logic riêng “người tài thì phải để làm công tác đào tạo, mà tôi thì ông ấy xếp vào danh sách mười người rồi”.

    - Thế còn lần thứ 3 và thứ 4?

    - GS. Vũ Khiêu (khi đó là Vụ trưởng vụ Khoa học xã hội của Ban tuyên huấn TƯ), gặp tôi đi trên đường Hai Bà Trưng (Hà Nội), liền rủ tôi vào quán bia vỉa hè. Ông ấy bảo: “Vượng ơi, lần này không thoát được đâu Vượng ạ! Bên Bộ Văn hoá hoạt động bê bết quá, trên có ý định để tớ làm Bộ trưởng, Vượng làm Thứ trưởng. Mà tớ phân công trước là tớ phụ trách chung còn Vượng phụ trách các trường và viện nghiên cứu của Bộ…”. Tôi đến gặp PGS Bùi Đình Thanh, ông ấy lại bảo: “Sang làm gì. Vì mình từng làm phó mãi cho ông Khiêu ở Viện Xã hội học rồi, “bố” ấy chỉ chơi, đi họp quốc tế thôi. Còn ở nhà mình chỉ è cổ ra mà làm (sau này Giáo sư Vũ Khiêu làm Chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học xã hội)


    Lần thứ tư là ông Đào Văn Tập, người kế nhiệm ông Nguyễn Khánh Toàn, nhờ bà Hà (phu nhân Đại tướng Võ Nguyễn Giáp - NV), Bí thư chi bộ Viện Đông Nam Á, đến nói với tôi: “Anh Tập biết mình thân với Vượng, anh muốn mời Vượng về phụ trách một Viện. Nếu Vượng đồng ý thì anh ấy sẽ tiếp xúc với Vượng”. Tôi lại phải nói thẳng: “Chị cứ bảo với ông ấy là tôi không thích làm quan, đã ba lần tôi từ chối rồi”. Bà Hà bảo: “Ông ấy biết, nhưng vẫn muốn mời, nếu Vượng gật thì ông ấy gặp Vượng”. Tôi bảo: “Không bao giờ gật”.

    "Mõ làng" của Hà Nội!

    - Tại sao nhiều người lại gọi ông là tay “mõ làng” của Hà Nội?

    - Có lẽ là do tôi hay la làng chăng?

    - Bắt đầu từ bao giờ, thưa ông?

    - Năm 1987, trên báo Quân đội Nhân dân đăng bài “Bức thư ngỏ gửi Chủ tịch thành phố Hà Nội” của tôi, phản đối việc xây dựng một công trình phá vỡ di tích chùa Một Cột. Bài đăng hôm trước, hôm sau tôi được Chủ tịch thành phố Nguyễn Thanh Bình triệu lên giữa trưa. Tôi ngồi, còn ông Bình đứng. Ông ấy nói: “Anh Vượng ơi, tôi khuyên anh nên đổi cái giọng nói và viết ấy đi. Cái lối nói của anh thì công nhân nói được, còn anh là đại trí thức mà anh lại nói như thế à? Nói thế thì tôi nghe được chứ mọi người không nghe được đâu”. Nghe thế tôi đã cáu “mổ” lại ngay: “Đảng ta nói trí thức là của công nông. Thế mà anh lại nói “công nông nói được”, còn tôi là trí thức của công nông mà tôi lại không nói được. Còn anh nghe được thì mọi người cũng nghe được. Tôi thì tôi “đồ chừng anh không nghe được, chứ không phải công nhân không nghe được”. Kể từ đó, người ta cho tôi là thằng “gàn”. Một lần, có ông to lắm, nói với tôi: “Anh Vượng ơi, tôi nghe người ta nói suốt ngày anh đi ngoài đường?” (cái gì họ cũng bảo “nghe có người nói”), tôi bảo: “Cái thằng chó nào nói thế, nói suốt ngày tôi đi ngoài đường tức là suốt ngày nó cũng đi ngoài đường, phải thế thì nó mới biết tôi suốt ngày đi ngoài đường chứ”. Thà cứ nói như GS. Hà Văn Tấn “không biết ông Vượng ông ấy viết vào lúc nào?”, thế lại còn dễ nghe. Cái đồng hồ sinh học của mỗi người khác nhau, tôi hay viết về đêm, viết từ tối cho đến 4h sáng. Cứ ngồi nhâm nhi tí rượu là viết thôi.


