Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958

Warning: preg_replace(): The /e modifier is deprecated, use preg_replace_callback instead in ..../includes/class_bbcode.php on line 2958
Don XìTrum - Page 3
Trang 3/5 đầuđầu 12345 cuốicuối
kết quả từ 41 tới 60 trên 85

Ðề tài: Don XìTrum

  1. #41
    Chéc em cũng béc chước bác Hai dùng Centrum loại Silver thử coi chớ thấy da dẻ bác hồng hào em hôm quá . Nhưng mà cái vụ ngũ một ngày 4 tiếng thì em chịu thua. Giá chót cũng phải nương 7 tiếng một ngày chớ
    Tim là nhạc, Tuổi là thơ, Đời là bạn, Tình là ca

  2. #42
    Trích Nguyên văn bởi HaiTa
    "Mà sao bác Hai lại trẻ hơn hai bác kia nhiều vậy cà?". Chính bác XT cũng đã ngạc nhiên hỏi hình bác Hai chụp 30 năm trước hay sao mà trẻ quá vậy? Nè bác PDK và các "bác non" khác, đây là bí quyết "cải lão hoàn đồng" của em, em học lóm của Thầy Anmota ở Núi Thiên Bút, QN. Tiếc là Thầy AMT dùng thuốc giả có pha bột củ mì nên Thầy sống rất lâu và trông cũng trẻ mà chưa trẻ bằng em. Em dùng thuốc thứ thiệt chính hiệu Con Rồng Vàng hơn hai chục năm nay các các bác non ui!. Ha! ha!

    Để em ghi lại cái toa thuốc Thành Thái này, (úi lộn, xin lỗi), toa AMT này, cho các bác non nghiên cứu nha!

    Sáng tỉnh dậy 5:15 AM
    Rớt khỏi giường: 5:30 AM
    Làm công tác số 4: 5:31 AM
    Cạo râu, Chà răng, Căng tai: 5:45 AM
    Tắm một phát: 6:00 AM
    Y phục chỉnh tề ( suit, tie): 6:30 AM
    Đọc báo Washington Post: 7:00 AM
    Uống một viên multivitamin (Centrum) với sữa: 8:00 AM
    (Trẻ tuổi dưới 50 như em thì dùng Centrum thường, lớn tuổi trên 50 như các bác non XT, BL, PDK, TC, IM, DK, NM, v.v. thì dùng Centrum loại Silver. Còn cao niên như cụ DSB và Thái Thượng Hoàng AMT thì phải tìm thuốc có pha bột mì ở Đồng Ké cho nó nhẹ dose chút nha! Ha! ha! Sữa dùng là loại 2% fat thui nha! )
    Nhịn đói không en sáng, ra khỏi nhà đi làm: 8:15 AM
    Trưa nhớ en uống đàng hoàng (ở nhà hàng). Đây là công tác số 1.
    Tối về nhà en hoặc en tiệm tùy vợ dạy dổ giờ giấc tùy hạnh phúc gia đình. Riêng em thường phải làm việc nhiều giờ, nên thường en tối trễ khoảng 10-11 PM.
    Xem tin tức TV đài CNN và các đài khác cho tới gần 1:00 AM thì chuẩn bị đi làm công tác thứ 2 (ngủ).
    Uống 1 ly sữa 2% Fat trước khi chà răng (dân Nẩu gọi là đánh reng, Béc kỳ gọi là xát zăng).
    Từ 1:00 AM đến 5:00 AM các boác phủi cẻng leo lên giường có chịu ngủ thiệt hông hay lòm công tác thứ 3 thì tùy gân cốt, sức khoẻ mà liệu lấy thân già. Boác nào ở Cali hổng chịu xài máy lạnh, mở quạt trần hoặc mở cửa sổ coi chừng trúng gió chết bất đắc kỳ tử ráng chịu nha!

    Còn bác PDK nói thứ thuốc gì khác mà bác hổng có trong tủ thuốc nhà bác hở bác PDK?
    Thảo nào !!! Bác Hưa uống thuốc bổ nếu không to bề ngang cũng to bề dọc, không dãn cái này cũng dãn cái khác.... Anh XT gặp Bác Hưa rồi, thấy Bác Hai... nở chổ nào không?

    Bác Hưa còn giấu nghề, giấu nhiều dược liệu gia truyền trong toa thuốc rất ư lòa quan trọng ...
    Giờ nào Bác lên net, giờ nào Bác ghé đò "Hương Giang", giờ nào Bác thăm bến "Tam Thương", ....


