kết quả từ 1 tới 10 trên 10

Ðề tài: Đây...quán bên đường

  1. #1

    Đây...quán bên đường

    CHUYỆN MỘT BÀI THƠ
    Mới đây trong một dịp tới thủ đô ánh sáng Ba Lê, tôi lại có dịp gặp nhạc sĩ Trịnh Hưng. Ngồi trong quán cà phê quen thuộc ấm cúng ở góc đường Tolbiac, qua khung cưả kính chúng tôi nhìn mưa xuân rơi lấm tấm mà chẳng ai nói với nhau một lời nào. Dường như anh Trịnh Hưng cũng đang thả hồn về dĩ vãng theo hương khói cuả tách cà phê thơm với điếu thuốc lá gần tàn. Riêng tôi, lúc bấy giờ những giọt mưa xuân trên đường phố Ba Lê cũng khiến tôi đang bâng khuâng chạnh nhớ đến quê nhà ở Ngọc Hà, Hà Nội, vào thời thơ ấu, mà nay đã hơn nưả thế kỷ trôi qua vẫn chưa từng được một lần về thăm lại.
    Bỗng anh Trịnh Hưng lên tiếng :
    _ “Này anh Nhâm, loạt bài viết về thi sĩ Quang Dũng đăng trên báo Đại Chúng dường như cũng được nhiều độc giả ưa chuộng lắm đấy?!”
    _ “Đúng vậy. Nhất là những anh chị em lưá tuổi chúng mình là những người thời trai trẻ đã trải qua cuộc kháng chiến muà Thu cuả dân tộc. Có mấy anh chị đã điện thoại cho tôi kể rằng loạt bài Quang Dũng đã khiến các anh các chị ấy bừng sống lại thuở đôi mươi trong không khí kháng chiến, đầy gian nguy nhưng rất hào hùng và lãng mạn ở liên khu 3...”
    Cuộc đối thoại bất ngờ khựng lại trong giây lát ngắn ngủi. Vì khi nhắc đến cuộc kháng chiến muà Thu cuả dân tộc, bỗng tôi đã chợt nhớ đến một bài thơ tuyệt tác khác cuả thi sĩ Quang Dũng. Tôi hỏi:
    _ “Ngoài những bài Tây Tiến và Đôi Mắt Người Sơn Tây... tôi nhớ anh Quang Dũng còn có một bài thơ nổi tiếng khác là bài ” Quán Bên Đường”. Nhưng tôi rất tiếc chỉ còn nhớ được lõm bõm. Không biết anh có nhớ hết không? Và anh có biết vì sao mà anh Quang Dũng đã làm nên bài thơ đó không?”
    _ “Tôi thuộc lòng bài ấy không sót một chữ ”. Anh Trịnh Hưng đáp. Và dường như khi tôi hỏi đến nguyên nhân tạo ra bài thơ “Quán Bên Đường” đã bất ngờ chạm đúng vào một đầu mối ẩn ức đã chất chứa thầm kín lâu năm trong tâm tư cuả anh, nên anh đã tuôn ra thẳng một tràng những chuyện liên quan đến bài thơ này. Anh hậm hực nói:
    _ “Anh Quang Dũng đã làm bài thơ đó là do cám cảnh cuộc đời cuả một trang giai nhân tuyệt sắc mà đa truân, bị trôi nổi trong giòng định mệnh cùng với những sóng gió dồn dập cuả lịch sử dân tộc. Nhưng hiện giờ trang giai nhân ấy đã trở thành một lão bà hãy còn sống ở Mỹ, trong mái gia đình ấm cúng với con cháu...
    Nhắc đến chuyện này tôi lại bực hai tên Duyên Anh và Lô Răng Phan Lạc Phúc đã viết bậy viết bạ. Không biết thì thôi đi...”
    Ngừng một lát như để ôn lại ký ức, anh Trịnh Hưng kể tiếp:
    _ “Năm 1993, khi tôi mới qua Pháp tị nạn được vài năm, tôi có đọc một bài của Duyên Anh viết về Quang Dũng đăng trên một tờ báo nọ ở Wichita, HK. Trong bài này, Duyên Anh có đề cập đến bài Quán Bên Đường. Nhưng anh ta lại chú thích thêm ra điều thông thạo là thi sĩ Quang Dũng đã sáng tác bài Quán Bên Đường nhân một chuyến đi công tác qua tỉnh Tuyên Quang, vào nghỉ uống nước cuả một cô chủ quán người Hà Nội. Vì cuộc gặp gỡ với giai nhân hôm đó mà thi sĩ Quang Dũng đã cảm tác nên bài thơ ấy.