    Năm ngoái, Giáo sư Trần Quốc Vượng làm đám cưới (lần hai) với người phụ nữ trẻ hơn ông mấy chục tuổi. Đám cưới được tổ chức khá linh đình, tại khách sạn Melia (Hà Nội), với thực đơn 20 đôla/khách. Người ta bảo “đúng là cụ Vượng gàn”. Một tờ báo viết bài “tràn trang”, coi đó như một “sự kiện” lạ, hấp dẫn. Còn ông, Trần Quốc Vượng cứ mặc họ bàn…

    - Từ bức thư đó, cùng với những công trình nghiên cứu về văn hoá, lịch sử của Hà Nội, có người đã gọi ông là “nhà Hà Nội học đích thực”?

    - Có lần giáo sư Đinh Xuân Lâm nói với tôi: “Cái tay Phúc (nhà Hà Nội học Nguyễn Vĩnh Phúc - NV) chẳng có “chức tước” gì, nên tôi phong cậu ấy là “nhà Hà Nội học”, nhưng chính anh mới là nhà Hà Nội học đích thực”. Thực tình, tôi nghiên cứu về Hà Nội từ bốn, năm mươi năm nay rồi. Nên sau này, có người viết “Trần Quốc Vượng, nhà Hà Nội học đích thực” là thế.

    - Thưa ông, có người cứ trách móc rằng: “Ông Vượng viết gì chẳng viết toàn bới móc chuyện của bạn bè, người thân ra để bêu riếu”...

    - Có lần người ta gọi tôi tới một hội nghị để phát biểu, tôi nói thẳng: “Tôi mà đã viết cái gì, nói cái gì thì nó chỉ có là sự thật trở lên, chứ không bao giờ là sự thật trở xuống nhé. Vì sự thật “trở xuống” là tôi không viết.

    - Một nhà nghiên cứu nước ngoài từng viết “ông Vượng là người hiểu dân tộc mình nhất, nhưng cũng là người cô đơn nhất?

    - Đúng thế! Tôi có một ông bạn rất thân là Trung tướng Hoàng Điền (nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục hậu cần - NV) tặng tôi hai câu thơ: “Tương thức mãn thiên hạ/ Tri âm năng kỳ nhân” (quen biết thì đầy thiên hạ, tri âm được mấy người). Tôi cô đơn vì rất ít người chia sẻ với ý kiến của mình. Ông Lê, ông Tấn là con đại địa chủ, ông Lâm là con tiểu quan lại. Còn tôi là con của một ông đảng viên Đảng cộng sản Đông Dương.

    Chuyện “ăn cắp bản quyền”

    - Thưa ông, ông có nhớ là cho tới nay ông đã viết được bao nhiêu công trình không?

    - Chừng trên 30 đầu sách. Sách của tôi gồm đủ các thể loại: từ giáo trình sử, khảo cổ học, sách nghiên cứu văn hoá, con người, thú vui… đủ cả. Tuy nhiên, chẳng có ở đâu như đất nước mình, sách mình viết ra, “nó” tự tiện in, chẳng hỏi lấy một câu, một đồng nhuận bút cũng không có. Mà bọn “ăn cắp” thì cũng đủ loại.

    - Đã có trường hợp nào bị ông phát hiện chưa?

    - Nhiều chứ! Một hôm tay Huỳnh, học trò của tôi, hiện là Giám đốc nhà xuất bản Chính trị Quốc gia gọi điện hỏi: “Thầy có nhà không, em đến biếu thầy cuốn sách”. Tôi cảm ơn, vì “nó” vẫn nhớ đến mình. Quá trưa, “nó” ra về, mình mới mở ra xem. Thì ra đó là cuốn “Thăng Long Hà Nội”, chủ biên là tiến sỹ Lưu Minh Trị (nguyên Phó Chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội). Đọc xong thì hoá ra là cuốn sách của mình. “Nó” chỉ thay cái đầu bài và thêm mấy trang cuối nói về Hà Nội tiến tới năm 2010”. Tôi mới gọi điện mắng cho “nó” một trận: “Tưởng chúng mày biếu tao cuốn sách, hoá ra cuốn này là của tao. Biếu gì mà biếu…”. “Nó” bảo: “Thế thì thầy kiện đi”. Tôi bảo: “Có mà con kiến kiện củ khoai! Làm sao đối đầu được với những cha ấy”.