  3. #43

    Bí quyết cải lão hoàn đồng

    Trích Nguyên văn bởi bilu
    Thảo nào !!! Bác Hưa uống thuốc bổ nếu không to bề ngang cũng to bề dọc, không dãn cái này cũng dãn cái khác.... Anh XT gặp Bác Hưa rồi, thấy Bác Hai... nở chổ nào không?

    Bác Hưa còn giấu nghề, giấu nhiều dược liệu gia truyền trong toa thuốc rất ư lòa quan trọng ...
    Giờ nào Bác lên net, giờ nào Bác ghé đò "Hương Giang", giờ nào Bác thăm bến "Tam Thương", ....

    Anh KSĐT ui!
    Em chẳng dấu gì anh BL đâu!

    Bí quyết cải lão hoàn đồng là đây:
    1. Cả 4 công tác 1, 2, 3, 4 đều phải đề huề. Vì văn hóa Khổng Tử cho rằng công tác số 3 là xấu xa nên người ta khuyến khíck không nên làm công tác thứ 3. Chính ra công tác thứ 3 là một trong những yếu tố chính của cải lão hoàn đồng từ tinh thần đến thể xác. Anh KSĐT vào internet tìm hiểu vấn đề này thì sẽ rõ hơn.
    2. Không uống rượu, không hút thuốc, không uống cà phê (chết sướng hơn phải không?).
    3. Làm việc nhiều, bớt ăn chơi và bớt đi happy hours. Chơi dễ chết, chứ ít khi nghe nói làm việc nhiều quá bị chết.
    4. Mỗi sáng uống một viên multivitamin với 1 ly sữa, tối cũng uống thêm một ly sữa nữa. Nhớ uống sữa trong ly chứ hổng phải sữa vòi đâu nha! (Quý Bà bôi bột thuốc quinine (thuốc ký-ninh trị sốt rét ngã nước ở QN ngày xưa đó) vào vùng vòi, đắng nhằng là mấy ổng hổng đòi uống sữa vòi nữa đâu! )

    Riêng những người lớn tuổi như quý bác, quý anh BL, TC, DK, XT, PDK, NM, DSB, IM, mỗi sáng thức dậy nên chạy (bộ) một hơi lên đỉnh núi cao nào gần nhà nhất, tìm cho ra, hoặc gạc nai, hoặc bắt cọp lấy xương cọp, hoặc nanh heo rừng, hoặc rắn hổ mang, hoặc cắc kè, mang về nấu cao hoặc dầm rượu, uống vào vài xị mỗi tối trước khi phủi cẳng lên giường là sẽ có đầy đủ năng lực, dư sức đánh thẳng một giấc luôn tới sáng. Ha! ha!
    Attached Images Attached Images
    thay đổi nội dung bởi: HaiTa, ngày 10/09/2006 lúc 12:29 PM

  4. #44
    Ha ha ha. Bây giờ bác Haita mới bật mí ra mấy dụ khác. Thì ra hổng phải là vì sữa và Vitamin mà là cái mục 2. và 3. Gì chớ bỏ mấy mục này thì hơi khó cho mấy bạn trẻ như tụi em đó bác Hai à
    Tim là nhạc, Tuổi là thơ, Đời là bạn, Tình là ca

  5. #45

    Arrow Cuối tuần nấu Don XT ăn chơi

    Hôm qua, Chủ Nhật, em đi chợ, thử nấu Don XT ăn chơi.
    Kết quả như thế này:

    1. Nước Don hơi lạt. Có cần phải ướp baby clams cho thêm mặn trước khi xào và nấu với nước chicken broth không? Hay là chờ khi sắp sửa ăn, sau khi đổ nước baby clam tù lon vào rồi cần phải nêm thêm nước mắm vào nồi súp cho tới khi vừa miệng? Hay là 1 lon chicken broth, pha 2 lon nước thì loảng quá, có cần giảm lại 1 lon chicken broth hòa với 1.5 lon nước thôi?
    Tuy nhiên sau khi nêm mắm vào thì ăn vẫn thấy ngon như thường. Hi! hi!