    Đọc xong, tôi nghĩ là Duyên Anh chưa hề gặp và không biết mặt mũi Quang Dũng như thế nào.Vì năm đó Duyên Anh mới chừng lên chín hay lên mười gì đó, còn mặc quần đùi, chạy đánh đinh đánh đáo ở nhà quê thôi. Về sau này, lớn lên, Duyên Anh mới có dịp đọc bài thơ đó rồi tự ý suy diễn ra và cứ tưởng là vào thời kháng chiến ai cũng đều ở Việt Bắc cả!...
    Trường hợp thứ hai, cách nay vài năm, tôi lại được đọc tờ bào Ngày Nay ở Texas có ông Lô Răng viết về Quang Dũng với bài thơ Quán Bên Đường, và vẫn chú thích giống như Duyên Anh, trong mục tản mạn muà hè. Đọc bài của Lô Răng tôi cũng biết ngay là anh này cũng chưa từng quen biết gì Quang Dũng hết cả, và chỉ nghe ai đó đọc lại bài đó. Nhưng tai hại ở chỗ là: người đọc bài thơ cuả Quang Dũng cho Lô Răng chép lại nhớ sai một vài chỗ và bỏ sót cả một đoạn. Thành thử bài thơ do Lô Răng cho in trên tờ Ngày Nay đã chẳng ra làm sao cả.
    Về sau tôi có gặp anh Lô Răng ấy một lần vào ngày sinh viên làm kỷ niệm 50 năm quốc kỳ VN. Hôm ấy sinh viên có nhờ tôi làm cho một bài ca chính thức để đem ra ca hát. Sau khi sinh viên đã hát xong bản nhạc cuả tôi, bỗng tôi thấy có một anh cũng gần tuổi tôi đem bản nhạc lại xin tôi chữ ký và xưng danh là ký giả Lô Răng. Dịp này tôi mới nhớ lại bài anh ấy viết về Quang Dũng cùng với bài thơ Quán Bên Đường mà anh ta đã trích đăng trên báo Ngày Nay. Tôi liền hỏi thẳng:
    _ “Chắc anh không có quen biết gì Quang Dũng phải không?”
    Anh ta gật đầu.
    Sau đó tôi mới nói cho anh ta biết hai điều: Trước hết anh ta đã viết sai về người đàn bà trong Quán Bên Đường, kế đó là anh đã chỉ nghe người ta đọc lại bài thơ ấy, nên anh đã ghi chép sai sót nhiều chỗ quan trọng. Như vậy, coi như là anh ta đã tự tiện sửa thơ cuả Quang Dũng rồi. Tiện thể tôi cũng đã cho anh Lô Răng biết tôi là người em kết nghĩa cuả anh Quang Dũng. Tôi đã từng ở chung với anh Quang Dũng trong kháng chiến. Hơn thế nưã, tôi còn quen biết rất thân cả với cô gái chủ quán mà anh Quang Dũng đã tặng bài thơ đó. Ngoài ra, tôi còn cho anh Lô Răng biết thêm: Hiện thời người phụ nữ nhan sắc chủ quán bên đường ấy đang còn sống sờ sờ ở HK mà anh lại viết là thi sĩ Quang Dũng đã làm bài thơ đó để tặng cho một cô gái nào đó ở Tuyên Quang, chắc sẽ làm cho bà ta buồn lắm!”
    Lại ngưng thêm một lát nưã rồi anh Trịnh Hưng mới nói tiếp:
    _ “Bây giờ nhắc lại chuyện này, tôi có ý muốn kể hết đầu đuôi lịch sử bài thơ Quán Bên Đường cùng với mối tình thơ mộng, nhưng đầy rẫy ngang trái, và cuối cùng đã chấm dứt một cách bi thương trong máu và nước mắt giưã khung cảnh đổ vỡ hoang tàn, xác xơ của cuộc chiến chống ngoại xâm cuả dân tộc, để anh viết lại cho hậu thế và ghi một bằng chứng xác thực cho lịch sử văn học thời kháng chiến. Vì ngoài những sai lầm cuả Duyên Anh và Lô Răng như đã nói, tôi còn nghe ở Mỹ có kẻ đang kiếm ăn bằng cách quật mồ các văn nghệ sĩ tài danh đã quá cố, sẽ khai thác chuyện của Quang Dũng để kiếm tiền. Tôi sợ bọn con buôn chữ nghiã ấy, vì không biết gì về Quang Dũng, sẽ viết bậy viết bạ, khiến cho đau lòng những người trong cuộc còn sống - như chị Nhật Akimi, một giai nhân hồng nhan đa truân -, và làm tủi vong linh người đã quá cố.
    Tôi đặc biệt ký thác chuyện này cho anh, và hy vọng sau khi đã hoàn tất toàn bộ, anh sẽ cho quyển sách viết về Quang Dũng, với tất cả sự thật không ai có được, ra đời để độc giả hải ngoại thưởng lãm.