    Lại nữa: một lần có chị bạn ở TP.HCM “phôn” ra bảo: “Anh ra bộ Ngàn xưa văn hiến mà chả tặng em cuốn nào, thế là em phải mua”. Mình ngớ người bảo: “Chị mua giúp tôi một bộ nhé”, hoá ra là Nhà xuất bản Thanh Niên nó “ăn cắp” bản quyền của mình… Toàn “thằng” nhà xuất bản lớn, thế mà cũng ăn cắp bản quyền. Rồi Nhà xuất bản Hà Nội, tự tiện in cuốn “Hà Nội ngàn xưa”, mình tức gọi điện đến, “nó” bảo thầy cứ đến đây. Đến nó sắp sẵn sách, tiền… Không “sờ” đến thì thôi, “sờ” đến nó biết là sai, thế là chuẩn bị sẵn tiền… Đấy là chỉ những vụ mình biết, chứ còn nhiều vụ “nó” cứ in làm sao mình biết được. Mình ngần này tuổi đầu (tay đưa vuốt mái đầu bạc, cười!), chẳng lẽ cứ đi theo kiện à.

    - Sao ông không làm như ông Sơn Nam ấy: “bán phéng” toàn bộ bản quyền cho một nhà xuất bản nào đó đi?

    - Nghe đồn ông Sơn Nam bán toàn bộ bản quyền tác phẩm cho Nhà xuất bản Phương Nam, tôi nói với ông bạn thân, GS. Cao Xuân Hạo: “Tôi đi bán bản quyền tất tật cho Phương Nam cho xong chuyện”. Lấy tiền lúc cho xong, như thế cũng có khoản để mua nhà. Nhưng sau lại bán được căn hộ cũ ở Kim Liên, vay thêm vào mấy trăm triệu mua được căn hộ mới này (ông vừa mua căn hộ cả tỷ bạc tại tầng 10, chung cư 18 tầng, đường Huỳnh Thúc Kháng, HN). Bà xã tôi cũng bảo như thế, chứ không thì làm sao mình theo kiện được.

    *

    Lê Thọ Bình - Bá Kiên (Theo PL TP.HCM)


  10. #10

    Mõ làng - Phương Nam

    “Tôi đi bán bản quyền tất tật cho Phương Nam cho xong chuyện”
    http://donamhai.blogspot.com/

    Molangta
    AMT


  11. #11
    Tham gia ngày
    Jan 2005
    Location
    Dirty Garbage
    Bài gởi
    326
    Bệnh khó lành

    Ngày xưa, giặc phương Bắc thường khinh nhờn nước An Nam ta tìm đủ mọi cách khiêu khích. Có lần chúng đưa con trâu Cổ có một không hai ở bên Tàu qua thách đấu, cái giống trâu nầy quí hiếm: vai nở mông to, lông thưa đầu bự, con mắt đỏ lòm lòm như hai cái chén úp và nhất là cặp sừng thì nhọn hoắc cong vòng trông giống cặp đao sát thủ. Vua quan trong triều nước ta mới nhìn qua đã mất mật, mặt mày lấm lét nhìn nhau lơ láo chẳng biết tính sao, dẫu có cho người qua tìm giống trâu Cao Miên, Xiêm La cũng khó mà địch nỗi...Thế mà Trạng Trình miệng cứ tũm tỉm cười chẳng chút lo âu. Thì ra Trạng đã có kế diệu.

    Đến ngày khai thí, trâu Tàu thả ra oai phong lẫm liệt. Mỗi bước chân đi của nó nện thình thịch trên đất nghe mà thót tim, cái mặt vênh váo gếch bên nầy ngẩn bên kia khoe cặp sừng coi bộ oai dũng lắm. Các quan phương Bắc ngồi vuốt râu cười hả hê, gièm pha thúc giục đề nghị đưa trâu An Nam vào. Trên khán đài vua quan nước ta lo lắng: "chẳng biết Trạng Trình trốn đi đường nào ?". Hồi lâu, mới thấy từ đàng xa Trạng Trình ung dung tay dắt con nghé con đi lại. Vua quan An Nam trông thấy tay chân rụng rời ! Các quan bên Tàu không nhịn cười được cùng cười rộ lên "chỉ là một con trâu con ốm đói !"