    2. Em nhớ hồi nhỏ ăn Don, nước của nó vàng trông ham lắm. Có cách gì cải thiện cái màu vàng này hông hê?

    Tóm lại, tối hôm qua bà chủ nhà em ăn 2 tô, còn em chơi một hơi 3 tô luôn, ngon, cay chảy nước mắt, toát mồ hôi hột và ... đã huấc cần câu luôn... Hi! hi!
    Attached Images Attached Images

  6. #46
    Có phải bác Hai ăn gian (không theo hướng dẫn của XT) đem microwave nên mấy mé bánh đa của bác vễnh quá cỡ thợ mộc dzậy?

  7. #47
    Nấu nước súp bác Hai không nên cho nước mắm (dể bị chát) đó là lý do tại sao người ta không dùng nước mắm để nêm nếm trong canh. Bác cho vào một ít Kosher salt là vừa ăn.
    Có một cái trick cũng hay là bác nên mua một ít fresh manila clams (khoảng trên dưới 10 con là vừa). Khi nấu bỏ clams vào để lấy cái vị don (từ vỏ clam) cũng rất thơm và hấp dẫn. Quan trọng là đừng để nước sôi lâu sẽ bị mất mùi hến. Nếu cần thì dùng microwave để làm nóng nước.

    xt
    Tim là nhạc, Tuổi là thơ, Đời là bạn, Tình là ca

  8. #48

    don giải men

    Don, Ram, rau sống trái vả Quảng Ngãi
    <HR width="70%" color=#000080 SIZE=1>Dù nấu don tại thành phố Hồ Chí Minh nhưng hương vị vẫn giống như tô don Quảng Ngãi. Nước có vị ngọt thoảng thoảng lẫn mùi nước sông ở khúc có rong rêu và hơi nhiều phiêu sinh vật... Một tô don chủ yếu là nước và chưa đầy nửa muỗng cà phê con don kết hợp với bánh tráng nướng giòn giòn, bùi bùi khiến bụng ta cảm thấy lưng lửng ăn mà như chưa ăn...

    Những người dân thị xã Quảng Ngãi vùng ven đi xa lập nghiệp học hành mỗi khi về quê dù trong dịp Tết vẫn phải ăn cho được to don giá chừng... 1.000 đồng.

    Nghèo nghèo nợ nợ

    Cũng cưới cho được con vợ bán don
    Mai sau nó chết cũng còn cặp ui".


    Biết bao thế hệ người Quảng Ngãi đã đeo câu ca dao đó vào lòng tha phương kiếm sống, những lúc nhớ quê xa thường bảo: "Giá mà có tô don...".

    Ngày nay, cảc cô gái hết gánh don trong cặp ui (vò bằng đất nung) nữa nhưng don vẫn ngon ngon như truớc. Và don từ Quảng Ngãi đã lên xe đò bon bon hơn 800 cây số vào thành phố Hồ Chí Minh.

    Hai người con của chủ quán ram 76 nổi tiếng khi xưa tại thị xã Quảng Ngãi vào thành phố Hồ Chí Minh lập nghiệp bằng những món ăn đặc sản quê nhà góp phần đưa don nhập từ điển ẩm thực Sài Gòn.

    Một người tên Lân cùng ông anh vợ lên Củng hùn nhau mở quán don gồm hai phần đối diện qua đường Ðồng Xoài (Tân Bình) to hơn hai năm qua. Phần quán quay mặt về hướng đông thấp hơn mặt đường khoảng nửa bước thu hút nhiều khách ngồi hơn phần quán đối diện cao hơn mặt đường. Mấy người đi xe hơi tới cũng thích ngồi bên thấp.

    Con don thuộc họ ốc hến nhưng nhỏ xíu, chỉ bằng đầu đũa, có đuôi màu đỏ thường sống dưới đáy sông Trà Khúc, đoạn gần cửa biển. Món don tương truyền là của người Chăm, đã có cách đây ngàn năm. Cách nấu don xem ra đơn giản hơn nhiều lần so với nấu nước phở, nước bún. Mối đưa don từ Quảng vào, hai quán ngâm đãi rồi nấu bằng nồi nhôm.