    CHIẾC QUÁN BÊN ĐƯỜNG
    Sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy, anh Trịnh Hưng đã viết vội cho tôi cả một tập giấy hàng mấy chục trang chi chít, kể đầy đủ về lai lịch cuả bài thơ bất hủ Quán Bên Đường cuả thi sĩ Quang Dũng cùng với tất cả những tình tiết éo le cuả người đẹp Akimi, chủ nhân một ngôi quán lá nghèo xác xơ đã dựng vội bên bờ đê sông Đáy để đón khách qua đường, hay những chàng trai anh hùng ra đi theo tiếng gọi cuả núi sông.
    Quán Bên Đường
    Tôi lính qua đường trưa nắng gắt
    Nghỉ nhờ đây quán lệch tường xiêu.
    Giàn mướp nghèo không hưá hẹn bao nhiêu
    Muà gạo đắt đường xa thưa khách vắng .

    Em đắp chăn dầy, tóc em chĩu nặng
    Tôi mồ hôi ra ngực áo chan chan
    Đường tản cư bao suối lạ sương ngàn
    Em mê sảng sốt hồng lên đôi má.

    Em có một mình nhà hoang vắng quá
    Mảnh chăn đào, em đắp có hoa thêu
    Hàng cuả em chai lọ xác xơ nghèo
    Tôi nhìn lại mảnh quần xưa đã vá.

    Tôi chợt nhớ chúng ta không nhà cưả
    Em tản cư, tôi là lính tiền phương
    Xa Hà Nội cùng nhau từ một thuở
    Lòng rưng rưng thương nhau quá dọc đường

    Tiền nước trả em rồi, nắng gắt
    Đường xa xa mờ núi và mây
    Hồn lính vương qua vài sợi tóc
    Tôi thương, mà em đâu có hay !