    Trống giục một hồi vào trận...con nghé vừa thoáng thấy con trâu Cổ là cắm đầu lao vào không còn biết trời đất là chi nữa. Trâu Cổ giật mình chưa kịp hoàn hồn vội né tránh nhưng lúc nầy con trâu nghé lại càng hăng máu thêm lao đầu vào húc mạnh vào háng trâu Cổ xiểng niểng. Một đòn quả là chí tử...con trâu Cổ không thể chịu nỗi quay đầu bỏ chạy và con trâu nghé cứ thế đuổi theo. Tiếng hò reo của dân làng nước Nam, tiếng vỗ tay của triều thần An Nam. Các quan phương Bắc xấu hỗ lẻn đi từ hồi nào không hay.
    Sau nầy mới biết ra Trạng Trình bỏ đói con trâu con đã ba ngày qua sắp kiệt sức. Vừa trông thấy trâu Cổ nó mừng quýnh quáng vì tưởng là trâu mẹ nên lao vào không chút đắn đo cứ nhằm dái trâu Cổ mà húc tìm vú.Trâu Cổ thua là bởi vì vậy !
    Chuyện đời xưa Trạng nước Nam ta đã biết dùng trâu con để trị trâu Cổ là vậy.

    Ông Chính nay tuổi đã cao sức đã yếu, bệnh hoạn lẫm cẫm ( đang chữa bệnh ) nên phát biểu xuyên tạc bôi bác chính quyền Việt Nam. Là đảng viên ĐCSVN tôi cực lực phản đối tuyên bố "một lòng trung với đảng , hiếu với dân"xin lấy đầu cha ông cố nội tôi, gia đình vợ con tôi, cháu chét tôi mà thề : tổ cha thằng nào cấm đoán người ta có miệng mà không cho nói, có mắt mà không cho nhìn...thì: con, cháu, chét ba đời thằng đó sinh toàn là lũ câm, điếc, đui, mù...để chịu quả báo. Xin hết !

    ***

    Phàm làm người không ai trong chúng ta trong đời sống có thể tránh khỏi được bệnh hoạn. Có thể đau bụng hoặc nhức răng, nhức đầu hay sổ mũi, nóng lạnh do cảm phong hàn bốn mùa khí tiết đổi thay. Đó là chưa nói đến nhiều chứng bệnh liên can các bộ phận quan trọng của cơ thể như: tim, gan, phèo, phổi...v.v. Nhờ vào sự tiến bộ của loài người, kinh nghiệm lâu đời của cha ông tổ tiên nên bệnh nào cũng có thuốc chữa nấy...ngày nay khoa học phát triển còn có thể cấy ghép những bộ phận của người nầy sang người khác thay tim đổi thận, lọc máu nối gân...Còn hơn thế nữa những thành tựu y học gần đây đã cho chúng ta lạc quan hơn từ phép cấy ghép gien, nhân bản vô tính trên các loài động vật như: trâu bò, heo chó và tương lai không xa sẽ thực hiện thành tựu luôn với cả con người.
    Những sự thành công của y-học nhân loại là điều không thể chối cãi được, nhưng không vì thế mà bất cứ bệnh gì cũng có thể chữa lành bằng thuốc. Có những con bệnh :bói cũng không ra, cúng cũng không khỏi, còn thuốc thì chẳng chữa lành nỗi. Có vậy, nên dù cho đã biết tên điểm mặt như cúm gia cầm H5N1 kia mà nhân loại phải hoảng loạn ngồi nhìn diễn biến coi như đại dịch toàn cầu. Thật là khó khăn để đối phó !
    ML.8:06 PM 11/13/2005

  12. #12

    Trạng Quỳnh ?

    ...chắc là ông "trạng Quỳnh "...chớ không phải ông Trạng Trình Xuyên Hầu Nguyễn Bỉnh Khiêm.


Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
About us
Xin đón chào bạn đến với trang Web của xứ Quảng, trang web của toàn thể những người con của xứ Quảng lưu lạc trên khắp những nẻo đường năm châu...

Mọi liên lạc xin gởi về => đây