    Vị ngọt sông Trà

    Quảng Ngãi tuy là vùng nằm trong trường phái ẩm thực "no và đậm" nhưng có vẻ như món don là ngụ ý ngược lại, thiên về kiểu ăn chơi, thanh cảnh theo cách nhà nghèo. Người Huế thường ăn cơm hến vào buổi sáng. Người Quảng Nam ăn hến với khoai lang Trà Ðỏa. Người Quảng Ngãi ăn don với ít bánh tráng sống, nướng, hầu như không ai dùng don làm món canh ăn với cơm, với bún cho no. Một lô don chủ yếu là nước và chưa đầy nửa muỗng cà phê con don kết hợp vài cái bánh tráng nướng giòn giòn, bùi bùi khiến bụng ta thấy lưng lửng, ăn mà như chưa ăn. Người Quảng Ngãi ăn don lúc xế chiều và khuya và mỗi người thường chỉ ăn đúng một tô mà thôi.

    Một tô don ở thành phố Hồ Chí Minh giá 3.000 đồng cộng gồm bánh tráng sống bẻ nhỏ bỏ vào tô rồi múc nước và don, rắc hành lá, sắp hành hoa vào kèm một cái bánh tráng nướng. Bánh tráng lấy từ Quảng Ngãi nhỏ và hơi mỏng, có vị mặn măn mẳn lạ hơn bánh tráng Nam bộ. Ăn don phải ăn với ớt kim còn xanh, cay xé lưỡi, vừa ăn vừa hít hà vừa toát mồ hôi mới đã.

    Dù người ta nấu don tại thành phố Hồ Chí Minh nhưng hương vị vẫn giống như tô don ở Quảng Ngãi. Nước có vị ngọt thanh thoáng lẫn mùi nước sông ở những khúc có rong rêu và hơi nhiều phiêu sinh vật. Chính cái hưong vị đặc trưng này và cái đuôi don màu đỏ đã giúp nhiều người nhận ra có một một quán trưng bảng bán don ở nội thành, giá 5.000đ/tô nhưng thực chất là chem chép.

    Dĩ nhiên quán này ca bán ram (chả giò) bún th~t nướng, bò lá lốt... những man ăn làm vang danh quán 72, 76 ở th~ xã Quảng Ngãi. Ðặc biệt, chủ quán đã lấy trái vả bùi và chát to Quảng Ngãi vào để trộn đĩa rau sống (gồm khO, chuối chát, xà lách, dưa leo, rau thơm và vả) đúng điệu quê hương.

    Tô bún thịt nướng giá 5.000đ/đĩa gồm ram, thịt bò nướng. Bò lá lốt ăn vai bánh tráng sống cuốn rau sống, kèm ớt hiểm và tỏi Ly Sơn giá 10.000đ.

    Ram bắp, bún giò Quảng Ngãi

    Người anh tên Long mở quán don trên đường Hồ Bá Kiện hơn một năm rưỡi nay. Diện tích quán chong hơn 12m<SUP>2</SUP>, ban đêm bày thêm ra vỉa hè khá thoáng. Ðường ít xe nên ít bụi ít ồn. Trước đó, ông mở quán don ở đường Hồ Văn Huê nhưng thu không đủ sở hụi. Từ ngày dời về Hồ Bá Kiện, quán đông khách nhờ sinh viên Quảng Ngãi ở trọ trong khu vực này khá nhiều.

    Ngoài don, ram, thịt nướng, quán này còn có hai món mà quán ở Ðồng Xoài không có là ram bắp và bún giò heo kiểu Quảng Ngãi. Nguyên liệu chính làm ram là bắp và chủ quán mua bắp tại thành phố vì bắp ngon, dẻo, rẻ và có nhiều hơn bắp ngoài quê. Ram bắp không được cuốn tròn trịa như các loại chả giò mà đập dẹp, bỏ vào chiên, ra hình như khúc cây cong queo. Một đĩa 10 cái ram kèm bánh tráng cuốn rau sống giá 5.000đ. Ðây là món được người Nam chuộng nhất trong quán này.

    Không tính tới nước và thịt, tô bún bò giò heo kiểu Quảng Ngãi có hai đặc điểm hoàn toàn khác các quán bún bò ở thành phố Hồ Chí Minh là bún ăn ghém dưa hành (tây) xắt mỏng và bánh tráng nướng.

    Người ta bẻ nhỏ bánh tráng bỏ vào tô bún hoặc bẻ thành miếng vừa vừa, cầm tay nhúng vào tô bún lấy ra nhai hoặc ăn xen từng miếng nghe giòn giòn vui tai. Mỗi tô bún 5.000đ được bày kèm một chén nhỏ dưa hành. Có người ăn hết cả chén, có người làm hai đĩa. Hành xắt ngâm kỹ, mùi hăng chỉ thoang thoảng, khi nhai nghe xựt xựt, rào rạo có cảm giác dưa hành làm sạch miệng khi ăn bún.