    Quang Dũng

    Từ bài thơ Tây Tiến, Đôi Mắt Người Sơn Tây, Đôi bờ đến bài thơ này, Quang Dũng đã nói lên tất cả tình cảm đích thực cuả con tim mình. Trong thơ Quang Dũng, ta thấy có nhiều nhạc tính. Điều này cũng dễ hiểu vì chẳng những tác giả đã thạo về âm nhạc cổ điển VN lại giỏi cả âm nhạc Tây phương. Hơn thế nưã, đọc thơ Quang Dũng, tùy theo nội dung cuả mỗi bài, ta còn có thể hình dung ra được cả những bức tranh linh động đã được mô tả bằng lời, đúng như cổ nhân đã nói:” Thi trung hữu họa, hoạ trung hữu thi” (trong thơ có hoạ, trong hoạ có thơ). Đây là câu nói của cổ nhân đã khen Vương Duy, còn gọi là Vương Ma Cật, vốn là một thiên tài xuất chúng, vưà làm thơ rất hay lại vẽ rất đẹp. Đọc thơ ông trong tác phẩm “Võng Xuyên” người ta tưởng như đang xem một bức tranh tuyệt tác linh động.
    Ta nên biết, trước kia, khi còn là sinh viên, Quang Dũng đã từng theo đuổi môn hội hoạ ở trường cao đẳng Mỹ Thuật ở Hà Nội cùng với Nguyễn Tường Tam.
    Đó là nói về hình thức và bút pháp cuả thi sĩ, còn về phần nội dung, ai cũng phải nhìn nhận bài thơ Quán Bên Đường đã biểu lộ trung thực một tình cảm thanh cao và đẹp đẽ cuả người nghệ sĩ chân chính. Bởi thế nên đã có nhiều người từng thuộc nằm lòng bài thơ này, không sót một chữ.

    NGƯỜI ĐẸP CHỦ QUÁN LÀ AI?
    Theo lời nhạc sĩ Trịnh Hưng, vốn đã quen biết thân tình với tất cả những nhân vật liên hệ tới chiếc quán nghèo bên đường thời kháng chiến ở liên khu 3 kể lại thì, người đẹp chủ cái quán lệch tường xiêu kia là một thiếu phụ năm ấy mới khoảng ngoài 20 tuổi. Nhưng không ngờ giai nhân lại còn trẻ hơn tuổi đời rất nhiều. Nhìn dung nhan và thân thể cuả nàng không một ai có thể đoán được nàng đã có đến ba con!
    Đến cả danh tánh cuả nàng cũng khá đặc biệt. Khuê danh nàng là : Nhật với ngoại hiệu là Akimi. Nhưng không hiểu tại sao hầu hết những người quen biết thường gọi nàng là Akimi chứ không mấy ai chịu dùng đến khuê danh cuả nàng. Lai lịch cuả cái tên thuần tuý Phù Tang ấy chúng tôi sẽ đề cập đến trong một chương sau. Bây giờ ta hãy biết, ngay từ khi khởi đầu cuộc kháng chiến muà Thu của toàn dân Việt, xã hội VN đã trải qua nhiều biến chuyển trọng đại ảnh có tầm hưởng sâu xa đến cuộc sống cuả nhiều gia đình và làm thay đổi cuộc đời cuả nhiều con người, nhất là giới phụ nữ nhan sắc chân yếu tay mềm. Trong số đó có người đẹp tên Akimi. Nàng vốn là gái thị thành, nhưng gặp buổi loạn ly, nàng đã trôi giạt về đây từ năm 1947, mở quán nước bên đường làm kế sinh nhai. Chiếc quán lá đơn sơ cuả nàng đã được dựng vội lên bên bờ đê con sông Đáy, mà tên địa phương gọi là Kinh Đào, thuộc tỉnh Hà Đông, phủ Ứng Hoà.
    Trước quán cuả nàng là con sông Đáy chậm nguồn qua Phủ Quốc. Bên kia sông là làng Tía Từ Dương, một làng quê trù phú, nơi thường họp những phiên chợ lớn nhất trong vùng. Vì thế nơi đây còn có một bến đò tấp nập đưa khách sang sông họp chợ. Bến đò này gọi là bến đò Tiá. Qua bên làng Tiá, đi độ gần một cây số nưã, người ta tới một xóm đạo có một ngôi nhà thờ lớn gọi là Cả Miêng. Nếu người khách bộ hành vui chân đi thêm một cây số nưã thì tới Quán Tròn, nơi quê hương cuả ông Bùi Tín. Nhưng nếu người ta còn đủ sức đi thêm hai cây số nưã, thì sẽ đến thị trấn Vân Đình. Nơi đây, lúc bấy giờ, đang có rất đông người Hà Nội tản cư sinh sống và buôn bán khá sầm uất.
    Ngoài tấm nhan sắc xinh đẹp trời cho với làn tóc mây óng ả đen mượt phủ xuống tận gót chân, mỗi khi tắm gội nàng đã phải đứng trên giường cao để chải tóc mà ngọn tóc vẫn còn chấm đất, Akimi lại còn tỏ ra là người hiền hậu, vui tính và nói chuyện có duyên, nên đã được rất nhiều người yêu mến. Riêng giới thanh niên thời bấy giờ, ai đã gặp nàng một lần đều không khỏi có cảm giác ngất ngây và nhận ra rằng quả thực ” má hồng không thuốc mà say”!
    Nhưng phần đông thanh niên đã ”trồng cây si ” chung quanh Akimi, trong chiếc quán nghèo bên con sông Đáy ấy, đều là những chàng trai Hà Nội đã ra đi theo tiếng gọi cuả sơn hà nguy biến. Thậm chí có người đang phục vụ ở các cơ quan xa xôi, mỗi lần đi công tác, nghe đồn bên bờ đê sông Đáy có chiếc quán lá vách đổ tường xiêu cuả Akimi, người đẹp Hà Nội, cũng phải cố tìm mọi cách tạt vào quán, nghỉ chân trong giây lát, để thưởng thức dung nhan cuả nàng, và trao đổi vài câu chuyện vu vơ, uống ly cà phê hay phì phèo điếu thuốc Cotab từ vùng tề gửi ra...
    (còn tiếp)
    ĐẶNG VĂN NHÂM