    Giống như thói quen ngoài quê, một số người Quảng Ngãi sau chầu nhậu từ chiều tới tối mệt tơi bời hoa lá thường ghé lại quán ăn tô don giải men.

    Cách đây không lâu có người thuê thợ vẽ và trưng bảng hiệu rất thị trường: bánh xèo, ram nướng Thiên Lộc nổi tiếng Quảng Ngãi - cho bạn bữa ăn ngon miệng - ở số 6 đường Phạm Ngũ Lão (Gò Vấp). Song quán này đã dẹp tiệm. Trong khi đó, hai quán don của anh em nhà Ram 76, có cái bảng hiệu tự vẽ, tuồng chữ thô mộc, chìm lấp nhưng quán sống lâu dài.

    (theo Cẩm nang tiêu dùng)


  9. #49

    Bilu's advice

    Trích Nguyên văn bởi bilu
    Nước Don chính thống có màu vàng xanh. Muốn nước Don có màu vàng xanh thì bỏ trùn vào nấu với Don.
    Anh nói giỡn hay nói chơi dzị anh Bí Lù?
    Chắc anh nói con trùn đất làm mồi câu cá phải không?
    Mấy Bác nghĩ sao?
    Úi chà!

  10. #50
    Trích Nguyên văn bởi Nước Mặn
    Có phải bác Hai ăn gian (không theo hướng dẫn của XT) đem microwave nên mấy mé bánh đa của bác vễnh quá cỡ thợ mộc dzậy?
    Nướng kiểu đó nó mới vễnh cái mé đìu hiu của cái bánh (lá) đa bác NM à!

  11. #51
    Tham gia ngày
    Jun 2004
    Location
    Tôi nay ở trọ trần gian ...
    Bài gởi
    1,040
    Trong cái hình chai thuốc centrum với ly sữa, đằng sau là cái bình chi màu vàng có đệm mí cái hoa đỏ đó vậy HT? Phải bình cắm hoa hong? Trông dễ thương ghê.
    冬河
    Lá rụng cho đất có bạn
    Trên cây dưới đất đều đời
    Ở đâu chẳng cô đơn thế
    Tiếc gì một tiếng đau rơi

  12. #52
    Tham gia ngày
    Jan 2006
    Location
    水村莊
    Bài gởi
    13,469
    Trích Nguyên văn bởi HaiTa
    3. Làm việc nhiều, bớt ăn chơi và bớt đi happy hours. Chơi dễ chết, chứ ít khi nghe nói làm việc nhiều quá bị chết.

    Riêng những người lớn tuổi như quý bác, quý anh BL, TC, DK, XT, PDK, NM, DSB, IM, mỗi sáng thức dậy nên chạy (bộ) một hơi lên đỉnh núi cao nào gần nhà nhất, tìm cho ra, hoặc gạc nai, hoặc bắt cọp lấy xương cọp, hoặc nanh heo rừng, hoặc rắn hổ mang, hoặc cắc kè, mang về nấu cao hoặc dầm rượu, uống vào vài xị mỗi tối trước khi phủi cẳng lên giường là sẽ có đầy đủ năng lực, dư sức đánh thẳng một giấc luôn tới sáng. Ha! ha!
    Có nghen bác Hai. Có một thời bà con Bắc Mỹ la làng về vụ workaholics của tụi Nhật rùm trời à nghen. Em nhớ đâu khoảng second half của thập niên 80 thì phải. Họ chọc dân Nhật là ... Work till you drop ... mà bà con (phái nữ) bên Béc Mỹ này, chéc lúc trước rớt Spelling Bee ... bịch bịch hay sao đó, mà lại đọc thành ... Shop till you drop !!! ... còn em thì doán trong phòng the em cái câu ... Love till you drop. Ha ha ha

    Sáng sớm leo núi thì em nhớ boác có viết đâu đó boác lồm công tác thứ 3 khoảng 5-8 giờ sáng (em hổng biết bác có cần ... leo núi để lồm công tác thứ 3 không ? ) !!! Còn em với anh XT thì ... thẻng cẻng. Lúc đó có lụt tới cũng ... chẻng biết


    thay đổi nội dung bởi: PDK, ngày 10/09/2006 lúc 09:42 PM

  13. #53
    Thảo nào !!! Bác Hưa uống thuốc bổ nếu không to bề ngang cũng to bề dọc, không dãn cái này cũng dãn cái khác.... Anh XT gặp Bác Hưa rồi, thấy Bác Hai... nở chổ nào không?
    Tui biết chỗ nào nở nhất của bác hưa đó nha . Lúc cứng , lúc mềm, nhưng bác làm việc nhiều quá, chéc mềm nhiều hơn cứng .

  14. #54
    Chị cà giựt vừa vừa thui nghen chị Yà Mà Ham, đừng suy trong nhà ra ngoài ngõ nha! Mềm tại gia, đá ngoài đường mà bà chị. Nhà chị mềm, chị gáng chịu nha! Ngoài ngõ họ cứng như đá thì thiên hạ họ nhờ nha! Cứng mềm gì mẹc xoác tui nha! Người dưng sao chị gành quá dzị? Ha! Ha!

  15. #55
    Trích Nguyên văn bởi Yellow-Rose
    Trong cái hình chai thuốc centrum với ly sữa, đằng sau là cái bình chi màu vàng có đệm mí cái hoa đỏ đó vậy HT? Phải bình cắm hoa hong? Trông dễ thương ghê.
    Cái bình đó nho nhỏ, dành để cắm chỉ 1 đóa hoa hồng dzàng thui nha YR !
    Lý ra bình nên màu đỏ, hoa màu vàng mới điệu phải không? Hi! hi!

  16. #56
    Tham gia ngày
    Jan 2006
    Location
    水村莊
    Bài gởi
    13,469
    Chéc cô Yamaha noái cái mủi của bác đó bác Hai ơi. Lúc nở (được khen), lúc xẹp (bị bà chủ nhà nhèn), lúc cứng (tức mình ... gồng ... đỏ mủi), lúc mềm (thua ! Em hổng biết lúc nào nó mềm nữa Ha ha ha)




  17. #57
    Trích Nguyên văn bởi xì trum
    Nấu nước súp bác Hai không nên cho nước mắm (dể bị chát) đó là lý do tại sao người ta không dùng nước mắm để nêm nếm trong canh. Bác cho vào một ít Kosher salt là vừa ăn.
    Có một cái trick cũng hay là bác nên mua một ít fresh manila clams (khoảng trên dưới 10 con là vừa). Khi nấu bỏ clams vào để lấy cái vị don (từ vỏ clam) cũng rất thơm và hấp dẫn. Quan trọng là đừng để nước sôi lâu sẽ bị mất mùi hến. Nếu cần thì dùng microwave để làm nóng nước.
    xt
    Cám ơn bác XT chỉ dẫn, hổng giấu nghề.
    Hổng có Kosher salt, em định lấy con Mè Cây XT thứ bự nhúng thử vào nồi súp xem sao. Tìm hoài hổng thấy mới sực nhớ bác XT lấy tẹng Hoa Hồng Dzàng mất rùi !

  18. #58


    Tranh Tĩnh vật

    --- Phải uống thuốc bổ...vô
    --- Anh chả...
    --- Phải uống sữa...
    --- Anh chả...ả..
    --- Không chịu uống sữa ?
    ---... anh chả...
    --- Thì...uống nước độc bình ! Uống ! Biểu uống , phải uống !
    --- Don't hit me even with the " roses "... Honey !


  19. #59
    Trích Nguyên văn bởi PDK
    Chéc cô Yamaha noái cái mủi của bác đó bác Hai ơi. Lúc nở (được khen), lúc xẹp (bị bà chủ nhà nhèn), lúc cứng (tức mình ... gồng ... đỏ mủi), lúc mềm (thua ! Em hổng biết lúc nào nó mềm nữa Ha ha ha)



    Nhích xuống tí nữa, sắp trúng rùi đó bác K . Đã nói cái đó lúc cứng ngắt , lúc mềm xèo mà . Đang nói chuyện don, bàn ngoaì đề một chút, bà con thông cổm nha !

  20. #60

    “Có đúng... chính xứ không ?