  2. #2

    Đây...quán bên đường

    tay bưng bát nước, môi rung mấp máy...

    Bạn nào có bản nhạc cuả Lê Trọng Nguyễn , gửi vào đây.
    Những bạn như Nguyễn văn Quảng ngãi, Trần Anh Lan...nếu cò biết chuyện về ai " tay bưng bát nước ,môi rung mấp máy...", hãy kể cho em cháu quê mình nghe chơi. Như Đặng văn Nhâm viết về Quang Dũng...
    anmota

  3. #3
    Ký ức về " Ông Thầy cuả anh tôi " ...
    Dạo ấy là cuối năm 1949. Tôi đến nhà trọ cuả anh tôi để nhận " tiền mẹ cho phần mày " để ăn cơm nhà trọ học.(Trung học Lê Khiết , Q Ng , LK 5 )... thì chàng đang chuẩn bị đổi trường. Chàng vào Bình định , học Tư thục Gia Hựu...
    Sau này chàng thú nhận hai điều :
    --... con gái " Đạo " trong Gia Hựu nó đẹp...
    --... được học Âm nhạc với Lê trọng Nguyễn... Pétrus Thiều...
    Thuả bấy , tôi thích hát nghêu ngao mấy câu...
    "...Đồng quê... muà trăng....Mỗi lúc trăng lên chào/chao (? )ánh trăng vàng... Mỗi lúc trăng đi về sau núi đồi... " mà chả màng nó là cuả ai. Tôi vốn dốt nát về môn " tác giả , tác phẩm " nhất là về cái môn Âm nhạc.
    Cái môn mà anh Tám tôi giành lấy sự độc quyền , trong nhà.