    <TABLE cellSpacing=0 cellPadding=2 width="100%" border=0><TBODY><TR><TD width="100%">Tản mạn quanh tô mì Quảng: “Lỡ” ghé vô một lần, không thể không trở lại
    Tuesday, October 10, 2006 </TD></TR><TR><TD><TABLE height=4 cellSpacing=2 cellPadding=0 width=% border=0><TBODY><TR><TD vAlign=top align=left></TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR><TR><TD width="100%" bgColor=#aaaaaa height=2></TD></TR><TR><TD><TABLE height=4 cellSpacing=2 cellPadding=0 width=% border=0><TBODY><TR><TD vAlign=top align=left></TD></TR></TBODY></TABLE></TD></TR><TR vAlign=top align=left><TD width="100%"><TABLE cellSpacing=0 cellPadding=2 width="20%" align=left border=0><TBODY><TR><TD class=images>

    Một tô mì Quảng ở... Sài Gòn. (Hình: Quỳnh Thoa/Người Việt)



    Tô mì Quảng ở Bảy Hiền. Người Quảng sống tha phương rất nhiều. Họ đi đến đâu, tất nhiên ở đấy sẽ có món mì Quảng. (Hình: Quỳnh Thoa/Người Việt)

    </TD></TR></TBODY></TABLE>Quỳnh Thoa/Người Việt<?XML:NAMESPACE PREFIX = O /><O:P></O:P>

    <O:P></O:P>

    SÀI GÒN, Việt Nam - Có người trêu, nếu quán mì Quảng N. ở Tân Bình cuối năm tặng lịch treo tường tri ân cho thực khách “ruột,” dứt khoát, tôi sẽ nhận được ít nhất là hai tờ... Mì ở đây chỉ 6,000 đồng một tô. Mỗi lần đến, phải ăn hai tô mới hả... bụng.<O:P></O:P>

    Trong bài thơ xuôi “Thôn Nữ,” hay một trong muôn vàn cái mà người thi sĩ “kỳ dị” Bùi Giáng gọi là “chiêm bao,” thôn nữ hỏi anh “Sáu Giáng” từ đâu trở về quê. Ông bảo từ Sài Gòn về chuyến đi kéo dài hai tháng trời. Thôn nữ hỏi, sao anh Sáu không đi xe đò cho nhanh. Ông bảo vì ông muốn nấn ná, cất dành một điều quý giá, đó là những cuộc gặp gỡ với quê với mọi người. Rồi thi sĩ hỏi thôn nữ có cất dành điều gì không. Cô đáp có. Ðó là hũ mắm, bầy gà, con heo, hũ gạo... Rồi cô bảo, cô sẽ đi nấu cho anh Sáu Giáng ăn...<O:P></O:P>

    Ðọc bài thơ xuôi này, tự nhiên thấy thương và cảm nhận thi sĩ tài hoa, kì dị này thật cô đơn. Tự nhiên, tưởng tượng rằng, thôn nữ sẽ nấu cho thi sĩ một món đậm đà tình quê, mà người xứ Quảng xa quê nào khi trở về nhà cũng thèm, đó là mì Quảng. Thi sĩ vốn sinh ra ở Duy Xuyên, bên dòng sông Thu Bồn hiền hòa của xứ Quảng.<O:P></O:P>

    Người Quảng sống tha phương rất nhiều. Họ đi đến đâu, tất nhiên ở đấy sẽ có món mì Quảng. Ở Sài Gòn, khu vực ngả tư Bảy Hiền với những con đường loanh quanh dẫn về khu Bàu Cát (Tân Bình) chính là nơi người Quảng Nam tập trung sinh sống với nghề dệt. Lạc vô đấy, tiếng máy dệt chạy nghe sầm sập. Lạc vô đấy, sẽ thấy cơ man quán mì Quảng, lúc nào cũng đông khách. Mà thực khách bây giờ không chỉ có dân Quảng Nam.<O:P></O:P>

    Có lần, đọc một cuốn sách về ẩm thực bình dân Sài Gòn thấy giới thiệu một quán mì Quảng trên đường Kỳ Ðồng. Suốt mấy năm ghé ăn, chắc mẩm đấy là quán ngon (vì sách của một nhà nghiên cứu khá uy tín mà). Nhưng thấy vậy mà không phải vậy. Ðến khi, một người bạn dẫn về Tân Bình, cho ăn mì ở vài quán trong khu vực này, mới thấy suốt mấy năm qua, thật phí. Mì ở đây ngon và rẻ, hương vị đậm đà. Thấy rằng, mì Quảng Kỳ Ðồng không có chút hương vị Quảng gì ráo.<O:P></O:P>