    Mười lăm năm sau đó (1964), ông anh tôi đưa tôi đến một Nhà thờ Đạo để thăm Linh mục Nguyễn Hoàng Thuần tại một xứ đạo nhỏ , kế làng ở quê tôi.
    Sau một hồi nói chuyện ba đồng bảy đổi , thì Cha Thuần đem một cái máy hát cũ ra và cho nghe bài " Nắng Chiều "...
    Bài ruột cuả Cha Thuần.
    " qua bến nước xưa... lá hoa về chiều..."
    -- Thưa cha...Bản nhạc này là cuả ông thầy... cuả anh Tám con đây...
    -- Thế cơ ! Thế mà lâu nay... ông ấy có bảo cho tôi biết đâu nhỉ...
    Rồi hai ngài nói chuyện về thẩm âm , như Bá Nha nói với Tử Kỳ.
    Ngồi lạc loài bên cạnh, tôi cười thầm trong bụng :
    -- Nam mô A di đà Phật....Âm nhạc hay con gái " Đạo / Nhà thờ " biết đâu đã không khiến Ông Cha này... Ông anh này ...đã có duyên nghiệp với nhau bấy nay. Tri âm gặp tri kỷ...
    Mười lăm năm sau nữa , năm 1979 , tôi đến nhà Nguyễn Mai Chửng để toan tính chuyện ăn , chuyện ở , chuyện ra đi.Không có Chửng ở nhà. Nhưng lại gặp một ông nào đó , cũng đợi Chửng. Chửng về. Tôi được biết đây là " ông Thầy Âm Nhạc cuả anh Tám tôi ".
    Tôi gọi ông bằng Thầy. Ông ngạc nhiên. Rồi ông và Chửng bảo hãy gọi nhau bằng anh em.Tôi kể tình đầu câu chuyện hồi tôi còn nhỏ hát nhạc cuả " anh " , hồi ở LK 5 , anh dạy anh tôi ở Gia Hựu , hồi nghe anh" về thành " nhạc anh bị cấm hát , hồi " cha Thuần " hát " Nắng Chiều..." ( mà Giáo hội không cấm !)
    Sau đó thì tôi gặp Mai Chửng bên này. Mai Chửng cũng đi rồi. Chưa có dịp đem ông học trò là anh Tám tôi đến chào Ông Nguyễn , thì có nghe ông bệnh. Nay ông qua đời mất rồi.
    Hai anh em nhà tôi báo tin cho nhau.
    "... không biết có nên báo cho Cha Thuần biết... để Ngài đón ông Nguyễn ... "
    Amen.


    < Edited by: anmomad -- 1/12/2004 5:35:46 PM

  4. #4
    Chú Anmota cho cháu hỏi thăm:
    Ký Giả Lô Răng Phan Lạc Phúc trong bài trên có phải là Ký Giả Lô Răng bên Úc không?

  5. #5
    Tản mạn QD:

    Chú Anmota,

    Đọc bài viết về Quang Dũng của chú đăng, nhớ tới thời còn đi học mê thơ QD nhiều. Thời đó tự do thông tin còn là 1 thứ xa xí phẩm, nên cóp kép chuyền nhau những bài thơ QD trên giấy học trò xám xịt, bằng những cuộc rượu nghèo nàn....rồi tranh cãi vu vơ những xuất xứ của bài thơ, có nhiếu bài không biết chép đi chép lại có đúng không..như bài... Mai chị về em có gởi gì không. cãi nhau hòai mấy câu...Sương rơi đáy nước vương chân ngựa....., bây giờ lâu quá quên luôn !

    Nhớ mê QD tác phong oai hùng vừa làm thơ vừa đánh giặc,

    ....Tây Tiến đoàn quân không mọc tóc,
    Quân đi màu lá dữ oai hùng,
    ... Áo bào thay chiếu anh về đất,
    Sông Mã gầm lên khúc độc hành....

    từ cái lãng mạn Đôi bờ,

    ....Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm
    ...Thoáng hiện em về trong đáy cốc,
    Nói cười như chuyện một đêm mơ...

    thươung Quán ven đường

    ....Hồn lính vương qua vài sợi tóc,
    Tôi đã thương rồi, em có hay? ( câu này ông Nhâm viết khác)

    thương cả
    ....những cô Hàng xén tên xinh...
    Đẹp như ca dao nước Việt (CHX)

    ......

    đến cái u uẩn của chiều Sơn Tây lưu lạc....

    Nhớ hồi trôi lênh đênh trên biển năm xưa, chiều buồn nhìn về hướng quê nhà, bỗng nghe 1 cô bé dưới tàu chừng 8,9 tuổi đọc bài "Đôi mắt người Sơn Tây"...Bao giờ ta gặp em lần nữa...Ngày ấy thanh bình chắc nở hoa !.... Lúc đó ra đi không biết ngày về, nghe mấy câu này nghe sao ngèh nghẹn. Cháu mến phục em, hỏi ra là do Mẹ dạy tập đọc...nhường chỗ trên boong cho bé cả suốt hành trình để được cô bé đọc cái.." u uẩn chiều lưu lac..". Có lẽ bây giờ cô bé đó đã lớn lắm rồi !

    Thực ra, hồi đó chỉ biết QD có 7,8 bài thơ gì đó thôi. Sau này mới đọc đuọc nhiều bài thêm. Cả 1 số bài hồi QD chưa về Trung đoàn Tây tiến, còn ký tên Bùi Đình Diệm - làm Quân Vụ Bắc bộ, phóng viên chiến đấu quân khu 2. Lâu ghê, không đọc lại thơ ông, quên đi nhiều rồi......ôi, thời gian !

    À, chú Anmota còn nhớ Yên Thao không? có bài Nhà tôi, hay quá ! và chỉ cần bài đó thôi như VDL cần Ông Đồ.....đã trở thành bất tử ! Cháu không biết nhiều về Yên Thao, nhờ chú.

    Thôi tản mạn hơi nhiều, hẹn sau chú !

    Cổ Lũy
    thay đổi nội dung bởi: Cổ Lũy, ngày 09/29/2004 lúc 10:12 AM

  6. #6
    Trích Nguyên văn bởi IceMan
    Chú Anmota cho cháu hỏi thăm:
    Ký Giả Lô Răng Phan Lạc Phúc trong bài trên có phải là Ký Giả Lô Răng bên Úc không?
    Hình như là vậy.

    Bên lề một chút về người viết ĐVN. Có ai tin ông này, chứ bản thân BL thì phải nói rằng thấy tên ổng là đã chạy xa cả ngàn dặm vì trí "tưởng tượng" trong những bài viết theo kiểu "nghe nói ", "giật gân" vu khống người khác mà không có bằng chứng của ổng. Những người "được" ông ta "dziết" đó tuy BL không thể nói biết rất rõ, nhưng cũng đủ gần để hiểu họ có phải như những điều ĐVN "dziết" hay không !!!.

    BL

  7. #7
    Trích Nguyên văn bởi Cổ Lũy
    Tản mạn QD:

    Chú Anmota,

    Đọc bài viết về Quang Dũng của chú đăng, nhớ tới thời còn đi học mê thơ QD nhiều. Thời đó tự do thông tin còn là 1 thứ xa xí phẩm, nên cóp kép chuyền nhau những bài thơ QD trên giấy học trò xám xịt, bằng những cuộc rượu nghèo nàn....rồi tranh cãi vu vơ những xuất xứ của bài thơ, có nhiếu bài không biết chép đi chép lại có đúng không..như bài... Mai chị về em có gởi gì không. cãi nhau hòai mấy câu...Sương rơi đáy nước vương chân ngựa....., bây giờ lâu quá quên luôn !



    Cổ Lũy
    CL, hình như câu nầy DSB nhớ trong bài thơ Áo Trắng của Huy Cận đó, tiện chép lên đây bà con xem chơi.