    Tuy nhiên, khi thưởng thức mì Quảng, cũng nên hiểu rằng, hương vị của tô mì giống như... một khúc biến tấu sinh động, hợp cảnh. Công thức chung của các dì, các cô xứ Quảng khi muốn bày biện một bữa mì đãi gia đình, người thân là, những bánh mì to dày phết đầy mỡ đến mức bóng lưỡng, rồi cắt ra thành những sợi mì. Một nồi nước mì thật ngọt trong đó có thể là thịt gà, tôm. Mắm hành tỏi. Bánh tráng mè dày bẻ kêu rôm rốp. Ðậu phộng rang hạt to, béo. Rau sống cùng những quả ớt xanh thật cay, thật thơm.<O:P></O:P>

    Trong tạp bút “Người Quảng đi ăn mì Quảng,” nhà văn gốc Quảng Nguyễn Nhật Ánh bảo rằng, người Hà Nội không phải ai cũng biết nấu phở, người Sài Gòn không phải ai cũng từng nấu hủ tiếu, nhưng là người Quảng Nam thì dứt khoát ai cũng biết nấu mì xứ mình. Bởi lẽ, để có nồi mì khoản đãi, các món chuẩn bị giản đơn như tâm tình người Quảng dành cho quê mình.<O:P></O:P>

    Lần đầu tiên trong đời biết thế nào là mì Quảng, là thuở thiếu niên. Từ thị trấn Hà Lam về Thăng Bình, phải đi bộ qua một nỗng cát (không biết viết thế này có đúng không), nghĩa là chỉ toàn cát và cát kéo dài hàng cây số, trời nắng chang chang không có lấy một tán cây. Cát trắng chói chang và vô tận. Người ta bảo, người dân xứ này cả đời đi trên cát nên chỉ cần nhìn dấu chân trên cát, cũng biết đó là ai... Khi tưởng không còn nhấc nổi bước chân vì đói và mệt, bất ngờ, bên đường hiện ra một chiếc cầu nhỏ với một quán tranh. Tô mì Quảng được bưng ra, những sợi mì, những lát thịt heo to và ít rau sống. Ăn mà thấy ngon vô cùng. Ngon đến nỗi, bây giờ thấy ở đâu có mì Quảng là dứt khoát phải tới ăn, dù hương vị tô mì Quảng ngày xưa không còn nhớ gì ngoài cảm giác no nê và khỏe hẳn ra.<O:P></O:P>

    Rồi cái dịp về Mỹ Sơn, khoảng giữa thị trấn Duy Xuyên và thánh địa Mỹ Sơn, có quán mì bà Sáu (hay bà Bảy?) “lỡ” ghé vô ăn một lần, không thể không trở lại lần nữa. Các cô gái Duy Xuyên, Duy Nghĩa đi cùng có gương mặt, dáng vẻ đậm đà nhưng phong thái đúng kiểu “Quảng Nam hay cãi...” đôi lúc làm bất ngờ, nhưng cùng ngồi ăn tô mì với họ, sẽ thấy họ trở nên dịu dàng (bất ngờ khác) khi chăm chút tô mì của người ở xa tới, như muốn nói rằng, mai sau ăn mì Quảng, dù bất cứ nơi nào, hãy nhớ những kỷ niệm về xứ này.<O:P></O:P>

    Sao không nhớ được. Suốt dải miền Trung cho đến Sài Gòn đâu cũng có món mì xứ Quảng. Mà như đã nói, đó là một khúc biến tấu, nên thực khác khi thưởng thức món này, luôn thấy trong hương vị của nó bóng dáng của những ký ức chỉ của riêng mình. Mà ký ức thì đã là quá khứ, nên khi ăn mì Quảng, người ta đâu bao giờ thấy... hài lòng hoàn toàn.<O:P></O:P>

    Chính vì thế, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh trong tạp bút nói trên, kết luận rằng, thực khách mì Quảng khi bước chân vô quán, ngồi trước tô mì vừa dọn ra luôn ngờ vực hỏi: “Có đúng (mì Quảng chính xứ) không?”

    </TD></TR></TBODY></TABLE>


Trang 3/5 đầuđầu 12345 cuốicuối

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
About us
Xin đón chào bạn đến với trang Web của xứ Quảng, trang web của toàn thể những người con của xứ Quảng lưu lạc trên khắp những nẻo đường năm châu...

Mọi liên lạc xin gởi về => đây