    Áo Trắng - Huy Cận

    Mai chị về em gữi gì không
    Mai chị về nhớ má em hồng
    Đường đi không gió lòng sao lạnh
    Bụi vướng ngang đầu mong nhớ mong

    Quê chị về xa tít dậm xa
    Rừng của chiều xao xác cánh gà
    Hoa rơi khắp lối sương buông ngọc
    Ngựa lạc rừng hoang quanh lớp quanh

    Ngựa chị dừng bên thác trong veo
    Lòng chị buồn khi nắng qua đầu
    Nơi đây lá vạt vương chân ngựa
    Hưu chạy cánh đồi theo gió theo

    Rừng đêm nhoài bóng nhớ mang mang
    Ngựa chị dừng bên thác trong vàng
    Sao chơi đáy nước vương chân ngựa
    Buồn dân đôi bến hàng lại hàng

    DSB
    thay đổi nội dung bởi: DongSaBang, ngày 09/29/2004 lúc 10:16 AM

  8. #8
    Oh...cảm ơn DSB nha. Lâu quá, có lẽ tui lại nhớ sai rồi. Tui cứ tưởng bài Áo Trắng của Huy Cận là cái gì hình như.....

    Áo trắng đơn sơ, mộng trắng trong,
    Hôm xưa em đến, mắt như lòng.
    Nở bừng ánh sáng . Em đi đến,
    Gót ngọc dồn hương, bước tỏa hồng.

    ......

    Đôi lứa thần tiên suốt cả ngày,
    Em ban hạnh phúc chứa đầy tay.
    Dịu dàng áo trắng trong như suối
    Tỏa phất đôi hồn cánh mộng bay
    ....

  9. #9
    Có lẽ nhớ sai rồi.......???????????

    DSB

  10. #10
    "Bên lề một chút về người viết ĐVN. Có ai tin ông này, chứ bản thân BL thì phải nói rằng thấy tên ổng là đã chạy xa cả ngàn dặm vì trí "tưởng tượng" trong những bài viết theo kiểu "nghe nói ", "giật gân" vu khống người khác mà không có bằng chứng của ổng. Những người "được" ông ta "dziết" đó tuy BL không thể nói biết rất rõ, nhưng cũng đủ gần để hiểu họ có phải như những điều ĐVN "dziết" hay không !!!. "
    Bilu:
    nhất trí...về cái điểm nên :" nghe vậy , để vậy". Bởi lẽ người nào cũng ưa "viết lại lịch sử"...
    Tôi không có biết nhiều về DVN. Hình như khi ông qua đây , thành "tiền bối , lão thành"...và cũng mang theo một số "nghe biết"...và những "thành kiến"...kiểu kẻ cả chăng? Không rõ. Nhưng hình như có lần nghe nói ông " tìm cách hạ...Phạm thị Hòai"...về chuyện Marie Sến , chàng Xén gì đó...Có phải là tác giả " chuyện cấm đàn bà "gì đấy chăng...?.
    Vì vậy , đọc thì cứ đọc. Rồi mình cò phải làm phần việc của mình...Phán đóan...
    anmota

Similar Threads

  1. Trả lời: 22
    Bài mới gởi: 07/28/2005, 10:12 AM
  2. Thơ cổ
    By Cổ Lũy in forum Thơ Sưu Tầm
    Trả lời: 6
    Bài mới gởi: 11/17/2004, 09:07 AM
  3. Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 10/12/2004, 07:25 AM
  4. Đường Phèn
    By xì trum in forum Đặc sản
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 02/09/2004, 02:20 PM

Quyền Hạn Của Bạn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
About us
Xin đón chào bạn đến với trang Web của xứ Quảng, trang web của toàn thể những người con của xứ Quảng lưu lạc trên khắp những nẻo đường năm châu...

Mọi liên lạc xin gởi về => đây